it's me
09-04-2011, 08:45 AM
TẬP 1: CHÚ CHÓ SHILOH :bicycle::bicycle:
Tóm tắt: Khi Marty Preston tình cờ gặp một con chó săn nhỏ trên khu đồi sau nhà mình, tình cảm đã nảy sinh ngay từ cái nhìn đầu tiên – và rắc rối cũng nảy sinh. Hoá ra con chó đó, mà Marty đặt tên là Shiloh, thuộc về Judd Travers, một kẻ rượu chè, có súng, và đối xử tàn tệ vs chó của hắn. Vì thế khi Shiloh chạy trốn Judd Travers đến với Marty, cậu bé phải đem giấu con chó. Nhưng bí mật của Marty đã trở nên quá sức cậu bé, đồng thời đặt cả gia đình cậu trước cơn thịnh nộ của Judd. Marty sẽ phải làm đến cỡ nào để Shiloh thuộc về cậu?
Chương 1
Ngày Shiloh đến, gia đình chúng tớ có một bữa ăn tối ngon lanh. Con bé Dara Lynn nhúng bánh mì vào cốc trà lạnh của nó, cách ăn nó thích, còn Becky đẩy những hạt đậu ra mép đĩa để khua vội khua vàng.
Mẹ nhìn bọn tớ cái nhìn quở trách. Mẹ nói, "Chỉ một lần trong đời thôi, mẹ muốn thức ăn đi thẳng vào mồm đứa nào đó chứ không có vòng vèo đâu cả. "
Cơ mà mẹ lại nhìn tớ lúc nói vây. Không phải tớ không thích thịt thỏ rán. Tớ rất thích là đằng khác. Tớ chỉ không muốn nhai trúng viên đạn súng săn, thế thôi, nên tớ phải kiểm tra thật kĩ từng miếng thịt.
"Bố đã xem kĩ miếng thịt thỏ đó rồi, Marty, con sẽ không tìm thấy viên đạn nào trong miếng đùi đó đâu," - bố vừa nói vừa phớt bơ lên bánh mì.- "Bố bắn vào cổ nó cơ mà".
Tớ ước gì bố đừng nói thế biết bạo Tớ đẩy qua đẩy lại miếng thịt trong đĩa, xuyên qua mấy miếng khoai tậy
" Nó có chết ngay không?" tớ hỏi, biết chắc mình không thể ăn nếu không phải vây.
" Chết ngay".
" Bố bắn bể đầu nó hả?" Dara Lynn hỏi, con nhỏ thích thế.
Bố nhai chậm hẳn với trước khi trả lời. "Không con à. " Bố nói rồi ăn tiếp.
Đó là lúc tớ rời khỏi bàn ăn.
Điều tuyệt nhất vào những ngày chủ nhật là cả nhà ăn bữa trưa hoành tráng. Khi bụng đã no nê, bạn có thể đi hết West Virginia trước khi đói trở lai. Còn ngày khác, bạn bắt đầu đi bộ sau bữa chiều và phải trở về trước khi trời tối.
Tớ vác khẩu súng săn bố tặng hồi tháng 3 vào sinh nhật 11 tuổi và bắt đầu lên đường tìm xem có gì bắn được không. Chẳng hạn như một quả táo treo lủng lẳng trên cành, để xem tớ có thể cho nó rơi xuống được không. Xếp mấy vỏ lon bia ở hàng rào rồi bắn chúng. Nhưng mà không bao giờ bắn vào bất cứ cái gì chuyển động. Chưa bao giờ muốn vậy chút nào.
Gia đình tớ sống trên vùng đồi trên ở Friendly, nhưng chẳng mấy ai biết nơi đó ở đâu. Friendly ở gần Sistersville, nằm giữa Wheeling và Parkersburg. Bố bảo hồi trước Sistersville từng là những nơi sinh sống tốt nhất tiểu bang. Còn nếu bạn hỏi nơi tuyệt nhất để sống, tớ sẽ trả lời ngay đó là chỗ gia đình tớ ở, 1 căn nhà bốn phòng vs những ngọn đồi bao quanh 3 phía.
Buổi trưa là thời gian lí tưởng thứ nhì của tớ để leo đồi; còn buổi sáng là thời gian lí tưởng nhất, đặc biệt là mùa hè. Vào sáng sớm, sớm tinh mơ ấy. Một buổi sáng nọ tớ đã nhìn thấy ba loại thú, chưa kể mèo, chó, ếch, bò, và ngựa. Thấy một chú chuột chũi, một con hươu cái vs 2 hươu con, và thấy con cáo lông xám có cái đầu đỏ hung. Dám cá nó là con của 1 cáo bố lông xám vs cáo mẹ lông đỏ.
Chỗ tớ khoái thả bộ nhất là ở bên kia cây cầu lắc la lắc léo này, nơi con đường uốn quanh ngôi trường Shiloh cũ kỹ, rồi dọc theo con sông. Một bên là sông, một bên là rừng - chốc chốc lại có vài căn nhà.
Và đấy là buổi chiều đặc biệt, tớ sắp đi được nửa đường dọc theo con sông thì qua khoé mắt tớ chợt nhìn thấu cái gì đó. Một cái gì chuyển động. Tớ nhìn, và cách độ chưa hơn chục mét, có một con chó lông ngắn - lông trắng, nâu điểm đốm đen - không xảy ra bất cứ tiếng động nào, chỉ len lét đi vs cái đầu cúi xuống, nhìn tớ, đuôi cúp giữa hai chân sau như thể nó hầu như không có quyền hít thở vậy. Một con chó săn thỏ, độ chừng một hay hai tuổi gì đấy.
Tớ dừng bước thì con chó cũng dừng. Như thể nó đang bị bắt làm chuyện gì ghê gớm lắm, vì tớ có thể nói tất cả điều nó muốn làm chỉ là đi theo tớ xa xa thôi.
"Lại đây, nhóc" tớ gọi, vỗ lên đùi mình.
Con chó ép bụng, nằm phục xuống đám cỏ. Tớ cười lớn và bắt đầu đi tới vs nó. Con chó có đeo một cái vòng cổ sờn sứt, coi bộ cái vòng cổ đó còn già hơn tuổi của nó. Dám chắc cái vòng là của con chó khác trước khi là của nó. "Lại đây, nhóc." Tớ vừa nói vừa chìa tay ra.
Con chó nhổm dậy rồi lùi lại. Thậm chí nó không rên rỉ tiếng nào, như thể nó không sủa được vậy.
Bạn sẽ rất đau lòng khi thấy một con chó khúm núm sợ sệt như thế. Bạn biết con chó đó bị đá. Bị đánh đập nữa không chừng.
"Không sao đâu, nhóc." tớ nói, nhích lại gần hơn một chút, nhưng con chó cứ lùi lại.
Thế nên tớ lại vác súng lên và đi dọc theo con sông. Rất thường xuyên tớ ngoái cổ nhìn và lại thấy con chó, con chó săn thỏ đó. Tớ ngừng; nó ngừng. Tớ có thể thấy mấy cái be sườn của nó - không đến nỗi giơ xương ra - nhưng cũng chẳng mấy đầy đặn.
Có một cành cây gẫy treo lơ lửng ngang dòng nước, và tớ tự hỏi tớ có thể làm rơi rụng cái nhánh cây đó bằng một nhát súng không. Tớ nâng súng lên, rồi nghĩ tiếng súng có thể làm con chó sợ chạy mất. Tớ quyết định hôm đó không bắn gì hết.
Đó là một con nước chảy lờ đờ. Bạn đi dọc bờ sông, bạn ngỡ nó thậm chí không chảy. Nhưng, nếu bạn ngừng lại, bạn có thể nhìn thấy lá cây và các thứ trôi theo dòng. Thỉnh thoảng một con cá nhảy - một con cá bự. Cá vược, tớ nghĩ vậy. Con chó vẫn tiếp tục theo tớ, đuôi cụp giữa 2 chân sau. Lạ cái là nó chẳng gây ra một tiếng động nào.
Cuối cùng, tớ ngồi xuống một khúc cây, dựng khẩu súng cạnh chân và chờ đợi. Ở cuối đường, con chó cũng ngồi xuống, gác đầu lên hai chân trước.
"Tới đây, nhóc." tớ lại gọi, và vỗ lên đầu gối.
Con chó hơi ngọ nguậy, nhưng không tới.
Có lẽ nó là chó đực.
"Tới đây, cưng!" tớ nói. Con chó vẫn ko tới.
Tớ quyết định chờ con chó tới, nhưng sau 3, 4 phút ngồi trên khúc cây thấy chán tớ lại lên đường. Con chó cũng vậy.
Không biết người ta sẽ đi tới đâu nếu cứ dọc mãi theo con sông này. Có người nói con sông tự quành lại với chính nó, nhưng nếu không như vậy và hết đêm tớ mới trở về nhà thì sẽ được một trận lên thân. Thế nên lúc nào tớ cũng đi hết chỗ cạn, đến chỗ nước sông tràn lên bờ thì tớ quay về.
Khi tớ quay đầu lại thì con chó thấy tớ đi tới, nó vọt vào trong rừng. Nghĩ đó là lần cuối cùng nhìn thấy nó nên tớ đi hết nửa đường về nhà mới ngoái lại nhìn. Nó kìa. Tớ ngừng. Nó ngừng. Tớ đi, nó đi.
Và rồi, chả suy nghĩ gì hết, tớ huýt sáo.
Như thể ấn trúng một cái nút thần kì. Con chó lao thẳng về phía tớ, 4 chân phi nước đại, đôi tai dài lắc lư, đuôi dựng đứng như cái cột cờ. Lần này, khi tớ chìa tay ra, nó liếm mấy ngón tay tớ rồi chồm lên đùi tớ, phát ra những tiếng rên ư ử trong cổ họng. Nó không thể hiểu nổi tớ, như thể nãy giờ tớ toàn nói không với nó và giờ tớ gật thì nó mới được tới. Nó là một con chó đực đúng như tớ đã nghĩ.
"Này nhóc! Giờ thì tốt rồi phải không nào?" Tớ cười vang khi con chó nhảy quấn quanh tớ. Tớ ngồi xổm xuống và con chó liếm mặt, liếm cổ tớ. Nó hoc đâu ra cái kiểu nếu người ta huýt sáo thì chạy tới, còn không thì cứ ở đằng sau vậy nhỉ?
Tớ mải nhìn con chó tới nỗi không để ý là trời bắt đầu mưa. Không hề hấn gì với tớ. Cũng không hề hấn gì với con chó. Tớ đang tìm cái chỗ tớ nhìn thấy nó lần đầu. Nó sống ở gần đây à? Tớ tự hỏi. Hay căn nhà ở phía trên con đồi này? Từng chỗ tớ ngang qua đều nghĩ con chó sẽ dừng lại - ai đó sẽ đi ra và huýt sáo, chắc vậy. Nhưng không ai ra và con chó không đứng lại. Cứ tiếp tục ngay cả khi cả 2 đi tới ngôi trường Shiloh cũ kỹ. Thậm chí nó còn băng qua cầu, đuôi dựng đứng như cột cờ. Nó liếm tay tớ liên tục để chắc chắn là tớ ở chỗ đó - mồm há ra như nó đang cười vậy. Đúng là nó đang cười.
Tuy nhiên, khi nó theo tớ đi qua cầu, và qua chỗ cối xay bột, tớ đâm lo. Dường như nó đang bám chặt vào tay tớ về tận nhà. Về nhà vs áo quần ướt sũng là tớ đủ rắc rối rồi. Ngoại tớ mất vì bị viêm phổi và cả nhà tớ chẳng thể quên được chuyện đó. Rồi bây giờ tớ còn đem theo 1 con chó về cùng, mà nhà tớ không bao giờ được phép có thú nuôi.
Nếu như người ta không đủ khả năng nuôi ăn và đưa chúng đến thú y khi chúng bị ốm thì không có quyền đưa chúng về nhà, mẹ bảo thế, và đúng là như vậy.
Tớ không nói gì với con chó trong suốt quãng đường còn lại, hy vọng nó sẽ rẽ đâu đó và đi về. Con chó săn vẫn cứ đi theo.
Tớ đánh cúi xuống và nói, "Về nhà đi, nhóc." Rồi tớ cảm thấy tim mình thắt lại khi thấy bộ dạng thôi cười của nó, đuôi cụp trở vào giữa 2 chân sau, và len lét bỏ đi. Nó đi xa xa chỗ cây sung dâu, nằm xuống đám cỏ ướt, ghếch đầu lên 2 chân trước.
"Con chó kia của ai vậy?" Mẹ hỏi lúc tớ bước vào nhà.
Tớ nhún vai. "Nó cứ đi theo con hoài."
"Nó đi theo con từ chỗ nào?" Bố hỏi.
" Từ tuốt đằng trường Shiloh, bên kia cầu." Tớ đáp.
" Ở con đường dọc bờ sông hả? Chắc chắn đó là chó của Judd Travers rồi," - bố bảo. - "Ổng mới có thêm 1 con chó săn mấy tuần trước."
" Judd kiếm chó mình 1 con chó săn, vậy sao ổng không đổi xử tốt với nó?" tớ hỏi.
" Sao con biết ổng không đối xử tốt chứ?"
" Nom bộ dạng con chó là biết. Thiếu điều không dám đi tè nữa." Tớ đáp.
Mẹ nhìn tớ.
" Theo bố thấy thì ổng không đóng dấu lên con chó, " bố nói, quan sát con chó qua cửa sổ.
Không việc gì phải đóng dấu lên con chó cho nó bị đau, tớ nghĩ.
" Thôi đừng chú ý đến nó thì nó sẽ bỏ đi, " bố bảo.
" Và đi thay quần áo ướt mau lên," mẹ bảo tớ. "Con muốn theo bà ngoại Slater của con ra nghĩa địa à?"
Tờ thay quần áo, rồi ngồi xuống và mở ti vi lên, chỉ có 2 kênh truyền hình. Vào trưa chủ nhật, chỉ có giảng đạo và bóng chày. Tớ xem bóng chày chừng 1 tiếng đồng hồ. Rồi đứng lên rồi lén nhìn qua cửa sổ. Mẹ biết thừa tớ định làm gì.
" Con chó Shiloh đó vẫn còn ngoài đấy?" mẹ hỏi.
Tớ gật đầu, nó đang nhìn tớ. Nó nhìn tớ qua cửa sổ ở đằng ấy, đuôi bắt đầu đập đập. Tớ đặt cho nó cái tên Shiloh.
Tóm tắt: Khi Marty Preston tình cờ gặp một con chó săn nhỏ trên khu đồi sau nhà mình, tình cảm đã nảy sinh ngay từ cái nhìn đầu tiên – và rắc rối cũng nảy sinh. Hoá ra con chó đó, mà Marty đặt tên là Shiloh, thuộc về Judd Travers, một kẻ rượu chè, có súng, và đối xử tàn tệ vs chó của hắn. Vì thế khi Shiloh chạy trốn Judd Travers đến với Marty, cậu bé phải đem giấu con chó. Nhưng bí mật của Marty đã trở nên quá sức cậu bé, đồng thời đặt cả gia đình cậu trước cơn thịnh nộ của Judd. Marty sẽ phải làm đến cỡ nào để Shiloh thuộc về cậu?
Chương 1
Ngày Shiloh đến, gia đình chúng tớ có một bữa ăn tối ngon lanh. Con bé Dara Lynn nhúng bánh mì vào cốc trà lạnh của nó, cách ăn nó thích, còn Becky đẩy những hạt đậu ra mép đĩa để khua vội khua vàng.
Mẹ nhìn bọn tớ cái nhìn quở trách. Mẹ nói, "Chỉ một lần trong đời thôi, mẹ muốn thức ăn đi thẳng vào mồm đứa nào đó chứ không có vòng vèo đâu cả. "
Cơ mà mẹ lại nhìn tớ lúc nói vây. Không phải tớ không thích thịt thỏ rán. Tớ rất thích là đằng khác. Tớ chỉ không muốn nhai trúng viên đạn súng săn, thế thôi, nên tớ phải kiểm tra thật kĩ từng miếng thịt.
"Bố đã xem kĩ miếng thịt thỏ đó rồi, Marty, con sẽ không tìm thấy viên đạn nào trong miếng đùi đó đâu," - bố vừa nói vừa phớt bơ lên bánh mì.- "Bố bắn vào cổ nó cơ mà".
Tớ ước gì bố đừng nói thế biết bạo Tớ đẩy qua đẩy lại miếng thịt trong đĩa, xuyên qua mấy miếng khoai tậy
" Nó có chết ngay không?" tớ hỏi, biết chắc mình không thể ăn nếu không phải vây.
" Chết ngay".
" Bố bắn bể đầu nó hả?" Dara Lynn hỏi, con nhỏ thích thế.
Bố nhai chậm hẳn với trước khi trả lời. "Không con à. " Bố nói rồi ăn tiếp.
Đó là lúc tớ rời khỏi bàn ăn.
Điều tuyệt nhất vào những ngày chủ nhật là cả nhà ăn bữa trưa hoành tráng. Khi bụng đã no nê, bạn có thể đi hết West Virginia trước khi đói trở lai. Còn ngày khác, bạn bắt đầu đi bộ sau bữa chiều và phải trở về trước khi trời tối.
Tớ vác khẩu súng săn bố tặng hồi tháng 3 vào sinh nhật 11 tuổi và bắt đầu lên đường tìm xem có gì bắn được không. Chẳng hạn như một quả táo treo lủng lẳng trên cành, để xem tớ có thể cho nó rơi xuống được không. Xếp mấy vỏ lon bia ở hàng rào rồi bắn chúng. Nhưng mà không bao giờ bắn vào bất cứ cái gì chuyển động. Chưa bao giờ muốn vậy chút nào.
Gia đình tớ sống trên vùng đồi trên ở Friendly, nhưng chẳng mấy ai biết nơi đó ở đâu. Friendly ở gần Sistersville, nằm giữa Wheeling và Parkersburg. Bố bảo hồi trước Sistersville từng là những nơi sinh sống tốt nhất tiểu bang. Còn nếu bạn hỏi nơi tuyệt nhất để sống, tớ sẽ trả lời ngay đó là chỗ gia đình tớ ở, 1 căn nhà bốn phòng vs những ngọn đồi bao quanh 3 phía.
Buổi trưa là thời gian lí tưởng thứ nhì của tớ để leo đồi; còn buổi sáng là thời gian lí tưởng nhất, đặc biệt là mùa hè. Vào sáng sớm, sớm tinh mơ ấy. Một buổi sáng nọ tớ đã nhìn thấy ba loại thú, chưa kể mèo, chó, ếch, bò, và ngựa. Thấy một chú chuột chũi, một con hươu cái vs 2 hươu con, và thấy con cáo lông xám có cái đầu đỏ hung. Dám cá nó là con của 1 cáo bố lông xám vs cáo mẹ lông đỏ.
Chỗ tớ khoái thả bộ nhất là ở bên kia cây cầu lắc la lắc léo này, nơi con đường uốn quanh ngôi trường Shiloh cũ kỹ, rồi dọc theo con sông. Một bên là sông, một bên là rừng - chốc chốc lại có vài căn nhà.
Và đấy là buổi chiều đặc biệt, tớ sắp đi được nửa đường dọc theo con sông thì qua khoé mắt tớ chợt nhìn thấu cái gì đó. Một cái gì chuyển động. Tớ nhìn, và cách độ chưa hơn chục mét, có một con chó lông ngắn - lông trắng, nâu điểm đốm đen - không xảy ra bất cứ tiếng động nào, chỉ len lét đi vs cái đầu cúi xuống, nhìn tớ, đuôi cúp giữa hai chân sau như thể nó hầu như không có quyền hít thở vậy. Một con chó săn thỏ, độ chừng một hay hai tuổi gì đấy.
Tớ dừng bước thì con chó cũng dừng. Như thể nó đang bị bắt làm chuyện gì ghê gớm lắm, vì tớ có thể nói tất cả điều nó muốn làm chỉ là đi theo tớ xa xa thôi.
"Lại đây, nhóc" tớ gọi, vỗ lên đùi mình.
Con chó ép bụng, nằm phục xuống đám cỏ. Tớ cười lớn và bắt đầu đi tới vs nó. Con chó có đeo một cái vòng cổ sờn sứt, coi bộ cái vòng cổ đó còn già hơn tuổi của nó. Dám chắc cái vòng là của con chó khác trước khi là của nó. "Lại đây, nhóc." Tớ vừa nói vừa chìa tay ra.
Con chó nhổm dậy rồi lùi lại. Thậm chí nó không rên rỉ tiếng nào, như thể nó không sủa được vậy.
Bạn sẽ rất đau lòng khi thấy một con chó khúm núm sợ sệt như thế. Bạn biết con chó đó bị đá. Bị đánh đập nữa không chừng.
"Không sao đâu, nhóc." tớ nói, nhích lại gần hơn một chút, nhưng con chó cứ lùi lại.
Thế nên tớ lại vác súng lên và đi dọc theo con sông. Rất thường xuyên tớ ngoái cổ nhìn và lại thấy con chó, con chó săn thỏ đó. Tớ ngừng; nó ngừng. Tớ có thể thấy mấy cái be sườn của nó - không đến nỗi giơ xương ra - nhưng cũng chẳng mấy đầy đặn.
Có một cành cây gẫy treo lơ lửng ngang dòng nước, và tớ tự hỏi tớ có thể làm rơi rụng cái nhánh cây đó bằng một nhát súng không. Tớ nâng súng lên, rồi nghĩ tiếng súng có thể làm con chó sợ chạy mất. Tớ quyết định hôm đó không bắn gì hết.
Đó là một con nước chảy lờ đờ. Bạn đi dọc bờ sông, bạn ngỡ nó thậm chí không chảy. Nhưng, nếu bạn ngừng lại, bạn có thể nhìn thấy lá cây và các thứ trôi theo dòng. Thỉnh thoảng một con cá nhảy - một con cá bự. Cá vược, tớ nghĩ vậy. Con chó vẫn tiếp tục theo tớ, đuôi cụp giữa 2 chân sau. Lạ cái là nó chẳng gây ra một tiếng động nào.
Cuối cùng, tớ ngồi xuống một khúc cây, dựng khẩu súng cạnh chân và chờ đợi. Ở cuối đường, con chó cũng ngồi xuống, gác đầu lên hai chân trước.
"Tới đây, nhóc." tớ lại gọi, và vỗ lên đầu gối.
Con chó hơi ngọ nguậy, nhưng không tới.
Có lẽ nó là chó đực.
"Tới đây, cưng!" tớ nói. Con chó vẫn ko tới.
Tớ quyết định chờ con chó tới, nhưng sau 3, 4 phút ngồi trên khúc cây thấy chán tớ lại lên đường. Con chó cũng vậy.
Không biết người ta sẽ đi tới đâu nếu cứ dọc mãi theo con sông này. Có người nói con sông tự quành lại với chính nó, nhưng nếu không như vậy và hết đêm tớ mới trở về nhà thì sẽ được một trận lên thân. Thế nên lúc nào tớ cũng đi hết chỗ cạn, đến chỗ nước sông tràn lên bờ thì tớ quay về.
Khi tớ quay đầu lại thì con chó thấy tớ đi tới, nó vọt vào trong rừng. Nghĩ đó là lần cuối cùng nhìn thấy nó nên tớ đi hết nửa đường về nhà mới ngoái lại nhìn. Nó kìa. Tớ ngừng. Nó ngừng. Tớ đi, nó đi.
Và rồi, chả suy nghĩ gì hết, tớ huýt sáo.
Như thể ấn trúng một cái nút thần kì. Con chó lao thẳng về phía tớ, 4 chân phi nước đại, đôi tai dài lắc lư, đuôi dựng đứng như cái cột cờ. Lần này, khi tớ chìa tay ra, nó liếm mấy ngón tay tớ rồi chồm lên đùi tớ, phát ra những tiếng rên ư ử trong cổ họng. Nó không thể hiểu nổi tớ, như thể nãy giờ tớ toàn nói không với nó và giờ tớ gật thì nó mới được tới. Nó là một con chó đực đúng như tớ đã nghĩ.
"Này nhóc! Giờ thì tốt rồi phải không nào?" Tớ cười vang khi con chó nhảy quấn quanh tớ. Tớ ngồi xổm xuống và con chó liếm mặt, liếm cổ tớ. Nó hoc đâu ra cái kiểu nếu người ta huýt sáo thì chạy tới, còn không thì cứ ở đằng sau vậy nhỉ?
Tớ mải nhìn con chó tới nỗi không để ý là trời bắt đầu mưa. Không hề hấn gì với tớ. Cũng không hề hấn gì với con chó. Tớ đang tìm cái chỗ tớ nhìn thấy nó lần đầu. Nó sống ở gần đây à? Tớ tự hỏi. Hay căn nhà ở phía trên con đồi này? Từng chỗ tớ ngang qua đều nghĩ con chó sẽ dừng lại - ai đó sẽ đi ra và huýt sáo, chắc vậy. Nhưng không ai ra và con chó không đứng lại. Cứ tiếp tục ngay cả khi cả 2 đi tới ngôi trường Shiloh cũ kỹ. Thậm chí nó còn băng qua cầu, đuôi dựng đứng như cột cờ. Nó liếm tay tớ liên tục để chắc chắn là tớ ở chỗ đó - mồm há ra như nó đang cười vậy. Đúng là nó đang cười.
Tuy nhiên, khi nó theo tớ đi qua cầu, và qua chỗ cối xay bột, tớ đâm lo. Dường như nó đang bám chặt vào tay tớ về tận nhà. Về nhà vs áo quần ướt sũng là tớ đủ rắc rối rồi. Ngoại tớ mất vì bị viêm phổi và cả nhà tớ chẳng thể quên được chuyện đó. Rồi bây giờ tớ còn đem theo 1 con chó về cùng, mà nhà tớ không bao giờ được phép có thú nuôi.
Nếu như người ta không đủ khả năng nuôi ăn và đưa chúng đến thú y khi chúng bị ốm thì không có quyền đưa chúng về nhà, mẹ bảo thế, và đúng là như vậy.
Tớ không nói gì với con chó trong suốt quãng đường còn lại, hy vọng nó sẽ rẽ đâu đó và đi về. Con chó săn vẫn cứ đi theo.
Tớ đánh cúi xuống và nói, "Về nhà đi, nhóc." Rồi tớ cảm thấy tim mình thắt lại khi thấy bộ dạng thôi cười của nó, đuôi cụp trở vào giữa 2 chân sau, và len lét bỏ đi. Nó đi xa xa chỗ cây sung dâu, nằm xuống đám cỏ ướt, ghếch đầu lên 2 chân trước.
"Con chó kia của ai vậy?" Mẹ hỏi lúc tớ bước vào nhà.
Tớ nhún vai. "Nó cứ đi theo con hoài."
"Nó đi theo con từ chỗ nào?" Bố hỏi.
" Từ tuốt đằng trường Shiloh, bên kia cầu." Tớ đáp.
" Ở con đường dọc bờ sông hả? Chắc chắn đó là chó của Judd Travers rồi," - bố bảo. - "Ổng mới có thêm 1 con chó săn mấy tuần trước."
" Judd kiếm chó mình 1 con chó săn, vậy sao ổng không đổi xử tốt với nó?" tớ hỏi.
" Sao con biết ổng không đối xử tốt chứ?"
" Nom bộ dạng con chó là biết. Thiếu điều không dám đi tè nữa." Tớ đáp.
Mẹ nhìn tớ.
" Theo bố thấy thì ổng không đóng dấu lên con chó, " bố nói, quan sát con chó qua cửa sổ.
Không việc gì phải đóng dấu lên con chó cho nó bị đau, tớ nghĩ.
" Thôi đừng chú ý đến nó thì nó sẽ bỏ đi, " bố bảo.
" Và đi thay quần áo ướt mau lên," mẹ bảo tớ. "Con muốn theo bà ngoại Slater của con ra nghĩa địa à?"
Tờ thay quần áo, rồi ngồi xuống và mở ti vi lên, chỉ có 2 kênh truyền hình. Vào trưa chủ nhật, chỉ có giảng đạo và bóng chày. Tớ xem bóng chày chừng 1 tiếng đồng hồ. Rồi đứng lên rồi lén nhìn qua cửa sổ. Mẹ biết thừa tớ định làm gì.
" Con chó Shiloh đó vẫn còn ngoài đấy?" mẹ hỏi.
Tớ gật đầu, nó đang nhìn tớ. Nó nhìn tớ qua cửa sổ ở đằng ấy, đuôi bắt đầu đập đập. Tớ đặt cho nó cái tên Shiloh.