PDA

Xem đầy đủ chức năng : Phố cũ



CKG
02-03-2017, 09:48 AM
Chiều nghiêng câu hát
Ầu ơ nhớ người
Cái nhìn lúc lắc
Cái cười nhỏ nhoi

Cà phê thêm muối
Lúng liếng nỗi buồn
Che ngang ngạo nghễ
Ngông cuồng vỡ khuôn

Em mỏng cánh chuồn
Ta đầy hoang hoải
Phố giờ xa quá
Ai còn tìm ai....

CKG
03-03-2017, 09:28 AM
Tháng ba dốc xuống lưng chừng phố
Góc quán quen, nỗi nhớ cũng thành quen
Chiều chênh vênh màu lửa lên đèn
Hoa gạo đỏ trong mắt người thẫm đỏ

Có đôi khi anh về ngang qua ngõ
Rêu đã úa vàng, em biết không?
Lá bàng đỏ rụng kín những ngày đông
Gió cứ tự dỗ mình xao xác gió

Ừ đành thôi, anh cười mỉm hững hờ
Như trăm năm còn từng cao ngạo thế
Chỉ có hạt mưa rơi xuống tim rất khẽ
Mưa đi lạc thôi mà, sao anh lại buồn thiu..

CKG
08-03-2017, 12:02 PM
Này những kẻ trái tim không chịu lớn
Tóc đã điểm màu còn thương nhớ tuổi thơ
Ngồi nghe mưa tỉ tê phố hàng giờ
Có thấy thời gian đã quay vòng tròn khác

Vẫn cứ đi lạc giữa trần gian ngơ ngác
Phố thêm chút rêu phong cũng buông chùng man mác
Ngồi mơ giấc mơ đầy ánh trăng bàng bạc
Cơm áo đâu là chuyện rong chơi

Quay lại trăm lần, anh vẫn chọn thế thôi
Vẫn thương nhớ em giữa nghìn điều vội vã
Vẫn đứng thản nhiên giữa trăm nghìn khuôn mặt lạ
Chắt lưỡi bằng lòng chọn hạnh phúc mong manh

CKG
15-03-2017, 10:51 AM
Này em, phố đã lên đèn
Tôi đợi em cũng thành quen mất rồi
Chia ra một nửa nụ cười
Xắt ra một nửa là lời ấm êm

Phố trầm chưa nỡ đặt tên
Màu nâu ngự mãi ở trên mắt người
Hoa xoan nở trắng cuối trời
Mưa bay không ướt mà tôi sũng buồn

Ai làm vụng dại kẻ khôn
Để cho năm tháng ngày son buông chùng
Đợi em như thể đã từng
Gặp nhau ở dốc lưng chừng thời gian

Về đây em phố hiền ngoan
Về đây em mình vẽ những gam cuộc tình.

CKG
16-03-2017, 11:16 AM
Thế rồi người cũng xa nhau
Những buồn vui cất riêng trong ngực áo
Anh về với anh của tháng ngày cao ngạo
Hờ hững đi qua phố rét mướt mưa phùn

Tóc em buồn màu của gỗ mun
Tay nắm tay đâu đã từng rất chặt
Có đôi khi tự giật mình thảng thốt
Nhớ, rồi thôi, tự dỗ mình

Lạc nhau rồi, cà phê vắng và anh
Nghe gió hát trên những nhành trứng cá
Nghe nắng reo trưa mùa đông êm ả
Thấy chạnh lòng, chẳng kể được với ai

Nơi em đến, nắng có hồng sớm mai?
Chắc cũng thoảng khi thấy nhói lòng bởi những điều giờ gọi là xưa cũ
Anh không nhắc gì đâu, dù quan tâm bao nhiêu cũng không còn là đủ
Vì chúng mình, đã gọi tiếng người dưng....

CKG
19-03-2017, 09:29 AM
Em ạ,
Phố chúng mình thường đi về đã rất khác ngày xưa
Những thứ viển vông chỉ còn trong ký ức
Người ta bây giờ sống ảo mà rất thực
Thực đến từng đồng bạc lẻ trả cho cốc cà phê

Phố của chúng mình,
Người ở bên người xe đạp sát bên xe
Gần nhau thế cái nắm tay cứ tần ngần e ngại
Để xa rồi trăm năm còn tiếc mãi
Thời gian trôi có trở lại bao giờ

Phố bây giờ
Tiếng chửi thề lẫn trong tiếng còi xe
Người ta gườm nhau từng nhịp giây đèn đỏ
Ai cũng vội vàng ai cũng sợ mình trót lỡ
Chỉ còn kẻ ăn xin đứng cần mẫn chìa tay

Em ạ,
Phố rực rỡ sắc màu là phố của hôm nay
Đèn cao áp lẫn trong đèn quảng cáo
Hoa cỏ thật hòa trong màu hoa ảo
Chỉ mắt người là lạnh lẽo âm u

Có lẽ anh không khác mấy khi xưa
Nên vẫn cứ ngu ngơ thản nhiên về qua phố
Cứ chắt lưỡi tiếc hoài những viên gạch đã loang màu rêu đổ
Có mỗi giấc mơ không bán nổi nên giữ lại riêng mình