PDA

Xem đầy đủ chức năng : thơ Lan tử viên



lantuvien_ttt
04-11-2005, 08:37 PM
các bạn đọc đoản khúc của mình nhé
''''thạch thảo nở hoa tím ngát trên nấm mộ Andecxen.một vùng trời ủ men nhuộm hồng ráng đỏ .có 1 nàng tiên cá bé nhỏ ,đi lang thanh kiếm hạnh phúc giữa cuộc đời .giọt nước mắt cạn vơi không chở nổi cả 1 thời nhung nhớ.Andecxen đã gom giọt nước giữa bốn bề biển cả ,tạo nên một linh hồn.với trái tim được bao bọc bởi những yêu thương và trong trẻo đến vô ngần ,vậy mà chàng hoàng tử lại dại khờ vô tình đánh vỡ...
câu chuyện xưa đọc lên sao vẫn đầy trăn trở.triền đê cổ tích là nơi chở cánh diều mơ ước vút bay .và tiếng hát khơi xa hãy còn vang trong lòng ốc biển ,nhắc nhớ đến 1 người.có những thiên đường thần thoại không đưa ta trở về được bến bờ tiền sử.nào ai đánh thức Seakspear để cứu chàng romeo và nàng juliet .có những chuyện tình định mệnh khép lại không cần lời phán xét .phải chăng người kể chuyện cổ tích đã lãng quên 1 linh hồn...Nàng tiên cá cuối cùng cũng không ở bên hoàng tử mà bay lên trời làm người con gái không trung .ông già Andecxen không thể xuôi tay nhìn thuỷ nữ tan ra thành bọt biển .ông đem tặng nàng 1 linh hồn bất diết giữa bao la.số phận an bài đưa thuỷ nữ là người đi chia sẻ những buồn vui , lấy thời gian 300 năm làm chất keo nối những mảnh tim đã vỡ. liệu tháng năm có xoa dịu được nỗi đau của cuộc đời lầm lỡ .có phải Andexen đang chắp vá một linh hồn.có phải hoàng tử sẽ nhận ra tình yêu đích thực ,và đi tìm nàng tiên cá bên bờ biển vào mỗi lúc hoàng hôn?có phải người thuỷ nữ vẫn đang bôn ba khắp chốn để tìm hạnh phúc lớn lao của cuộc đời...dẫu biết ước mơ không thể nào với tới , vì sao xa xăm không thể sà đậu xuống bàn tay , ta vẫn thầm mơ về 1 tương lai rực cháy ...
trên nấm mồ Andecxen nhành thạch thảo vẫn tím buồn trang truyện cổ .có 1 người con gái khẽ ngắt những bông hoa đồng nội , bay về vùng trời xanh biếc những vì sao...

lan tu vien

23/08/05 @ 08: Anh là đứa con bị cuộc đời bỏ quên
sống trong bức tường được xây bằng những ước mơ và hy vọng
anh lạc bước giữa yêu thương ,ca tụng
chốn phù hoa với giả dối vô cùng

rồi một ngày giấc mơ đà tan biến
anh giật mình chống chếnh giữa mông mênh
chợt nhận ra trò chơi độc ác của cuộc đời
chợt nhận ra mình là con bài thí mạng

những ước mơ ngỡ thật gần mà đã vụt xa
những yêu thương đâu ngờ trăm lời dối trá
tất cả chỉ là ảo ảnh của không gian siêu thực
chỉ là hạnh phúc đắng cay trong chớp nháy mơ hồ

anh ngạo đời bằng lối sống ngông nghênh
lấy điều lập dị làm cái tôi bản sắc
anh chẳng hay đó chỉ là vỏ bọc
che tâm hồn đang mục ruỗng đớn đau

anh tô cuộc đời bằng nét trắng đen sợ hãi
không sợ ảo ảnh vuột mất khi luôn cận kề thực tại
anh là ai giữa không gian hoang dại
lãng quên mình là đứa con chuộc lại bởi cuộc đời


29/07/05 @ 08:23:AM

lantuvien_ttt
Thành viên
Từ ngày: 14/07/05
Đã đưa: 67 tin tương lai nói gì với em khi quá khư dần xa
và hiện tại sao mong manh quá đỗi
em chẳng hiểu sao giữa cuộc đời rất vội
lại có thể bỏ quên một ánh mắt ngóng chờ

em cố đi tìm câu trả lời bằng cách cúi đầu vào quá khứ
đưa cánh tay ôm trọn cả cõi lòng
nhưng dẫu vậy cuộc đời vẫn là dấu hỏi
bị bỏ quên trong xưa cũ dấu giày

em trở về cùng với nỗi tơ vương
thương năm tháng rồi sẽ là hoài niệm
thương ánh mắt rồi sẽ chìm xa khuất
một cái tên cũng mang máng nhạt nhoà

em cố níu vào bóng tháp thời gian
đâu hay tất cả chỉ còn toàn phế tích
em cố tình lắc đầu xua đi hiện tại
đâu hay thời gian đang chạy trốn từng ngày

và cuộc đời không chỉ là sự trả vay
cho nhiều thế mà nhận về chỉ ít
có một người không biết mình mắc nợ
nợ một người đã xa cách bao năm.''''




hy_giang @yahoo.com
''''em có còn giữ cái vỏ ốc ngày xưa
mỗi lần nhớ ghé tai nghe biển hát
kỷ niệm là những lâu đài cát
sóng rập rình cuốn trôi

em có còn nhớ biển và tôi
đêm Hạ long chúng mình ngồi với biển
nghe con sóng rì rầm kể chuyện
lần đầu hơi ấm 1 bài tay

tôi lại về phố biển chiều nay
biển lặp lại những lời tình ca cũ
tôi lặng lẽ chìa tay mình cho gió
gió dắt em về chốn nao

nắng khoanh tròn 1 dấu lặng xanh xao
tên em mờ gió xoá đi rồi sóng
giữa chúng mình bây giờ là biển rộng
tôi dã tràng xe những vần thơ

em có còn giữ cái vỏ ốc ngày xưa
mỗi lần nhớ ghé tai nghe biển hát


không đề
tặng D.H.D
''''em vẫn còn giữ cái vỏ ốc ngày xưa
mỗi lần nhớ ghé tai nghe biển hát
sóng cồn cào gọi nỗi niềm cháy khát
ước mơ xa xôi vụn vỡ 1 khoảng trời

em đã trở về phố biển chiều đông
biển động gió thổi cồn cào nỗi nhớ
cát níu vội bước chân người lạc lối
chợt nao lòng hơi ấm 1 bàn tay

toà lâu đài hoá bong bóng trùng khơi
anh có tiếc về nỗi niềm chưa ngỏ
đêm hạ long chợt thở dài thật khẽ
lời hẹn thầm ... con sóng xoá tên em...

kỷ niệm nhạt nhoà như ảo ảnh xa xăm
cứ dội mãi 1 chiều đông buốt giá
gió lạnh lắm , mùa đông thì xa lạ
Đông có biết rằng , em chợt nhớ tên anh

chắc hẳn bây giờ mặt biển vẫn còn xanh
con dã tràng cô đơn trên bãi sóng
câu thơ se duyên , câu thơ bất hạnh
đến khi nào bong bóng hoá khơi xa...

đừng khóc nữa mưa ơi , đừng khóc nữa
kỷ niệm ướt mềm đợi tia nắng đang lên
vỏ ốc vô tâm muôn đời vẫn hát
để nỗi nhớ nấc thầm giữa mùa đông đơn côi
lantửviên


có những ngọn lửa thắp sáng tin yêu .em cứ mơ và cho rằng đó sẽ là hiện thực ,để nao lòng năm tháng tuổi thơ xa.đã bao giấc mơ không thành giấc mơ không nhớ.chiếc lá thu lại rũ xuống bên sân trường râm bóng cỏ .có 1 cô bé mộng mơ lang thang lối đó ,nhặt xác khô gầy mang héo úa mùa thu .trang giấy trắng in bài thơ của nắng ,nắng nhạt màu không phải lúc hoàng hôn.cánh diều chở những giấc mơ bay vào cổ tích.qua những phố lặng câm không muốn nói ,qua những con đường chẳng phải chốn mộng mơ.có những ước mơ phải nhường bước cho thực tại,.có những nỗi buồn lại chẳng thể xẻ chia .em - 18 chứa quá nhiều tham vọng ,không sợ bầu trời rạn vỡ dưới chân qua.em ngày ấy sao mà nông nổi thế .cứ mải tìm theo đuổi bóng phù hoa.
có những ngọn lửa thắp sáng ngọn nến tin yêu vừa mới tắt trong lòng .em lạc lối và tìm về con đường bé nhỏ .mùa thu bỏ ngỏ vẫn đợi chờ nơi đó .lá thu mỏng mảnh lãng quên nơi miền cổ tích thuở thiếu thời .có 1 cô bé lặng thầm lang thang trong gió ,nhặt niềm tin vào chiếc túi 3 gang .hoàng hôn nắng ngang lưng chừng bóng cỏ .có 1 bóng người đi kiếm bóng hoàng hôn.



Gửi lúc 10:17, 05/11/05


lantuvien_ttt



,
Thành viên từ 20:41, 26/09/05


Đã được 1 người bình chọn (5.00)

Than phiền


--------------------------------------------------------------------------------


''''bầu trời trong xanh như màu nước biển
vậy mà anh lại nhìn nó qua lăng kính phủ mờ
anh chỉ còn thấy màu xám lờ đờ mây nước
có hay đâu buổi trưa hè nắng ánh trưa xanh

cuộc đời đẹp tươi như vành môi cô gái
vậy mà anh đem tấm kính nhỏ bé soi rọi đời mình
cứ ngỡ toàn mây đen và thình lình sấm chớp
nhưng chẳng ngờ cầu vồng ẩn đó đây

anh xây cuộc đời bằng đá hoa cương cẩm thạch
kiến thiết toà lâu đài trên cát trắng buổi hoàng hôn
một mai khi mưa xuống trên đất đai- ảo vọng
lâu đài vỡ rồi thành bong bóng hư vô

anh thả cuộc đời qua muôn lớp sóng xô
đợi đại dương mang nó đi mãi mãi
và chỉ còn cánh hải âu chao liệng nơi mặt biển
nhìn bọt sóng lớp lớp tan trên bờ



Gửi lúc 10:19, 05/11/05