PDA

Xem đầy đủ chức năng : Truyện ngắn của Dương Thuỵ



Nắng cô đơn
21-07-2010, 02:33 AM
Dấu lặng trong điệp khúc




Nguồn: Website vietnamcayda




Anh đã nhận ra cô ngay khi cô còn chưa bước chân vào nhà hàng qua tấm kính trong . Cô mặc áo dài màu sẫm, tóc đã uốn ngắn lưng lửng nơi vai, trông lớn hơn nhưng cũng đẹp hơn bội phần so với lần gặp cuối cách đây

Và kể từ lúc cô xuất hiện trong nhà hàng, anh cảm thấy mình bất ổn. Anh nói năng không được mạch lạc, làm đổ rượu ra bàn, cầm nhầm dao ăn của khách …Các ông tây ngạc nhiên vì sự bất cẩn của anh, nhưng rồi họ cũng khám phá ra anh đang bị tà áo dài ngồi ở cuối phòng chi phối.

-Cô ấy đẹp đó chớ !

-Trông cô ấy cười duyên dáng quá!

-Như thế mới làm thông dịch viên với khách nước ngoài được chứ !

Anh chỉ cười khi nghe họ ồn ào nhận xét về cô, tự hứa sẽ không để lộ bất cứ chuyện gì nữa. Nhưng anh lại thấy nhấp nhỏm, anh muốn được chuyện trò với cô. Cuối cùng thái độ ngồi trên lửa của anh làm những người khách cùng bàn bật cười và họ tế nhị xin phép về trước:

-Tôi hiểu, cậu còn trẻ lắm.

-Cảm ơn đã đi ăn tối với chúng tôi

-Cứ thế nhé, chúc thành công với cô ấy!

Thở phào nhìn họ rút lui trong trật tự, anh bình tâm ngồi lại ngắm nhìn cô kỹ hơn. “Tưởng rằng đã quên, hoá ra”, anh tự thú nhận “mình vẫn còn …”

Ngày đó cả trường đều biết rằng anh và cô phải lòng nhau, họ nói 2 người rất xứng đôi ừa lứa, ít ra là nhìn từ bề ngoài. Bản thân anh cũng nhận thấy như vậy và thầm mơ ước thật sự trở thành tri kỷ với cô. Và chắc rằng, cô cũng mong như vậỵ Nhưng phàm ở đời, không có gì đơn giản và dễ dàng. Anh biết mình khó có thể vượt qua bức tường vô hình ấy, còn cô thì …

Cả bàn cô ngồi đã lục đục đứng dậy chuẩn bị ra về . Anh hốt hoảng, nếu để vuột cơ hội này, sợ không còn dịp để chuyện trò cùng cô . Lúc cô đi ngang qua, anh lúng túng cất lời:

-Ly đi phiên dịch hả ?

Cô nhìn anh không vui không buồn, không bất ngờ cũng không hồ hởi. Cô cươì nửa vời:

-Thưa thầy! thầy cũng đi với khách ?

-Ừ, anh gật đầu, vẫn công việc cũ .

Cô quay sang giới thiệu vớI khách của mình anh là một người quen xin tạm biệt họ tại đây. Anh khó chịu “Thật ra chẳng bao giờ cô ta xem mình là thầy cả!”

Cô vén tà áo dài rất điệu nghệ, tự tin mỉm cườI ngồi xuống ghế đối diện với anh .

-Thầy nghỉ dạy luôn ? Em tiếc cho lứa đàn em sau này.

- Ly là người từng chê bai tôi dạy khó hiểu mà

– Anh vẫn chưa quên chuyện cũ .

-Dạ đúng! Thì em nói tiếc là tiếc cho lứa đàn em không có dịp được thọ giáo một người khó hiểu như thầy !

Lại méo mó . Anh lắc đầu cười. Lâu lắm rồi hình như không có ai nói chuyện theo cái lối dễ chạm tự ái kiểu này với anh . Và hình như trong đời anh, cô là người dám làm chuyện đó .

-Tôi dạy khó hiểu thì OK ! Anh lấy lại phong độ và bản lãnh của 1 chàng trai sớm thành đạt – Nhưng tôi thiết nghĩ, để bị cho là người khó hiểu, thì phải nên xét lại. Vì sao những bộ fim đoạt giải Oscar, những quyển sách đoạt giảI Goncour đều được cho là khó hiểu ? Vấn đề là ở chỗ, người đối diện không được thông minh lắm .

Cô nhướng mày nhìn anh, cười phô hàm răng ngọc ngà, mắt cô long lanh, khuôn mặt bừng bừng sáng . Anh thấy nhói đau nơi tim: Cô đẹp quá ! Cô không đốp chát lạI anh câu này, chỉ cười, thật lạ !

-Mà không phảI chỉ 1 mình Ly chê tôi khó hiểu- Anh nói tiếp vẻ tự tin và hơi ngạo mạn – Tôi cũng tiếc cho mình: đến nay vẫn chưa có ai kiên nhẫn để tìm hiểu tôi .

-Thầy!- Cô vẫn còn cười - Thầy có biết không, một viên kim cương còn thô thì người ta có đủ kiên nhẫn để mài dũa nó cho đẹp hơn sáng hơn; chứ 1 viên đá bình thường thì cùng lắm là người ta đủ sức mài mòn cho nó trơn láng, ai đâu đủ kiên nhẫn mà mài gọt nuôi hy vọng sẽ phát hiện 1 viên ngọc trong đá . Đã là đá rồi thì có làm gì, bản chất của nó cũng chỉ là đá thôi.Vô dụng!

Lần này thì anh tái mặt . Cái ví dụ của cô mới thật là hỗn xược. Thế mà cô vẫn tỉnh bơ, lại có ý dò xét thái độ của anh .

-Tôi tự hỏi – Anh hít hơi- Tại sao tôi và Ly cứ nói chuyện theo kiểu này hoài ? Dù sao tôi cũng là …

-Em xin lỗi- Cô lại cười, vẻ mặt chẳng tỏ gì là ngườI biết lỗi – Em chỉ mạo muội thử lòng kiên nhẫn của thầy 1 chút thôi mà ! Như thầy, đã nắm trong tay mình 1 viên kim cương mà còn không đủ kiên nhẫn để …

Anh hiểu, cô đang trách móc anh . Anh đã chạy trốn, đã bỏ đi viên ngọc mà nhiều người mơ ước .

-Thôi được, Tôi-không-phải-là-người-có-kiên-nhẫn, Anh đều giọng. Nhưng xin mạn phép cho tôi hỏi điều này: Ly đã tìm thấy ai đủ sức mài dũa kim cương chưa ?

Lần này, anh nhận thấy đến phiên cô tái mặt. Nhưng cô cũng bản lãnh lắm: -Hứa để mài dũa khi đã sở hữu kim cương thì có rất nhiều người – Cô xuống giọng- Nhưng em còn nghi ngờ tay nghề và con mắt nhìn ngọc của họ .

-Tôi và Ly lại sa đà vô cách nói chuyện theo trường phái trừu tượng nữa rồi –Anh thốt lên khi thấy cô bắt đầu không còn giữ được bình tĩnh –Mình nói chuyện khác nhé ?

-Lúc thầy đi du học, thầy đã làm đơn nghỉ dạy rồi phải không ? Cô gượng gạo đổi đề tài - Ở bên đó 1 năm thầy có bị các cô đầm bao vây không ?

-Không! Mấy cô đó chê tôi – Anh nói xong mới thấy mình lỡ lời vạch áo cho người xem lưng- Ly biết chê gì không ?

-Dạ không – Cô thật thà .

-Họ chê tôi chỉ có một điểm- Anh mỉm cười, nghĩ mình có thể chuyển hướng câu thú nhận ngu ngốc vừa rồi - Họ chê tôi sao toàn vẹn quá !

-À, cô cũng hơi bị bất ngờ vì tài bẻ lái của anh . Cũng đúng thôi, họ chê thầy là phải. Vì như nhận định từ ngàn xưa “Nhân vô thập toàn”, thầy đã thập toàn thì ắt không còn là nhân nữa .

-Ly! –Anh kêu lên- Không thay đổi 1 chút nào hết ! –

Thầy cũng vậy- Cô đột nhiên ấm ức- Em ghét thầy !

Thế rồi cả 2 ngỡ ngàng nhìn nhau. Trong ánh mắt của cô anh vẫn dễ dàng nhìn ra hình bóng của mình. Nhưng những gì đã qua … Anh đã chạy trốn cô, trốn viên ngọc sáng giá dù chưa gọt dũa. Anh sợ mình sẽ lu mờ bên cạnh cô . Anh tìm ngươì ít lấp lánh hơn . Anh đã tập quên cô và hình như sắp toại nguyện nếu như đừng có cuộc gặp gỡ này. Anh chợt hiểu, anh sẽ không bao giờ thoả mãn với bất kỳ người con gái nào khác, vì họ sẽ trở nên thô kệch trong mắt anh qua lăng kính con người cô . Còn nhượng bộ ? Anh không có ý định đó với cô . Anh biết mình ích kỷ .

-Bao quanh thầy và em ngày ngày là những người khách nước ngoài – Cô lên tiếng trước- Họ đến rồ đi, chẳng cần để ý quan tâm gì . Còn dân mình lại cho công việc của thầy và em là tuyệt diệu . Em hiểu, thâỳ có lý của mình khi quyết định bỏ dạy để đầu tư vô ngành ngoại giao . Và em cũng hiểu vì sao gia đình và bạn bè lạI chân thành khuyên em sau này ra trường đi theo ngành du lịch. Em không cưỡng được sức hút của cuộc sống … Thầy !

Cô chợt gọi anh đầy thảng thốt . Anh thì có thể làm gì . Anh cũng như cô .

-Đừng suy nghĩ rắc rối nữa- Anh mỉm cười tỏ vẻ bao dung khích lệ- Cứ sống như mọi người và … tìm cho mình 1 chỗ dựa, không còn quá sớm nữa đâu .

Cả anh và cô đều hiểu, 1 khi anh đã nói ra điều này, lý trí vẫn còn làm chủ trái tim, anh vẫn giữ nguyên quyết định của mình . Anh vẫn hoài là người ích kỷ .

-Em mệt mỏi lắm- Cô buồn bã gượng cười- Tìm làm gì hở thầy, tìm ra mà người ta không cho mình dựa hoặc ngỡ đã tìm ra đến khi dựa vào mới hay nó mục rỗng thì … thà là cứ đứng 1 mình giữa đời này còn hơn.

-Ly bi quan quá- Anh thấy lòng mình chùng xuống hết cỡ- Chúa dạy “cứ đi sẽ đến, cứ tìm sẽ gặp, cứ gõ sẽ mở....”

-Thầy!- Cô thốt lên, ánh mắt vụt giễu cợt- Thế nếu bây giờ em gõ vào đây …

Cô đưa tay lên và chậm rãi đặt nó lên lồng ngực trái của anh . Anh nghe xây xẩm mặt mày .

-… Em gõ vào đây thì thầy hãy dạy dùm em, nó có mở ra không hay bao nhiêu lời dị nghị, đàm tiếu và cả sự khi dễ của người chủ cánh cửa này sẽ vây bọc lấy em !?!

Lúc anh choàng tỉnh, mở mắt ra thì cô đã đi đâu mất rồi.

Nắng cô đơn
21-07-2010, 02:47 AM
GIÁO ĐƯỜNG XUÂN




Tối thứ sáu cuối tuần, theo thói quen, Phố rời ký túc xá, để mình tự cuốn theo dòng người vào trung tâm thành phố. Trừ lúc mưa to gió lớn hay trời lạnh quá độ, cô chồn chân nhìn qua cửa sổ rồi mở đĩa hát, những bản nhạc pháp trữ tình của thập niên 60. Cuộc sống lẻ loi nơi xứ người tạo cho Phố một thói quen kỳ quặc. Ở Sài Gòn, chưa bao giờ trong đời cô ra khỏi nhà với bước chân vô định. Cuộc đời cô được lên kế hoạch và những mục tiêu liên tục đặt ra...

Tối thứ sáu đầu tiên ở thành phố đại học này, Phố ra khỏi nhà chỉ với mục đích tìm chút khí trời. Những ngày vùi đầu trong nghiên cứu làm cô ngộp thở. Cô không đáp xe bus, chầm chậm rảo qua những con phố. Những chiếc lá đỏ mùa thu được đèn đường sưởi ánh vàng âu yếm. Ra đến trung tâm, Phố đuối chân. Cô ngồi xuống bệ cửa một giáo đường. Gió thốc đến làm cô nảy ý định đẩy cửa vào bên trong. Và, Phố thấy nhớ, người con trai chưa bao giờ nói yêu cô ...

Giáng sinh năm đó, Lễ rủ Phố đi nhà thờ. Cô không có đạo, chơi thân với Lễ suốt bao năm đại học, mỗi khi nghe anh nói mình phải đi lễ ngày chủ nhật, Phố thắc mắc :” Có gì thú vị ?”. Hai người cùng ngồi nghiêm trang, tay đặt ngay ngắn trên đùi. Phố mặc áo dài trắng như Lễ yêu cầu, lòng đầy hồi hộp. Cô hầu như không nhớ hôm đó vị linh mục trẻ giảng gì. Phố cảm nhận sự xúc động Lễ trao cho cô. Anh hình như cũng không thể lắng nghe những lời giảng. Lúc quỳ bên anh cầu nguyện, cô cúi mặt, tim lỗi nhịp: “Xin cho Lễ nói yêu con ...”. Cuối buổi lễ, anh hỏi cô muốn nếm bánh thánh không. Hai người xếp hàng đến nhận bánh . “Cầu nguyện đi – anh thì thầm – cho tới khi bánh tan ...”. Lần này Phố chỉ nhìn anh. Trán Lễ cao, mũi thanh, môi đầy đặn. Anh nhắm mắt cầu nguyện với tất cả đức tin. Tan lễ, anh chở cô hòa vào dòng người đổ ra trung tâm Sài Gòn. Hai người vào 1 quán café ấm cúng . “Phố thấy đi lễ ra sao ?”. Cô cười, thú nhận mình không tập trung. “Nhưng vui lắm, chốc chốc lại hát, rồi cứ đứng lên ngồi xuống . A, bánh thánh chả có mùi vị gì ...”. Lễ nhìn vào mắt cô:” Tối nay, để cho Phố ăn bánh thánh như vậy ... Lễ mắc tội rồi đó!”. Cô bất ngờ: “Tại sao ?”. Lễ chậm rãi: “Vì Phố không có đạo, không có đức tin. Nhưng thôi, chia đôi tội với Lễ nhé!”.

Giáng sinh ở Pháp, Phố một mình nằm nghe nhạc của Christophe. Chán chê, cô quyết định ra phố, tìm đến thánh đường mình tình cờ bước vào hôm thứ sáu lang thang đầu tiên ấy. Việt Nam náo nhiệt bao nhiêu, Pháp lại vắng vẻ bấy nhiêu vào đêm Noel. Những cây thông được trang trí bằng vô số ngôi sao tỏa sáng. Khắp nơi, đèn đủ màu giăng trên cao rực rỡ. Những quả chuông nhỏ, cành lá ô rô và những gói quà thắt nơ đỏ đặt trong bí tất được trang hòang suốt các ngả đường đổ ra trung tâm. Sự hực hỡ của những vật trang trí càng làm tăng sự hoang vắng trái ngược của phố phường. Đêm nay ai cũng về đòan tụ cùng gia đình, chỉ mình Phố mải lang thang. Trời rét!. Hai giờ sáng rồi. Giáo đường đã đóng cửa. Cô ngồi xuống bậc thềm. Lần này cô nhìn thấy tên nhà thờ đính bằng một bảng nhỏ kim lọai ” Toussaints” (Các Thánh). Bất cứ lúc nào nhìn thấy nhà thờ, Phố lại nghĩ đến Lễ. Đêm nay cô càng nhớ da diết.

Một bóng áo chòang đen đột ngột bước ra từ cửa phụ nhà thờ. Phố hốt hoảng thốt lên 1 tiếng kêu, luống cuống đứng dậy, tháo chạy.

- Tôi làm cô sợ sao ?

Giọng trầm ấm đuổi theo sau lưng Phố . Cô dừng lại . Người đàn ông mặc áo chòang đen rảo bước đến bên Phố . Cô vui mừng nhận ra đó là người châu Á .

Cô làm gì ngồi ngòai cửa nhà thờ một mình ? Cô có cần giúp đỡ không ? Phố nhìn thấy trên ngực áo chòang đen một thánh giá nhỏ được thêu sắc nét . Cô an tâm, lí nhí:

- Tôi đi dạo.
- Một mình ? vào lúc 2 giờ khuya ?

Phố cúi đầu im lặng. Vẻ lúng túng của cô càng làm người đàn ông lạ quan tâm:

- Cô có muốn giúp đỡ không ? Cô người gốc nước nào ?
- Việt Nam.
- Việt Nam thật sao ? Chúng ta là đồng hương !

Phố ngước nhìn người lạ . Ông ta hãy còn trẻ, trên 30, mắt dịu dàng, khuôn mặt phúc hậu.

- Anh người Việt thiệt hả ?

Cô hỏi bằng tiếng mẹ đẻ . Và cô nhận được câu trả lời bằng đúng ngôn ngữ đó . Hai người xa lạ bất giác nhìn nhau thật thiện cảm. Cái cảnh “xa quê hương ngộ cố tri” làm Phố xúc động khó thốt nên lời. Người đối diện mỉm cười, tia nhìn ấm áp. Phố tự giới thiệu mình là nghiên cứu sinh, sang Pháp được gần 3 tháng nay rồi. Đêm nay vì không gia đình, không bạn bè, cô đành chịu cảnh lang thang 1 mình nơi phố vắng.

Tội nghiệp ! – Đồng hương thốt lên - Nếu mình quen nhau sớm hơn 1 ngày, tôi đã có thể mời em cùng ăn reveillon. Đêm Noel mà cô đơn thế này ... Tôi ở sát ngay đây, vừa ăn tiệc nửa đêm với các vị trong nhà thờ xong. Tôi tên Vũ, 40 tuổi ... Phố bật cười vì những lời khai báo không cần thiết.

- Anh người Công giáo ? Anh đảm nhận việc gì đó của nhà thờ ?

- Ừ! - Người lạ ôn tồn – Tôi là linh mục.

- Sao ? - Phố la hoảng - vậy em có phải gọi anh là “cha” không ?

Vị linh mục trẻ bật cười nhìn cô bụm miệng thảng thốt.

Không cần! Cứ gọi thân mật là anh Vũ cũng được.

Anh Vũ quay lại nhà xứ lấy xe hơi đưa Phố về ký túc xá . Hẹp dịp khác nói chuyện tiện hơn. Cô bước vào phòng mình, leo lên giường trùm chăn kín đầu. Tại sao cô “có duyên” với người tu trì đến vậy ? Tốt nghiệp đại học, cô chờ đợi 1 lời tỏ tình thì đột ngột Lễ đến chào từ giã . Anh sang Pháp du học. Cô nói sẽ chờ . Anh lắc đầu, giọng xúc động: “Đừng! Lễ sẽ là sinh viên trường dòng”. Phố không hiểu. Cho đến bây giờ cô cũng không hiểu. Anh nói nhiều lắm, cô chẳng nhớ gì, những từ lạ lẫm : đại chủng viện, thần học, khấn trọn đời ...”. Mãi đến hôm đưa anh ra sân bay, Lễ cầm tay Phố dịu dàng: “Ráng học tiếp nha, Phố có tiền đồ lắm. Lễ sẽ cầu nguyện cho Phố ...”, cô mới gật đầu, chấp nhận: Lễ đi tu !

Lễ đi rồi Phố chẳng thiết gì nữa. Nhưng cô vẫn vào tiếp Cao học, đặt ra nhiều mục tiêu cho đời mình. Cô nhận được vài lá thư của anh, theo lệ xã giao. Anh không giải thích vì sao mình chọn con đường này, bởi anh biết, Phố sẽ chẳng bao giờ hiểu. Cô cũng không đòi hỏi Lễ phải phân bua gì, vì cô chắc, mình sẽ nhất định không thèm tin. Mỗi khi bạn bè trong lớp gặp lại nhau, họ vẫn hoài thắc mắc “Lễ và Phố thân nhau vậy. Ai ngờ!”. Rồi họ đoán già đoán non :"Hay Phố làm gì để Lễ thất vọng quá, phải đi tu ? hay Lễ không có khả năng làm 1 người đàn ông đúng nghĩa ?”. Phố cười, buồn: “Lễ nói đó là ơn kêu gọi, là lý tưởng hiến đời mình cho Chúa, là ... là điều thiêng liêng hơn tình yêu chỉ dành cho 1 người”. Mọi người nhìn Phố ái ngại, rồi họ thì thầm: “Uổng quá! Uổng quá!”

Đường học vấn của Phố ngày càng suôn sẻ. Trước khi sang Pháp tu nghiệp, cô đến nhà ba mẹ Lễ từ giã . Người mẹ ngoan đạo, lúc nào cũng đeo cây thánh giá to bằng bàn tay hồ hởi khoe thành tích gì đó của con trai mình. Bà nói nhiều lắm, về chặng đường gian nan Lễ để vượt qua để trở thành “người thợ của Chúa”. Lễ vẫn chưa được thụ phong linh mục, nhưng ngày đó rồi sẽ đến. Mẹ anh đã kỳ vọng vào tương lai tu trì của con trai khi anh vừa mới sanh ra. Bởi thế, bà đặt tên anh là Lễ . Phô’ nhìn khuôn mặt ngời sáng đầy tự hào của bà, cô bỏ ý định hỏi địa chỉ mới của anh.

Anh Vũ gọi vào ký túc xá tìm Phố ít hôm sau lần gặp gỡ tình cờ. Anh mời cô về nhà xứ, giới thiệu với mấy linh mục người Pháp cùng nhà thờ. Cô hơi e ngại vì mình không có đạo. Anh Vũ thân thiện, đối xử với Phố như 1 người em. Cô thấy anh thật khác với những người tu hành thường gặp ở Việt Nam. Ngày bé, Phố được học Pháp văn với các soeur trường La Providence, lớn lên chút nữa cô học với mấy frère ở Tabert. Họ khá nghiêm khắc, ít cười và ra vẻ đạo mạo. Anh Vũ có thể trao đổi những chuyện rất đời khá thoải mái với Phố: cách ăn mặc không cần đồ lót của tụi đầm, lối sống thử trước hôn nhân, tình yêu giữa những người khác màu da... Có thể vì định cư ở Pháp gần hai mươi năm, tư tưởng của anh giống với người phương Tây – thoáng, không xem trọng hình thức, đề cao sự tự nguyện của cá nhân... Phố thấy mình khá hợp jeux với anh dù tuổi tác chênh lệch. Đến lần gặp gỡ thứ 4, Phố đã dám hỏi thẳng người bạn vong niên: “Vì sao linh mục cũng có những sinh hoạt như người bình thường: không cạo đầu, không mặc áo thày tu, không ăn chay, không cấm giao du kết bạn với nhiều người ... mà vẫn không bị cám dỗ ?”. Lần khác, cô lại thắc mắc: “Tại sao đạo Công giáo không cho linh mục lấy vợ như những mục sư Tin Lành, như thế, họ sẽ có đời sống tâm sinh lý quân bình hơn, sẽ hiến dâng đời mình cho mọi người tốt hơn ?”. Và có khi, cô thật thà nói với anh bằng 1 giọng bâng khuâng: “ Sau 1 thời gian làm linh mục, người ta có quyền ra khỏi cuộc sống tu trì để lập gia đình không ?!”. Lúc nào anh Vũ cũng từ tốn giải thích cho Phố, anh thường trả lời nửa nghiêm túc, nửa khôi hài. Vì thế, tưởng đã cắt nghĩa thật cặn kẽ, nhưng rốt cục cô cũng chưa nắm được hết cái gọi là “lý tưởng hiến dâng”.

Sang xuân, trời ngày càng ấm lên. Phố giờ đã quen thuộc với những con đường nhỏ lát đá hiền hoà. Cô vẫn giữ thói quen lang thang vào chiều thứ sáu dù việc nghiên cứu bận bịu hơn. Có những sáng chủ nhật cô đi lễ ở nhà thờ Toussaits, dù không mấy hiểu những lời giảng, Phố vẫn thấy lòng bình an. Sau lễ cô thường đợi gặp anh Vũ. Anh chỉ huy ca đoàn và chơi piano rất hay. Những lần anh đứng giảng, Phố tự hào nhìn giáo dân say sưa lắng nghe.Khi xưa người Pháp sang Việt Nam truyền đạo, thế mà nay chính những linh mục Việt lại giảng đạo cho dân Pháp ! Cô bớt ray rứt mỗi khi nghĩ về Lễ và cầu mong anh thật sự hạnh phúc với con đường đã chọn. Rồi đột nhiên, vào một tối cuối tuần, Phố nhận được điện thoại:

- Phố ?

Tim cô nghẹn lại, không muốn tin.

- Phố ơi ?

- Lễ!

- Qua đây sao không liên lạc với Lễ ? - Giọng anh bình tĩnh, dịu dàng – tình cờ Lễ nghe tin, phải phone về tận nhà Phố ở Việt Nam để hỏi số cầm tay đó.

- Thôi, để Lễ được yên tĩnh - Phố nhạc nhiên thấy giọng mình không hờn dỗi.
- Ngày mai Lễ có 1 buổi họp ở chỗ Phố đang học. Từ Paris, Lễ lấy xe lửa xuống. Xong việc mình gặp một chút nhé! Hẹn nhau ở đâu ?
- Trước cửa nhà thờ Toussaints - Phố chọn địa điểm ngay, dường như cô đã đợi ngày này lâu lắm.

Khác với thói quen hay mất ngủ thường ngày, đêm ấy Phố chìm vào giấc ngủ thật nhẹ nhàng. Cô đến chỗ hẹn trễ 2 phút. Lễ đứng đó, mặt sáng bừng, áo khoác đen hợp với anh hơn bất cứ trang phục nào. Phố thật lòng: “Lễ đẹp ra nhiều quá, rất đẹp!”. Anh cười, mắt tinh nghịch: “Nếu trước kia Phố khen thế này, Lễ đã không đi tu!”. Hai người nhìn nhau, thoáng chốc nhận ra một phần đời của mình. Dẫu sao, cũng không thể phủ nhận. Nhưng Phố biết, cô có khen anh bao nhiêu, thậm chí có bày tỏ tình cảm với anh chăng nữa, Lễ vẫn chọn con đường hiện nay. Hai người vào một nhà hàng nhỏ, Lễ giúp Phố cởi áo khoác. Cô gật đầu hài lòng “có tiến bộ!” làm anh mỉm cười, hồng đôi gò má giá lạnh. Lễ kể cho Phố nghe chương trình học của anh mà hầu như cô chẳng hiểu gì. Song cô vẫn lắng nghe chăm chú.

- Dạo này Phố hay đi lễ lắm - Cô khoe - Nếu rãnh hơn Phố còn đọc Kinh Thánh, để tìm hiểu...

- Muốn vô đạo hay yêu ai có đạo? - Lễ hỏi, giọng tỉnh rụi.

- Không - Phố thành thực - Ở đây cô đơn, buồn và bị nhiều áp lực. Nếu có đức tin và 1 tôn giáo để dựa vào thì tốt hơn... A! Phố có quen 1 linh mục người Việt Nam, cũng nhờ anh ta...

Cô hào hứng kể cho Lễ nghe lần tình cờ gặp anh Vũ và mối quan hệ thân thiết của 2 anh em. Lễ làm bộ nghiêm:

- Thì ra! Hèn gì mà ham đi lễ. Thôi đừng cám dỗ người ta!
- Nếu cám dỗ được, Phố đã lựa người trẻ hơn, đẹp trai hơn và chưa trải qua nhiều năm thử thách.

- Ơn Chúa!

Anh vẫn cố tình đùa. Phố cười, lòng thanh thản: "Phố tôn trọng con đường mỗi người đã chọn. Đó thực sự là lý tưởng sống. Còn như Phố, chinh phục con đường học vấn, lấy hết bằng này đến bằng kia. Để rồi, đôi lúc giật mình tự hỏi- "Vì lẽ gì?". Lễ nhìn cô chăm chú: "Đó cũng là lý tưởng! Có kiến thức để giúp bản thân và người khác sống tốt hơn!". Phố gục gặc đầu, anh lúc nào cũng hiểu cô hơn chính bản thân mình. Lễ đặt tay lên vai cô, chậm rãi: "Cảm ơn Phố giờ đã hiểu cho Lễ. Cũng có thể chưa thật hiểu, vì Phố không có đạo, không được sinh ra trong môi trường tràn ngập đức tin, nhưng dù sao Phố cũng thông cảm cho Lễ - anh dừnglại, nhìn cô ấm áp - Thật lòng, Lễ luôn ray rứt vì đã làm Phố hụt hẫng. Dù chọn con đường hiến dâng cho mọi người, Lễ cũng có nhu cầu tình cảm riêng cho cá nhân mình...".

Anh Vũ thắc mắc vì sao Phố nhất định đòi gặp. Cô nói trong điện thoại: "Em cần có người nghe em xưng tội. Không tìm anh còn biết tìm ai ?". Cô chờ anh trước cửa nhà thờ, lần đầu tiên anh thấy cô mặc váy, khăn choàng màu hồng và mang giày cao.

- Nhìn gì dữ vậy? Trời xuân ấm lên rồi - Phố tươi tắn - Anh cũng nên mặc veste nhẹ thôi...
- - Có chuyện gì? - Anh Vũ làm bộ cáu - Anh bận lắm đó ! Cho em 10 phút.
- Em muốn xưng tội! - Phố ngồi xuống bậc thềm - Trong cuộc đời linh mục của anh, đã có ai xưng tội "Thưa cha, con yêu người!" chưa?
- Không đến mức sỗ sàng như vậy! - Anh nhìn Phố lạ lẫm, trả lời.
- Vậy anh từng rung động với ai chưa? Thời trẻ, trước khi vào trường dòng, anh cũng biết yêu thương mà...

Anh tiếp tục nhìn cô bằng ánh mắt lạ lùng. Cô nhận ra sự lo ngại anh cố che giấu.

Dẫu không thể lập gia đình vì muốn cống hiến cả cuộc đời mình cho giáo hội, những linh mục cũng có quyền luyến ái chứ!? - Phố vẫn sôi nổi dù biết người đối diện dần dần không thoải mái- Và dù không thể sống chung , họ cũng có quyền giữ trong tim hình ảnh của người mình yêu chứ!?

Lần đầu tiên Phố nhận ra anh Vũ bối rối. Cô vẫn tiếp tục bộc lộ lòng mình:

- Tình yêu không có tội. Bởi ở đâu có tình yêu, ở đó có sự hiện diện của Chúa...

- Hôm nay em làm sao vậy? - Anh Vũ không kiên nhẫn dù vẫn cố khôi hài - Bộ học nhiều quá nên thần kinh có vấn đề hả?

- Em đang yêu - Phố thành thực - Tại sao những người đàn ông lý tưởng đều trở thành linh mục?

Anh Vũ run run sờ trán cô. Phố nhẹ nhàng gạt tay anh ra.

Em rất tỉnh và ý thức được tình cảm của mình - Phố đứng dậy chuẩn bị đi - Em yêu 1 người không bao giờ có thể cho em cuộc sống lứa đôi. Và, em chấp nhận. Yêu bao giờ cũng thú vị hơn được yêu...

Phố bỏ đi. Sau lưng cô, vị linh mục không còn trẻ nhíu mày hoang mang. Tiếng giày cao gót gõ xuống những viên đá lót đường, Phố nghe tim mình đều nhịp.

Nắng cô đơn
21-07-2010, 03:06 AM
LÝ THUYẾT




Vừa mới dắt xe vào bãi gởi xe của câu lạc bộ võ thuật Aikido tôi đã bị nhờ vả:

- Anh ơi! Anh dắt dùm em chiếc xe và gạt chống dùm luôn, nặng quá hà!

Tôi gật đầu làm theo đề nghị .

- Dạ cảm ơn anh nhiều nhe!

Tôi ngẩng đầu lên nhìn người mình vừa ra ơn . A! Cô bé đai trắng mới vô học vài ngày đây mà

- Chết cha! Cô bé thè lưỡi - Thầy chứ hổng phải anh .

Miệng thì nói "chết cha" nhưng con mắt thì lém lỉnh dễ sợ . Tôi cũng không phải dễ bị ăn hiếp:

- Không sao! Anh hay thầy gì mà không được, dù sao tôi vẫn chưa dạy em . Mà nếu có dạy võ thì gọi anh cũng không sao . Vì "một chữ cũng thầy, nửa chữ cũng thầy" nhưng tôi đâu có dạy chữ, tôi dạy võ .

Dạ! Không gọi bằng thầy - Cô bé gật đầu đồng ý - Nhưng con không dám gọi bằng anh đâu, phạm thượng lắm . "Một thế võ cũng sư phụ, một phần tư đường quyền cũng sư phụ, chuẩn bị dạy cũng sư phụ" . Dạ bái kiến sư phụ.

Sư phụ ? - Dạ! Chẳng hay sư phụ có đồng ý ?

Sư phụ! Cũng oai lắm chứ (mặc dù nghe có vẻ giống dân ghiền phim kiếm hiệp Hồng Kông quá) . - OK!

Thấy tôi gật đầu đầy hào hứng, cô bé và đám bạn bật cười . Tôi tỉnh bơ bắt đầu lên mặt sư phụ :

- Vài hôm nữa sau khi mấy em học các cách lộn và các động tác khởi động xong với thầy Tùng, sẽ tới phiên tôi dậy đó . Báo cho biết trước, tôi không có hiền đâu .

- Dạ đệ tử xin hân hạnh và sung sướng chờ đến ngày được thụ giáo sư phụ ạ!

Cô bé quậy thật . Nhìn cái mặt non choẹt, hiền khô như con búp bê Nhật Bản, ai ngờ ... Tôi vẫn chưa biết tên của đệ tử tương lai này nữa, bữa tới cô bé sẽ thêu bảng tên lên áo . Tôi chuẩn bị sẵn phương pháp đặc biệt để huấn luyện cho lứa đai trắng mới vô . Giỡn mặt là tôi cho hít đất đã đời . Cô bé búp bê ấy, hãy coi chừng!

Tất cả các đòn trong môn võ Aikido của chúng ta khi vận dụng đều phải nhẹ nhàng uyển chuyển . Chủ yếu là "hù" đối phương thôi, chúng ta không chủ trương mạnh bạo với kẻ thù .

Thầy! - Một võ sinh thắc mắc - Võ này chỉ có thể tự vệ được chứ đâu có thể tấn công đối phương trước phải không thầy ? Nếu vậy thì lỗ lắm .

Tại sao lại muốn đánh trước, muốn gây sự hay sao ?

Tôi tìm cách lý giải cho cô võ sinh mới nhập môn:

- Học võ để tự vệ chớ không phải ờ ... ờ .... chớ không phải ... - Chớ không phải học võ để phá hủy cuộc sống .

Búp bê Nhật Bản buột miệng nói leo, giúp tôi giải thích cho bạn .

Đám đai trắng ồ lên trước câu nói triết lý của Nhu . Nghĩ cũng ngộ thiệt, tánh tình thì cương không chịu được vậy mà tên "Nhu" . Tôi cũng cười nhưng nghiêm mặt liền để "người ta" đừng tưởng mình hay lắm.

- Các em có thấy dòng chữ "Võ đạo ta tình thương hòa hợp" không ? Giữa bạn bè đồng môn với nhau khi tập đòn không được mạnh bạo - Tôi tiếp tục bài học đạo đức. - Phải chiều chuộng yêu mến nhau . Bạn ngã ta nâng, ta ngã bạn nâng . Đối xử với nhau phải đẹp lòng cả đôi bên.

Thầy ơi cho em có ý kiến - Nhu lễ phép xin nhưng tôi chưa kịp gật đầu cho phép thì cô bé đã tròn miệng nói - Thầy bảo đối xử với nhau phải đẹp lòng đôi bên vậy mà nãy giờ thầy bắt tụi em quỳ mỏi gối quá chừng, hổng thấy tình thương hòa hợp gì hết .

Nhìn đôi má bầu bĩnh phụng phịu tôi không nhịn được cười, các bạn Nhu cũng cười .

Nhu đi học võ mà nhõng nhẽo quá - Chung, võ sinh nam duy nhất trong đám đai trắng ghẹo cô bạn đồng môn - Làm thầy khó xử kìa !

Thời gian trôi qua lẹ thật, mới ngày nào tôi giảng giải bài học nhập môn trước những võ sinh đai trắng vậy mà tuần sau tất cả đã thi chuẩn bị lên đai xanh rồi . Hai tháng làm sư phụ cho Nhu thật vui . Cô bé có cá tính rất "ngộ", lúc thì mạnh dạn gan lì đỡ đòn rất chì, lúc lại õng ẹo, nhõng nhẽo than mệt đòi nghỉ sớm . Sân Aikido có rất nhiều nam sinh chiều chuộng Nhu . Với giọng nói nhỏ nhẹ lúc nhờ vả, mỗi lần gởi xe Nhu đều có người dắt dùm, lên cầu thang cũng được xách túi hộ . Chung luôn rót nước mời cô bạn đồng môn dễ thương sau Nhu thu hút cảm tình của bọn nam sinh ở đây không khó khăn gì . Cô nàng chia đều các câu nói, những nụ cười, Nhu khéo léo đến nỗi không ai phật lòng cả . Nhiều lúc tôi cũng muốn nổi quạu khi Nhu bỏ tập và lôi kéo các bạn theo mình . Nhưng cô bé khôn lắm, thấy tôi gần nổi giận là giả lả ngay . Và không biết bao nhiêu là lý do để xin lỗi . Tôi lỡ dạy "Tình thương hòa hợp" nên không thể không tha thứ . Vả lại tuổi tác thầy trò chúng tôi có đáng là bao để lên mặt hình sự . Nhu chỉ gọi tôi là "sư phụ" vào lúc nào cô bé muốn nhõng nhẽo . Còn bình thường như các bạn, cô bé gọi tôi là "thầy" . Cũng một từ "thầy" nhưng được phát ra từ miệng cô bé Búp Bê này lại nghe ngộ nghĩnh hơn, dễ thương hơn, đặc biệt hơn những từ "thầy" của các võ sinh khác. Cô bé biết lúc nào kéo dài giọng "tha...ầy", lúc nào dứt khoát "thầy"!

Nhu thích tôi làm "ukê" (người bị đánh) cho cô bé tập đòn . Kéo tôi té xuống xong phải bẻ tay nhưng Nhu thường làm biếng bỏ qua bước kết thúc này . Có lần tôi không chịu .

Đánh gì mà hổng thấy đau gì hết trơn! - Ủa! Thầy muốn đau hả ?

Tôi gật đầu, Nhu bậm môi hăm dọa: - Thầy sẽ được toại nguyện, bẻ cho thầy lọi tay luôn .

Nhưng một võ sinh đai đen lâu năm như tôi cổ tay dẻo lắm, bẻ không đúng phương pháp lơ mơ đâu dễ làm tôi đau . Nhu lại không thường xuyên tập khóa tay nên dù cố gắng mím môi trợn mắt cô bé cũng không làm tôi đau. Nằm dưới thảm tập ngước nhìn Nhu khổ sở cố làm tôi phải đau, tôi không nhịn được cười . Điều này càng làm cô bé tức tối vì cho rằng tôi khiêu khích . Đột nhiên Nhu bỏ tay tôi ra, ngồi phịch tại chỗ giận dỗi:

Sao vậy ? - Tôi chọc quê Nhu - Thua rồi hả ? Ai biểu làm biếng tập! - Tại thầy - Nhu đổ thừa - Thầy giấu nghề không dạy em hết, nên thầy có bí quyết gì đó mặc dù em cố hết sức cũng không làm thầy đau được .

- Tôi chưa phạt cái tội làm biếng mà còn "lật họng" hả ?
- Đứng lên tập tiếp mau lên!

Tôi đưa tay cho cô bé nắm và giúp Nhu đứng dậy .

- Bây giờ làm ukê cho tôi đánh chớ, kỳ này coi kỹ cách tôi bẻ tay nhe .

- Thôi thầy, thầy mà bẻ thì đau lắm . - Thôi sao được - Tôi cương quyết - Khôn quá, đánh người ta nãy giờ mà hổng cho người ta đánh lại hả?

Cô bé bật cười, tôi cũng không thể nghiêm nét mặt.

- Hôm nay là bữa cuối tôi sẽ cho ôn lại tất cả các đòn đai trắng đã học để chuẩn bị cho kỳ thi lên đai vào đầu tháng này.

Các võ sinh nhao nhao:

- Sợ rớt quá thầy!
- Phải lộn ba vòng liên tiếp sợ chóng mặt quá thầy .
- Sợ không đậu được loại A thầy la .
- Bỗng Nhu nói to át tất cả: - Không được sợ . Sống trong sợ hãi là sống nửa cuộc đời .
- Tốt lắm - Tôi cười - Vậy em nào đậu loại C tôi sẽ phạt hít đất năm mươi cái . Loại B: ba mươi cái .

- Có phạt phải có thưởng chớ thầy - Nhu bắt bẻ - Đậu loại A sẽ được thầy dẫn đi ăn kem . Còn loại B thì phải trả tiền cho thầy ăn . Và em chắc là sẽ không có ai bị loại C. Dạ ... dạ ... Nhu lắp bắp: - Em có việc bận, em về.

- Vậy thì bữa khác mình đi cũng được! - Dạ khỏi !

Nhu quay lưng chạy mất . Chung và tôi nhìn nhau ngơ ngác . Các cô bạn của Nhu cười giải thích:

- Nó vậy đó, chỉ giỏi lanh chanh cái miệng . Thôi để tụi em bao nó ăn kem . Tụi em bị loại B mà .

Cuối cùng thì tôi cũng hiểu, ôi con gái! Với cô búp bê Nhật Bản này thì không thể làm gì, nói gì xa hơn . Với Nhu giữa lý thuyết và thực hành luôn có một khoảng cách nhất định . Tôi mỉm cười nhớ lại câu nói của các bạn em " Nó chỉ giỏi lanh chanh cái miệng".