PDA

Xem đầy đủ chức năng : lá thư chưa một lần gửi



peiuannhiu
03-04-2010, 02:55 AM
A!
giờ mỗi người một ngả đường, e bít rùi sẽ không gặp lại
e mong a hỉu e vẫn iu a nhìu lắm. kỉ niệm, kí ức thật sự e không thể quên. e không mong a quay lại nhưng e mong a sẽ hanh phúc trên con đường a đã chọn
e không hỉu tại sao a lại thay đổi, nhưng e không thể tin sự thật ấy vì nó phũ phàng lắm. e không tin a ngày xưa giờ đã khác, e không tin a lại lãng quên tất cả, phủ nhận tất cả dù đó là một kí ức đẹp
mọi người bảo e nên quên a đi nhưng điều đó là wá khó, e không còn nhớ nổi khuôn mặt ấy, nụ cười ấy nhưng e lại không thể quên hình bóng ấy
vì sao e iu a, thật lòng e không hỉu. a chưa từng cho e cảm giác được yêu thương nhưng e lại iu a hơn tất cả thật sự e không thể hỉu nổi chính mình
a đi xa, xa e lắm nhưng e lại vẫn nhớ a, nhớ kí ức ngày xưa,e không thể quên dù chỉ là một hình bóng
e đã từng nói với a rằng, e sẽ không vì ai mà thay đổi vì e muốn là chính mình. nhưng bây giờ thì khác a lại là người khiến e thay đổi. e không thik nhìn mưa và hát nữa vì nó làm e nhớ đến a- một người đã xa, e không còn ghét giọng hát mà e cho là "dở ẹc" của Khánh Phương nữa,e không còn cảm giác lạ với những hotboy nữa vì e bít mình đã có một người để yêu. e không còn vô tư như ngày nào, không còn được bên a mỗi ngày nghe a hát và tâm sự với a về những chuyện xảy ra trên lớp.điều wan trọng hơn, e đã bít khóc, khóc vì một người con trai và người đó là a, e đã bít tìm cho mình một khoảng lặng để suy nghĩ về a, về e và về mọi người, về cuộc sống xung quanh. e nhận ra mình cần một nốt trầm để kéo cuộc sống của mình xuống đáy cuộc đời, để nhớ a, để yêu a
a àk a có thể dạy cho e cách wên wá khứ như a đã quên để e không phải buồn đau khi bước trên con đường không có a, không còn a bên cạnh
e không thể quên đâu, vì thế e cố dặn mình sống cho tốt hơn để khỏi phải hối hận vì đã iu a
e cần một bờ vai bên e mỗi khi e vui, lúc e bùn nhưng người cho e bờ vai ấy lại không phải là a vì vậy e sẽ buông tay, buông tay để a tìm cho a một bàn tay tốt hơn, phù hợp hơn e. và điều quan trọng là e bít dù có cố níu kéo thì a cũng không trở về đâu
đôi khi e cố gồng mình để tìm cho mình cảm giác tạm ổn và e lầm tưởng mình đã wên a nhưng cho đến khi e tìm được khoảng lặng, e bỗng nhận ra e chưa từng wên kí ức về a
ngày xưa, kỉ niệm chỉ ngắn ngủi trong 3 tháng hè, lúc đó vui a nhỉ, chẳng hỉu vì sao mà lúc ấy mình có thể kể cho nhau nghe mọi chuyện nữa, không bít có phải là bạn thân hay không nhưng những năm tháng ấy thật bình yên (đối với riêng e thôi, còn a thì e không bit)
buồn...........................................
e thật sự đã rất buồn nhưng không bít phải làm sao để vơi đi nỗi buồn ấy nữa. e không thể để thời gian xoá đi tất cả như người ta nói, và kỉ niệm, kí ức thì vẫn ám ảnh e lắm lắm
khóc.............................................
mưa vẫn rơi và e vẫn khóc, a bước đi không hề quay mặt lại để nhìn nước mắt e lăn dài
a vô tình, a lạnh lùng e mặc kệ vì e bít chỉ mình yêu a là đủ
bây giờ e phải bườc tiếp con đường mà mình đã chọn. yêu a, chờ a và đợi a là trong tiềm thức
a bảo e hãy "quên" a đi thì vì yêu a, e sẽ quên
quên a một lần để yêu a thêm một lần nữa, buông tay a để cả e và a được bình yên
chào a- người duy nhất e iu