Tommy Nguyễn
15-07-2009, 05:01 PM
"Có tiếng gió nhẹ bay vào tim mang mùa thu gần hơn. Có nỗi nhớ dường như lặng câm mang thời gian đi xa hoài. Dấu tiếng khóc vào đôi bàn chân em lặng xa dần tôi, ngước ánh mắt nhìn theo chiều mưa nghe nụ cười xa xăm quá..."
Ngày chia tay, hình như ngày ấy đã xa T lắm rồi, xa đến mức ở ngút ngàn của chập chờn miền nhớ T chỉ dám gọi tên "ngày ấy" trong những ji` T viết, T buồn chứ T không dám nghĩ rằng T vẫn còn ... cảm giác.
Ngày chia tay - như trong những câu chuyện lãng mạn, những câu chuyện để "đọc" chứ không phải để "sống" - ngày chia tay có mưa rơi, có một nụ cười chua chát và rất nhiều nước mắt. Đêm nay T muốn viết về "ngày ấy" như một phần của câu chuyện, như một phần xúc cảm để sắp tới đây, chỉ hơn một tháng nữa, câu chuyện ấy trở thành bài hát của mọi người
Ngày chia tay, em lặng lẽ xa dần T, không có một lời nói tương tự như "Chúng mình kết thúc nhé" cũng không có nụ hôn tạm biệt, chỉ có giọt nước mắt mặn chát vào tim vì giờ đây T mới chợt nhớ rằng, ngày ấy chính bản thân T cũng không dám tin đó là ngày cuối cùng T được gặp em, ngày cuối cùng được nắm tay em và ngày cuối cùng trong tim em có T
"... Nếu biết trước rằng nay biệt ly, khi xưa ta đã không còn yêu. Nếu biết trước rằng mai rời xa ta chẳng dành cho nhau thật nhiều. Ký ức ấy còn in vào tim những yêu dấu mà em dành trao, hãy giữ lấy làm quà khi chia tay rồi mai hai người về hai nơi ..."
Ừ nhỉ, nếu biết trước yêu rồi sẽ chia tay vậy thì người ta còn yêu nhau, còn dành cho nhau quá nhiều để làm ji`, để rắc vào tim những nỗi đau, những ký ức thật sâu mà nhớ, mà thổn thức.
Mỗi một phần kỷ niệm giữa anh và em hình như anh đều nhớ dù đã có những lúc T muốn quên nó đi. Nhưng có lẽ T khác mọi người, mọi người giữ kỷ niệm ấy để dằn vặt, để khóc lóc để buồn và rồi trong một ngày "hơi khác mọi ngày một chút" họ sẽ đến với tình yêu mới và mỉm cười khi nghĩ rằng "ngày ấy chả hiểu sao mình thật khờ". T đã từng dằn vặt đã từng buồn và thậm chí đã từng khóc lóc nhưng T đã khác mọi người ở 1 điểm duy nhất, T không quên kỷ niệm ấy, T đem kỷ niệm giữa em và T "xắt ra từng mảnh nhỏ" rồi viết nó thành những bài hát. T hiểu, đó là cách T đem những phần kỷ niệm ấy "làm quà" cho em ...
Một cơn gió lạnh ùa tới giữa đêm hè oi bức, đó là biểu hiện của một cơn mưa. T yêu mưa, yêu đến mức khi mà mưa vãn còn cách T 2 tiếng đồng hồ nữa thì T đã biết mưa đang đến với T rồi. T luôn háo hức chờ mưa vì đơn giản, với T xúc cảm thường đến trong cơn mưa.
T sẽ đặt tên cho gió là tên em nhé. Tại sao ai cũng gọi cái thoáng lạnh báo hiệu trời mưa ấy là "Gió" nhỉ? T không biết cái tên "Gió" ấy nó bắt nguồn từ ai và từ bao giờ, T chỉ biết rằng giờ đây T đã quyết định không gọi "Gió" là "Gió" như người ta vẫn thường gọi nữa, T sẽ gọi bằng tên em ...
"... Đặt tên cho GIÓ nghe em trên những con đường em đi về sau, có tiếng gió xạc xào ngoài hàng cây, có ngọn gió vương trên tóc mây. Đặt tên cho gió nghe anh để ngỡ như là anh luôn gần em, em sẽ mong một lần gọi tên gió như tên anh ..."
Phía trước em có rất nhiều con đường, và mỗi con đường em đi qua ấy, vẫn sẽ có một ngọn gió đã từng hoặc sẽ đi qua anh. Hãy thử một lần gọi tên gió như tên của anh nhé !!!
Ngày chia tay, hình như ngày ấy đã xa T lắm rồi, xa đến mức ở ngút ngàn của chập chờn miền nhớ T chỉ dám gọi tên "ngày ấy" trong những ji` T viết, T buồn chứ T không dám nghĩ rằng T vẫn còn ... cảm giác.
Ngày chia tay - như trong những câu chuyện lãng mạn, những câu chuyện để "đọc" chứ không phải để "sống" - ngày chia tay có mưa rơi, có một nụ cười chua chát và rất nhiều nước mắt. Đêm nay T muốn viết về "ngày ấy" như một phần của câu chuyện, như một phần xúc cảm để sắp tới đây, chỉ hơn một tháng nữa, câu chuyện ấy trở thành bài hát của mọi người
Ngày chia tay, em lặng lẽ xa dần T, không có một lời nói tương tự như "Chúng mình kết thúc nhé" cũng không có nụ hôn tạm biệt, chỉ có giọt nước mắt mặn chát vào tim vì giờ đây T mới chợt nhớ rằng, ngày ấy chính bản thân T cũng không dám tin đó là ngày cuối cùng T được gặp em, ngày cuối cùng được nắm tay em và ngày cuối cùng trong tim em có T
"... Nếu biết trước rằng nay biệt ly, khi xưa ta đã không còn yêu. Nếu biết trước rằng mai rời xa ta chẳng dành cho nhau thật nhiều. Ký ức ấy còn in vào tim những yêu dấu mà em dành trao, hãy giữ lấy làm quà khi chia tay rồi mai hai người về hai nơi ..."
Ừ nhỉ, nếu biết trước yêu rồi sẽ chia tay vậy thì người ta còn yêu nhau, còn dành cho nhau quá nhiều để làm ji`, để rắc vào tim những nỗi đau, những ký ức thật sâu mà nhớ, mà thổn thức.
Mỗi một phần kỷ niệm giữa anh và em hình như anh đều nhớ dù đã có những lúc T muốn quên nó đi. Nhưng có lẽ T khác mọi người, mọi người giữ kỷ niệm ấy để dằn vặt, để khóc lóc để buồn và rồi trong một ngày "hơi khác mọi ngày một chút" họ sẽ đến với tình yêu mới và mỉm cười khi nghĩ rằng "ngày ấy chả hiểu sao mình thật khờ". T đã từng dằn vặt đã từng buồn và thậm chí đã từng khóc lóc nhưng T đã khác mọi người ở 1 điểm duy nhất, T không quên kỷ niệm ấy, T đem kỷ niệm giữa em và T "xắt ra từng mảnh nhỏ" rồi viết nó thành những bài hát. T hiểu, đó là cách T đem những phần kỷ niệm ấy "làm quà" cho em ...
Một cơn gió lạnh ùa tới giữa đêm hè oi bức, đó là biểu hiện của một cơn mưa. T yêu mưa, yêu đến mức khi mà mưa vãn còn cách T 2 tiếng đồng hồ nữa thì T đã biết mưa đang đến với T rồi. T luôn háo hức chờ mưa vì đơn giản, với T xúc cảm thường đến trong cơn mưa.
T sẽ đặt tên cho gió là tên em nhé. Tại sao ai cũng gọi cái thoáng lạnh báo hiệu trời mưa ấy là "Gió" nhỉ? T không biết cái tên "Gió" ấy nó bắt nguồn từ ai và từ bao giờ, T chỉ biết rằng giờ đây T đã quyết định không gọi "Gió" là "Gió" như người ta vẫn thường gọi nữa, T sẽ gọi bằng tên em ...
"... Đặt tên cho GIÓ nghe em trên những con đường em đi về sau, có tiếng gió xạc xào ngoài hàng cây, có ngọn gió vương trên tóc mây. Đặt tên cho gió nghe anh để ngỡ như là anh luôn gần em, em sẽ mong một lần gọi tên gió như tên anh ..."
Phía trước em có rất nhiều con đường, và mỗi con đường em đi qua ấy, vẫn sẽ có một ngọn gió đã từng hoặc sẽ đi qua anh. Hãy thử một lần gọi tên gió như tên của anh nhé !!!