PDA

Xem đầy đủ chức năng : Anh à, em yêu anh



tocduoiga
07-01-2010, 07:12 PM
Tôi đang yêu một người, nhưng lại không thể chính miệng mình nói cho người ấy biết chuyện này được. Lý do, cái này tôi sẽ đề cập đến trong phần nội dung của lá thư. Tuy nhiên, trước hết, tôi nghĩ mình nên nói rõ mục đích khi tham dự cuộc thi Viết Thư Tình 2010 do diễn đàn matnauhoctro tổ chức. Như tôi đã nói, tôi đang yêu thầm một người, và tôi muốn dùng cuộc thi lần này để gởi đến người đó một lời yêu thương mà tôi không bao giờ dám thổ lộ. Vì diễn đàn matnauhoctro là một diễn đàn lớn, cho nên dù không đoạt giải thì thư tôi viết cũng sẽ được đăng, và nếu may mắn, nó sẽ được mang sang cả những diễn đàn khác để chia sẻ. Tôi viết lá thư tình này không nhằm vào giải thưởng. Tôi viết với hy vọng một ngày nào đó, trong một dịp tình cờ, người ấy lướt web và tìm thấy lá thư này, đọc, và hiểu tâm tình của tôi dành cho người ấy.


Melbourne, ngày 5 tháng 1 năm 2010


Gởi đến anh, người mà em thầm yêu.


Khi đọc được lá thư này, anh chắc cũng sẽ không nhận ra người viết là em, một cô gái âm thầm mang hết tâm tư tình cảm trao về anh. Tình yêu là mù quáng. Vì khi đã thực sự yêu một ai đó rồi thì người ta thường sẽ yêu hết mình, và yêu thật lòng. Em cũng vậy. Đã không biết bao nhiêu lần, em muốn nói với anh rằng em yêu anh. Yêu anh rất nhiều. Nhưng hoàn cảnh đã không cho phép em làm điều đó. Vâng, em yêu anh, nhưng sẽ mãi chỉ câm nín và chôn giấu tình cảm này trong lòng.


Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Có lẽ anh nhớ, mà cũng có khi không. Vì hoàn cảnh chúng ta quen biết nhau cũng chẳng có gì đặc biệt so với những người khác : Trong thư viện, và qua những cuốn sách. Lúc đó, khi em đang cố với tay lấy một quyển sách trên kệ cao thì anh, từ phía sau lưng em, đã tiện tay lấy hộ em quyển sách đó. Lần đầu em nhìn thấy anh, tim em đã đập mạnh một cách bất thường. Và rồi anh mỉm cười với em thay cho lời chào. Để rồi những lần sau đó khi anh cười, em cứ luôn cho rằng anh chỉ đang cười với riêng em mà thôi. Dần dần, em phát hiện ra bản thân mình hay để ý tới từng cử chỉ và hành động của anh, và cảm thấy nhớ đến anh thật nhiều mỗi khi ngồi một mình. Từ đó, em biết mình đã thầm yêu anh mất rồi. Tình yêu thật đẹp anh ạ. Vì yêu thương giúp em trưởng thành. Yêu thương biến một cô gái trầm mặc ít nói như em trở nên hay cười một mình. Và yêu thương đã làm cho em thấy cuộc đời thêm tươi đẹp. Tất cả chỉ vì có anh, người em yêu, tồn tại trên cõi đời này. Những lúc cảm xúc yêu thương dâng trào trong tim, em thật sự muốn hét lên để toàn thế giới này biết được là em đang yêu, và hạnh phúc khi được nếm trải thứ tình cảm thiêng liêng này. Nhưng rồi em đã không hề biết đến mặt trái của yêu thương cho tới khi anh chính thức thổ lộ là mình cũng đang yêu.


Chúng ta là bạn thân bên nhau đã nhiều năm rồi. Nhưng người anh thương yêu lại không phải là em, mà là một cô gái khác. Và trớ trêu thay, người con gái mà anh chọn để yêu lại chính là một người bạn thân nhất của em. Tình yêu không chỉ là trái ngọt trên cành, mà còn có cả trái đắng nữa. Trái đắng đó...mùi vị tệ lắm anh ạ. Vì nó làm cho em khóc nhiều, thật nhiều. Với anh, em chỉ đơn giản là một người bạn thân thôi, phải không? Mãi mãi, em sẽ không thể nào trở thành người được anh yêu. Vì trái tim anh vốn không hề thuộc về em, mà nó thuộc về cô bạn thân của em. Anh có biết tim em đã quặn đau tới mức nào khi thấy anh vui cười bên cô ấy hay không?


Rồi khi hai người cãi nhau, cô bạn ấy lại chạy đến khóc lóc với em. Lúc đó, em lại phải lắng nghe, và tìm cách giảng hòa cho hai người. Để rồi khi thấy hai người lại tay trong tay, cùng nhau bước đi tiếp trên con đường tình yêu, em chỉ mỉm cười thay cho lời chúc phúc. Nhưng anh và cô ấy nào hay biết là em đã âm thầm khóc rất nhiều đằng sau những nụ cười kia. Em đã nhiều lần bảo với chính mình hãy căm ghét cô bạn thân đó. Nhưng em làm không được. Em đã nhận ra rằng mình không hề ghét cô bạn ấy, mà ngược lại, em còn cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ cô ta. Bởi vì cô ta đang yêu và được yêu, trong khi em thì không.


Hạnh phúc của anh đã và đang được vun đắp bằng những giọt nước mắt của em. Anh làm tim em nhói đau. Nhưng mãi mãi em sẽ không bao giờ trách anh đâu. Ngược lại, em sẽ vì anh mà chịu đựng tất cả. Em làm như thế chỉ vì...em yêu anh. Tình yêu là phải hy sinh nhiều như vậy đấy anh ạ. Người ta thường nói trên thế giới này sẽ có ít nhất hai người vì mình mà hy sinh. Em chưa tìm được hai người đó. Nhưng đổi lại, em đã tìm thấy người mà em sẵn sàng đánh đổi cả bản thân mình chỉ để cho người ấy có được hạnh phúc. Và, người đó chính là anh.


Đã có lần, em hạ quyết tâm là mình phải nói cho anh biết về tình yêu này. Em nghĩ mình phải chọn tình yêu, hơn là cứ mãi một mình ôm lấy thứ tình bạn đau khổ của hiện tại. Nhưng khi nhìn lại, em mới thấy tình yêu của mình là hoàn toàn vô vọng. Vì dù có nói ra thì nó cũng sẽ không được vun đắp từ hai phía như em hằng mơ ước. Anh sẽ không đón nhận tình yêu của em đâu, phải không? Vì người anh yêu vốn không phải là em. Lúc đó, em sẽ đánh mất anh, và mất cả tình bạn thân mà mình đang có hiện giờ với anh và cô bạn đó. Vậy nên, em sẽ mãi chôn chặt mối tình này vào tận sâu trong đáy tim, để giữ cho tình bạn của chúng ta được vững bền. Em muốn bảo vệ cho tình bạn, và cả tình yêu của chính em nữa. Ai đó thường nói : "Cố gắng để bảo vệ tình yêu của mình không phải là hy sinh, mà chính là hạnh phúc." Với em, được bên cạnh anh như hai người bạn như thế này là hạnh phúc; thứ hạnh phúc nhỏ nhoi trong trái tim em.


Em từng cho rằng tình yêu của mình dành cho anh là tội lỗi. Đáng ra em không nên gặp anh, rồi yêu anh như thế. Vẫn biết khi yêu đơn phương là phải một mình ôm lấy khổ đau, nhưng tận sâu trong lòng, em cứ thầm mong một ngày nào đó, anh sẽ quay lại nhìn em. Tuy nhiên, mong ước đó sẽ không bao giờ thành sự thật. Bởi lẽ anh như mây trời mãi lơ lửng trên cao, trong khi em chỉ là một bông hoa dưới đất, cứ đứng đó hoài trông chờ hình bóng của mây. Theo gió, anh cứ thế rong ruổi khắp nơi, chẳng khi nào để tâm tới một bông hoa nhỏ bé như em. Vì anh sẽ không bao giờ nhận ra tình cảm của em, vì từ đầu đến cuối, chỉ có mình em yêu anh mà thôi, cho nên mãi mãi, hai chúng ta không bao giờ có thể đi chung một con đường được.


Em đã trưởng thành rất nhiều qua chuyện này. Em dần nhận ra rằng bản thân tình yêu vốn vô tội, và những người yêu nhau cũng không có tội tình gì cả. Không một luật lệ nào cấm con người ta yêu nhau. Vậy nên, xin hãy cho phép em được yêu anh, dù chỉ là âm thầm. Yêu là cho đi nhiều, nhưng không bao giờ có thể ngồi nhẩm xem là mình đã nhận lại được bao nhiêu. Thế giới này thường tồn tại những thứ không toàn vẹn như thế đấy anh ạ. Những gì nếu ngay từ đầu đã được định sẵn không là của mình thì dù cho có cố gắng nhiều như thế nào đi chăng nữa, nó vẫn không là của mình. Miễn cưỡng chỉ làm làm cho người ta thấy đau nhiều hơn thôi.


Một lần nữa! Dù biết anh không thể nghe thấy nhưng em vẫn muốn nói với anh rằng”Em xin lỗi.” Anh à, em xin lỗi thật đó. Vì không thể sống bên cạnh anh như một người bạn, khóc thầm nhìn anh bên cô bạn thân của mình; Vì không thể căm ghét người con gái mà anh yêu và xem cô ta như một tình địch; Vì muốn giữ cho tình bạn giữa ba người chúng ta được vững bền; và vì yêu anh, em đành phải chấp nhận rời xa anh. Em sợ! Rất sợ một ngày nào đó, em sẽ không kiềm nén nổi không nổi cảm xúc trong lòng mình, và làm tổn hại đến hạnh phúc của anh. Em chỉ là một con người bình thường, chứ không cao cả như anh nghĩ đâu. Em có cảm xúc và lòng đố kỵ như bao người con gái khác. Chính vì vậy, em mới quyết định rời xa hai người để đi du học ở một đất nước xa lạ. Em muốn tìm cách lãng quên đi bao tháng ngày yêu anh bằng những trang sách. Nhưng dù cho có đi xa tới tận chân trời nào đi chăng nữa thì nơi đây sẽ mãi có em luôn chúc cho anh được bình yên và hạnh phúc.


Anh à, em yêu anh.


Ngày 5 tháng 1 năm 2010


tocduoiga - Nguyệt Thiên

ngoc_iu_anh
12-01-2010, 10:36 PM
Chuyên gia tư vấn tóc đuôi gà à.Em không nghĩ là chị cũng có những điều khó nói.Bởi vì chị hay tư vấn cho tụi em mà.Em nghĩ chị thật giưởi đấy.Bởi chứng kiến người mình yêu tay trong tay một người khác đã vô cùng đau khổ rồi.Càng đau khổ hơn khi bạn thân mình lại là người yêu cử người mình yêu.Lại xót xa hơn nữa khi mỗi lần bọn họ giận dỗi nhau chị lại đứng ra hòa giải.LÀm được điều đó thật là vô cùng khó khăn.
Chị à.Người ta vô tâm không nhận ra tình cảm của chị hay đang cố tình giả vờ không biết để không phải khó xử vậy?
Yêu đơn phương khổ lắm.Chị đừng tự đi vào con đường đầy nước mắt đó.Em biết làm được là rất khó.NHưng khó không có nghĩa là không làm được phải không chị?
CỐ LÊN CHỊ ƠI !

tocduoiga
13-01-2010, 06:44 PM
to ngoc_iu_anh : Yêu một người không cần phài có lý do, và đau khổ vì người ấy cũng vậy, cũng không nhất thiết phải có một lý do cụ thể. Tình yêu là thứ không phải muốn là có thể có được, và không phải ai không muốn là có thể từ chối nó. Tôi đã trót lỡ yêu một người mà tôi không nên yêu, nên đành chấp nhận ra đi để chôn chặt mối tình này vào tận sâu trong tim. Và, ở một phương trời khác, tôi sẽ luôn cầu mong cho người tôi yêu được hạnh phúc.

Làm nghề tư vấn không có nghĩa là mình có thể tự giải quyết vấn đề cho chính mình được, và trường hợp của tôi chính là một ví dụ cụ thể nhất. Tôi sẽ cố! Cám ơn lời cổ động của bạn.

hat buj thoj` gjan
13-01-2010, 10:25 PM
e rất ngưỡng mộ tình cảm chị dành cho người con trai ấy...Chị rất cao thượng....cao thượng lắm chị ạ...nhưng có lẽ sự chịu đựng của chị cso giới hạn nên chị mới quyết định ra đj....Nếu 1 ngày nào đó người kon trai kia bjk đc tình cảm của chị thì có lẽ anh ấy sẽ phải cảm thấy mình rất hạnh phúc và may mắn vì có 1 người con gái ju anh ấy tha thiết,1 tình ju ko cần đáp trả, ju trong lặng câm và luôn mong anh ấy hạnh phúc.....
Trốn chạy ko phải là giải pháp tốt nhất....nhưng qua thời gian chị sẽ quên đc anh ấy và có lẽ chị nên tìm cho mình 1 người kon trai khác, thử để ý đến những người con tải khác tốt hơn đang pên cạnh chị....bjk đâu trong số những người đó cũng có 1 người đang ju đơn phương chị giống như chị ju anh kia vậy mà chị ko hề hay bjk.....

tocduoiga
14-01-2010, 12:50 AM
to hat buj thoj` gian : Tôi không cao thượng như bạn nghĩ đâu. Tôi chỉ là một người con gái vô cùng bình thường. Tôi có sự ghen ghét và lòng đố kỵ. Chính vì vậy, tôi mới lựa chọn cách rời xa hai người đó. Nếu tôi cao thượng thì tôi đã ở lại, tiếp tục vun đắp cho tình yêu của họ rồi, phải không?

Hiện nay đang có một người để mắt tới tôi, tôi biết điều ấy. Tuy nhiên, vì chưa sẵn sàn rũ bỏ quá khứ để tiếp nhận một tương lai mới, nên tôi còn để cho người đó chờ mình. Tôi thật ích kỷ, phải không?

meo_dore
14-01-2010, 08:45 AM
NT (xin phép cho tôi gọi như thế)
tôi ko ngờ bạn lại đến với cuộc thi này. Một cái tên bình thường cho một mối tình giản dị ko hồi đáp. Nếu là tôi, tôi ko thể đủ tự tin mà vun đắp cho người mình yêu như thế. Tôi đã có lúc từng nói mình sẽ ko bao giờ yêu ai nhưng khi ngẫm lại, tôi ko phải là người có thể điều khiển cảm xúc của mình nên tôi đã để mặc thời gian điểu khiển mình

tocduoiga
14-01-2010, 07:51 PM
To meo_dore : Đúng là bản thân mình không thể tự điều khiển được chuyện yêu thương một ai đó. Tôi đã từng thử tự bảo bản thân mình đừng tiếp tục yêu người con trai ấy nữa, nhưng tôi lại làm không được. Trái tim đang đập trong lồng ngực kia mặc dù là của mình, nhưng chuyện nó sẽ dao động vì ai thì mình không thể nào quản được. Cũng giống như tình yêu của tôi đã trao về người ấy vậy...bản thân tôi cũng không muốn mìn chịu khổ. Thế gian này có mấy ai yêu mà muốn mình bị tổn thương đâu, phải không?

meo_dore
14-01-2010, 08:22 PM
ừ, đúng vậy, nhưng đã có lúc, tôi muốn mình đau, đau thật nhiều. Tôi khờ khạo cứ nghĩ rằng những gì quá sức mình, sẽ tự mệt mỏi mà buông lơi. Mệt mỏi tôi lại càng nuôi hy vọng. Chúng ta đã quá kìm chế bản thân mình, có khi buông xuôi ta có thể thành tâm mà chúc phúc cho người ấy.

tocduoiga
14-01-2010, 08:25 PM
To meo_dore : Tôi đang buông xuôi đây. Tôi chọn con đường ra đi chính là để buông xuôi tất cả, và thành tâm cầu chúc cho họ luôn bỉnh yên và hạnh phúc. Tôi đi vì sợ mình sẽ không nén nổi lòng đố kỵ và tính ghen ghét vốn có trong con người mình. Tô sợ! Sợ mình sẽ làm tổn hại đến hạnh phúc của họ. Nên đến cuối cùng, vì yêu, tôi chấp nhận là người ra đi.

hat buj thoj` gjan
15-01-2010, 08:41 AM
khj đã quyết định đến với 1 người khj trong tjm ta ko nên còn sót lại hình bòng cảu 1 người khác, như vậy mới công bằng cho cả 2.......chỉ khi ta thật sự quên di 1 người ta mới đủ tự tin và tư cách để đến với người kia..tình ju mà....lun đầy sự đau khổ....nhưng con người vẫn mù quáng lao vào vì khi ju ai cũng nghĩ ràng ju và đc ju là hạnh phúc...dù bjk khổ...bjk đau...bjk sẽ cso nhiều nước mắt...nhưng người ta vẫn chọn cho mình 1 con đường tình ju....Hy vọng chị sẽ tìm thấy được con đường tình ju đích thực cảu cuộc đời mình

tocduoiga
18-01-2010, 03:08 AM
to hat bụ thoj` gian : Cám ơn lời chúc của bạn. Tôi sẽ cân nhắc thật kĩ trước khi yêu. Vì tôi không muốn làm tổn thương thêm một người nào nữa. Bản thân tôi bị tổn thương đã là quá đủ rồi. Ai đó từng bảo với tôi rằng "Làm tổn thương người khác chính là làm tổn thương chính mình", và tôi cho rằng điều ấy là đúng. Vậy nên, tôi sẽ không làm buồn bất cứ ai nữa, nhất là đối với chuyện tình cảm.

Bồ Công Anh
18-01-2010, 07:51 PM
Chị ới ời! Cuối cùng cũng gửi thư rồi nhỉ! Chắc là phải si nghĩ đắn đo dữ lắm!^^
Uhm... Nói sao đây?! Nx của e về lá thư thì chắc chị cũng đã rõ nhưng e vẫn muốn nói rằng lá thư này chị viết rất hay và cảm động, đọc hok biết bao nhiu lần rồi mà vẫn thấy buồn. Dẫu sao thì nó vốn như vậy và dẫu sao e vẫn chúc chị đạt giải <Dù biết chị viết hok nhằm vào giải thưởng! *cười*>

Àh quên, tiện thể chúc chị ờ... cái anh chàng trong thư sẽ nghe dc những lời này của chị! ^^

Thân,

Bca!

ke_lanh_lung2500
19-01-2010, 07:12 PM
ra đi? có thật sự là ra đi?đừng để buồn đong đầy trên khoé mình.. Rồi giận mình sao lại nở buông tay.^^! Có thể buông tay là một lối thoát nhưng.. có thoát đc chính mình hay k?

tocduoiga
20-01-2010, 07:30 AM
to ke_lanh_lung2500 : Tôi chấp nhận buông xuôi tất cả để ra đi, mặc dù tim mình nhói đau, và mắt mình đã sưng húp lên vì khóc quá nhiều. Nhưng thiệt tình thì ngoài cách đó ra, tôi đã không còn tìm thấy cho mình một con đường nào tươi sáng hơn nữa. Tôi chưa quên được người con trai đó. Cho nên tôi đã không chấp nhận tình cảm từ một người con trai khác. Đó là lỗi của tôi.

Cà Rem
20-01-2010, 10:27 AM
Thiêt là ngại nhưng em nói thiệt là em sẽ làm như chị khi em ở trong trường hợp như vậy. Vì vốn dĩ bản chất của tình yêu là sống đẹp, chứ đâu phải sống để yêu đep.

tocduoiga
21-01-2010, 04:55 AM
To Cà Rem : Bản thân tình yêu là vô tội, và con người ta khi yêu nhau cũng không có tội gì cả. Tôi chấp nhận yêu, và tình nguyện chịu khổ vì một người con trai. Đây là duyên phận. Chúng tôi có duyên gặp nhau nhưng không nợ và vô phận. Đành phải chịu.

cactushb
21-01-2010, 09:04 AM
Em cũng như chị có duyên với người đó trong hầu hết mọi hoàn cảnh nhưng hình như không có phận. Nhưng em lại không đồng ý cách làm của chị là bỏ đi xa, vì dẫu sao bỏ đi tức là chối bỏ tình cảm của mình, tức là ích kỉ, tức là hèn nhát không dám đối mặt. Em xin lỗi khi nói như thế song nếu ai cũng có thể chọn cách như chị liệu thế giới của tình yêu chỉ có sự ích kỉ và nhỏ nhen cả sao?

Bồ Công Anh
23-01-2010, 08:27 PM
Em cũng như chị có duyên với người đó trong hầu hết mọi hoàn cảnh nhưng hình như không có phận. Nhưng em lại không đồng ý cách làm của chị là bỏ đi xa, vì dẫu sao bỏ đi tức là chối bỏ tình cảm của mình, tức là ích kỉ, tức là hèn nhát không dám đối mặt. Em xin lỗi khi nói như thế song nếu ai cũng có thể chọn cách như chị liệu thế giới của tình yêu chỉ có sự ích kỉ và nhỏ nhen cả sao?

Em cũng nghĩ vậy đấy chị tocduoiga àh! Chị làm thế ko khác j` bỏ trốn, ít ra chị cũng nên thú nhận tình cảm rồi hãy đi như vậy. Anh chàng đó nếu thật ko iu chị thì sẽ ko bỏ cô bạn đó mà theo chị! Và nếu sau khi chị thú nhận rồi ra đi thì sẽ chẳng bao jờ thành kẻ phá hoại hạnh phúc của ng` khác!
Túm lại đó là wan điểm của em, ko thik thì thôi chị nhá!
Mà em thực sự ko thik có ai giống em đâu, thik ng` ta mà ko dám nói. ^^:blinking:

Thân,

Bca!

tocduoiga
26-01-2010, 11:13 PM
Tôi luôn tự hỏi, sẽ ra sao nếu cô bạn thân nhất của tôi biết chuyện tôi yêu bạn trai của cô ấy? Tình bạn giữa chúng tôi liệu có đủ mạnh để chiến thắng lòng đố kỵ trong tình yêu hay không? Tôi không dám tin, và cũng không dám thử. Vậy nên, tôi chọn con đường ra đi và buông xuôi tất cả. Tôi biết trốn tránh là không tốt, nhưng tôi thật sự không biết phải nên làm gì vào lúc này. Tôi suy cho cùng thì cũng chỉ là một đứa con gái yếu đuối mà thôi.

tếu
28-01-2010, 07:23 AM
tình yêu có bao giờ như ý muốn !

i_love_fiction
01-02-2010, 12:01 PM
Chị ah em vẫn chưa hiểu được điều nay.. Tại sao chị đã chọn cách ra đi mà vẫn mún vik ra lá thư này và hi vọng "anh ta" đọc được chư???? Phải chăng chị vẫn còn hi vọng điều gì ở đây sao????? Nếu "hi vọng" của chị thành hiện thực liệu sẽ có sự xáo trộn nào xảy ra ko nhi????? Như thế này có gọi là "sẽ buông tay" ko???

Em chỉ nêu thắc mắc của em thui, đừng giận em nha!!>_<!!

tocduoiga
01-02-2010, 10:15 PM
To i_love_fiction : Như đã nói ngay từ đầu, nếu anh ta có đọc được thì cũng chưa hẳn đã nhận ra người viết là tôi, người yu anh ta âm thầm. Tôi không muốn chối bỏ cũng như chạy trốn tình yêu này, cho nên tôi mới viết ra lá thư, và mong muốn một ngày nào đó, anh ta sẽ đọc được nó. Tôi chỉ muốn anh ta biết rằng tôi yêu anh ta, nhưng lại không muốn anh ta biết tôi là ai.

i_love_fiction
02-02-2010, 11:00 AM
To i_love_fiction :Tôi chỉ muốn anh ta biết rằng tôi yêu anh ta, nhưng lại không muốn anh ta biết tôi là ai.

Chị đang chơi trò trốn tìm?????:silence:

tocduoiga
03-02-2010, 08:23 AM
To i_love_fiction : Không hẳn là thế. Nhưng ngoài cách này ra, tôi thật sự không tìm được cách nào để giải tỏa tình cảm của mình cả. Nếu bạn có cách hay hơn, bạn có thể chỉ cho tôi được không?

*Gemini
03-02-2010, 08:53 AM
Ko biết sao, nhưng mình "dị ứng" với những ai chỉ biết hi sinh, sống thì phải đấu tranh chứ, dù kết quả ko như mong đợi thì cũng nhẹ lòng hơn là ôm ấp rồi đau đớn mãi! Người ta nói đau khổ nhất là yêu mà ko dám nói còn j`! "Sự hi sinh" này chẳng ai biết, chẳng ai trân trọng thì việc j` phải thế nhỉ, khổ lắm, mệt lắm! :rang:

tocduoiga
04-02-2010, 09:49 PM
Trong hoàn cảnh này thì mỗi người sẽ có một cách giải quyết riêng. Có người sẽ mạnh mẽ thú nhận tình cảm của mình, nhưng cũng có kẻ yếu đuối như tôi, chỉ biết chạy trốn mà thôi.Tôi rất ngưỡng mộ bạn, bạn Gemini. Vì bạn thuộc dạng người can đảm ấy...

i_love_fiction
05-02-2010, 01:26 AM
Thắc mắc tới đây thui!! ^^ về vấn đề này thì em mù tịt, em biến đây. Trả lại lời khuyên cho người có kinh nghiêm. Sorry đã làm phiền chị bấy lâu nay, hìhi`

p/s: đừng có la em là lộn xộn nghen, tại em thik thắc mắc thì phải hỏi cho ra lẽ thui. Ko thui em ăn kum hem có ngon đươc.

ngphuongli
06-02-2010, 07:20 AM
mình nghĩ yêu thì nói thẳng ra , giờ em iu anh, chịu không chịu thì thôi, đằng nào cũng là số 0, hehe, nhiều lúc mình cũng nhát như bạn như đôi lúc cũng liều lắm. hồi trước nhát nên không có người yêu, giờ dạn chút nên có. tự tin lên nha. chúc bạn tìm được hạnh phục

vietnamese
24-02-2010, 12:22 AM
Ban thiệt là rất yêu người con trai đó...

tonkute2909
24-02-2010, 07:45 PM
không biết chị có nhận lời khuyên từ kẻ nhiều chuyện này không.
chị là chuyên gia tư vấn. đúng vậy thật sự trong văn của chị rất sâu sắc, và đọc nó em có cảm giác chị là 1 người từng trải . nhưng ai cũng có những chuyện khó riêng, và chị cũng không ngoại lệ , chị đã viết ra là muốn vạch rõ ranh giới ,gửi nốt những niềm tin của mình vào bức thư chăng? em không thông minh và kém hiểu biết nên em không đoán được hết. trong bức thư có cái gì đó , " đắng " và " cay " chị à .
2 năm trước em cũng gặp tình trạng tương tự với chị. em yêu thầm người con trai đó , và anh ấy yêu bạn thân của em , và mỗi lần nghe anh ấy nói về cô ấy, nói về vẻ đẹp , sự quyến rũ hay tại sao anh lại yêu cô ấy như vậy ... thì trái tim này nó không còn nghe em nữa rồi ... em là người tác hợp và cũng là người giảng hòa , là người ngồi nghe cả 2 người tâm sự rồi là 1 chiếc cầu nối ... mỗi lần như vậy em thường hỏi bản thân mình 1 câu
" nếu em và cô ấy rơi xuống vực mà anh chỉ có thể chọn 1 vậy anh sẽ chọn ai nhỉ " rồi em lại cười - nụ cười này khiến cổ em nghẹn lại...
nhưng rồi em vẫn theo sau , âm thầm và ủng hộ họ ... có lẽ em may mắn hơn chị hay quả quyết hơn chị chăng ? vì em đã có được anh ấy ... không phải thủ đoạn hay gì cả , chỉ đơn giản là vị thần tình yêu mỉm cười với em ... em chờ anh ấy 2 năm... yêu nhau 2 năm và chia tay cũng được 2 năm rồi ... người bước đi là em ... haizzz không biết là spam hay giúp chị nữa . nhưng chị là người chín chắn em tin điều đó.
tình yêu là cái gì đó để cho chứ không phải để nhận ... hãy cứ đi theo con đường mà chị nghĩ mình đúng , 1 ngày nào đó , không xa cũng không gần chị sẽ có được người chị yêu thật sự. mối tình đầu là mối tình đẹp nhất ( dù đơn phương hay từ 2 phía ) , và nó cũng chính là thử thách giúp chị trưởng thành.
em không thích nói 2 từ giá như nhưng thật sự nó thật đẹp ( không biết là đẹp hay tại cuộc đời này quá đắng cay ? )
Giá như chị vẫn tiếp tục , giá như chị dám đặt cược và thổ lộ với người ấy....
còn về bạn thân của chị hãy nói sự thật với cả 2 người , nếu là bạn thân thì sẽ hiểu cho chị , còn không thì người đó không xứng để chị phải hi sinh như thế.
dù sao nói gì cũng đã muộn nên thôi vậy , vững bước mà đi chị nhé

p/s : cho em y!h của anh ấy được chứ * cười *

tocduoiga
25-02-2010, 07:34 PM
To ngphuongli : Tôi không có đủ can đãm để nói ra tình cảm của mình, đó chính là vấn đề. Cho nên, tôi chấp nhận nhường đường lại cho cô bạn đến sau của mình. Mặc dù cô ấy đến sau tôi thật, nhưng cô ấy đã có cái mà tôi không có. Đó chính là tình yêu của anh ấy.

To vietnamese : Cảm ơn nhé! Bạn là người đầu tiên bảo tôi biết cách yêu một người đấy!

To tonkute : Yêu một người, chuyện này nói ra thì có vẻ đơn giản, nhưng kì thực thì lại vô cùng phức tạp khi thực hiện. Xin lỗi, tôi không thể cho bạn Y!M của người con trai đó được.Vì tôi không muốn gây thêm bất cứ rắc rối nào nữa. Tự mình viết ra lá thư tình này đã là một quyết định táo bạo, dành cho tôi. Vì trong lòng tôi lúc nào cũng lo lắng là chàng tra sẽ nhận ra tình cảm của tôi, và mối quan hệ bạn bè hiện có của chúng tôi sẽ tan vỡ. Tôi biết là bản thân mình rất ngốc. Tôi nửa muốn người ta biết tình củam của mình, nhưng nửa còn lại thì vô cùng lo sợ hậu quả không hay sẽ xảy đến với mình. Từ đó, tôi trở nên vô cùng hèn nhát và yếu đuối. Và, chính vì lẽ đó, tôi sẽ không bao giờ dám nói một lời yêu thương với người ta...Nhưng dù sao cũng cám ơn tất cả mọi người đã chia sẻ những cảm thông với tôi. Thư tôi viết đã không đạt giải, nên phạm vi mà nó được biết đến chắc cũng nhỏ hẹp. Và, không chừng trong nay mai, người ta sẽ xoá hết mấy topic này, và thế là lá thư tình này sẽ biến mất. Tuy nhiên, tình cảm của tôi thì sẽ mãi còn. Tôi cũng mong nó biến mất theo thư, nhưng cảm xúc là thứ mà con người ta không thể nào kiềm nén được...

A Tủn
02-03-2010, 06:28 PM
iu anh sao em ko nói ra - giờ em nói vẫn còn kịp í mè :cr: