PDA

Xem đầy đủ chức năng : Mục lục tên tác giả & tổng hợp thơ sưu tầm [update 07/01/2010]



phonglantim
21-03-2006, 07:47 AM
Từ xưa tới nay có rất nhiều bài thơ hay còn sống mãi với thời gian ...gắn liền với những tác phẩm đó là những tên tuổi nổi tiếng đã được nhiều người ghi nhận.Đây là một số tác phẩm của các tác giả nổi tiếng:

Cổ Thi VN
Bà Huyện Thanh Quan (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=86069)

Hồ Xuân Hương (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?p=1166900#post1166900)

Đoàn Thị Điểm (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=131402)

Nguyễn Đình Chiểu (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=131404)

Hàn Mặc Tử (http://www.matnauhoctro.com/4rum/showthread.php?t=168075)

Truyện KIều _ Nguyễn Du (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=114748)

Đôi nét về Nguyễn Du (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=114821)

Nguyễn Trãi (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=124003)

*

Thơ mới

Chế Lan Viên (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?p=1151784#post1151784)

Hoàng Cầm (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=86074)

Hoàng Phủ Ngọc Tường (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=124013)

Huy Cận (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?p=1166978#post1166978)

Hồ Dzếnh (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?p=1167613#post1167613)

Hồ Chí Minh (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=94964)

Nguyễn Bính (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?p=1151628#post1151628)

Nguyễn Hữu Thỉnh (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?p=1413127#post1413127)

Nguyễn Khuyến (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=131277)

Tản Đà (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=131278)

Tú Xương (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=131279)

Tế Hanh (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?p=1168676#post1168676)

Thế Lữ (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=122885)

T.T.Kh (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=94779)

Trần Đăng Khoa (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=94794)

Vũ Hoàng CHương (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=122892)

Xuân Quỳnh (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?p=1151827#post1151827)

Xuân Diệu (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=86037)

Lâm Thị Mỹ Dạ (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=94969)


*

Thanh Trắc Nguyễn Văn (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=192622)

Nguyễn Thế Hoàng Linh (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=97085)

Nguyễn Phong Việt (http://www.matnauhoctro.com/4rum/showthread.php?t=322164)

Đàm Huy Đông (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=323164)

Hoàng Anh Tú (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=323069)

Bình Nguyên Trang (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=323086)

Thuỵ Thảo (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=323074)

Thuỵ Anh (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=323086)

Hoàng Yến Anh (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=357603)
*

Chùm những bài thơ hay
Tuyển tập thơ từ báo Hoa (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=122662)

Gửi về Hà Nội (http://www.matnauhoctro.com/4rum/showthread.php?t=176727)

Những bài thơ rất buồn (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=357544)

Killer13
25-03-2006, 10:06 PM
Mình thấy thích thơ của thế hệ học trò mới, như của Hoàng Anh Tú, Đàm Huy Đông chẳng hạn, rất sát và hợp với tuổi học trò và họp với thời điểm tụi mình đang sống hơn.

tomato123
25-03-2006, 10:56 PM
Mình thấy thích thơ của thế hệ học trò mới, như của Hoàng Anh Tú, Đàm Huy Đông chẳng hạn, rất sát và hợp với tuổi học trò và họp với thời điểm tụi mình đang sống hơn.

:clap: :clap: rất chính xác ,thơ chẳng qua là sự phản ảnh của tâm hồn hay xã hội ( ở thời điểm người viết thơ đang sống ) của người viết qua tấm gương ngôn ngữ

Những bài thơ trên đước sáng tác khi chúng ta còn chưa ra đời :). Chúng ta đọc để cảm nhận cái tinh túy của thơ của các thời điểm đó mà thôi.... Còn phù hợp tất nhiên là không rồi.....


kể từ năm 1998 trở đi , các diễn đàn thơ về lứa tuổi sinh viên - học trò luôn xuất hiện những ngòi bút mới như : Đàm Huy Đông ( nhưng khi viết về quê hương đất nước Đông lấy bút danh là Giang Châu ) ,Nguyễn Thanh Loan , Nguyễn Văn Quân , Hoàng Anh Tú , Chu Minh Vũ , Chu Minh Khôi , Từ Dung ,Ngọc Lan , Bùi Đức Vinh , Bình Nguyên trang , Phạm Thanh Thủy .....Các Bạn nên kiếm những bài thơ của họ để đọc : rất hay , rất thực gần gủi và giàu cảm xúc nửa :)

Băng Nhi
25-03-2006, 11:06 PM
Mình thích thơ của Đàm Huy Đông và Hoàng Anh Tú.............
Có ai biết chút gì về 2 tác giả này không nhỉ ?

tomato123
26-03-2006, 11:53 PM
Mình thích thơ của Đàm Huy Đông và Hoàng Anh Tú.............
Có ai biết chút gì về 2 tác giả này không nhỉ ?


Đàm Huy Đông là thầy giáo dạy môn sinh ( chẳng liên quan gì đến văn thơ nhỉ ) , quê ở Kiên Giang ( không nhớ rõ lắm :D ) , lúc trước Đông là một cộng tác viên đắc lực cho báo HHT , nhưng khá lâu rồi Tomato không đọc HHT nên chẳng biết thêm về tin tức của Đông


Hoàng Anh Tú cũng thế sau khi 2 lần đoạt cây rìu vàng vào năm 1998 , 1999 ( giải thưởng cho người đóng góp bài nhiều nhất , chất lượng nhất ) của HHT. Gần đây hình như Tú trở thành phóng viên ,Tomato có đọc được một số bài của Tú trên báo thể thao - văn hóa :)

phonglantim
01-05-2006, 11:23 PM
@ Matron:
Thái Bình mại gia cả

Thái Bình cổ sư thô bố y
Tiểu nhi khiên vãn hành giang mi
Vân thị thành ngoại lão khất tử
Mại ca khất tiền cung thần xuy
Lân chu thời hữu hiếu âm giả
Khiên thủ dẫn thướng thuyền song hạ
Thử thời thuyền trung ám vô đăng
Khí phạn bát thủy thù lang tạ
Mô sách dẫn thân hướng tọa ngung
Tái tam cử thủ xưng đa tạ
Thủ vãn huyền sách khẩu tác thanh
Thả đàn thả ca vô tạm đình
Thanh âm thù dị bất đắc biện
Ðãn giác liêu lượng thù khả thinh
Chu tử tả tự vị dư đạo
Thử khúc Thế Dân dữ Kiến Thành
Quan giả thập số tịnh vô ngữ
Ðãn kiến giang phong tiêu tiêu giang nguyệt minh
Khẩu phún bạch mạt, thủ toan súc
Khước tọa, liễm huyền, cáo chung khúc
Ðàn tận tâm lực cơ nhất canh
Sở đắc đồng tiền cận ngũ lục
Tiểu nhi dẫn đắc há thuyền lai
Do thả hồi cố đảo đa phúc
Ngã sạ kiến chi, bi thả tân
Phàm nhân nguyện tử bất nguyện bần
Chỉ đạo Trung Hoa tẫn ôn bão
Trung Hoa diệc hữu như thử nhân
Quân bất kiến sứ thuyền triêu lai cung đốn lệ
Nhất thuyền, nhất thuyền doanh nhục mễ
Hành nhân bão thực tiện khí dư
Tàn hào lãnh phạn trầm giang để

Người hát rong ở Thái Bình

Ở phủ Thái Bình có ông lão
Hai mắt mù mặc áo vải thô
Nắm tay trẻ dắt ngoại ô
Ven sông hát dạo lần mò kiếm ăn
Thuyền bên có kẻ ham nghe hát
Dẫn ông già xuống sát cửa thuyền
Lúc này thuyền tối không đèn
Cơm thừa canh cặn đổ tràn tứ tung
Lò dò vô trong cùng, một góc
Hai ba lần lóc ngóc cám ơn
Miệng ca, tay nắn dây đàn
Một hơi đàn hát chẳng lần nghỉ ngơi
Thanh âm lạ, lẽ lời không hiểu
Lắng nghe ra thì điệu cũng hay
Nhà thuyền viết chữ : "khúc này"
"Thế Dân tranh đoạt quyền oai Kiến Thành"
Chục người xem mà đành phăng phắc
Gió ru trăng vằng vặc trên sông
Miệng sùi, tay mỏi lão ông
Cất đàn, ngồi lại, thưa rằng đã xong
Gần một canh, hết lòng hết sức
Năm sáu đồng kiếm được thế thôi
Ðứa em dẫn khỏi thuyền rồi
Còn quay đầu lại gửi lời chúc may
Chợt nhìn thấy cảnh này đau xót
Phàm người ta chết tốt hơn nghèo
Trung Hoa no ấm, nghe nhiều
Trung Hoa cũng có người nghèo thế ư
Kìa không thấy sứ từ xa lại
Gạo thịt đầy thuyền cái thuyền con
Người ăn no ứ vẫn còn
Ðáy sông cơm ngọt món ngon đổ chìm.


Hà Nam đạo trung khốc thử

Hà Nam thu bát nguyệt
Tàn thử vị tiêu dung
Lộ xuất luơng phong ngoại
Nhân hành liệt nhật trung
Đồ trường tê quyện mã
Mục đoạn diệt qui hồng
Hà xứ thôi xa hán ?
Tương khan lục lục đồng


Nắng to trên đường đi Hà Nam
Dịch đặng Thế Kiệt
Thu Hà Nam tháng tám
Chưa hết khí trời nồng
Gió thổi mát đâu hết
Người đi nắng chói chang
Đường dài hí ngựa mệt
Mắt mỏi ngóng chim hồng
Anh đẩy xe với tớ
Quê người cùng long đong


Sở kiến hành

Hữu phụ huề tam nhi
Tương tương tọa đạo bàng
Tiểu giả tại hoài trung
Ðại giả trì trúc khuông
Khuông trung hà sở thịnh
Lê hoắc tạp tì khang
Nhật án bất đắc thực
Y quần hà khuông nhương
Kiến nhân bất ngưỡng thị
Lệ lưu khâm lang lang
Quần nhi thả hỉ tiếu
Bất tri mẫu tâm thương
Mẫu tâm thương như hà
Tuế cơ lưu dị hương
Dị hương sảo phong thục
Mễ giá bất thậm ngang
Bất tích khí hương thổ
Cẩu đồ cứu sinh phương
Nhất nhân kiệt dung lực
Bất sung tứ khẩu lương
Duyên nhai nhật khất thực
Thử kế an khả trường
Nhãn hạ ủy câu hác
Huyết nhục tự sài lang
Mẫu tử bất túc tuất
Phủ nhi tăng đoạn trường
Kỳ thống tại tâm đầu
Thiên nhật giai vị hoàng
Âm phong phiêu nhiên chí
Hành nhân diệc thê hoàng
Tạc tiêu Tây Hà dịch
Cung cụ hà trương hoàng
Lộc cân tạp ngư xí
Mãn trác trần trư dương
Trưởng quan bất hạ trợ
Tiểu môn chỉ lược thường
Bát khí vô cố tích
Lân cẩu yếm cao lương
Bất tri quan đạo thượng
Hữu thử cùng nhi nương
Thùy nhân tả thử đồ
Trì dĩ phụng quân vương


Những điều trông thấy
bản dịch của đặng Thế Kiệt

Một mẹ dắt ba con
Cùng nhau ngồi vệ đường
Ðứa nhỏ nằm bụng mẹ
Ðứa lớn giỏ tre mang
Trong giỏ đựng chi lắm?
Rau lê, hoắc lẫn cám
Trưa rồi chửa được ăn
Áo quần, ôi rách thảm
Thấy người không ngẩng đầu
Vạt áo dòng lệ mau
Lũ con mải nô giỡn
Không biết lòng mẹ đau
Lòng mẹ đau ra sao?
Năm đói đến làng nào
Mùa màng thu hoạch tốt
Giá gạo không quá cao
Miễn tìm ra cách sống
Bỏ làng nước biết sao
Một người làm hết sức
Không đủ bốn miệng ăn
Ngày ngày đi khất thực
Cách ấy mãi sao đang
Mai bỏ xác bên ngòi
Máu thịt nuôi hùm sói
Mẹ chết đã đành rồi
Ôm con lòng đau nhói
Ðau xót tận tim gan
Mặt trời phải úa vàng
Gió lạnh bỗng ào tới
Khách qua cũng đoạn tràng
Ðêm qua trạm Tây Hà
Mở tiệc thật xa hoa
Gân hươu cùng vây cá
Ðầy bàn dê, lợn, gà
Quan lớn không đụng đũa
Quân hầu chỉ nếm qua
Vứt bỏ không luyến tiếc
Chó xóm chê thịt thà
Không biết trên đường cái
Mẹ con khổ dường này
Ai vẽ bức tranh ấy
Dâng cho nhà vua hay


Trở binh hành

Kim tương tương, thiết tranh tranh
Xa mã trì sâu, kê khuyển minh
Tiểu hộ bất bế, đại hộ bế
Phù lão huề ấu di nhập thành
Bản địa lục nguyệt chí cửu nguyệt
Hoạt, Tuấn nhị huyện tề xưng binh
Tặc sát quan lại thập bát cửu
Mãn thành tây phong xuy huyết tinh
Cánh hữu Sơn Đông, Trực Lệ dao tương ứng
Bạch Liên dị thuật đa thần linh
Châu quan văn tặc chí
Khiêu đăng chung dạ tịch dân đinh
Châu biền văn tặc chí
Ma lệ đao kiếm giát giát minh
Châu nhân văn tặc chí
Tam tam ngũ ngũ giao đầu tế ngữ thanh y anh
Hành nhân viễn lai bất giải sự
Đản văn thành ngoại tiến thoái giai pháo thanh
Hà Nam nhất lộ giai chấn động
Vũ hịch cấp phát như phi tinh
Cổn cổn trần ai tế thiên nhật
Bộ kỵ nhất tung phục nhất hoành
Kỵ giả loan giác cung
Trường tiễn mãn hồ bạch vũ linh
Bộ giả kiên đoản sáo
Tân ma thiết nhận huyền chu anh
Hựu hữu tân điểm đinh tráng chi binh khí
Tước trúc vi thương bì thượng thanh
Đại xa tải cung chước
Tiểu xa trang tiêm đinh
Chung nhật vãng lai vô tạm đình
Sổ bách lý địa biến qua giáp
Đạo lộ ủng tắc vô nhân hành
Trường tống trường thán, đoản tống mặc
Tiến thoái duy cốc nan vi tình
Tạc nhật Hoàng Hà thủy đại chí
Ngũ nhật vô thực thê sa đinh
Kim nhật Vệ Châu trở đạo tặc
Bất tri tiền lộ hà thời thanh
An đắc phong xa nhật vạn lý
Phi thân nhất tức lai thiên kinh
Ngô văn nội cố tần niên khổ hoang hạn
Chỉ hữu xuân tác vô thu thành
Hồ Nam, Hà Nam cửu vô vũ
Tự xuân tồ thu điền bất canh
Đại nam tiểu nữ tần cơ sắc
Khang tì vi thực lê vi canh
Nhãn kiến cơ biểu tử đương đạo
Hoài trung táo tử thân biên khuynh
Không ốc bích thượng hữu "tra" tự
Sổ bách dư hộ giai cơ linh
Tiểu dân bất nhẫn hàn thả cơ
Cầu đồ bão úc thân vi khinh
Hoàng trì lộng giáp bất túc đạo
Sảo gia tồn tuất đương tự bình
"Dân tử tại tuế bất tại ngã"
Vật đắc khi tâm tế thánh minh
Tạc kiến Tân Trịnh thành môn niêm bảng thị
Án hộ cấp túc tô tàn manh
Hoàng Hà dĩ bắc mạch hựu thục
Bách nhật nhi bối thê tử giai đắc sinh
Qui lai qui lai vật tác tử
Phủ thần huệ bảo như phụ huynh


Bài hành về việc binh đao làm nghẽn đường

Tiếng vàng tiếng sắt loảng xoảng reo
Ngựa xe nhộn nhịp gà chó kêu
Nhà ngèo mở cửa, nhà giầu đóng
Già trẻ lớn bé trốn vào thành
Vùng này trăng sáu đến trăng chín
Hoạt Tuấn hai huyện nổi binh đao
Mười quan giặc giết đến tám chín
Khắp thành gió tây tanh mùi máu
Cánh phải Sơn Đông, Trực Lệ đồng ứng
Bạch liên giáo có nhiều phép thuật linh
Quan hành chính nghe giặc đến
Chong đèn suốt đêm lập sổ đinh
Quan nhà võ nghe giặc đến
Mài gươm giáo nghe kêu soàn soạt
Người trong châu nghe giặc đến
Chụm năm chụm ba tụ đầu nhỏ to
Khách xa đến nào rõ chuyện chi
Lùi tới đều nghe tiếng súng nổ ngoài thành
Cả vùng đất Hà Nam náo động
Hịch lông gà phát gấp như sao
Cát bụi đầy bay che lấp mặt trời
Lính bộ lính cưỡi ngựa chạy ngang chạy dọc
Quân cưỡi ngựa đeo cung sừng cong
Ống dài chứa tên gài lông trắng
Quân bộ thì vác giáo ngắn
Gươm đao mới bén, gài dây đỏ
Đinh tráng mới cũng trang cài binh khí
Phạt tre dài làm giáo vỏ còn xanh
Xe lớn chất chứa đầy cung dây
Xe nhỏ mang mũi chông nhọn
Suốt ngày đi lại không ngừng nghỉ
Cả hàng trăm dặm đầy binh đao
Đường đi tắc nghẽn chẳng thấy ai
Quan chức đón đưa đều tư lự
Tiến lùi đều khó biết làm sao
Hôm qua Hoàng Hà nước lên lớn
Năm ngày cả đoàn không ăn ngụ trên bờ cát
Hôm nay Vệ châu giặc trở về
Nghẽn đường không biết bao giờ yên
Ước gì có chiếc xe ngày vạn dặm
Thân này bay thẳng về kinh đô
Nghe nói dân đây khổ vì hạn hàng năm
Xuân cày được nhưng mùa thu không gặt được
Hồ Nam Hà Nam chẳng có giọt mưa
Từ xuân đến thu đồng ruộng bỏ hoang
Nam nữ lớn nhỏ đều túng đói
Lấy cám thay cơm, rau lê làm canh
Mắt nhìn kẻ chết đói giữa đường
Cạnh người hột táo còn vương vãi
Trong nhà trống vách đề chữ "tra"
Trăm nhà chết đói và tan tác
Dân mọn không chịu nổi đói lạnh
Xem nhẹ tính mạng đâm làm càn
Múa may như đùa giỡn cùng binh khí
Khôn ra quan triều cứu giúp thì được yên
Chớ bảo "Dân chết tại trời không tại ta"
Để dối lòng và che dấu nhà vua
Thấy thành Tân Trịnh có yết bảng
Định ngày phát gạo để cứu dân
Phía bắc sông Hoàng mạch đã chín
Trăm ngày thôi già trẻ vợ con sẽ lại sống
Về đi, về đi chớ liều mạng
Quan phủ quý dân như cha anh

Akite_for_you
29-05-2006, 08:59 AM
Lan Dzà, ở #1, là Đàm Huy Đông chứ không phải Đàm Huy Thông :gian:


Đàm Huy Đông là thầy giáo dạy môn sinh ( chẳng liên quan gì đến văn thơ nhỉ ) , quê ở Kiên Giang ( không nhớ rõ lắm ) , lúc trước Đông là một cộng tác viên đắc lực cho báo HHT , nhưng khá lâu rồi Tomato không đọc HHT nên chẳng biết thêm về tin tức của Đông

Rất tiếc, nhưng em xin thưa với Cà húi anh rằng, Đàm Huy Đông quê ở đội 4, Hoà Bình Hạ, Tân Tiến, Văn Giang, Hưng Yên. Anh sinh năm 1976, là giáo viên dạy Toán, hiện có một con gái tên Châu Giang. Sở dĩ em chắc chắn vì DHD có tham gia 4rum của bọn em, với nick là Hy-giang :D

Xù Xì
02-06-2006, 06:41 AM
Đàm Huy Đông hiện là 1 giáo viên toán.
Còn Hoàng Anh Tú, nghe đâu đang fụ trách Gỡ Rối Tơ lòng trong HHT :D (dzưng mà hồi này ít khi mua báo, phần vì tiếc xiền, phần vì HHT nay đã khác HHT xưa lắm rồi :( )

tomato123
14-07-2006, 09:17 AM
Như Aki đã nói

Đàm Huy Đông sinh ngày 26-10-76 ở đội 4, Hòa Bình Hạ, Tân Tiến, Văn Giang, Hưng Yên. Cái địa chỉ này hầu như lúc nào cũng xuất hiện dưới các tác phẩm của anh . Hiện tại anh đang là giáo viên dạy toán tại Hưng Yên.

Đàm Huy Đông có khá nhiều bút danh, phải kể đến Giang Châu ,Giang Tây , Hòa Bình Hạ, Hy Giang.....



Mối tình đầu

Đàm Huy Đông

"Thế là hết, chẳng yêu nhau được nữa
Đàn chim bỏ đi mỏ cắp theo mua`
Dùng dằng lá giữa hai phiến gió
Trong mắt chiều ngấn ướt một cơn mưa


Thế là hết chẳng yêu nhau đựơc nữa
Lớp chia tay, bạn nghẹn nửa môi cười
Trái đất nghìn triệu năm xưa cũ
Vẫn chưa hiểu hết mình bao nhiêu sự sinh sôi.

Thế là hết chẳng yêu nhau được nữa
Một vệt sông tối sẫm bóng dài
Con đò ấy không thể nào cập bến
Để rồi chìm trước một ban mai.


Thế là hết chẳng yêu nhau được nữa
Cổ tích ngày xưa xin buộc cọng rơm vàng
Kỷ niệm gửi vầng trăng cất giữ
Trôi qua đời những bong bóng thời gian.

All_4one
27-07-2006, 12:29 AM
1
Rừng Đà Lạt sương giăng
Nép bên bờ suối vắng
Dịu dàng một bông hoa
Có tên nghe rất lạ
Hoa "xin đừng quên em".

Anh ngắt một bông xem
Hoa tím màu chung thủy
Lời hoa như thủ thỉ
Nhắc "xin đừng quên nhau"

Nào anh đã quên đâu
Câu chuyện xưa kể lai
Có một đôi trai gái
Dạo bên bờ suối xanh

Cô thiếu nữ hiền lành
Say ngắm hoa mê mẩn
Chợt ngã xuống suối sâu
Người yêu không tới kịp
Thôi rồi còn nữa đâu

Trước khi nàng tắt thở
Còn ném hoa lên bờ
Tặng người yêu và dặn:
"Xin hãy đừng quên em".

"Xin hãy đừng quên em"
Từ đấy thành tiếng gọi
Hoa "xin đừng quên em"
Từ đấy thành tiếng nói
Muôn đời của trái tim.

2
Dấu yêu ơi gởi em cánh hoa này
Dẫu bây giờ hoa đã tàn đã úa
Chỉ mới đây thôi hoa vẫn còn rực rỡ
Như chúng mình từng hạnh phúc bên nhau
Chuyện tình mình bao mật ngọt đớn đau
Xin đừng quên, xin đừng quên em hỡi!
Dấu yêu ơi, loài hoa này xin gởi
Thay cho lời tha thiết của trái tim

3 Xin đừng quên anh
Như đôi mắt sáng và xanh
Của dòng sông nhỏ, nhìn anh dịu dàng
Hoa là ngọc quý trao nàng
"Đừng quên nhau nhé!". Lời chàng thiết tha
(ST)

hongnhinhanh
11-08-2006, 05:57 AM
ngay 11 thang 8 nam 2006

Da nang than yeu

bài 1: Đêm khuya lạng lẽ sao mờ
Em ngồi mong nhớ vẫn chờ đợi anh
Yêu làm mình gạp hận đêm
Bây giờ nghĩ lại nhớ anh vô vàng
Yêu anh suy nghĩ rõ ràng
Yêu anh vẫn mãi ngàn lần yêu anh


bài 2: Anh là gió đưa em vào mộng
Anh là người trong mộng để em yêu
Có những lúc gục đầu bên nhật kí
Tay vô tình lạc bút viết tên anh

bài 3: yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu hỉêu được yêu

ngay 11 thang 8 nam 2006

Da nang than yeu

bài 1: Đêm khuya lạng lẽ sao mờ
Em ngồi mong nhớ vẫn chờ đợi anh
Yêu làm mình gạp hận đêm
Bây giờ nghĩ lại nhớ anh vô vàng
Yêu anh suy nghĩ rõ ràng
Yêu anh vẫn mãi ngàn lần yêu anh


bài 2: Anh là gió đưa em vào mộng
Anh là người trong mộng để em yêu
Có những lúc gục đầu bên nhật kí
Tay vô tình lạc bút viết tên anh

bài 3: yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu hỉêu được yêu

KhacThien
28-08-2006, 02:41 AM
Ở một nơi núi thò chân xuống biển

Ở một nơi núi thò chân xuống biển
Khoảng trống nhỏ nhoi là bãi cát ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Tự bao giờ núi và biển sinh đôi

Núi lấn biển cứ nhoài người ra mãi
Biển xô vào nên sóng vỗ âm vang
Em yêu núi nên ngồi ngăn sóng lại
Anh dang tay sợ núi lấn ra dần

Ta đâu biết núi một đời yêu biển
Gió đại ngàn tâm sự mấy nghìn năm
Biển thầm lặng nằm tương tư dáng núi
Nỗi u hoài thành sóng vỗ mênh mang

Bãi cát ta ngồi nhỏ nhoi như vạt áo
Là đại dương của biển đấy em ơi
Là lưng thấp đèo cao núi không leo nổi
Biển kế bên mà chẳng thể ôm vào

Cái khoảng cách giữa hai ta cũng vậy
Một găng tay dù vời vợi muôn trùng
Em xích lại hay chờ anh xích lại
Biển xô vào sao núi cứ phân vân?

Nếu lỡ hẹn, biển vẫn nằm nguyên đấy
óng ra khơi rồi sóng lại quay về
Núi giận dỗi, núi chẳng đi đâu được
Trói buộc rồi tình ái với nhiêu khê

Anh yêu biển nhưng anh không là biển
Khi xa nhau dẫu biết lối quay tìm
Em yêu núi và em không là núi
Bước chân nào dừng lại với thời gian!

Cho nên núi dẫu thò chân xuống biển
Vẫn chừa ra một khoảng trống ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Vẫn để dành một nỗi nhớ chia đôi

Ðịnh mệnh

Ðịnh mệnh an bài cho em gặp anh
Nơi đoạn cuối đường tình không lối rẽ
Em vẫn biết có những điều ... "Không thể"
Nhưng trốn sao được định mệnh của mình?

Con dế hát lời vô nghĩa giữa cỏ xanh
Ngọn nến ngu ngơ tự dối mình trong hoang dại
Em - một nửa vầng trăng khờ khạo
Ðang khuyết hao trong hạnh phúc đời thường
Rồi khúc nhạc tình ngân vang, không gian mịn như nhung

Gió đã dệt ngàn lời yêu em trên tóc
Ðêm nhận nhìn em, em đối diện cùng đêm day dứt
Lỡ yêu anh, em thành đoá hồng vàng
Em sẽ đi ngang đời anh như gió thoảng lá bay
Có ngọn gió nào cuồng quay trong bão lốc
Lời yêu đến trễ, người tình ơi có biết
Lá đã vì ai cuốn theo những dấu giầy...

Ðịnh mệnh ơi, một ngày thay em là người khác
Nỗi nhớ lưu đầy em biết gọi tên ai?
Biết anh có nhớ mùa thu - thu dịu dàng, nông nổi
Mùa thu đã qua đời anh, chẳng để lại lá vàng...

Ðoàn Ngọc Thu

Ðịnh mệnh

Ðịnh mệnh an bài cho em gặp anh
Nơi đoạn cuối đường tình không lối rẽ
Em vẫn biết có những điều ... "Không thể"
Nhưng trốn sao được định mệnh của mình?

Con dế hát lời vô nghĩa giữa cỏ xanh
Ngọn nến ngu ngơ tự dối mình trong hoang dại
Em - một nửa vầng trăng khờ khạo
Ðang khuyết hao trong hạnh phúc đời thường
Rồi khúc nhạc tình ngân vang, không gian mịn như nhung

Gió đã dệt ngàn lời yêu em trên tóc
Ðêm nhận nhìn em, em đối diện cùng đêm day dứt
Lỡ yêu anh, em thành đoá hồng vàng
Em sẽ đi ngang đời anh như gió thoảng lá bay
Có ngọn gió nào cuồng quay trong bão lốc
Lời yêu đến trễ, người tình ơi có biết
Lá đã vì ai cuốn theo những dấu giầy...

Ðịnh mệnh ơi, một ngày thay em là người khác
Nỗi nhớ lưu đầy em biết gọi tên ai?
Biết anh có nhớ mùa thu - thu dịu dàng, nông nổi
Mùa thu đã qua đời anh, chẳng để lại lá vàng...

Ðoàn Ngọc Thu

Mùa thu không trở lại
Phạm Việt Chiến


Cô bé ấy có 1 lần nói khẽ
Anh tin không, em sẽ ngủ 1 tuần
Anh đừng đến và đừng buồn anh nhé
Em ngủ rồi, còn ai nữa mà mong

Em ngủ rồi, em có dậy nữa không
Mùa thu tiễn anh qua miền phố vắng
Mỏng manh quá, lời yêu không đủ ấm
Những yêu thương ngày ấy ngỡ xa rồi

Nỗi buồn chiều ta uống với ta thôi
Em như cỏ, em làm ta cháy mất
Giấc ngủ ấy ai tin là có thật
Em một mình đốt hết cả mùa thu

Ở bên kia thành phố có sương mù
Ai hát đấy, ta buồn như cỏ dại
Dậy thôi em, mùa thu không trở lại
Giấc mơ nào trên cỏ hãy còn xanh.

Mở cửa trái tim

Em trách anh không biết gọi Vừng ơi
Để tim em mở ra đôi cánh cửa
Em trách anh sao cứ còn lần nữa
Gọi đi anh chỉ 2 tiếng Vừng ơi

Biết không em tôi đã gọi khản lời
Mà hang cấm vẫn im lìm cửa đá
Câu thần chú tôi thấy nghi ngờ quá
Có đúng Vừng ơi hay không phải Vừng ơi

Có biết bao cô gái ở trên đời
Bấy nhiêu trái tim bấy nhiêu câu thần chú
Bao nhiêu chàng trai đều ngày qua gõ cửa
Gọi Vừng ơi lại thấp thỏm Đại mạch ơi

Tôi có phải là tướng cướp đâu em
Nên chẳng nhớ câu thần chú đó
Dẫu vẫn biết "Vừng ơi" là mở cửa
Là kho bạc vàng châu báu sẽ hiện ra

Chẳng muốn mình là Alibaba
Nghèo khổ mãi thật thà như đếm
may mắn gặp phút giây xui khiến
Và thấy đầy đủ khi gọi Vừng ơi

Tôi là kẻ tham lam số một trên đời
Ích kỷ gấp nhiều lần 40 tên cướp
Nên suốt đời loay hoay đi tìm câu thần chú khác
Khi tiếng gọi Vừng ơi chẳng phải của riêng mình.


Em không muốn anh mở cửa trái tim
Loay hoay hoài với câu thần chú đó
Khi tình yêu anh mong manh như sương cỏ
Mặt trời chưa tỏ ngời mà đã vội tan.


EM cũng không muốn đứng trước cửa hang
Allibaba và bốn mươi tên cướp
Chỉ gọi "vừng ơi" là bước chân vào được
Chốn yêu nào đầy đủ cho tất cả thế đâu?


Tâm hồn em, trái tim em thẳm sâu
Hay im lìm lạnh câm như hang đá
Vẫn có ngày tan ra như biển cả
Trước yêu thương tha thiết của anh


Anh biết đó là chìa khoá vạn năng?
Chỉ riêng anh với chiếc chìa duy nhất
Anh hãy giữ và sớm mai hồng nhật
Đánh thức nào, hang đá của riêng mình

Serenade
24-11-2006, 08:42 PM
Muốn đan tay em vào tay anh

Những nỗi buồn vẫn chẳng thể nào giao cảm cùng nhau
Anh..
và em...
Chúng ta
Và những người khác nữa
Vẫn mải miết đi tìm một nửa
Hoặc vẫn mơ hoài về hình bóng thuở xưa

Dẫu có buồn dẫu có khóc như mưa
Hoặc lang thang một mình trên những con phố nhỏ
Thì vẫn chỉ có ta và gió
Những thầm thì trầm lắng thẳm sâu

Mỗi con người có riêng một nỗi đau
Một nỗi riêng tư sao chẳng thể ai chia sẻ
Dẫu có yêu người đến cồn cào như thế
Chẳng nói lên lời bởi có đến được đâu

Bởi có những nỗi buồn vẫn chẳng thể nào giao cảm với nhau
Vẫn loay hoay giữa bộn bề cuộc sống
Có những lúc thấy lòng trống rỗng
Đi bên người như đi với hư vô

Những ý nghĩ thẳm sâu không có bến bờ
Muốn đan tay em vào tay anh quá
Những tia nắng cuối ngày dần lạnh giá
Hỏi tim mình rằng đã chắc yêu chưa?

Muốn cùng anh đi giữa những cơn mưa
Muốn cùng anh đi nhạt nhoà trong nắng
Muốn cùng anh đến một miền xa vắng
Nhưng mình vẫn là hai nửa chẳng thể nào giao nhau...

Cô dâu mới
26-11-2006, 02:07 AM
Xúc sắc tình yêu

Anh bỏ quên viên xúc sắc tình yêu
Sáu mặt lăn tròn theo số phận
Em đặt tim em vào chấm tròn duy nhất
Xúc sắc lăn hoài. Không đến được bên anh.

Em mơ về chân trời với những thảm cỏ xanh
Sánh bước bên anh, thảo nguyên lộng gió
Người con gái trong thơ anh còn đó
Nhưng anh thì...
Viên xúc sắc tiếp tục lăn...

Đâu phải anh vô tình đánh rơi
Xúc sắc tình yêu rủi - may, được - mất
Em nhặt lên. Biết đâu là duyên nợ
Xúc sắc mỏi rồi, liệu có chỗ dừng không?

Em cộng nhớ cho quên, nhân đôi chờ đợi
Ngày tháng yêu thương sao mãi xa vời
Viên xúc sắc cứ lăn hoài trên cỏ
Như đợi một người...

Viên xúc sắc muốn dừng chân!

3-2006
Ngô Thị Thanh Vân

Ayashi
09-01-2007, 08:51 AM
Bài vu vơ thứ nhất

Em trở về thành phố bé nhỏ của riêng em
Phố mảnh như đường chỉ tay
Như sợi tóc em nuôi bằng bồ kết
Hàng cây xanh đợi ngày ai đến
Ghế đá chông chênh những người ngồi một mình

Em trở về ngôi nhà bé nhỏ của riêng em
Cửa sổ xanh, những chấn song yên tĩnh
Hoa cúc lặng lẽ trong bình
Lòng em như chuông rung trong một chiều nắng nhạt

Em trở về căn phòng nhỏ của riêng em
Thế giới của những giấc mơ và nhiều bí mật
Trên khung ảnh, trên tờ thư thứ nhất
Có tên một người - không - bao - giờ - về - lại
Thành phố của em
Ngôi nhà của em
Căn phòng của em
Dẫu trái tim em
Chẳng bao giờ khép cửa

Unknown Author.

Trang Sassy
02-06-2007, 04:43 AM
Sẽ của XQ


Tự nhủ với lòng: mình phải bắt đầu quên
cứ coi người như người dưng qua ngõ
cứ thanh thản như chưa từng gặp gỡ
mà sao dạ cứ không yên...
Mình sẽ quên,ừ thì mình sẽ quên
mảnh trăng mỏng treo nghiêng trời cuối hạ
kỷ niệm xưa hoá thành cơn gió lạ
mình sẽ thả bay đi.....

Chẳng quên thì lưu luyến làm chi
chiều qua cả chiều nay người không tới
người,có lẽ không ngờ mình đã đợi
cũng như mình chẳng tin mình đã buồn..

Sẽ chẳng bận lòng nếu mình có thể quên
sẽ chẳng băn khoăn chẳng thèm giận dỗi
sẽ chẳng nhớ mong cũng chăng thèm chờ đợi
đã nhủ rồi ...mình sẽ bắt đầu quên

Mod cho vô pic của XQ dzùm :D

manly9000
03-06-2007, 10:26 PM
ước gì...!?!



ước gì...!?!
Trong trái tim em
Có con đướng hẻm
để tôi lạc vào

Thẫn thờ...!
Chẳng biết đường ra
Cho tim lơ lửng
Giữa chiều lả lơi

Ngỡ ngàng...!
Tôi bước lang thang
Bâng khuâng thơ thẩn
Lâng lâng lạc loài

ước gì...!?!
Trong trái tim em
Hãy còn kẻ hở
để tôi chui vào

Âm thầm...!
Tôi trốn lim dim
Mong em khép cửa
Đừng cho tôi về

Ngất ngây...!
Rung động đam mê
Thầm thì tôi ước
cho hồn ngẩn ngơ

manly9000
03-06-2007, 10:35 PM
Viết cho em bài thơ còn dang dở
________________________________________
Viết cho em bài thơ còn dang dở
Như cuộc tình em đã đi qua
Chút tình đầu em gửi cho ta
Nghe xa xót những mùa hoa bỏ lại

Viết cho em trên hoa từng cánh dại
Nông nổi một thời_giận dỗi lời ca
Mối tình đầu đi qua như vầng trăng đã khuyết
Ta dại khờ nên vĩnh viễn mất nhau

Viết cho em chợt thấy lòng nhói đau
Xa xôi qua_cái nhìn em diệu vợi
Dẫu biết thế anh vẫn hằng mong đợi
Dại khờ ơi day dứt đến bao giờ

TLH
30-08-2007, 05:20 PM
Sẽ có một ngày


Sẽ có một ngày bạn không đến
Đứt chuỗi cườm kỷ niệm tôi xâu
Lăn lóc mãi những sắc màu trên cỏ
Về đâu?

Sẽ có một ngày nhạt thếch mưa trên phố
Có khum tay chẳng đong nổi vơi đầy
Câu thơ cũ vô tình tôi đánh gẫy
Níu nghiêng trời từng giọt mưa bay

Sẽ có một ngày lá phượng mướt xanh
Để lại cháy hết mình cho một mùa hoa mới
Chỉ riêng chúng ta chẳng thể nào cháy nổi
Như một thời mười bảy đã trôi qua.

Có một ngày rồi bạn sẽ quên
Để lòng tinh khôi thanh thản
Sợi tóc đã vào thơ sẽ không bao giờ bạc
Cả bốn mùa mưa nắng vẫn xanh tươi."


Đàm Huy Đông

muathutim
04-10-2007, 07:22 AM
Mây vẫn nhớ người - Vương Anh Đào

Mây trôi...
Không phải mưa rơi sao nghe lòng thổn thức
Chiều ngang trời ai ngơ ngẩn vớt mênh mông
Giăng mắc khoan hòa khúc vui buồn hồi ức
Điệu ru dịu êm tha thiết nhớ muôn trùng

Mây trôi mãi...
Sao vạch núi sông âm dương ngăn mờ khuất
Để nghìn năm trôi thơ thẩn một vầng trăng
Vọng hư ảo lung linh một phút vô thường
Tóc ai xanh tơ mỏng mảnh thả mây giăng

Mây vẫn trôi ngàn năm...
Bên rừng xưa người thoảng hát điệu phù vân
Tháng giêng xuân ta trải lòng bên gió cuốn
Dậy sóng tình mây xôn xao nỗi nhớ ngàn
Bến bờ vĩnh cửu mây vẫn còn xanh trôi...

Mùa Thu
18-10-2007, 07:45 PM
Sẽ có lúc ta trở về bên biển
Biển cồn cào biển khờ khạo yêu ta
Thương được bao nhiêu đã phải cách xa
Nhưng ta hiểu tấm chân tình của Biển

Ngày ta đi biển không hề đưa tiễn
Chẳng một dòng tin nhắn hoặc email
Đêm trước chia tay trong mắt cả hai
Ngân ngấn lệ đong đầy như sóng biển

Mình gặp nhau như đất trời xui khiến
Chưa được gần nhau mà đã nên duyên
Sóng nước mênh mông ta mãi là thuyền
Dẫu phiêu bạt vẫn trong lòng của biển

muathutim
03-11-2007, 01:52 AM
Thơ Nga ( Dich : Thụy Anh )

Mình cùng có một tình yêu lớn
Em yêu anh – còn anh lại yêu người
Mình cùng bị lửa tình thiêu rụi
Lửa của người và lửa của anh!

Một lời yêu anh và em cùng đợi
Em đợi nghe anh và anh đợi nghe người
Trong mộng mị em mơ về anh đấy
Anh lại mộng về cô ấy của lòng anh

Biết làm sao… số phận chẳng mỉm cười
Anh và em cũng chẳng cần thương hại
Mình được sống được yêu mãi mãi
Dù anh yêu người còn em lại yêu anh!

TLH
19-07-2008, 12:42 AM
Mãi mới tìm ra bản gốc, đầy đủ của bài thơ này... :hihi: Không biết ở room Thơ đã có chưa??? Thôi thì cho tớ đóng góp chút ít... :mpl: tâm trạng... :mpl:

Thời gian sẽ xóa đi nỗi đau cho lòng thắm lại
Trần Minh Tuấn

Nếu có một ngày anh nói xa em
Trái đất sẽ ngừng quay mùa xuân không trở lại
Chỉ còn đây một mình em đơn lẻ
Bơ vơ giữa dòng đời, bơ vơ giữa đêm đông

Nếu có một ngày anh nhắc đến chia tay
Em không khóc như những lần hờn dỗi
Em chỉ trách sao mùa đông đến muộn
Để biết rằng sẽ mãi mất anh

Sẽ có một lần anh nói mãi yêu em
Em cũng sẽ không vui như những lần trước nữa
Vẫn biết rằng tình yêu là gió thoảng
Và trái tim em không rung động hai lần

Chẳng bao giờ em dám trách anh đâu
Dù anh đổi thay dù anh quay đi trước
Dù anh đã làm em buồn em khóc
Trách làm gì hãy nghĩ tốt về nhau

Tình yêu anh là một nỗi đau
Mãi theo em và chiều theo năm tháng
Mãi cô đơn như ngôi sao ban sáng
Và mãi buồn như tia nắng hoàng hôn

Mỗi đông về và những chiều cô đơn
Em lại nhớ đến ngày xưa ấy
Chắc chẳng bao giờ em còn thấy
Anh giật mình vì ánh mắt của em

Rồi mai này anh sẽ quên em
Người con gái thương anh nhiều biết mấy
Trước mắt anh em kiêu kỳ là vậy
Để đêm về nước mắt nhoà mi

Rồi mai này khi đã chia tay
Tên em sẽ chìm vào trăm ngàn tên khác
Như một vật dư thưà anh vô tình đánh mất
Trong cuộc đời chẳng thiếu sự lỡ tay

Rồi mai này, rồi mai này đây
Sẽ có một người mang em đi từng bước
Dậy em đặt niềm tin vào phía trước
Vào con người, vào sức mạnh của tình yêu

Dù người ấy mạnh mẽ biết bao nhiêu
Dù biết nhịn, biết chiều, biết nâng em khi ngã
Dù người ấy sau này biết làm tất cả
Em vẫn chẳng quên rằng... đó không phải là anh.

:mecry:

Lost.
26-07-2008, 10:30 AM
Mây mùa thu - Đỗ Trung Quân

Một hôm áo trắng về lại phố
Trời vẫn trong veo, má vẫn hồng
Có nàng cắn tóc bâng khuâng hỏi
Có gặp người quen năm ngoái không?

Một hôm áo trắng về lại phố
Tháng chín mây mùa thu ghé thăm
Có chàng chùi kiếng bâng khuâng hỏi
Có gặp cô nàng năm ngoái không?

Một hôm áo trắng như mây trắng
Giống hệt mây hôm ấy ngày xưa
Có chàng hai lần hai mươi tuổi
Chép miệng nao nao nhớ gió mùa

Tháng 9 í mà ^^