giangcoi
21-01-2011, 03:50 AM
Ngày xuân ngẫm lại tích truyện xưa Lang Liêu sáng tạo ra món bánh chưng thật vô cùng độc đáo. Nguyên liệu làm bánh đơn giản và rất Việt Nam, nhưng để làm được bánh chưng không hề đơn giản. Mệt nhất có lẽ là nhúng tay vào nước rửa lá dong trong cái rét căm căm của những ngày giáp tết.
Sau đó là ngâm đậu, ngâm nếp, ướp thịt. Thịt heo phải là loại vừa mỡ vừa nạc, cắt miếng to bằng ba ngón tay, ướp gia vị hành tiêu đầy đủ. Đặc biệt bánh chưng phải được buộc bằng sợi lạt. Sợi lạt mảnh mà dai vô cùng, vặn bao nhiêu cũng không thể đứt.
Khâu khó nhất là gói bánh, phải là người khéo léo mới có thể bẻ lá thành chiếc bánh vuông cạnh. Thường trong nhà, người đàn ông là người gói bánh chưng. Hình ảnh con cháu quây quần bên người cha, người ông canh nồi luộc bánh. Những đứa trẻ má ửng hồng bên nồi bánh chưng, háo hức đợi cha vớt cho chiếc bánh nhỏ xíu làm riêng bởi bao giờ cheesc bánh đó cũng chín sớm nhất. Người cha chiều con lại cột thêm cho sợi dây dài, thế là đứa trẻ cầm chiếc bánh tí hon tòng teng chạy khắp nhà. Đối với bọn trẻ chiếc bánh đó bao giờ cũng ngon nhất và đôi khi được để dành đến tận ra tết.
Khi tôi bắt đầu trở thành thiếu nữ, nghĩa là bắt đầu phải vào bếp học nấu các món ăn. Đối với mọi cô bé mới lớn, "đánh vật" với nồi niêu, soong chảo, dầu mỡ, cá thịt... thật khó khăn. Nhưng khi nhìn mâm cỗ ngày Tết hoàn thiện có công sức của mình đóng góp thì chắc cô bé nào cũng cười toe hạnh phúc. Ngày đầu tiên, bàn tay lóng ngóng của cô bé Tôi đã phạm một nhát vào ngón tay khi cắt bánh chưng. Tác phẩm nếu có thể gọi tên là bánh chưng trở nên nát bét, lồi cả nhân thịt đậu ra ngoài. Nghĩ lại vẫn còn buồn cười. Cụng nhẹ vào trán "ngốc ạ!", mẹ tước nhẹ sợi lạt buộc bánh thành hai, đặt chéo nhau lên đĩa. Cầm chiếc bánh đặt lên hai sợi lạt, mẹ khéo léo kéo hai múi lạt chặt dần, chiếc bánh cắt ra nguyên vẹn dưới con mắt tròn xoe của cô bé. Bài học bóc bánh chưng thật lạ!
Bây giờ lớn lên, cô bé không chỉ bóc bánh chưng "siêu đẳng" mà còn biết nấu nhiều món phức tạp hơn. Mâm cỗ ngày càng có nhiều món do chính tay cô tự làm. Nhưng bài học bóc bánh chưng và vết sẹo từ bài học đó vẫn hằn in trong kí ức cô. Một khoảnh khắc bóc bánh chưng nào đó cô triết lý: Mọi thứ trên cuộc đời này đều có sự phù hợp với nhau, không thể gượng ép được. Như bánh chưng phải cắt bằng sợi lạt, cố gắng cắt bằng dao thì chỉ phá nát nó thôi, thậm chí người cắt lại còn bị đau. Cô gọi đó là " Triết lí cắt bánh chưng".
29 tết, nhà nấu cỗ tất niên. Tôi ngạc nhiên lóng ngóng cầm chiếc bánh trên tay không biết cắt thế nào. Chiếc bánh buộc bằng sợi nilon. Chợt thấy chống chếnh như mất đi một điều quý giá. Chiếc bánh vẫn nguyên vẹn nhờ sự "sáng tạo" để nguyên lá mà cắt của ba. Mâm cỗ cúng ông bà vẫn đầy đủ nhưng sao thấy thiêu thiếu một điều gì đó khó gọi tên...
Cuộc sống bận rộn đòi hỏi con người hiện đại phải có những thay đổi phù hợp hơn. Rổ tre đã thay bằng rổ nhựa, bữa cơm nấu thay bằng đồ ăn nhanh và bánh chưng đã có thể mua ở chợ. Sợi lạt buộc bánh chưng có thể thay bằng sợi nilon nhưng có những giá trị tinh thần khó thay thế. Cũng như cứ mãi thấy trái tay khi dùng dao cắt bánh chựng Tuy nhiên những gì thuộc về văn hoá sẽ trường tồn mãi mãi trong tinh thần của mỗi con người, dù cho vật chất có thay đổi như thế nào đi nữa.
Hội nhập Quốc tế, câu chuyện bánh chưng của người Việt Nam chu du ra tận thế giới...
Sau đó là ngâm đậu, ngâm nếp, ướp thịt. Thịt heo phải là loại vừa mỡ vừa nạc, cắt miếng to bằng ba ngón tay, ướp gia vị hành tiêu đầy đủ. Đặc biệt bánh chưng phải được buộc bằng sợi lạt. Sợi lạt mảnh mà dai vô cùng, vặn bao nhiêu cũng không thể đứt.
Khâu khó nhất là gói bánh, phải là người khéo léo mới có thể bẻ lá thành chiếc bánh vuông cạnh. Thường trong nhà, người đàn ông là người gói bánh chưng. Hình ảnh con cháu quây quần bên người cha, người ông canh nồi luộc bánh. Những đứa trẻ má ửng hồng bên nồi bánh chưng, háo hức đợi cha vớt cho chiếc bánh nhỏ xíu làm riêng bởi bao giờ cheesc bánh đó cũng chín sớm nhất. Người cha chiều con lại cột thêm cho sợi dây dài, thế là đứa trẻ cầm chiếc bánh tí hon tòng teng chạy khắp nhà. Đối với bọn trẻ chiếc bánh đó bao giờ cũng ngon nhất và đôi khi được để dành đến tận ra tết.
Khi tôi bắt đầu trở thành thiếu nữ, nghĩa là bắt đầu phải vào bếp học nấu các món ăn. Đối với mọi cô bé mới lớn, "đánh vật" với nồi niêu, soong chảo, dầu mỡ, cá thịt... thật khó khăn. Nhưng khi nhìn mâm cỗ ngày Tết hoàn thiện có công sức của mình đóng góp thì chắc cô bé nào cũng cười toe hạnh phúc. Ngày đầu tiên, bàn tay lóng ngóng của cô bé Tôi đã phạm một nhát vào ngón tay khi cắt bánh chưng. Tác phẩm nếu có thể gọi tên là bánh chưng trở nên nát bét, lồi cả nhân thịt đậu ra ngoài. Nghĩ lại vẫn còn buồn cười. Cụng nhẹ vào trán "ngốc ạ!", mẹ tước nhẹ sợi lạt buộc bánh thành hai, đặt chéo nhau lên đĩa. Cầm chiếc bánh đặt lên hai sợi lạt, mẹ khéo léo kéo hai múi lạt chặt dần, chiếc bánh cắt ra nguyên vẹn dưới con mắt tròn xoe của cô bé. Bài học bóc bánh chưng thật lạ!
Bây giờ lớn lên, cô bé không chỉ bóc bánh chưng "siêu đẳng" mà còn biết nấu nhiều món phức tạp hơn. Mâm cỗ ngày càng có nhiều món do chính tay cô tự làm. Nhưng bài học bóc bánh chưng và vết sẹo từ bài học đó vẫn hằn in trong kí ức cô. Một khoảnh khắc bóc bánh chưng nào đó cô triết lý: Mọi thứ trên cuộc đời này đều có sự phù hợp với nhau, không thể gượng ép được. Như bánh chưng phải cắt bằng sợi lạt, cố gắng cắt bằng dao thì chỉ phá nát nó thôi, thậm chí người cắt lại còn bị đau. Cô gọi đó là " Triết lí cắt bánh chưng".
29 tết, nhà nấu cỗ tất niên. Tôi ngạc nhiên lóng ngóng cầm chiếc bánh trên tay không biết cắt thế nào. Chiếc bánh buộc bằng sợi nilon. Chợt thấy chống chếnh như mất đi một điều quý giá. Chiếc bánh vẫn nguyên vẹn nhờ sự "sáng tạo" để nguyên lá mà cắt của ba. Mâm cỗ cúng ông bà vẫn đầy đủ nhưng sao thấy thiêu thiếu một điều gì đó khó gọi tên...
Cuộc sống bận rộn đòi hỏi con người hiện đại phải có những thay đổi phù hợp hơn. Rổ tre đã thay bằng rổ nhựa, bữa cơm nấu thay bằng đồ ăn nhanh và bánh chưng đã có thể mua ở chợ. Sợi lạt buộc bánh chưng có thể thay bằng sợi nilon nhưng có những giá trị tinh thần khó thay thế. Cũng như cứ mãi thấy trái tay khi dùng dao cắt bánh chựng Tuy nhiên những gì thuộc về văn hoá sẽ trường tồn mãi mãi trong tinh thần của mỗi con người, dù cho vật chất có thay đổi như thế nào đi nữa.
Hội nhập Quốc tế, câu chuyện bánh chưng của người Việt Nam chu du ra tận thế giới...