girlkute2009
25-08-2009, 09:18 PM
Một thương chàng rất ga-lăng
Khi người nhờ vả.....mặt nhăn quá trời
Hai thương chẳng thích chơi bời
Thế mà nàng rủ là đòi đi ngay
Ba thương chàng thích ăn cay
Khi ăn phải ớt.... "sao cay thế này"
Bốn thương tính tình thẳng ngay
Khi người rủ "trộm" chàng đây đi liền
Năm thương cái mặt hiền hiền
Khi mà có "test" chàng liền "cop pi"
Sáu thương có tính lầm lì
Khì mà nỗi hứng "Lưu Bị" chào thua
Bỗng nhiên lại có mùi chua
Bảy thương chàng đó "tắm chưa" ba tuần
Tám thương chàng thích "vác khuân"
Những chuyện nặng nhọc chàng "khuân" la làng
Chín thương chẳng thích làm tàng
Mỗi khi chàng tới nhà nàng "điều tra"
Mười thương chàng rất "tài ba"
Rượu chè cờ bạc chàng ta có liền
Ôi chao ai bảo "hắn" "hiền"
Chuyên môn "cúp tiết" mà hiền đấy ư.... :D
***********>.<*************
Lần đầu em nhớ anh yêu
Tìm phòng nội trú, đánh liều ghé thăm.
Thẹn thùng nhẹ đến cửa phòng
Giật mình tưởng lạc vào trong... chợ trời
Đón em, ôi thật chơi vơi
Đẹp đôi gián lượn, rộn lời chuột reo
Chiếu giường cam phận bọt bèo
Trôi lên dạt xuống lộn mèo gối chăn
Quần đùi áo lót nhện giăng
Sách đèn, xoong chảo tung tăng tứ bề
Trên tàn thuốc, dưới cà phê
Cơm thiu, đàn, sáo nằm kề dép da
Thương em anh tặng thơ, hoa...
Thương anh sắm... chổi quết nhà tặng anh!
Tình Iu Thời Vi Tính
Đừng backspace xoá tên anh nữa
Cuộc đời anh đã ghi nhớ tên em
Ngăn Folder với anh quá nhỏ
Anh Save em vào trong trái tim
Tên hai đứa anh viết thành phép cộng
Xin đừng Enter kẻo ngắt mất tên anh
Xuống dòng dưới với anh là nỗi khổ
Đặt trỏ cuối dòng trên, nhấn Delete đi em...
Kịp nó gì đâu mà em vội Quit
Để lòng anh trống trải giữa biển người
Nhấn F1 mong cầu trợ giúp
Em skip qua rồi lòng anh chơi vơi...
Xin đừng Send với Email ấy nữa
Contain kia chỉ hợp với mình anh
Sao em gửi cho nhiều người thế
Để lòng anh gẫy hết các Link
Love đâu phải là hằng số
Lại biến thiên và thay đổi từng ngày
Ôi cái biến love đau khổ
Anh phải lập thủ tục nào xử sự với nó đây?..
Xin đừng nếu... để mang ra lệnh IF
Hết trò Then với lại Else
Chẳng lẽ yêu nhau để mang đi so sánh
Nếu đúng OK, còn ngược lại thì...
Mà cuộc sống có muôn ngàn trường hợp
Mình dùng CASE để lọc nó ra
Em đừng cười anh và bảo anh lạc hậu
Cửa sổ Window lại cất cán ở nhà...
Xin đừng u mê, suốt ngày ngồi CHAT
Như vòng FOR, Repeat, Do, While
Anh đặt trái tim để mong em EXIT
Từ giã CHAT ROOM hãy thoát ra ngoài...
MSDN mình đã có
Ta dựng chương trình mới đi em
Module của em, anh nhường làm CLASS
Cứ HOOK vào đời anh, xin trao cả trái tim...
Toán Học Và Tình Iu
Tôi vẫn nhớ những khi em Ðối Diện
Ánh mắt nhìn bằng Góc Ðộ Ðường Cong
Lòng xôn xao cho Quỉ Ðạo đi vòng
Hồn tôi để Giao em Ðường Tiếp Tuyến
Em lướt qua, cho buồn-vui Nghịch Biến
Gặp một lần, nơi Tiếp Ðiểm mà thôi
Tôi Xoay Tròn, tìm lại nhưng xa rồi
Em sẽ mãi ra đi về Vô Cực
Nhưng tình tôi là một đường Trung Trực
Như thật thà Cân Xứng nơi con tim
Tôi Phân Ðều, và xuyên qua giữa em
Nơi Trung Ðiểm, tôi muốn tình Vuông vẹn
Rồi một ngày, tình Tam Giác cũng đến
Tôi hiện hình, trong ba Góc Bù Nhau
Em vì ai mà Phụ để tôi sầu
Nhìn đau đớn Cạnh Huyền em nối mộng
Tôi thả đời theo Trung Tuyến phóng túng
Em lại tìm Hình Thông Số Bình Phương
Ðến Nội Tâm, tôi dừng chốn đau thương
Buồn man mát, em đùa trên Ngoại Tiếp
Nói làm chi, Ðịnh Phân đà muôn kiếp
Em lạc vào một Quỉ Tích cuồng quay
Tôi đứng đó, Khoảng Cách không đổi thay
Nhìn thầm lặng, một Góc đời Trực Diện
"Bao năm trong cõi người ta
Trai tài, gái đẹp, thế là kết nhau.
Yêu rồi đừng có để lâu,
Kẻo rồi tình phụ thì đau đớn lòng ... "
"Đầu lòng năm ả tố nga,
Mít, Mùi, Mơ, Mộng ... toàn là vần M.
Đầu năm cô bác đến xem,
Nhà họ Vương lại có thêm vịt giời "
ÁC MỘNG
Trèo lên cây bưởi thấy ma
té xuống vườn cà gảy mấy cây răng
nhìn trời nghĩ ngợi bâng khuâng
bỗng đâu con chó nhảy ra cắn mình
làm cho tui té xuống xìn
cá lia thia cắn đầy mình người ơi
tưởng rằng như thế là thôi
nào ngờ trời chẳng thương người thiện tâm
xui chi lại đỗ mưa dầm
để tui ướt nhẹp lạnh ngầm trong tim
tưởng em sẽ hiểu nổi niềm
thương người chịu lạnh đi tìm tình yêu
nào ngờ gió tán mưa tiêu
em đâu chẳng thấy chỉ là chiêm bao
Phỏng thơ Áo lụa Hà Đông, Nguyên Sa
"Nắng Sài Gòn anh đi mà xơ xác.
Bởi vì em là sư tử Hà Đông
Anh vẫn yêu loài thú ấy vô cùng.
Thơ anh viết vẫn còn phơi ngoài nắng.
Anh vẫn nhớ những đêm dài trống vắng.
Mà đời trai ai cũng lắm yêu đương.
Linh hồn anh vội vã chạy tìm đường.
Luôn hớt hải khi mà: Sư tử đến
Gặp một bữa, anh hết tiền một bữa.
Gặp 2 lần anh thành kẻ lang thang.
Bill nợ nần anh chất lại thành non.
Và đôi mắt tím đen vì đánh lộn ...
Em không nói đã nghe còn dễ chịu
Em gầm gừ đáng sợ. Khổ thân anh.."
Phỏng thơ "Đây thôn Vỹ Dạ", Hàn Măc Tử
Sao em không hồi âm anh nhỉ ?
Chờ quá trời lâu hổng thấy mail
Làm anh nhớ quá không ăn nổi
Tối tối online, mở chat liền.
Gió theo đằng gió, cây đường cây
Bịc rác buồn thiu, lất phất bay
Xe ai đậu trước gara đó,
Có phải em về nhậu, tối nay ?
Mơ thấy người ta, tưởng là ma
Áo em mỏng quá, nhìn xuyên qua
Ở đây đèn đóm mờ, không tỏ.
Chẳng biết là em có phải “gà”
Anh đi anh nhớ cơm gà
nhớ tô búng ốc nhớ trà định tâm
nhớ sao là dĩa bánh tằm
nhớ cô bán cháo âm thầm yêu ai
để anh nhung nhớ đêm ngày
nhớ em anh nhớ đến xoài em ơi
Em đi tỉnh dzề !!!!
Hôm wa em đi tỉnh dzề
Thấy em khác hẳn ngày đi khỏi làng
Phấn son em đáng rộn ràng
Váy mi-ni ngắn xốn sang mắt nhìn
Môi em kẻ hình trái tim .....
Mắt thì được cắt mi xăm vệt dài
Cái cằm cũng chẻ làm hai
(Ngực thì được độn núi đồi chào thua )
Dân chơi nổi tiếng bốn mùa
Bao nhiêu thượng đế của chùa bo em
Tiếp tân ở wán bia ôm
Mặc cho thượng đế ..lôm-côm ..đủ trò
..............................
Hôm wa em đi tĩnh dzề
Hương đồng dzó nội ...tà tà ..bái bai.
Vật chất ở trong chai
Tinh thần ở ngoài chai
Muốn lên sự nghiệp lớn
Mỗi ngày phải vài chai .............
Áo trắng - Huy Cận ... thị
Áo trắng hôm nay giặt mới xong.
Hôm qua em té ở ngoài đồng.
Đỏ bừng mắt cá. Ôi đau quá.
Gót ngọc bị sưng, bước cong cong.
...
Em khóc anh nghe, tiếng lẫn lời.
Nghe em than thở, mãi không thôi.
Nắng thơ dịu vuốt ve gò má.
Lá nhỏ rách tan, cắn trên môi. (đau quá thì cắn lá)
...
Bôi thuốc dùm em suốt cả ngày.
Em mang bandad dán đầy tay.
Máu hồng loan áo, hoà nước mắt.
Toả phất mùi alcol ruồi cũng bay .
Đêm nay bác không ngủ
Ngày mai bác ngủ bù
Anh đội viên gật gù
Ô sao bác tài thế
Bác lấy trên đầu tủ
Một bộ bài mới toanh
Đặt ra giữa chiếu mành
Bác cháu ta cùng đánh
Anh đội viên chóng vánh
Đã thua sạch cả tiền
Nhưng anh vẫn còn ghiền
Nên gật đầu chơi tiếp
Hối hận vẫn không kịp
Vì bác quá cao tay
Bài năm con đầm tây
Bác ăn hết cả thảy
Anh đội viên nóng này
Sao bác quá ăn gian
Tiền cháu kiếm gian nan
Mà bác ăn tài thế
Anh đội viên chụp ghế
Định tính nước ăn thua
Bác xuống nước phân bua
Vậy chúng ta chơi lại
Anh đội viên nghi ngại
Chơi nữa lại thua sao
Bác sức yếu tài cao
Làm sao ta địch nổi
Bác xem ra biết lỗi
Móc tui lấy năm ngàn
Cầm lấy đừng phàn nàn
Ngày mai ta chơi tiếp
Anh đội viên từ biệt
Định bụng leo lên giường
Nhưng anh bỗng tỏ tương
Bác ơi tờ này rách
Anh đội viên bộc bạch
Bác cho cháu đổi đi
Bác tính toán làm gì
Dù gì bác cũng thắng
Sau một hồi trầm ngâm
Bác suy nghĩ đã thông
Nhưng bụng tức cáng hông
Đưa đây...tao đổi lại
Lần thứ ba thức dậy
Anh hốt hoảng giật mình
Bác vẫn ngồi đinh ninh
Bàn tay nhanh thoăn thoắt
Anh đội viên rình rập
Xem bác đang làm gì
Nhưng anh thấy cũng kì
Vì chuyện riêng của bác
Nhưng không thể làm khác
Vì anh quá tò mò
Anh liền xuống thăm dò
Xem thực hư sự việc
Bên kia giường cá biệt
Bác đang rất miệt mài
Bộ dạng rất khoan thai
Bác đang dán tiền rách
Lòng bác sao trong sạch
Anh đội viên nhủ thầm
Từ trong tận thâm tâm
Anh một lòng ngưỡng mộ
Anh chỉ có một ngàn đô duy nhất,
Đem cho em cùng với một là thư.
Thư bị xé, còn tiền anh đã mất,
Tiền đã cho, làm sao lấy lại bây giờ
Thư thì mỏng như tờ tissue nhỏ
Tiền thì nhiều như cả tháng lương anh.
Gói thật kỹ, mang thầm trong túi áo.
Mãi trăm lần nghĩ lại mới đem đi.
Lòng căng thằng như đem tiền chuộc mạng.
Chuộc tình yêu em bắt cóc của anh.
Em đã xé phong thư còn mực mới,
Lấy tiền xong chạy biến mất tăm hơi.
Cũng may mắn, toàn là tiền giả cả.
Anh cố tình đem thử, để nhận ra.
Lòng em đó - hai chiều - như tờ BẠC.
Lỡ yêu em, như để chuột trong nhà
tui sinh ra đã thấy anh trước ngõ
cầm thùng mì đứng bên cạnh cái cây
cứ mỗi lần nghe anh cất giọng hát
tui hỏi nội tui anh đứng tự bao giờ
nội nói lúc anh còn thơ dai
Khi người nhờ vả.....mặt nhăn quá trời
Hai thương chẳng thích chơi bời
Thế mà nàng rủ là đòi đi ngay
Ba thương chàng thích ăn cay
Khi ăn phải ớt.... "sao cay thế này"
Bốn thương tính tình thẳng ngay
Khi người rủ "trộm" chàng đây đi liền
Năm thương cái mặt hiền hiền
Khi mà có "test" chàng liền "cop pi"
Sáu thương có tính lầm lì
Khì mà nỗi hứng "Lưu Bị" chào thua
Bỗng nhiên lại có mùi chua
Bảy thương chàng đó "tắm chưa" ba tuần
Tám thương chàng thích "vác khuân"
Những chuyện nặng nhọc chàng "khuân" la làng
Chín thương chẳng thích làm tàng
Mỗi khi chàng tới nhà nàng "điều tra"
Mười thương chàng rất "tài ba"
Rượu chè cờ bạc chàng ta có liền
Ôi chao ai bảo "hắn" "hiền"
Chuyên môn "cúp tiết" mà hiền đấy ư.... :D
***********>.<*************
Lần đầu em nhớ anh yêu
Tìm phòng nội trú, đánh liều ghé thăm.
Thẹn thùng nhẹ đến cửa phòng
Giật mình tưởng lạc vào trong... chợ trời
Đón em, ôi thật chơi vơi
Đẹp đôi gián lượn, rộn lời chuột reo
Chiếu giường cam phận bọt bèo
Trôi lên dạt xuống lộn mèo gối chăn
Quần đùi áo lót nhện giăng
Sách đèn, xoong chảo tung tăng tứ bề
Trên tàn thuốc, dưới cà phê
Cơm thiu, đàn, sáo nằm kề dép da
Thương em anh tặng thơ, hoa...
Thương anh sắm... chổi quết nhà tặng anh!
Tình Iu Thời Vi Tính
Đừng backspace xoá tên anh nữa
Cuộc đời anh đã ghi nhớ tên em
Ngăn Folder với anh quá nhỏ
Anh Save em vào trong trái tim
Tên hai đứa anh viết thành phép cộng
Xin đừng Enter kẻo ngắt mất tên anh
Xuống dòng dưới với anh là nỗi khổ
Đặt trỏ cuối dòng trên, nhấn Delete đi em...
Kịp nó gì đâu mà em vội Quit
Để lòng anh trống trải giữa biển người
Nhấn F1 mong cầu trợ giúp
Em skip qua rồi lòng anh chơi vơi...
Xin đừng Send với Email ấy nữa
Contain kia chỉ hợp với mình anh
Sao em gửi cho nhiều người thế
Để lòng anh gẫy hết các Link
Love đâu phải là hằng số
Lại biến thiên và thay đổi từng ngày
Ôi cái biến love đau khổ
Anh phải lập thủ tục nào xử sự với nó đây?..
Xin đừng nếu... để mang ra lệnh IF
Hết trò Then với lại Else
Chẳng lẽ yêu nhau để mang đi so sánh
Nếu đúng OK, còn ngược lại thì...
Mà cuộc sống có muôn ngàn trường hợp
Mình dùng CASE để lọc nó ra
Em đừng cười anh và bảo anh lạc hậu
Cửa sổ Window lại cất cán ở nhà...
Xin đừng u mê, suốt ngày ngồi CHAT
Như vòng FOR, Repeat, Do, While
Anh đặt trái tim để mong em EXIT
Từ giã CHAT ROOM hãy thoát ra ngoài...
MSDN mình đã có
Ta dựng chương trình mới đi em
Module của em, anh nhường làm CLASS
Cứ HOOK vào đời anh, xin trao cả trái tim...
Toán Học Và Tình Iu
Tôi vẫn nhớ những khi em Ðối Diện
Ánh mắt nhìn bằng Góc Ðộ Ðường Cong
Lòng xôn xao cho Quỉ Ðạo đi vòng
Hồn tôi để Giao em Ðường Tiếp Tuyến
Em lướt qua, cho buồn-vui Nghịch Biến
Gặp một lần, nơi Tiếp Ðiểm mà thôi
Tôi Xoay Tròn, tìm lại nhưng xa rồi
Em sẽ mãi ra đi về Vô Cực
Nhưng tình tôi là một đường Trung Trực
Như thật thà Cân Xứng nơi con tim
Tôi Phân Ðều, và xuyên qua giữa em
Nơi Trung Ðiểm, tôi muốn tình Vuông vẹn
Rồi một ngày, tình Tam Giác cũng đến
Tôi hiện hình, trong ba Góc Bù Nhau
Em vì ai mà Phụ để tôi sầu
Nhìn đau đớn Cạnh Huyền em nối mộng
Tôi thả đời theo Trung Tuyến phóng túng
Em lại tìm Hình Thông Số Bình Phương
Ðến Nội Tâm, tôi dừng chốn đau thương
Buồn man mát, em đùa trên Ngoại Tiếp
Nói làm chi, Ðịnh Phân đà muôn kiếp
Em lạc vào một Quỉ Tích cuồng quay
Tôi đứng đó, Khoảng Cách không đổi thay
Nhìn thầm lặng, một Góc đời Trực Diện
"Bao năm trong cõi người ta
Trai tài, gái đẹp, thế là kết nhau.
Yêu rồi đừng có để lâu,
Kẻo rồi tình phụ thì đau đớn lòng ... "
"Đầu lòng năm ả tố nga,
Mít, Mùi, Mơ, Mộng ... toàn là vần M.
Đầu năm cô bác đến xem,
Nhà họ Vương lại có thêm vịt giời "
ÁC MỘNG
Trèo lên cây bưởi thấy ma
té xuống vườn cà gảy mấy cây răng
nhìn trời nghĩ ngợi bâng khuâng
bỗng đâu con chó nhảy ra cắn mình
làm cho tui té xuống xìn
cá lia thia cắn đầy mình người ơi
tưởng rằng như thế là thôi
nào ngờ trời chẳng thương người thiện tâm
xui chi lại đỗ mưa dầm
để tui ướt nhẹp lạnh ngầm trong tim
tưởng em sẽ hiểu nổi niềm
thương người chịu lạnh đi tìm tình yêu
nào ngờ gió tán mưa tiêu
em đâu chẳng thấy chỉ là chiêm bao
Phỏng thơ Áo lụa Hà Đông, Nguyên Sa
"Nắng Sài Gòn anh đi mà xơ xác.
Bởi vì em là sư tử Hà Đông
Anh vẫn yêu loài thú ấy vô cùng.
Thơ anh viết vẫn còn phơi ngoài nắng.
Anh vẫn nhớ những đêm dài trống vắng.
Mà đời trai ai cũng lắm yêu đương.
Linh hồn anh vội vã chạy tìm đường.
Luôn hớt hải khi mà: Sư tử đến
Gặp một bữa, anh hết tiền một bữa.
Gặp 2 lần anh thành kẻ lang thang.
Bill nợ nần anh chất lại thành non.
Và đôi mắt tím đen vì đánh lộn ...
Em không nói đã nghe còn dễ chịu
Em gầm gừ đáng sợ. Khổ thân anh.."
Phỏng thơ "Đây thôn Vỹ Dạ", Hàn Măc Tử
Sao em không hồi âm anh nhỉ ?
Chờ quá trời lâu hổng thấy mail
Làm anh nhớ quá không ăn nổi
Tối tối online, mở chat liền.
Gió theo đằng gió, cây đường cây
Bịc rác buồn thiu, lất phất bay
Xe ai đậu trước gara đó,
Có phải em về nhậu, tối nay ?
Mơ thấy người ta, tưởng là ma
Áo em mỏng quá, nhìn xuyên qua
Ở đây đèn đóm mờ, không tỏ.
Chẳng biết là em có phải “gà”
Anh đi anh nhớ cơm gà
nhớ tô búng ốc nhớ trà định tâm
nhớ sao là dĩa bánh tằm
nhớ cô bán cháo âm thầm yêu ai
để anh nhung nhớ đêm ngày
nhớ em anh nhớ đến xoài em ơi
Em đi tỉnh dzề !!!!
Hôm wa em đi tỉnh dzề
Thấy em khác hẳn ngày đi khỏi làng
Phấn son em đáng rộn ràng
Váy mi-ni ngắn xốn sang mắt nhìn
Môi em kẻ hình trái tim .....
Mắt thì được cắt mi xăm vệt dài
Cái cằm cũng chẻ làm hai
(Ngực thì được độn núi đồi chào thua )
Dân chơi nổi tiếng bốn mùa
Bao nhiêu thượng đế của chùa bo em
Tiếp tân ở wán bia ôm
Mặc cho thượng đế ..lôm-côm ..đủ trò
..............................
Hôm wa em đi tĩnh dzề
Hương đồng dzó nội ...tà tà ..bái bai.
Vật chất ở trong chai
Tinh thần ở ngoài chai
Muốn lên sự nghiệp lớn
Mỗi ngày phải vài chai .............
Áo trắng - Huy Cận ... thị
Áo trắng hôm nay giặt mới xong.
Hôm qua em té ở ngoài đồng.
Đỏ bừng mắt cá. Ôi đau quá.
Gót ngọc bị sưng, bước cong cong.
...
Em khóc anh nghe, tiếng lẫn lời.
Nghe em than thở, mãi không thôi.
Nắng thơ dịu vuốt ve gò má.
Lá nhỏ rách tan, cắn trên môi. (đau quá thì cắn lá)
...
Bôi thuốc dùm em suốt cả ngày.
Em mang bandad dán đầy tay.
Máu hồng loan áo, hoà nước mắt.
Toả phất mùi alcol ruồi cũng bay .
Đêm nay bác không ngủ
Ngày mai bác ngủ bù
Anh đội viên gật gù
Ô sao bác tài thế
Bác lấy trên đầu tủ
Một bộ bài mới toanh
Đặt ra giữa chiếu mành
Bác cháu ta cùng đánh
Anh đội viên chóng vánh
Đã thua sạch cả tiền
Nhưng anh vẫn còn ghiền
Nên gật đầu chơi tiếp
Hối hận vẫn không kịp
Vì bác quá cao tay
Bài năm con đầm tây
Bác ăn hết cả thảy
Anh đội viên nóng này
Sao bác quá ăn gian
Tiền cháu kiếm gian nan
Mà bác ăn tài thế
Anh đội viên chụp ghế
Định tính nước ăn thua
Bác xuống nước phân bua
Vậy chúng ta chơi lại
Anh đội viên nghi ngại
Chơi nữa lại thua sao
Bác sức yếu tài cao
Làm sao ta địch nổi
Bác xem ra biết lỗi
Móc tui lấy năm ngàn
Cầm lấy đừng phàn nàn
Ngày mai ta chơi tiếp
Anh đội viên từ biệt
Định bụng leo lên giường
Nhưng anh bỗng tỏ tương
Bác ơi tờ này rách
Anh đội viên bộc bạch
Bác cho cháu đổi đi
Bác tính toán làm gì
Dù gì bác cũng thắng
Sau một hồi trầm ngâm
Bác suy nghĩ đã thông
Nhưng bụng tức cáng hông
Đưa đây...tao đổi lại
Lần thứ ba thức dậy
Anh hốt hoảng giật mình
Bác vẫn ngồi đinh ninh
Bàn tay nhanh thoăn thoắt
Anh đội viên rình rập
Xem bác đang làm gì
Nhưng anh thấy cũng kì
Vì chuyện riêng của bác
Nhưng không thể làm khác
Vì anh quá tò mò
Anh liền xuống thăm dò
Xem thực hư sự việc
Bên kia giường cá biệt
Bác đang rất miệt mài
Bộ dạng rất khoan thai
Bác đang dán tiền rách
Lòng bác sao trong sạch
Anh đội viên nhủ thầm
Từ trong tận thâm tâm
Anh một lòng ngưỡng mộ
Anh chỉ có một ngàn đô duy nhất,
Đem cho em cùng với một là thư.
Thư bị xé, còn tiền anh đã mất,
Tiền đã cho, làm sao lấy lại bây giờ
Thư thì mỏng như tờ tissue nhỏ
Tiền thì nhiều như cả tháng lương anh.
Gói thật kỹ, mang thầm trong túi áo.
Mãi trăm lần nghĩ lại mới đem đi.
Lòng căng thằng như đem tiền chuộc mạng.
Chuộc tình yêu em bắt cóc của anh.
Em đã xé phong thư còn mực mới,
Lấy tiền xong chạy biến mất tăm hơi.
Cũng may mắn, toàn là tiền giả cả.
Anh cố tình đem thử, để nhận ra.
Lòng em đó - hai chiều - như tờ BẠC.
Lỡ yêu em, như để chuột trong nhà
tui sinh ra đã thấy anh trước ngõ
cầm thùng mì đứng bên cạnh cái cây
cứ mỗi lần nghe anh cất giọng hát
tui hỏi nội tui anh đứng tự bao giờ
nội nói lúc anh còn thơ dai