Bad
30-04-2011, 11:09 PM
Mỗi khi buồn không vui, đau khổ, toàn gặp những chuyện không như ý mình mong muốn, mình sẽ cảm giác nản và nhàm chán ngay. Có nhiều lúc có lối suy nghĩ thật là ấu trỉ, chỉ muốn giải quyết tất cả mọi chuyện bằng cách hy sinh cuộc sống, buông xuôi tất cả. Thật sự đâu có ai ngờ được rằng, mạng sống của một con người nó quý báo đến cỡ nào. Những người không đáng chết thì lường lượt đua nhau mà chết. Những người đáng chết thì tự do tự tại ăn mặc sung sướng.
Trên thế gian ai cũng ham sống sợ chết. Nhưng có nhiều trẻ em thơ ngây còn chưa biết viết chữ chưa biết ý nghĩa giữa sống và chết như thế nào. Tại sao ông lại nhận tâm đến nổi cướp mất đi cuộc đời của các em. Cho dù kiếp trước các em có mang tội nặng cỡ nào, đáng chết cỡ nào, bây giờ các em đã đầu thai thành một người khác. Chỉ mới là một đứa bé thôi, chưa biết chuyện chưa hiểu đời. Con nít luôn vô tội, luôn vô tư hồn nhiên, luôn yêu đời. Sao không cho các em lớn thêm một chút nữa, sao không cho các em có một chút hy vọng, một chút cơ hội đế các em trả ơn, giúp nước, giúp người. Thật phải nhận tâm đến vậy sao?
Con bé nguyên ngày không mở miệng nói một lời nào. Bỗng dân đêm đó nước mắt em cứ tuông chảy không ngừng khi đang mời em ăn. 2 con mắ ước đẩm của nó cứ nhìn thẳng vào mình. Những giây phút đó lòng thật nặng triệu, cỗ hổng cứng đơ. Cảm giác của nó mình hiểu rất rõ, chỉ vì quá bất lực nên không thể làm gì hơn ngoài lâu 2 dòng lệ trên má nó. Bất thần lần nó mở miệng nói chuyện, nhưng tiếc thay mình không hiểu con bé nói gì. Đến giờ mới được phép hiểu...
"Chú ơi, con chưa muốn chết!"
Quá muộn - đã quá muộn... Nghẹn ngào - cắn rứt...
Trên thế gian ai cũng ham sống sợ chết. Nhưng có nhiều trẻ em thơ ngây còn chưa biết viết chữ chưa biết ý nghĩa giữa sống và chết như thế nào. Tại sao ông lại nhận tâm đến nổi cướp mất đi cuộc đời của các em. Cho dù kiếp trước các em có mang tội nặng cỡ nào, đáng chết cỡ nào, bây giờ các em đã đầu thai thành một người khác. Chỉ mới là một đứa bé thôi, chưa biết chuyện chưa hiểu đời. Con nít luôn vô tội, luôn vô tư hồn nhiên, luôn yêu đời. Sao không cho các em lớn thêm một chút nữa, sao không cho các em có một chút hy vọng, một chút cơ hội đế các em trả ơn, giúp nước, giúp người. Thật phải nhận tâm đến vậy sao?
Con bé nguyên ngày không mở miệng nói một lời nào. Bỗng dân đêm đó nước mắt em cứ tuông chảy không ngừng khi đang mời em ăn. 2 con mắ ước đẩm của nó cứ nhìn thẳng vào mình. Những giây phút đó lòng thật nặng triệu, cỗ hổng cứng đơ. Cảm giác của nó mình hiểu rất rõ, chỉ vì quá bất lực nên không thể làm gì hơn ngoài lâu 2 dòng lệ trên má nó. Bất thần lần nó mở miệng nói chuyện, nhưng tiếc thay mình không hiểu con bé nói gì. Đến giờ mới được phép hiểu...
"Chú ơi, con chưa muốn chết!"
Quá muộn - đã quá muộn... Nghẹn ngào - cắn rứt...