PDA

Xem đầy đủ chức năng : Nhà vua tai lừa thế kỷ 20.



Hoa Huệ Trắng
23-12-2005, 10:02 AM
Nhà vua tai lừa thế kỷ 20.

Ngày xửa ngày xưa ... vào thế kỷ 20, có một triều vua rất là quái gỡ... Nhà vua có rất nhiều bí mật xấu xa, bẩn thỉu nhưng lúc nào cũng tìm cách dấu diếm. Điển hình là nhà vua có một đôi tai của con lừa, cái con vật vừa ngu vừa xuẩn... Nhà vua rất sợ có người đời sau biết chuyện của mình nên tìm cách giết hết những ai biết các bí mật của Ngài. Ngài bắt tất cả thần dân phải thờ phụng ngài ngay từ lúc ngài còn sống. Những câu khẩu hiệu “Triều đại Vô địch Muôn năm” “Nhà vua muôn năm” được giăng đầy thôn làng, ngõ xóm. Ngài bắt tất cả các hoạ sĩ, nhiếp ảnh gia phải vẽ, phải chụp cho ngài những bức ảnh đẹp nhất và bảo đó là hình của ngài mặc dù ngay cả nó không giống ngài. Ngài bắt các nhà văn, nhà thơ thuộc hàng hay nhất, viết sách, làm thơ ca tụng ngài. Ngay bản thân ngài, dù không viết gì được là bao, cũng viết những cuốn sách ca tụng bản thân mình, và bắt cả người lớn lẫn trẻ em học. Ngài mau chóng trở thành thần tượng của cả dân tộc...

Đám quan lại triều đình thì dựa vào thế của Ngài mà bóc lột dân chúng tàn tệ. Hễ ai nói xấu Ngài hay chế độ là chúng nó cắt lưỡi, hoặc cho đi học tập cải tạo. Dân chúng thì ngày càng nghèo mà bọn quan lại tham ô thì ngày càng giàu sang tột đỉnh. Càng giàu sang, bọn chúng càng ra sức bảo vệ cho ông vua tai lừa của chúng. Mà chẳng hiểu sao cái tai ông vua to thế nhưng gần như bị điếc vì chẳng hề nghe dân kêu ca chi cả... Sau này thì người ta mới biết rằng vì cố gắng che dấu cái xấu xa của mình, nhà vua dùng cái khăn choàng, che mất hai cái tai thành ra sức nghe của Ngài rất yếu.



Hàng tháng, vua tai lừa đều kêu thợ vào hớt tóc. Và để cho an toàn, nhà vua chỉ kêu đúng một gã thợ cạo. Gã thợ hớt tóc cho Ngài vì thế được phong làm quan to, nghe đâu tới chức bộ trưởng. Tuy gã biết được cái bí mật của nhà vua nhưng gã không bao giờ dám nói ra. Những đám quan lại khác cũng ít nhiều biết được cái giả dối của triều vua lừa này nhưng vì quyền lợi và địa vị, chúng vẫn ra sức cổ vũ: “Triều đại Vô địch Muôn năm” ,“Nhà vua muôn năm”. Gã thợ hớt tóc thì khác hơn một chút. Cứ hàng tháng gã lại phải thấy cái tai lừa dơ dáy trước mắt nên cái bực tức ngày càng dâng cao trong lòng làm gã không thể nhịn thêm được. Như một quả bóng căng đầy, gã muốn tìm một ai đó để giải bày cái bí mật của nhà vua nhưng gã không hề dám vì nói ra như thế thì không những gã sẽ bị mất chức mà còn bay đầu, hoặc ít nhất cũng đi cải tạo vài chục năm.

Thế rồi cái gì đến phải đến. Một ngày kia, gã thợ hớt tóc đi vào rừng, đào một cái hố... Gã thợ hớt tóc vục đầu xuống hố kể cho quả đất nghe câu chuyện về cái tai lừa của nhà vua: “Nhà vua có cái tai lừa.” Kể xong, như trút được gánh nặng, hắn lấp đất rồi đi về nhà, người nhẹ nhõm. Hắn cũng không ngờ rằng quả đất là một người đàn bà cho nên cái bí mật mà hắn kể được quả đất kể lại cho cỏ cây. Rồi cỏ cây kể chuyện cho gió. Gió tò mò đem chuyện về hỏi nhà vua, rồi lại kể cho muôn dân. Nhà vua sau khi biết được rằng thần dân cả nước đều biết cái tẩy của mình, xấu hổ bao trùm lên người Ngài. Mặt mày đỏ phừng phừng, ngài chỉ vào gã thợ cạo:

- Tại sao mày dám nói xấu ta, nói sai quan điểm mà ta đã dạy... Quân đâu, đem hắn nhốt vào nhà lao chờ ta...

Vì giận quá, lông lá trong người Ngài bỗng nhiên mọc ra đầy, Hai cái tai lừa to tướng chui ra khỏi cái khăn choàng... Ngài bỏ hai tay lên mặt đất và chỉ sau một giây, ngài hoàn toàn trở thành một con lừa.

Bọn quan lại lúc đó mới hoảng hốt nhận ra là mình đang thờ một con lừa, vội vàng trở mặt. Chúng nó dắt con lừa đem vào chuồng ngựa ... rồi tung hô gã thợ cạo thành người anh hùng dân tộc....

Sưu tầm...