PDA

Xem đầy đủ chức năng : Cầm gươm lên... rồi đi thẳng vào rừng...



hoatrungnguyen
18-04-2010, 10:43 PM
Một sáng tháng tư!
Giật mình thức giấc...
Trong veo những hạt mưa còn đọng lại trên những chiếc lá xanh...
Lá xanh quá mà nước lại trong veo! Ngỡ rằng giọt nước cũng màu xanh!
Ánh nắng từ đâu cuối chân trời le lói! Chiếc lá mỏng manh không giữ lại được chút nước long lanh!
Lá nghiêng mình, hạt nước rơi... Trong chốc lát... vỡ tan!
Gió buông mình chào khe khẽ, chuông gió lại vang... Âm thanh cũ... Giờ đây sao xa vời quá!
Những vỏ ốc va vào nhau khe khẽ... Đêm đã qua rồi, tỉnh dậy đi thôi!
Nhặt vội những kí ức còn lại sau giấc mơ!
Vươn vai hít đầy trời nhựa sống...
Chân trời xa xa!
Ánh nắng xa xa!
Gió chan hòa...
Ta với ta một mình một cõi...
Nhặt kiếm lên rồi lại bước giữa rừng hoa!
Nắng tháng tư đầy trời rực rỡ...

hoatrungnguyen
19-04-2010, 10:00 PM
Ánh mặt trời chênh chếch phía đông... Cũng là lúc anh nhẹ nhàng mở mắt em à!
Mở cửa phòng nhìn về phía áng mây xa xa!
Gió nhẹ nhàng hôn lên đầu tóc rối!
- Này cậu trai kia ơi! Mỉm cười lên chào đón ánh nắng mai nào!
Chị vừa bay qua từng ô cửa sổ nơi xa xa!
Vừa mỉm cười chào những khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc!
Vừa vượt muôn trùng đại dương xa xa!
Vừa băng ngang qua những cánh đồng xanh mướt cỏ tươi!
Vừa mang những cánh bồ công anh trắng tung mình theo gió!
Và... Một cánh đồng hoa vàng rực rỡ!
Trải dài cuối chân trời ánh nắng mai...
Giọt nước mắt cuối cùng cũng đã rơi đêm qua... Trong giấc mơ ấy...
Mưa hay nước mắt...
Nếu có một ngày... Anh sẽ làm một khu vườn đầy hoa... Một cánh đồng hoa vàng rực rỡ em có còn ghé qua...
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin7.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?My82Ny8zNjdiYWUxNDVkM2I4ZDI2OWFjMTU2ZjM3YWJmNGRjO S5cUIbaBmUsICDN8xJDhdUng5NpIEhvInagaMEYSBN4WeBq3dC BUmUsICdUngG7nWl8SMO5eW5oIE5ow6MgTMOiWeBXx0mUsICnV l

hoatrungnguyen
20-04-2010, 08:24 AM
Uhm!
Thì nắng...
Nắng lên rồi em à! Nắng chói chang, bất tận...
Nắng thiêu đốt cơ thể của anh nữa... Nắng thật đáng ghét em có biết ko?
Nhưng kỳ lạ quá... Anh lại thích nắng, nắng mang cái oi nồng của mùa hạ! Nắng làm cho mọi người không dám bước chân ra đường... Thế là đường rộng thênh thang, chạy xe giữa những trưa hè để mưu sinh mới thấy mình thật mạnh mẽ... dám so gan với mặt trời cơ đấy hihi!

Uhm!
Thì mưa...
Những hạt nữa lạnh lẽo rơi giữa giờ tan ca!
Những hạt mưa đầu mùa làm ướt tóc em lúc đi về! Mưa thật đáng trách em nhỉ?
Nhưng cung lạ quá... Anh cũng thích mưa, mưa mang kỷ niệm về bên anh! Mưa làm cho mọi người hối hả trên đường... Thế là con đường đang yên cũng bỗng chốc loạn hết lên... Và thế là cũng chẳng ai có thể biết được anh đang khóc hay là nước mưa nữa... Mặn đắng...

Có những vòng tròn, khi bắt đầu bước đi từ điểm này, chạy quanh 1 vòng chúng ta lại quay trở về với điểm xuất phát! Nhưng cũng có những vòng tròn, sẽ chẳng thế nào quay trở lại ngày xưa... Vòng tròn gãy... Và sẽ ko thể gọi đó là vòng tròn được nữa...

" Con đom đóm từ lúc sinh ra đã âm thầm yêu thương ánh trăng hiền hòa thân ái! Đom đóm vẫn mải miết đợi chờ ánh trăng trong một tình yêu lặng lẽ... Để đến lúc mặt trời lên, ánh nắng ban muôn màu sắc đến với muôn loài, Đom đóm thấy thật lẻ loi! Giọt sương vui đùa bên ánh nắng không muốn trả lời cho Đom Đóm, chị Gió từ đâu đến cũng mải miết bay trên những cánh đồng... Đom Đóm lại lặng lẽ quay trở về với gốc thông già nơi được sinh ra để rồi chú tan dần vào hư vô lặng lẽ, đi cùng với tình yêu đơn phương kia vậy!"

Em còn nhớ câu chuyện về chú Đom Đóm khờ dại không? Một bài hát hay phải không em? Sinh ra từ những hạt sương long lanh!
Tan biến vào hư vô lúc ánh nắng mai về!
Nhưng Đom Đóm không cần biết mà... Đom Đóm chỉ cần biết Yêu đủ để yêu và Yêu đủ để khóc thôi!

Uhm!
Thì... Bước qua những ngày mưa sẽ là những ngày nắng!
Thi... Bước qua những ngày nắng rồi mưa sẽ đến!
Uhm!
Thì... Bước qua đường cuối chân trời sẽ đến được cánh đồng hoa vàng rực rỡ...
Uhm!
Thì... Nhặt kiếm lên và bước vào rừng thẳm...

hoatrungnguyen
21-04-2010, 05:23 AM
Ánh tà dương buông xuống phía chân trời...
Vội vã hòa vào giòng người ngược xuôi!
Bỏ quên đằng sau những công việc hàng ngày! Như ánh nắng chói chang nhường chỗ cho màn đêm cô quạnh...
Dắt vội chiếc xe rồi rồ ga hòa vào dòng người đang chen chúc trên đường...
Khói và bụi... Kệ chứ!
Chợt giật mình thấy nhớ...
Nhớ một buổi chiều hôm ấy...
Kệ chứ... cách tốt nhất là tìm quên trong nỗi nhớ!
Bước qua những nỗi đau là những hoài niệm hạnh phúc!
Vẫn mỉm cười em à!
Đẹp lắm...
Nụ cười làm xao xuyến lòng ai! Nụ cười làm tim ai đau thắt lại...
Vẫn ánh mắt nheo nheo!
Vẫn những đường nét ấy!
Vậy mà... Lại có thể làm anh đau đến thế...
Ôm chặt lấy chiếc điện thoại vào lòng... Lặng lẽ chờ hoàng hôn buông rơi chiếc lá cuối ngày
Ngày mai... ánh bình minh lại lên...
Giữ chặt kiếm để vững bước trong rừng nhé...
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MC9jOC8wYzhhMDI3NGJlOTU0YjJmYzBkYWFkZGFlNmM4Njk5N C5cUIbaBmUsICDN8SG_DoG5nIEjDcUIbaBG4g4WeBqkWeBSDDg XB8VsOiWeBiBRdWFdUngZyBMWeB25nIC0gVHLGsMahWeBmmUsI CgUXXhdUng7NdUngaCBBWeBmh8ZmFsmUsIC2U

hoatrungnguyen
22-04-2010, 07:48 AM
Em à!
Hôm nay! HN nắng đẹp lắm, nắng vàng rực rỡ em có biết không!
Anh đứng lặng người trước những bậc thang của công ty và nhớ về ánh nắng ấy! Ánh nắng chan hòa...
Em có biết anh nhớ em như thế nào ko? Chắc em sẽ không biết được đâu nhỉ :(
Có nhiều lúc anh tự hỏi!
4 Năm ở bên cạnh nhau có bao giờ bằng được 7 ngày bên nhau không?
Và anh chợt nhận ra rằng... Chỉ 7 ngày thôi! 7 ngày và mãi mãi! 7 Ngày để mãi mãi cho đến cuối cuộc đời anh không thể nào nguôi ngoai nỗi nhớ!
Em à!
Giờ này em đang làm gì? Em có mệt không? Em còn buồn nữa không? Và... Rất nhiều câu hỏi em à!
Anh khờ quá!
Anh ngốc quá!
Và... Anh cũng yêu em nhiều quá...
Anh biết!
Hằng ngày em vẫn login vào đây!
Hằng ngày em vẫn đọc những dòng chữ anh viết cho em!
Anh biết! Và anh đau!
Anh đau vì anh biết số phận của mình!
Anh đau vì anh biết, anh chưa thể đến bên em! Dù cho chỉ để ôm em vào lòng...
Hôm nay! HN lại vẫn nắng em à!
Và anh vẫn chọn những thời điểm nắng gay gắt nhất để lao ra đường! Vì anh biết, chỉ có những lúc ấy anh mới có thể nguôi ngoai nỗi nhớ về em...
Hằng đêm! Chập chờn trong những giấc mơ em có biết!
Hình bóng em vẫn hiện lên rõ nét! Ánh mắt ấy, nụ cười ấy...
Bật khóc khi cầm lấy fone: " StoreCard -> Picture -> A tuan -> Nhoc"
Anh nhớ em nhiều lắm!
Anh sẽ đợi! Đợi đến ngày đứng trước mặt em!
Đợi đến ngày mỉm cười trước mặt em...
Lúc ấy! Có nói ra lời chia tay cũng chưa muộn phải ko em...
Ngủ ngon em nhé! Và hứa với anh... Cười thật tươi mỗi lúc bình minh về em nhé!
Uhm!... Anh sẽ nắm thật chặt lưỡi kiếm ấy để vững bước trong rừng thẳm...