Ðăng Nhập

Xem đầy đủ chức năng : [TD] Thuyết Định Mệnh - Venus



Hamtuduong
26-01-2011, 09:38 AM
Thuyết Định Mệnh Tác Giả : Venus

LỜI GIỚI THIỆU

“Thuyết Định Mệnh” ra đời trong một hoàn cảnh hết sức đặc biệt và được viết bởi một con người cũng đặc biệt không kém. Ý tưởng của cuốn tiểu thuyết được ra đời khi tác giả đứng trên cầu Cổng Vàng (Golden Gate Bridge) ngắm nhìn thành phố
San Francisco xinh đẹp.Chính vẻ đẹp lãng mạn của cầu Cổng Vàng đã khiến cho kí ức về tình yêu và cuộc đời của tác giả dần hiện về.

Khi hạnh phúc hòa trong nỗi đau, khi kỉ niệm chợt tràn về như làn khói mây mờ ảo, thì ý tưởng về “Thuyết Định Mệnh” ra đời, là tập hợp những trải nghiệm về tình yêu cháy bỏng và cuộc đời đầy đen tối của tác giả hơn 20 năm qua…

“Thuyết Định Mệnh” được kì vọng là quả bom tấn làm chấn động nền văn học trẻ toàn Châu Á, đồng thời giáng một đòn mạnh vào tầng lớp già lỗi thời, bảo thủ… luôn coi thường, lên mặt, đánh giá thấp thế hệ trẻ 8x, 9x… Thông qua “Thuyết Định Mệnh”, tiếng nói của thế hệ trẻ được khẳng định một cách mạnh mẽ, vững chắc như một lời tuyên ngôn bất hủ…

“Thuyết Định Mệnh” đã khẳng định tài năng, trí tuệ, ý chí và khát vọng của thế hệ thanh niên tri thức. Họ là những con người trẻ tuổi nhưng có nghị lực phi thường, dám nghĩ dám làm, không sợ khó khăn nguy hiểm,… sẵn sàng đấu tranh đến cùng với “thế lực đen”, kể cả hy sinh tính mạng nhỏ nhoi của mình để bảo vệ công lý, bảo vệ sự thật…Họ chính là những con người tiên phong mang ánh sáng và niềm tin cho thế hệ trẻ, với nguyện vọng lớn lao là cùng tạo lên một thế giới mới tốt đẹp hơn, nơi mà giới trẻ có tiếng nói riêng của mình, và góp phần quyết định đến vận mệnh, tương lai của quốc gia.

“Thuyết Định Mệnh” là giấc mơ về một thế giới tốt đẹp hơn, công bằng hơn : “...con người có thể được sống tự do, được làm những gì mình thích, được yêu thương chia sẻ, được sống là chính con người mình...”

Xin lưu ý, “Thuyết Định Mệnh” viết về giới trẻ nhưng có nội dung khá sốc, mức độ nóng ngày càng tăng dần, có nhiều đoạn liên quan đến bạo lực của giới trẻ và xã hội đen… vì vậy độc giả lưu ý trước khi đọc (đảm bảo không có nội dung ***, đồi trụy hay khiêu dâm).

Chủ đề của “Thuyết Định Mệnh” là ca ngợi tình yêu, tự do và tuổi trẻ, vì vậy các phần liên quan đến chính trị - xã hội bị cắt giảm để không làm ảnh hưởng đến chủ đề chính.

Khi đọc “Thuyết Định Mệnh”, mong rằng các bạn trẻ sẽ trưởng thành hơn, cố gắng phấn đấu và phát huy những thế mạnh vốn có của mình, tạo nên một tiếng nói có sức mạnh và trở thành những lãnh đạo tương lai của quốc gia.

Hàm Tử Dương và tác giả rất mong nhận được sự ủng hộ của tất cả mọi người, đặc biệt là các bạn trẻ, hãy giới thiệu cho thật nhiều bạn bè của mình để “Thuyết Định Mệnh” được nhiều người biết đến, tạo nên một làn sóng mới của cộng đồng teen Việt.

Trong quá trình đăng tải, sao chép nội dung của “Thuyết Định Mệnh”, rất mong mọi người tôn trọng bản quyền bằng cách đảm bảo tuyệt đối chính xác giống như bản dịch được công bố, tránh tình trạng “tam sao thất bản” dẫn đến sai lệch về nội dung gây hậu quả nghiêm trọng. “Thuyết Định Mệnh” đã được thông qua kiểm duyệt vì vậy mà Hàm Tử Dương phải cân nhắc từng câu chữ để đảm bảo cho nội dung phù hợp với truyền thống, phong tục, văn hóa và luật pháp Việt Nam. Vì vậy nghiêm cấm mọi hành vi sửa đổi hoặc lợi dụng cuốn truyện vào mục đích xấu, nếu mọi người phát hiện ra điều này thì hãy thông báo ngay lập tức cho Hàm Tử Dương qua email : [email protected]

Sau đây Hàm Tử Dương sẽ giới thiệu và tóm tắt qua nội dung của “Thuyết Định Mệnh”.

“Thuyết Định Mệnh” gồm hai phần cơ bản và tách biệt nhau hoàn toàn về nội dung lẫn hình thức. Đây chính là một nét đặc biệt chưa từng có, đó là trước khi đọc cuốn truyện “Thuyết Định Mệnh”, độc giả sẽ được trải nghiệm về cuộc đời nổi loạn và tình yêu đầy sóng gió của một cô gái trẻ.

Phần I là tổng hợp từ các cuốn hồi kí của tác giả trong suốt hơn 10 năm qua, bao gồm 6 cuốn viết tay và các blog điện tử. Thế nhưng tác giả chỉ có thể công bố một số phần chính, còn lại vẫn được giữ bí mật vì lí do nhạy cảm, liên quan đến vẫn đề chính trị, an ninh quốc gia…

Vì là tổng hợp lại từ các cuốn hồi kí nên không theo trình tự thời gian ngày, tháng, đồng thời giúp rút ngắn hồi kí lại để tránh tình trạng lan man và độc giả dễ tiếp nhận, dễ hiểu hơn… Tuy nhiên trong quá trình kiểm duyệt, Hàm Tử Dương đã cắt giảm một số đoạn có nội dung quá nóng và sốc…, vì vậy mà độc giả sẽ cảm thấy hơi khó chịu khi đang đọc đến đoạn gay cấn lại phải dừng lại.

Sau đây Hàm Tử Dương sẽ giới thiệu sơ qua về cuộc đời và tình yêu tác giả, đảm bảo mọi người sẽ không phải thất vọng khi bỏ thời gian công sức ra đọc tác phẩm. Có thể nói là li kì, hấp dẫn, nóng bỏng, hồi hộp đến nghẹt thở trong từng hành động, suy nghĩ và bước đi của tác giả.

Tác giả là một cô gái sinh ra và lớn lên tại một thành phố có tốc độ phát triển kinh tế chóng mặt, thế nhưng nơi cô sống là khu ổ chuột giành cho người nghèo thuộc tầng lớp thấp kém của xã hội ( chủ yếu là những người nhà quê lên thành phố mưu sinh). Có thể nói đó là một mô hình thu nhỏ của khu ổ chuột Dharavi ở Mumbai (Ấn Độ).

Sống trong một gia đình nghèo khó, khi mới hơn 10 tuổi tác giả và em trai đã phải nhặt rác kiếm thêm thu nhập ở bãi rác thành phố (đó là một trong những nghề mưu sinh phổ biến của những người nghèo sống tại khu ổ chuột). Từ đó, bãi rác đã trở thành ngôi nhà thứ hai của tác giả, vừa là nơi kiếm sống mưu sinh, vừa là nơi cô bé vui đùa, nghịch ngợm cùng lũ trẻ con trong xóm.

Phần 1 “Vua bãi rác” tái hiện toàn cảnh cuộc đời của những con người mưu sinh với nghề nhặt rác (vất vả, độc hại, ô nhiễm…). Thế nhưng ở nơi đó vẫn đầy ắp tình người, tình yêu thương nồng ấm, ngập tràn niềm vui, tiếng cười của những đứa trẻ nghèo. Khi đọc “Vua bãi rác”, độc giả sẽ rất bất ngờ khi được khám phá một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới chỉ có rác là rác, nhưng rác ở đây lại được hiện lên một cách đầy sinh động, thân thuộc và ý nghĩa…

Câu chuyện về rác như cục nam châm cuốn hút độc giả, mang đến cho mọi người những giây phút thoải mái, hài ước và thú vị. Mong rằng các bạn sẽ cảm nhận được những hạnh phúc nhỏ nhoi, những tình cảm chân thành,những ước mơ thật giản dị nhưng đầy ý nghĩa của những con người bất hạnh nơi đây. Hàm Tử Dương cũng hi vọng, mọi người sau khi đọc xong phần này sẽ có ý thức hơn trong việc bảo vệ môi trường, góp phần xây dựng một thế giới xanh - sạch - đẹp (chính là đẹp cho bạn, đẹp cho tôi và đẹp cho tất cả mọi người).

Cuộc đời tác giả là một chuỗi những thăng trầm nối tiếp nhau, có thể nói “thăng” thì ít, mà “trầm” thì nhiều.

Mặc dù sinh ra trong một gia đình khó khăn, thiếu thốn , phải đi nhặt rác cùng bạn bè để phụ giúp gia đình. Thế nhưng chính sự khó khăn đó đã khiến cô bé trở nên trưởng thành hơn, quyết tâm hơn bạn bè cùng lứa. Cùng với đó, tác giả được ông trời ưu ái ban cho một trí tuệ thông minh sắc sảo…Chính vì vậy mà trong suốt những năm học Tiểu học và đầu Trung học cơ sở, cô bé luôn là học sinh giỏi xuất sắc nhất lớp và đứng trong tốp đầu của trường.

Lên THCS, cô bé được tuyển vào trường chuyên của thành phố, nơi giành cho những học sinh giỏi (nhưng thực ra là giành cho người có tiền). Bước chân vào ngôi trường mới, cô bé đã quyết tâm học thật giỏi để không thua kém bạn bè nơi đây, và thành tích cao nhất của tác giả đạt được là giải nhỉ toán và giải ba văn cấp tỉnh. Thế nhưng những thành tích xuất sắc đó lại không mang lại hạnh phúc cho tác giả, mà ngược lại cô bé phải đối mặt với sự đố kị, nghen nghét, chèn ép của bạn bè trong lớp (đặc biệt là con bé lớp trưởng). Bọn thành phố nhà giàu không ưa cô vì cô bé chỉ là một đứa nhà nghèo nhưng lại học giỏi hơn, không những thế bọn chúng luôn bị giáo viên, bố mẹ lấy làm gương để dạy dỗ, chỉ bảo làm theo… điều đó càng khiến cho bọn nó nghét cô bé hơn.

Cùng với đó là sự mặc cảm của chính tác giả khi thấy mình luôn thua kém với bạn bè cùng lớp, cô bé đã nhận ra sai lầm khi học tại ngôi trường này, bởi vì đây là nơi giành cho những người giàu có và có tiền, còn thân phận của cô bé lại quá thấp kém. Sự chênh lệch đó khiến luôn cảm thấy mình lạc lõng và bị bạn bè coi thường, giễu cợt…Đọc đến đây chắc chắn mọi người sẽ rất cảm động và đồng cảm với thân phận của cô bé, đặc biệt là đối với những người đã từng có hoàn cảnh giống như vậy.

Điều gì đã xảy ra khiến cho thành tích học tập của tác giả xa sút trong những năm còn lại…mọi người hãy đọc và cùng khám phá nhé.

Phần 2 “Giấc mơ Mĩ” là phần đánh dấu sự trưởng thành vượt bậc về hệ tư tưởng cũng như con đường chính trị của tác giả. “Giấc mơ Mĩ” cũng chính là niềm mơ ước, khát vọng của cô bé mong muốn thoát khỏi thân phận nghèo hèn, được sống và cống hiến cho nền “tự do” nhân loại.

Độc giả có lẽ sẽ bị bất ngờ khi thấy cô bé còn trẻ mà đã hiểu biết về các vấn đề chính trị, xã hội của thế giới, đặc biệt là chính trị của Hoa Kỳ. Sự am hiểu kiến thức chính trị đó một phần nhờ vào sự thông minh, ham học hỏi của tác giả và một phần là nhờ sự hướng dẫn, chỉ bảo của ông chủ tiệm sách.

Tình yêu của tác giả giành cho nước Mĩ được thể hiện một cách sâu sắc và đầy nhiệt huyết. Qua tình yêu đó, độc giả sẽ hiểu thêm về chính trị và văn hóa Mĩ, một đất nước nổi tiếng với nền tự do dân chủ nhưng cũng lắm thủ đoạn, mưu mô… Đối lập với tình yêu nước Mĩ, tác giả kịch liệt phản đối nền chính trị Bắc Triều Tiên, một đất nước mà người dân không biết đến hai chữ “tự do”.

Trong phần này tác giả nhấn mạnh đến vai trò to lớn của chính trị, nó quyết định đến vận mệnh và tương lai của quốc gia, điều đó giải thích vì sao lại có nước giàu có, phát triển.. và lại có nước thì rất nghèo và lạc hậu..

“Giấc mơ Mĩ” cũng là phần mà Hàm Tử Dương phải cân nhắc kĩ càng trước khi công bố nội dung vì nó liên quan đến vấn đề chính trị nhạy cảm, vì vậy phần này đã bị cắt bỏ khá nhiều. Đồng thời chính trị là lĩnh vực khô khan, khó hiểu nên việc cắt giảm là cần thiết, góp phần làm nổi bật chủ đề chính của tác phẩm.

Tác giả còn là một con người say mê đọc sách, bắt đầu chỉ là những cuốn sách nhặt được ở ngoài bãi rác đọc cho đỡ buồn, rồi sau đó tác giả nghiện đọc sách lúc nào không hay. Chính niềm đam mê đọc sách và sự ham mê học hỏi đã khiến tác giả có trí tuệ và nhận thức vượt xa bạn bè cùng lứa, sánh ngang với các bậc tiền bối trên tuổi. Nhưng cũng chính trí tuệ đã biến tác giả từ một con người có trái tim trong sáng trở thành một con người đen tối, máu lạnh, tàn bạo, nham hiểm và đầy mưu mô xảo quyệt.

Phần 3 “Gia đình tội phạm” và phần 4 “Phượng hoàng gãy cánh” là hai phần có nội dung gây sốc nhất, độ nóng của nó khiến cho độc giả phải hồi hộp, chờ đợi, suy đoán từng hành động, bước đi của tác giả. Phần 3 và 4 có nội dung hoàn toàn khác so với 2 phần trước đó, tập trung phản ánh cuộc sống ăn chơi, sa đọa của thế hệ trẻ mất phương hướng. Đây cũng là phần sẽ tạo ra phản ứng mạnh mẽ và gây tranh cãi lớn từ phía độc giả, ủng hộ có, phản đối cũng có trước hành động tàn bạo của tác giả thời niên thiếu.

Hàm Tử Dương đã phải sử dụng ngôn ngữ một cách thật khôn khéo và linh hoạt nhằm làm cho cán cân luôn nghiêng về tác giả, như vậy độc giả sẽ luôn ủng hộ về phía tác giả cho dù đó là những sai lầm, những tội ác không thể chấp nhận được.

Sau đây là nội dung tóm tắt hai phần trên :

Cuối những năm THCS, cuộc sống của gia đình tác giả gặp nhiều khó khăn vì bãi rác đóng cửa do quá tải, làm ảnh hưởng đến cuộc sống mưu sinh của hàng trăm con người nơi đây. Không những thế, tai họa liên tiếp ập xuống gia đình tác giả (mẹ mất do mắc bệnh lao, ba thất nghiệp…), khiến cho kinh tế gia đình trở nên kiết quệ, nợ nần chồng chất. Tưởng chừng như ông trời đã quá tàn nhẫn với gia đình cô bé thì một sự kiện bất ngờ đã xảy ra… Cũng chính từ sau sự kiện này, cuộc đời và gia đình cô bé đã chuyển sang một trang mới, một kỉ nguyên mới. Đó cũng là nội dung chính của phần 3 “Gia đình tội phạm”.


Bước sang tuổi 16, tác giả đã lột xác trở thành một con người hoàn toàn khác, một cô gái đẹp dịu dàng, thơ ngây. Thân phận nghèo hèn trước kia bây giờ chỉ còn là quá khứ, địa vị của cô đã hoàn toàn khác trước, là người có tiền, có quyền. Vậy điều gì đã làm cho thân phận tác giả thay đổi nhanh chóng như vậy…?

Cùng thời gian đó, tác giả đỗ vào trường chuyên THPT của thành phố, nhưng tổng điểm lại thua kém kẻ thù của mình, chính là con bé lớp trưởng đáng nghét. Chớ trêu thay, hai người lại cùng học một lớp, và một cuộc tranh đua khốc liệt đã xảy ra giữa hai người, nhưng kết quả lại không như tác giả mong muốn.

Càng về sau, tác giả càng trở nên ăn chơi sa đọa, biến mình thành một cô gái hư hỏng, đua đòi, lêu lổng… Điều đó làm cho thành tích học tập của tác giả giảm sút nhanh chóng, thất bại trước cuộc ganh đua với con bé lớp trưởng khiến tác giả trở lên cay cú, hận thù rồi trả thù đối phương bằng thủ đoạn cực bỉ ổi…

Khi đọc phần 3 và 4, độc giả sẽ thấy tác giả là một người cực kì xảo quyệt, là con cáo già mưu ma, nham hiểm… như thế nào?. Câu hỏi đặt ra ở đây là vì sao tác giả từ con người có trái trong sáng, đẹp nhân hậu lại trở nên đen tối, xấu xa như vậy? Mọi người hãy đọc và khám phá cùng tác giả nhé!

Tất cả như một định mệnh, cả gia đình tác giả đều trở thành người của xã hội đen (duy chỉ có em gái út là giữ được sự trong sáng vốn có). Cũng chính nhờ những hoạt động làm ăn phi pháp mà gia đình tác giả trở nên giàu có, trở thành những nhân vật có địa vị trong xã hội.

Xã hội đen là một thế giới ngầm bí ẩn và trở thành vấn đề nhức nhối của toàn xã hội. Nếu như xã hội đen luôn được gắn với cái mác xấu xa, độc ác, tàn bạo… thì xã hội đen trong cuộc đời tác giả lại có sự khác biệt hoàn toàn. Xã hội đen cũng có đạo đức của xã hội đen, cũng có cái đẹp cao cả và nghĩa khí anh hùng mà chỉ xã hội đen mới có. Dĩ nhiên tác giả và gia đình là xã hội đen nên cách nhìn và suy nghĩ cũng sẽ khác với người ngoài như chúng ta.

Một điều khá thú vị ở đây là tác giả không những không lên án xã hội đen mà ngược lại lên án các cơ quan nhà nước như cảnh sát, an ninh… là một lũ tham quan bất tài vô dụng, chỉ biết ăn đút lót, nhận hối lộ.. nhưng lại luôn nhận mình là trong sạch, là đại diện cho công lý…

Dựa vào sức mạnh của đồng tiền và sắc đẹp của mình, tác giả đã vươn lên tranh giành quyền lực với những đối thủ sừng sỏ khác. Không còn là một cô gái ngây thơ, nhút nhát của ngày xưa, mà là một con người máu lạnh, tàn bạo, hiếu thắng, luôn chèn ép kẻ khác để vươn lên đứng đầu. Vì trả thù đời, trả thù những năm tháng tác giả bị người ta coi thường vì nghèo hèn… tác giả đã biến mình thành một con người ăn chơi sa đọa, tiêu tiền như rác, phiêu du theo những cuộc chơi thâu đêm bất tận. Các quán bar, vũ trường… trở thành tụ điểm ăn chơi của tác giả và những đứa con nhà giàu hư hỏng khác. Đồng tiền đã khiến cho tác giả mù quoáng và lạc lối trong lối sống suy đồi, trụy lạc… Đây là điều rất đáng tiếc, mong rằng các bạn trẻ sẽ không mắc phải sai lầm và đi theo vết xe đổ của tác giả.

Khó có thể nói do dòng đời xô đẩy hay chính tác giả tự đào mồ chôn vùi tuổi trẻ của mình. Độc giả sẽ bị sốc hơn khi biết tác giả đã dính vào con đường ma túy, rượu và thuốc lá… Các loại thuốc kích thích đã làm cho tác giả ngày càng trở nên lạc lối và rơi vào khủng hoảng trầm trọng. Tác giả cũng thừa nhận mình không phải là một con người tốt đẹp gì, nhưng theo đánh giá riêng của Hàm Tử Dương thì cô vẫn là một người có trái tim đẹp cho dù đã mắc phải những sai lầm nghiêm trọng, còn độc giả đánh giá như thế nào thì tùy vào quan điểm cá nhân của mỗi người…

Thành phố nơi tác giả sinh sống nổi tiếng với sự hoành hành của thế giới tội phạm, bọn chúng hoạt động một cách công khai và trắng trợn. Tác giả cũng là một trong những thành phần như vậy, cô tham gia vào nhóm “Sói hoang”, một nhóm nổi tiếng toàn nữ quái con nhà giàu ăn chơi, đua đòi, hư hỏng. Với đầu óc thông minh sắc xảo và đầy mưu ma, tác giả nhanh chóng đánh bật kẻ đứng đầu để trở thành con sói đầu đàn lãnh đạo cả nhóm. Hầu hết các thành viên của “Sói hoang” đều có dính đến ma túy và thuốc lắc. Đồng thời “Sói hoang” còn là một tổ chức “bán tội phạm” khá nổi tiếng. Ngoài các hoạt động chơi bời trác táng, quậy phá, đua xe, đánh nhau, trêu cảnh sát… nhóm “Sói hoang” còn dính líu đến hoạt động buôn bán lẻ ma túy cho các thành viên cũng như môi giới cho bọn nghiện khác. “Sói hoang” còn tổ chức các hoạt động phi pháp như lừa đảo, bán dâm và tống tiền các đại gia mua dâm… Mọi người đừng hiểu lầm tác giả bán dâm rồi tống tiền nhé, ngược lại tác giả là người duy nhất giữ được sự trong sạch cho dù cô sống ở một nơi đầy cám dỗ và đen tối..
Tất cả các hoạt động trên đều diễn ra bí mật và do con sói đầu đàn chỉ huy. Sau này “Sói hoang” được tác giả đổi tên thành hội “Phượng Hoàng” và người đứng đầu có biệt danh là “Phượng hoàng lửa”. Trong thời gian lãnh đạo nhóm “Sói hoang”, tác giả đã biết sử dụng thành thạo súng, một vật tượng trưng cho quyền lực và sức mạnh của kẻ đứng đầu.

Như đã nói ở trên, xã hội đen cũng có đạo lý của xã hội đen. Vì vậy khi tác giả biết một người bạn thân trong nhóm “Sói hoang” bị cưỡng bức, cô đã vô cùng tức giận và đòi trả thù nhưng bị cô gái đó ngăn cản. Sau sự kiện cô gái đó chết do sốc thuốc, tác giả vô cùng căm phẫn và quyết tâm trả thù cho cái chết oan uổng của bạn mình. Với tính cách tàn bạo, máu lạnh của một con sói hung dữ, tác giả đã nhờ đến người cha nuôi máu mặt để trừng trị tên khốn đó. Với quan điểm nợ máu phải trả bằng máu, vì vậy tác giả đã dùng phương châm lấy cái ác trừng trị cái ác khiến cho kẻ khốn nạn đó phải sống dở chết dở, hay nói đúng hơn là sống không bằng chết. Theo luật giang hồ (luật xã hội đen), thì hành động của tác giả không có gì sai, không những thế mà còn được coi là cao cả, nghĩa hiệp khi trừng trị kẻ xấu. Nhưng về mặt luật pháp thì đó là hành động sai trái, vi phạm pháp luật và sẽ bị kết án. Vì vậy sẽ có rất nhiều người lên án hành động sai trái đó, nhưng cũng sẽ có nhiều người ủng hộ tác giả, đặc biệt là những bạn nữ… Còn Hàm Tử Dương từ chối bình luận về vấn đề này.

Chuyện tình yêu của tác giả trong giai đoạn này cũng rất đáng chú ý. Tác giả đã bất chấp thủ đoạn kể cả dùng chiêu bài lợi dụng tình cảm để đạt được mục tiêu của mình như đục khoét, trả thù, hành hạ, làm nhục đối phương… Thế nhưng kết quả của các hành động đen tối này lại rất bất ngờ và thú vị.


Con người máu lạnh của tác giả còn được thể hiện bằng chính hành động liều lĩnh, táo tợn của cô. Chỉ vì sự khiêu khích của đối phương mà tác giả sẵn sàng rút dao đâm 2 phát vào bụng kẻ đó, rồi thản nhiên quay vào ngồi uống rượu hút thuốc như không có chuyện gì xảy ra. Sau này tác giả lại biến kẻ đó thành con chó trung thành của riêng mình.

Có thể nói phần 3 đã phản ánh chân thực thế giới của xã hội đen, những việc làm ăn phi pháp, những thủ đoạn tinh vi, những mối quan hệ bí mật giữa quan chức và xã hội đen… Tuy tội phạm là một xã hội đen tối nhưng ở đó vẫn hiện lên những con người có trái tim đẹp và cao cả… Qua câu chuyện này có lẽ mọi người sẽ có cách nhìn mới về thế giới của xã hội đen.

Ngoài tác giả thì “Gia đình tội phạm” còn tập trung kể về các thành viên trong gia đình và người thân của cô như em trai, cha đẻ và cha nuôi… những con người này đều bước chân vào xã hội đen nhưng vấn toát lên vẻ đẹp và bản lĩnh anh hùng… Đặc biệt là người em trai, tuy còn nhỏ nhưng lại có nghị lực và ý chí kiên cường, là con người dũng cảm và không bao giờ sợ hãi trước kẻ thù… tư chất đó được kế thừa từ “dòng máu anh hùng” của người cha. Hai chị em họ đã trở thành một cặp bài trùng, phối hợp ăn ý trong việc đấu đá tranh giành quyền lực thế giới ngầm..

Phần 4 “Phượng hoàng gãy cánh” là dấu chấm hết của thời kì đen tối của tác giả. “Phượng hoàng gãy cánh” ở đây không phải là tác giả bị bắt vào tù mà là sự sụp đổ về hệ tư tưởng, là thời kì tác giả gặp phải khủng hoảng trầm trọng… dẫn đến sự thay đổi lớn trong con người tác giả.

Sau cái chết của người bạn, cái chết của ông chủ tiệm sách.. điều gì đã khiến cho tác giả quyết tâm cai nghiện (ma túy, thuốc lá và rượu) để làm lại cuộc đời. Liệu tác giả có thể vượt qua được những khó khăn thử thách, vượt qua được chính mình để hoàn thành ước mơ là trở thành một phóng viên chiến trường, một chính trị gia đấu tranh cho tự do.

Đoạn cuối của phần 4 là một kết thúc có hậu, khi mà tác giả đã tìm lại được chính con người mình, đó là những khát vọng đam mê và tình yêu cháy bỏng của tuổi trẻ. Có thể nói kết thúc phần 4 rất bất ngờ, khi mà những người mà tác giả coi là kẻ thù lại trở thành những người bạn thân thiết của nhau.

Sau cái chết của ông chủ tiệm sách, cô đã phát hiện ra một bí mật lớn. Cũng chính từ đây tác giả trở thành một trong những nhà hoạt động chính trị trẻ tuổi nhất (chưa đầy 19 tuổi). Cùng với đó là sứ mệnh và trách nhiệm cao cả tiến hành cuộc cách mạng văn hóa tư tưởng và kế hoạch “đại phục hưng quốc gia”.

Phần cuối cùng là câu chuyện tình yêu của tác giả khi cô bước chân vào cổng trường đại học năm thứ nhất. Sau cuộc gặp ngỡ “định mệnh”, cuộc đời tác giả lại một lần nữa bước sang một trang mới, cũng chính từ đây tình yêu, tình cảm đơn phương của tác giả giành cho “anh” bắt đầu nảy nở. Vậy anh chàng đó là người như thế nào mà có thể chinh phục được trái tim sắt đá của tác giả, khiến cho cô phải ngục ngã, không đánh mà đổ.. Có lẽ mọi người vẫn còn tiếc cho tình cảm giữa tác giả và “Bin” hồi cấp 3, một tình cảm sâu nặng nhưng tiếc rằng hai người lại không có duyên đến với nhau.

Sự xuất hiện của anh chàng lạ mặt làm cho câu chuyện càng trở nên nóng bỏng và hấp dẫn hơn. Một con người bí ẩn, một tính cách đặc biệt chưa từng có, một trái tim bằng đá, một trí tuệ siêu việt, một… và có quá nhiều điều lạ lùng về con người này. Mọi người hãy đọc và khám phá cùng tác giả nhé.

Tình yêu tác giả giành cho anh rất chân thành và mãnh liệt, nhưng tiếc rằng nó lại trao ko đúng người vì trái tim anh đã chết một lần cũng chỉ vì yêu. Cho dù biết anh vẫn yêu người đó, biết thân phận thực sự của anh.. thì cô vẫn cứ yêu, vẫn cứ đợi chờ... Tiếc rằng đây lại là một tình yêu không đầu không cuối (không có mở đầu và cũng chẳng có kết thúc). Một kết thúc buồn khi hai người li biệt theo hai con đường riêng của mình, liệu có khi nào trên con đường đã chọn, họ lại vô tình gặp lại nhau lần nữa.

Phần cuối cũng trở nên cực nóng khi tác giả công bố một loạt các thông tin nhạy cảm về chính trị an ninh của các quốc gia lớn như Mĩ, Nga, Trung Quốc, Ấn Độ… đặc biệt là các chính sách ngoại giao. Liệu các nước nhỏ sẽ suy nghĩ như thế nào khi biết mình chỉ là quân cờ để các nước lớn thao túng, thương lượng, trao đổi, mua bán trên bàn cờ chính trị… Tuy nhiên tùy tình hình mà tác giả có thể công bố một phần, toàn bộ hay hủy bỏ để tránh ảnh hưởng đến quan hệ ngoại giao giữa các quốc gia.

Giới thiệu về nội dung của tiểu thuyết : Tạm thời Hàm Tử Dương mới chỉ giới thiệu Phần I của “Thuyết Định Mệnh”, vì các phần khác đang trong giai đoạn hoàn thành.

“Thuyết Định Mệnh” có nội dung hư cấu, kì ảo.. mô típ truyện rất độc đáo, đặc sắc và đầy tính sáng tạo, luôn có những yếu tố bất ngờ đánh lừa người đọc, chính điều đó đã tạo nên sức hút mới mẻ đối với độc giả. Khi đọc “Thuyết Định Mệnh”, tác giả luôn khiến cho mọi người phải suy nghĩ xem tình yêu là gì mà sao lại có sức mạnh to lớn đến như vậy, làm thay đổi con người, thay đổi thế gian..

Tình yêu có vẻ đẹp trong sáng và diệu kì, nhưng nó cũng dễ dàng bị tổn thương, tan vỡ nếu không biết giữ gìn, nó để lại những vết sẹo trong tim mà thời gian mãi không thể xóa nhòa được. Ai cũng biết ái tình là con dao hai lưỡi, nó vừa là dòng suối của hạnh phúc chảy mãi không ngừng, nó cũng là cội nguồn của những đau khổ, bi ai.. Thế nhưng cho dù biết trước yêu là khổ đau nhưng họ vẫn cứ đến với nhau, sẵn sàng chấp nhận hi sinh tất cả.. chỉ cần được bên nhau hàng ngày, được yêu thương chia sẻ, được sưởi ấm cho nhau khi mùa đông về..

Nội dung tiểu thuyết là một chuỗi những bi kịch cay đắng về tình yêu, những sai lầm chết người cùng với sự hối hận muộn màng, những ích kỉ hờn nghen làm tình yêu tan vỡ, những âm mưu đen tối đầy thủ đoạn.. tất cả đã tạo nên một bản anh hùng ngợi ca tình yêu và tuổi trẻ. Trong tiểu thuyết, cái chết của các nhân vật vì ái tình là những hình ảnh đẹp nhất, ấn tượng nhất và không thể quên trong lòng độc giả, tạo nên những bước ngoặt đối với tác phẩm.

Cái chết là hình ảnh của sự tang thương, đau xót.. nhưng cái chết của các nhân vật trong tác phẩm lại là minh chứng cho tình yêu bất tử, vĩnh hằng.. “cái chết không phải là dấu chấm hết, cái chết mới chỉ là sự bắt đầu..”. Tuy nhiên việc các nhân vật lựa chọn cái chết bằng cách tự sát có ảnh hưởng rất lớn đối với tâm lí người đọc, đặc biệt là các bạn trẻ có suy nghĩ còn chưa chững chạc và chín chắn.

Tiểu thuyết đang trong quá trình sáng tác vì vậy khi tác giả hoàn thành phần nào thì Hàm Tử Dương sẽ post phần đó lên mạng và blog cá nhân. Rất mong các bạn độc giả giúp đỡ và góp ý để cho tác giả nhanh chóng hoàn thiện tác phẩm này.

Toàn bộ “Thuyết Định Mệnh” do Hàm Tử Dương đăng tải và chịu trách nhiệm kiểm soát, công bố, liên hệ… với độc giả. Vì vậy, mọi vấn đề liên quan đến tác phẩm xin liên hệ với Hàm Tử Dương qua email : [email protected], tác phẩm được đăng tải tại : http://me.zing.vn/hamtuduong, và 2 mạng văn học số 1 Việt Nam là http://www.wattpad.com ; http://www.e-thuvien.com, cùng với một số web khác. Vì vậy để cập nhập những thông tin mới nhất về tác phẩm, các bạn hãy truy cập vào các web trên để chia sẻ những bình luận và nhận xét của riêng bạn.


Và bây giờ Hàm Tử Dương xin nhường lại phần mở đầu của “Thuyết Định Mệnh”, chúc bạn đọc thư giãn qua lời kể của tác giả.



Lời Mở Đầu
Xin chào các bạn, trước khi đọc cuốn tiểu thuyết này, mình xin kể cho mọi người về cuộc đời của mình, có thể nói nó rất đen tối nhưng mình nghĩ dù sao thì nó cũng là một đời người, không ai có thể quyết định hay biết trước mình sinh ra sẽ như thế nào, cho nên dù số phận có như thế nào đi nữa thì mình cũng vẫn chấp nhận. Khi mình viết cuốn truyện này thì mình đã trở thành một cô gái trưởng thành có địa vị và quyền lực, thế nhưng những kỉ niệm về tuổi thơ và quá khứ vẫn luôn hiện rõ trong kí ức của mình.

Trong câu chuyện kể này, mình xin được giấu thông tin cá nhân và danh tính của mình và các nhân vật liên quan, còn lí do vì sao mình phải làm vậy thì mọi người đọc sẽ hiểu. Cuối cùng xin chân thành cảm ơn các bạn đã quan tâm và đọc câu chuyện này của mình.

Phần 1 : Vua Bãi Rác

Mình sinh ra trong một gia đình nghèo, cái nghèo ở đây không phải là nghèo chung chung mà người ta vẫn nói, mà là “nghèo đô thị” một trong những loại nghèo đang trở nên phổ biến ở các thành phố và đô thị lớn. Mình không muốn lấy cái nghèo ra để kể khổ nhưng vì nó có ảnh hưởng quan trọng đến tương lai của mình sau này nên mình vẫn nhắc đến cho mọi người hiểu.

Gia đình mình có ba chị em, mình là chị cả, còn hai đứa em sinh đôi một trai một gái. Tiếc rằng khi mẹ mình mang thai hai đứa em thì bà bị cảm nặng, dẫn đến ảnh hưởng sức khỏe nghiêm trọng. Vì vậy mà khi mẹ mình mang thai đến tháng thứ 8 thì đẻ non, tuy vẫn cứu được 2 đứa trẻ nhưng chúng khá yếu, phải ấp lồng để chăm sóc. Sau này chỉ có em trai là phát triển bình thường, còn em gái mình thì không nói được, có lẽ là do khi mẹ mình mang thai sức khỏe kém nên đã ảnh hưởng không tốt đến thai nhi.

Ba mình là một người cần mẫn, chăm chỉ, cho dù làm quần quật cả ngày nhưng cũng chỉ nhận được một mức lương còm cõi, chỉ đủ nuôi sống qua ngày. Còn mẹ mình mắc bệnh phong gây biến chứng ở khớp và xương. Năm mình học lớp 3, mẹ mình đi chợ bị một tên quan chức cảnh sát say rượu lái xe ô tô đâm vào, khiến cho bà bị gẫy chân và sau này đi lại rất khó khăn, thế nhưng hắn chỉ đền cho mẹ mình một ít tiền rồi chẳng quan tâm gì nữa, gia đình mình chẳng thể làm gì được vì hắn là cảnh sát, có thể đổi trắng thành đen. Từ đó mình đã có tư tưởng căm nghét bọn cảnh sát và những người giàu có. Kinh tế gia đình mình hoàn toàn phụ thuộc vào ba.

Ba mẹ mình đều là những người không được học hành, thế nhưng họ vẫn cố gắng để cho 3 chị em mình đi học, có lẽ ba mẹ mong muốn con cái có một tương lai tốt đẹp hơn chứ không tăm tối mù mịt như cuộc sống hiện nay. Được đi học đáng lẽ ra là một điều may mắn, thế nhưng đối với mình thì nó lại khác, mình không thích đi học vì mặc cảm với bạn bè. Cho dù lúc đó mình còn rất bé nhưng vẫn nhận thức được hoàn cảnh khó khăn của gia đình, vì vậy mình rất rụt rè, ít giao tiếp và thích cuộc sống một mình. Trong suốt những năm học tiểu học, mình cố gắng học hành chăm chỉ để không thua kém bạn bè trong lớp và làm vui lòng ba mẹ. Kết quả là mình trở thành học sinh giỏi của lớp và trường. Thế nhưng mình lại chẳng cảm thấy điều đó là vinh dự cả, nhiều khi lên nhận phần thưởng còn cảm thấy tủi thân khi được cái danh hiệu “học sinh nghèo vượt khó”. “Nghèo không phải là tội, Nghèo không phải là nhục, nhưng tại sao chẳng ai muốn kết bạn với Nghèo”.

Tuy được coi là sinh sống ở thành phố nhưng đâu phải cứ sống ở thành phố là có cuộc sống khá giả, nơi mình sống là vùng rìa ngoài của ngoại ô, là khu vực tập trung cộng đồng những người nghèo và tầng lớp thấp (chủ yếu là người nhập cư). Thời ấy những người thành phố gọi khu vực đó bằng cái tên cũng chẳng đẹp đẽ gì và còn có ý miệt thị, coi thường những người sống nơi đây.

Sự phát triển kinh tế một cách thần tốc làm cho bộ mặt đất nước thay đổi rõ rệt, đi cùng với đó là sự phân hóa giàu nghèo, phân hóa giai cấp ngày càng trở nên sâu sắc hơn, điều đó tạo nên một nghịch lí là người giàu thì càng giàu hơn, còn người nghèo thì lại càng nghèo. Đồng hành với sự bùng nổ kinh tế là sự bùng nổ về rác thải và ô nhiễm môi trường. Chính vì vậy mà khu vực mình ở đã thành một bãi rác khổng lồ, là nơi tập kết rác của cả thành phố và một số khu vực khác. Sự xuất hiện của bãi rác đã làm thay đổi khu vực mình sinh sống, tiêu cực có, tích cực cũng có.

Vào những ngày nắng nóng, mùi hương nồng nàn từ bãi rác bay xa tới cả chục km, bao trùm cả một khu vực rộng lớn. Mùi hương nồng nàn đó không một từ ngữ nào có thể lột tả chính xác được, khủng khiếp như mùi của người chết bị phân hủy vậy, đó là thứ mùi mà người dân ở đây có đến chết cũng không thể quên được.

Mùi hương đó mang đến sự khiếp sợ đối với con người nơi đây, thế nhưng nó lại quyến rũ lũ ruồi nhặng đến đây kiếm ăn và sinh sản.

Ruồi nhặng tập trung đông đến không thể tưởng tượng nổi, chúng bay thành từng đàn đen kịt làm u ám cả bầu trời. Đầu tiên chúng tập trung ở bãi rác, sau đó thì mở rộng địa bàn hoạt động ra phạm vi xung quanh và cuối cùng là cả khu vực dân cư nơi đó.

Thảm họa Ruồi là nỗi khiếp sợ lớn thứ hai sau thảm họa mùi hương của người dân nơi đây. Lũ ruồi hoạt động mọi nơi, mọi lúc, cả ngày lẫn đêm và trong mọi điều kiện thời tiết. Không có gì có thể ngăn cản sự hoạt động của chúng, có vẻ như thượng đế rất ưu ái cho khả năng sinh tồn của loài ruồi nhặng.

Ruồi có mặt ở khắp mọi nơi, bất cứ chỗ nào đậu được là chúng bám vào. Từ trong nhà, ngoài sân cho đến vỉa hè, đường cái, chỗ nào cũng có mặt bọn chúng. Việc bị ruồi nhặng bâu vào người rất khó chịu, có vẻ chúng thích chọc tức con người vậy, ngay cả đến chó mèo cũng còn cảm thấy khó chịu và bức xúc khi bị lũ ruồi làm cho mất giấc ngủ. Trong bữa ăn chúng cũng không để cho người ta được yên, cứ bay vòng vèo qua mặt, có con còn táo bạo đậu cả vào giữa bát cơm cứ như nhận phần “chỗ này là của ông”. Còn trong thức ăn có lẫn ruồi cũng trở lên phổ biến, thôi thì cũng đành chấp nhận, coi như là được bổ sung chất đạm miễn phí. Nếu như trước kia người ta nói “chó ngáp phải ruồi”, thì bây giờ người ngáp phải ruồi là chuyện bình thường. Ngay cả đến mình còn bị ruồi bay lạc hướng chui tọt vào miệng, nhổ mãi không ra và mắc trong cổ họng, cuối cùng đành chấp nhận uống nước để cho nó chui tọt vào bụng.

Cuộc chiến giữa con người và ruồi có lẽ chẳng bao giờ kết thúc, mặc dù con người đã tìm mọi cách để tiêu diệt chúng, kể cả là phun thuốc diệt ruồi đồng loạt nhưng hình như chẳng ảnh hưởng đến quân số và hoạt động của chúng. Hồi đó, mình có nghe một nhân viên phun thuốc diệt ruồi nói một cách hóm hỉnh rằng : “Loài ruồi là sinh vật rất thông minh, chúng hoạt động rất có tổ chức và chặt chẽ, nơi nào ruồi mới bị phun thuốc diệt xong là chúng lập tức cho quân tiếp viện tới ứng cứu và tiếp tục duy trì hoạt động, không bao giờ để lãng phí vườn không nhà trống cả”.

Vì vậy mà con người nơi đây vừa tìm cách chống lại ruồi nhưng cũng dần chấp nhận sống chung với ruồi như một quy luật tự nhiên của xã hội “ở đâu có người thì ở đấy có ruồi, ở đâu có ruồi thì ở đấy có con người”.

Thế nhưng bất chấp những hậu quả tiêu cực mà bãi rác gây ra thì nó lại trở thành nguồn sống để kiếm ăn qua ngày của một bộ phận cư dân nghèo nơi đây. Và cũng chính từ khi bãi rác xuất hiện, một nghề mới được hình thành và ngày càng phát triển, đó là nghề “bới rác”.

Còn nữa…

Hamtuduong
28-01-2011, 07:07 AM
Thời gian đầu chỉ có vài người làm công việc này, nhưng sau đó họ rủ người thân và bạn bè cùng làm, từ đó nghề “bới rác” trở thành một nghề hót ở nơi đây. Bình thường mỗi ngày có khoảng một trăm đến hai trăm người làm công việc này, có lúc đỉnh điểm lên đến ba bốn trăm người. Công việc của những người bới rác là nhặt những đồ bỏ đi như vỏ chai, lon bia, bao tải, săm lốp, nhựa, dây điện, dây cáp, túi nilon… hay bất cứ thứ gì có thể bán được tiền.

Những người làm công việc này gồm đủ mọi thành phần, lứa tuổi, có những đứa trẻ 9, 10 tuổi đã theo ba mẹ đi làm và cả những ông bà già sấp xỉ 70 tuổi vẫn cố làm lụng kiếm thêm chút đồng bạc lẻ sống qua ngày. Ba mình cũng đi làm công việc này nhưng chỉ tranh thủ lúc 3h đêm đến 6h sáng mà thôi vì lúc đó các xe chở rác tập kết về bãi nhiều nhất. Thời gian này hàng trăm con người bịt khẩu trang vây quanh các xe chở rác vừa mới đổ xuống để dùng cào bới các bao rác đã bó thành từng túi nilon lớn. Đây là công việc rất vất vả và nguy hiểm, có người đã bị đè gãy chân vì xe rác đổ vào người, vì vậy trẻ con chúng mình không được phép làm vào thời gian này.

Năm mình học lớp 4, hai chị em mình đã cùng bọn trẻ con trong xóm tụ tập nhau lại cùng đi nhặt rác ở bãi để kiếm tiền phụ giúp gia đình và mua sắm sách vở. Chị em mình và bọn trẻ con chỉ có thể tranh thủ vào lúc không đi học và những ngày chủ nhật được nghỉ phép, còn lại vẫn phải chăm chỉ cắp sách đi học như bình thường.

Nhặt rác ban ngày nhàn hạ hơn lúc sáng sớm vì xe chở rác không nhiều, thế nhưng bãi rác vẫn không bao giờ dưới một trăm người, cả lớn lẫn trẻ nhỏ. Bãi rác rộng lớn là vậy nhưng lòng tham của con người dường như vô đáy, họ tranh giành nhau những chỗ làm ăn tốt nhất dẫn đến những cuộc ẩu đả cãi nhau chí chóe… Bọn mình là trẻ con nên chỉ biết đứng ngoài cuộc xem mà thôi và cũng không dám tranh giành với họ. Cứ cái gì liên quan đến tiền, đến lợi ích là con người ta chẳng còn kiêng nể gì nhau hết. Một số người châm biếng nói “ý thức con người chẳng bằng con ruồi” cũng chẳng sai vì loài ruồi ở đây đông đúc hơn con người hàng tỉ lần nhưng chúng chẳng bao giờ tranh giành với nhau mà còn biết phân chia địa bàn một cách hợp lý.

Mọi người đừng coi thường những con người nơi đây tranh giành nhau chỉ vì thứ rác rưởi bẩn thỉu. Mà ở các nước phương tây họ cũng tranh giành nhau thứ “của nợ” hái ra tiền này. Đặc biệt là ở thành phố cảng Napoli miền Nam nước Ý, nơi mà bọn tội phạm Mafia hoành hành, bọn chúng coi rác là mỏ vàng quý giá mang lại nguồn thu nhập khổng lồ hàng năm, kể cả là ma túy cũng không thể sánh bằng. Chính vì vậy mà ở Ý đã xảy ra cuộc khủng hoảng rác trầm trọng nhất trong lịch sử thể giới, khiến cho cả thành phố Napoli phải khốn đốn, vật lộn trong biển rác.

Bãi rác thành phố thực ra cũng bị một thế lực ngầm kiểm soát và thao túng. Những khoản tiền khổng lồ mà chính quyền thành phố chi ra để xử lý rác hầu hết đều rơi vào túi của một số quan chức và công ty quản lý môi trường… Chính vì vậy rác được xử lý một cách rất cẩu thả và qua loa, không theo những quy định nghiêm ngặt nhằm bảo vệ môi trường, kết quả đã gây ra ô nhiễm bầu không khí và nguồn nước ngầm cả khu vực dân cư xung quanh.

Nguồn nước ngầm bị ô nhiễm dẫn đến người dân không có nước sinh hoạt, phải bỏ tiền đi mua nước của các công ty tư nhân với giá cắt cổ, cuộc sống vốn khó khăn của người dân nơi đây nay lại càng cực khổ hơn. Thương dân cực khổ vì không có nước sạch dùng, thế là mấy ông “tham quan” liền giương cao khẩu hiệu “ bằng mọi giá phải có nước sạch cho nhân dân”. Chỉ trong thời gian ngắn sau đó, mấy ông quan tham đã xin được tiền vốn từ cấp trên lên tới cả triệu đô, nhà máy nước sạch cũng được nhanh chóng xây dựng cho kịp tiến độ, không để cho dân phải chờ lâu.

Khi nhà máy được khánh thành, người dân vô cùng vui sướng, hạnh phúc. Thế nhưng niềm vui sướng đó chẳng được bao lâu, nhà máy hoạt động cầm chừng và chất lượng nước ngày càng kém, chưa đầy 4 tháng sau, nhà máy ngừng hoạt động vì hỏng hóc. Sau đó, họ đưa ra đủ mọi lí do cho sự ngừng hoạt động này và cuối cùng nhà máy đóng cửa vĩnh viễn. Thế là người dân lại quay trở về với cuộc sống ngày xưa là đi mua từng thùng nước về dùng.

Hồi đó mình nghe những người lớn tuổi nói rằng khi xây dựng nhà máy nước sạch đã bị mấy ông tham quan và chủ thầu xây dựng vơ vét gần hết, cuối cùng nhà máy được xây dựng cho có lệ mà thôi. Sau này mình sống và làm việc cùng cha nuôi thì mới hiểu được số tiền chi cho dự án này được chia thành rất nhiều phần, một phần biếu cho cấp trên đã kí quyết định và cấp vốn xây dựng( nếu không biếu bọn này thì họ không bao giờ kí quyết định), một phần biếu các sở nghành liên quan, một phần cho những ông “tham quan” thương dân ở địa phương đã vận động xây dựng nhà máy, một phần cho chủ thầu xây dựng dự án… và cuối cùng số tiền bé nhỏ còn lại mới được giành cho xây dựng công trình thế kỉ.

Thế mới hiểu họ vận động xây dựng nhà máy nước sạch không phải vì thương dân, mà thực ra là để vơ vét tiền của nhà nước mà thôi, cứ mỗi một dự án là họ lại có tiền đút túi làm của riêng bất chấp nỗi khổ của dân chúng. Lúc đó mình còn quá nhỏ để hiểu được những vẫn đề đó, mình chỉ biết nghét “tham quan, tham nhũng” vì thấy người ta lên án, còn nó là cái gì thì mình cũng không hiểu.

Sau một năm nhà máy nước sạch đóng cửa, có một công ty tư nhân đã mua lại và bỏ vốn xây dựng cơ sở vật chất, đưa nhà máy hoạt động trở lại như cũ, từ đó cuộc sống của người dân mới bớt khổ hơn.

Còn nữa…

Hamtuduong
30-01-2011, 05:51 AM
Cuộc sống của những đứa trẻ nhặt rác nơi đây cũng chẳng tốt đẹp gì, một tương lai u ám không gì sáng sủa, một số phận bấp bênh sống dựa vào sự lên xuống của rác. Tuy sống trong rác chết vùi trong rác, nhưng những đứa trẻ như mình luôn ý thức một rằng phải giữ cho con người và tâm hồn mình trong sáng, không vì rác mà bị vấy bẩn.

Nhặt rác là một công việc khá vất vả, đòi hỏi phải có sức chịu đựng tốt vì luôn đối mặt với mùi hôi thối và ruồi nhặng. Thời gian đầu hai chị em mình cảm thấy rất khó chịu, chóng mặt và buồn nôn, về nhà cơm cũng chẳng muốn ăn. Thế nhưng nhìn những đứa trẻ khác trong xóm làm được thì chị em mình tự nhủ phải cố gắng hơn, quyết không để thua kém bọn nó. Sau gần hai tháng miệt mài, hai chị em mình cũng dần quen được môi trường khắc nghiệt đó. Tuy nhiên, những ngày nắng nóng và mưa phùn vẫn khiến cho tụi trẻ con chúng mình phát ớn vì khó chịu. Ngày nắng nóng thì mồ hôi nhễ nhại, nắng cháy da và mùi thối của rác bốc lên nồng nặc. Còn những ngày mưa phùn thì tồi tệ hơn, rác trở lên lấm bẩn vì dính nước mưa.. rác mà bẩn thì tụi mình cũng bẩn theo, thế là không có quần áo thay, càng khiến cho tụi mình khó chịu hơn.

Có rất nhiều người tò mò hỏi về thu nhập của công việc nhặt rác, nhưng họ lại không hiểu rằng một khi làm cái nghề thấp hèn này thì không ai muốn trả lời câu hỏi đó, họ chỉ cần hiểu một điều đơn giản là công việc này giúp cho những người nghèo nơi đây đủ trang trải cuộc sống khó khăn hàng ngày.

Ai cũng nghĩ đây là một nghề thấp hèn của xã hội, nhưng mọi người nơi đây thì lại quan niệm khác “không có nghề hèn, chỉ có người hèn”, vì vậy mặc kệ người ta nói gì, những người nhặt rác vẫn cứ cần cù chăm chỉ làm việc, mong tích cóp được một khoản tiền nhỏ để cho con cái sau này có một tương lai sáng sủa hơn..

Nhặt rác là công việc vất vả nhưng còn có một mối nguy hiểm tiềm ẩn mà không ai ngờ tới, đó chính là ô nhiễm, độc hại làm ảnh hưởng tới sức khỏe. Mình cũng chứng kiến nhiều người nhặt rác phải gánh chịu hậu quả và di chứng, có đôi vợ chồng cưới nhau mấy năm nhưng ba bốn lần sẩy thai, đến năm thứ 5 mới đẻ được nhưng đứa trẻ rất gầy còm, chậm phát triển.., 4 người bị phát hiện ung thư, một số người chết non không rõ nguyên nhân.., chưa kể rất nhiều người mắc các bệnh về hô hấp, da liễu... Ai cũng biết làm cái nghề này rất độc hại, nhưng họ chẳng còn con đường nào khác, rác là lựa chọn duy nhất của những con người khốn khổ nơi đây. Cho dù rác độc hại nhưng cũng chẳng mấy ai quan tâm, nghèo khổ thì chẳng bao giờ sợ chết, chỉ có bọn nhà giàu lắm tiền mới phải lo lắng điều đó.

Con người cho dù sinh ra có cuộc sống sung sướng hay nghèo khổ, có thân phận cao sang hay thấp hèn.. thì khi chết đi đều được đem về an táng chung một nơi là nghĩa địa. Những vật phẩm hàng hóa của con người sản xuất ra cũng giống như vậy, cho dù đó là sản phẩm đắt giá hay rẻ tiền, cao quý hay bình dị.. nhưng một khi không còn giá trị hay không được sử dụng nữa thì cùng chung một số phận là bị người ta vất ra bãi rác.. Chính vì vậy mà ở bãi rác có tất cả mọi thứ, có thứ còn dùng được, có thứ không, có thứ người này không sử dụng được nhưng người khác lại dùng được.. tất cả đều nằm lẫn lộn với nhau.

Những người nhặt rác tận dụng tất cả những gì có thể bán được tiền và cả những thứ còn sử dụng được đem về nhà dùng. Họ còn nhặt cả những thứ đồ chơi mà bọn thành phố vất đi để mang về cho con nhỏ ở nhà chơi (búp bê, gấu bông, ô tô…). Chứng kiến cảnh đó mình có cảm giác buồn khó hiểu và trong đầu đặt ra một câu hỏi lớn : “tại sao lại có sự bất công lớn như vậy, có đứa sinh ra trong giàu có được mua đồ chơi mới, còn những đứa trẻ nghèo phải dùng đồ vất đi của bọn chúng”. Tuy mình cũng ước ao có được cuộc sống giàu sang như họ, nhưng không hiểu sao mình lại có tư tưởng nghét người giàu có, còn nguyên nhân vì sao thì mình cũng không giải thích nổi.

Còn nữa…

Hamtuduong
02-02-2011, 03:17 AM
Điều thú vị và bất ngờ nhất đối với người nhặt rác là lượm được tiền, có thể nói không ai làm cái nghề này mà không nhặt được tiền bao giờ, không ít thì nhiều và tùy thuộc vào sự may mắn nữa. Có những người được “thánh cho ăn lộc” còn nhặt được cả vàng và bọc tiền lớn, chắc mọi người cũng hiểu cảm giác đó tuyệt vời như thế nào. Thế nhưng đâu phải ai cũng được hưởng diễm phúc như vậy, nếu không những người nhặt rác biến thành tỉ phú hết cả rồi. Hồi đó mình còn quá trẻ con nên có ao ước viển vông rằng nhặt được một bao tải tiền và trở nên giàu có, tha hồ mà tiêu xài mua sắm.., sau này mỗi khi nghĩ đến mình lại cảm thấy thật buồn cười và ngốc nghếch.

Mỗi khi lượm được tiền, cho dù đó chỉ là những đồng tiền lẻ nhưng điều đó cũng khiến cho những người nhặt rác cảm thấy phấn khởi và hạnh phúc, xua tan đi những nhọc nhằn mệt mỏi trong người và cố gắng làm việc hơn. Muốn nhặt được tiền cũng đòi hỏi phải có kinh nghiệm, tiền thường được tìm thấy ở những chỗ như trong quần áo cũ, trong chăn ga, gối đệm.. bị người ta vô tình vất đi mà không biết.

Chị em mình cũng hay may mắn nhặt được tiền, tuy không nhiều nhưng cũng khiến chị em mình vui lắm rồi. Và thường khi lượm được tiền, sau buổi làm việc hôm đó hai chị em đều mua kem để tự thưởng cho chính mình. Đối với người thành phố thì họ chẳng thèm ăn thứ kem mút rẻ tiền như vậy, nhưng với những đứa trẻ nghèo như tụi mình thì đó lại là món ăn hảo hạng tuyệt vời nhất. Mặc kệ quần áo lấm lem dính bẩn, mặc kệ mặt mũi chân tay chưa rửa, chị em mình vẫn cầm que kem ăn một cách ngon lành, đã thế vừa ăn lại phải đuổi lũ ruồi đáng nghét đang bâu xung quanh. Tuy bị lũ ruồi làm cản trở việc thưởng thức món kem hảo hạng nhưng trên khuôn mặt chị em mình vẫn rạng rỡ nụ cười hạnh phúc, đó là những khoảnh khắc đẹp nhất, đáng nhớ nhất của tuổi thơ hai chị em. Có ai ngờ hạnh phúc là những điều giản dị như vậy, và những thứ hạnh phúc bình dị đó cho dù có tiền chị em mình cũng không mua lại được, nó chỉ còn hiện lại trong kí ức đẹp đẽ mà thôi. Sau này mình trở lên giàu có, được thưởng thức những món kem đắt tiền nhất, sang trọng nhất ở cả trong và ngoài nước, thế nhưng nó lại không bao giờ có cảm giác ngon lành như que kem rẻ tiền hồi ấy, cuộc đời này đúng là có nhiều điều kì lạ phải không các bạn.

Quả thực ở bãi rác có rất nhiều câu truyện khó tin mà chỉ có những con người nơi đây mới hiểu và thấm thía được.

Ngoài lượm được tiền ra, những người người bới rác còn nhặt được cả những giấy tờ cá nhân quan trọng khác như chứng minh nhân dân, bằng lái xe, hộ chiếu.. Đây là những giấy tờ quan trọng, vì vậy khi nhặt được mọi người đều tìm cách liên lạc để trả lại cho chủ nhân, vừa làm được điều tốt lại vừa được người ta hậu tạ tùy theo mức độ quan trọng của giấy tờ đó. Tuy nhiên, nhiều khi “làm ơn phải tội”, đã không được hậu tạ cái gì lại còn bị người ta quy cho cái tội ăn cắp, rồi giả vờ nhặt được để xin tiền… Cuộc đời này đúng là có lắm kẻ khốn nạn, đạo đức sống không bằng loài vật, coi thường người nghèo như rác rưởi. Mình cũng chứng kiến cảnh một tên nhà giàu sơ ý làm mất một bọc tiền và lẫn trong đống rác, khi hắn đến bãi rác nói chuyện với mọi người thì có thái độ hách dịch, quát mắng mọi người nếu nhặt được mà không đem trả sẽ trả thù.. Lúc đó mình và những người nhặt rác đều biết ai nhặt được bọc tiền đó, nhưng vì thấy thái độ không tử tế của hắn nên tất cả mọi người đều im lặng, thà để số tiền đó rơi vào tay người khác còn hơn đem trả cái loại cầm thú như vậy. Điều đáng nói ở đây chính là mọi người rất biết bảo vệ và giúp đỡ nhau trong những trường hợp đặc biệt..

Làm việc ở đây có rất nhiều điều thú vị mà chỉ có những người nhặt rác và các chủ nhà hàng mới biết được. Đó là khi các xe đổ rác xuống bãi, trong những thứ rác hỗn độn đó thỉnh thoảng có những con chó hoặc mèo chết không biết vì nguyên nhân gì. Và thế là những người bới rác nhặt những con vật chết đó rồi đem bán cho mấy ông chủ quán thịt ở gần đấy. Sau đó, ông chủ quán sẽ làm thịt và chế biến bằng phương pháp đặc biệt, cuối cùng cung cấp thịt cho các nhà hàng trong thành phố.. Và thế là những con chó mèo chết đó lại biến thành những món ăn đặc sản hảo hạng giành cho những dân bợm nhậu và đại gia lắm tiền thích ăn nhà hàng. Có khi chính chủ nhân vất con vật chết đó đi lại ăn phải món ăn đặc biệt ấy mà vẫn khen ngon hết lời.

Có lần mình phát hiện một con chó chết đã bốc mùi thối và ruồi nhặng bậu đầy xung quanh, mình không biết lão chủ quán đó có nhận mua con vật chết thối này không. Suy nghĩ một hồi hai chị em mình vẫn cho nó vào bao tải rồi đem bán thử xem sao. Không ngờ lão chủ quán lại chẳng thèm chú ý đến xem con vật chết thối đến mức độ nào mà vẫn vui vẻ nhận mua và trả tiền, đã thế hôm đó lại trả giá cao hơn bình thường vì đang cần hàng, khiến cho chị em mình vui lắm, thế là lại có tiền ăn kem.. Cuộc đời luôn là vậy, nếu bạn không ăn thì hãy để người khác ăn, không có gì là lãng phí cả.

Hamtuduong
11-02-2011, 07:14 AM
Hồi đó mình còn quá nhỏ để nhận thức được vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm, vì vậy đã vô tình tiếp tay cho hành động mất nhân tính của những kẻ xấu đó. Mình nghe nói bọn họ dùng các loại hóa chất tẩy rửa “thần kì” làm cho thực phẩm thiu thối lại biến thành thực phẩm tươi sống giống như bình thường, gần như là không thể phát hiện ra được, kể cả những người có kinh nghiệm chọn thực phẩm.



An toàn vệ sinh thực phẩm là một vấn nạn lớn của quốc gia khi mà có hẳn một nghành công nghiệp dịch vụ chuyên tái chế các thực phẩm chết, hôi thối, phế thải… để đem trà trộn với các thực phẩm tươi sống khác, thu lợi nhuận bất hợp pháp hàng tỉ đôla Mĩ mỗi năm. Liệu có ai hiểu khi bước chân ra nước ngoài đó là một nỗi nhục đáng hổ thẹn, một vết sẹo lớn làm hoen ố hình ảnh quốc gia. Vì vậy khi trở thành một nhà hoạt động chính trị, mình thề rằng sẽ phải làm thay đổi diện mạo đất nước, tạo nên một hình ảnh mới “thân thiện” với tất cả mọi người chứ không phải là cái gai trong mắt, một kẻ thù đáng sợ, một nỗi nguy hiểm tiềm ẩn mà những người nước ngoài vẫn hay nghĩ… (Đoạn này tác giả có ẩn ý, không hẳn chỉ nói về an toàn thực phẩm mà còn ám chỉ cái khác lớn lao hơn, vì vậy độc giả cần phải liên tưởng tới “hình ảnh quốc gia” thì mới thấu hiểu ý nghĩa sâu sắc của nó.)



Chứng kiến cảnh những con vật chết thối đó lại được tái chế để đem bán cho các nhà hàng thì hai chị em thề rằng không bao giờ ăn thịt chó mèo ngoài quán (nói vậy thôi chứ cũng chẳng có tiền mà được ăn uống như người ta). Sau này em trai mình trở nên giàu có thì nó cũng chỉ dám ăn thịt chó mèo nếu biết trước con vật đó xuất xứ từ đâu mà ra. Khổ thân em trai, có lẽ nó vẫn còn mắc cái bệnh nghề nghiệp.



“ Hàm Tử Dương : Vấn đề vệ sinh thực phẩm quả thực tui không dám có bình luận gì, nhưng tốt nhất là không nên biết thì hơn, các cụ đã bảo rùi “Điếc không sợ súng”, thế nên không biết thì cứ thoải mái ăn chẳng lo ghĩ gì, nhưng nếu đã trót dại biết thì chẳng ai dám ăn, mà có ăn thì cũng mất hết vị ngon. Mà mọi người ai cũng hiểu rồi đó, thời buổi bây giờ cái gì cũng mất vệ sinh, cái gì cũng độc hại…, thế nên biết để làm gì, cứ ăn cứ chơi tẹt ga đi, sống chết đã có số.. Mà có lỡ ngộ độc thì cũng chẳng lo, bảo hiểm nhà nước bắt đóng rùi, không dùng thì cũng phí. Ta có thể chết vì ăn, chết vì uống, chết vì gái… nhưng quyết không thể chết vì thiếu ba thứ đó.”



Ở bãi rác có rất nhiều đứa trẻ cùng lứa tuổi với hai chị em mình, nhà chúng nó cũng nghèo và phải đi bới rác kiếm tiền. Bãi rác vừa là nơi kiếm ăn nhưng cũng là vừa là sân chơi của tụi trẻ con. Vì có đông đảo lực lượng nên chúng mình thường chơi trò đánh trận giả, chia làm nhiều bên rồi đánh nhau chiếm đảo. Đảo ở đây thực chất là những đống rác chất cao như núi.



Để trò chơi đánh trận giả thêm phần hấp dẫn, mỗi đội quân có lá cờ riêng của mình. Cờ bọn mình sử dụng là cờ thật hẳn hoi, nhưng không phải đi mua mà là nhặt từ bãi rác. Như mình đã nói ở trên, bãi rác là kho tàng lưu trữ tất mọi thứ vất đi và không còn giá trị sử dụng, ngay cả quốc kì thiêng liêng cao quý như vậy cũng không thoát khỏi số phận hẩm hiu này..



Có lẽ nhiều người khá bất ngờ vì ở đây có cả cờ của nước ngoài như Mĩ, Anh, Nhật… và hầu hết chúng đều còn lành lặn. Những lá cờ này là do các công ty nước ngoài khi vào làm ăn ở nước mình thì đều treo cờ giễu võ giương oai. Sau khi những lá cờ này cũ thì họ vất đi để thay bằng những lá cờ mới, còn lá cờ cũ thì bị tống vào thùng rác một cách không thương tiếc và cuối cùng rơi vào tay tụi mình. Những lá cờ này không thể là của Đại sứ quán hay lãnh sứ quán vì họ không bao giờ ném quốc kì của mình vào thùng rác mà thực hiện nghi lễ đốt cờ để hủy nó đi. Chỉ có các công ty làm ăn bố láo mới to gan mới vứt lá cờ của mình ra bãi rác, không bít người dân của họ khi nhìn thấy quốc kì của nước mình nằm ở bãi rác hôi thối thì họ sẽ suy nghĩ thế nào nhỉ..



Còn nữa…

Hamtuduong
14-02-2011, 03:18 AM
Trò chơi đánh trận giả diễn ra hết sức náo nhiệt và hoành tráng, lá cờ đại diện cho quân của mỗi bên, “tượng trưng cho sức mạnh và khí thế hào hùng của thế hệ trẻ”… Trong khi chơi, lũ trẻ lao vào chiếm đảo của nhau, xô đẩy nhau lăn lông lốc từ trên cao xuống rồi lại hăng hái leo lên vật lộn và quần nhau tiếp. Cứ như vậy bãi rác trở thành bãi chiến trường cho những đứa trẻ nghèo như tụi mình vui chơi. Trò chơi chỉ kết thúc khi bên nào chiếm được toàn bộ đảo và bên kia không còn khả năng chiếm lại được nữa, lúc đó lá cờ của bên thắng trận sẽ tung bay trên hòn đảo cao nhất như khẳng định cho chiến thắng vẻ vang mà quân mình đã giành được.


Chơi đánh trận giả thích nhất là được cầm cờ, (nhưng mình nghe nói trong chiến tranh thì không ai muốn cầm cờ vì cầm cờ là chết, lúc chiến đấu hai bên đều tập trung bắn vào người cầm cờ của đối phương, cứ người cầm cờ này ngã xuống thì lập tức người sau đó lại cầm lên, không được để cờ nằm phủ dưới đất, lá cờ thể hiện khí thế tấn công, tinh thần quyết thắng, vì vậy mà lá cờ lúc nào cũng phải tung bay trên trận địa để cổ vũ tinh thần chiến đấu của tất cả binh lính). Còn hình ảnh lá cờ tung bay ở đây lại thể hiện niềm khát khao của những đứa trẻ nghèo mong muốn vượt qua số phận, vượt lên chính mình, đồng thời thể hiện ước mơ về một ngày mai tươi sáng, hạnh phúc hơn..

Có lần trong trò chơi đánh trận giả, phe liên quân mang cờ nước ngoài giành chiến thắng, hôm đó mình lại là người may mắn được cầm cờ, nhưng không phải là cờ quốc gia mà là cờ Mĩ, mọi người đừng nghĩ là phản động nhé vì tụi mình lúc đó không quan tâm đến vấn đề chính trị, nói chung là không biết gì. Lúc đấy mình vui lắm, vẫy là cờ chiến thắng tung bay trên thành cát cuối cùng của quân địch, nụ cười rạng rỡ của tụi trẻ con chúng mình khiến cho cả những người lớn đang nhặt rác cũng cảm nhận được, có lẽ họ mong rằng tương lai của tụi trẻ sẽ không phải vất vả, lam lũ mưu sinh trên bãi rác này.

Trong lúc mình và tụi trẻ đang hân hoan đón mừng chiến thắng thì có một người lạ đã chụp được khoảnh khắc độc nhật vô nhị trong lịch sử này. Mình và tụi trẻ lúc đó không quan tâm đến sự hiện diện của của người chụp ảnh, đến bây giờ mình cũng không xác định đó là phóng viên, nhà báo hay chỉ là nhà nhiếp ảnh tự do ngẫu hững chụp bức ảnh vừa rồi. Thế nhưng không hiểu vì sao mà bức ảnh lại không bao giờ được công bố cho dư luận biết, có thể họ lo ngại bức ảnh đó sẽ ảnh hưởng đến vấn đề chính trị vì lá cờ mình đang cầm trên tay là của nước Mĩ, cũng có thể người chụp ảnh không hiểu được giá trị thực sự của nó mà đem vứt vào một xó.. Đến bây giờ mình vẫn còn băn khoăn một điều, nếu như bức ảnh đó được công bố rộng rãi cho dư luận biết, đặc biệt là dư luận Mĩ thì họ sẽ có phản ứng như thế nào, liệu có tạo nên được lán sóng dư luận làm rung chuyển cả nước Mĩ hay không. Có lẽ người Mĩ sẽ bị sốc khi lá cờ của họ, lá cờ đại diện cho đất nước, cho sức mạnh quyền lực và nền tự do dân chủ lại tung bay bởi một cô bé lấm lem bẩn thỉu nhưng lại rạng rỡ nụ cười hạnh phúc của niềm vui chiến thắng. Hơn nữa lá cờ đó lại tung bay trên đỉnh của bãi rác, một nơi không có gì là đẹp đẽ cả..

Dĩ nhiên dư luận Mĩ sẽ không lên án hành động cầm lá cờ bôi nhọ hình ảnh nước Mĩ, mà ngược lại họ vô cùng xúc động khi thấy cuộc sống mưu sinh của những đứa trẻ nghèo nơi đây, đằng sau những nụ cười rạng rỡ đó là một cuộc sống nghèo khổ, bất hạnh.. Và với tính cách của người Mĩ thì họ sẽ không bao giờ bỏ rơi những đứa trẻ như vậy, đặc biệt là mình, cô bé đã giương cao ngọn cờ chiến thắng, biểu tượng của nền tự do dân chủ Hoa Kỳ. Có khi mình lại được đưa sang Mĩ nuôi dưỡng và học hành miễn phí, ôi “giấc mơ Mĩ” của những đứa trẻ nghèo…

“Hàm Tử Dương : Đừng nên coi thường một bức ảnh, bởi vì nó có thể làm thay đổi cuộc đời của cả người chụp và người được chụp, để hiểu thêm về lĩnh vực này độc giả nên tìm hiểu về 100 bức ảnh làm thay đổi cả thế giới và giải thưởng Ảnh báo chí thế thới World press photo (trong đó có rất nhiều ảnh của Việt Nam trong chiến tranh chống Mĩ)”.

“Hình ảnh tác giả giương cao ngọn cờ tự do của Mĩ “ám chỉ” rất nhiều vấn đề, có thể tác giả muốn ca ngợi nước Mĩ, ca ngợi nền tự do dân chủ Mĩ, cũng có thể tác giả muốn gửi một thông điệp đến nước Mĩ rằng người Mĩ cần có trách nhiệm và phản ứng mạnh mẽ hơn trong việc giải quyết các vấn đề chính trị - xã hội ở các nước nghèo kém phát triển..”

Tuy “giấc mơ Mĩ” không thành sự thật nhưng hình ảnh lá cờ Mĩ đã để lại nhiều cảm xúc và ấn tượng sâu sắc. Sau này Hoa Kỳ đã trở thành đất nước mình yêu thích nhất, là lý tưởng cho mục tiêu và sự nghiệp chính trị, là niềm tin vững chắc để mình mang tư tưởng tự do dân chủ đến các nước Á Châu.

Mấy năm trời miệt mài làm nghề bới rác, những đứa trẻ tụi mình cứ nghĩ rằng bãi rác này sẽ mãi mãi tồn tại để kiếm sống mà lại không hiểu rằng cái gì cũng có giới hạn của nó. Bãi rác rộng lớn là vậy nhưng sau gần chục năm hoạt động cũng phải nói lời kết thúc vì không thể chứa thêm được nữa, đồng thời bị phản đối từ phía dư luận vì gây ô nhiễm. Thế là họ quyết định đóng cửa bãi rác và mở một bãi rác mới ở nơi khác. Cuối cùng thảm họa mùi và thảm họa ruồi cũng phải chấm dứt, đa phần người dân cảm thấy vui sướng khi đón tin này, nhưng một phần còn lại thì có tâm trạng buồn thảm vì mảnh đất kiếm sống của họ sẽ không còn nữa. Rác là nguồn sống của họ, rác không còn nữa đồng nghĩa với cuộc sống của họ sẽ khó khăn hơn, vất vả hơn.

Tụi trẻ con chúng mình cũng cảm thấy buồn, từ giờ không còn được tụ tập vui chơi trên bãi rác nữa, không còn được chơi trò đánh trận giả, lá cờ cũng không còn được tung bay trong niềm vui chiến thắng của tụi mình. Tất cả đã kết thúc, kỷ nguyên của rác giờ chỉ là quá khứ và thay vào đó là một kỷ nguyên mới, còn đối với chị em mình thì đó là kỷ nguyên của sức mạnh đồng tiền.

The end

Kết thúc phần 1 “Vua bãi rác”, và xin mời độc giả đón đọc tiếp phần 2 “Giấc mơ Mĩ”.

Còn nữa…

Hamtuduong
22-02-2011, 12:27 AM
“Giấc mơ Mỹ” (American Dream)
“Giấc mơ của cô bé nhặt rác”

Tác giả : Vệ Nữ (Venus)

Nguồn : http://me.zing.vn/hamtuduong (lưu ý : truyện thuộc dòng văn học mạng không mang mục đích thương mại nên mọi người có thể copy truyện một cách tự do mà không cần xin phép chủ nhân nhưng với điều kiện đảm bảo giữ nguyên bản gốc).

“Giấc mơ Mỹ” là phần tiếp theo của “Vua bãi rác” và là một phần trong bộ tiểu thuyết dài tập “Thuyết Định Mệnh” của tác giả, vì vậy nếu ai chưa đọc phần 1 thì xin truy cập vào Link này để theo dõi từ đầu : http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=39959 hoặc cũng có thể đọc luôn vì hai phần có nội dung khá độc lập với nhau.

Phần 2 là tiếp diễn hành trình cuộc đời tác giả, nhưng khác với phần 1 vì nó tập trung diễn tả tâm lí và suy nghĩ của tác giả về cuộc sống và xã hội đầy những bất công mâu thuẫn… “Giấc mơ Mỹ” là giấc mơ của tác giả về một tương lai tươi sáng, một cuốc sống ấm no hạnh phúc và hơn thế nữa là giấc mơ về một miền đất tự do mang màu sắc phương Đông..

Phần 2 tác giả đặc biệt ca ngợi tình yêu tự do của nước Mĩ, nhưng cũng chỉ trích mạnh mẽ việc lợi dụng quân bài tự do của Mĩ. Có thể nói tác giả khen 1 câu, nói xoáy một câu nhưng độc giả đừng hiểu lầm “khen trước mặt, chửi sau lưng” nhé. Mong rằng qua phần 2 mọi người sẽ hiểu thêm về lịch sử, kinh tế, chính trị, văn hóa Mỹ, và vì sao từ một nước thuộc địa Mỹ lại trở thành bá chủ thế giới một cách thần kì như vậy..

Trước khi đọc phần 2 cuộc đời tác giả, chúng tôi xin mời bạn đọc tìm hiểu về “Giấc mơ Mỹ”. Một trong những giấc mơ về sự thịnh vượng của hàng tỉ con người trên trái đất này, vậy giấc mơ đó thực sự là gì mà biết bao con người khát khao hướng tới.

Hamtuduong
25-02-2011, 09:59 PM
“Giấc mơ Mỹ”

“Giấc mơ Mỹ” (tiếng Anh: American Dream) là một niềm tin về sự tự do mà cho phép tất cả các công dân và thường trú nhân của Hoa Kỳ theo đuổi các mục tiêu của họ trong cuộc sống qua sự làm việc siêng năng và tự ý chọn lựa. Một người có thể đặt ra chỉ tiêu cao nhất của họ là đạt được thành công về tài chánh, và vì thế họ nỗ lực để đạt được điều đó theo kiểu cách rất Mỹ bằng khả năng hơn là bằng địa vị xã hội của mình. Đối với những người khác thì “Giấc mơ Mỹ” có thể bao gồm việc đạt được tình trạng tự do, không bị ràng buộc bởi đồng tiền và cấu trúc xã hội.

Nhà văn kiêm sử gia James Truslow Adams đã tạo ra thuật từ “Giấc mơ Mỹ” trong cuốn sách xuất bản năm 1931 của ông có tựa đề là Epic of America (Thiên hùng ca Mỹ):

“Giấc mơ Mỹ là giấc mơ về một vùng đất trong đó cuộc sống trở nên tốt hơn, giàu có hơn và đầy đủ hơn với tất cả mọi người, Ở nơi đó mỗi người có cơ hội tùy theo khả năng hoặc thành tích của mình. Nó là một giấc mơ khó khăn đối với tầng lớp thượng lưu châu Âu để hiểu được một cách tương đối, và cũng nhiều người trong chúng ta tự cảm thấy mệt mỏi và nghi ngờ nó. Nó không chỉ là một giấc mơ về chiếc ô tô và mức lương cao, mà là một giấc mơ về trật tự xã hội trong đó mỗi người đàn ông và phụ nữ có thể giành được vị trí cao nhất tùy theo khả năng bẩm sinh của họ, và được công nhận bởi những con người khác vì những gì của chính họ, không phân biệt môi trường hoàn cảnh sinh ra hay địa vị ngẫu nhiên của họ. Tất nhiên nước Mỹ chính là vùng đất lý tưởng đó, nơi “đất lành chim đậu”. “Giấc mơ Mỹ” trở thành khái niệm quen thuộc tượng trưng cho sự thành đạt được đền bù xứng đáng từ nỗ lực bền bỉ. “Giấc mơ Mỹ” đưa nước Mỹ trở thành cường quốc thịnh vượng. Để định lượng lại sức mạnh Mỹ, nhất thiết xem xét lại khả năng tồn tại của “Giấc mơ Mỹ”.

Cội rễ của tư tưởng này không đâu khác là từ bản Tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ, trong đó có câu:


“…tất cả mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng họ được Tạo hóa ban cho những quyền bất di bất dịch, trong số đó là Sinh sống, Tự do và mưu cầu hạnh phúc.”

Đối với nhiều người di dân, tượng Nữ thần Tự do là cái nhìn đầu tiên của họ về nước Mỹ, hình ảnh Nữ thần Tự do giơ cao bó đuốc là đảm bảo thoát khỏi cuộc sống nghèo khổ. Hình ảnh đó bây giờ đã trở thành biểu tượng cho nền tự do Mỹ, của giấc mơ và cơ hội đến từ nước Mỹ.

Henry Luce (người sáng lập tờ Time) cũng đề nghị “Giấc mơ Mỹ” cần được sử dụng như một cách để quảng bá lối sống Mỹ, thứ mà những quốc gia phi dân chủ nên noi theo. Trong diễn văn Thông điệp liên bang năm 1941, Tổng thống Roosevelt cũng gián tiếp mở rộng khái niệm “Giấc mơ Mỹ” với việc đưa ra “bốn sự tự do tối cần thiết cho con người” mà nước Mỹ thề sẽ chiến đấu giành cho được đến cùng – gồm: Tự do ngôn luận; Tự do tôn giáo; Tự do yêu thích và Tự do sợ hãi.

Như vậy giá trị “tự do” vẫn là cốt lõi trong khái niệm “Giấc mơ Mỹ”. Chính yếu tố đó là nền tảng căn bản tạo ra sự tồn tại và phát triển của “Giấc mơ Mỹ” và nó sẽ đi theo mãi trong suốt hành trình lịch sử của “Giấc mơ Mỹ”. “Giấc mơ Mỹ” sẽ chết chỉ khi nào “tự do” không còn và chính điều đó sẽ giúp ổn định sức mạnh Mỹ.

Có rất nhiều người đang hoài nghi về “Giấc mơ Mỹ” hay cho rằng nó đã chết, không còn tồn tại nữa. Để làm sáng tỏ vấn đề này chúng tôi xin trích bài viết “Giấc mơ Mỹ trong thế kỉ 21”. Đây là một bài viết rất hay giúp chúng ta thấy toàn cảnh nền kinh tế Mỹ trong quá khứ, hiện tại và tương lai. Nó chứng minh rằng “Giấc mơ Mỹ” chưa bao giờ chết, nó vẫn sừng sững tồn tại báo trước một tương lai thịnh vượng cho những con người biết phấn đấu nỗ lực hết mình về một giấc mơ có thật.

“Giấc mơ Mỹ” trong thế kỉ 21
(Liệu Trung Quốc có xóa được “Giấc mơ Mỹ”)

Kể từ đầu thế kỷ 21 đến nay, không biết bao nhiêu quyển sách và bài báo viết về sự suy vi của nước Mỹ đã được ấn hành; và tần suất những “dự báo hiện thực” trên càng dày đặc kể từ hiện tượng suy thoái kinh tế bắt đầu vào năm 2008.

La Mã, Mông Cổ, Anh… là những biện dẫn cho lập luận thịnh suy tất yếu của các cường quốc khi đề cập đến “ngày tàn” nước Mỹ. Nhiều tương đồng đã được nêu ra, chu kỳ thịnh vong được tính đến và sự trỗi dậy của vài cường quốc khác cũng được xem là yếu tố dự báo cho thấy việc nước Mỹ phải chấp nhận nhường vị trí số một là điều đương nhiên. Tuy nhiên, liệu nước Mỹ có phải thật sự tiệm cận đến chu kỳ thăng trầm tất yếu của lịch sử?

Từ lịch sử thịnh suy của đế quốc Anh (Giấc mơ Anh Quốc)

Ngày 22-6-1897, khoảng 400 triệu người khắp thế giới, tương đương ¼ dân số hành tinh, được phép nghỉ làm việc. Đó là dịp kỷ niệm lần thứ 60 ngày Nữ hoàng Anh Victoria lên ngôi. Lễ kỷ niệm được tổ chức hoành tráng như một trong những sự kiện nổi bật của lịch sử thế giới nói chung và lịch sử đế quốc Anh nói riêng, kéo dài liên tục 5 ngày, trên đất liền lẫn ngoài đại dương, với cao điểm là chương trình tuần hành và lễ tạ ơn ngày 22-6. 11 thủ hiến trấn thủ các thuộc địa Anh đều về tề tựu, cùng các hoàng thân, công tước, đại sứ, ngoại giao đoàn từ khắp thế giới. Lễ duyệt binh gồm 50.000 lính đã có mặt kỵ binh nhẹ từ Canada, kỵ binh từ New South Wales, bộ binh từ Naples, quân đoàn lạc đà từ Bikaner (Ấn Độ), lính Gurkha từ Nepal… Chứng kiến sự kiện (khi mới 8 tuổi), sử gia lừng danh Arnold Toynbee sau này thuật rằng chương trình lễ kỷ niệm hùng tráng đến mức dường như Mặt trời “đứng bất động giữa Thiên đàng”.

“Tôi còn nhớ cái không khí đó” – Arnold Toynbee viết – “Ở đây chúng ta đang trên đỉnh thế giới và chúng ta đã đến đỉnh chót vót này để ở đó mãi mãi”. Đó đúng là thời điểm cực thịnh của đế chế Anh, khi họ kiểm soát khoảng ¼ diện tích đất liền trên Trái đất cùng với ¼ dân số thế giới. Hệ thống thuộc địa, lãnh thổ, căn cứ quân sự, hải cảng được quản lý từ London đã mở rộng khắp toàn cầu. Đế quốc Anh được bảo vệ bởi Hải quân Hoàng gia, lực lượng hải quân lớn nhất lịch sử, được kết nối bởi 170.000 hải lý cáp đại dương và khoảng 1.065.385km cáp chôn và cáp trên không. Các con tàu Anh được trang bị thiết bị liên lạc toàn cầu đầu tiên, qua đường điện tín. Vô số tuyến hỏa xa và kênh rạch (đặc biệt kênh đào Suez) càng củng cố thêm mức độ kết nối của hệ thống đế chế. Đặc biệt hơn cả, đế quốc Anh còn thiết lập thị trường toàn cầu đầu tiên trong lịch sử. Cái gọi là “quyền lực mềm” (sử dụng ảnh hưởng bằng công cụ văn hóa) phổ biến ngày nay cũng đã được người Anh biết dùng. Sử gia Claudio Véliz chỉ ra rằng vào thế kỷ 17, hai cường quốc bấy giờ – Anh và Tây Ban Nha – đều cố truyền bá ý tưởng đến các nước thuộc địa. Theo cây bút bình luận tên tuổi người Mỹ gốc Ấn Fareed Zakaria (tiến sĩ khoa học chính trị Đại học Harvard), trong thực tế, chính Anh chứ không ai khác mới là nhà truyền bá văn hóa thành công nhất lịch sử nhân loại. Trước khi xuất hiện khái niệm “Giấc mơ Mỹ”, “Cách sống kiểu Anh” đã được sao chép khắp nơi.

Hai năm sau đại lễ kỷ niệm lần thứ 60 ngày Nữ hoàng Anh Victoria lên ngôi, Anh bước vào cuộc chiến Boer, một cuộc chiến mà nhiều học giả cho rằng nó đánh dấu thời điểm đế quốc Anh bắt đầu suy tàn. London chắc ăn đến mức họ tin rằng chẳng khó khăn gì để thắng cuộc chiến trên. Trước đó, quân đội Anh đã thắng cuộc chiến Omdurman khi tiêu diệt các chiến binh Hồi giáo ở Sudan dù quân số chỉ bằng ½. Trong cuộc chiến Omdurman, lính Anh đã tiêu diệt 48.000 tay súng đối phương chỉ trong 5 giờ trong khi họ chỉ bị thiệt mạng 48 người. Với Boer, cuộc chiến được khởi động với lý lẽ bảo vệ quyền lợi của những người nói tiếng Anh tại hai nước Cộng hòa Boer, Orange Free State tại Nam châu Phi và Cộng hòa Nam Phi (trước đó gọi là Cộng hòa Transvaal). Thật ra, London vốn không thật sự quan tâm đến việc những người nói tiếng Anh tại hai nước Boer trên bị đối xử như công dân hạng hai, cho đến khi người ta phát hiện vàng tại khu vực vào năm 1886 (mà sau đó hai nước trên cung cấp đến ¼ nguồn vàng cho thị trường toàn cầu!). Tương tự phiên bản cuộc chiến Iraq 2003, Anh cũng khởi động cuộc chiến Boer bằng chiến dịch đánh phủ đầu, với giai đoạn hai (tăng mạnh hỏa lực) bắt đầu vào năm 1899. Tuy nhiên, sức mạnh quân sự lấn át của Anh vẫn không dứt điểm nhanh được cuộc chiến khi đối phương tỏ ra kiên quyết sống còn, áp dụng chiến thuật du kích. Bế tắc, quân Anh chẳng còn cách nào khác hơn là đốt làng mạc, lùa thường dân vào trại tập trung, và tăng cường quân số. Cuối cùng, số binh lính Anh có mặt tại chiến trường lên đến 450.000, đọ với 45.000 lính địa phương. Người Boer không thể gồng mãi. Năm 1902, họ đầu hàng. Nhưng nhìn toàn cục, Anh đã thất bại với tổn thất 45.000 binh sĩ cùng nửa tỉ bảng. Trên phương diện ngoại giao, Anh bị Pháp, Đức và Mỹ chỉ trích… Phân tích nguyên nhân khiến đế quốc Anh tàn lụi, giới sử gia đã viết hàng trăm quyển sách, nêu ra hàng trăm lý do, rằng nếu như Anh đừng dây vào cuộc chiến Boer, rằng đừng đặt chân đến châu Phi, rằng nên lánh mặt khỏi Thế chiến thứ nhất…

Thật ra, đế quốc Anh đã chết vì kinh tế chứ không hẳn chính trị. Vào giai đoạn cực thịnh của đế chế (1845-1870), kinh tế Anh chiếm hơn 30% GDP toàn cầu. Lượng tiêu thụ năng lượng Anh gấp 5 lần Mỹ và 155 lần so với Nga. Anh chiếm đến 1/5 mậu dịch thương mại và 2/5 mậu dịch sản xuất. Tuy nhiên, đến cuối thập niên 1870, Mỹ đã bắt đầu tương đương Anh ở hầu hết các chỉ số sản xuất công nghiệp và đến đầu 1880 thì Mỹ đã qua mặt Anh. Đến Thế chiến thứ nhất, kinh tế Mỹ đã có giá trị gấp đôi Anh. Dù là quốc gia tiên phong trong cuộc Cách mạng Công nghiệp, Anh lại thiếu tầm nhìn. Năm 1907, Anh tung ra lượng xe đạp gấp bốn so với Mỹ nhưng Mỹ chế tạo nhiều xe hơi hơn Anh gấp 12 lần. Trong khi Mỹ tiến ngày một nhanh hơn bằng dây chuyền lắp ráp, ngành sản xuất Anh vẫn cho ra lò sản phẩm trong những nhà máy lạc hậu. Còn nữa, trong khi Mỹ bắt đầu tiến đến mô hình “dân chủ”, Anh vẫn bám víu vào hệ thống “quân chủ”. Chính sự thất bại kinh tế đã đưa Anh vào hẻm cụt. Và rồi, Thế chiến thứ hai trở thành cái đinh cuối cùng đóng vào cỗ quan tài đế quốc Anh. Năm 1945, GDP Mỹ đã gấp Anh đến 10 lần. Anh hẳn còn bi đát hơn nếu không chọn con đường hợp tác với Mỹ thay vì đối đầu…

Còn nữa...

Hamtuduong
06-03-2011, 10:55 AM
Nhìn lại nước Mỹ



Nước Mỹ trong nửa sau thế kỷ 20 (và đầu thế kỷ 21) cũng ở giai đoạn cực thịnh như đế quốc Anh ngày nào. Ở đâu mà chẳng có người Mỹ! Vấn đề là liệu Mỹ có đổ như Anh từng đổ? Liệu hai cuộc chiến mà Mỹ đang tiến hành (Iraq và Afghanistan) có lặp lại vết xe cũ của Anh tại chiến trường Boer và là dấu hiệu cho sự suy vi nước Mỹ? Thật ra, có quá nhiều khác biệt khi so sánh Anh-Mỹ. Đế quốc Anh xuất hiện khắp thế giới như những anh thực dân xâm chiếm và bòn rút thuộc địa; trong khi Mỹ – trên nhiều bình diện – vẫn hiện diện đó đây như những nhà đầu tư và mang lại lợi nhuận cho đất nước mà họ đến. Anh xây dựng đế chế bằng bàn tay quân sự trong khi Mỹ tỉnh táo và khôn ngoan hơn khi xây dựng sức mạnh quốc gia bằng nguồn lực kinh tế là chủ yếu. Cần biết, kinh tế Mỹ đã trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới suốt từ thập niên 1880 đến nay. Trừ giai đoạn ngắn cuối thập niên 1940 và thập niên 1950, khi hầu hết các nước công nghiệp đều bị ảnh hưởng bởi chiến tranh, Mỹ gần như luôn chiếm ¼ tổng sản lượng kinh tế toàn cầu (32% năm 1913; 26% năm 1960; 22% năm 1980; 27% năm 2000; 26% năm 2007…). Và dù hiện chịu ảnh hưởng của cú đấm suy thoái, kinh tế Mỹ tiếp tục là trụ cột thế giới trong ít nhất hai thập niên nữa (một số nhà kinh tế thậm chí cho rằng đến năm 2025, kinh tế Mỹ vẫn sẽ gấp đôi kinh tế Trung Quốc xét về GDP). Ngoài ra, thế giới thời đế quốc Anh là thế giới của khu vực trong khi thế giới ngày nay là thế giới toàn cầu. Khác biệt giữa Anh và Mỹ còn thể hiện ở nhiều điểm. Trong khi quân đội Anh ngày trước chỉ tung hoành ở đại dương, quân đội Mỹ ngày nay hoạt động ở mọi địa thế và địa hình. Ngân sách quốc phòng Mỹ hiện bằng gần ½ tổng ngân sách quốc phòng thế giới. Và xét về tính hiệu quả ở nhiều mặt khác, Mỹ cũng nhỉnh hơn, từ giáo dục, nghiên cứu, sử dụng người tài, đầu tư, kinh doanh đến giải trí-thông tin. Trong tất cả ngành công nghiệp then chốt cho tương lai, từ công nghệ nano đến hóa sinh, Mỹ tiếp tục ở vị trí đầu tàu (lợi nhuận từ công nghiệp kỹ thuật sinh học Mỹ đạt đến 50 tỉ USD năm 2005, gấp 5 so với châu Âu và tương đương 76% lợi nhuận công nghiệp kỹ thuật sinh học thế giới). Trong tương lai, Mỹ còn có lợi điểm về mặt dân số. Nicholas Eberstadt, học giả thuộc Viện doanh nghiệp Hoa Kỳ (AEI), dự báo dân số Mỹ sẽ tăng thêm 65 triệu vào trước năm 2030 trong khi dân số châu Âu ngày càng già đi và không có nguồn thay thế. Cơ quan dân số LHQ dự báo tỉ lệ người ở tuổi lao động so với người già tại Tây Âu sẽ giảm từ 3,8/1 hiện nay xuống còn 2,4/1 vào năm 2030. Ưu thế dân số trẻ của Mỹ cũng cao hơn so với nhiều nước châu Á trong đó có Nhật, Trung Quốc và Hàn Quốc. Goldman Sachs dự báo tuổi trung bình của Trung Quốc sẽ tăng từ 33 năm 2005 lên 45 năm 2050…

Đây không phải lần đầu tiên người ta bàn đến sự sụp đổ của nước Mỹ. Lần thứ nhất xảy ra cuối thập niên 1950 khi Liên Xô qua mặt Mỹ về nghiên cứu không gian (với sự kiện phóng vệ tinh Sputnik). Lần thứ hai vào đầu thập niên 1970 khi giá dầu tăng cao và Tổ chức các nước xuất khẩu dầu (OPEC) chơi ép khiến thị trường Mỹ khốn đốn. Lần thứ ba xuất hiện giữa thập niên 1980, khi hầu hết nhà quan sát tin rằng chẳng bao lâu nữa Nhật sẽ nuốt chửng Mỹ (Nhật mua nhiều công ty Mỹ trong đó có Trung tâm Rockefeller ở New York, hãng phim Columbia Pictures….). Một trang bìa tuần báo Mỹ thậm chí minh họa xu hướng này bằng hình ảnh Nhật thả “bom nguyên tử” hàng hóa xuống Mỹ và hãng tin ABC News thốt lên rằng “Ai đang sở hữu nước Mỹ?”. Thậm chí vào thập niên 1980, sau khi Mỹ gượng dậy từ thất bại cuộc chiến Việt Nam, sử gia Paul Kennedy (Đại học Yale) vẫn dự báo về “cái chết đau đớn” của nước Mỹ, bởi chính sách quân sự hóa ở nước ngoài trong khi không kiềm chế tiêu xài trong nước. Năm 1987, thị trường chứng khoán Mỹ tan nát càng khiến khả năng dự báo nước Mỹ sụp đổ trở nên gần với hiện thực, trong bối cảnh ngân sách quốc gia và cán cân thương mại bị thâm hụt, khiến Mỹ lần đầu tiên trở thành con nợ quốc tế và lệ thuộc vào dòng vốn từ châu Âu và Nhật.

Cuối thập niên 1980, sử gia Paul Kennedy thuộc Đại học Yale, trong quyển The Rise And Fall Of The Great Powers (Sự thịnh suy của các cường quốc), viết rằng “câu hỏi đang được công chúng tranh luận tăng dần là liệu nước Mỹ có thể duy trì thế đứng hiện tại được chăng chỉ có thể được hồi đáp bằng câu trả lời duy nhất là “KHÔNG”!... Và từ cuối thập niên 1990 đến nay, những “sấm truyền” tương tự vẫn liên tục xuất hiện với tần suất dày đặc trên mặt báo và truyền thông Mỹ (cuối năm 2009, hai tác giả Brad Delong và Stephen Cohen còn tung ra quyển The End of Influence – Dấu chấm hết của ảnh hưởng – nói về sự kết thúc của ảnh hưởng Mỹ với thế giới). Vấn đề ở chỗ hầu hết ý kiến trên đều dựa vào ảnh hưởng của cuộc suy thoái hiện tại hoặc biện dẫn từ những sai lầm trong chính sách diều hâu thời George W. Bush (phải thừa nhận rằng sự suy yếu nhiều mặt của Mỹ hiện nay, từ kinh tế đến ngoại giao trong đó có việc bỏ lỏng “địa bàn” Đông Nam Á vô hình trung giúp Trung Quốc “thừa nước đục thả câu” bằng quan điểm “đường lưỡi bò” trên Biển Đông, là hậu quả trực tiếp của chính sách Bush!). Và sự hoài nghi về vị trí cường quốc của Mỹ lại xuất hiện, lần thứ tư, vào đầu thế kỷ 21. Năm 2005, Thị trường chứng khoán New York tỉnh dậy với cú sốc rằng 24 trong 25 trường hợp IPO (niêm yết chứng khoán lần đầu tiên) lớn nhất thế giới đã xảy ra bên ngoài phạm vi nước Mỹ. Đó cũng là thời điểm Mỹ liên tục xảy ra nhiều vụ bê bối tài chính chấn động.

“Giấc mơ Mỹ” đã chết?
Nếu có thuật từ nào xứng đáng được chọn là một trong những đại diện cho xã hội văn minh hiện đại được nhắc nhiều nhất, từ đó chắc chắn là “Giấc mơ Mỹ” (American Dream). Tác giả thuật từ – James Truslow Adams, trong quyển The Epic of America (1931) – đã định nghĩa: ““Giấc mơ Mỹ” là niềm mơ ước về một vùng đất nơi mà cuộc sống trở nên tốt hơn, giàu có hơn và đầy đủ hơn cho tất cả, với cơ hội cho mỗi người đều có thể có được chỉ bằng tài năng”. Tất nhiên nước Mỹ chính là vùng đất lý tưởng đó, nơi “đất lành chim đậu”. “Giấc mơ Mỹ” trở thành khái niệm quen thuộc tượng trưng cho sự thành đạt được đền bù xứng đáng từ nỗ lực bền bỉ. “Giấc mơ Mỹ” đưa nước Mỹ trở thành cường quốc thịnh vượng. Để định lượng lại sức mạnh Mỹ, nhất thiết xem xét lại khả năng tồn tại của “Giấc mơ Mỹ”.

Nhắc đến “Giấc mơ Mỹ”, người ta thường liên tưởng đến hình ảnh cơn sốt đào vàng thế kỷ 19, đến sự thành đạt từ bàn tay trắng cần cù và nghị lực phi thường, đến sự khát vọng làm giàu, đến hình thái chính trị-xã hội tự do dân chủ đích thực mang lại sự phóng khoáng trong tư duy, đến mô hình kinh tế thị trường tự do và còn nhiều điều tốt đẹp khác. Khi Franklin Delano Roosevelt nhậm chức tổng thống năm 1933 với chương trình cải tổ toàn diện New Deal đưa nước Mỹ thoát khỏi cuộc “Đại suy thoái”, “Giấc mơ Mỹ” bắt đầu đâm hoa thật sự. Dân Mỹ được chăm lo tốt hơn bằng những chính sách cụ thể. “Giấc mơ Mỹ” chưa dừng lại ở đó. Năm 1941, Henry Luce (người sáng lập tờ Time) tung ra bài bình luận nổi tiếng The American Century trên tạp chí Life với nội dung rằng nước Mỹ không nên đứng ngoài lề Thế chiến thứ hai mà nên dùng sức mạnh mình để hoằng dương “lòng yêu tự do, sự công bằng trong tận dụng cơ hội, truyền thống độc lập tự chủ và thái độ hợp tác”. Luce cũng đề nghị “Giấc mơ Mỹ” cần được sử dụng như một cách để quảng bá lối sống Mỹ, thứ mà những quốc gia phi dân chủ nên noi theo. Gần như trong cùng thời gian, trong diễn văn Thông điệp liên bang năm 1941, Tổng thống Roosevelt cũng gián tiếp mở rộng khái niệm “Giấc mơ Mỹ” với việc đưa ra “bốn sự tự do tối cần thiết cho con người” mà nước Mỹ thề sẽ chiến đấu giành cho được đến cùng – gồm: Tự do ngôn luận; Tự do tôn giáo; Tự do yêu thích và Tự do sợ hãi.

Liệu “Giấc mơ Mỹ” đã chết? Câu trả lời là chưa. Có nhiều cơ sở cho thấy “Giấc mơ Mỹ” vẫn tồn tại và sẽ tồn tại. Đúng là người Mỹ đang sống khó khăn hơn. Tằn tiện hơn. Chật vật hơn. 6/10 cho biết thu nhập hiện không đủ trang trải chi phí sinh hoạt; 6/10 cho biết họ thấy chẳng dễ dàng gì để kiếm đủ tiền đổ xăng; ¼ cho biết họ gặp vấn đề về cái ăn hàng ngày; và 5/10 cho biết họ không thể lo nổi chi phí chăm sóc sức khỏe (U.S. News & World Report 13-6-2008). Tuy nhiên, như nhà kinh tế học Stephen Rose chỉ ra, trước thời điểm khủng hoảng, Mỹ có nhiều hơn 12% hộ dân có thu nhập hơn 100.000 USD/năm so với cách đây 20 năm; trong khi các đối tượng kiếm được ít hơn 30.000 USD không tăng. Điều đó cho thấy tầng lớp trung lưu Mỹ thật ra bắt đầu tăng. Sử gia kinh tế từng đoạt Nobel, William Robert Fogel, cũng cho biết sự bất công trong hưởng thụ các tiện ích-dịch vụ xã hội cũng thu hẹp. Nhiều người tiếp tục tin rằng cơ hội tại Mỹ vẫn không từ bỏ họ, nếu có ý chí. 82% đối tượng sinh trong hoàn cảnh nghèo khổ hiện có cuộc sống tốt hơn cha mẹ họ và hơn 1/3 trong số đó thậm chí leo lên bậc thang trung lưu hoặc cao hơn. Một nền tảng khác cho thấy “Giấc mơ Mỹ” vẫn còn giá trị: tỉ lệ người trưởng thành hoàn thành trung học và đại học tiếp tục tăng. Gần 90% tất cả người trưởng thành Mỹ hiện đều tốt nghiệp trung học so với 33% năm 1947; tỉ lệ tốt nghiệp đại học tăng từ 5,4% năm 1947 lên gần 30% hiện nay. Hơn 2/3 dân Mỹ tin rằng con người luôn được tưởng thưởng nhờ trí thông minh và tài năng – tỉ lệ cao nhất trong 27 quốc gia tham gia cuộc thăm dò về quan niệm sống. Điều đó phản ánh niềm tin phổ biến rằng con người có tài thật sự luôn có đất sống. Tất nhiên “Giấc mơ Mỹ” thời suy thoái không còn đậm màu hồng nhưng nó vẫn giá trị như một niềm tin. Trong cuộc khảo sát gần đây (MetLife Study of the American Dream 2009) – dẫn lại từ U.S. News & World Report (12-3-2009), 1/3 người Mỹ nói rằng họ đã đạt được “Giấc mơ Mỹ”; và trong cuộc khảo sát do CBS News/New York Times thực hiện (công bố ngày 4-5-2009), 44% người Mỹ cho biết họ đã đạt được “Giấc mơ Mỹ”, tăng 12 điểm so với kết quả khảo sát 2005. 31% người khác cho biết họ sẽ giành được “Giấc mơ Mỹ” trong đời mình. Cũng trong cuộc khảo sát trên, có đến 58% cho biết chuẩn sống của họ tốt hơn đời bố mẹ họ. “Giấc mơ Mỹ” đối với những đối tượng này là “tự do và cơ hội” (27% - tỉ lệ cao nhất); “thành đạt” (18%); “ổn định tài chính và có việc làm” (13%); “có nhà riêng” (9%); “an lành và hạnh phúc” (6%).

Một lần nữa, giá trị “tự do” vẫn là cốt lõi trong khái niệm “Giấc mơ Mỹ”. Chính yếu tố đó là nền tảng căn bản tạo ra sự tồn tại và phát triển của “Giấc mơ Mỹ” và nó sẽ đi theo mãi trong suốt lịch sử “Giấc mơ Mỹ”. “Giấc mơ Mỹ” sẽ chết chỉ khi nào “tự do” không còn và chính điều đó sẽ giúp ổn định sức mạnh Mỹ. Điều này hoàn toàn trái ngược với siêu cường mới nổi Trung Quốc. Thử hỏi, có ai trên thế giới muốn và bằng bất cứ giá nào di cư đến Trung Quốc để tìm một “giấc mơ” tương tự?

Còn nữa...
Vào trang này đọc tiếp : http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=39959

Hamtuduong
06-03-2011, 10:55 AM
Mỹ “yếu” như thế nào?

Trong thực tế, dù bị bầm giập bởi suy thoái, kinh tế Mỹ vẫn đứng đầu thế giới với trị giá 14,3 ngàn tỉ USD; gấp ba so với nền kinh tế thứ hai thế giới là Nhật; và chỉ thấp hơn một chút so với nền kinh tế của bốn siêu cường là Nhật, Trung Quốc, Đức và Pháp. Chưa bao giờ trong lịch sử thế giới hiện đại lại chứng kiến khoảng cách lớn như vậy giữa các siêu cường. Cuối Thế chiến thứ nhất, những quốc gia chính trên bàn cân quyền lực châu Âu có sức mạnh (kinh tế-quân sự) gần như bằng nhau. Cụ thể, kinh tế Đức với GDP trị giá 237 tỉ USD chỉ nhỉnh hơn Anh một chút với 225 tỉ USD (Pháp với 144 tỉ USD và Nga với 230 tỉ USD). Mỹ hiện cũng đứng đầu thế giới xét về thu nhập bình quân đầu người – 47.000 USD; so với 44.000 USD của Pháp và Đức; 38.000 USD của Nhật; 11.000 của Nga; 2.900 USD của Trung Quốc và 1.000 USD của Ấn Độ. Cần biết, nếu xét đến yếu tố dân số, Mỹ với hơn 300 triệu so với 1,4 tỉ Trung Quốc, khoảng cách giữa hai con số thu nhập giữa Mỹ và Trung Quốc thật ra còn cách xa đến nhiều lần. Với sự chênh lệch như vậy, bao giờ Trung Quốc mới bắt kịp Mỹ về thu nhập đầu người – một trong những tiêu chí để đánh giá sự giàu có của một quốc gia – còn là vấn đề ở thì tương lai bất định… Sản lượng kinh tế (hàng hóa-dịch vụ…) của Mỹ cũng gần như luôn ở tỉ lệ ổn định trong nhiều năm (chiếm 32% tổng sản lượng kinh tế thế giới năm 1913; 26% năm 1960; 22% năm 1980; 27% năm 2000; 26% năm 2007…). Không chỉ có “độ vênh” ở khoảng cách kinh tế, Mỹ còn bỏ xa nhiều nước xét về sức mạnh quân sự. Năm 2008, Mỹ chi 607 tỉ USD cho quốc phòng, chiếm gần ½ tổng ngân sách quốc phòng thế giới. Chi tiêu quốc phòng Mỹ hiện chiếm 4,1% GDP, thấp hơn mức được chi trong hầu hết giai đoạn chiến tranh lạnh (thời Dwight Eisenhower, ngân sách quốc phòng chiếm đến 10% GDP). Không như nhiều ý kiến từng nhận định, rằng hai cuộc chiến Iraq và Afghanistan sẽ làm phá sản Mỹ, ngân sách cho hai cuộc chiến trên hiện khoảng 125 tỉ USD/năm, tức không đến 1% GDP (thời chiến tranh Việt Nam, ngân sách quốc phòng Mỹ chiếm 1,6% GDP).

Không thể xét đến sức mạnh của một quốc gia mà không bàn đến giáo dục – nền tảng của mọi nền tảng cho phát triển bền vững. Năm 2005, Viện Hàn lâm khoa học Hoa Kỳ tung ra báo cáo (mang tính cảnh báo) cho biết, Mỹ chẳng lâu nữa sẽ bị mất thế dẫn đầu về khoa học. Báo cáo cho biết, năm 2004, có 600.000 kỹ sư tốt nghiệp ở Trung Quốc, 350.000 tại Ấn Độ, và Mỹ chỉ có 70.000; trong khi đào tạo tại Mỹ lại tốn kém (chi phí đào tạo một nhà hóa học hoặc kỹ sư Mỹ có thể dùng để thuê 5 nhà hóa học Trung Quốc hoặc 11 kỹ sư Ấn Độ). Tuy nhiên, nói đến giáo dục, chất lượng mới là điều đáng bàn. Hơn nữa, cách “đếm” của Trung Quốc và Ấn Độ cũng là điều nên đề cập, khi mà những người tốt nghiệp trung cấp hai năm tại hai nước này cũng được gọi là “kỹ sư”. Năm 2005, Viện toàn cầu McKinsey từng công bố khảo sát thị trường lao động và nhận thấy tỉ lệ thỏa mãn trình độ và kiến thức chuyên môn của sinh viên tốt nghiệp tại 28 nước đang phát triển là rất thấp (theo Viện McKinsey, giới quản trị nhân sự tại các công ty đa quốc gia đánh giá rằng chỉ 10% kỹ sư Trung Quốc và 25% kỹ sư Ấn Độ là “có thể được sử dụng” so với 81% kỹ sư Mỹ). Cần biết, Mỹ đầu tư đến 2,6% GDP cho giáo dục nâng cao so với 1,2% tại châu Âu và 1,1% tại Nhật. Tại Ấn Độ, hệ thống đại học mỗi năm cho tốt nghiệp 35-50 tiến sĩ khoa học máy tính; trong khi đó, tại Mỹ là 1.000.

Người ta cũng không thể không để ý đến chi tiết rằng châu Á chỉ mới bắt đầu đổ tiền mạnh cho giáo dục nâng cao nhưng điều đó vẫn chưa đủ để châu Á trở thành trung tâm của giáo dục và nghiên cứu thế giới trong tương lai gần. Trong danh sách 20 đại học hàng đầu thế giới (TimesHigher Education WorldUniversityRankings 2010-11) không có đại học châu Á nào! 30 năm qua, chỉ có 8 người châu Á (mà 7 là Nhật) được trao các giải Nobel khoa học. Hệ thống thi cử nặng nề còn là một trong những nguyên nhân bóp chết giáo dục châu Á. Gút lại, để có cái nhìn tổng quát (và so sánh) về giáo dục Mỹ với châu Á, có thể lấy ý kiến nguyên Bộ trưởng Giáo dục Singapore Tharman Shanmugaratnam (hiện là Bộ trưởng Tài chính) làm kết luận: “Cả hai nước Mỹ-Singapore đều theo chính sách trọng dụng chất xám. Của quí vị (Mỹ) là chính sách trọng dụng người tài và của chúng tôi là trọng dụng thi cử. Chúng tôi biết cách đào tạo người để đi thi trong khi quí vị biết cách tận dụng và phát huy tối đa tài năng. Cả hai đều quan trọng nhưng ở vài góc độ khi xét đến vấn đề chất xám, chúng tôi (Singapore) lại không thể kiểm nghiệm tốt nhân tài (bằng Mỹ) – chẳng hạn tính sáng tạo, óc tò mò, lòng ham muốn khám phá, tham vọng. Trên hết tất cả, Mỹ là một nền văn hóa tiếp thu dám thách thức những ý tưởng truyền thống, thậm chí khi điều đó đồng nghĩa với việc thách thức nhà cầm quyền”.

Đến lúc cờ tới tay Trung Quốc?

Khó có thể nói một quốc gia là giàu nếu chỉ “điểm danh” vài anh tỉ phú. Giữa năm 2008, báo cáo ngân hàng Merrill Lynch cho biết Trung Quốc có nhiều triệu phú hơn cả Pháp. Tính đến cuối năm 2007, Trung Quốc có tổng cộng 414.900 người với tài sản hơn 1 triệu USD (chỉ sau Mỹ, Nhật, Đức và Anh). Tuy nhiên, thống kê Chính phủ Trung Quốc cho thấy nông dân nước này chỉ kiếm được không bằng 1/3 so với dân thành thị; và nhà xã hội học nổi tiếng Tôn Lập Bình (Sun Liping) thuộc Đại học Thanh Hoa nói rằng chuẩn sống giữa thành thị và nông thôn Trung Quốc khác nhau đến 6 lần... Tính hiệu quả của kinh tế cũng là điều cần đề cập. Từ năm 1991-1995, theo nhà nghiên cứu gốc Hoa Bùi Mẫn Hân (Minxin Pei; thuộc Viện nghiên cứu Carnegie Endowment), 100 triệu tệ trong đầu tư vào các nguồn tài sản cố định của Trung Quốc mang lại lợi nhuận 66,2 triệu tệ cho GDP và tạo ra 400 việc làm mới; 10 năm sau, cũng theo họ Bùi, số tiền đầu tư tương tự chỉ mang lại 28,6 triệu tệ cho GDP và 170 việc làm. Trên World Politics Review (25-12-2009), tác giả John Lee (Trung tâm nghiên cứu độc lập tại Sydney, Úc) còn chỉ thêm rằng, chính sách kinh tế ưu ái hệ thống doanh nghiệp thuộc quản lý nhà nước là một trong những nguy cơ đe dọa kinh tế nước này trước mắt cũng như lâu dài. Năm 1978, số công ty nhà nước làm ăn không lãi là 19%; tăng lên 40% năm 1997 rồi 51% năm 2006…

Một mối lo lớn nữa đối với sinh mạng kinh tế Trung Quốc là khoảng cách giàu nghèo. Hệ số Gini (do nhà thống kê học Corrado Gini đưa ra đầu thế kỷ 20; một cách tính phân phối nguồn thu nhập, với 0 có nghĩa công bằng hoàn hảo và 1 có nghĩa bất bình đẳng tuyệt đối) tại Trung Quốc đã tăng từ 0,25 thập niên 1980 lên khoảng 0,47 năm 2009, cao nhất châu Á (Tân Hoa Xã 10-12-2010). Dù GDP quốc gia tăng phi mã nhưng khoảng 400 triệu người Trung Quốc đang chứng kiến tình trạng lương không tăng hoặc thậm chí giảm trong một thập niên qua (khảo sát Ngân hàng Thế giới-WB cho biết thu nhập 10% người nghèo nhất Trung Quốc giảm 2,4%/năm từ đầu thế kỷ 21 đến nay). Tập đoàn ngân hàng-tài chính toàn cầu Goldman Sachs từng dự báo Trung Quốc sẽ qua mặt Mỹ năm 2050 để trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới với giá trị GDP 45 ngàn tỉ USD so với 35 ngàn tỉ USD của Mỹ. Tuy nhiên, đến thời điểm “huy hoàng” đó, tỉ lệ người lao động tại Mỹ tăng khoảng 30% trong khi Trung Quốc giảm 3%. Tại sao? Dự báo WB cho biết, đến năm 2015 sẽ có nhiều người Trung Quốc rời lực lượng lao động hơn so với tỉ lệ được thay thế và tình hình càng u ám vào năm 2030, khi ¼ dân số Trung Quốc sẽ vượt quá 60 tuổi, so với 10% hiện nay. Dân số đông luôn dẫn đến nhiều mặt trái nan giải: tài nguyên bị khai thác ráo riết hơn; môi trường bị đối xử tệ hơn; nguồn nước ngọt (và sạch) khan hiếm hơn; ô nhiễm nặng nề hơn (không khí ô nhiễm làm thiệt mạng gần 400.000 người Trung Quốc mỗi năm). Ngân sách nuôi 329 triệu người già vào năm 2050 của Trung Quốc chắc chắn chiếm tỉ lệ không nhỏ trong GDP… Giả dụ tăng trưởng kinh tế Trung Quốc duy trì ổn định với 7%/năm (gấp đôi so với Mỹ) thì GDP Trung Quốc sẽ gấp đôi từ năm 2007-2015, tức từ 3,3 ngàn tỉ USD lên 6,6 ngàn tỉ USD; rồi lại gấp đôi vào trước năm 2025, lên 13,2 ngàn tỉ USD. Tuy nhiên, đó cũng là thời điểm mà GDP Mỹ lên đến 28 ngàn tỉ USD (nếu kinh tế Mỹ tăng trung bình 3,5%/năm)! Đây mới là một thực tế, “thật” đến mức có thể “sờ mó” được, hơn là những dự báo chỉ dựa vào các con số “khủng” trong tỉ lệ tăng trưởng mà lại không xét đến nhiều yếu tố bất cập trong mô hình phát triển cũng như thực tế bất bình đẳng xã hội...

Trong thực tế, GDP chỉ cho thấy Trung Quốc có nhiều tiền hơn chứ không hề giàu có và thịnh vượng hơn. So với tất cả những nước mà Trung Quốc đã qua mặt về GDP, nước này vẫn là một quốc gia đang phát triển, nghèo nàn và lạc hậu, hơn là một quốc gia tiến bộ đồng đều với lực lượng lao động trình độ cao cùng một diện mạo xã hội ấm no, hạnh phúc và công bằng. Trung Quốc vẫn sẽ ì ạch chạy theo sau Nhật, Anh hay Đức một thời gian rất dài, thậm chí đủ dài để có thể mãi mãi… không theo kịp, bởi những nước trên tất nhiên sẽ chẳng giậm chân tại chỗ. Theo Ngân hàng Thế giới, GDP đầu người Trung Quốc hiện nhỉnh hơn 3.600 USD (năm 2009), xếp thứ 124 thế giới (không bằng 1/10 của Nhật và Mỹ; và không bằng 1/6 của Pháp và Anh). Mức GDP/đầu người hiện tại Trung Quốc thật ra chỉ tương đương Nhật năm 1973! Một số nhà phân tích cho rằng phải đến ít nhất năm 2050, GDP/đầu người Trung Quốc mới có thể bắt kịp mức GDP/đầu người của các nước phát triển vào thời điểm năm 2009. Những thống kê so sánh GDP Nhật-Trung cũng chẳng cho thấy Nhật vì ít hơn mà kém hơn Trung Quốc hay ngược lại. Xét ở góc độ phát triển kinh tế, Trung Quốc đang thua Nhật ở nhiều lĩnh vực. Trong khi tỉ lệ nông nghiệp, công nghiệp và dịch vụ đối với tỉ trọng nền kinh tế tại Nhật là 2%, 30% và 69% (theo thứ tự tương ứng), thì tại Trung Quốc, tỉ lệ trên là 12%, 48% và 40%. Nói cách khác, trong khi Nhật là nước công nghiệp thì Trung Quốc vẫn là quốc gia mang đậm màu sắc và “phong thái” hoành tráng… của nền “văn minh lúa nước”. Với Nhật, sức mạnh kinh tế của họ là kỹ thuật cao trong khi công nghiệp Trung Quốc chủ yếu là bán sức lao động với giá rẻ mạt cho gia công làm mướn. Năm 2008, đầu tư nước ngoài của Trung Quốc đã tăng gấp đôi, từ 25 tỉ USD lên 50 tỉ USD. Tuy nhiên, ngay cả ở yếu tố phủ sóng toàn cầu này, Trung Quốc vẫn còn thua xa Mỹ, với 318 tỉ USD…

Như tác giả Dịch Hiến Dung (Yi Xianrong), giám đốc Viện tài chính thuộc Viện khoa học xã hội Trung Quốc, viết trên Tân Hoa Xã (9-8-2010), rằng “chất lượng nền kinh tế Trung Quốc không thể so bì với phương Tây”. Từ năm 2003 đến nay, kinh tế Trung Quốc được vận hành theo mô hình dựa vào hai cột chống: thị trường xuất khẩu và bất động sản. Sự bùng nổ thị trường bất động sản, dù “bồi bổ” nhiều cho sự “tăng trưởng chiều cao” GDP trên các biểu đồ hàng năm, nhưng cùng lúc nó cũng cho thấy rõ sự quản lý kém về tài nguyên đất đai dẫn đến hiện tượng đầu cơ và cuối cùng giá bị đội lên đến chóng mặt. “Nếu sự phát triển Trung Quốc tiếp tục lệ thuộc vào những lĩnh vực này, sự phát triển kinh tế quốc gia sẽ bị biến dạng nghiêm trọng” – họ Dịch nhận định. Hơn nữa, lực sĩ kinh tế Trung Quốc không là một vận động viên có thể hình hoàn hảo. Trong khi bắp thịt GDP cuồn cuộn căng phồng, nhiều cơ quan khác lại chứng kiến hiện tượng teo cơ! Trước hết, đó là sự mất cân đối giữa phát triển nông thôn và thành thị, biến thành cái hố không chỉ sâu mà còn rộng, khiến khoảng cách giàu nghèo, khoảng cách giữa trù phú và xác xơ, trở nên một trời một vực. Báo cáo chính thức từ Cơ quan thống kê Trung Quốc công bố đầu năm 2010 cho biết, khoảng cách thu nhập giữa thành thị và nông thôn hiện là 3,33/1 vào năm 2009 – mức cao nhất kể từ năm 1978. Sự thiếu hiệu quả và không công bằng trong hệ thống chăm sóc y tế Trung Quốc được Tổ chức y tế thế giới xếp hạng 188 trong 191 quốc gia (Forbes 24-8-2010)! Yếu tố mất cân đối thứ hai là giữa các khu vực. Trong khi kinh tế khu vực duyên hải đang tiệm cận sự ngang bằng với những thành phố tại các nước phát triển, khu vực ở giữa lại tụt hậu đến 10-20 năm. Tỉnh thành càng nằm giữa đất nước Trung Quốc càng còi cọc, èo uột. Yếu tố mất cân đối thứ ba là sự phân phối thu nhập. Giáo sư Dịch đã nói thẳng ra rằng “thu nhập của một cá nhân (Trung Quốc) chịu ảnh hưởng mạnh bởi mức độ gần gũi thế nào của anh ta với quyền lực. Càng xa quyền lực chính quyền, anh ta càng kém giàu”. Một xã hội như vậy là bằng chứng của một xã hội lạc hậu hơn là dấu chỉ của một siêu cường!

Hamtuduong
22-03-2011, 08:07 AM
Tăng trưởng GDP của Trung Quốc chỉ là “hư vinh”




Tờ “Nhật báo Thế giới” (Mỹ) mới đây có viết rằng: “Năm 2030, GDP của Trung Quốc sẽ đánh bại GDP của Mỹ để thống trị toàn cầu”. Theo bài viết, báo cáo thống kê mà chính phủ Nhật Bản công bố cho thấy, tỷ lệ GDP của Trung Quốc chiếm trong toàn cầu dự đoán sẽ tăng từ 8,3% của năm 2009 lên 23,9% vào năm 2030 và sẽ soán ngôi đầu bảng của Mỹ.

Báo cáo phân tích thống kê này còn cho biết, do ảnh hưởng bởi tình trạng dân số già, số người lao động giảm, nên tỷ lệ GDP của Nhật Bản chiếm trên toàn cầu trong năm 2009 là 8,8%, đến năm 2030 sẽ giảm xuống còn 5,8%, chỉ bằng 1/4 của Trung Quốc. Mỹ cũng sẽ giảm từ 24,9% xuống còn 17%, nhường ngôi đầu bảng cho Trung Quốc. Từ số liệu này cho thấy, mọi người đều nhận định, tỷ lệ tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc sẽ đạt hoặc hơn 10%, vì thế, quốc gia này sẽ dẫn đầu các nền kinh tế khác trên toàn cầu.

Những dự đoán liên quan đến chuyện GDP của Trung Quốc sẽ vượt qua GDP của Mỹ vào một thời điểm nào đó liên tục xuất hiện trên các mặt báo. Câu hỏi được đặt ra đó là, tại sao các nước phương Tây luôn thích lấy chủ đề “kinh tế Trung Quốc vượt qua Nhật - Mỹ” để thảo luận nhiều lần? Câu trả lời có thể có 4 đáp án: Thứ nhất là sự tự cảnh giác; Hai là nhân việc này tuyên truyền “luận điệu mối đe dọa từ Trung Quốc”; Ba là tìm cớ gây sức ép lên nền kinh tế Trung Quốc, như buộc đồng Nhân dân tệ tăng giá…; Bốn là lợi dụng địa vị chủ đạo lý luận kinh tế để cố tình tạo ra một cái bẫy GDP.

Xếp hạng nền kinh tế Trung Quốc đang không ngừng đi lên, trong mắt người phương Tây, Trung Quốc đã tạo thành mối đe dọa cho họ. Có một hiện tượng đáng chú ý đó là, nếu khá nhiều nước phương Tây cùng ngăn chặn sự trỗi dậy của các cường quốc mới nổi, thì mục tiêu trỗi dậy của các cường quốc kinh tế mới nổi có thể sẽ bị dập tắt. Các cường quốc kinh tế mới nổi cho dù cuối cùng vẫn “may mắn sống sót” cũng khó tránh bị suy yếu sức mạnh.

Trong dòng sông dài lịch sử thế giới, Trung Quốc không phải là trường hợp đầu tiên. Ví dụ như trong 30 năm trước, các học giả Mỹ đã từng vô số lần dự đoán, Nhật Bản, Liên minh châu Âu EU hay thậm chí cả Trung Quốc, Ấn Độ sẽ vượt qua Mỹ, mà các nước này không phải là một trong nhiều đối thủ ảo của Mỹ. Năm 1979, học giả nổi tiếng của trường Đại học Harvard (Mỹ) đã phát hành một cuốn sách mang tên “Nhật Bản đệ nhất”. Sách vừa bán ra, lập tức gây cơn sốt tại Mỹ và trở thành một trong những cuốn sách “best sellers”.

20 năm trước, Mỹ đã từng dùng “Nhật Bản No1” để “giết chết” Nhật Bản và đã thu được hiệu quả mong muốn. Sau khi “Thỏa ước Plaza” được ký kết vào năm 1985, đồng Yên đã nhanh chóng đi vào quỹ đạo tăng giá nhanh chóng. Do đồng USD mất giá, rất nhiều người Nhật đã đắc chí trước cơn sốt thu mua đồng USD trong phạm vi thế giới của mình mà không hề hay biết, sự phồn vinh kinh tế Nhật Bản mà họ thấy được kỳ thực là một “bong bóng” khổng lồ. Do khi đó, các doanh nghiệp Nhật Bản vẫn thiếu kinh nghiệm đầu tư nước ngoài, nên việc thu mua một lượng lớn tài sản Mỹ thực ra vô cùng bị động và mù quáng, hậu quả là thị trường hàng hóa, bất động sản đều tổn thất thảm hại.

Ngày ngay, phương Tây lại chuyển hướng sang Trung Quốc, luận điệu “kinh tế Trung Quốc đuổi kịp Nhật – Mỹ” liên tục xuất hiện. Nhưng, các luận điều này cũng khiến Trung Quốc nhận thức được rằng, các nước phương Tây đã tạo nhiều sức ép lên Trung Quốc trong quá trình phát triển kinh tế, chẳng hạn như trong nhiều cuộc đàm phán thương mại quốc tế, các nước phương Tây đã không còn coi Trung Quốc là nước đang phát triển mà nâng bậc cửa đàm phán đối với nước này, hay nhiều lần thi hành điều tra “chống phá giá chống trợ cấp” đối với hàng hóa xuất khẩu Trung Quốc, gây trở ngại cho sự phát triển kinh tế của quốc gia này. Có thể thấy, trong tương lai không xa, những chuyện tương tự sẽ ngày càng nhiều hơn.

Trên thực tế, bất luận là về tổng khối lượng hay bình quân đầu người, kinh tế Trung Quốc vẫn còn nhiều bất ổn. Mặc dù tổng GDP Trung Quốc tăng trưởng rất nhanh, nhưng sự tăng trưởng này không đồng đều với mức tăng trưởng giàu có của người dân. Nếu xem xét đến khoảng cách giàu nghèo đang gia tăng tại Trung Quốc, rất nhiều người không có mấy cảm nhận đối với tăng trưởng kinh tế, bởi vì mức độ liên quan giữa tất cả điều này với họ vẫn không đủ.

Từ ý nghĩa này, việc tốc độ tăng trưởng kinh tế Trung Quốc đang gia tăng nhanh trên thế giới không thể nói rõ tất cả. Bất chấp GDP của Trung Quốc trong tương lai có thể thay thế Nhật Bản, Mỹ, nhưng điều đó không phải là thành tựu quan trọng. Giá trị lớn nhất của GDP nằm ở việc dân giàu, chỉ có tỷ lệ giàu có của toàn bộ người dân chiếm trong tăng trưởng GDP mới là điều quan trọng. Vì thế, suy cho cùng “việc Trung Quốc thống trị thế giới về kinh tế” chỉ là hư vinh mà thôi.