PDA

Xem đầy đủ chức năng : Tình yêu mới bắt đầu



cơn lốc tình
10-10-2009, 08:03 PM
bước chân lên trái tim của tổ quốc được 1 tuần. thực sự chưa có cảm giác gì đb , chứ chưa nói đến ch yêu quý ( công dân nước việt mà nói năng thế đấy). nhưng hãy khoan phán xét chủ nhân của bài viết này.oan cho tôi quá thể!

trước đó tôi sống ở gần biển , gần gió. nơi gia đình, bạn bè thân thiết ở đó. nơi đó luôn khiến tôi hạnh phúc , gắn bó không muốn dời xa. đb nơi đó _ theo cảm nhận của riêng cá nhân tôi , dường như mọi người đều liên quan đến nhau , quan tâm nhau. hoàn toàn khác với nơi tôi sắp tới ( thực ra là hiện tại tôi đang sống giữa thủ đô rùi ạ ) nơi này quá ồn ào , quá gấp gáp , mọi người thường liên quan vs nhau vì 1 lí do nào đó ,chứ không hoàn toàn là do tình cảm. những người vụt qua nhau , chỉ thế thui , và không để lại gì cả , ngay cả 1 nét mặt - điều đó làm tôi cảm thấy ghét hà nội.

hôm qua 10/10 ngày giải phóng thủ đô. ngày hội lớn của dân tộc- có thể nói như vậy. tôi cũng như bao ng khác về vườn hoa lí thái tổ để chiêm ngưỡng không khí của ngày trọng đại này. rồi tiếp tục bắt xe buýt lên cầu long biên xem triển lãm. và cũng chính tại nơi này trong trái tim tôi chợt nhen lên 1 thứ tình cảm thật lạ. như là yêu thương , như là quý mến khi nhìn thấy những bức ảnh đen trắng , những bức tranh của những ng yêu quý thủ đô , và cây cầu này vẽ lên...


tình yêu của tôi có thể bắt đầu hơi muộn nhưng vẫn đủ để tự hào vỗ ngực mà nói rằng : tôi yêu hà nội , bằng cả trái tim mình!

Chim Tu Hú
11-10-2009, 12:51 AM
đôi lúc ta chưa thể hoà nhập với cái mới, nhưng chính từ những cái đã có mà ta nhận ra rằng tình yêu là không có hoàn cảnh

★Anhyeu
11-10-2009, 03:12 AM
đôi lúc ta chưa thể hoà nhập với cái mới, nhưng chính từ những cái đã có mà ta nhận ra rằng tình yêu là không có hoàn cảnh

+1 , ý kiến hay lắm bạn à

cơn lốc tình
12-10-2009, 04:34 AM
thanks you!
chim tu hú.

mưa_buồn
24-10-2009, 08:27 PM
Tình yêu quê hương , yêu nơi mình sinh ra , lớn lên...bắt đầu từ những điều thật nhỏ nhặt và đơn sơ...

Tôi yêu trường tôi nhiều lắm, với nhánh phượng già trổ bông màu máu thẫm những đợt hè

Yêu con đường đến trường quấn quít tiếng cười, giọng nói lũ bạn thuở bé

Yêu cả ao nước những buổi chiều tụ tập kỉ niệm

Yêu xóm nhỏ một thưở thấm đầy tuổi thơ

Yêu từng cái nắng trưa hè , yêu từng giọt mưa nảy bên cửa sổ , yêu từng tia nắng len qua khe , yêu từng ngọn gió nâng cao cánh diều

Tôi từng ghét nơi này rất nhiều , nó khiến mình có cảm giác thật thua kém và nhỏ nhặt so với những thành phố to lớn

Nhưng bây giờ nhận ra , yêu rất nhiều , dành rất nhiều tình cảm và kỉ niệm cho nơi này....Dù nhận ra hơi muộn , nhưng thật sự là vẫn chưa muộn mà , đúng không?....:rain:....

ma cà tưng
24-10-2009, 11:03 PM
Cái ngày đầu tiên tôi đặt chân đến mảnh đất Sài Gòn cũng vậy, dường như nó không như trí tưởng tượng của tôi, tôi thấy thất vọng tràn trề về mảnh đất mình sẽ ăn nằm ở đậu những 4 năm.

Nhưng thời gian cho tôi biết, Sài Gòn không đáng ghét đến vậy ! tôi dần yêu quý mảnh đất này lúc nào không hay, đáng lẽ tôi cũng không nhận ra rằng mình đã và đang yêu mảnh đất này cho đến khi tôi lên xe về quê nghỉ Tết, ở nhà nhưng sao nhớ da diết Sài Gòn, ngày lên, tôi mừng lắm, chợt thấy mình thật ngộ, đây chỉ là nơi đất khách quê người mà làm mình yêu mến đến lạ !

Tôi cũng như bạn, có sống với nó mới biết mình cũng yêu quý nó lắm, dù nó dường như chẳng có " dòng họ " gì với mình cả !

Mong bạn luôn yêu Hà Nội ! Vì Hà Nội đẹp, Hà Nội thơ mộng và vì tôi là người con của Hà Nội nên tôi muốn bạn cũng yêu Hà Nội - như tôi ! ^^!

meocon_nhonhieu
27-10-2009, 03:46 AM
chúng ta chỉ cần bốn cái ôm mỗi ngày đễ có thể tồn tại.tám cái ôm mỗi ngày để duy trì cuôc sống và mươi hai cái ôm đê ta có thể lớn lên mỗi ngày :wish::hiepsi:

Bộ_Đội
27-10-2009, 05:18 AM
Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn. Dù có thành công hay thất bại, bạn cũng không có gì để hối tiếc vì đã sống và yêu hết mình. Hãy cho những người yêu thương mình và chính mình một cơ hội. Đừng bỏ cuộc quá sớm khi mọi thứ vẫn còn có thể!

Đôi lúc nhớ. Đôi lúc quên. Đôi lúc chợt thấy mình lênh đênh quá! Ngước mắt nhìn trời. Cúi mặt nhìn đôi bàn chân đã bước đi nhiều mà ".tình yêu, cs , hay nhu*ng~ thu*'" vẫn không tìm thấy…Đời cho ta nhiều khao khát. Đặt trước mắt ta những điều ta khát khao. Cho phép ta lại gần - chạm tay vào. Nhưg rồi… chẳng bao giờ có đc.!

Và đừng bao giờ ngừng nỗ lực . Nỗ lực sẽ giúp bạn vượt qua mọi khó khăn thử thách và đạt được những kết quả tưởng chừng như không thể.

Đừng bao giờ để mình tuột dốc vì mặc cảm lỗi lầm, phải biết chấp nhận đứng lên và học từ những thất bại đó.

Đừng bao giờ đặt tất cả gánh nặng của Thế giới lên đôi vai bé nhỏ của bạn. Hãy biết chia sẻ khi cần thiết.

Đừng bao giờ cảm thấy lo sợ trước tương lai. Nếu sống trọn vẹn cho ngày