PDA

Xem đầy đủ chức năng : 10 câu thường nói của lập trình viên khi chương trình không chạy được



buon1ngay
28-02-2010, 06:36 AM
10. Lạ thật…
9. Trước giờ nó đâu có vậy đâu.
8. Hôm qua nó chạy mà.
7. Anh cài sai phiên bản rồi.
6. Nó chạy rồi đó, nhưng tại vì tui chưa test kỹ.
5. Ai dó đã sửa code của tui rồi.
4. Anh có quét virus chưa?
3. Anh đang làm gì thì nó bị như vậy?
2. Tại sao anh lại chạy nó như vậy? và cuối cùng…
1. Tui tưởng là tui sửa lại nó rồi chứ

(sưu tầm từ internet)
Trích từ http://bantot.net

buon1ngay
28-02-2010, 06:37 AM
Con vẹt thông minh.
Có một cô gái nuôi được một con vẹt rất khôn, biết nói đủ chuyện. Một hôm cô gái thấy con vẹt bẩn quá bèn mang nó vào nhà tắm và tắm cho nó. Nhân tiện đã ướt đồ, cô gái cho con vẹt đứng rũ khô lông rồi tắm cho mình luôn.
Con vẹt nghiêng ngó một hồi rồi cứ lải nhải "Thấy hết rồi nha ! Thấy hết rồi nha !".
Cô gái bực quá bèn xách con vẹt ra vặt hết lông trên đầu nó cho chừa cái tội nói bậy. Vài hôm sau, Sếp của cô gái nọ lại nhà chơi.
Con vẹt nghiêng ngó nhìn cái đầu hói của vị khách một lúc rồi rụt rè hỏi: "Bộ đằng ấy cũng thấy hết rồi hả ?"
Cơm chẳng lành canh chẳng ngọt.
Nhân kỷ niệm 10 năm ngày cưới, chồng âu yếm hỏi
vợ:
- Em có thích một chiếc áo bằng lông thú
không?
- Không.
- Anh sẽ mua tặng em một chiếc Mercedes nhé?
- Không.
- Hay là anh cho em một ngôi nhà nghỉ mát trên
núi?
- Không...
Người chồng chịu thua:
- Vậy em hãy nói thẳng, em thích cái gì, chúng ta
sẽ giải quyết nhanh.
- Em muốn ly hôn.
- Trời! Anh đâu có dự kiến sẽ chi nhiều như
thế!
Thông minh.
Một anh chàng cặp bồ với một phụ nữ đã có chồng, lúc 2 người đang ở trong nhà tâm sự thì bất ngờ người chồng về.
Anh chàng: Chết rồi làm sao bây giờ hả em?
Cô nàng: Bình tĩnh em đã có cách...
Cô liền đi vào bếp xách cái thùng rác to tướng ra... mở cửa và nói: "Anh đổ rác giùm em nhé?"
Người chồng lập tức tuân lệnh vợ, xách thùng rác xuống tận tầng trệt để đổ rác. Nhân cơ hội đó anh chàng bồ mới thoát ra được, vừa đi về nhà vừa tấm tắc khen: "Cô ta thông minh thật, hơn đứt vợ mình”.
Về đến nhà anh bấm chuông... Một lúc rất lâu sau vợ anh ra mở cửa, trên tay cô là một cái thùng rác to tướng và mỉm cười nói:"Anh yêu ơi, anh đổ rác giúp em nhé..."
Tiệc năm mới.
Một gia đình nọ mời vài người bạn đến nhà ăn tiệc năm mới. Lúc vào bàn, bà mẹ trẻ quay sang con gái nhỏ: "Con có muốn nói lời chúc sức khoẻ cho mọi người không nào?". Bé trả lời: "Nhưng con đâu biết nói thế nào ạ!". "Cứ nói như mẹ ấy" - bà mẹ khuyên. Thế là bé nghiêm trang cúi đầu dõng dạc: "Trời ơi, sao tôi lại ngu ngốc mời mấy người đó đến ăn tiệc ở nhà mình kia chứ!"
Ca dao zui.
Có chí thì ghê
Con nhà tông không giống lông cũng giống khỉ
Gần mực thì đen, gần đèn thì cháy
Bầu ơi thương lấy bí cùng , mai sau có lúc nấu chung một nồi
Liệu cơm gấp hết
Tham thì thâm, không tham thì ngu
Thuận vợ thuận chồng con đông mệt quá .!
Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện cự um sùm
Tay trắng làm nên mấy chục ngàn bạc nợ
Kiến tha lâu mỏi cẳng
Nhà sạch thì mát , bát sạch tốn xà bông
Một con ngựa đau, cả tàu bỏ chạy
Môi hở, răng hô
Trèo cao ngã đau, trèo thấp ngã cũng đau
Qua cầu ngả nón trông cầu , cầu bao nhiêu nhịp tốn xăng dầu bấy nhiêu
Học một biết mười, học mười quên hết
Có công mài sắt, có ngày chai tay
Nhất nghệ tinh nhất thân vinh lắm nghệ tinh dễ kiếm " job "
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, chặt cây nhớ canh cảnh sát
Học đi đôi với hành, hành đi đôi với tỏi
Lời nói không mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho lòi tiền ra

(st)
Chúc cả nhà có những trận cười thật sảng khoái đầu năm !


Trích từ http://bantot.net

buon1ngay
28-02-2010, 06:38 AM
Sắp Tết, mấy đứa lớp tớ ngóng ngóng ngó ngó, náo nức đến mức... nhí nhố. Thấy chúng nó thế, tớ chán lắm.

Tớ khác chúng, cái đám nhắng nhít mới lớn, giống mấy đứa bé thích... bú tí ấy! Sáng đến lớp, tớ... cúp tiết xuống mấy cái ghế đá, đứng ngó nắng, ngó gió, thấy bóng dáng mấy cái áo trắng ngấp nghé, tớ... nhớ ấy quá! Tớ với ấy mới đắm đuối có mấy tháng trước đó, đến lúc tớ xuống dốc, ấy... đá tớ cái phốc. Cái sáng có giấy báo dán trước lớp, tớ đứng ngó, thấy toán lí hóa... rớt hết, tớ choáng. Đúng lúc đó, ấy tiến tới: Tốt chứ? Tớ cúi xuống tính... xách dép trốn. Ấy đứng chắn trước tớ, mắt ngước giấy báo, thấy hết. Thoắt cái, ấy cứ thế cắm cúi bước... cóc nói với tớ! Tớ phóng tới, cố níu. Ấy ngó tớ giống ngó... quái thú: Dốt nhất khối, thấy ngán, xéo, cuốn gói! Tớ rớt xuống ghế đá. Bóng ấy biến mất phía cuối lối.

Tối ấy, bố tớ biết hết. Kế đó, má tớ biết hết. Cái kết thúc mấy tháng sách bút quá khốn đốn với tớ. Bố tớ nói: Thế đó, mấy tháng trước cắm cúi máy tính, chát chít, lếu láo, cúp tiết, gái gú nhắng nhít, tới lúc chết ngắc mới thấy! Tết nhất cắt hết, cấm hó hé! Bố cấm, má mắng, ấy đá, mấy đứa ngoắc ngoéo... tớ đến lớp thấy ngán, hết muốn sống!

Thế đó, Tết với nhất, cháy túi. Tớ chán nói đến Tết nhất thế giới! Sắp tới, hết chín tháng chắc chắn chán gấp mấy, tớ biết tớ rớt khó cứu. Chắc kiếm kế, vác cái túi, với cái móc, đến mấy đống rác bới bới!

MỰc tím online

Câu chuyện chỉ có 1 dấu sắc
Trích từ http://bantot.net

buon1ngay
28-02-2010, 06:39 AM
--------------------------------------------------------------------------------

Giáo sư:
- Hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu lĩnh vực nguyên nhân học, chủ đề “Nói dối”. Ai trong số các bạn đã đọc cuốn sách về chủ đề này do tôi viết? Cả lớp đồng loạt giơ tay.

Giáo sư thốt lên:

- Thật là một phản ứng tích cực mang tính minh họa! Tôi chưa hề viết cuốn sách này.
_______________________

Giáo sư hỏi sinh viên:

- Thế nào là thi vấn đáp?

- Thưa giáo sư, đó là cuộc đối thoại giữa hai người thông minh.

- Vậy nếu một trong hai người là ngu ngốc thì sao?

- Thì người kia sẽ không nhận được học bổng, thưa giáo sư.

_______________________

Một sinh viên kiêu ngạo nói với các bạn:

- Sau mấy năm nữa, mỗi khi đi qua trường này mọi người sẽ thốt lên: “Đây chính là ngôi trường mà Ivanov đã từng học!”.

- Nếu cậu không vượt qua kỳ thi sắp tới thì chỉ tuần sau đã được nghe câu đó rồi!



Hai sinh viên ngồi chờ tới giờ ăn, vừa hút thuốc vừa nói chuyện. Một người thốt lên:

- Tớ ngửi thấy có mùi thịt nướng!

- Nó phát ra từ con ruồi đang đậu ở đầu điếu thuốc của cậu kia kìa!

_______________________

Một sinh viên nói với bạn:

- Nếu nhà nước đưa cho mình toàn bộ số tiền học phí thời phổ thông, thời đại học và cao học thì mình sẽ được sống sung sướng suốt đời như một người mù chữ.

______________________

Giáo sư giảng bài:

- Người ta đã chứng minh rằng với những câu hỏi ngu ngốc thì người thông minh nhất cũng không thể trả lời được.

Một sinh viên thốt lên:

- Thưa thầy, bây giờ em mới hiểu tại sao mình cứ bị thi rớt hoài.

______________________

Hai giáo sư nói chuyện với nhau:

- Sau bao nhiêu khám phá khoa học mà tới nay vẫn chưa tìm ra được nguyên nhân của bệnh hói đầu.

- Sao lại chưa tìm ra? Theo tôi, đã tìm ra lâu rồi!

- Vậy hả? Vì sao?

- Vì sau khi tóc rụng thì không mọc ra nữa.

______________________

Thầy giáo hỏi một sinh viên:

- Thế nào là dòng điện thay đổi?

- Thưa thầy, đó là... là... đang có điện, chợt mất điện rồi lại có điện ạ.

______________________

Trong buổi gặp mặt trước khi chia tay với sinh viên, một giáo sư tâm sự:

- Các bạn thân mến, tôi muốn chia sẻ điều này với các bạn: một nửa số kiến thức mà tôi cung cấp cho các bạn là không cần thiết. Nhưng rất tiếc cụ thể là gì thì tôi quên mất rồi.

______________________

Con trai nói với mẹ:

- Mẹ ơi, con sẽ lấy vợ.

- Không, con còn nhỏ lắm.

- Nhỏ là thế nào? Con đã 24 tuổi rồi.

- Nhưng mẹ con ta đã nhất trí là bao giờ học hết phổ thông con mới được lấy vợ mà!

______________________

Một sinh viên than phiền với người phụ trách ký túc xá:

- Trong phòng tôi có nhiều chuột quá.

- Chuột là thế nào?! Ngày nào mà chẳng có người dọn dẹp.

- Vậy mời ông cứ tới kiểm tra. Sau khi kiểm tra, người phụ trách nói:

- Đúng là có chuột. Nhưng còn mấy con cá thì ở đâu ra?

- Đó là tôi chưa nói hết, tối qua còn bị nước ngập nữa.

______________________

Hai cựu sinh viên gặp nhau ngoài phố:

- Xin chúc mừng! Nghe nói cậu vừa bảo vệ thành công luận án tiến sĩ. Chủ đề là gì vậy?

- Đó là “Sự tương quan giữa tinh bột, đường và sự co giãn”.

- Phức tạp quá nhỉ, nói nôm na là gì?

- Là kẹo dẻo.

Trích từ http://bantot.net

buon1ngay
28-02-2010, 06:40 AM
--------------------------------------------------------------------------------

Ngày xưa, có anh chàng tên là Đần lấy chị vợ tên là Khôn. Cả đời một chữ cắn làm đôi không biết, anh ta lại chẳng chịu thò đầu đi đâu, chỉ ru rú ở xó nhà để vợ sai bảo, từ việc nhỏ tới việc lớn, nên đã đần lại càng đần thêm. Cái nghề đời, chồng "đần", vợ "khôn", việc nhà việc cửa đụng đến cái gì cũng dễ sinh đôi co, cãi vã nhau cả ngày. Chị vợ thì luôn mồm chê bai chồng: "Ối, trời ơi! Đần ơi là đần!" hoặc: "Ối trời ơi! Đần đâu mà có thứ đần đến thế!". Thoạt đầu anh chồng biết thân biết phận, cứ thộn mặt ra giả câm giả điếc, đành cho vợ nhiếc. Nhưng về sau, chẳng hiểu có anh hàng xóm láng giềng nào mớm lời cho, thế là đôi lúc tức khí lên, anh ta cũng gân cổ cãi lại vợ:
- Này này, bu nó có khôn ngoan cũng chỉ là "cái ngữ đàn bà", còn tôi "dẫu rằng... đần độn cũng là cái thằng đàn ông!".
Thấy anh chồng đần đi học mót đâu được một câu cũng ra chữ nghĩa để xoen xoét cãi lí với mình, chị vợ tủm tỉm cười bảo:
- Phải rồi, bố nó muốn ra "cái thằng đàn ông" thì cứ đi mà học khôn học ngoan người ta cho bằng "cái ngữ đàn bà" như tôi đây này. Tôi đỡ nặng mình nặng mẩy, kẻo thiên hạ người ta lại nhiếc: "Làm đầy tớ người khôn còn hơn làm thầy thằng dại!...".
Anh chồng liền thộn mặt ra, hỏi vợ:
- Thế, học khôn ở đâu hả, bu nó?
Chị vợ tặc lưỡi:
- Đần ơi là đần! "Đi một ngày đàng, học một sàng khôn", cổ nhân dạy thế, chứ còn học ở đâu nữa!
Anh chồng lại thộn ra:
- Thế, làm thế nào để "đi một ngày đàng" mà "học được một sàng khôn", hả bu nó?
Chị vợ bật cười:
- Trời ơi! Đần đâu mà có cái thứ đần đến thế?
Rồi chị ta làm bộ khôn ngoan, giảng giải một thôi một hồi cho anh chồng;
- Thế này này! Đi ra đường, muốn học khôn học ngoan người ta thì trông thấy người ta, phải tay bắt mặt mừng, tươi cười hớn hở, chào người này một câu, chào người nọ một câu, chúc người này gặp nhiều may mắn, chúc người kia gặp sự tốt lành để làm quen với người ta. "Dao năng liếc thì sắc, người năng chào thì quen", có thế mới học khôn học ngoan người ta được chứ!... Cứ như bố nó cả đời chả đi tới đâu, mà có gặp ai cũng cứ lì lì cái mặt ra như pho tượng đất ấy, thì ai người ta thiết săn đón trò chuyện với mình mà học khôn với học ngoan!
Nghe vợ giảng giải, anh chồng như sáng mắt ra, bỗng hăng hái bảo vợ:
- Vậy thì gà gáy canh ba sáng mai, bu nó dậy đùm cơm nắm, muối rang cho tôi đi học khôn một chuyến xem sao.
Sáng tinh mơ hôm sau, anh chồng cơm đùm cơm nắm lên đường. Nhớ lời vợ dặn, gặp ai anh ta cũng sấn lại, nắm tay, bá vai, miệng cười toe toét và luôn mồm chúc hết "điều may mắn" lại đến "sự tốt lành". Mọi người thoạt đầu trố mắt nhìn (vì chưa bao giờ thấy anh chàng nào "kì cục" như vậy), sau cho rằng anh chàng này "dở hơi", nên ai cũng vội vã bỏ đi cho được việc. Thế là suốt dọc đường chẳng có một ai rỗi hơi đứng lại bắt chuyện với cả.
Gần trưa, bỗng gặp một đoàn người đông nghìn nghịt đi tới. Lại có cả tiếng kèn tiếng trống om sòm cả một khúc đường. Anh chàng mừng thầm, chắc là có cơ hội để "học khôn" ở cái đám đông này. Nhớ lời vợ dặn, anh ta lại cười toe toét và luôn miệng chúc mừng lia lịa. Mọi người trợn mắt nhìn anh ta, rồi đoàn người cứ lẳng lặng kéo đi. Anh ta chợt thấy đám người đi sau một cái kiệu lớn sáu người khiêng, người nào tay cũng chống gậy, đi hơi khom lưng, mặc đồ xô gai trắng toát, trông rất lạ, một vài người thỉnh thoảng lại sụt sịt như bị sổ mũi. Đoán chừng đây mới là những người người có thể dạy "khôn" được, anh chàng bèn chạy ngay lại túm lấy tay từng người, ra vẻ tay bắt mặt mừng, hớn hở nói: "A ha! Xin chúc mừng các bác gặp điều may mắn! Chúc mừng các bác gặp sự tốt lành! Chúc mừng...". Chưa kịp chúc hết câu thứ ba, liền bị đám người ấy nổi xung lên, tiện tay vung gậy phang cho một chập tối tăm mặt mũi: "Đồ xỏ lá ba que! Đồ xỏ lá ba que!.... Đập chết nó đi!... Đem chôn sống nó đi!...". Tiếng thét rầm rầm, tiếng gậy đập huỳnh huỵch... Anh chàng kinh hoàng vì bất ngờ bị đòn đau quá, phải cố hết sức mới luồn được qua gầm kiệu, sang phía bên kia ù té chạy bán sống bán chết.
Về đến nhà, chưa kịp kể lại hết đầu đuôi câu chuyện, anh chàng bị vợ nhiếc luôn cho một chập:
- Ối trời ơi! Đần ơi là đần! Người ta chết cha chết mẹ, đã không chia buồn với người ta được một tiếng thì chớ, lại "xỏ lá ba que" đi chúc mừng nhà người ta gặp "may mắn... tốt lành". Có bằng đào mồ đào mả cả họ người ta lên không? Trời ơi! Đần ơi là đần! Sao người ta không chôn sống luôn bố nó đi cho hết tiệt cái thứ đần ấy!
Đần tức quá thộn mặt ra hỏi vợ:
- Thế thì bu nó bảo tôi phải chia buồn với người ta ra sao? Sao không dặn trước?
Chị vợ nguýt dài rồi lại ngồi giảng giải một thôi một hồi cho anh chồng:
- Thế này này, đần ơi là đần! Đi đường gặp nhà người ta đang có đám thì đừng có cười cợt, toe toét cái mồm cái miệng vô duyên ra, mà phải tỏ vẻ rầu rầu rĩ rĩ. Nếu là chỗ cùng làng cùng xóm thì chia buồn, rồi chúc cho người ta được "mồ yên mả đẹp" hưởng hạnh phúc ở dưới "suối vàng", đã nghe ra chưa? Trời ơi, sao mà lại có cái thứ đần đến thế?
Đần nghe vợ nói, lại như sáng mắt ra, hẹn hôm sau quyết đi "học khôn" phen nữa.
Tinh mơ hôm sau, anh ta lại cơm đùm cơm nắm lên đường. Dọc đường, để khỏi quên lời vợ dặn, anh ta cứ lẩm bẩm luôn mồm chúc hết người này "mồ yên mả đẹp", lại chúc người kia hưởng hạnh phúc dưới "suối vàng"... Thấy thế, ai cũng lảng xa ra sợ "xúi quẩy", cho rằng anh ta đã "hóa dại", chẳng ai thèm chấp. Nhưng anh ta chỉ rắp tâm gặp cho được một cái "đám" nào giống cái cái "đám" hôm trước để có dịp tỏ rõ sự "khôn ngoan" của mình.
Xế trưa, trời cũng chiều lòng, quả nhiên anh ta lại thấy một đoàn người đang nhộn nhịp đi tới. Dẫn đầu là một đám ông già bà cả, khăn là áo lượt chỉnh tề, có một ông cụ râu dài, áo thụng xanh, bê chiếc bình hương khói bay nghi ngút, trông rất đạo mạo. Theo sau là đám thanh niên, trai có gái có, ăn mặc chải chuốt, vừa đi vừa cười nói hớn hở cùng đôi nam nữ cặp kè bên nhau có vẻ bẽn lẽn, ngượng nghịu. Không bỏ lỡ cơ hội, anh chàng sấn lại, nắm lấy tay đôi trai gái. Nhớ lời vợ dặn, anh ta làm bộ rầu rầu rĩ rĩ, chúc cho "hai anh chị" được "mồ yên mả đẹp" để hưởng hạnh phúc dưới "suối vàng"! Cô gái nghe thế, khiếp đảm, lăn đùng ra, ngất lịm. Còn anh con trai mặt đang đỏ bừng bừng bỗng xám ngoét lại, không còn giọt máu, rồi nổi điên túm lấy cổ anh chàng mà hét: "Đồ quỷ sứ! Đồ quỷ sứ! Ông bóp chết mày!...". Thế là cả đám thanh niên xông vào, người đấm, kẻ bóp cổ khiến cho anh chàng gần như tắc thở. May có người hàng xóm tốt bụng đi qua, vào can, xin mãi cho anh chàng "dở rồ dở dại" này, mới thoát chết mà chạy được về tới nhà.
Qua trận đòn nhừ tử ấy, lại đến trận mắng té tát của chị vợ:
- Trời ơi! Đần ơi là đần!... Đần đâu mà có cái thứ đần đến thế!... Đám rước dâu của nhà người ta, chứ đâu phải là đám ma mà đi chúc "mồ yên mả đẹp" để xuống "suối vàng" hưởng hạnh phúc! Sao người ta không cho bố nó xuống luôn "suối vàng" đi cho hết tiệt cái thứ đần ấy!
Đần tức quá lại thộn mặt ra hỏi:
- Thế thì bu nó bảo tôi phải chúc người ta như thế nào? Sao không dặn trước?
Chị vợ lại nguýt dài, rồi lại giảng giải:
- Thế này này, đần ơi là đần! Đi đường mà gặp đám "cô dâu chú rể" vui vẻ như thế thì chỉ cần mau mồm mau miệng chúc vợ chồng người ta "tốt đôi", "tốt đôi". Thế là người ta khoái chí nhất đời... Mà kể cả những đôi vợ chồng cặp kè bên nhau được khen một câu như thế cũng thích chí..., cứ gì "cô dâu chú rể"!... Người ta thì thích mà mình lại được dịp làm quen với người ta mới khôn ngoan được chứ!
Anh chồng, lại như sáng mắt ra, bèn quyết đi "học khôn" một phen nữa.
Sáng sớm hôm sau, anh chàng lại lên đường. Để cho dễ nhớ lời vợ dặn, trên đường đi, gặp bất cứ ai, ông già, bà cả, hoặc trai, gái, lớn, bé, anh ta cũng cứ luôn mồm lặp đi lặp lại độc có hai tiếng "tốt đôi" ... "tốt đôi"..., mặc dầu từ sáng đến trưa vẫn chẳng gặp "đôi" nào cả! Và cũng như hôm trước, chẳng ai buồn bắt chuyện với anh ta cho mất công mất việc!
Đi mỏi chân, mặt trời đã xế bóng mà vẫn chưa "tóm" được "đôi" nào cho ra "đôi" cả, anh ta đang định quay trở về. Bỗng nghe tiếng ồn ào ở phía xa xa trước mặt. Rảo bước tới nơi, anh ta thấy lửa bốc cháy ngùn ngụt ở một ngôi nhà cuối làng. Tiếng trống ngũ liên, tiếng tù và, tiếng người la hét náo động cả một vùng. Người xách nước, kẻ vác câu liêm, người bê chiếu ướt... ùn ùn kéo tới, leo lên mái nhà cố dập tắt ngọn lửa. Phía ngoài đường, hai vợ chồng chủ nhà đã có tuổi đang đứng trông đồ đạc được mọi người khuân ra giúp. Nhác thấy họ đang lúi húi cặp kề bên nhau, nhớ lời vợ dặn, như gặp được cơ hội hiếm có, anh chàng vội chạy lại, tay bắt mặt mừng, nói rối rít:
- A ha! Chúc mừng hai bác thật là "tốt đôi", "tốt đôi"! Xin chúc mừng!...
Cháy nhà mất của, lòng dạ rối như mớ boòng boong, lại có cái anh chàng nào tự dưng chớt chớt nhả nhả đến lắp ba lắp bắp những gì nghe chẳng rõ giữa tiếng ồn ào huyên náo, người chủ nhà bèn quát:
- Cái gì? Cái gì? Nói cái gì thế?
Đần liền ghé vào tai bác ta hét tướng:
- Tôi bảo "tốt đôi", "tốt đôi"... Hai bác sướng chưa nào?... "Tốt đôi", "tốt đôi"... đã nghe rõ chưa?
Như hiểu ra điều gì, mắt bác chủ nhà bỗng long sòng sọc. Bác ta túm ngay lấy cổ anh chàng, hô hoán:
- Thằng này đốt nhà! Thằng này đốt nhà! Ối làng nước ơi! Tóm cổ được thằng đốt nhà đây rồi! Làng nước ơi!
Mọi người đang mải chữa cháy, vội quay lại, cùng thét:
- Đâu, đâu?... Đứa nào đốt nhà? Đứa nào là thủ phạm? Đâu? Đâu?... Bắt lấy nó! Trói nó lại!... Gô cổ nó lại!... Chữa cháy xong, sẽ hỏi tội!...
Thế là cả hai vợ chồng bác chủ nhà và lũ trẻ con quanh đấy xúm lại túm chặt lấy anh chàng. Hoảng quá, anh ta vừa giãy giụa, vừa kêu lên:
- Ô hay! Cái nhà bác này! Tôi bảo "tốt đôi", "tốt đôi" cơ mà!
Bác chủ nhà càng quát, dữ tợn hơn:
- A! Mày bảo mày đốt! Chính mày đốt à? Ông sẽ thiêu sống mày ngay trong đống lửa kia kìa!...
Hai bên giằng co, xô đẩy nhau, chợt va phải cái chĩnh tương đổ kềnh ra sắp lăn xuống rãnh. Tiếc của, bác chủ nhà nới tay một chút để lấy chân chặn cái chĩnh lại. Đang lúng túng thì anh chàng vung mạnh ra khỏi tay cả hai vợ chồng, xô lũ trẻ ngã nháo nhào rồi chạy thục mạng.
Sẩm tối mới bò về tới nhà, vừa đói, vừa mệt, bị một phen hú vía, lại bị chị vợ té tát luôn cho một chập:
- Trời ơi là trời! Đần ơi là đần! Đần đâu mà có cái thứ đần đến thế? Người ta đang tìm đứa đốt nhà thì như "lạy ông tôi ở bụi này", hét vào giữa mặt người ta "tốt đôi", "tốt đôi". Thế thì có khác gì bảo người ta rằng "tôi đốt", "tôi đốt", chứ còn "ai đốt" vào đấy nữa! Trời đất, sao họ không thiêu sống luôn bố nó đi cho hết tiệt cái thứ đần ấy.
Nghe vợ mắng, anh chàng Đần như sực tỉnh cơn mê, nhưng vẫn thộn mặt ra hỏi vợ:
- Thế bu nó bảo tôi phải làm như thế nào mới được? Sao không dặn trước? "Tốt đôi", "tốt đôi" mà lại bảo là "tôi đốt", "tôi đốt" là thế nào?
Chị vợ lại nguýt dài, giảng giải:
- Thế này này, đần ơi là đần! Đi đường mà gặp những chuyện rối ren "hữu sự" như vậy, thấy người ta làm thế nào thì mình cũng bắt chước người ta giúp vào một tay một chân chứ đừng có đứng ngoài mà "lí sự... lí siếc" để chuốc vạ vào thân như hôm nay! Đã nghe ra chưa? Ôi, đần đâu lại có thứ đần đến thế!
Đần nghe vợ nói lần này lại như sáng hẳn mắt ra, hơn cả những lần trước. Anh ta nghĩ bụng: thế thì "bắt chước" thiên hạ cũng chẳng khó gì, bèn hăm hở quyết đi "học khôn" một chuyến nữa.
Thế là mới gà gáy canh ba hôm sau, trời còn nhá nhem tối, anh ta đã hăng hái lên đường. Nhưng chuyến này chẳng phải chờ đợi lâu la gì, mới đi tới nẻo đường vắng sau ngôi miếu hoang ở cuối làng trên, đã gặp hai gã đàn ông to béo, không nhìn rõ mặt, đang ẩu đả nhau loạn xạ, kẻ thượng cẳng chân, người hạ cẳng tay, chẳng gã nào chịu thua kém gã nào một miếng. Anh ta không biết đó là hai tay mới đi "ăn sương" về, rủ nhau ra đây chia nhau bọc tiền mới trộm được, nhưng tay nào cũng đòi phần hơn nên mới sinh ra ẩu đả. Thấy có chuyện rối ren đúng là "hữu sự" thật, chẳng hiểu "đầu cua tai nheo" ra sao, nhớ tới lời vợ dặn hôm trước, anh chàng Đần liền xắn tay áo xông vào kêu lên: "Để tớ giúp cho một tay!... Để tớ giúp cho một tay!...". Hai gã ăn trộm, gã này tưởng anh ta là người cùng cánh gã kia đến giúp sức để choảng mình, bèn cùng xông vào nện cho anh chàng hung hăng mới đến này những quả đấm như trời giáng, làm anh ta đổ kềnh ra mặt đất. Bị đòn phủ đầu đau quá, chợt nhớ tới lời vợ dặn, anh ta liền ú ớ kêu tướng lên: "Ô kìa, ô kìa! Tớ có "lí sự... lí siếc" gì đâu? Tớ... tớ chỉ giúp đằng ấy... một tay thôi mà!". Hai gã ăn trộm "đấu võ" với nhau đã đến lúc thở cả ra đằng tai, thoáng nghe anh ta ú ớ "lí... lí..., tay... tay" gì đó thì ngỡ anh chàng này đe rằng anh ta là người nhà ông "lí"... sẽ cho chúng "biết tay"! Thế là hai gã chột dạ, sợ tù mọt gông với cụ "lí", hốt hoảng kéo nhau bỏ chạy, để trơ lại một mình anh chàng nằm chỏng quèo dưới đất, mặt mũi sưng vêu!
Lần này, tuy trời còn sớm, mới trông rõ mặt người, nhưng anh chàng Đần cũng lủi thủi quay về nhà để trách vợ chẳng dạy "khôn" lại xui dại mình đến nỗi bị ăn đòn nhừ xương.
Bất đồ, anh ta lại bị vợ nhiếc:
- Ôi, đần ôi là đần! Thấy người ta đánh nhau thì mình phải vào can, rồi khuyên giải người ta một câu "một điều nhịn là chín điều lành" chứ! Mình là "người giữa" phải "chữa đôi bên". Đã không hòa giải họ thì chớ, lại lăn vào "đánh hôi" với người ta, có khác gì "đổ thêm dầu vào lửa" cho nó cháy luôn cả chân cả tay mình? Ôi, đần đâu mà có cái thứ đần đến thế!
Cứ mỗi lần nghe vợ biện bạch cho một hồi đâu ra đấy, anh chàng Đần lại như sáng mắt ra. Nhưng lần này thì quả thật anh ta đã thấy thấm thía. Cứ học khôn học ngoan được như cái "lí sự" của vợ cũng đủ "vỡ mày vỡ mặt" ra rồi! Anh ta chép miệng than thở:
- Bu nó bảo "đi một ngày đàng học một sàng khôn" mà tôi đi đến mấy ngày đàng rồi, chỉ rặt gặp những thụi với đấm với đá, gậy gộc, bóp cổ, chôn sống, thiêu sống... chẳng thấy thằng cha nào dạy khôn dạy ngoan cho mình cả!
Chị vợ bật cười:
- Ôi, đần ơi là đần! Cái khôn cái ngoan nó ngấm vào da vào thịt, nó thấm vào xương vào cốt ấy chứ. "Miếng ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ đời", đâu có phải như cái bánh cái trái, người ta trao vào tay hay đút vào túi cho mình được!... Thiên hạ chán vạn người còn phải lên rừng xuống biển, đi khắp gầm trời mà cũng chưa dễ gì học được hết mọi cái khôn ngoan ở đời ấy chứ! Bố nó mới đi có vài ngày đàng, bất quá cũng chỉ ở mấy làng trên, xã dưới, quẩn quanh cái xó huyện này thôi, chứ đã ăn thua gì!
Nghe nói đến chuyện thiên hạ lên rừng xuống biển để "học khôn", từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa được đi tới đâu, ngoài cái lối xóm nhà mình, anh chàng Đần lấy làm thích chí bảo vợ:
- Ừ, hay bu nó cứ để tôi lên rừng xuống biển, "học khôn" một chuyến, xem nó thế nào?
Thế là hôm sau, từ gà gáy canh một, anh chàng Đần lại cơm đùm cơm nắm, xin thêm vợ quan tiền giắt ở thắt lưng, quyết chí lên tận rừng xanh để học khôn. Nghe vợ dặn, anh ta cứ nhằm hướng mặt trời lặn mà cắm đầu đi cho mãi đến tối thì tới rừng thật. Tiếng chim kêu vượn hót, cảnh rừng núi vắng vẻ, âm u... mọi thứ đều làm anh chàng lạ mắt lạ tai, cứ thế dấn bước vào sâu trong rừng lúc nào không biết.
Bỗng một cảnh kì lạ làm anh ta dừng chân lại: hai con vật gì to lớn như đôi bò mộng, lông lá xồm xoàm đầy những vết văn đen như vết cháy sém, đang vờn nhau. Cả hai cùng đứng trên hai chân sau đu đẩy nhau, rồi lại vuốt vào mặt nhau bằng hai chân trước to bằng cột nhà, và có những móng sắc nhọn. Á à! Đám này đang gây sự với nhau, lại sắp loạn đả rồi đây, giống như cái đám hôm qua ấy mà! Nhớ lời vợ dặn, anh chàng Đần xông ngay lại, kêu to lên:
- Thôi thôi, "một điều nhịn là chín điều lành". Tớ là "người giữa", tớ "chữa đôi bên", chớ có ẩu đả, chẳng có lợi lộc gì cho bên nào đâu!...
Hai con vật to lớn bỗng giật mình cùng ngoái đầu lại.
Một tiếng gầm dữ dội chợt vang lên làm cho anh chàng Đần cũng giật bắn cả người. Thì ra đó là một cặp vợ chồng cọp đang đùa giỡn với nhau, sau khi đã no mồi. Thấy bóng người xuất hiện bất ngờ, cọp cái thảng thốt gầm lên một tiếng rồi quay đầu bỏ đi. Cọp đực cũng gầm lên một tiếng dữ dội hơn, làm lá cây rụng xuống rào rào, rồi quay hẳn đầu lại, trườn mình về phía kẻ "địch" mới đến. Anh chàng Đần run lẩy bẩy, hồn vía lên mây, vội bỏ chạy. Cọp đực quật mạnh đuôi một cái, lại gầm lên một tiếng rung cả vách núi. Chàng Đần kinh hoảng quá, vội leo tót ngay lên một cây to gần đấy. Cọp đực quật mạnh đuôi một cái nữa rồi chồm ngay lại, trợn trừng ngó thẳng lên mặt anh chàng bằng đôi mắt đỏ như hai cục máu, miệng gầm gầm gừ gừ một thôi một hồi, làm cho anh chàng càng run lên như cầy sấy. Chán chê, cọp đực mới nằm phục xuống rồi chỉ một lát đã ngáy ầm ầm. Cho tới gần nửa đêm, cọp cái bỗng lững thững tới đánh thức cọp đực dậy. Vợ chồng cọp lại vờn nhau giây lát rồi theo nhau đi tít vào rừng sâu để săn mồi, quên khuấy con mồi đang ngồi run cầm cập trên một cành cây to ngay phía trên chỗ cọp đực nằm ngủ. Phải đợi tới gần sáng, nghe tiếng gà rừng gáy, xem chừng yên ắng, chàng Đần mới dám từ từ tụt từ trên cây xuống, cắm đầu cắm cổ chạy một mạch ra khỏi khu rừng.
Suốt ngày hôm đó, anh chàng cứ lập cà lập cập vừa đi vừa chạy để mau chóng về tới nhà, trông thấy vợ, mới yên trí là mình còn sống.
Nghe kể hết đầu đuôi, chị vợ thoạt đầu cũng rùng mình sởn gáy, nghĩ mà hú vía cho cái đần độn đến thảm hại của anh chồng. Nhưng sau nghĩ thế nào, chị lại bật cười bảo:
- Ôi thế là lần này bố nó "khôn" lắm rồi! "Khôn" nhất trần đời đấy!
Anh chồng thộn mặt ra trách vợ:
- Ô hay! Bu nó còn giễu tôi à? Chỉ thiếu chút nữa là tôi chui vào bụng cọp để "học khôn" đấy!
Chị vợ phì cười:
- Thế mà bố nó không chui vào bụng cọp mới là "khôn" chứ! Ví thử cứ chúi đầu chúi cổ chạy thêm vài bước nữa xem liệu bố nó có nằm trong bụng cọp rồi không? Thế chả phải là "khôn" nhất trần đời rồi còn gì nữa!... Ôi, đần ơi là đần! "Khôn" đến như thế mà cũng không biết là "khôn" nữa!
Anh chồng ngẩn mặt ra. Lần đầu tiên trong đời, suýt nữa chui vào bụng cọp, anh ta mới được chị vợ khen là "khôn"! Chẳng hiểu nghĩ thế nào, anh bỗng ngớ ngẩn nói với vợ:
- Thì ra... cái giống "cọp" nó dạy "khôn" nhanh thật đấy, bu nó nhỉ!...
(Theo Truyện cười dân gian Việt Nam)


Trích từ http://bantot.net

buon1ngay
28-02-2010, 06:41 AM
--------------------------------------------------------------------------------

Chuyện kể về một anh sinh viên người Hung sang Việt Nam làm nghiên cưú sinh môn tiếng Việt.

Cuối đợt nghiên cứu trường ÐHQG Hà Nội tổ chức một kì thi gọi là kiểm tra trình độ của từng nghiên cứu sinh. Ðề văn ra như sau:

"Anh (chị) hãy giải thích câu ca dao:
Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương."

Ðọc xong đề, anh chàng sinh viên khoái trí lắm vì nghĩ rằng không có gì là khó, nhất là khi anh có mang theo cả từ điển. Sau một hồi tra cứu chảy nước mắt, xem ra anh ta đã tường tận nhiều điều:

"Gió đưa (được) cành trúc" thì ắt hẳn phải là gió to, ý hẳn là có bão.
Với từ "la" anh phân vân giữa hai cách hiểu:
+ "la" là sự kết hợp giữ lừa và ngựa.
+ "la" anh đoán rằng đề đã in sai, phải là lao mới đúng. Và anh đã chọn cách hiểu này.
"Ðà" là thanh tà vẹt để tàu có thể chuyển động trên đó.
"Thiên mụ" : đàn bà trời - ý hẳn là vợ trời.|
" Thọ" : nhiều lần (lâu)
Và cuối cùng anh ta đã cho ra đời một sản phẩm bất hủ:

“Trời nổi cơn bão lớn
Lao xuống tà vẹt đường
Vợ trời đánh một tiếng chuông
Canh gà húp vội, hóc xương mấy lần”



o O o



Ðề bài: Em hãy phân tích nghệ thuật tả người của Nguyễn Du trong tác phẩm Truyện Kiều

Bài làm của một học sinh lớp 9 ở tỉnh Bình Dương có đoạn viết như sau: "...Nguyễn Du có thể nói là sư phụ trong việc sử dụng nghệ thuật biến hoá (?). Ông tả Từ Hải thiệt "ngầu": "vai năm tấc", " thân mười thước"- y như ông Thần Ðèn (chứ ngoài đời làm sao có thiệt). ông tả chỗ này còn độc đáo hơn: "Râu hùm, hàm én, mày ngài". Trên một nhân vật có tới ba đại diện loài vật: hổ-chim-bướm. Thật tài quá xá! "

Lời phê của giáo viên: Dùng từ ngữ cẩu thả; phân tích bậy bạ; tưởng tượng loạn xạ; thiệt cũng "tài quá xá"! 1 điểm. •



o O o



Ðời thừa

Ðề bài: Em hãy ghi lại sự giằng xé, quằn quại trong nội tâm của Văn sĩ Hộ (Ðời Thừa)

Bài làm: Văn sĩ Hộ sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống thể thao, các anh em của Văn sĩ Hộ đều là những cầu thủ xuất sắc trong đội hình đội tuyển Sông Lam - Nghệ An. Ðặc biệt là người anh cả văn Sĩ Hùng- người đã ghi nhiều bàn thắng quan trọng cho đội tuyển Việt Nam tại Seagames 19 và Tiger Cup 98... Thử hỏi con người "tài không cao, phận thấp, chí khí uất" sống trong một gia đình toàn những người nổi t! iế ng và tài năng như vậy thì làm sao Văn Sĩ Hộ có thể thoát khỏi sự giằng xé, quằn quại trong nội tâm - không "Ðời thừa" sao được???



o O o



Một câu chuyện có thật 100% của học sinh cấp 3 bình về tấm lòng người mẹ của bà cụ Tứ trong chuyện " Vợ nhặt" của nhà văn Kim Lân.

"Trong cuộc sống sinh hoạt đời thường, hàng ngày chúng ta đã từng được thưởng thức rất nhiều loại lòng, như lòng lợn, lòng chó, lòng gà, lòng vịt" chúng đều rất ngon và có vị riêng biệt khác nhau, nhưng tất cả đều không thể bằng lòng.... mẹ."

Lời phê của thầy giáo: "vào đề so sánh khập khiễng, nhưng rất bất ngờ"(O điểm)



o O o



Đề 1:

Viết về nhân vật Thúy Kiều

Một bạn học sinh lớp 9 PTCS T.A, Huế đã viết như sau:
"Thúy Kiều là 1 người con gái tài sắc vẹn toàn, song nàng đã bị chế độ phong kiến vùi vào đống bùn nhơ. Đến nỗi, chịu không nổi, nàng đã nhảy xuống sông Tiền giang tự vẫn. May thay lúc đó có một bà đảng viên đi công tác về, bà liền nhảy xuống sông cứu nàng. Sau đó, Kiều giác ngộ và đi theo con đường Cách Mạng."


o O o



Đề 2:

"Em hãy phát biểu cảm nghĩ của mình về việc Nguyễn Du đã để lại cho chúng ta tác phẩm Kiều".

Một bạn lớp 11 PTTH Cái bè, đã viết: "... Nguyễn Du là lão tiền bối của chúng ta. Mặc dù tiền bối đã sớm ra đi vào một chiều gió lạnh, nhưng vẫn làm chấn động cả giới hậu bối của chúng ta, qua bí kíp võ công "Vương Thúy Kiều" hay còn gọi là "Đoạn Trường Thất Thanh". Bằng chứng là qua các kỳ thi, pho bí kíp này lại xuất hiện và làm "thất điên bác đảo" cả giới "hậu bối" chúng ta ..."



o O o



Đề 3:

"Em hãy tường thuật lại diễn biến chiến dịch Điện Biên Phủ".

Bài làm của 1 học sinh lớp 9 trường PTCS cấp 2: ".... Quân địch đánh ra, quân ta đánh vào ào ào như lá tre rụng, đồng chí phe ta đánh thằng cha phe nó ghê hết sức.... Kết qủa: Sau 55 ngày đêm chiến đấu oai hùng, ngày 7-1-1991, phe ta thắng phe nó, chúng ta đã giết sống được 16,200 chúng nó, phanh thây 62 máy bay (em quên mất tên của máy bay, xin cô thông cảm)"



o O o



Đề 4:

"Trong các tác phẩm em đã học và đọc thêm, em thích tác phẩm nào nhất ? Vì sao ? Hãy chứng minh ?"

Bài làm của bạn NAT, lớp 10B PTTH, đã viết: " Trong kho tàng văn học VN, ca dao dân ca rất giàu tình nghĩa... Trong các tác phẩm đó em thích nhất là tác phẩm "Tắt đèn" của chị Dậu. Vì nó đã thể hiện tinh thần chống lại sự bóc lột phụ nữ của chế độ phong kiến. Chứng tỏ chị đã bán con và chó để thể hiện tinh thần kiên quyết đó..."



o O o



Đề 5:

"Em hãy phân tích trình tự diễn biến tâm trạng nàng Kiều trong đoạn trích "Những nỗi lòng tê tái."

Bài làm của bạn NCT, lớp 10A PTTH Phú Nhuận, có đoạn đã viết: "Nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng". Qua đó ta thấy tên khách họ Hoàng thật là tàn nhẫn, hắn hôn Thúy Kiều đã rồi lại bắt Kiều hôn lại , làm cho Kiều ngày càng biến thành gái lầu xanh chuyên nghiệp, muốn ngóc đầu lên cũng không nổi..."



o O o



Đề 6:

"Em hãy cho biết sự bất công của phụ nữ dưới chế độ phong kiến. Bằng các tác phẩm đã học của Hồ Xuan Huong, Nguyễn Du, hãy chứng minh ?”

Một bạn tên Hoài Nhân, lớp 9 PTCS viết: "Sự bất công của người phụ nữ dưới chế độ phong kiến đó là: Họ không được tham dự bóng đá quốc tế, họ không được lái xe nhất là các loại xe con, xe gắn máy . Ngày nay, quyền giải phóng phụ nữ đã được củng cố. Hàng năm người ta lấy ngày 8/3 làm quốc khánh phụ nữ.."



o O o



Đề 7:

"Sau khi đọc tác phẩm "Tắt đèn" của Ngô Tất Tố, em có suy nghĩ gì về nhân vật chị Dậu?"

Bài làm của bạn NHT lớp 10B, viết: "Sau khi chiêu xong tác phẩm Tắt đèn của Ngô Tất Tố, em có suy nghĩ như sau: Chị Dậu là một nàng con gái có bộ lòng yêu chồng, thương con cực đại. Nàng ta rất chi dũng cảm, không sợ roi vọt. Chẳng hạn, khi thấy chồng bị đánh đập, nàng hùng dũng chưởng lại bằng mấy cú ka-ra-tê hết sức đẹp mắt... "



o O o



Đề 8:

"Trong bài Bình Ngô Đại cáo của Nguyễn Trãi, đoạn thơ nào đã nói lên sức mạnh và khí thế dũng mãnh của quân ta trong cuộc kháng chiến?"

Một bạn nam đã viết: Đoạn thơ sau nói lên sức mạnh và khí thế dũng mãnh của cha ông ta: "Đánh 1 trận giặc không kinh ngạc, đánh 2 trận tan tác quân ta"



o O o



Đề 9:

"Anh chị hãy phân tích hình ảnh người lính VN qua thơ ca kháng chiến chống Mỹ" ( điển hình như bài thơ Dáng đứng Việt Nam của Lê Anh Xuân)

Trong bài viết của 1 bạn lớp 12A3 PTTH Phụng Hiệp, CL có đoạn:
"Người lính của Lê Anh Xuân là một nét đẹp trong muôn vàn cái đẹp của người lính. Tuy đã gục ngã, nhưng anh cố bò mà ngồi dậỵ.. Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất, Anh xỉu rồi anh giải phóng quân ơi, Nhưng anh gượng ngồi trên xác trực thăng và chết đứng trong khi đang đứng bắn"

Bài làm của 1 bạn lớp 12 ở Bến tre, viết:
"...Trên đường băng Tân Sơn Nhất, 1 anh giải phóng tự nhiên nằm đó. Một chị đi ngang thấy anh tự nhiên nằm nên lại rờ vào mình anh và lắc lắc mấy cái, chị thấy anh nằm im nên nghĩ anh đã chết... Anh giải phóng quân mất đi trong mình không có 1 thứ giấy tờ, một tấm ảnh nào, kể cả giấy chứng minh nhân dân cũng không có..."



o O o



Đề 10:

"Em hảy cho biết ý nghĩa của câu thơ "Bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm".

"Theo em nghĩ thì nếu hiểu suông thì câu này rất tối ưu là vô nghĩa vì sỏi đá thì khó có thể biến thành cơm được trừ phi các nhà khoa học VN đã chế tạo ra một chất hóa học nào mà có thể biến được sỏi và đá thành thực phẩm. Còn nếu đi sâu vào ý nghĩa của câu thơ này, chúng ta phải thấy ngay là đây không phải là những sỏi đá bình thường mà theo em nghĩ thì tác giả muốn đề cập tới các mỏ đá quí của đất nước ta. Vì chỉ có đào mỏ lấy đá quí thì mới có giá trị và có thể bán để mua cơm ăn mà thôị Và chẳng những đào được đá quý có cơm ăn mà còn dư tiền mua mấy trăm gram thịt xào lên làm món mặn và có một tô canh nóng hổi nữa."

, Holmes thích nhất chuyện đầu tiên, cô giáo kể mấy lần rồi vẫn thấy hay ........
Mọi người đọc rồi comment cho cái !
Trích từ http://bantot.net

buon1ngay
28-02-2010, 06:41 AM
--------------------------------------------------------------------------------

Toán học

Đây là môn học duy nhất không có sự bổ ích. Các bạn sẽ được học 1 + 1 = 2, điều mà một vài năm sau người ta lại nói lại 1 + 1 = 10 và nói cho bạn biết hệ nhị phân là gì. Người ta cũng dạy bạn vi phân, tích phân và nhiều thứ quan trọng khác nhưng nói chung, bạn vẫn phải dùng đến máy tính bỏ túi khi đi chợ.

Vật lý

Môn học nghiên cứu sự rụng của táo và các loại quả khác. Bạn cũng có được học cách tính giờ tàu chạy và khi nào hai con tàu gặp nhau nếu chạy trên cùng một ... đường ray. Người học vật lý xong thường ít đi trồng táo hoặc đi tàu hoả.

Hoá học

Môn học phải ghi nhớ những câu trả lời đúng và những bài thí nghiệm. Đổ một lọ này vào lọ kia, lắc hoặc khuấy, nhiều lúc phải đun lên, rồi cuối cùng đổ tất cả ra vườn, đó là thí nghiệm.

Sinh học

Môn học nghiên cứu ruồi giấm và một số vật nuôi trong nhà khác. Tuy nhiên nếu ta hỏi một người lớn rằng "làm sao để có em bé" thể nào ta cũng được câu trả lời "có con cò mang em bé đến và đặt lên cửa sổ cho các bà mẹ".

Địa lý

Môn này dạy bạn cách xem bản đồ và bạn phải chỉ ra châu Mỹ trên bản đồ thế giới. Đây có lẽ là môn mới mẻ nhất vì trước khi Christopher Columbus chưa tìm ra châu Mỹ, chắc chưa ai phải học môn này cả.

Lịch sử

Các thầy giáo sẽ bắt bạn nhớ xem ai đã lật đổ một ông vua nào đó.

Nhiều khi bạn phải nhớ ngày sinh của một ông hoàng bà chúa nào đó mặc dù ông ta không làm sinh nhật, mà bạn cũng chẳng cần phải nhớ để tặng quà.

Văn học

Bạn sẽ phải đọc một quyển sách dày đến nỗi bạn chỉ kịp liếc qua cái tên của nó trước khi vào phòng thi. Sau khi học xong môn này, bạn sẽ có thể biết Huy Gô và Huy Cận không phải là hai anh em hay Xuân Diệu không phải là nhà buôn bút mặc dù ông ta sống bằng ngòi bút.

Triết học

Triết học là 1 hiện tượng luận về hiện tượng mà đôi khi chúng ta luận về hiện tượng đó thì đúng là hiện tượng luận cho nên người ta mới gọi hiện tượng luận là luận về hiện tượng đó nhưng hiện tượng đó đôi khi không là hiện tượng luận nên luận về hiện tượng đó là hiện tượng luận.


Nói chung các môn học có thể gói gọn lại thành 2000 tiết. Học trong 4 hoặc 5 năm. Trong đó 2 tiết thật sự là hữu ích (ví dụ, chỉ bật được quạt khi có điện) còn 1998 tiết còn lại là hoàn toàn vô nghĩa (ví dụ điện đã làm cho quạt quay như thế nào?). Tất cả những việc gì phải làm là chép những lời thầy giảng, nhớ chúng, chép chúng vào bài thi, rồi sau đó quên đi.

Nếu ai chẳng may không thể quên được thì trở thành giáo viên và suốt đời không ra khỏi trường đại học.

Mà học đại học là cứ học đại đi cho bằng bạn bằng bè. Chẳng lẽ bạn bè nó đi học đại học, mình lại chơi MU Online.

(st)

Trích từ http://bantot.net

buon1ngay
28-02-2010, 06:42 AM
--------------------------------------------------------------------------------

Một hôm, trong Thiền viện, vị Phương trượng của chùa đột nhiên khóc lớn. Các đệ tử hoảng hốt xúm vào hỏi: "vì sao thầy khóc?" "Ta khóc vì chừng này tuổi rồi mà... chưa biết đàn bà thế nào!" Thương sư phụ, các đệ tử liền xuống núi bắt một ca-ve lên cho Phương trượng xem thử "đàn bà là thế nào". Sáng hôm sau, Phương trượng lại khóc. Các đệ tử hoảng hốt: "Vì sao thầy khóc?" "À, ta cứ tưởng đàn bà thế nào... .... hóa ra cũng chỉ giống hệt mấy ni cô trong chùa!"

HỌC SINH VIỆT NAM VÔ ĐỐI

Trong giờ giảng của một giáo viên tiểu học Thầy: Đố các em sắp xếp các từ sau thành một câu có nghĩ: Thầy, đố, nên, không, mày, làm Trò: (trả lời nhanh nhảu) Làm thầy mày không nên đố.

VIỆT NAM VÔ ĐỊCH

1.Việt Nam, Campuchia và Xomali đc lọt vào chung kết xếp hạng cuộc thi ở dơ của thế giới. BTC dắt 3 VĐV đại diện 3 quốc gia đến 1 trang trại heo, trong đó có 1 chuồng heo chứa khoảng 20 con heo, 2 tháng chưa làm vệ sinh, mùi hôi và ruồi nhặng ô nhiễm quá thể, chưa đi tới nơi mà nhiều người đã nôn ọe, ngất xỉu ...
BTC ra cách thức dự thi, mỗi người sẽ vào đó sống với heo, heo ăn gì ăn nấy, uống gì uống nấy ... ai càng chịu đựng đc lâu thì sẽ thắng:
Campuchia xung phong vào trc, 3 ngày chịu ko nổi lết ra... khán giả la ó huýt sáo...
Xomali tiến thân, 1 tuần ... bò ra ... trong tràng pháo tay của khán giả ...
Việt nam vào .... mới 2 ngày .... heo chịu ko nổi, xổ chuồng chạy ra...
Ai nhất biết rồi ....

2.Cuộc thi vắt sữa bò thế giới vòng chung kết gồm 3 nước: Việt Nam, Mỹ và Hà Lan. 3 cô gái cầm 3 cái xô vào 3 chuồng bò và bắt đầu vắt sữa.
Sau 2 giờ, cô gái người Mỹ bước ra với 6 xô sữa, khán giả vỗ tay rần rần.
Sau 3 giờ nữa, cô gái Hà Lan bước ra với 15 xô sữa, khán giả hò reo cuồng nhiệt.
Đến chiều vẫn chưa thấy cô gái của Việt Nam ra, gần tối, cô ta mới bước ra, trên tay xách có 1 thùng sữa. Khán giả la ó, chửi mắng, cô này hét lớn:
- "Thằng nào dắt con bò đực vô đó, làm tao vắt từ sáng tới giờ được có 1 xô dzậy"
Khán giả vỗ tay rần rần. Việt Nam vô địch!

TÌNH HÌNH CÔNG NGHỆ VIỆT NAM

Trong 1 cuộc thi khảo cổ về internet, có 3 nước tham gia đó là Mỹ, Nhật và Việt Nam.
Mỹ đào xuống đất 500 mét, tìm dc một cộng dây đồng. Mỹ vội kết luận " 500 năm trước , nước Mỹ đã bit sử dụng cáp đồng" .
Đến phiên nước Nhật đào xuống 1000 met, tìm dc mảnh thủy tin và cũng vội tuyên bố là " 1000 năm trước nước Nhật đã bit sử dụng cáp quang".
Và cuối cùng là Việt Nam, đào xuống 5000 met. Kết quả , ko thấy gì hết, và kết luận " 5000 năm trước Việt Nam đã bít sử dụng Wi-fi"

TỰ HÀO LÀ NGƯỜI VIỆT NAM

1.Một ngày đẹp trời 3 người đàn ông đại diện cho 3 châu lục họp nhau lại, quyết định mở cuộc thi xem ai là người đàn ông nhất hành tinh.
Muốn thế mỗi người phải đi wa 3 cái phòng, phòng 1 có 1000 lít rượu, phòng 2 có 1 con hổ hung dữ, phòng 3 có một ... cô gái trẻ, đẹp, xinh, dễ thương, đáng iu...Ai muốn giật giải phải uống hết 1000 lít rượu, đánh chít con sư tử, và phải í í 1000 lần với cô gái.

Mĩ tự hào với sức khỏe vô địch lao vào phòng con hổ trước. 2 ngày 3 đêm sau người ta khuân xác anh vứt ra ngoài.

Pháp tự hào với sự lãng mạn và quyến rũ, vào phòng cô gái trẻ trước. Được 231 lần thì người ta khuân xác vứt ra ngoài.

Còn mỗi bố Việt nam, chặc lưỡi :Thôi làm phát rượu đã tính gì tính sau.Uống hết 1000 lít rượu, bố lảo đảo sang phòng con hổ.Con hổ gầm rú gào thét kinh hoàng suốt một ngày, sáng hôm sau người ta vào mang xác con hổ vứt ra ngoài.Bấy giờ bố việt nam lảo đảo bước ra, lè nhè :

"Say quá, có ai chỉ cho tôi biết phòng con hổ ở đâu ko?"

2.Ba anh Mỹ Nhật và Việt Nam bị lạc trên một hoang đảo.Ngày qua ngày không có gì ăn, đói quá nên cả 3 anh quyết định mỗi ngày một người sẽ cắt 1 bộ phận thân thể của mình để ăn cho qua cơn đói.Ngày thứ nhất anh Mỹ quyết định cắt cái chân của mình.Ngày thứ 2 anh Nhật quyết định cắt đi cánh tay của mình.Đến ngày thứ 3,anh VN mới nghĩ:"Nếu mình cắt đi một cái chân phải nhảy lò cò ức chế lắm,cắt cái tay thì khi đi lại nó lại mất thăng bằng,hay là ...".
Sau một hồi suy nghĩ anh quyết định vạch quần ra, 2 anh kia thấy thế reo lên:
-Hurahh, hôm nay có xúc xích VN nướng để ăn rùi
Anh VN:
-Chúng mày đừng có mơ, hôm nay tao chỉ cho chúng mày ăn sữa chua thôi
Ai đáng sợ nhất?

Có 1 cuôc thi hù dọa với yêu cầu ai làm cho khán giả sợ nhất là thắng . Có 3 người : 1 Nhật , 1 Mỹ , 1 Việt Nam tham gia . Người Nhật bước lên rồi bất ngờ rút dao mổ bụng mình lôi ra bộ lòng . Một số người sợ đến ngất xỉu. Người Mỹ lấy súng trường ban nát đầu mình ,óc văng tung tóe . Một số người ngất xỉu nữa . Đến người Việt Nam,2 ông Việt Nam đi dép tổ ong vác 1 quả bom ra sân khấu ngồi cưa????????? tất cả khán giả ướt hết quần...

NGA VÔ ĐỊCH HAY VIỆT NAM VÔ ĐỐI

Trong một cuộc họp, phía Nga bảo dân VN mất vệ sinh toàn đái bậy ngoài đường, phía VN bảo: "Làm đ.. gì có chuyện đấy!". Phía Nga nói thách: "Đêm nay bọn tao xách AK-47 đi quanh hồ Tây, thấy thằng nào đái bậy là xử luôn"! Phía VN OK. Sáng hôm sau VN thiệt 37 mạng. Ức chế quá, VN cử 2 đặc nhiệm sang Nga, vác colt đi quanh quảng trường đỏ và làm như bọn Nga. 2 chú đặc nhiệm đi cả đêm, vừa mệt vừa rét đến gần 2h sáng mới thấy 1 thằng tè đường, 2 chú mừng quá nã sạch đạn vào hắn. Sáng hôm sau, báo chí nga đưa tin:"Đêm qua, đại sứ VN ở Nga bị bọn khủng bố bắn chết khi đang làm nhiệm vụ.
Trích từ http://bantot.net