Một câu truyện tình - Khánh Vân
Trải qua gian nan thử thách , chân tình có khả năng thay đổi 1 lối sống phóng túng của con nguời . Truyện với lời văn rất có chiều sâu, thể hiện tình cảm và ý chí chân thành của 1 cô gái tuy tuổii đời còn trẻ nhưng đáng khen , dám sống hết mình cho tình yêu
Một Câu Chuyện Tình
Tác giả: Khánh Vân
Tập 1
Con bướm vừa đáp xuống cánh hoa vàng, Phương Nam rón rén tiến lại.
Nhưng dường như bước chân của cô vẫn không êm nhẹ hết mức hoặc nhuỵ hoa kia không có gì hấp dẫn, con bướm đã bay lên rồi. Cô chắt lưỡi nhìn theo tiếc rẻ.
Từ dưới ruộng, nơi có nhóm người tuốt lúa, Hải đi lên làu bàu:
− Bỏ mấy con bướm đó đi Nam ơi, anh rủ ra đây săn ảnh đồng áng mà, sao mới chụp có chút xíu lại quay qua nghía hoa với bướm rồi. Có ai tổ chức hội thi ảnh đề tài hoa bướm đâu.
Phương Nam nheo mắt nhìn theo con bướm, miệng đáp lời anh:
− Em chụp nó đâu phải cho cuộc thi Ảnh Mùa Xuân gì đó của anh.
− Vậy chụp để làm gì?
− Tại thích.
Hải chắt lưỡi:
− Em lại đốt phim nữa rồi. Tiền làm ra chắc em tiêu phân nửa vô đống phim ảnh chụp ngẫu hứng cho riêng mình kiểu này hoài quá.
Gỡ cuốn phim khỏi máy và thay một cuốn mới, anh nói:
− Hôm trước anh nghe thầy phàn nàn là mấy cái ngăn tủ đựng phim và ảnh của em đã muốn đầy tràn vì tật bấm máy đốt phim rồi. Làm thợ ảnh kiếm tiền cũng chả nhàn nhã gì, em phóng tay phí đạn kiểu đó thì làm sao có dư.
Mắt vẫn nhìn theo con bướm nhởn nhơ. Cô suỵt nhỏ:
− Anh cứ nói hoài, con bướm nó không chịu đâu kìa.
− Không đậu lại thì kệ nó, nghĩ cách dàn dựng cảnh thu hoạch đồng áng cho anh còn hay hơn. Nếu anh mà đoạt giải kỳ này, dù là giải khuyến khích cũng được, anh sẽ đãi nhỏ đi ăn tiệm một chầu.
Cô phì cười quay lại:
− Anh nôn giải thưởng dữ vậy à? Anh nói em đốt phim nhưng em phí phim thì cũng có một mớ ảnh đẹp cho riêng mình, còn anh đốt phim cho mấy cuộc thi ảnh hoài, cả ngàn tấm dự thi mới chọn vài tấm đoạt giải thôi, kỳ vọng mãi vô đó làm chi.
Hải xua tay kêu lên:
− Đừng nói rủi, có đốt bao nhiêu phim, anh cũng quyết chí săn bằng được ảnh đẹp để đạt ít nhất một giải thưởng mới thôi.
− Chi mà cực vậy.
Hải trợn mắt:
− Có một giải thưởng thì vừa được vinh dự, nở mày nở mặt trong giới cầm máy, vừa có cơ hội tiến triển hơn cho nghề nghiệp mà, ai không muốn.
Phương Nam lơ đãng cười. Dĩ nhiên cô cũng hiểu điều đó, nhưng chuyện cố công săn ảnh để nộp dự thi kiểu anh thì có vẻ cuồng tín quá. Nghề nhiếp ảnh nhiều khi đâu cần tạo tiếng tăm và sự nghiệp theo một hướng duy nhất là đoạt giải thưởng đâu. Những sư huynh hiện làm ăn khá với nghề, theo cô biết cũng chưa từng đoạt giải thưởng nào.
− Thôi, làm ơn ra dựng cảnh tiếp cho anh đi. - Hải lại nằn nì.
− Em dựng rồi đó, sao anh không chụp?
Hải lườm cô:
− Em nói dễ. Dựng xong lại bỏ ra đây, không có mặt em, mấy cô ở dưới cứ sường sượng sao đó, khó chụp quá trời.
− Thì anh sửa cho người ta. Đổi góc độ là được rồi.
− Anh sửa không được. Mấy cổ hình như mắc cỡ với anh. Tốn cả ba cuốn phim rồi nè mà chưa kiểu nào hài lòng hết.
Phương Nam mỉm cười:
− Em cũng là người lạ như anh thôi, nhờ người ta để có ảnh đẹp thì anh phải nói ngọt và vui vẻ chứ, nhăn nhó hoài thì ai chịu cho anh chụp.
Hải gãi đầu ngó lại ruộng lúa:
− Nhưng anh khó nói chuyện với họ lắm, em trở xuống giúp dùm đi.
Không nhìn anh, Phương Nam lắc đầu:
− Đừng rủ nữa. Em không lại đó nữa đâu.
− Sao vậy?
− Giọng Hải đầy thất vọng.
Cô cười đáp gọn:
− Chán rồi. Em ở đây chụp con bướm này thôi.
Nì nằn một lúc cũng không ăn thua. Biết khó mà lay chuyển được cô, Hải lắc đầu phàn nàn:
− Mấy buồn hoa trong Đầm Sen thiếu gì bướm, vào đó chụp anh thấy em đâu chú ý con bướm nào đâu, ở đây có vài con mà nãy giờ cứ mê mải theo hút nó. Có gì hấp dẫn đâu.
Phương Nam mỉm cười:
− Con bướm này khác mấy loài bướm thường, nó màu đen tuyền, trên cánh lại có mấy chấm màu vàng và đỏ tía với hình thù rất lạ, em muốn chụp một tấm macro cho rõ để xem các sắc màu trên mình nó và các hình thù này.
− Chưa chụp được sao.
− Vài tấm thôi nhưng chưa ưng ý lắm. Cứ như nó biết em canh nó vậy, cứ bay vòng vòng hoài, làm mình muốn mỏi cả cổ.
Anh hắng giọng:
− Vậy cảnh đập lúa em không bấm nữa à?
Cô ngẫm nghĩ rồi lắc đầu:
− Thôi, chắc em không chụp nữa đâu.
Cụt hứng, Hải đành cất máy vào túi:
− Em không chụp nữa thì anh cũng thôi luôn, bữa khác săn tiếp. Còn cả tháng mới hết hạn nộp ảnh, từ từ cũng được.
Phóng tầm mắt ngó xung quanh một bên là con lộ và hàng trụ điện xa xa, Hải vươn vai rồi hỏi:
− Giờ về chưa Nam?
Cô nhìn xuống đồng hồ:
− Mới có bốn giờ, còn nắng mà anh Hải.
Hải che miệng ngáp:
− Còn nắng nhưng anh chẳng còn sức. Mệt nãy giờ rồi. Anh còn về làm hình nữa. Show đám cưới tối hôm qua còn chưa rọi, mai có đâu để giao cho người ta.
Phân vân nhìn con bướm đỏng đảnh cứ đậu lại bay, cô chắt lưỡi:
− Vậy anh cứ về trước đi, em còn phải đốt hết cuốn phim với con bướm này mới được.
− Đi chung xe mà nói anh về trước, kỳ không?
− Có gì đâu, anh cứ về đi, chút chụp xong, em ra lộ vẫy tay xin quá giang. Hôm nay Chủ nhật, thế nào cũng có nhiều xe đổ về thành phố lắm.
Nhìn con bướm đen tuyền cứ nhởn nhơ như giỡn mặt của cô, Hải lắc đầu:
− Chỉ phí phim và công sức em thôi, con bướm này chắc biết em chú ý đặc biệt tới nó nên càng giỡn mặt. Nãy giờ anh thấy nó có chịu đứng yên một chỗ đâu.
Phương Nam cười:
− Đậu một chỗ thì đâu còn là con bướm chiến nữa. Ở đây có nhiều hoa dại cũng đẹp, không nhởn nhơ đùa giỡn thì cũng uổng phí bộ dáng của nó.
Hải khịt mũi:
− Không chịu về thì anh về trước, đừng có than à nghen. Lúc anh rủ đi săn ảnh thì lười đến độ không muốn nhúc nhích, anh phải năn nỉ đến gãy lưỡi, vậy mà bây giờ lại hăm hở với mấy con bướm quèn, em lúc mưa lúc nắng thật lạ.
Phương Nam cười không đáp. Hải khoác túi đựng máy lên vai, nhìn tới nhìn lui, ngẫm nghĩ thế nào lại lắc đầu:
− Hãy để anh ra ngoài lộ tìm quán uống miếng nước chờ em. Để em một mình ở đây có khi chiều tối còn chưa thấy về, mất công thầy lại trách anh.
Anh giơ tay chỉ ra xa xa:
− Nhớ chút đi bộ ra đó nhé. Quán nước đằng kia kìa, có thấy không?
Con bướm lại đáp xuống gần cô, Phương Nam lập tức đo tiêu cự rồi bấm lia lịa, cô hầu như chẳng nghe anh nói gì.
Hải nhìn thấy cô như vậy cũng lắc đầu bỏ về chỗ dựng xe. Khi chiếc xe nổ máy chạy đi, cô vẫn còn cắm cúi bên mấy khóm hoa dại.
Con bướm đẹp quá. Cô hầu như nín thở khi nhìn đôi cánh của nó qua ống kính telé của mình. Trên nền màu đen tuyền óng ánh những chấm hình bầu dục, những vân màu pha trộn giữa hổ phách và đỏ tía làm nó vừa có nét huyền bí, lại vừa rực rỡ một cách âm thầm.
Bỏ đám hoa vàng, con bướm lại vẫy cánh lượn qua chỗ khác. Phương Nam muốn reo lên khi thấy nó đậu lên một cây hoa lau. Màu đen của nó trông lạc lõng trên cành lau lơ thơ màu sữa, hình ảnh chỏi nhưng ăn màu này dễ gì có được. Phương Nam nhẹ chân đến sát bên.
Con bướm như cũng tội nghiệp cho sự kiên nhẫn của cô nãy giờ nên lần này đã ngoan ngoãn đứng yên. Nhưng con bướm đứng yên thì tới lượt cành lau lại đung đưa mãi với gió.
Phương Nam lầm thầm:
− Ngưng thổi đi ông thần gió ơi, cho tôi bấm máy vài phút thôi.
Gồng người ôm máy ngắm một lúc, cuối cùng cũng có vài giây gió lặng, cô bấm máy nhanh.
Khi con bướm dợm cánh bay lên là lúc Phương Nam bấm tấm cuối. Nghe tiếng phim tự động trả rè rè trong máy, cô khoan khoái thở phào, đứng thẳng lên và vẫy tay theo con bướm:
− Cám ơn nhé. Đây có lẽ là những bức ảnh đắc ý nhất của tao trong hôm nay đó. Mày sẽ là vai chính tuỵêt nhất.
Lấy phim ra và bỏ máy móc vào túi, cô nhìn đồng hồ. Bốn giờ rưỡi. Anh Hải chắc đang nóng ruột lắm đây. Quảy túi đồ nghề lên vai, cô rảo bước thật nhanh về hướng đường lộ.
Túi đồ nghề khá nặng với sức vóc cô, nhưng Phương Nam vẫn bặm môi xốc túi đi tới. Ánh nắng chiều đã nghiêng về hướng thành phố. Chắc hẳn ba cũng đang mong cô trở về.
Áo sơ mi thả hết tay, nón kết sùm sụp trên đầu, Phương Nam biết mình bụi bặm và luộm thuộm giống một thằng nhóc hơn là một cô nhỏ hai mươi. Nhưng với hình dáng này khi cô đi săn ảnh, ba lại chịu hơn, chẳng thế mà trưa nay khi Hải đến trở cô đi, ba cô đã ra tận cổng tiễn và gật gù như đắc ý lắm.
Đắc ý cũng phải, vì tuy là con gái, nhưng cho đến giờ, cô cũng đã cố gắng chứng tỏ mình có thể nối nghiệp ba. Quyết đoán, cứng cỏi và nhanh nhạy khi cầm máy, đó là những tính ba muốn cô có, nên nếu có dịp, cô cũng tỏ ra như vậy để ba vui.
Đám bạn cũ của cô thì hay phê bình rằng cô bốc đồng và ngang ngược, nên cô ít có bạn gái thân. Ngược lại, học trò cũ mới của ba cô, những sư huynh, sư tỷ trong nghề ảnh thì lại thích cô và chiều chuộng cô hết lòng. Đi săn ảnh cũng rủ cô theo, đi dự triển lãm hay họp mặt giới cầm máy cũng kéo cô đi cùng.
Mình thật là một con nhỏ tốt số, cô mỉm cười tự nhủ. Nếu kỳ tới vượt qua được kỳ thi gắt gao của trường Mỹ thuật nữa, thì mình còn gì mà phàn nàn. Với nghề ảnh trong tay, mình sẽ thực sự tham gia vào lãnh vực quảng cáo. Ước mơ bao lâu nay. Lúc đó tha hồ mà sáng tạo.
Quán nước nằm ngay mặt đường. Trông thì gần mà lội từ ruộng ra thì xa xôi thật. Vừa đi vừa mơ màng đến hoài bão của mình, cuối cùng cô cũng đến nơi.
Khi Phương Nam đến gần đã nghe vọng ra tiếng cãi vã inh ỏi. Một người đàn ông trẻ nhưng có bộ tóc ngắn màu muối tiêu lạ mắt từ trong quán bỏ ra ngoài với dáng vẻ bực tức. Mắt anh ta hơi cau lại khi suýt đâm sầm vào cô ở lối đi.
Né đường cho anh ta bước qua, Phương Nam giở nón vào quán. Lẫn trong tiếng mắng nhiếc âm vực cao của phụ nữ là giọng ai ồ ề giống hệt Hải, Phương Nam ngạc nhiên nhìn kỹ lại.
Đúng là Hải giữa đám người đứng ngồi. Ôm chiếc máy ảnh vào người, anh đang cố xua tay cản hai người đàn ông, mấy cô gái đứng gần đó thì nhao nhao:
− Đập máy luôn đi anh Phước, chụp không xin phép người ta còn ngoan cố chối nữa. Ngang ngược như vậy còn nói gì.
− Thứ người lén lút như vậy chắc là không có ý tốt đâu. Hỏi ai mướn ổng làm làm cái trò này trước đã.
− Còn cãi cọ làm chi, lại lấy máy của ổng đi. Ai mướn cũng vậy, phải tịch thu kiểm tra máy ổng chụp được bao nhiêu tấm rồi.
Phương Nam kinh ngạc chen ngay vào. Giữa những tiếng xúi bẩy loạn xạ, cô thấy không khí nghiêm trọng thực sự.
− Có chuyện gì vậy anh Hải? - Cô lên tiếng.
Hải tròn mắt, anh thoắt mừng vì có đồng minh, dù đồng minh chỉ là cô gái mảnh dẻ, anh quýnh quáng níu lấy tay cô:
− Nói giúp anh với Nam ơi, tự dưng họ muốn giật máy của anh.
− Tự dưng sao được. - Một cô gái lên tiếng ngay - Bộ tụi này là kẻ cướp sao? Nếu ông không làm bậy thì có ai ở không mà đi giựt máy của ông? Còn đổ thừa vu cáo bậy bạ nữa à?
Hai người đàn ông đã thôi không sấn tới Hải nữa. Một người có cặp kính cận quay lại nhìn Phương Nam:
− Cô đi chung với anh này à?
Cô gật.
− Hai người là nhà báo?
Không kịp thấy ánh mắt nhìn ra dấu của Hải, cô lắc đầu:
− Không.
− Vậy hai người là ai?
Phương Nam ngờ ngờ nhìn anh ta:
− Tụi tôi là thợ ảnh, có gì không?
− Hai người làm ở đâu?
Phương Nam cau mày:
− Xin lỗi anh, tôi hỏi các anh có gì không, anh chưa trả lời, cứ xoay tôi mãi như hỏi cung vậy sao?
Người đeo kính cận cườikhẩy hất hàm về phía Hải:
− Anh ta chụp hình lén chúng tôi. Đã vậy còn mạo nhận là nhà báo, tụi tôi hỏi thẻ nhà báo thì không có.
Thấy Phương Nam ngạc nhiên quay lại mình, Hải gân cổ:
− Ai thèm chụp hình lén, tôi chỉ… thử ống kính thôi mà.
Người đàn ông to con bên kia sừng sộ:
− Chĩa vào tụi này bấm liên tục mà nói thử ống kính à? Anh làm vậy là vi phạm quyền tự do của người ta. Ai cho anh chụp hình? Ai cho anh quyền theo dõi tụi này?
− Ai thèm theo dõi mấy anh. - Hải cố cãi.
Người kính cận bực bội phân bua với Phương Nam:
− Cô cũng thấy đó, anh này nói rõ ràng mà còn cãi nhăng. Cô nói anh ta đưa máy đây cho tụi tôi kiểm tra. Tôi bảo đảm anh ta đã chụp ít nhất cũng chục tấm rồi.
Người đàn ông kia tiếp lời:
− Phải đó, đưa máy đây, khỏi cãi nữa, bằng chứng trong đó đó.
Hải ôm khư khư máy ảnh, miệng hoảng hốt la lên:
− Sao tự dưng bắt tôi đưa máy? Đồ nghề của tôi mà. Tôi không đưa.
− Anh không đưa cũng không được. - Người kia sấn lại quát lên.
− Không đưa ra thì khỏi về.
Thấy không khí lại căng thẳng trở lại, Phương Nam vội lên tiếng:
− Xin các anh đừng tức giận nữa, từ từ giải quyết chứ. Làm ơn nghe tôi nói đã.
Giọng cô nhỏ nhưng nghiêm trang lại có tác dụng trong lúc này, người đeo kính cận cũng giữtay anh bạn hung hăng bên mình lại Phương Nam đến bên Hải, cô chìa tay:
− Anh đưa máy cho em.
Hải xua tay:
− Không được, bọn họ…
Cô gắt lời:
− Anh cứ đưa em, em giữ cho. Họ cũng là người đàng hoàng, không hồ đồ giật phá máy anh đâu. Nhất là giật trên tay đàn bà con gái.
Người đàn ông đeo kính chỉ nhìn cô không nói gì. Hải ngần ngừ rồi cũng đưa máy cho Phương Nam.
Cầm máy trên tay, cô liếc qua màn hình. Con số sáu hiển thị trên đó làm cô ngao ngán. Có sáu bô ảnh cũng bị bao vây, chán cho ông sư huynh của cô chưa.
Nhìn lên người kính cận mà cô đoán có thể là đứng đầu nhóm, Phương Nam nhỏ nhẹ:
− Chắc chỉ là hiểu lầm thôi, anh em chúng tôi đến đây săn ảnh, có lẽ ảnh thấy các anh chị trẻ trung, vui vẻ nên chộp vài tấm kỷ niệm, vô tình làm các anh chị tức giận. Các anh chị cho tôi xin lỗi.
Một cô gái đứng mé sau vọt miệng:
− Khỏi xin lỗi, cố ý chụp lén người ta, bị bắt gặp quả tang còn xin lỗi cái gì, đưa máy đây là kiểm tra ra bằng chứng liền. Hỏi ổng coi ổng muốn chụp ai.
Lờ đi mấy lời nói kích động kia, Phương Nam mỉm cười vẫn nói với người đeo kính ra vẻ là người lịch sự và trầm tĩnh nhất trong bọn:
− Các anh chỉ khó chịu vì bị chụp lén thôi chứ gì? Các anh chị đâu có thù hằn gì anh em tôi, phải không?
Chưa hiểu hết ý cô, anh ta cũng gật nhẹ đầu:
− Đúng rồi.
Hải định giữ tay Phương Nam nhưng không kịp nữa. Cô mở nắp lưng máy và tháo tung cuốn phim chỉ vừa chụp mấy tấm ra. Ngẩng lên, cô nhìn họ:
− Vừa ý các anh chị rồi chứ?
còn tiếp , các bạn đọc nhớ cho ý kiến nha