PDA

Xem đầy đủ chức năng : Những bài thơ dành cho các nhân vật trong truyền thuyết



Bao Nhung
15-03-2006, 06:54 AM
Tôi rất thích những bài thơ kiểu này nhưng tìm được bài hay thì thật khó... Tôi rất mong các bạn ủng hộ, mình sưu tập các bài thơ viết về các nhân vật trong các câu chuyện, các bài thơ nhé?
Sau đây tôi xin ghi ra hai bai thơ này... Tôi thấy hay lắm:)


Trò chuyện với nàng Vọng Phu

_ Vương Trọng_
_ Về thôi nàng ơi
Niềm sum họp đã vào từng cánh cửa
Sao nàng còn đứng trong mưa, trong gió
Cô đơn giữa mây trời
_ Thế để đâu những lời
Ta đã hẹn với người ta thương nhớ?
_ Người ấy chẳng bao giờ về nữa
Mấy ngàn năm ngắn ngủi làm sao
Đất nước qua trăm trận binh đao
Lở bồi, dâu bể...
_ Người đời biết thân ta hóa đá
Nhưng hay đâu ta hóa đá niềm tin
Hóa đá nỗi cô đơn
VÀ thời gian chờ đợi!
_ Nhưng nằng chẳng thể nào đợi nổi
Ngày người ấy trở về
Thân thể đã thành tro bụi
Còn nhớ sao câu hẹ lời thề?
_ Người ta không thể trở về
Chẳng ai hiểu bằng ta điều đó
Chẳng ai hiểu bằng ta nỗi khổ
Của người vợ không chồng...

_ Ta hóa đá đợi triệu lần nỗi đợi
Để những người vợ muôn đời thoát khỏi cảnh chờ mong.

Chết... tôi chọn phông chữ làm cho tên bài thơ không đọc được... Tên nó là " TRò chuyện với nàng Vọng Phu"



Đây là bài thơ thứ hai nè:

Tâm sự nàng Thúy Vân


(Trương Nam Hương)

Nghĩ thương lời chị dặn dò
Mười lăm năm đắm con đò xuân xanh
Chị yêu lệ chảy đã đành
Chớ em nước mắt đâu dành chàng Kim.

Ờ kìa, sao chị ngồi im
Máu còn biết chảy về tim để hồng
Lấy người yêu chị làm chồng
Đời em thể thắt một vòng oan khiên

Sụt sùi ướt cỏ Đạm Tiên
Chị thương kẻ khuất đừng quên người còn
Mấp mô số phận vuông tròn
Đất không thể nhốt linh hồn đòi yêu.

Là em nghĩ vậy thôi Kiều
Sánh sao đời chị bao điều bão giông
Con đò đời, chị về không
Chở theo tiếng khóc đáy sông Tiền Đường.

Chị nhiều hờn giận yêu thương
Vầng trăng còn lấm mùi hương hẹn hò
Em chưa được thế bao giờ
Tiết trinh thương chị đánh lừa trái tim.

Em thành vợ của chàng Kim
Ngồi ru giọt máu tượng hình chị trao
Giấu đầy đêm nỗi khát khao
Kiều ơi, em đợi kiếp nào để yêu?/

umbalabala
16-03-2006, 10:50 AM
Sơn Tinh, Thủy Tinh - Nguyễn Nhược Pháp (http://annonymous.online.fr/Thivien/viewauthor.php?ID=253)
Nguồn: http://annonymous.online.fr/Thivien/viewpoem.php?ID=2331

Ngày xưa, khi rừng mây u ám
Sông núi còn vàng um tiếng thần,
Con vua Hùng Vương thứ mười tám,
Mỵ Nương xinh như tiên trên trần...
Tóc xanh viền má hây hây đỏ,
Miệng nàng bé thắm như san hô,
Tay ngà trắng nõn, hai chân nhỏ:
Mê nàng, bao nhiêu người làm thơ.
Hùng Vương thường nhìn con yêu quá,
Chắp tay ngẩng lên trời tạ ân;
Rồi cười bảo xứng ngôi phò mã,
Trừ có ai ngang vì thần nhân.
Hay đâu thần tiên đi lấy vợ!
Sơn Tinh, Thủy Tinh lòng tơ vương,
Không quản rừng cao, sông cách trở,
Cùng đến Phong Châu xin Mỵ Nương.

Sơn Tinh có một mắt ở trán,
Thủy Tinh râu ria quăn xanh rì.
Một thần phi bạch hổ trên cạn,
Một thần cưỡi lưng rồng uy nghi.
Hai thần bên cửa thành thi lễ,
Hùng Vương âu yếm nhìn con yêu.
Nhưng có một nàng mà hai rể,
Vua cho rằng thế cũng hơi nhiều!
Thủy Tinh khoe thần có phép lạ,
Dứt lời, tay hất chòm râu xanh,
Bắt quyết hò mây to nước cả,
Dậm chân rung khắp làng gần quanh.
Ào ào mưa đổ xuống như thác,
Cây xiêu, cầu gẫy, nước hò reo,
Lăn, cuốn, gầm, lay, tung sóng bạc,
Bò, lợn, và cột nhà trôi theo.
Mỵ Nương ôm Hùng Vương kinh hãi.
Sơn Tinh cười, xin nàng đừng lo,
Vung tay niệm chú: Núi từng dải,
Nhà lớn, đồi con lổm ngổm bò
Chạy mưa. Vua tùy con kén chọn.
Mỵ Nương khép nép như cành hoa:
"Con đây phận đào tơ bé mọn,
Nhân duyên cúi để quyền mẹ cha!"
Vua nghĩ lâu hơn bàn việc nước,
Rồi bảo mai lửa hồng nhuốm sương,
Lễ vật thần nào mang đến trước,
Vui lòng vua gả nàng Mỵ Nương.

Bình minh má ửng đào phơn phớt,
Ngọc đỏ rung trên đầu lá xanh.
Ngọn liễu chim vàng ca thánh thót,
Ngự giá Hùng Vương lên mặt thành.
Mỵ Nương bên lầu son tựa cửa,
Rèm ngọc lơ thơ phủ áo hồng.
Cánh nhạn long lanh vờn ánh lửa,
Mê nàng, chim ngẩn lưng trời đông.
Rừng xanh thả mây đào man mác,
Sơn Tinh ngồi bạch hổ đi đầu
Mình phủ áo bào hồng ngọc dát,
Tay ghì cương hổ, tay cầm lau.
Theo sau năm chục con voi xám
Hục hặc, lưng cong phủ gấm điều,
Tải bạc, kim cương, vàng lấp loáng,
Sừng tê, ngà voi và sừng hươu.
Hùng Vương trên mặt thành liễu rủ,
Hớn hở thần trông, thoáng nụ cười.
Thần suốt đêm sao dài không ngủ,
Mày ngài, mắt phượng vẫn còn tươi.
Sơn Tinh đến lạy chào bên cửa,
Vua thân ngự đón nàng Mỵ Nương.
Lầu son nàng ngoái trông lần lữa,
Mi xanh lệ ngọc mờ hơi sương.
Quỳ lạy cha già lên kiệu bạc,
Thương người, thương cảnh xót lòng đau.
Nhìn quanh, khói tỏa buồn man mác,
Nàng kêu: "Phụ Vương ôi! Phong Châu!"
Kiệu nhỏ đưa nàng đi thoăn thoắt,
Hùng Vương mơ vịn tay bờ thành.
Trông bụi hồng tuôn xa, xa lắc,
Mắt nhòa lệ ngọc ngấn đầm quanh...

Thoảng gió vù vù như gió bể,
Thủy Tinh ngồi trên lưng rồng vàng.
Yên gấm tung dài bay đỏ chóe,
Mình khoác bào xanh da trời quang.
Theo sau cua đỏ và tôm cá,
Chia đội năm mươi hòm ngọc trai,
Khập khiễng bò lê trên đất lạ,
Trước thành tấp tểnh đi hành hai.
Hùng Vương mặt rồng chau ủ rũ,
Chân trời còn phảng bóng người yêu,
Thủy Tinh thúc rồng đau kêu rú,
Vừ uất vì thương, vừa bởi kiêu.
Co hết gân nghiến răng, thần quát:
"Giết! Giết Sơn Tinh hả hờn ta!"
Tức thời nước sủi reo như thác,
Tôm cá quăng ngọc trai mà hoa.

Sơn Tinh đang kèm theo sau kiệu,
Áo bào phơ phất nụ cười bay.
(Vui nhỉ mê ai xinh mới hiểu)
Thần trông kiệu nhỏ hồn thêm say.
Choàng nghe sóng vỗ reo như sấm,
Bạch hổ dừng chân, lùi, vểnh tai.
Mỵ Nương tung bức rèm đỏ thắm,
Sơn Tinh trông thấy càng dương oai.
Sóng cả gầm reo lăn như chớp,
Thủy Tinh cưỡi lưng rồng hung hăng.
Cá voi quác mồm to muốn đớp,
Cá mập quẫy đuôi cuồng nhe răng.
Càng cua lởm chởm giơ như mác;
Tôm kềnh chạy quắp đuôi xôn xao.
Sơn Tinh hiểu thần ghen, tức khắc
Niệm chú, đất nẩy vù lên cao.
Hoa tay thần vẫy hùm, voi, báo.
Đuôi quắp, nhe nanh, giơ vuốt đồng,
Đạp long đất núi, gầm xông xáo,
Máu vọt phì reo muôn ngấn hồng.
Mây đen hăm hở bay mù mịt,
Sấm ran, sét động nổ lòe xanh.
Tôm cá xưa nay im thin thít,
Mở quác mồm to kêu thất thanh.
Mỵ Nương kinh hãi ngồi trong kiệu,
Bỗng chợt nàng kêu mắt lệ nhòa.
(Giọng kiêu hay buồn không ai hiểu,
Nhưng thật dễ thương): "Ô! vì ta!"

Thủy Tinh năm năm dâng nước bể,
Đục núi hò reo đòi Mỵ Nương.
Trần gian đâu có người dai thế,
Cũng bởi thần yêu nên khác thường!

Khiết Như
16-03-2006, 05:46 PM
" Chuyện Tình Ngưu Chức "
Từ xa xưa lắm người ơi ....
Bên trên trái đất là nơi " Thiên Đàng "
Cây cẩm thạch ...lá bằng vàng ...
Ở đây "tạm trú " vài ngàn Tiên Nương ...
Bốn mùa hoa nở ngát hương ,
Không gian tĩnh lặng chẳng vương bụi trần ,
Non xanh , nước đẹp vô ngần ...
Tiên Nương duyên dáng , chuyên cần, thông minh ,
Có Nàng Tiên nữ thật xinh ,
Mặt hoa da phấn , tính tình đáng yêu ...
Chuyên nghề may vá, dệt thêu ,
Tên là " Chức Nữ " mỹ miều thướt tha !
Một hôm vì mãi ngắm hoa ,
Say mê trước cảnh bao la muôn màu ...
Đuổi theo mấy chú " cào cào "
Vô tình lạc lối bay vào "Trần Gian "
Nơi đây Nàng gặp Ngưu Lang !
Xót thương cho cảnh gian nan của Người !!!
Chăn trâu suốt cả nữa đời !
Vậy mà Chàng vẫn vui cười tỉnh bơ!!!
Ai xui Tiên nữ ngẩn ngơ ,
Đắm say kết mối tình thơ với Chàng ...
Cùng nhau nên nghĩa "đá vàng "
Chưa bao lâu đã ngỡ ngàng xa nhau !!!
Vì luật Thiên Cung gắt gao ...
Khiến đôi Ngưu - Chức ngẹn ngào chia tay ...
Bỏ Chồng, ôm nỗi đắng cay ,
Bỏ Người trong mộng Nàng bay về Trời !
Cảm thông tâm sự hai Người ,
Buồn cho " duyên kiếp " đổi dời, đớn đau ...
Quạ đen góp sức cùng nhau ,
Mỗi năm tháng bảy ,bắt cầu tương giao ...
Sông Ngân lơ lửng trên cao ,
Mưa Ngâu dai dẳng rơi vào mùa Thu !!!
Từ nay Chức Nữ khó tu ,
Chàng Ngưu đứng đợi khóc ...hu hu ...hoài !
Uổng công tu niệm miệt mài ,
Vương vào tình ái đêm dài ...thở than ...
Tiên còn gặp cảnh trái ngang ,
Huống chi cõi thế " hợp - tan " là thuờng ...
Khuyên ai chớ vội chán chường ,
Lỡ không "yêu" được thì tìm đường "thoát mê" !
Tình - duyên hai chữ rất ghê ,
Vui trong chốc lát rồi chán chê...khóc thầm !
Chẳng do Nguyệt Lão se nhầm !!!
Mà do tục khách yêu ....lầm đó thôi ...!!!!

Nhông
01-05-2007, 06:49 PM
chỉ thích truyện Thúy Vân:D, có lẽ trong truyện Kiều, TK là người chịu nhiều đau khổ nhất, còn TV là người phải gánh chịu bất hạnh, ít ra TK còn được Kim Trọng yêu thương và chờ đợi. Việc TK trao duyên TV chỉ xuất phát từ lòng tốt nhưng đã gián tiếp giết chết đời em gái mình, tụi nghiệp TV, đúng là hồng nhan bạc phận, nhưng giờ chắc là bác triệu qua:D (spam tí)

nhophuthuy99
07-05-2007, 12:09 AM
http://www.mvatoi.com/diendan/uploaded/nhophuthuy99/2006106184437_TienNuVeTroi1.jpg





Tiên nữ về trời

Trách ta sao quá vô tình
Bao năm tiên ở với mình không hay
Xuôi thuyền đi khắp đông tây
Tìm bao hư ảo để nay ngỡ ngàng .

Mải mơ bóng nguyệt lầu vàng
Tỉnh ra thì đã lỡ làng còn đâu
Uổng câu tát biển mò châu
Sợi tơ bỏ lạnh rơi sầu đáy sông .

Bao năm kinh sử nằm lòng
Sao không nhớ hiểu cành hồng ai trao ?
Mắt tường biển rộng trời cao
Lại không nhìn thấy nụ đào trên cây !

Để giờ gió lạnh chân mây
Nàng tiên nữ ấy đã bay về trời
Sông xưa bên lở bên bồi
Bao nhiêu mộng cũ tan rồi em ơi !

(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




http://www.mvatoi.com/diendan/uploaded/nhophuthuy99/2006105222910_TienNuVeTroi2.jpg

http://www.mvatoi.com/diendan/uploaded/nhophuthuy99/2006106184542_TienNuVeTroi3.jpg

tomato123
07-05-2007, 05:45 AM
Đàn kia đâu phải cho mình,
Lên dây dạo khúc ân tình nợ vay

Người ta ai cũng tiếc thương Kiều tài hoa bôn ba, lặn lội phong trần. Nhưng ít người hiểu được cảnh nàng Vân cũng đồng sàn dị mộng


Lời Thuý Vân

Tạ Thanh Lan


Cũng bằng sắc nước hương trời
Mà em ở lại "thay lời nước non"
Dáng xưa trăng cũng hao mòn
Trâm vàng cài tóc cho tròn vu qui
Đời em tựa cánh thiên di
Mỏng manh hai chữ nữ nhi, hỡi người!
Bên tường hoa rụng tơi bời
Có còn nhớ đến những thời gấm son
Chị đi. Mưa nắng thêm giòn
Thân em lệ ướt cũng chôn mộng tình
Đàn kia đâu phải cho mình,
Lên dây dạo khúc ân tình nợ vay.