PDA

Xem đầy đủ chức năng : Thơ Tình Xuân Diệu



Jack
02-02-2006, 10:10 PM
Tôi rất thích đọc thơ tình Xuân Diệu . Các bạn nếu sưu tầm được bài thơ nào của Xuân Diệu thì vào đây post nhé .


Yêu
Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu .
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu ;
Người ta phụ , hoặc thờ ơ , chẳng biết ...

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt .
Tưởng trăng tàn , hoa tạ với hồn tiêu ,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu !
Yêu , là chết ở trong lòng một ít .

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt ,
Những người ai theo dõi dấu chân yêu ;
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu .
Và tình ái là sợi dây vấn vít .
Yêu , là chết ở trong lòng một ít

Xa Cách

Có một bận, em ngồi xa anh quá,
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn.
Em xích gần thêm một chút; anh hờn.
Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa

Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã
Đến kề anh, và mơn trớn: "Em đây !"
Anh vui liền; nhưng bỗng lại buồn ngaỵ
Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.

Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
Ôi trời xa, vừng trán của của người yêu !
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà ta riết giữa đôi tay thất-vọng.
Dầu tin tưởng: chung một đời, một mộng.
Em là em; anh vẫn cứ là anh.
Có thể nào qua Vạn lý trường thành
Của hai vũ-trụ chứa đầy bí-mật.

Thương nhớcũ trôi theo ngày tháng mất,
Quá khứ anh; anh không nhắc cùng em.
- Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.

Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
Anh muốn vào dò xét giấc em mợ
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em giấu những điều quá thực ...

Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!

Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
"Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!"

hang hinh
02-02-2006, 10:44 PM
chao ban minh doc thu cua ban roi ba lam wen nhe minh cung thich xuan dieu

Jack
02-02-2006, 10:56 PM
Chào bạn ! Rất vui được biết bạn ,tặng bạn bài thơ này nhé . Đây là bài thơ ngày xưa hồi tôi còn học lớp 12 rất thích :)


TÌNH THỨ NHẤT

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất
Anh cho em kèm với một lá thư
Em không lấy , và tình anh đã mất
Tình đã cho không lấy lại bao giờ

Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo
Tình thì buồn như tất cả chia ly .
Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áo
Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi

Lòng e thẹn cũng theo tờ vụn dại
Tôi bên em , chờ đợi mãi không về
Em đã xé lòng non cùng giấy mới
- Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê

Cũng may mắn , lòng anh còn trẻ quá
Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa ;
Vườn mưa gió còn nghe chim rộn rã,
Anh lại còn yêu, bông lựu , bông trà.

Nhưng giây phút dù say hoa bướm thắm
Ðã nghìn lần anh bắt được anh mơ
Ðôi mắt sợ chẳng bao giờ dám ngắm
Ðôi tay yêu không được nắm bao giờ

Anh vẫn tưởng chuyện đùa khi nhỏ tuổi
Ai có ngờ lòng vỡ đã từ bao !
Mắt không ướt, nhưng bao hàng lệ rõ
Len tỉ tê thầm trộm chảy quay vào

Hoa thứ nhất có một mùi trinh bạch,
Xuân đầu mùa trong sạch vẽ ban sợ
Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch ;
Sương nguyên tiêu , trời đất cũng chung mờ.

Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất,
Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôị
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em , nên anh đã mất rồi

Hạ anh
13-02-2006, 04:40 AM
bữa nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm
anh nhớ em, em hỡi! anh nhớ em
không gì buồn bằng những buổi chiều hôm
mà ánh sánh hòa vào cùng bóng tối
gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối
từng miếng đêm u uất lẩn trong cành
mây theo chim về dãy núi xa xanh
từng đoàng lớp nhịp nhàng và lặng lẽ
không gian xám tưởng sắp tan thành lệ

thôi hết rồi , còn chi nữa em ơi
thôi hết rồi gió gác với trăng thềm
và sương lá rụng trên đầu gần gũi
thôi hết rồi những hờn ghen giận dỗi
(được giận hờn nhau, vui sướng biết bao nhiêu)
còn mình anh với tất cả buổi chiều
đi chầm chậm vào trong hồn hiu quạnh
anh nhớ bóng. anh nhớ hình .anh nhớ ảnh
anh nhớ em , nhớ lắm em ơi
anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi
nhớ đôi môi ở phương trời
nhớ đôi mắt nhìn anh đăm đắm

saumotloinoidoi
13-02-2006, 10:19 PM
người ta khổ vì thương ko phải cách
yêu sai duyên va mến chẳng nhằm người
có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi
người ta khổ vì xin ko được nữa

đường êm quá ai đi mà nhớ ngõ
đến khi hay gai nhọn đã đâm đầy
ko kìm lòng kiềm chế nổi dây cương
dấn thân mãi để kiếm trời cuối đất

người ta khổ vì chen ngõ chật
cửa đóng bưng mà cứ quyết xông vào
rồi bị thương người ta giữ gươm đao
ko muốn chữa ko muốn lành thứ độc