PDA

Xem đầy đủ chức năng : [TD] Láng giềng hắc ám - Jini83



IloveBoa
03-01-2011, 11:12 AM
Nguồn http://jini83.wordpress.com
Đây là một câu chuyện đảm bảo mọi người sẽ phải tránh xa đồ ăn cũng như thức uống khi đọc, tớ đã xin phép ss Jini post ở đây nếu bạn nào có nhã hứng mang truyện đi post ở nơi khác thì xin phép ss Jini một tiếng nhé
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/73793_169508576406429_152841471406473_470140_82419 33_n.jpg?w=500&h=375

Chương 1: Vài hài kịch “tình yêu” của tôi trước khi gặp gỡ anh.

Chuyện xảy ra như thế nào nhỉ? Để tôi nghĩ đã.

Có lẽ là một tuần trước tết, dì Lâm hàng xóm đến nhờ tôi, nói bà ấy và chồng phải về quê ăn tết, nhưng con trai tuần sau thi vào trường cao đẳng, không thể bị lỡ, đành để nó một mình ở lại nơi này. Phiền tôi chăm sóc cậu ta một chút.

Đồng thời còn bưng một nồi canh gà thơm ngon nóng hổi trên tay, khiến mỗi giây lại bài tiết ra 30 ml nước bọt.

Không kịp suy nghĩ, tôi lập tức đồng ý, tiễn dì Lâm yên tâm về, hướng bát canh gà lên trời làm một hơi đến cùng, xoa xoa bụng, ợ một cái, rồi rửa đi ngủ.

Ngủ liền tới sáng, sau đó nhàn rỗi ra trông cửa hàng.

Ai ngờ gần tới tết, khách đông, mà các em gái lại được nghỉ, cả ngày, tôi bận tới nỗi trời đất mịt mùng, ngày tháng không ánh sáng, nhốn nháo hoảng loạn, cát bay bụi chạy. Tới tận 5h chiều, mới có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi.

Nhân cơ hội, giới thiệu chút nhé, tôi là Chúc Thảo Nhĩ, Chúc trong Chúc phúc, Thảo Nhĩ trong Mỉm cười, tên rất vui mừng đấy nhỉ. Sau khi tốt nghiệp đại học cùng với bạn thân mở cửa hàng thời trang, vất vả hai năm nay, phật tổ phù hộ, không bị lỗ vỗn, còn có thể miễn cưỡng sống tạm qua ngày. Vì nhân viên thuê chính là em gái, nên cũng có thể được coi là bà chủ.

“Sao lại một mình? Em gái đâu?” một cô gái bước vào, quần bò phối boot da, khiến cho đôi chân đẹp càng thon dài. Thân hình cao gầy duyên dáng, chỗ cần đầy đặn có đầy đặn. Ngũ quan sáng sủa xinh đẹp, dung mạo đẹp đẽ, thêm mái tóc xoăn dài, càng dễ thương rung động lòng người.

Người đẹp này, chính là đối tác đồng cam cộng khổ hai năm – bạn thân – Dương Chí Chí.

“Bạn trai mừng sinh nhật, sao lại không buông tha người ta chứ?” Tôi vội vàng đặt chân lên đùi cô ấy, biểu thị giúp tôi massage, không phải thổi, kỹ thuật massage Chí Chí tuyệt đối hạng nhất.

Chí Chí hai tay ấn bóp, đột nhiên nhíu mày, “Cậu nói, đến em gái cũng có bạn trai rồi, hai chúng ta chẳng phải nên cố gắng chút ư.

Tôi giơ ba ngón tay lên, thề son sắt: “Mình thề với trời, đã từng cố gắng rồi.”

Chí Chí liếc tôi một cái: “Vậy mấy lần đi xem mặt đó?”

Mấy lần xem mặt đó? Lại có thể nói một cách nhẹ nhàng như vậy.

Thời gian trước, trừ mình tôi trong gia tộc ra, người phụ nữ độc thân cuối cùng …… chị gái của chồng của em họ của bố tôi đã kết hôn *(chị gái chồng của em họ bố tôi). Mẹ tôi tham gia hôn lễ xong, trong lòng muộn phiền, liền dắt cún cưng Vượng Tài* (phát tài may mắn) đi dạo cho khuây khỏa, ai ngờ Vượng Tài và một con chó nhỏ Bắc Kinh* (lông xù, mặt sư tử, loại chó xưa của TQ) đã bốc hỏa lên tận thiên lôi, chính tại công viên, hai người, không, hai con chó lại làm chuyện vợ chồng trong phút ngắn ngủi trước con mắt của mọi người.

Đến Vượng Tài cũng có chủ rồi!

Lúc này, mẹ tôi hoàn toàn nổi giận, lập tức sắp xếp hàng loạt cuộc xem mặt, đồng thời nếu tôi dám không đi, liền đoạn tuyệt quan hệ mẹ con.

Há không nghe theo.

Đối tượng xem mặt thứ nhất ngồi xuống liền đánh giá tôi một lượt từ trên xuống dưới, sau đó mí mắt chớp chớp, quái gở nói: “Con gái không nên ăn quá nhiều, béo rất xấu. Tôi à, thích nhất phụ nữ người dây xinh đẹp, giống như người mẫu nước ngoài thì tốt.”

Tôi liền biến thành trân châu độ cứng 4.0. Thật đáng thương, tuy mình không gầy, nhưng từ nhỏ cân nặng đều trong phạm vi bình thường, chưa bao giờ vượt qua tiêu chuẩn.

Quan trọng hơn là, vị nhân huynh yêu cầu mỹ nữ người dây đối diện này cao không tới 1m7, cân nặng tuyệt đối vượt quá diện tích 200, gấp 2 lần tôi, cuối cùng khi thanh toán còn bồi thường ông chủ 50 tệ phí sửa ghế mây!

Không sợ không sợ, người ta Thomas Alva Edison cũng phải thử vài nghìn lần mới tìm ra sợ vôn-fram, huống hồ lại là đàn ông tốt.

IloveBoa
03-01-2011, 11:13 AM
Chương 2: Vài hài kịch “tình yêu” của tôi trước khi gặp gỡ anh 2:

Đành an ủi bản thân như vậy, tôi bắt đầu xem mặt lần hai.

Lần này là loại hút Dunhill hương thơm đàn ông đầy dục vọng, ăn mặc thời thượng, nhưng đôi mắt lóe sáng tuần tra trên người tôi lại khiến sự tự tin bị hủy hoại của bản thân dần dần hồi phục. Nhưng sau 10 phút nói chuyện, anh ta liền đắc ý kể cho tôi câu chuyện của anh ta và 108 phụ nữ. Từ đó có thể thấy, sự hứng thú của tên ngựa giống này thực sự thật rộng lớn, từ 14 tuổi, cho tới 40 tuổi, từ béo tới gầy, không từ một ai.

Cuối cùng, còn nắm móng lợn nhỏ tôi đặt trên bàn, liếc mắt theo kiểu mê hoặc, nói: “Thế nào, buổi tối đi quán rượu chứ.”

Tôi rút tay về, đặt thẻ ưu đãi của bệnh viện phụ sản nhặt trên đường nào đó lên, lặng lẽ rời đi.

Vị thứ ba là một trí thức đeo kính vàng, nho nhã lịch sự, lúc bắt đầu không khí rất tốt, nhưng ăn đến cuối cùng anh ta lại không nói tới chuyện đi về. Tôi cũng không tiện giục, may mà nhân viên phục vụ cuối cùng kìm nén không được, bước tới mời chúng tôi thanh toán.

Tôi thầm thở phào, chỉnh quần áo chuẩn bị ra cửa.

Ai ngờ trí thức cầm hóa đơn, xem 10 phút, gật gật đầu, đặt xuống, sau đó… điềm nhiên như không nói chuyện khải hoàn của công cuộc xây dựng nền chính trị!

Trong chớp mắt tại đó, tôi nhìn trộm thấy, sắc mặt nhân viên phục vụ bên cạnh bất giác giật giật ba cái.

Nghĩ chút, phụ nữ chúng ta đều có thể gánh vác nửa thiên hạ, hóa đơn thanh toán đương nhiên có thể gánh 1 nửa, liền thương lượng với anh ta: “Chúng ta theo kiểu AA nhé.” (AA: mỗi ng một nửa)

Trí thức gật gật đầu, cầm hóa đơn lần nữa, nhìn 10 phút một lần nữa, đặt xuống, sau đó… sắc mặt không đổi nói với tôi danh ngôn của Milan Kundera *( Tiểu thuyết gia người Séc).

Điện xẹt qua, hiểu rồi, hóa ra là đợi tôi trả tiền, vội vàng lấy ví thanh toán, muốn kéo anh ta đi.

Nhưng trí thức lại kéo tôi lại, quay đầu nói với nhân viên phục vụ: “Phiền anh viết hóa đơn cho chúng tôi.” Sau đó lại quay đầu giải thích với toi: “Đơn vị chúng tôi có thể thanh toán.”

Tôi ngơ ngẩn nhìn anh ta cẩn thận đặt hóa đơn vào trong cặp, ngay lúc đó, đột nhiên cảm thấy ngoài cửa sổ dường như có sét ngang qua.

Sau khi ra ngoài, đang muốn làm thế nào để thoát thân, lại nghe trí thức nói: “ Tôi cảm thấy rất hợp với cô, chúng ta ngày mai hẹn thời gian đi ăn cơm, có điều, cô gọi điện cho tôi nhé.”

“Vì sao?”

Anh ta quay đầu lại, mỉm cười: “Vì điện thoại của tôi nghe miễn phí.”

“……”

Vị thứ tư là một anh chàng mạnh mẽ cao to, vừa tới liền yêu cầu nói rõ ràng, hy vọng có thể tìm thấy người phụ nữ của gia đình, ở ngoài là quý phu nhân, trong nhà là bà nội trợ, sau khi trang điểm có thể nghiêng nước nghiêng thành, sau khi tẩy trang có thể thanh khiết xinh đẹp, ngoài ra còn thêm dịu dàng hiền thục tam tòng tứ đức, chồng mắng không cãi lời, đánh không trả đòn.

Mình không dám trèo cao, vội vàng lui xuống.

Vị cuối cùng, là boss lớn trong truyền thuyết, giống như Illidan Stormrage * (một trò chơi của Anh: truyền thuyết thợ săn) trong thế giới thú quỷ, Trát Côn * (Boss thứ 6) của Đảo mạo hiểm *(trò Maple Story).

Gặp mặt anh ta ở quán café thơm nồng, dưới ánh mắt trời của buổi chiều tà, gương mặt của boss, hoàn mỹ không giống người thật. Thấy tôi, anh ta đứng dậy, lịch sự kéo ghế mời ngồi.

Tôi lên tới 12 phần tinh thần, nói chuyện với boss từ thơ ca cho tới triết học nhân sinh, từ triết học nhân sinh tới thơ ca, nói chuyện vô cùng vui vẻ chỉ hận gặp mặt hơi muộn.

Trong lòng vui như hoa nở, anh tuấn, nho nhã, lịch sự, có lễ nghĩa, đến sinh nhật 8 chữ, chòm sao, nhóm máu đều cực kỳ hợp rồi. Người thắp đèn lồng đi tìm cũng khó tìm như vậy lại để tôi nhặt được rồi! Hóa ra 4 lần hy sinh trước là đáng cả, sợi vôn-fram có thể tìm thấy, đàn ông tốt có thể gặp được!

Trong lòng đang cười ha hả, đột nhiên nghe boss nói với chất giọng nho nhã: “Cô là cô gái tốt.”

Tôi cố ý làm bộ xấu hổ cúi đầu: “Đâu có.”

Anh tiếp tục nói: “Vì vậy tôi càng phải nói rõ với cô.”

IloveBoa
03-01-2011, 10:45 PM
Chương 3: Vài hài kịch “tình yêu” của tôi trước khi gặp gỡ anh 2:

“Hả? Anh nói sao?” Tôi ngẩng đầu nghi hoặc, nhưng thấy một anh chàng đẹp trai lai tây ngồi cạnh anh ta từ lúc nào, boss cầm tay chàng đẹp trai, nhẹ nhàng nói: “Đây là bạn trai tôi.”

Ngực như bị đánh một cú, chấn động tới mức khí huyết bốc lên, ngũ tạng như bị lửa đốt, hoa mắt chóng mặt, toàn thân co rúm, xém chút chết toi tại chỗ.

“Xin lỗi” boss áy náy nói: “Nhà tôi không chấp nhận sự lựa chọn của tôi, cứ bắt tôi phải đi xem mặt, cô là cô gái tốt, nhưng tôi…”

Thôi đi, thua cũng phải thua đẹp, tôi nuốt nước mắt, nắm chặt tay đan vào nhau của hai người họ, lợi dụng cơ hội đụng chạm “Hai người phải hạnh phúc, cố lên.”

Nói xong, hít sâu, bi tráng quay người, về nhà dưỡng thương.

Trên đây là lịch sử cố gắng mang đầy bi kịch của tôi.

Chí Chí thấy hồi ức thảm thương của tôi, trong lòng không chịu được, đề xuất: “Đi thôi, mời cậu đi ăn lẩu.”

Vừa nghe có cơm ăn chùa, tôi lập tức quên ngay quá khứ, bằng lòng đi theo.

Tới quán lẩu, lập tức gọi món thường ngày thích nhất: thịt viên rau thơm, lòng non, thịt trâu tươi, sủi cảo tôm, nấm, măng tươi, còn có bí ngô, đậu phụ, bánh phở, khoai tây, và một két bia lớn, cùng Chí Chí vùi đầu vào ăn.

Ăn lẩu là một trong những thứ đáng hưởng thụ nhất trong mùa đông, thức ăn nóng hổi quyện vào nhau thơm cay khiến người ta muốn ngừng mà không được, trôi xuống bụng, ngay lập tức ấm cả lục phủ ngũ tạng, xua đuổi cái lạnh. Đầu lưỡi bị giày vò? Đừng vội, uống ngụm bia sẽ làm tan vị cay trong miệng, rồi lấy đũa hướng vào nồi lẩu, để thưởng thức sự thống khổ mang theo mê hoặc.

Thấm thoát đã 4 chai bia vào bụng, đột nhiên cảm thấy hơi mót, vội vàng đi giải quyết.

Ai ngờ từ phòng vệ sinh đi ra, lại đụng vào một người, tôi chưa kịp đứng vững, mông đậpxuống đất.

Đau tới nỗi nhe răng nhếch miệng, nước mắt lưng tròng. Vẫn chưa hoàn hồn, đỉnh đầu đã truyền tới một trận chửi rủa: “ Con điên, không có mắt à, không muốn sống chắc, đến tao cũng dám đụng, mẹ mày chứ…”

Tôi ngẩng đầu, nhìn rõ, là một tên lưu manh tóc nhuộm bảy sắc cầu vồng, trên cổ tay trái có hình xăm con rồng thô ráp, chắc là để thể hiện rõ nên mùa đông cũng phải kéo tay áo lên.

Thấy anh ta vẫn không ngừng hỏi thăm tổ tiên nhà tôi, tôi đứng dậy, chỉnh lại quần áo, hai tay làm động tác dừng: “Dừng lại.”

Anh ta lập tức phản ứng không lại, liền dừng, nghi hoặc nhìn tôi.

Nhân cơ hội đó, tôi nâng cao, cổ vũ tinh thần nói tiếp: “Tuy gây khó nhưng xin hãy mở to đôi mắt anh nhìn cho rõ, nơi chúng ta va chạm cách phòng vệ sinh nữ chỉ có 1m. Vì sao anh có thể xuất hiện ở đây? Là không nhịn nổi muốn vào trong hay là cố nghĩ muốn nhìn trộm, nếu là không nhịn nổi muốn vào trong chứng tỏ anh muốn trở thành phụ nữ, hoan nghênh anh đi phẫu thuật đổi giới tính trở thành một trong số chúng tôi, nếu như cố ý nhìn trộm chứng tỏ anh háo sắc biến thái cực điểm, đừng trách tôi vô tình, tôi sẽ gọi 110.”

Lúc này, vừa mày có một cô 45 tuổi từ phòng vệ sinh đi ra, nghe thấy câu cuối cùng của tôi, lập tức vội vàng hỏi: “Ai? Ai muốn nhìn trộm?”

Tôi chỉ phía trước: “Anh ta!”

Tên lưu manh một hơi chưa kịp tỉnh trở lại, trợn mắt, chỉ mình: “Tôi?”

Tôi buông tay: “Nhìn xem, tự anh ta thừa nhận rồi.”

Cô đó nắm chặt vạt áo trước, chửi: “Ở đâu đến tên chết tiệt này, tao đáng tuổi mẹ mày, còn dám nhìn, làm càn!” Vì sợ tên lưu manh thú tính nổi lên, tiếp tục có hành vi gây rối với cô ấy, vội vàng chạy.

Tên lưu manh bị tôi làm cho tức điên lên, mặt còn đỏ hơn cả bị cay vì lẩu, “Mày……mày……mày” Nó run rẩy chỉ vào tôi, cuối cùng cảm thấy sức mạnh ngôn ngữ chưa đủ mạnh, liền giơ tay ra, “bang” – một cái tát phẩy về phía tôi.

Tôi thấp người tránh qua, sau đó…..

Chạy về phía Chí Chí. Trên đường không dám quay đầu, nhưng cảm nhận được tên lưu manh đuổi đằng sau nghiến răng nghiến lợi hung dữ thề phải khiến tôi vỡ thành vạn mảnh.

Ai ngờ tới khúc quẹo, phản ứng chậm một chút, lại bị tên lưu manh kéo mũ lại, trong lòng “hồi hộp”, xong rồi, lần này bị đá là cái chắc rồi.

IloveBoa
03-01-2011, 10:46 PM
Chương 4: Lần đầu gặp mặt anh 1

Nhưng vẫn may ông trời có mắt, đúng lúc tên lưu manh giơ tay hung dữ phẩy lên mặt tôi, Chí Chí xuất hiện, đá một cước, tên lưu manh bị đá xuống đất.

Quên nói, cha Chí Chí là chủ võ quán, từ nhỏ cô ấy đã khổ luyện công phu Trung Quốc, thành tích nổi bật, từng quật ngã hai hảo hán dũng mãnh trong chớp mắt.

Vì vậy, tên lưu manh chỉ có thể cầu phúc lớn thôi.

Nhưng tôi vui mừng quá sớm, không biết từ đâu chui ra đồng bọn của tên lưu manh, 6 tên bao vây chúng tôi lại. Chí Chí có lợi hại mấy, có con ghẻ tôi ở bên, cũng chẳng có kế hay gì. Trong lòng lại “hồi hộp”, xong rồi, cú đá này bị đá ra tận bàn sắt hun nóng rồi.

Khách trong quán lẩu rất đông, thấy đánh nhau, đều nhao nhao lẩn tránh, trong chốc lát, đâu đâu cũng là tiếng cốc bát vỡ, tiếng la hét của người, cực kỳ ồn ào.

Chính lúc đó, một người nói: “Dừng tay.”

Giọng nói không lớn, nhưng đầy uy nghiêm, có loại ma lực khiến người ta bất giác phục tùng.

Tôi quay đầu, nhìn thấy một người đàn ông đứng ở cửa, áo gió màu đen, cao ráo mà anh hùng kiệt xuất, đôi mắt sâu thẳm, tựa như có thể nhìn thấu tim bạn. Ánh đèn trên gương mặt anh ấy tỏa xuống bóng dáng điềm tĩnh, con người anh ta cũng chín chắn, khí phách siêu phàm, càng tăng thêm phần hấp dẫn.

“Anh Hoa?” Tên lưu manh vội vàng gật đầu khom lưng: “Không biết anh ở đây, đã quấy rầy anh ăn cơm, thật sự xin lỗi, chúng em lập tức giải quyết hai đứa con gái này.”

“Thả họ.” Người đàn ông đó nói.

“Hả?” Tên lưu manh ngẩn người, nhưng không dám chống lại, vội vàng kêu mấy tên vây quanh chúng tôi tản ra.

Lúc này, quản lý chạy tới, thấy người này, cũng vội vàng xin lỗi: “Hoa tiên sinh, có phải tiểu quán phục vụ không chu đáo?”

“Không liên quan tới các anh.” Người đàn ông nói: “Là đàn em tôi nhất thời kích động, ra tay, anh kiểm tra xem thiệt hại bao nhiêu, còn nữa, hóa đơn của hai cô này, cũng tính vào cho tôi.”

“Không cần đâu!” Chí Chí lấy tiền ra, bỏ lên bàn, lạnh nhạt nói: “Cảm ơn ý tốt, hãy cứ để chúng tôi tự trả.”

Nói xong, muốn lôi tôi đi, nhưng tên lưu manh chắn trước mặt: “Anh Hoa chưa cho đi, các người dám đi!”

Chí Chí nhíu mày, quay đầu nhìn người đàn ông đó, hắn cũng nhìn thẳng lại cô, trong mắt lóe lên tia sáng rực, cứ nhìn như vậy, một lúc sau, anh ta ra hiệu cho thuộc hạ thả người, Chí Chí liền lôi tôi bước nhanh.

Ra đến đường, bị gió lạnh thổi, tôi lập tức hắt hơi, giống như trở về hiện thực. Nhưng vừa nãy, càng giống như một giấc mơ, không nén được hỏi: “Tên đó là ai nhỉ? Hình như lai lịch không vừa.”

“Không biết, có điều trông vẻ cũng chẳng phải người lương thiện gì.” Chí Chí nhìn đồng hồ: “Mới 7h, chúng ta đi chỗ nào chơi đi?”

Tôi liên tục xin thứ lỗi: “Hôm nay đứng cả ngày, vừa lại bị tên lưu manh truy sát, mệt chết rồi, mình phải về nghỉ.”

Thấy con số kinh doanh ngày hôm nay, Chí Chí đành hủy bỏ, tôi nghìn vạn lần cảm ơn, vội vàng bắt xe về nhà.

Chắc vì uống hơi nhiều, thang máy vừa lên liền hơi buồn nôn, tôi vừa vào góc, nhắm mắt ngủ một tí. Nghe thấy tiếng nói chuyện phiếm của hai người bên cạnh.

“Tòa nhà chúng ta có phải hôm nay có người chuyển nhà không, sao chiều này thấy xe công ty chuyển nhà đỗ ở dưới lầu.”

“Đúng rồi, hình như là tầng 16.”

Trước khi về tới nhà mình, lấy chìa khóa mở cửa, định bước vào, khóe mắt liếc thấy trước cửa nhà dì Lâm bên cạnh có một người đang đứng, quần bò, áo lông đen, quàng khăn màu kem, tay trái đang cầm chìa khóa mở cửa, tay fải cầm túi siêu thị, bên trong chưa đầy đồ ăn nhanh.

IloveBoa
04-01-2011, 10:53 AM
Chương 5: Lần đầu gặp mặt anh 2

Nhất định chính là con trai dì Lâm rồi, tôi đoán vậy. Nhà dì Lâm ba tháng trước mới chuyển tới, hơn nữa con trai dì trước nay đều ở trường, lớp 12, đến chủ nhật cũng phải học thêm, không thể về nhà, vì vậy tôi cũng chưa từng gặp qua cậu ta.

Đột nhiên nghĩ tới lời giao phó của dì Lâm, liền cảm thấy áy náy, bản thân ra ngoài ăn uống no say, lại để một đứa học sinh thi cao đẳng ăn mỳ, thực sự hơi quá.

Nghĩ tới điều này, liền mở miệng hỏi han: “Cái kia…… Cái kia…….” Nhất thời cũng không biết nên gọi cậu ta thế nào, đành gọi: “Cái kia…… em trai à, em qua đây ăn cơm đi.”

Cậu ta quay đầu lại, nhìn tôi, một lúc sau, đột nhiên nhận thức ra tôi đang nói chuyện với cậu ta, trong mắt xuất hiện sự ngạc nhiên.

“Mẹ cậu trước lúc đi có nhờ tôi chăm sóc câu,” Tôi giải thích: “Vẫn chưa ăn hả, tôi giúp cậu làm ngay đây.”

Cậu ta vẫn đứng chỗ cũ, lặng lẽ nhìn tôi chăm chú một lúc, không biết có phải cảm giác nhầm không, tôi nhìn trong mắt cậu ta sáng lên rồi thôi, sau đó, cậu ta chầm chậm bước tới, vẫn không nói gì.

Tôi mời cậu ta vào phòng, kêu cậu ta ngồi xuống, sau đó vội vàng vào bếp chuẩn bị cơm, may mà bình thường vẫn làm, trong 20 phút món mặn – chay – canh bày lên trên bàn.

Nhưng tên tiểu tử này đến một từ cảm ơn cũng không có, liền ngồi xuống, cúi đầu ăn.

Có điều nói thật, tên tiểu tử này trông khá đẹp, trắng nõn trắng nà, thanh thanh tú tú, môi đỏ răng trắng.

Nhưng đáng quý là không nhuộm tóc, không để đầu tóc giống như sư tử bị điện giật, không xuyên lỗ tai, không đeo khuyên lưỡi, khuyên mũi, không xăm.

Toàn bộ con người chính là loại vương tử tôi say mê thời trung học.

Đang nhớ lại tuổi trẻ, cậu ta đột nhiên ngẩng đầu, đối mặt với tôi.

“Sao vậy?” Tôi có chút chột dạ, nhìn trộm lại bị tóm bằng một cái nhìn chính diện, cậu ta sẽ không cho rằng tôi là bà dì háo sắc chứ.

Cậu ta nhìn tôi, nói câu đầu tiên từ lúc chúng tôi quen nhau: “Tôi ăn no rồi, cảm ơn, tay nghề rất tuyệt.”

Tôi hơi bất ngờ, tên tiểu tử này không ngờ rất lễ phép, liền mỉm cười nói: “Không có gì, không có gì, nên như vậy.”

Cậu ta đứng lên, lạnh nhạt cười, nói câu thứ hai từ lúc chúng tôi biết nhau: “Tối mai tôi muốn ăn tôm nõn xào măng tây, đậu phụ sốt cay, cánh gà cô ca, canh nấm, còn có trứng gà xốt cà chua….. tạm thời mấy món vậy thôi, ngày mai gặp.” Nói xong, cậu ta quay người, mở cửa, đi ra.

Để lại tôi mắt chữ O mồm chữ A.

Đây, đây là cái gì?

“Tên tiểu tử đó chắc là để ý cậu rồi.” Chí Chí cả quyết: “Mình nói bình thường cậu chẳng phải rất lợi hại ư? Sao đến một đứa trẻ cũng đấu không lại?”

Tôi thở dài: “Không còn cách nào, ai ngờ vì một nồi canh gà mà xảy ra nhiều chuyện thế. Không chăm sóc tốt cậu ta, lúc về cậu ta kể với mẹ thì làm sao? Bỏ đi bỏ đi, với thân phận học sinh của cậu ta, phục vụ thiếu gia này vài bữa cơm vậy … hỏng bét!” Tôi nhìn đồng hồ: “3h rồi, mình phải đi mua thức ăn, đi trước đây.”

Vừa nói vừa cầm túi chạy ra ngoài, ai dè suýt đụng khách ở ngay cửa, tôi vội vàng xin lỗi: “Ngại quá…… Ô! Là anh!” Tôi kinh ngạc lên tiếng, người đến lại chính là người họ Hoa tối hôm qua kia, sao anh ta có thể tìm thấy nơi này mà tới? Nghĩ tới tối qua Chí Chí không nể mặt, tự mình trả tiền, tôi thầm kêu, chắc không phải anh ta tới gây chuyện chứ?

IloveBoa
04-01-2011, 10:53 AM
Chương 6: Lần đầu gặp mặt anh 3

Lúc này Chí Chí nhìn thấy anh ta, cũng lặng đi.

Tôi tỉnh người, hỏi: “Xin hỏi có việc gì không?”

“Tôi muốn mua vài bộ quần áo cho người con gái tôi thích, có thể giúp tham khảo chút không?”

“Đương nhiên có thể.” Hóa ra là mang tiền tới, tôi vội vàng ân cần hỏi thăm: “Thân hình cô ấy đại khái thế nào? Bình thường thích mặc loại quần áo gì?”

“Cô ấy……” Anh ta chầm chậm quay đầu, nhìn Chí Chí, trên mặt lóe lên một loại thần sắc khiến người ta khó mà đoán ra: “Thân hình cô ấy và Dương tiểu thư gần như nhau, mà phong cách mặc cũng giống. …… Có thể mời Dương tiểu thư thử giúp không?”

Dương tiểu thư?

Anh ta lại biết tên của Chí Chí!

Tôi kinh ngạc, đều đã điều tra rồi, xem ra quả là đến không có ý tốt.

Chí Chí kìm nén không được: “Thưa tiên sinh, chúng tôi……”

“Tôi tên Hoa Thành.”

“Hoa tiên sinh, chúng tôi……”

“Không,” Anh nhẹ nhàng ngắt lời Chí Chí, nhìn cô, ánh mắt sáng rực: “Gọi tôi là Hoa Thành.”

Chí Chí hít sâu, hai tay nắm chặt, nói từng từ từng câu: “Hoa Thành tiên sinh, chúng tôi không có loại phục vụ ấy.”

Hoa Thành ngồi nghỉ trên ghế, hai chân vắt chéo, hai tay đặt trên đầu gối, lặng lẽ nhìn Chí Chí, thảnh thơi nói: “Thật ư?”

Xem ra, anh ta không đạt được mục đích sẽ không đi, tôi kéo Chí Chí sang một bên, khuyên bảo: “Cậu giúp anh ta thử đi, loại người như anh ta, xem ra bình thường ngồi tít trên cao quen rồi, vì vậy gặp người dám chống đối anh ta, liền cảm thấy mới mẻ. Cậu á, nhẫn nhịn chút đi, cứ theo ý anh ta, lâu rồi, anh ta sẽ cảm thấy hết thú vị, cũng sẽ không tới dây dưa với cậu nữa.”

Chí Chí nghe rồi, cảm thấy có lý, liền nhịn, giúp Hoa Thành thử quần áo.

Có điều tên Hoa Thành này thực sự không đơn giản, hỏa nhãn kim tinh* (Mắt của Tôn Ngộ Không), mỗi một bộ quần áo anh ta chọn, Chí Chí mặc lên đều rất hợp. Mỗi lần Chí Chí bước ra từ phòng thử đồ, anh ta đều sẽ gật đầu nhè nhẹ, khóe miệng lộ ra nụ cười có như không.

Cứ như vậy thử hai tiếng đồng hồ, cuối cùng anh ta cũng hài lòng, kêu tôi gói hết hơn chục bộ quần áo Chí Chí vừa thử qua vào. Tôi làm theo lời, sau đó đưa túi đồ cho anh ta. Trong lòng thầm sướng, hôm nay kiếm gấp đôi rồi.

Ai ngờ anh ta không nhận: “Đưa cho Dương tiểu thư đi, đây là tôi tặng cô ấy.”

Cô gái anh ta thích không lẽ chính là Chí Chí?

Tôi nhíu mày, đây, có coi là tỏ tình không?

Chí Chí nói chắc như đinh đóng cột: “Tôi không cần.”

Hoa Thành cũng không nổi nóng, chỉ lạnh nhạt nói: “Hình như em rất thích cự tuyệt anh.”

Tôi vội vàng ra hiệu bằng mắt với Chí Chí, tiểu thư à, chẳng phải nói với cậu rồi ư, cậu càng cự tuyệt, anh ta càng thích thú. Một mặt giải thích: “Không phải, bởi vì……” Tôi lo lắng, đành nói bừa: “Hoa Thành tiên sinh, anh đừng cho rằng những bộ quần áo này nhìn đẹp, thực ra chất lượng rất kém, mặc 1,2 ngày sẽ bị hỏng.”

Vừa nói xong, khóe mắt liền liếc thấy hai cô gái đang chuẩn bị bước vào vội vàng đi ra.

“Hóa ra cửa hàng thời trang này kém thế, nhìn xem, đến bà chủ cũng tự mình thừa nhận rồi.”

“Thật nguy, xém chút đã mua rồi.”

“Về nói cho Sa Sa bọn họ biết, sau này đừng mua nữa.”

“Đúng, mình cũng về thông báo cho Lệ Lệ.”

Tiếng bàn luận của hai người xa dần, dường như tôi nhìn thấy đồng bạc trắng chầm chậm bay mất, thật là khóc không ra nước mắt, lòng đau như cắt.

Nhẹ nhàng quay đầu, quả nhiên, mắt Chí Chí phát hỏa, muốn giết tôi rồi.

Tôi vội vàng cầm túi lên, cười ha ha: “Cái đó, mình phải về nhà chăm trẻ, đi trước nha.” Nói xong, vội vàng chạy biến.

IloveBoa
05-01-2011, 07:24 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/chuong7.jpg
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/chuong8.jpg

IloveBoa
06-01-2011, 05:46 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c9-rv1.jpg

IloveBoa
06-01-2011, 05:46 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c101.jpg

Bồ Công Anh
06-01-2011, 07:21 AM
Bạn thân mến, vì để tránh tình trạng post trùng truyện, box TN -TD vừa lập topic cho các mems thông báo tên truyện mình post. Do đó, để topic của bạn không bị xoá nếu bạn post chưa xong mà có người khác post xong thì bạn vào Topic này (http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=394376) đọc thông báo và làm theo nhé!

Mong bạn hợp tác! :)

Thân,

Dương Nguyệt - Bồ Công Anh!

P.S: Nhớ là ko chỉ riêng topic truyện này mà tất cả các topic truyện bạn đang post nữa nhé! ^^

IloveBoa
08-01-2011, 12:21 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/c11.jpg

IloveBoa
08-01-2011, 12:21 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/c12.jpg

IloveBoa
08-01-2011, 12:21 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c13.jpg

IloveBoa
08-01-2011, 12:22 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c14.jpg

IloveBoa
09-01-2011, 02:14 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c15.jpg

IloveBoa
09-01-2011, 02:15 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c16.jpg

IloveBoa
10-01-2011, 08:50 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c17.jpg

IloveBoa
10-01-2011, 08:50 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c18.jpg

IloveBoa
10-01-2011, 10:54 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c19.jpg

IloveBoa
10-01-2011, 10:54 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c20.jpg

IloveBoa
11-01-2011, 10:58 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c21.jpg?w=490&h=1819

IloveBoa
11-01-2011, 10:58 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c22.jpg?w=490&h=1844

IloveBoa
13-01-2011, 11:24 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c23.jpg

IloveBoa
13-01-2011, 11:25 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c24.jpg

IloveBoa
15-01-2011, 04:24 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c25.jpg?w=490&h=1914

IloveBoa
15-01-2011, 04:25 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c261.jpg?w=490&h=1605

IloveBoa
15-01-2011, 04:25 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c27.jpg?w=490&h=1573

IloveBoa
15-01-2011, 04:26 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/11/c28.jpg?w=490&h=1914

IloveBoa
15-01-2011, 11:40 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/c29.jpg?w=490&h=1589

IloveBoa
15-01-2011, 11:40 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/c30.jpg?w=490&h=1291

IloveBoa
19-01-2011, 07:02 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/c31.jpg?w=490&h=1694

IloveBoa
19-01-2011, 07:02 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/c32.jpg?w=490&h=1605

IloveBoa
20-01-2011, 12:21 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/c33.jpg?w=490&h=1257

IloveBoa
25-01-2011, 05:33 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/c34.jpg?w=490&h=1401

IloveBoa
25-01-2011, 09:54 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/c35.jpg?w=490&h=1606

Bồ Công Anh
25-01-2011, 11:35 PM
Bạn thân mến,

Phiền bạn xem lại các pic post ở trang 2, quá nhỏ và nhoè, không thể đọc được.

Nếu bạn không có cách nào sửa chữa, tôi đành xoá fic này. Mong bạn thông cảm!

Thân ~

DN - BCA.

muathutim
26-01-2011, 12:24 AM
Ừm , mới nhìn thì nhoè, click vào đọc thì hết nhoè à :D

K'Shadow
26-01-2011, 01:17 AM
Đọc bình thường, chờ nó load hết ảnh là rõ thôi mà. Muốn rõ hơn nữa thì click và rùi phóng ra đúng kích cỡ của ảnh.

Bồ Công Anh
26-01-2011, 02:38 AM
Ừm , mới nhìn thì nhoè, click vào đọc thì hết nhoè à :D

Em ko rõ nhưng máy em load hết rồi đấy chứ, cũng nhiều bạn độc giả không thấy được lắm. Mà chỉ riêng trang 2 thôi, mấy trang kia ko vấn đề gì :rain: Kỳ lạ nhỉ?! :|

IloveBoa
26-01-2011, 06:09 AM
Tớ đã kiểm tra lại load xong vẫn đọc được mà có vấn đề gì đâu

Bồ Công Anh
26-01-2011, 01:38 PM
Tớ đã kiểm tra lại load xong vẫn đọc được mà có vấn đề gì đâu

Lạ nhỉ? :rain:

Bạn cứ post tiếp đi nhé, tôi sẽ đi xem các mems khác có thấy được ko? ^^ Bởi vì 1 số mems khuyến cáo là ko thấy được pic bạn ạh! :D


Thân~

DN - BCA.

IloveBoa
26-01-2011, 10:45 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/c36.jpg?w=490&h=1694

IloveBoa
27-01-2011, 09:38 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/c37.jpg?w=490&h=1795

IloveBoa
28-01-2011, 04:16 AM
Nghỉ Tết khuyến mại cho mọi người mấy chap của tất cả các truyện tớ đang post
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/c38.jpg?w=490&h=1576

IloveBoa
28-01-2011, 04:17 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/c39.jpg?w=490&h=1733

IloveBoa
28-01-2011, 04:18 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/c40.jpg?w=490&h=1795

IloveBoa
29-01-2011, 02:22 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/41.jpg?w=490&h=3169

IloveBoa
30-01-2011, 04:31 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/42.jpg?w=490&h=2530

IloveBoa
31-01-2011, 05:13 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/43.jpg?w=490&h=3015

IloveBoa
31-01-2011, 05:14 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/44.jpg?w=490&h=3169

IloveBoa
31-01-2011, 11:39 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/45.jpg?w=490&h=2317

IloveBoa
31-01-2011, 11:40 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/46.jpg?w=490&h=3249

IloveBoa
02-02-2011, 03:26 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/47.jpg?w=490&h=2497

IloveBoa
02-02-2011, 03:27 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/481.jpg?w=490&h=2497

IloveBoa
04-02-2011, 11:12 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/49.jpg?w=490&h=2548

IloveBoa
04-02-2011, 11:13 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/50.jpg?w=490&h=2497

IloveBoa
05-02-2011, 11:12 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/51.jpg?w=490&h=2282

IloveBoa
05-02-2011, 11:13 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/52.jpg?w=490&h=2186

IloveBoa
07-02-2011, 01:08 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/53.jpg?w=490&h=2523

IloveBoa
07-02-2011, 01:08 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/54.jpg?w=490&h=2515

IloveBoa
08-02-2011, 02:16 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/55.jpg?w=490&h=2705

IloveBoa
08-02-2011, 02:16 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/56.jpg?w=490&h=2180

IloveBoa
09-02-2011, 05:16 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/57.jpg?w=490&h=1885

IloveBoa
09-02-2011, 05:17 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2010/12/58.jpg?w=490&h=2480

IloveBoa
10-02-2011, 07:43 AM
Chương 59: Có kẻ cơ hội 2

“Buổi tối anh muốn ăn gì? Thịt bò xào rau, hay thịt xào mơ khô?” Trong siêu thị, tôi vừa đẩy xe chở đồ vừa hỏi Hôn Hiểu bên cạnh.

Anh suy nghĩ nghiêm túc hồi lâu, cuối cùng cũng ra quyết định: “Cả hai đi, ngoài ra thêm canh đậu phụ, và rau cần xào, đúng rồi, thêm tôm hùm nữa.”

Tôi thở dài, lẽ nào anh ấy nghe không ra tôi dùng là câu hỏi lựa chọn?
Đang chuẩn bị tới khu hải sản, Hôn Hiểu không biết nhìn thấy cái gì, kéo tôi sang khu đồ dùng trên giường, chỉ 1 cái gối hỏi: “Cái này thế nào?”

“Được.” Tôi cầm lên, vuốt nhẹ “Nhưng hoa văn này đối với anh mà nói có hơi nữ tính không?”

“Vốn định mua cho em mà.”

“Mua cho em? Sao mua cho em?”

“Chẳng phải em chê màu sắc gối anh quá sẫm? Vậy thì mua cái em thích.”

“Đợi chút,” Tôi mông lung: “Hai cái này có liên quan gì? Bản thân em có gối rồi.”

“Lẽ nào mỗi tối em đều muốn ôm gối sang ngủ? Phiền lắm.”

“Vì sao phải qua nhà anh ngủ?” Tôi không hiểu.

“Vậy thì ngủ nhà em là được rồi, buổi tối anh qua.”

Tôi dừng xe chở đồ, nghiêm túc nhìn anh: “Trang Hôn Hiểu, buổi tối chúng ta ai ngủ giường người đó.”

“Tối qua chẳng phải em ngủ rất ngon ư?” Hôn Hiểu hỏi.

“Như thế không sai, nhưng tối qua là ngoài ý muốn.”

“Em nói, em lợi dụng anh?”

“Không phải như thế.”

“Không sai,” Anh gật đầu, “Em đã lợi dụng anh.”

“Em không có!” Tôi vội vàng giải thích.

“Hóa ra, lên giường rồi thì em không giữ lời.” Hôn Hiểu tiếp tục tố cáo, giọng nói rõ ràng, thu hút sự chú ý của khách qua lại, mọi người đều dừng lại, giả bộ chọn hàng, ánh mắt thì nhìn chúng tôi. Trong đó có một bà mặt đầy nếp nhăn cố tình bật to máy trợ tính.

Mất mặt quá!

Tôi vội kéo anh, chạy xuống tầng 1

“Anh làm gì mà nói to vậy?” Tôi oán giận nói.

“Vì đó là sự thật.” Anh bình tĩnh: “Em vứt bỏ anh.”

“Trang Hôn Hiểu, hình tượng của anh căn bản không thích hợp với việc giả vờ đáng thương.” Tôi cười lạnh một tiếng, chậm rãi nói: “Vì tất cả hành vi vừa nãy của anh, hủy món tôm hùm tối này, nếu anh còn có hành động bất lương, vậy thì đừng trách em hạ thủ món thịt bò xào rau.!”

Nghe lời, trán Hôn Hiểu tựa hồ hơi lay động, động tác rất nhẹ, như chưa từng xảy ra.

Cho dù thế nào, chiêu này cũng rất có hiệu quả, sau đó, anh ấy không còn đóng kịch giả khổ nữa.

Tôi mãn nguyện rồi, dần dần cũng quên việc này.

IloveBoa
10-02-2011, 07:44 AM
Chương 60: Có kẻ cơ hội 3

Tuy nói Hôn Hiểu có lúc thực sự rất đáng bị trừng phạt, nhưng không thể không phủ nhận gương mặt anh ấy thật đẹp trai.

Mỗi lần ra ngoài, rất nhiều phụ nữ rõ ràng hoặc ngấm ngầm thèm nhỏ rãi.

Mỗi lần thấy tình cảnh này, tôi đều lắc đầu thở dài.

Nông cạn, các chị em này, thực sự nông cạn, sao chỉ quan tâm gương mặt của đàn ông chứ.

Nên coi trọng những thứ ở trong, ví dụ, ngực của anh ấy.

Ở ngoài bị người ta chú ý không nói làm gì, nhưng đóa thủy tiên Hôn Hiểu này còn thu hút cả bướm hoa gần kề.

Bướm hoa là người, một người phụ nữ, sống ở tầng 10.

Bướm hoa là nickname khác của cô ta, do các bà các mẹ trong khu này đặt cho.

Bướm hoa tuy không đặc biệt xinh đẹp, nhưng có bộ dạng thướt tha. Nói như này, đàn ông thấy cô ta sẽ cảm thấy bản thân giống đàn ông, nhưng phụ nữ thấy cô ta lại cảm giác mình không phải phụ nữ. Cô ta thích đi giày cao gót 9cm, khi đi, thân hình mềm mại, yêu kiều khác thường. Khi nói chuyện với người khác, có ý như vô tình, đôi mắt ướt át nhìn bạn.

Nói chung, là một báu vật.

Đồng thời, cũng là một nhân vật.

Hoa bướm là người phụ nữ gia đình, ông chồng rất bận việc, thường đi công tác, thế là, hoa bướm rất rảnh. Có thể vì rảnh quá nên thường học hồng hạnh vượt tường, nghe nói đã có vài đôi vợ chồng tình cảm đằm thắm ly hôn vì cô ta.

Vì vậy, tuyệt đối là một nhân vật khiến cho sinh vật giống cái ở khu nhà này biến sắc.

Trang Hôn Hiểu mới chuyển tới vài ngày, cô ta đã thay đổi thái độ nhìn tôi như không nhìn thấy trước đây bằng việc rất nhiệt tình chào hỏi khi thường, còn hỏi thăm tình hình của Hôn Hiểu.

Sau này không biết nghe đâu thấy tôi và Hôn Hiểu sống chung, khi gặp tôi, cô ta lại có thái độ coi thường. Hai tay chống nạnh, mắt liếc xéo tôi một cái, mũi hừ một tiếng.

Nhưng nói thật, người đẹp đúng là người đẹp, cô ta dùng động tác nào cũng đẹp cả.

Có điều, tôi ngốc hơn cũng đoán ra, bướm hoa đã nhìn trúng Hôn Hiểu.

Vài lần, bướm hoa không màng mệt mỏi, leo 6 tầng gõ cửa nhà Hôn Hiểu, nói muốn cờ lê, búa, đinh.

Thật là, coi Trang Hôn Hiểu là thợ mộc à?

Nhưng tôi cũng không phải đèn thiếu dầu, vừa ngửi thấy hơi cô ta lập tức mở cửa, chen vào giữa hai người, phá vỡ không khí.

Vì thế, bướm hoa hận tôi tới tận tủy.

Nhưng có cách nào, đồng chí bướm hoa, đây chẳng phải cần ưu tiên người tới trước à.

Ban đầu tưởng đề phòng chu toàn, ai ngờ hôm đó, ăn cơm xong, tôi sai Hôn Hiểu xuống nhà mua đồ ăn vặt, bản thân không có việc, liền đứng trên ban công hóng gió.

Không bao lâu thì thấy Hôn Hiểu xách 1 túi đồ to trở về, đang định gọi anh, trong tầm mắt xuất hiện dáng người yểu điệu.

Nhìn chăm chú một chút, phát hiện là bướm hoa. Chỉ thấy cô ta băng lên trước, gọi Hôn Hiểu, nói vài câu, sau đó cười rúc rích, khiến tim tôi run rẩy, vội vàng chạy xuống lâì.

Chị gái đa tình, chị đều đánh dấu hoa rồi, em vừa lơi lỏng, sao đã tranh thủ cơ hội rồi!

IloveBoa
10-02-2011, 07:45 AM
Chương 61: Anh ấy nói, nếu em dám hồng hạnh vượt tường 1

Khi chạy xuống lầu, đúng lúc thấy chị gái đa tình chặn Hôn Hiêu trước cửa lớn toàn nhà.

Vốn định lên quấy đục nước, nhưng nghĩ một chút, quyết định, dù tôi có đề phòng hàng ngày, nếu Hôn Hiểu muốn lạc lối, tôi cũng không có biện pháp.

Nhân cơ hội, quan sát một chút.

Quyết định vậy, tôi liền lặng lẽ trốn một góc, căng tai nghe trộm.

“Ơ, Trang tiên sinh, hóa ra anh thích ăn vặt à, mua cả túi to này.”

“Tôi mua giúp Thảo Nhĩ.”

“Thế ư? Tôi thấy Thảo Nhĩ gần đây sao lại béo ra rồi, hóa ra do ăn vặt.” Giọng chị gái đa tình mang theo chút chế giễu: “Nói thật, tôi rất ngưỡng mộ Thảo Nhĩ, khẩu vị tốt, ăn uống tốt, người cứ trỏn lẳn ra, mừng biết bao. Không như tôi, cơ thể yếu đuối, dạ dày không tốt, ăn thế nào cũng không thể béo, ôi.”

Đây là tỏ ra khen ngợi nhưng thực chất là chê bai tôi một cách trơ trẽn!

Tuy không bằng cô ta, nhưng dáng tôi cũng bình thường, sao có thể dùng hai từ chúc mừng để nói chứ.

Tôi cố nén cơn giận, xem Trang Hôn Hiểu trả lời thế nào.

“Đúng thế, ôm cô ấy mềm mềm, rất dễ chịu.” Ngữ điệu Hôn Hiểu bình tĩnh, sau đó đột nhiên nhớ ra điều gì, nói: “Cô chẳng phải dạ dày không tốt? Sao còn uống thuốc giảm béo?”

“Hả?” Bướm hoa bất chợt bị anh nói như vậy, sững người, nhưng lập tức lấy lại tinh thần: “Thuốc giảm béo, ha ha, sao tôi có thể uống thuốc giảm béo chứ? Đừng nghe người ta nói lung tung.”

“Là bà Trần đối diện nhà cô nói, lần trước bà ấy nhờ tôi bê giúp thùng đồ lên nhà cô, nói là thay cô ký nhận thuốc giảm béo.”

“Đó… đó chắc bà ấy nhầm.”

“Ờ, là nhầm à.” Trang Hôn Hiểu lạnh nhạt trả lời.

“Đừng nói cái này nữa, à, Trang tiên sinh, anh chuyển tới lâu như vậy, cũng chưa tới nhà tôi chơi. Ngày kia chồng tôi không có nhà, anh tới ăn bữa cơm nhé.”

“Không cần đâu, vậy phiền lắm.”

“Sao phiền chứ, chỉ là bữa cơm, làm nhanh thôi mà…”

“Không phải sợ cô phiền hà, là tôi ghét phiền hà… tôi rất kén chọn, quen cơm Thảo Nhĩ làm rồi, không quen ăn cơm người khác.”

Tôi nghe thấy âm thanh bướm hoa hít khí lạnh, đoán chắc tức rồi đây, nhưng cô ta cũng là nhân vật càng đánh càng dũng cảm, lấy lại tinh thần, lập tức nói: “Không ăn cơm cũng đến nhà tôi ngồi chơi mà.”

“Lẽ nào đệm nhà cô tốt?”

Bướm hoa hoàn toàn bất tỉnh.

“Xin lỗi, tôi lên trước.” Hôn Hiểu nói xong liền vượt lên trước cô ta.

Nhưng bướm hoa ngoan cường tỉnh lại, chặn anh, giọng nói yêu kiều đến tôi cũng yếu mềm: “Trang tiên sinh, anh đừng giả vờ, suy nghĩ của đàn ông lẽ nào tôi không hiểu? Chiêu vờ tha để bắt thật này gặp bao lần rồi.”

“Được, vậy tôi không giả vờ nữa.” Hôn Hiểu hít nhẹ, mặt vô cảm nói: “Chị à, phiền chị bỏ tay trên vai tôi xuống.”

Tôi thừa nhận bản thân không phúc hậu, vì tôi có thể cười trên nỗi đau của người khác.

Nhưng cười rồi cười, tôi dừng lại … đằng sau có tiếng thở gấp gáp.

Quay đầu nhìn, là chồng của bướm hoa!

Đây có thể tập hợp thành bàn mạt chược rồi.

Chỉ thấy ngực anh ta phập phồng, tay nắm chặt, cổ mặt đỏ ửng, khí thế mạnh mẽ đi về phía đôi “gian phu dâm phụ” đó.

Xong, bướm hoa gặp họa rồi.

IloveBoa
11-02-2011, 12:03 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/62.jpg?w=490&h=2712

IloveBoa
11-02-2011, 12:03 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/63.jpg?w=490&h=1520

IloveBoa
12-02-2011, 11:05 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/64.jpg?w=490&h=1828

IloveBoa
12-02-2011, 11:06 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/65.jpg?w=490&h=2434

IloveBoa
14-02-2011, 10:22 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/66.jpg?w=490&h=1364

IloveBoa
14-02-2011, 10:23 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/67.jpg?w=490&h=2173

IloveBoa
16-02-2011, 08:10 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/68.jpg?w=490&h=1690

IloveBoa
16-02-2011, 08:10 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/69.jpg?w=490&h=1527

IloveBoa
17-02-2011, 12:30 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/70.jpg?w=490&h=1571

IloveBoa
17-02-2011, 12:30 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/71.jpg?w=490&h=1743

IloveBoa
17-02-2011, 10:18 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/72.jpg?w=490&h=2287

IloveBoa
17-02-2011, 10:18 PM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/73.jpg?w=490&h=2059

IloveBoa
19-02-2011, 08:35 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/741.jpg?w=490&h=1784

IloveBoa
19-02-2011, 08:35 AM
http://jini83.files.wordpress.com/2011/01/751.jpg?w=490&h=1853

IloveBoa
20-02-2011, 08:40 AM
Chương 76: Thực thi thỏa thuận 1

15 phút sau, cuối cùng Hôn Hiểu cũng khỏe lại, tóm lấy con chuột lạc đường, thuần khiết, ngu ngốc không biết vừa nãy chúng tôi đang làm gì vứt lên tầng trên.

Do Tiểu Trang đã tử trận, không thể giương cờ lại trong thời gian ngắn , thỏa thuận của chúng tôi đành tạm thời ngừng.

Tối hôm đó, ai về nhà nấy, ai ngủ giường người đó.

Tôi vô cùng áy náy, nghĩ cả đêm cuối cùng cũng nghĩ ra cách hay để bù đắp cho Hôn Hiểu.

Ngày thứ hai, tôi chạy trên đường, mua cái áo ngủ vô cùng gợi cảm, màu đen, hoa văn phức tạp, chất liệu lụa thật, dính chặt lên người, lộ rõ đường cong của người phụ nữ, chiều dài chỉ tới đùi, chắc chắn đạt được hiệu quả vừa ẩn vừa hiện.

Tôi xoay vòng trước gương, mắt liếc xéo một cái, chớp chớp.

Rất ổn, thực sự rất ổn.

Lấy Champagne, rót ra hai ly. Sau đó kéo rèm cửa, châm tất cả những ngọn nến thơm, trên tủ đầu giường, bệ cửa sổ, trên tủ, một không khí lãng mạn và tuyệt đẹp.

Cuối cùng, thấy thời gian sắp tới rồi, vội vàng nằm nghiêng trên giường, một tay gối đầu, tạo tư thế mê hoặc, chờ đợi.

Cuối cùng nghe thấy động tĩnh.

“Thảo Nhĩ? Sao lại đóng cửa….” Hôn Hiểu mở cửa, thấy tôi, lập tức sững sờ. Nhưng rất nhanh chóng, trong mắt lộ ra ánh lửa mờ ám.

Anh bước tới, ngồi cạnh tôi, im lặng nhìn tôi, ánh mắt có phần hư hỏng, giống như sự hư hỏng hôm nay khi tôi thử mặc chiếc áo ngủ gợi cảm.

Tôi đưa ly rượu champagne cho anh: “Cạn ly.”

Anh đặt ly rượu lên tủ đầu giường, cởi cà vạt, nhanh như hổ đói vồ cừu, ép chặt tôi xuống giường.

“Sao không uống rượu?” Tôi hơi cuống.

“Làm việc chính phải cấp bách hơn.” Hôn Hiểu chặn miệng tôi.

Có lẽ do áo ngủ kích thích anh, biểu hiện của Hôn Hiểu hôm nay vô cùng “dũng mãnh”, ôm tôi lật qua lật lại trên giường, lật qua lại lật lại. Hai chúng tôi giống như bánh quẩy quấn vào nhau, anh cởi áo tôi, tôi cởi quần anh.

Đang bận chết đi được, đột nhiên ngửi thấy mùi khó chịu, hình như thứ gì bị cháy.

Tôi mở mắt, thấy màn giường bị cháy, lửa đã bén cao bằng người.

Tôi sợ hết hồn, lập tức đẩy Hôn Hiểu ra, trong lúc cấp bách lấy ly rượu trên tủ đầu giường hất vào đám lửa.

Sau khi hất mới phát hiện đó là champagne, nhưng đã lỡ đổ rồi, lửa càng lúc càng bốc to, cuối cùng cả giường đều phát hỏa.

Không còn cách nào, Hôn Hiểu đành chạy tới hành lang tầng trệt, đập vỡ kính, lấy bình cứu hỏa, dốc hết sức bình sinh mới dập tắt đám lửa.

Kết quả là chủ hộ cả tầng nhà đều nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của chúng tôi.

Không lâu sau, một bà cụ ở khu nhà chúng tôi đeo phù hiệu đỏ, chống gậy đi lên, tình ý sâu xa dạy cho chúng tôi bài học một tiếng đồng hồ, nói cái gì mà nam nữ có cãi thì cãi nhau, nhưng đốt phòng thì không được, muốn chúng tôi hòa thuận vui vẻ, tương thân tương ái.

Không dễ gì tiễn bà cụ đi, tôi và Hôn Hiểu nhìn cái giường bị cháy đen, một chút tương thân tương ái cũng chả còn.

**********

IloveBoa
20-02-2011, 08:40 AM
Chương 77: Thực thi thỏa thuận 2

Ngày thứ hai, tôi nhanh chóng ngồi trong cửa hàng thời trang, thu hút sự chú ý của em gái: “sao phờ phạc thế?”

Tôi lắc lắc đầu: “Em còn nhỏ, không hiểu.”

Em gái tôi bĩu môi: “Em đâu có nhỏ, sắp tròn 18 rồi.”

Tôi nhìn em gái, đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, do dự hỏi: “Em và người yêu em, cái đó, cái đó … cái đó….”

“Cái gì mà cái này cái đó?” Em gái nghi ngờ, nhưng nhìn bộ dạng tôi đột nhiên hiểu ra: “Chị muốn hỏi em và anh ấy đã làm chưa hả?”

Vị thành niên bây giờ thật mãnh liệt, tôi há hốc miệng, gật đầu: “Chị muốn hỏi bọn em đã làm cái đó chưa?”

“Xin đi, bọn em ở bên nhau đã nửa năm rồi, không làm người ta còn cho rằng chúng em có bệnh.”

“Vậy, lần đầu tiên của bọn em, cái đó, cái đó, cái đó xảy ra thế nào?” Tôi cân nhắc từng từ.

“Bọn em …” em gái nói tới đây, đột nhiên dừng lại, nhìn tôi, cười ám muội: “Bà chủ, lẽ nào chị và người yêu …”

“Dừng lại.” Tôi ra tín hiệu tạm dừng, dụ dỗ nói: “Nếu em nói rõ điều chị muốn biết, hơn nữa không làm chị bối rối, sẽ tăng nửa tháng lương cho em.”
Người chết vì tiền, chim chết vì thức ăn, em gái lập tức ngồi ngay ngắn: “Làm tình giống như làm ăn, một khi cơ hội bay qua trước mặt, nhất định sống chết phải nắm chặt, nhìn chuẩn mục tiêu, lập tức hạ thủ, không được có chút do dự, nói túm lại, phải nắm lấy tôn chỉ không thành công liền xả thân, tuyệt không kéo dài.”

Tôi nắm chặt tay em gái: “nghe lời nói của quân vương hơn cả mười năm đọc sách, em gái, cửa hàng giao cho em!”

Nói xong, tôi cầm túi chạy về nhà!

Mướt mát mồ hôi mở cửa, Hôn Hiểu đang ngồi trước máy tính, hồ nghi nhìn tôi: “Sớm thế đã về rồi hả em?”

“Đừng phí lời!” Tôi một tay lôi anh lên giường, sau đó nhanh chóng cởi áo anh, rồi tháo thắt lưng của anh.

“làm gì vậy?” Hôn Hiểu tức cười nhìn tôi.

“Việc này không thể kéo dài.” Tôi dứt khoát ngồi vắt lên người anh, trực tiếp cởi áo mình

“Đợi đã.” Giọng Hôn Hiểu hơi khàn khàn.

“Sao vậy?” Tôi căng thẳng hỏi anh: “Lẽ nào Tiểu Trang vẫn chưa được?”
”Không fải cái đó!”

“Vậy vì sao?”

“Anh cảm thấy, lần này sẽ bị cắt ngang.”

“Không đâu.” Tôi bảo đảm với anh: “Anh xem, cửa và cửa sổ đã đóng rồi, người và chuột đều không thể vào, nến cũng đã vứt sạch, đến bếp ga cũng tắt rồi, tất cả đều đã chuẩn bị xong, chỉ thiếu gió đông là anh thôi.”

Hôn Hiểu nhìn tôi, trong mắt từ từ nhuốm màu tình dục: “Được, bắt đầu thôi.”

Nói xong, anh liền nhanh như chớp đặt tôi xuống giường, hai chúng tôi thân thể giao hòa, rịn mồ hôi, ngoài ra còn có dư vị của dục vọng.

Hôn Hiểu quyết định theo chỉ thị của tôi, nhanh chóng tấn công, thế là từ bỏ những ngôn từ dịu dàng, vuốt ve nhẹ nhàng, trực tiếp vào chủ đề chính … Tay anh trượt từ chân lên đùi, sau đó kéo tấm lót che cuối cùng.

Tới rồi tới rồi, tôi hít sâu, chờ đợi, chờ đợi.

Nhưng, sao chẳng có động tĩnh gì?

Mở mắt nhìn, phát hiện vẻ mặt vô cảm của Hôn Hiểu, không, có chút biểu cảm, tên gọi Tuyệt vọng.

Sao vậy? Thuận theo ánh nhìn của anh, nhìn xuống quần lót của tôi, trái tim tôi rớt xuống vực thẳm.

Chị gái của mẹ tôi đến rồi. (cái này ám chỉ kỳ kinh nguyệt ạ).

Hôn Hiểu trượt khỏi người tôi, ngồi bên cạnh, thở dài: “Chúc Thảo Nhĩ, anh bỏ cuộc rồi.”

Tôi cầm quần lót của mình, khóc không ra nước mắt.

Chỉ là làm tình, cũng chẳng phải khinh nhờn gì thần linh, sao mà khó thế?

IloveBoa
22-02-2011, 02:06 AM
Chương 78: Thực thi thỏa thuận 3

Căn cứ vào tình trạng thông thường, bà bác phải một tuần nữa mới đi, sau ngày hôm đó, chúng tôi ngừng nếm thử.

Hơn nữa, trong lòng mọi người đều đã hoàn toàn bỏ cuộc.

Đã làm qua 3 lần, đây là ý chỉ của thần, cấm đoán kết hợp, há dám không phục tùng.

Có lẽ thần sợ chúng tôi vô vị, ngày hôm đó khi ăn sáng, tiếng “binh”, Chí Chí lâu lắm không gặp mở cửa bước vào.

Hôn Hiểu không ngẩng đầu, chỉ lạnh nhạt nói: “Sau này chúng ta nên nhớ khóa cửa.”

Tôi mặc kệ anh, quay sang Chí Chí, hỏi: “Này, sao nổi giận đùng đùng thế? Ai lại chọc cậu à?”

“Còn có thể có ai?” Chí Chí vẻ mặt tức giận: “Đều là tên Hoa Thành đó.”

“Hai người không phải lại chia tay chứ?” Tôi kinh ngạc, nhất định đừng, mối nhân duyên này chính là tôi dùng mông đổi lấy.”

“Không, chỉ là cãi nhau một trận thôi.”

“Vì sao?” Tôi tò mò.

“Vì,” Chí Chí nhìn tôi một cái, định nói lại thôi: “vì một vài việc nhỏ.”

“Việc nhỏ gì?” Tôi vẫn kiên nhẫn.

“Uhm…”

“Vì một vài chuyện trong phòng ngủ.” Ngoài cửa lại tới một người nữa, không cần nói, chắc là Hoa Thành. Anh ta mỉm cười nói với chúng tôi: “Ví dụ ai nên ở trên, ai nên ở dưới, hai vị chắc chắn có kinh nghiệm, chắc sẽ hiểu.”

Kinh nghiệm?

Tôi và Hôn Hiểu nghĩ tới kinh nghiệm thất bại vô số lần, nhìn nhau, căng thẳng cúi đầu ăn cơm.

Còn lại Chí Chí và Hoa Thành ở đó lôi lôi kéo kéo, dây dây dưa dưa.

“Này, họ phá tường khi nào vậy?”

“Em không biết! .. Anh đến làm gì?”

“Đến đón em về.”

“Em sẽ không mắc lừa đâu.”

“Anh từng lừa em khi nào?”

“Rõ ràng đã giao hẹn bắt đầu lại từ đầu, nhưng anh vẫn kiểu thế, cái gì cũng phải nghe anh!”

“Anh cũng không ép em mà, em muốn ở trên thì ở trên là được.”

“Không phải cái đó!… Em nói rồi, không được hôn em ở chỗ không nên hôn, anh toàn không nghe!”

“Hả? Nhưng em chẳng phải cũng rất thích ư?”

“Hoa Thành, anh!”
Nghe bọn họ nói chuyện, đầu óc tôi và Hôn Hiểu lập tức sung huyết, sắp nổ tung thì điện thoại đến.

Hôn Hiểu nghe máy, một lúc sau sắc mặt nghiêm trọng, đặt điện thoại xuống: “Anh cả đưa Mộ Nhị về nhà rồi.”

Tôi thất kinh: “Đưa về nhà làm gì?”

“Nói rõ quan hệ của bọn họ cho ông ngoại.”

Đang kinh ngạc thành tiếng, đằng sau vang lên tiếng Chí Chí: “Hai người vừa nói, Mộ Nhị có quan hệ với 1 người đàn ông?”
Xong rồi, bây giờ, cả thiên hạ đều biết.

Bốn chúng tôi lập tức lên xe chạy về nhà Liễu Bán Hạ.

Trên đường, sắc trời vàng vọt, mây đen phủ đầy.

Nhưng tới địa điểm mới phát hiện khí áp trong nhà Liễu Bán Hạ và ngoài trời thấp như nhau.

Ông ngoại chống gậy, tức giận ngút trời chỉ Liễu Bán Hạ: “Mày, mày, mày vừa nói gì?”

“Cháu nói, cháu không xem mặt, vì cháu đã có người mình thích rồi.” ngữ khí của Liễu Bán Hạ rất bình tĩnh.

“Mày, mày, mày lại nói ra những lời đại nghịch bất đạo này, mày sao có thể thích đàn ông chứ?!” Ông ngoại đấm ngực, vô cùng đau lòng: “Bao nhiêu đứa cháu ngoại, ông tin tưởng nhất là mày, giao toàn bộ sản nghiệp công ty cho mày, không ngờ mày lại phụ sự kỳ vọng của ông! Mày xứng đáng với ông không!”

Mộ Nhị cúi đầu, không nén được kéo kéo tay áo Liễu Bán Hạ: “Bán Hạ, thôi đi, em về trước.”

“Đừng bị ông ấy lừa.” Liễu Bán Hạ kéo Mộ Nhị lại, quay người nói: “ông ngoại, đừng diễn kịch nữa. Ông chỉ có 3 đứa cháu ngoại, Mặc Sắc cả ngày tiêu phí thời gian trong quán rượu, Hôn Hiểu căn bản không nghe ông sai khiến, cuối cùng chỉ còn lại một sự lựa chọn … ông chỉ có thể giao công ty cho cháu.”

Ông ngoại ho nhẹ một cái, vẻ mặt không kịch hóa: “Về vấn đề đó đừng nhắc tới, nhưng cháu sao có thể làm ra việc khiến cả nhà mình mất mặt chứ! Lại muốn ở cùng 1 thằng đàn ông, việc này truyền ra ngoài, danh tiếng của nhà ta đều bị hủy hoại!”
”Ông ngoại, cháu tưởng ông quên rồi, danh tiếng nhà chúng ta trong cái ngày sinh nhật lần thứ 60, ông vụng trộm với nữ nhân viên phục vụ trong tủ quần áo, bị bà ngoại phát hiện, sau đó ném quần áo hai người xuống hồ, hại ông không thể không quấn một cái khăn, thời khắc nhặt lấy dưới trăm con mắt theo dõi đã sớm bị hủy hoại rồi.” Liễu Bán Hạ kiên định nòi.

Ông ngoại thẹn quá hóa giận, trách mắng: “Cho dù như vậy, ông vẫn không cho phép cháu ở với 1 người đàn ông, nếu không, ông sẽ xóa bỏ chức vị của cháu!”

“Không sao, dù gì cháu đã lập tòa báo mới rồi.” Liễu Bán Hạ thủng thỉnh nói: “Ông còn nhớ chứ? Trong ngành gần đây đang bàn luận về <AS> , đứng sau biên đạo chính là cháu.”

“Cháu …. Đồ bất hiếu! Dám phản bội ông ngoại!” Ông ngoại giữ chặt ngực, thở gấp.

“ông ngoại, thôi đi.” Chu Mặc Sắc bên cạnh không nhịn được lên tiếng: “Lần trước đi bệnh viện kiểm tra, tim gan của ông còn cường tráng hơn cả cháu.”

“Bệnh tim mạch cấp tính có được không?” Ông ngoại tức giận trợn mắt nhìn Chu Mặc Sắc một cái.

*****************

IloveBoa
22-02-2011, 02:06 AM
Chương 79: Thỏa thuận thành công 1

“Ông ngoại, tự ông nhớ lại đi, bao năm nay đều là cháu quản lí công ty, ông căn bản không hề bận tâm, hơn nữa còn thường xuyên dùng tiền của công ty mua quà tặng những người bạn gái đó, không nói những thứ khác mà hai năm trước, còn tặng Khả Thảo đó một ngôi nhà, với những thứ đó, cháu chưa bao giờ hỏi. Để thấy rằng cháu tưởng ông ngoại mình đã đủ rồi. Nếu ông không đồng ý chuyện cháu và Nhã Dật, vậy, cháu đành từ chức.”

Liễu Bán Hạ vừa nói xong, ông trời liền hợp tác bằng tiếng sét đánh.

“Ầm ầm”, một trận mưa lớn bên gnoài.

Tôi không thể không thừa nhận, tính kịch tuồng nhà họ thực sực rất mạnh.

Ông ngoại bị tướng phản mất quân, sắc mặc hết xanh lại trắng, đỏ lại xanh, rồi tím.

Sắp nổi nóng rồi, thấy tình hình vậy, tôi vội vàng nấp sau lưng Hôn Hiểu, tránh bị thương.

Nhưng một lúc sau, ông ngoại đột nhiên cười vui vẻ, nói với Liễu Bán Hạ: “Thực ra, chúng ta đều hiểu lầm, ông cũng rất thoáng.”

“Không có ạ.” Chu Mặc Sắc khẽ lầm bầm: “Vừa nãy ông rõ ràng phản đối mà.”

“Ông vì đánh giá tình cảm bọn cháu có chân thành không, bây giờ xem ra bọn cháu thực sự nghiêm túc, ông đương nhiên sẽ ủng hộ bọn cháu ở bên nhau.” Ông ngoại cười ha ha với Liễu Bán Hạ: “Bán Hạ, cháu cũng đừng đi, tiếp tục giúp ông quản lí công ty nhé.”

“Nếu ông ngoại cho phép bọn cháu ở bên nhau, vậy cháu khẳng định sẽ tiếp tục hết sức có hiếu.”

Nói xong, hai ông cháu bắt tay làm hòa.

Đồng thời, Chí Chí kéo Mộ Nhị ra, nói khẽ: “Sư ca, anh thực sự, thực sự muốn ở cùng anh ta?”

“Anh biết bọn em nhất định có rất nhiều nghi ngờ.” Mộ Nhị cười dịu dàng: “Anh và Bán Hạ ở bên nhau, chắc rất nhiều người không hiểu và không chấp nhận.”

“Lúc ban đầu, anh cũng vì quan tâm tới ánh mắt của người khác mà từ chối Bán Hạ. Nhưng, càng ngày anh chẳng cảm thấy nhẹ nhõm, ngược lại còn thấy nặng nề hơn. Thế là, anh lấy hết dũng cảm, kể cho sư phụ chuyện này.”

“Sư phụ nghe xong, đứng bên cửa sổ, hồi lâu sau mới thở dài, thuật lại tình cảm mịt mù của ông hồi trẻ và một vị sư đệ, vì quan tâm tới ánh mắt của người khác, cuối cùng ông từ bỏ, cho tới giờ nhớ lại vẫn vô cùng xúc động.”

“Sư phụ hy vọng anh có thể dũng cảm hơn chút, đừng quan tâm ánh mắt của người khác, làm việc theo nguyện vọng thực sự của bản thân. Nghe lời sư phụ, anh được khai sáng, quyết định nắm chắc hạnh phúc trong cuộc đời mình, đi tiếp cùng Bán Hạ.”

“Anh vừa nói, cha em và sư đệ của ông …” Chí Chí hơi lắc lư người, tôi vội vàng đỡ cô.

Thật là không ngờ! Cụ nhà thời trẻ cũng từng qua chuyện này.

“Chúng ta về trước đi.” Tôi chuyển hướng câu chuyện.

“Xem ra tối này đi không được rồi.” Hôn Hiểu bước tới, vén rèm, ngoài trời sấm chớp, mưa to.

“Không sao, dù sao phòng còn nhiều.” Ông ngoại hồi phục lại dáng vẻ chủ nhà, bắt đầu phân bố phòng.

Tôi và Hôn Hiểu một phòng, Chí Chí và Hoa Thành một phòng, Liễu Bán Hạ và Mộ Nhị một phòng.

Chu Mặc Sắc nhìn chúng tôi thành đôi thành cặp, lập tức đỏ mắt: “Sớm biết em cũng mang bạn gái về, đêm dài đằng đẵng, thật vô vị mà.”

“Vậy may quá, ông cũng không mang bạn gái về nhà, Mặc Sắc, lại đây, chơi vài ván với ông.”

Mặc Sắc nước mắt lưng tròng bị ép đi chơi cờ tướng.

Còn lại mấy chúng tôi, ai về phòng nấy nghỉ ngơi.

IloveBoa
23-02-2011, 09:33 AM
Chương 80: Thỏa thuận thành công 2

Tôi và Hôn Hiểu ở phòng cũ của anh, màu chủ đạo là đen trắng, một cái tủ lớn bày đầy bằng khen.

Hôn Hiểu giải thích: “ông ngoại bày đấy, mỗi lần khách đến đều để người ta tham quan phòng bọn anh.”

Tôi xem kỹ đống bằng khen và cup, “Oái” lên một tiếng: “Anh là học sinh ưu tú cơ à? Thật nhìn không ra đấy.”

“Vậy em cho rằng trước đây anh là người thế nào?” Anh hỏi

“Em cảm thấy anh là . ..” tôi làm mặt quỷ: “một mỹ nam mặc đồ con gái khiến con trai cả trường đều hồn vía điên đảo.”

“Chúc Thảo Nhĩ, anh bái phục sự dũng cảm của em.” Hôn Hiểu cười nhạt, sau đó, nhanh chóng lên trước, ấn tôi xuống giường, chọc lét tôi, khiến tôi nhột, không ngừng xin tha thứ, cười chảy nước mắt. Hai chúng tôi lật đi lộn lại, cả phòng tràn ngập tiếng hét của tôi.

Cuối cùng, anh chọc tôi nhột xong cũng mệt, tôi cũng bị nhột tới mức mệt không cần nói. Hai đứa cứ thế nằm trên giường, thở hổn hển.

Một lúc lâu sau, Hôn Hiểu đột nhiên hỏi: “Thảo Nhĩ, em nói chúng ta làm thế nào mà ở bên nhau nhỉ?”

Tôi nhìn trần nhà, lẩm bẩm: “Không biết nữa, em cảm thấy mình cứ ngủ thế thôi, đột nhiên có một ngày anh xuất hiện trước mắt em… bỗng nhiên xuất hiện.”

Anh nắm chặt tay tôi, khẽ hỏi: “Ở cùng anh, em có từng hối hận chưa?”

“Xùy” Tôi cười một tiếng: “Câu này chẳng phải khi chúng ta tóc bạc, trước khi chết mới hỏi đối phương à?”

“Anh muốn hỏi bây giờ. ” Hôn Hiểu nói.

Tôi hít một hơi, gật đầu: “Từng hối hận.”

Tay bỗng nhiên bị nắm chặt hơn.

“Khi nào?”

Tôi nghiêng đầu, nhìn vẻ căng thẳng trên mặt anh, mỉm cười, vuốt mặt anh, nói chậm rãi nhưng rõ ràng: “Em hối hận vì sao không gặp anh sớm hơn. Như vậy, em sẽ càng có nhiều hạnh phúc hơn.”

Hôn Hiểu nhìn sâu vào mắt tôi, sau đó ghé sát người, hôn lên trán tôi một cái: “Anh cũng vậy.”

Chúng tôi nhẹ nhàng ôm lấy nhau, im lặng, chỉ nhẹ nhàng ôm nhau, rất lâu rất lâu.

“Đi tắm đi, rồi ngủ sớm.” Hôn Hiểu kéo tôi dậy

Tôi gật đầu, đi vào phòng tắm, bật nước, cởi quần áo.

Trong tiếng nước chảy, quần áo từng chiếc từng chiếc được cởi ra, áo T shirt, quần bò, nội y, sau đó là …

Tôi cúi đầu, bỗng nhiên động tác ngừng lại.

Ba giây sau, tôi vội quấn khăn tắm chạy ra ngoài,

Hôn Hiểu đang chuẩn bị gối chăn để đi ngủ, thấy tôi, nghi hoặc hỏi: “Sao vậy?”
Tôi hít sâu “Họ hàng nhà em đã đi rồi.”

Hôn Hiểu đầu tiên nhíu mày, nhưng rất nhanh chóng hiểu ra, khẽ hỏi: “Có thể không?”

Tôi cười nhìn anh, gật đầu,

Tiếp theo, Hôn Hiểu bước nhanh lên ôm lấy tôi, đặt lên giường.

***************

IloveBoa
23-02-2011, 09:34 AM
Chương 81: Thỏa thuận thành công 3

Anh giơ tay, cởi khăn tắm, sau đó cúi người xuống, hôn lên cơ thể tôi, hôn lên từng tấc, lên mặt, lên cổ, lên tay, lên lòng bàn tay, lên chân, lên đùi của tôi…

Tôi nắm chặt ga giường, cơ thể hơi run rẩy khi tiếp nhận nụ hôn thành kính của anh, tận sâu thẳm trái tim cảm nhận được một niềm vui sướng được trân trọng.

Có một khoảng thời gian, anh dừng lại, bắt đầu cởi quần áo của mình, chúng tôi trần truồng bên nhau.

Anh vùi đầu vào ngực tôi, vuốt ve, liếm nơi mẫn cảm nhất, lưu luyến không rời. Mái tóc mềm mại của anh chạm vào làn da tôi, càng tăng thêm kích thích, tôi bắt đầu thở gấp, vô tình thốt ra tiếng rên khẽ.

Có lẽ âm thanh kích thích anh, tôi cảm nhận được, hơi thở của Hôn Hiểu bắt đầu nặng nề hơn, mà cơ bắp cũng căng ra.

Tay anh tôi chầm chậm chuyển từ chân lên trên, tới mặt trong của đùi của tôi, sau đó, tiến lên thêm nữa …

Giống như có dòng điện mạnh mẽ qua toàn thân, tôi không nén được thốt ra tiếng kêu khẽ, trong cơ thể cuộn trào từng đợt sóng tình dục, toàn bộ lý trí tồn tại đều bị vùi lấp.

Trong khoảng mông lung, tôi cảm thấy một vật cứng áp chặt lên phần dưới của tôi, đang vận sức chờ đợi.

Anh ghét sát tai tôi, giọng nói kiềm chế: “Được không?”

Tôi mở to đôi mắt mông lung, không nói gì, hai tay ôm chặt cổ anh.

Hôn Hiểu hiểu sự tán thành không lời ấy, tiếp theo anh dũng cảm tiến vào.

Tôi cắn môi dưới, ôm chặt lưng anh, cố nén cơn đau vì rạn vỡ.

Sau đó động tác của anh rất nhẹ nhàng, hơn nữa không ngừng an ủi tôi. Tôi đã không nhớ khi ấy anh nói gì nhưng duy nhất chắc chắn là những lời nói đó khiến tôi vui.

Cảm nhận người đàn ông trên người tôi, vuốt ve lưng anh, bờ lưng bằng phẳng, rộng rãi, an toàn, theo sự chuyển động nhịp nhàng của anh, cùng nhau vút lên cao, đến nơi vui sướng không biết tên…

Ngày thứ hai tỉnh dậy, tôi phát hiện mình nằm trong vòng tay của Hôn Hiểu,

Ánh mặt trời xuyên qua khe hở rèm cửa tràn vào phòng, thành những vệt dài trên đất, đẹp vô cùng.

“Vẫn ổn chứ em?” Hôn Hiểu hỏi khẽ.

“Phục vụ khá.” Tôi trịnh trọng: “Về sẽ cho anh chút tiền boa.”

Hôn Hiểu hai mắt lóe sáng: “Hóa ra có tiền boa? Vậy, anh phải kiếm nhiều hơn chút nhỉ.”

Nói xong, lại đè người lên tôi.

Đang vui vẻ, cửa đột nhiên mở ra, Chu Mặc Sắc đứng ngoài cửa, nước mắt lã chã nhìn chúng tôi.

Hôn Hiểu lấy người che cho tôi, hỏi: “Có chuyện gì?”

“Ông ngoại bảo em qua gọi hai người ăn sáng.”

“Vậy vì sao anh có biểu hiện này?” Tôi không nén được thò đầu hỏi.

“Vì, anh gõ ba phòng, người trong phòng đều ngủ thành đôi thành cặp.” Chu Mặc Sắc ôm đầu hét lớn: “Vì sao các người muốn kích động tôi! Các người vui vẻ qua đêm xuân, còn lại tôi ở cạnh ông già chơi cờ tướng, vì sao, rốt cuộc là vì sao?”
Tôi và Hôn Hiểu đồng thanh: “báo ứng.”

Người nào đó ngã xuống một cách đẹp đẽ.

************

IloveBoa
23-02-2011, 09:35 AM
Chương 82: Thỏa thận thành công 4

Sau khi rửa mặt xong xuống lầu, mọi người đều đã ngồi rồi, chúng tôi cũng vội vào vị trí.

Quy định nhà Liễu Bán Hạ không nhiều, khi căn cơm có thể nói chuyện bất cứ lúc nào, vì vậy…

“Nhã Dật, đến đây, đây là thứ anh thích ăn nhất, em nếm đi.”

“Thực sự rất ngon, Bán Hạ, đừng đưa hết cho em, anh cũng ăn đi.”

“Em ăn hết anh càng vui.”

“Thật ư? Vậy em ăn.”

“Mặc Sắc, thằng quỷ này, tối qua lại dùng toàn lực, không thể cố ý thua cho ông vui à?”

“Ông ngoại, cháu đã nhường bạn gái cho ông rồi, bây giờ đến cờ tướng cũng phải nhường, vậy cháu sống còn ý nghĩa gì chứ?”

“Xùy, cháu nói to thế làm gì? Bọn họ đều nghe thấy rồi!”

“Bọn họ vốn dĩ đều biết mà!”

“Hoa Thành, anh là đồ khốn, nói mà không giữ lời! Rõ ràng nói sẽ không … cái đó nữa!”

“Anh không cầm lòng nổi.”

“Bỏ cái không cầm lòng nổi của anh đi!”

“Chí Chí, chuyện trên giường phải giải quyết trên giường, đợi chúng ta ăn xong về phòng lại lần nữa”

Trong tiếng huyên náo, Hôn Hiểu ghé sát vào tôi, nói khẽ: “Vừa nãy khi dậy anh vốn dĩ định nói với em một câu, kết quả bị Chu Mặc Sắc cắt ngang.”

“Câu gì?” Tôi hỏi

Hai mắt anh chớp chớp, lấy nĩa của mình, đột nhiên buông tay, cái nĩa rơi xuống đất như ý muốn.

Sau đó, anh quỳ xuống, tôi cũng làm theo, tò mò: “Rốt cuộc là câu gì?”

Lúc này, mặt chúng tôi sát kề bên, mắt anh như hòn ngọc đen láy, có sức hấp dẫn không lời: “Anh muốn nói, chính là cái này.”

Nói xong, anh hôn môi tôi.

Như thế, trong tiếng ầm ĩ trên bàn, chúng tôi ở dưới bàn lặng lẽ hôn nhau.

Tôi không nói cho Hôn Hiểu biết, đây, cũng là lời tôi muốn nói với anh.

Khẽ mở mắt, tôi phát hiện, bầu trời ngoài cửa sổ xanh biếc kỳ diệu.

Hè rực rỡ đã tới rồi.

IloveBoa
24-02-2011, 10:24 AM
Ngoại truyện: H mọi người mong chờ đã lâu (bonus thêm nè)
Đêm

Đêm khuya

Giơ tay không nhìn thấy năm ngón

Đêm như vậy, từ cổ tới nay có hai loại công dụng, một để giết người, hai để H

Nhưng giết người là phạm pháp, hơn nữa, không cẩn thận sẽ giết chính mình.

Nhưng, H thì ổn, lại không phạm pháp, hơn nữa, trong tình hình thông thường sẽ không H đến bản thân.

Trong căn phòng tĩnh mịch tối đen, chỉ nghe thấy thở dốc và lời đối thoại của đôi nam nữ.

“Thảo Nhĩ.”

“Dạ.”

“Bở tay ra.”

“Không… em sợ.”

“Nếu em không bỏ ra, anh sẽ không thể tiếp tục.”

“Nhưng, Hôn Hiểu, em … thực sự rất sợ.”

“Yên tâm, anh sẽ chịu trách nhiệm.”

“Thật không? Anh sẽ chịu trách nhiệm?”

“Thật, vì vậy, bỏ tay ra.”

“……”

“Đúng, chính thế, bỏ ra từ từ, đừng căng thẳng.”

“Hôn Hiểu, đừng! Không phải chỗ đó! Đừng chạm chỗ đó!”

“Thảo Nhĩ, tin anh, nên chạm chỗ nào, trời sinh đàn ông sẽ biết.”

“……”

“Hôn Hiểu, anh… anh được chưa. Nhanh lên, em … em khó chịu quá!”

“Đừng động đậy! Anh xong ngay lập tức! Đừng động đậy!”

“Em … em thực sự không chịu nổi rồi …a….”

“Chịu đựng chút, kết thúc ngay đây.”

“Không được, cứu mạng, em không xong rồi!”

“Đừng động đậy!… phù, xong rồi!”

Lời nói vừa thốt ra, đèn nhà vệ sinh sáng, Chúc Thảo Nhĩ vội vàng đẩy Hôn Hiểu ra.

Sau đó, chạy ra ngoài, thấp giọng oán trách: “Để anh sửa đèn, tốn bao thời gian, suýt chút ngột chết em rồi.”

“Anh có cách không?” Hôn Hiểu liếc mắt cô một cái: “Em cứ khư khư cái đèn, bảo bỏ tay ra, lại không nghe, anh làm thế nào được”

“Đây là đèn cổ, rất đắt, em sợ anh làm hỏng.”

“Nói từ sớm, anh sẽ chịu trách nhiệm —- làm hỏng thì mua cho em cái khác là được. Còn phải nhớ, đàn ông trời sinh đã biết làm thế nào sửa thiết bị điện, không cần em đứng bên khoa chân múa tay, nói anh biết nên chạm chỗ nào, không nên chạm chỗ nào… được rồi, anh đói bụng, nhanh đi vào bếp làm bát mỳ.”

“Ăn, ăn, ăn, cả ngày chỉ biết ăn, mập chết anh đi!”

“Yên tâm, anh ăn nhiều hơn nữa cũng gầy hơn em.”

“Trang Hôn Hiểu, anh nói gì?”

“Sao, không phục, có bản lãnh thì bây giờ cởi hết quần áo, anh và em so xem.”

“……”

Đêm khuya H hoàn mỹ hạ màn.

PS: Sozi vì khiến các nàng tưởng bở =))))))))