µkñøw0710
02-07-2009, 02:54 AM
Tác giả: Zoe hâm
Thể loại: teenstory.
Tình trạng: Chưa hoàn thành.
------
Đây là fic có dung lượng lớn nhất mà Zoe từng viết. Cũng chưa biết bao giờ mới xong, nhưng Zoe muốn thử cảm giác vừa viết, vừa post xem nó ntn Mong mọi ng ủng hộ.
Zoe muốn gửi lời cám ơn tới Kim hâm, ng đã đưa ra ý tưởng về Nancy, và cùng Zoe viết chung fic một thời gian dài :X Zoe cũng muốn cảm ơn Nhung hâm vì đã đưa ra những nhận xét rất khắt khe, để Zoe có thể cố gắng viết cho hoàn thiện. Cuối cùng, Zoe cảm ơn tất cả những ng đã và sẽ đọc nó, vì đối vs Zoe, đó là điều hạnh phúc nhất :X
Mong mọi ng cảm thấy vui vẻ
--------------------------------
Sân bay Nội Bài 12 giờ đêm. Mát mẻ, trong lành và dễ chịu.
- Chào mừng em đến Việt Nam.- Cô tiếp viên hàng không nở một nụ cười tươi tắn khi giúp Nancy mang hành lí ra khỏi máy bay.
Nó mỉm cười, nói với cô tiếp viên mà như tự nói với mình:
- Ciao Việt Nam! Việt Nam xinh đẹp.
1.
Nó là một người nổi tiếng. Không phải vì nó là diễn viên, người mẫu, ca sĩ, hay bất cứ nhân vật nào có tầm ảnh hưởng trong thế giới giải trí. Nó chỉ là một con bé mười sáu tuổi, với đôi mắt nâu đen và máu tóc cùng màu dài ngang vai. Điều tạo nên sự khác biệt giữa nó với toàn bộ những cô gái khác là biệt danh "Cô gái quyền lực nhất giới chính trị Ý". Nó là con gái Antonio Canavi- bộ trưởng Bộ ngoại giao, kiêm Chủ tịch các bộ của Italia. Vì thế, từ bé nó đã được hưởng nền giáo dục tốt nhất, hoàn mĩ nhất để trở thành một quý cô thực sự trong giới thượng lưu.
Nhưng hiện tại, nó đang đứng tại sân bay Nội Bài- Hà Nội- Việt Nam, bỏ qua những nghi thức cứng nhắc, để bàn chân trần của mình cảm nhận được cái lạnh cắt da của mặt sàn đá bóng loáng. Dường như nó đang nằm mơ một giấc mơ không tưởng. Nó đang ở quê ngoại- nơi nó thường dành một tháng mỗi năm vào kì nghỉ hè để học tiếng Việt và gặp gỡ những nhân vật tên tuổi cùng ba mẹ. Nhưng bây giờ không phải mùa hè, mà là giữa mùa đông giá rét. Nó cần kiểm chứng lại, để biết mình thực sự sẽ sống ở Việt Nam, không phải một, hai tháng mà là ba năm trung học phổ thông. Đối với nó, thời gian đó là quá lâu để dành cho đất nước nhỏ bé này. Cho dù đó là quê ngoại của mình đi nữa.
Nhưng ba nó không đồng ý như vậy. Thông thường, những ý kiến của nó luôn được ba tôn trọng, nhưng lần này, mọi lời nói hay hành động nhằm làm ông mủi lòng của nó đều không thành công. Vì vậy, nó đành học cách biến việc xa ba mẹ và nước Ý thân yêu thành một cơ hội học hỏi và trưởng thành.
- Ba rất tiếc, con yêu. Đừng buồn nhé! Hôm nay con sẽ ở khách sạn với ba mẹ. Mai chúng ta sẽ dọn đồ của con tới nhà ngoại.- Ba nó nhẹ nhàng đến bên, âu yếm ôm ngang vai nó.
- Con sẽ cố gắng sống thật tốt, dù ba năm là một quãng thời gian dài.
- Tiếng Việt của con tốt lắm!- Mặc dù không nhìn vào mặt ba, nhưng nó biết ba đang mỉm cười.
- Ba cũng vậy. Tất cả đều nhờ có thầy giáo tốt, phải không ba?- Nó quay sang tinh nghịch nhìn ba, và hai cha con đều cười rạng rỡ khi thấy bóng mẹ nó- bà Nguyễn Mai Anh mà nó quen gọi là mẹ Mai, đang tiến lại gần.
- Chuẩn bị xong xe rồi. Nancy đi giầy vào đi con. Mẹ không muốn ngày đầu tiên đến Việt Nam biến con thành một con vịt xấu xí đâu. Nếu hai bố con muốn, em sẽ để hai người ở lại đây với đôi chân tê cứng, một mình em đi limo về khách sạn là được rồi.- Mẹ nó nói thêm khi thấy khuôn mặt đứa con gái yêu xìu xuống, và ngay lập tức nụ cười lại hiện ra trên môi nó.
Chiếc limo lướt êm ru đưa gia đình nó vào lòng Hà Nội. Êm tới mức Nancy không hề mảy may nghi ngờ mục đích của việc nó phải sang Việt Nam.
2.
Trưa hôm sau, sau khi ăn no một bụng bánh mì panini do chính tay mẹ làm, nó thay đồ rồi cùng ba mẹ đến nhà ngoại. Ngoại sống trong một căn hộ chung cư cao cấp 250m2 nằm trên tầng thượng. Tự nhiên nó thấy hài lòng vì màu chiếc áo len trắng sữa của nó rất hợp với màu chocolate chủ đạo được bài trí trong nhà ngoại. Nó có cảm giác mình có thể hòa hợp được với căn nhà này và chủ nhân của nó. Trước đây, vào mỗi dịp nghỉ hè, nó không dành nhiều thời gian cho ngoại, nên ấn tượng của nó về ngoại không mấy sâu sắc. Mẹ nó dường như hiểu được những suy nghĩ và băn khoăn của nó, nên nhẹ nhàng đến bên nói:
- Con sẽ thích ngoại thôi. Ngoại là một người rất đáng yêu!
Và như để khẳng định câu nói của mẹ, ngoại bước đến bên nó, mỉm cười mói:
- Ngoại nghĩ màu áo này rất hợp với con, và với cả căn nhà này nữa. Cho một người đáng yêu như cháu ngoại, có lẽ... một căn phòng trang điểm thật lớn là điều cần thiết. Con thích sơn phòng màu gì?
- Màu xanh da trời ạ!- Nó cười rất tươi trước sự tâm lí của ngoại.
Trong lúc ba mẹ con, bà cháu đang mải bàn bạc về vấn đề phòng ốc, bài trí, thì ba nó chui vào phòng tập ngồi massage. Nó biết điều đó. Và nó có thể tha thứ cho ba, vì nó biết ba luôn khắc khẩu với ngoại. Cho đến khi ra về, ba mới tới bên ngoại, nhẹ nhàng vỗ lưng bà và nói:
- Mẹ đã trao con gái mẹ cho con, giờ con trao con gái con cho mẹ. Mẹ nhớ đối xử tốt với nó đấy!
Không hiền hòa như lúc nói chuyện với mẹ và nó, giờ ngoại đang chống tay, giọng sắc đanh và ẩn chứa chút giễu cợt:
- Nancy nó cũng là cháu tôi, tôi đâu cần cậu dạy phải đối xử tốt với nó?
- Được rồi mà mẹ, thôi chúng con về đây. Chút nữa đồ của Nancy sẽ được mang tới. Mẹ nhớ chọn cho con bé căn phòng rộng rãi, có cửa sổ nhìn ra cái hồ gần nhà nhé!- Rồi ba ngập ngừng- Con bé vốn thích hồ mà.
Ngoại nó mỉm cười:
- Dạo này cậu nói tiếng Việt tốt lắm!
Khuôn mặt bố vẫn giữ vẻ lịch sự, nhưng nó thoáng thấy một vệt ửng hồng trên vành tai ông:
- Tất cả đều nhờ Mai Anh mẹ ạ.
Câu nói không đầu không cuối của ba kết thúc cuộc nói chuyện ngắn ngủi giữa hai người. Khi đi ngang qua nó, ba nháy mắt một cái rất nhanh. Nó mỉm cười với ba, để ba vui và nghĩ mình vẫn còn một đồng minh. Ba luôn luôn như thế, luôn cần một người bên cạnh, trong cả chính trị lẫn trong cuộc sống thường ngày. Hôm nay mẹ đã đứng về phía ngoại, nên nó biết mình cần là người ở bên ba.
3.
Đã quen với những ngày hè nóng nực, với những lịch học và gặp mặt dầy đặc ở Việt Nam, nên nó thấy không quen với những cơn gió cắt da và rất nhiều thời gian rỗi để online. Nó dành nhiều thời gian để nói chuyện với những người bạn cũ và tìm hiểu về ngôi trường quốc tế liên thông với Việt Nam mà nó sắp vào học. Đôi lúc nó thắc mắc ai sẽ ở cùng nó ngoài ngoại ra, nhưng nó thấy không có người nào phù hợp với vị trí đó. Ba nó là người kĩ tính, nên nó biết ông sẽ không tuỳ tiện để người ông không tin tưởng trông nom cô con gái rượu của mình. Nhưng nó không phải chờ đợi lâu để biết câu trả lời nó băn khoăn trong mấy ngày nay. Tối hôm ấy, ba mẹ gọi nó đến khách sạn.
- Ba mẹ sắp xếp xong cả rồi. Ngày mai Helen sẽ tới.- Mẹ nó nói ngắn gọn.
- Helen??? Helen tới đây làm gì vậy ba?- Nó nheo mắt nghi hoặc.
Ba nó lúng túng nói:
- Ba quên không nói với con... Helen sẽ sang Việt đây sống cùng con. Chị ấy sẽ trực tiếp chăm lo những gì liên quan tới cuộc sống của con.
- Sao ba mẹ không hỏi ý kiến con trước???- Nó giận dữ nói, đôi môi rung lên bần bật.
Ấn tượng của nó về Helen vẫn còn nguyên như mọi chuyện mới xảy ra ngày hôm qua. Helen là chị họ nó. Mẹ Helen và mẹ nó là hai chị em ruột. Ngày ấy, nó mới tám tuổi. Lần đầu tiên Helen sang nghỉ đông, chị đã nói thẳng vào mặt nó:
- Em là một con nhóc khó ưa. Nếu em không sửa cái tính nhõng nhẽo ấy đi, em sẽ chẳng trở thành một quý cô được đâu.
Nguyên nhân của việc Helen nói như vậy là vì nó đòi cho bằng được con búp bê gỗ mà chị ấy luôn mang theo bên người. Con búp bê đó do chính tay bác Kozumi- ba Helen tự tay đóng cho chị ấy. Nó đòi con búp bê ấy không phải vì nó đẹp, mà con búp bê ấy là thứ nó muốn có. Bây giờ, mỗi lần nghĩ đến Helen, là ấn tượng về đôi mắt đen một mí dữ dội của chị ấy lại hiện về. Tất cả đều còn sắc nét và nguyên vẹn, sau tám năm không gặp Helen. Nó vẫn nhớ, sau đó chị vẫn cho nó con búp bê đó. Nó còn nhớ cảm giác thất bại mà Helen mang lại cho nó ngày hôm ấy. Hôm nay cảm giác ấy lại được những kí ức không mấy tốt đẹp đưa về. Điều đó khiến nó không ưa Helen, và không ưa cảm giác chị ấy sẽ chăm chút cho cuộc sống của nó trong ba năm ở Việt Nam.
- Ba nghĩ Helen là người thích hợp nhất. Chị ấy vừa học xong đại học, lại là người rất thông minh và tỉnh táo. Chị ấy là người thích hợp nhất cho vị trí này. Mẹ con cũng đồng ý như vậy.- Ba nó nói, đồng thời đưa mắt sang phía mẹ.
Nó chán nản nhìn ba mẹ rồi đứng dậy.
- Nếu ba mẹ nghĩ như thế tốt cho con thì làm vậy cũng được. Sau này ba mẹ cứ tự ý làm mọi việc, không cần hỏi con bất kì điều gì đâu.
- Mẹ rất tiếc. Sau này con sẽ hiểu ba mẹ chỉ muốn tốt cho con.- Mẹ nó cũng đứng dậy, đến bên và ôm nó vào lòng.
Nó không nói gì nữa, chỉ đứng lặng im.
4.
Hôm sau nó đang ngủ thì có người gõ cửa rất mạnh.
- Ngoại để con ngủ thêm đi. Bây giờ vẫn sớm mà...- Nó làu bàu khi thấy tiếng gõ cửa không dứt, dù nó đã lơ đi.
- Em có biết bây giờ mấy giờ rồi không? Chị sang Việt Nam không phải để trông một con bé chỉ biết ngủ nướng thôi đâu.- Một giọng nói sắc và hơi lơ lớ vang lên. Lạ hoắc, nhưng vẫn gọi cho nó cảm giác quen thuộc đến kì lạ. Là Helen. Chị ấy đến sớm.
Đã cảm thấy hơi chột dạ, nhưng nó vẫn trèo ra khỏi chiếc giường ấm áp.
- Chị đợi em chút!- Nó nói vọng ra cửa rồi nhanh chân đến bên gương chải lại mái tóc cho gọn gàng. Sau khi thấy khuôn mặt có vẻ khá ổn so với lúc mới rời giường, nó mới ra mở cửa.
Trước mặt nó là một cô gái không quen biết. Helen đã thay đổi rất nhiều kể từ lần cuối nó gặp chị. Mái tóc chị không còn dài thượt và bện hai bên. Helen cũng bỏ sang một bên thứ thời trang quái dị chỉ người Nhật mới có. Nó chỉ khẳng định rằng chị đã lột xác, lột xác thật sự. Trước mặt nó bây giơf là một Helen với mái tóc ngắn ôm sát đôi má nhỏ xinh, với gu thời trang không chê vào đâu được. Chỉ có đôi mắt đen dữ dội và đôi môi nhỏ xinh của người Nhật là không thay đổi. Đó là thứ duy nhất giúp nó khẳng định người trước mặt mình là Helen.
- Ơ... Chào Helen... chị khoẻ không?- Nó lúng túng hỏi. Nó thấy mình thật nhỏ bé và kì quặc trước mặt người chị họ.
- Tất nhiên là chị khoẻ. Nếu chị không khoẻ thì sao có thể đón chuyến bay sớm nhất đến Việt nam theo lời ba em được?
- Dù vậy chị cũng không cần gọi em dậy sớm thế. Em chưa quen với múi giờ của Việt Nam.
- Đó không phải lí do. Em biết bây giờ là mấy giờ rồi không? 10 giờ rồi. Không còn sớm nữa. Mặc quần áo vào, ăn sáng đi. Chị cho em mười lăm phút. Sau đó xuống nhà. Đi cùng chị.- Helen nói những câu ngắn, nhưng cũng đủ để nó hiểu nó cần phải làm gì.
Dù lâu rồi mới gặp, nhưng cảm giác của nó về Helen không hề thay đổi.
<tbc>
5.
Sau mười lăm phút sửa soạn và ăn sáng, giờ nó đang ngồi trong chiếc limo quen thuộc, bên cạnh là Helen đang nhìn trân trân ra cửa kính bên ngoài. Nó cố giữ sao cho khoảng cách giữa nó và Helen xa nhất.
- Hà Nội đã thay đổi nhiều, nhưng vẫn thật khó chịu. Thật không thể chịu nổi giao thông ở Việt Nam.- Helen nói những câu không đầu không cuối khiến nó phải quay sang nhìn mái đầu ngắn năng động của chị. Thật mơ hồ... nó vẫn chưa thật quen với một Helen khác xa tưởng tượng đến thế.
- Bao lâu rồi chị không về Việt Nam?
- Năm năm.
- Bác Kozumi khoẻ không ạ?
- Ba chị vẫn khoẻ.- Vẫn bằng những câu ngắn gọn, Helen vừa trả lời nó, vừa không ngừng ngó nghiêng ra ngoài cửa kính ô tô.- Lạ thật, đường đến khách sạn Hilton sao khác quá!- Chị chêm vào một câu rất không liên quan đến cuộc trò chuyện nãy giờ.
- Chị đến khách sạn Hilton tìm ba mẹ em?
- Tất nhiên.
- Để làm gì vậy?
- Chút nữa em sẽ biết.
Những câu trả lời nhát gừng của Helen khiến nó không thoải mái. Nó lầm bầm:
- Vậy mà chị từng chỉ cho em một quý cô sẽ xử sự như thế nào. Em nghĩ chị chỉ là một cô gái Mĩ cục cằn, không hơn không kém.
Lần đầu tiên từ khi lên xe, Helen quay sang nhìn thẳng vào mắt nó:
- Em không hiểu? Chị sang đây không phải với tư cách một tiểu thư hay quý cô gì cả, mà là với tư cách người quản lí cho em. Chị không thể dùng tác phong của một tiểu thư để quản lí em được.
Nói rồi chị đưa cho nó một tấm hình. Trong ảnh là một cô gái có mái tóc đen huyền ảo dài đến ngang lưng đang ngồi đánh đàn trong ánh đèn rực rỡ. Khuôn mặt cô gái nghiêng nghiêng, trông rất thanh tú và trang nhã. Nó luôn luôn cố gắng hoàn thiện để có được phong thái như cô gái trong hình. Đó là phong thái của một nàng công chúa. Nó bất giác thốt lên:
- Thật là hoàn hảo!
- Đây là chị của năng tháng trước. Trong lễ tốt nghiệp đại học tại Harvard.- Helen thản nhiên bỏ chiếc kính mát vào cái túi xách đắt tiền.
Nó im lặng. Sững sờ.
- Tới nơi rồi. Xuống xe thôi.- Helen lạnh lùng nói, và bước xuống ngay khi chiếc xe dừng lại, để lại mình nó, đang bị shock khi phải làm quen với quá nhiều Helen trong một điểm thời gian.
6.
- Trông con có vẻ không vui?- Ba ôm lấy hai vai nó, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
- Chỉ là thiếu ngủ thôi. Hôm qua con ngủ muộn mà phải dậy quá sớm.
Nó thấy ba lén nhìn về phía mẹ và Helen. Rồi ba hắng giọng nói tiếp:
- Tối nay ba và mẹ con sẽ về Ý. Ba không thể sắp xếp để ở lại Việt Nam lâu hơn. Ba mẹ sắp phải sang Pháp dự một cuộc họp quan trọng.
- Ba mẹ không thể ở lại đến ngày hôm đó?
- Ba rất tiếc...
Nó không biểu lộ một cảm xúc gì trên mặt. Nhưng những dòng nước từ mắt nó đang rủ nhau rơi ra ngoài. Nó bất giác quay mặt về phía cửa sổ, hai tay áp lên tấm kính lạnh ngắt. Nó không thể ép ba mẹ nó ở lại vì ngày sinh nhật của mình, bởi nó biết cương vị bộ trưởng bộ ngoại giao không cho phép ba nó làm thế. Nó hít một hơi thật sâu:
- Vậy, con sẽ ở đây với ngoại? Và Helen?
- Ừ. Có thể, nếu sắp xếp được, thì tết âm lịch ba mẹ sẽ thu xếp về Việt Nam với con.- Mẹ nó vừa nói, vừa vẩn vơ gạt bụi trên chiếc ghế salon màu trắng sữa sạch bong. Nó biết mẹ chỉ làm thế khi bối rối, nên nó thấy thương mẹ vô cùng.
- Helen, cuộc sống của Nancy chú nhờ cháu. Hãy giữ cho con bé được toàn vẹn, và bình yên.- Ba nó quay sang Helen, nãy giờ ngồi im lặng.
- Cháu sẽ cố gắng hết sức.- Helen trả lời ba nó bằng giọng tiếng Việt lơ lớ, nhưng có phần nhẹ nhàng hơn khi nói chuyện với nó. Nhìn qua tấm kính trong suốt, trông chị thật mỏng manh và nữ tính. Nó nghĩ thế, nhưng ý nghĩ đó ngay lập tức bị lấn át đi bởi một suy nghĩ khác mạnh hơn:"Chị ấy là con người chỉ biết công việc. Chị ấy là một người máu lạnh."
Nghĩ đến đây, nó đứng bật dậy và lao nhanh ra ngoài. Nó không biết vì sao ba mẹ muốn Helen ở bên cạnh nó. Nó thực sự không muốn biết. Những cảm xúc hỗn độn về người chị họ khó tính, và về những câu nói "Muốn tốt cho con" cứ ám ảnh nó khôn nguôi. Đã giữa trưa mà trời vẫn đặc sánh một màu xám chết. Ngày hôm nay quá âm u để nó có thể mỉm cười.
7.
Tối hôm ấy nó không đi tiễn ba mẹ. Nó giam mình trong phòng suốt từ trưa tới tối, không ăn uống, không chuyện trò. Mọi thứ trong căn phòng đều im lìm và tĩnh lặng. Nó giữ cửa sổ mở, để ngắm những vệt sáng dài của đèn đường và xe cộ đang lung linh, nhấp nháy. Mọi thứ trông thật mờ ảo, vô thực. Nó cảm thấy chơi vơi, chơi vơi, khi ngồi trên bệ cửa sổ. Mỗi lần bóng dáng chiếc máy bay nhỏ xíu trên bầu trời bay qua, là nó lại nghĩ đó có thể là máy bay đang chở ba mẹ nó. Nó cố với tay lên cao, nhưng vẫn thấy khoảng cách giữa nó và ba mẹ thật xa vời. Chợt có tiếng gõ cửa.
- Em không mở cửa đâu. Chị không cần gọi em.- Nó gắt lên, giọng vẫn còn khàn đặc vì ướt đẫm những giọt nước mắt.
- Không phải Helen. Là ngoại, con à!
Bất đắc dĩ nó đứng lên mở cửa. Nó tự ép mình phải mỉm cười trước mặt ngoại. Ngoại Kim là một người khá tinh tế. Khi bước vào phòng, ngoại chỉ mang một chiếc hộp các tông nhỏ đang toả khói lạnh. Nó thấy mừng vì ngoại không mang vào phòng những thức ăn nóng sốt, mà chỉ là một hộp kem nhỏ.
- Con ăn đi. Ăn kem mùa đông luôn là sở thích của ngoại. Mặc dù sở thích ấy khiến ngoại không biết bao nhiêu lần phải tới bác sĩ rồi.
Nó mỉm cười. Lần này không phải cố gắng, mà là tự nhiên nó muốn cười. Nó biết ngoại đang cố gắng an ủi nó, và điều ấy khiến nó yêu ngoại vô cùng.
- Con có thể chỉ gọi ngoại là Kim thôi được không?
Ngoại cười thật hiền:
- Ngoại e là không. Ngoại muốn cháu mình gọi mình là Ngoại, chứ không xưng hô trống không thế được.
Rồi ngoại nhẹ nhàng vuốt tóc nó, thủ thỉ vào tai nó những lời an ủi khiến lòng nó dịu lại, và nó chìm vào giấc ngủ không mộng mị. Những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má, nhưng nỗi buồn đã nhẹ đi rất nhiều.
8.
- Tuần này em sẽ bắt đầu đi học. Lớp của em là lớp dành cho học sinh của nhiều nước. Như thế có lẽ sẽ thích hợp với em, vì em cũng có một nửa dòng máu ngoại quốc.- Helen vừa nói, vừa đưa cho nó một thời gian biểu đặc kín.
- Em sẽ học ở lớp của người Việt Nam. Tiếng Việt của em đủ tốt để viết một bài bình giảng văn học dài, vậy tại sao em phải học với những người ngoại quốc vẫn nói tiếng Việt lơ lớ?- Nó cố tình nhấn mạnh mấy chữ cuối, để chờ đợi cơn tức giận hay ngại ngùng từ Helen, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Helen vẫn đang điềm tĩnh uống trà. Nó nghĩ đầy ác ý rằng chị không thể hiểu hết những gì nó nói, nhưng chị cất giọng:
- Chị hiểu những gì em nói, và cả ý nghĩa ẩn sau chúng. Nếu em tự tin như thế, thì chị sẽ làm việc với hiệu trưởng. Điều đó cũng dễ dàng thôi.
Vậy là coi như mọi thứ đã sắp xếp xong. Nó sẽ vào học một lớp dành cho người Việt theo chương trình quốc tế. Ít nhất những lí lẽ của nó cũng khiến Helen quan tâm, đấy là nó nghĩ thế.
9.
Sáng thứ hai, nó duyên dáng trong bộ đồng phục váy xếp li- áo gi-lê mới tinh bước ra từ chiếc limo bóng lộn. Ngôi trường mới giống trong cái ảnh nó xem trên mạng, với hàng cột trắng tinh khôi và những khu nhà riêng biệt mang phong cách kiến trúc Pháp. Có lẽ nó sẽ nghĩ mình đang ở một trường trung học lâu đời nào đó ở Châu Âu chứ phông phải ở Việt nam, nếu rất nhiều học sinh Việt Nam đang không chăm chú theo dõi mỗi bước chân của nó. Nó nhìn quanh, mọi người đều dừng lại, một không gian im lặng bao trùm lấy buổi sáng thứ hai mát mẻ. Nó không biết vì sao mọi người nhìn nó, có thể bởi mái tóc xoăn dài màu nâu thả trên vai, có thể vì đôi mắt lạc màu, cũng có thể vì đôi giày Chanel nó đang đi. Nó thực sự không biết vì lí do nào. Nó chỉ biết mọi người đang nhìn nó, rất chăm chú, như thể nó là một loài sinh vật kì lạ.
Mặc dù vậy, nó vẫn có đủ dũng khí để cười một nụ cười ngoại giao như ba từng dậy nó và nói:
- Chào! Mình là học sinh mới tới.
Từ góc sân trường chợt vang lên một giọng nói điệu đà:
- Học sinh mới? Là học sinh mới thì không nên ăn mặc thế!- Tất cả mọi người rẽ lối nhường đường cho ba đứa con gái ăn mặc chải chuốt và sành điệu. Đi đầu là đứa con gái trông khá xinh xắn trong mái tóc nhuộm màu nâu đỏ óng mượt.
- Vậy thì phải mặc thế nào?- Nó vẫn mỉm cười, mặc dù đã nhận ra nét không thiện ý trong giọng nói của cô bạn cùng trường.
- Thế này, thế này, và thế này...- Con bé tóc nâu đỏ vừa nói, vừa giật tung chiếc cặp da do chính tay Donatella Versace thiết kế tặng nó trong dịp nó chuyển sang Việt nam, rồi gỡ chiếc cặp tóc đính đá hồng của nó ra khỏi mái tóc, và để nhấn mạnh thêm chứ "thế này" cuối cùng, con bé tóc đỏ di mạnh đôi guốc cao gót lên đôi giầy Chanel chị Helen tặng.
Nó vẫn không đổi thái độ, dù máu nóng đã tràn lên. Nó tự nhủ mình là học sinh mới, không thể vừa vào trường đã gây gổ.
- Còn gì nữa không?
Con bé tóc đỏ nheo mắt, tỏ rõ vẻ không hài lòng:
- Như thế vẫn chưa đủ cho một học sinh mới? Vậy như thế này đủ chưa?
Con bé giơ tay, chuẩn bị tát nó. Nó không lùi lại, nhưng nụ cười đã tắt. Bàn tay của "Tóc đỏ" chỉ chờ được giáng xuống.
- Đủ rồi đấy! Lúc nào mấy bà cũng thích bắt nạt mấy nguời hơn mình.- Một giọng nam vang lên gay gắt.
- Lại là ông?- "Tóc đỏ" nói giọng có vẻ khinh khỉnh, nhưng bàn tay đã hạ xuống.- Lúc nào ông cũng đi bênh vực mấy con bé chẳng ra gì. Lần này có ông, tôi tha. Lần sau thì...-"Tóc đỏ" liếc sang phía nó, ánh mắt lộ vẻ khó chịu.- Búp bê, may phúc cho mày.
Rồi con bé ngoắc tay gọi hai đứa đi cùng, giọng nói điệu đà vang lên kiêu ngạo:
- Nhớ lấy tên tao: Trần Kiều Ly, và tên của hai đứa này nữa: Hà Đan và Hoài Trang.
Rồi con bé bỏ đi với hai đứa kia, để lại nó ở đấy với đống sách vở tung toé dưới đất và mái tóc bị xổ ra thành từng lọn. Đám đông học sinh đứng nhìn nãy giờ cũng đang tàn dần đi.
- Bồ không sao chứ? Lần sau đừng dây vào bộ ba lắm chiêu này, phiền lắm!- Người vừa giúp nó bây giờ mới lên tiếng.
- Cám ơn bồ nhiều lắm.- Nó mỉm cười thật tươi. - Nhờ bồ mà ngày đầu tiên đến trường của mình đỡ tồi tệ hơn một chút.
- Ừ, không có gì đâu. Mà suýt chút nữa quên, mình tên là Hải Minh.
- Mình là Nancy Canavi. Lai Việt-Ý. Rất vui được biết bồ.
Lúc này nó mới nhìn kĩ Hải Minh. Dù đang đi giầy cao gót và cũng không phải thấp bé, nhưng nó vẫn kém Hải Minh gần một cái đầu. Đôi mắt Minh nhạt hơn màu đen nhưng vẫn quá sẫm để gọi là màu nâu. Từ đôi mắt ấy ánh lên vẻ dịu dàng dễ mến. Đôi môi cậu ta đỏ như môi con gái và rất nét. Nó có thể thấy Minh là một hotboy, vì rất nhiều cô gái đi ngang qua chỗ cậu mặt đều đỏ lên và e thẹn nhìn quanh.
Hải Minh nhìn thẻ học sinh của nó, đôi mắt chợt sáng lên:
- Bồ học cùng lớp với mình à? Mình dẫn bồ về lớp nhé!
Vừa ngay lúc đó, chuông báo vào lớp reo vang. Nó nhanh nhẹn chạy theo cậu bạn, sau khi đã lau sạch những vết bẩn trên đôi giày Helen tặng. Nó thầm trách chị vì không đưa nó đến trường vào ngày đầu tiên đi học, nhưng cũng không thể không cảm ơn vì nhờ đó nó quen được một cậu bạn rất tốt.
10.
- Thưa thầy, em xin lỗi vì đến muộn.- Hải Minh dõng dạc nói. Có vẻ như cả lớp đang hướng ánh nhìn ra phía cửa lớp, vì thấy nó thập thò đằng sau lưng Hải Minh.
- Vào lớp đi Minh. Cả em nữa.- Thầy giáo vui vẻ nói.- Thầy nghe thầy hiệu trưởng thông báo rồi. Tự giới thiệu về mình đi nào!
Nó tiến vào lớp, đảo mắt một vòng qua tất cả học sinh. Có ba gương mặt quen thuộc ngồi ở bàn thứ hai, đang nhìn nó thách thức: Kiều Ly, Hà Đan và Hoài Trang. Nó vẫn tự tin, nở một nụ cười tươi và dõng dạc nói bằng giọng tiếng Việt rất chuẩn:
- Chào tất cả các bạn. Mình tên là Nancy Canavi, tên tiếng Việt là Nguyễn Tường Vi. Mình mới sang Việt Nam chưa lâu, nên mong các bạn giúp đỡ.
Mọi người đều nhìn nó, nhưng mỗi người có một ánh mắt khác nhau. Những người ngồi quanh Kiều Ly nhìn nó không mấy thiện cảm, nhưng những người khác nhìn nó khá chào đón. Nó xin phép thầy và đi về cuối lớp- chỗ duy nhất còn trống và ngồi xuống bên cạnh cô bạn trông có vẻ rụt rè. Cô bé nở một nụ cười nho nhỏ với nó và nói:
- Mình tên là Trà My. Làm quen nhé!
- Tên bồ hay lắm.- Nó nói và cười tươi với My. Trông cô bạn không có vẻ gì là người thích chơi với Kiều Ly.
Buổi học diễn ra khá suôn sẻ. Đi kèm mỗi giờ ra chơi là những ánh mắt dò xét lướt qua cửa lớp nó. Có vẻ như sự kiện diễn ra ngay trước cổng trường giữa nó và ******* Kiều Ly đã trở thành chủ đề nóng của cả trường. Nó cũng đã biết Hải Minh là lớp trưởng, còn "người quen" Kiều Ly cũng giữ một vị trí không nhỏ là phó bí thư Đoàn trường. Nó đã nhăn mũi khi biết điều đó, vì không hiểu sao mọi người có thể bầu cô nàng vào vị trí đó, nhưng có vẻ như không phải ai cũng nghĩ vậy. Vào những giờ ra chơi, cạ cứng của cô nàng ở khắp nơi đều đổ về lớp nó và đưa ra những lời nhận xét khiếm nhã nhằm làm nó nhụt chí, kiểu như:
- Trông cũng bình thường thôi! Chỉ có đôi giày là đẹp.
- Nhìn kiêu quá, không tin được là Hải Minh lại mỉm cười vì con bé này.
Và rất nhiều lời nói khác không kém phần nặng nề. Có lẽ giờ nó đã hiểu vì sao Helen muốn nó vào lớp dành cho người nước ngoài. Mọi việc không phải chỉ dừng ở việc nói tốt tiếng Việt hay không, mà còn liên quan rất nhiều tới thái độ của những người bạn Việt Nam đối với nó. Nhưng đây là quyết định của nó, và nó không thể đổ lỗi cho ai vì điều này. Cũng có một số thứ có thể an ủi nó, như tình bạn nhỏ nhoi mà nó vừa xây dựng với Trà My, hay những nụ cười khích lệ động viên của Hải Minh khi nhìn thấy nỗi sợ hãi đang lan dần trong đôi mắt khác màu của nó. Một số nguời bạn khác cũng tỏ ra khá thân thiện. Vì thế, nó cảm thấy vững tin, rằng mình có thể hoà nhập, có thể trở thành một phần của cộng đồng người Việt trong trường quốc tế.
Đúng vậy, chắc chắn nó sẽ làm được.
11.
Chỉ còn một ngày nữa là đến sinh nhật nó. Nhưng Helen và ngoại đều không đả động gì đến chuyện đó. Helen vẫn gửi lịch học và hoạt động của nó cho ba mẹ hàng ngày, nó biết thế vì ngoại đã bật mí cho nó nghe, nhưng ngoại không nói thêm điều gì về sinh nhật nó. Mẹ Mai đã gọi điện sang nhiều lần, nhưng mỗi khi nó nhắc đến sinh nhật, mẹ đều làm lơ hoặc nói lảng sang chuyện khác. Điều đó làm nó suy nghĩ rất nhiều. Ba mẹ cố tình quên sinh nhật của mình? Ba mẹ muốn mình tập trung vào học tập nên không tổ chức cho mình? Helen xui ba mẹ... không tổ chức sinh nhật cho mình??? Những câu hỏi cứ dồn dập tấn công nó, khiến cho nó thấy mình như một con ngốc.
Chỉ có những thứ đang xảy ra trên lớp mới an ủi nó phần nào. Kiểu Ly- sau vụ "chào hỏi" hôm nó nhập học thì không đả động gì đến nó nữa. Chỉ có ánh mắt khinh khỉnh khó chịu mỗi khi nhìn nó là không thay đổi. Ánh nhìn ấy thường xuyên tới mức nó sẽ rất ngạc nhiên nếu Kiều Ly là người biết cười. Còn Hải Minh đã làm nó không biết bao lần rung rinh vì những cử chỉ vô cùng ga lăng của cậu. Nếu có lí do để nó chưa thích Minh, thì đó là vì nó là cô gái quyền lực nhất giới chính trị Ý, và ba nó (cũng như nó trước đây) luôn mong muốn có một chàng rể Ý đẹp trai. Tình bạn giữa Trà My và nó tiến triển tốt đẹp ngoài sức tưởng tượng. Cô bạn không e dè như nó nghĩ, thậm chí còn khá vui tính và biết lắng nghe. Nó kể cho Trà My về cuộc sống trước đây của nó, ngoại trừ chi tiết nó là con gái Bộ trưởng bộ ngoại giao. Đó là bí mật của riêng nó mà không ai trong trường- ngoại trừ Hiệu trưởng được biết. Chuyện nó chuyển sang Việt nam, chỉ những thành viên thuộc chính phủ, có liên quan trực tiếp tới Italia mới có thể biết. Nhưng nó không quan tâm lắm tới những bí mật đó, nên vẫn dẫn Trà my về thăm căn hộ chung cư của ngoại. Hai đứa đã có những giây phút hết sức vui vẻ trong căn phòng sơn màu xanh da trời trang nhã của nó. Trà My dễ thương tới mức Helen phải thốt lên:
- Sẽ không ai có thể làm bạn tốt với em hơn Trà My đâu.
Nó cũng bỏ thói quen đi limo tới trường như ngày còn ở Ý, vì nó thấy ở đây không có ai ngoài nó đi limo tới trường cả. Ngoại kịch liệt phản đối việc này, vì cho rằng giao thông không đủ an toàn. Nhưng khi nó đề xuất, Helen đồng ý ngay lập tức. Chị nói:
- Những thứ sang trọng như limo tất nhiên không phải phương tiện để đi học ở Việt Nam rồi. Ngày mai đi cùng chị. Chúng ta cần một chiếc xe máy phân khối nhỏ.
Nó nhăn mũi không đồng ý, vậy là Helen quyết định nó sẽ đi xe bus đi học. Vì không có cách nào khả quan hơn nên nó đành chấp nhận. Chỉ có một điều rất lạ, là những chuyến xe bus nó đi đều rất vắng người, dù đi vào giờ cao điểm đi chăng nữa. Vì thế, nó nghi ngờ Helen đã can thiệp vào chuyện này, nhưng nó nghĩ cái đó không nhất thiết phải nói ra. Thỉnh thoảng, Hải Minh cũng tới đưa nó đi học. Có lẽ Trà my đã nói địa chỉ nhà nó cho cậu. Nó rất biết ơn Hải Minh vì điều đó, vì việc đi những đôi giầy cao gót đi học gần như là một cực hình. Nhưng nó không thể đi giầy búp bê, vì mọi đôi giầy nó mang về Helen đều cho vào tủ và khoá lại. Chị không cho nó đi giầy búp bê hay dép xỏ ngón. Chỉ có một đôi giầy đế bệt cho việc tập chạy, ngoài ra đều là giầy, dép cao gót và cao gót. Những đôi xăng đan cao gót đủ màu, những đôi giầy cao gót hở mõm, bít mõm đủ kiểu để đầy trong tủ giầy của nó. Helen ngồi ngay bên cạnh khi nó xem những cuốn ca-tô-lô lớn nhỏ về giày dép của những hãng nổi tiếng, và mọi đôi giầy đế thấp đều bị chị loại ra khỏi danh sách đặt hàng. Nhưng lí lẽ Helen đưa ra khiến nó thực sự cố gắng:
- Suốt từ năm mười bốn tuổi tới nay, chị hầu như không biết loại dép nào khác ngoài giầy, dép cao gót. Chỉ có hai thứ khác được chị dùng đến: dép trong nhà và giầy tập chạy. Giầy búp bê có thể làm bàn chân em thoải mái, nhưng không thể biến em thành quý cô. Giầy cao gót thì có thể.
Vì lí lẽ đó, hàng ngày nó vẫn đến trường trong những đôi dép cao lênh khênh. Nhưng nhờ giầy cao gót, nó thấy dáng đi của mình uyển chuyển và nhẹ nhàng hơn. Nếu nó không nhầm, thì những ánh mắt dõi theo mỗi khi nó đến trường ngày một nhiều hơn.
12.
Ngày sinh nhật.
Nếu có một ngày trong năm khiến nó cực kì mong đợi thì hôm nay chính là ngày đó. Dù không có ba mẹ bên cạnh, nhưng nó vẫn tự chúc mừng sinh nhật mình bằng bộ đồng phục hơi khác so với thường ngày. Thay vì dùng chiếc nơ ca-rô ở đồng phục bình thường, nó thắt chiếc khăn Burberry vàng thanh lịch thành chiếc nơ bướm điệu hơn và đẹp hơn. Mái tóc nâu xoăn được nó buông xõa sau lưng, tự nhiên và bắt mắt. Vừa nhìn thấy nó, Kiều Ly buông ra một câu đầy ác ý:
- Không hiểu nó đi học hay đi trình diễn thời trang nữa!
Nhưng nó không nói gì, chỉ quay ra cười đầy ẩn ý với Trà My. Vào sinh nhật mình, nó muốn giữ một tâm trạng vui vẻ, và bình yên.
Nó có một chút mong chờ món quà từ Hải Minh, nhưng mặt cậu vẫn tỉnh bơ khi trông thấy nó. Vẫn là thái độ dịu dàng hàng ngày, với nụ cười dịu dàng hàng ngày, và câu nói “Hi” quen thuộc hàng ngày nữa. Mọi thứ đều không có gì khác nhau, và sự quen thuộc trong ngày sinh nhật là điều khiến nó thất vọng.
Kỉ niệm của những lần mừng sinh nhật bên ba mẹ lại ùa về. Mọi thứ sắc nét và nguyên vẹn như mới từ hôm qua, khi mẹ tặng nó chiếc bánh kem chocolate khổng lồ hình cây đàn violin, hay khi ba đưa mẹ con nó đi ngủ đêm trên Vịnh Hạ Long giữa mùa đông giá rét,… Nỗi nhớ dành cho ba mẹ và nước Ý bỗng nhiên tràn về, khiến mắt nó thoáng buồn. Bạn bè trong lớp tự nhiên khiến nó cảm thấy xa lạ. Ngay cả Trà My cũng khiến nó nghĩ đến một đất nước khác, một thế giới khác, khác xa với thế giới trước đây của nó. Nó nhớ Ý, nhớ đến quay quắt. Chưa bao giờ nó thấy quê nội nó quan trọng như thế. Mười sáu năm sống trên mảnh đất hình chiếc ủng khiến Ý trong trái tim nó trở thành một phần quan trọng không thể thiếu. Nó nhớ thành Venice, với những khúc nhạc serenade trữ tình, nó nhớ quảng trường Venice nơi nó vẫn thường cùng mẹ đi dạo vào những buổi chiều thu tuyệt đẹp, và nhớ hơn cả là ngôi nhà lát đá cẩm thạch trắng muốt gần trung tâm thành Roma- nơi nó đã sinh ra và lớn lên trong suốt mười sáu năm qua.
Hết giờ học, nó lững thững đi bộ về, không chờ Trà My, cũng không nói một tiếng nào với Hải Minh. Gió đông ve vuốt đôi bờ vai nó, tê buốt. Nhưng nó không buồn sửa lại chiếc khăn cho ấm hơn, mà cứ dấn bước đi về phía trước. Nó để suy nghĩ của mình đi theo gió, để cơn gió lạnh giá cuốn bay những buồn phiền, lo âu.
Vừa về tới nhà, nó hỏi ngay:
- Mẹ Mai có gọi điện cho con không ngoại?
Nhưng ngôi nhà yên ắng, không một tiếng động nào chứng tỏ ở nhà có người. Nó gọi to:
- Helen!!!
Vẫn không có tiếng đáp lại. Nó chợt nhìn thấy một mảnh giấy nhỏ trên chiếc bàn gỗ ở giữa phòng: “Ngoại và Helen đi shopping. Con đi học về, hâm lại miếng pizza để ăn trưa nhé! Chiều ngoại về. Yêu con”. Nó vo tròn cuộn giấy lại và ném vào góc phòng. Chưa bao giờ nó trải qua một sinh nhật cô đơn như thế. Nó nghĩ tới Helen và ngoại. Rõ ràng cả hai đều biết hôm nay là sinh nhật nó, nhưng vẫn bỏ đi shopping và bắt nó ăn miếng pizza đông lạnh. Nước mắt nó trào ra, vì tủi thân,vì tức giận, và vì một lí do vô cớ nào đó mà nó chưa hình dung ra. Nó chạy thật nhanh về phòng, chui vào nhà vệ sinh và nhìn chăm chăm vào gương. Hầu như mỗi khi muốn khóc, nó đều cố tìm một cái gương để nhìn gương mặt nó khi khóc. Mẹ Mai từng dậy nó làm thế, bà nói: “Khi khóc trông con rất xấu xí. Vì vậy nếu nhìn vào gương, con sẽ thấy mình xấu quá mà không thể khóc nổi nữa.” Nhưng lần này, dù đã nhìn lâu thật lâu vào gương, nhưng nước mắt nó vẫn không ngừng rơi.
Điện thoại bỗng reo vang.
- A lô- nó mệt mỏi nhấc máy, giọng vẫn còn khàn khàn vì nước mắt.
- Biết ngay thể nào em cũng khóc mà. Đừng khóc nữa. Em yếu đuối vậy thì lúc nào cũng chỉ có thể dựa dẫm vào người khác thôi. Lấy khăn lau mặt cho sạch sẽ và lấy mặt nạ sâm trong tủ lạnh ra đắp đi. Chị không chấp nhận việc về nhà và nhìn mắt em thâm quầng đâu…
Nó cúp máy mà không đợi Helen nói hết rồi lẳng lặng làm theo. Bản thân nó cũng không muốn để Helen nhìn thấy hình ảnh “ghê rợn” đó của mình. Nó cũng không muốn trong mắt Helen, mình chỉ là một con bé thích dựa dẫm và không biết tự lo cho mình. Chiều nay, khi Helen về, nó sẽ mỉm cười thật tươi, và thật thách thức để Helen biết nó không đơn thuần là một đứa thất bại.
13.
- Mặc bộ váy này vào, trang điểm thật đẹp. Hôm nay em được đi giày búp bê.- Không kịp để nó mỉm cười “như kịch bản”, Helen vừa bước vào nhà vừa nói ngắn gọn và đưa cho nó một bộ váy bồng dài ngang gối màu trắng.
Nó lặng ngắm bộ váy. Dù đã quá quen với những bộ váy sang trọng, nhưng nó vẫn cảm thấy ngạc nhiên trước sự trang nhã và tinh xảo của bộ váy này. Chiếc váy có phần trên ôm sát lấy người, không có dây. Quanh thân váy đính rải rác những hạt đá pha lê long lanh như sương mai. Ngang eo có một dải lụa đen thắt thành chiếc nơ nho nhỏ bên hông váy. Những lớp voan trắng tinh khiết giúp tạo độ phồng cho phía dưới bộ váy. Từng tầng, từng tầng voan mỏng tạo nên một chiếc váy tuyệt diệu. Không đợi Helen nhắc tới lần thứ hai, nó nhanh nhẹn vào phòng trang điểm.
Một lúc sau, nó bước ra, trên mặt lấp lánh niềm vui. Nó không đi búp bê, mà đi đôi giày cao gót màu đen có chiếc nơ trắng đồng điệu với chiếc váy. Trông mặt Helen và ngoại có vẻ rất hài lòng. Trước khi để ngoại hay Helen kịp cất lời, nó nói ngay:
- Con muốn đi giày cao gót. Nó giúp con không bị lùn đi trong bộ váy bồng này. Con cứ tưởng hôm nay ngoại và chị sẽ để con ăn sinh nhật một mình cơ! Bây giờ chúng ta đi ăn?
Ngoại chỉnh lại chiếc nơ nhỏ trên tóc nó và cười âu yếm:
- Còn hơn thế nữa, cháu yêu ạ.
Ngay sau đó, ngoại và Helen cầm tay nó, ngồi vào ô tô. Chiếc ô tô đang đi về hướng khách sạn Hilton.
Hai mươi phút sau, nó đã yên vị trong một phòng tiệc sang trọng ở khách sạn Hilton, xung quanh là những người bạn hàng ngày vẫn cùng nó tới lớp. Cả bộ ba lắm chiêu cũng đến. Dù cô nàng tóc đỏ Kiều Ly chỉ có một hứng thú duy nhất là đi vòng quanh phòng, tìm mọi sơ hở của bữa tiệc để chỉ trích. Nhưng có vẻ như những gì cô nàng thu được không nhiều lắm, vì chưa bao giờ nó thấy mũi cô nàng lại chun lại nhiều đến vậy, như thể cái mũi của cô nàng phải ngửi một mùi gì đó khó chịu lắm. Nhưng khi Kiều Ly nhìn về phía nó, nó vẫn mỉm cười, nhướn cao đôi mày và nâng cốc lên phía trước, trước khi cô nàng lại quay đi. Trà My thực sự rất dễ thương khi tặng nó một con búp bê Barbie mặc bộ áo dài do bạn ấy tự may. Hải Minh và Trà My chính là những người đề xuất với ngoại và Helen việc gây bất ngờ trong ngày sinh nhật cho nó. Ngoại đã bí mật kể cho nó nghe điều đó. Những gì Hải Minh và Trà My làm cho nó khiến nó thực sự cảm kích. Để cảm ơn hai bạn, nó ôm Trà My thật chặt và tặng cho Hải Minh một nụ hôn vào má, khiến mặt cậu đỏ bừng.
Một lúc sau, Helen xuất hiện, bên cạnh chị là chiếc xe đẩy, trên đặt một chiếc bánh kem chocolate rất to. Chị mỉm cười:
- Chiếc bánh này là qua mừng sinh nhật của bà và chị. Chúc em sinh nhật vui vẻ.
Hai chiếc nến ghép thành số 16 đã được cắm sẵn trên chiếc bánh. Khi nến được thắp lên thì điện cũng dần dần tắt hết. Tấm màn chiếu ở đầu phòng hiện lên rõ nét, hình ảnh của ba, mẹ nó và những người thân của nó bên Ý. Có cả Rebecca- cô bạn thân của nó, và tất cả bạn bè học cùng lớp với nó.
- Chúc con sinh nhật vui vẻ, con yêu!- Ba mẹ- cách nó nửa vòng trái đất đang nâng ly chúc mừng sinh nhật nó.
Giọng nó như vỡ òa đi trong hạnh phúc:
- Con tưởng ba mẹ quên sinh nhật con rồi chứ? Cả ngày hôm nay con chỉ mong một cuộc điện thoại từ ba mẹ thôi.
Ba mẹ nó mỉm cười:
- Ba mẹ chỉ muốn gây bất ngờ cho con thôi mà. Con xem, bên này có rất nhiều người đến mừng sinh nhật con. Không chỉ có ba, mẹ, và Rebecca, mà còn bạn bè cùng lớp với con nữa. Mọi người đều nhớ ngày sinh nhật của con, Nancy thân yêu ạ. Mọi người còn gửi rất nhiều quà cho con nữa. Donatella gửi cho con một chiếc váy rất xinh, và nằng nặc đòi ba phải gửi cho con ngay lập tức. Xem ra bà ấy rất có cảm tình với con.
Nó mỉm cười, và nhớ tới lần nó và nhà thiết kế danh tiếng của hãng Versace đi trượt tuyết. Bà ấy luôn mồm khen mái tóc, khuôn mặt và dáng người của nó. Bà còn khẳng định nó là đứa trẻ đáng yêu nhất mà bà từng gặp. Nếu nó nhớ không nhầm thì khi đó nó mới mười một tuổi. Đã năm năm trôi qua, Donatella đã trở thành một người bạn lớn thân thiết của nó. Vào mỗi dịp quan trọng, bà ấy đều chu đáo gửi cho nó những bộ đồ mới nhất và đặc biệt nhất của Versace. Nó không bao giờ quên gửi lại cho bà những thứ đồ bổ ích và có ích lợi cho sức khỏe của bà. Nghĩ tới đó, nó trả lời ba:
- Chắc chắn rồi ba à! Ba cho con gửi lời hỏi thăm tới bà ấy nhé! Nhớ nói với bà ấy rằng con rất nhớ bà ấy.
Vậy là hôm nay, nó đã trải qua sinh nhật ở cả Ý lẫn Việt Nam, bên những người nó yêu quý nhất.
Đối với nó, như vậy là đủ.
14.
Thấm thoắt đã bốn tháng trôi qua kể từ ngày nó sang Việt Nam. Mối quan hệ giữa nó và Helen đã dần trở nên thân thiết hơn, nhưng nó vẫn muốn giữ khoảng cách với chị. Đối với nó, chị là một hình mẫu lí tưởng, đồng thời cũng là mẫu người nó không muốn giống nhất. Nó thích cách xử lí công việc của chị, thích cái cách chị khiến nó ngoan ngoãn vâng lời, nhưng đồng thời, khuôn mặt lạnh lùng của chị khiến nó cảm thấy thật xa cách. Nếu nó là Helen, nó sẽ không bao giờ đối xử với cô em họ mười sáu tuổi của mình như thế. Có lẽ đó là điểm khác biệt lớn nhất, giữa Helen và nó trong tương lai.
Tình cảm của nó dành cho Việt Nam đã dần trở thành yêu mến. Nó thấy yêu con đường tới trường, yêu những ngóc ngách nhỏ xinh nơi nó và Trà My thường lang thang mỗi ngày chủ nhật, yêu mặt hồ phẳng lặng trước nhà. Nó yêu bến xe bus gần trường- chỗ Hải Minh hay chờ đưa nó về nhà. Mọi thứ ở đây dường như đang dần làm quen với nó, và nó cũng đang vô thức tiếp nhận những tình cảm nồng nhiệt của mảnh đất, con người nơi đây. Cảm giác nhớ nhung dành cho nước Ý đã dần chuyển thành tình cảm gắn bó với quê hương Việt Nam. Đôi khi, nó còn mạnh dạn nghĩ tới chuyện ở lại Việt Nam sau ba năm học cấp ba.
15.
Tháng Giêng. Một không khí ẩm ướt và dịu mát tràn về trên mọi nẻo đường, ngách phố. Cái rét cắt da và những cơn gió mùa Đông Bắc tạm dời đi, thay vào đó là những tia nắng vàng nhạt chiếu xiên qua tán cây. Những tiếng chim đầu tiên sau cả mùa đông đã bừng lên, đầy sức sống. Mùa xuân đang đến.
- Ngoại ơi, đây là một bữa tiệc quan trọng. Đâu phải lúc nào cũng có “Dạ hội mừng xuân” đâu! Con cần một chiếc váy phù hợp.- Nancy đang thốt lên đầy tuyệt vọng trong căn phòng xinh xắn của nó.
- Ngoại hiểu mà! Ngoại tưởng chúng ta đã thống nhất con sẽ mặc chiếc váy dạ hội hồng của hãng Only?- Ngoại nó mỉm cười đầy rộng lượng, khi đang thưởng thức tách trà gừng ấm nóng.
- Phải rồi, con quên mất. Cả núi công việc đang đổ lên đầu con, mà con phải tự giải quyết toàn bộ.- Nó đến bên ngoại, vòng tay ôm lấy vai ngoại nũng nịu.
Đã hơn nửa tháng nay, nó tất bật chuẩn bị buổi dạ hội cho trường. Giờ đây, nó đã gần như ngang bằng với Kiều Ly. Ban chấp hành đoàn trường đã có mặt nó, và nó đang cố gắng rất nhiều để mọi người không nhận định nó được vào ban chấp hành vì vẻ ngoài xinh đẹp. Mối quan hệ giữa nó và Kiều Ly đã không còn căng thẳng như ngày đầu. Thay vì bộc lộ rõ thái độ ghét bỏ, cô nàng chỉ lạnh lùng hết mức có thể mỗi khi chạm mặt nó, hoặc khi phải trao đổi với nó một vấn đề gì.
Trà My, nó và Hải Minh đã trở thành một nhóm bạn thân thiết. Chúng nó chia sẻ cho nhau, hầu như mọi thứ. Tất nhiên nó yêu quý hai người bạn của mình, nhưng nó đã hữa với ba sẽ giữ bí mật về chuyện nó là ai với bất kì người nào. Trà My và Hải Minh cũng không nằm trong ngoại lệ. Nó nghĩ việc ba đề nghị nó giữ bí mật xuất phát từ một nguyên nhân nào đó, và nó tôn trọng nguyên nhân ấy.
15.
Tháng Giêng. Một không khí ẩm ướt và dịu mát tràn về trên mọi nẻo đường, ngách phố. Cái rét cắt da và những cơn gió mùa Đông Bắc tạm dời đi, thay vào đó là những tia nắng vàng nhạt chiếu xiên qua tán cây. Những tiếng chim đầu tiên sau cả mùa đông đã bừng lên, đầy sức sống. Mùa xuân đang đến.
- Ngoại ơi, đây là một bữa tiệc quan trọng. Đâu phải lúc nào cũng có “Dạ hội mừng xuân” đâu! Con cần một chiếc váy phù hợp.- Nancy đang thốt lên đầy tuyệt vọng trong căn phòng xinh xắn của nó.
- Ngoại hiểu mà! Ngoại tưởng chúng ta đã thống nhất con sẽ mặc chiếc váy dạ hội hồng của hãng Only?- Ngoại nó mỉm cười đầy rộng lượng, khi đang thưởng thức tách trà gừng ấm nóng.
- Phải rồi, con quên mất. Cả núi công việc đang đổ lên đầu con, mà con phải tự giải quyết toàn bộ.- Nó đến bên ngoại, vòng tay ôm lấy vai ngoại nũng nịu.
Đã hơn nửa tháng nay, nó tất bật chuẩn bị buổi dạ hội cho trường. Giờ đây, nó đã gần như ngang bằng với Kiều Ly. Ban chấp hành đoàn trường đã có mặt nó, và nó đang cố gắng rất nhiều để mọi người không nhận định nó được vào ban chấp hành vì vẻ ngoài xinh đẹp. Mối quan hệ giữa nó và Kiều Ly đã không còn căng thẳng như ngày đầu. Thay vì bộc lộ rõ thái độ ghét bỏ, cô nàng chỉ lạnh lùng hết mức có thể mỗi khi chạm mặt nó, hoặc khi phải trao đổi với nó một vấn đề gì.
Trà My, nó và Hải Minh đã trở thành một nhóm bạn thân thiết. Chúng nó chia sẻ cho nhau, hầu như mọi thứ. Tất nhiên nó yêu quý hai người bạn của mình, nhưng nó đã hữa với ba sẽ giữ bí mật về chuyện nó là ai với bất kì người nào. Trà My và Hải Minh cũng không nằm trong ngoại lệ. Nó nghĩ việc ba đề nghị nó giữ bí mật xuất phát từ một nguyên nhân nào đó, và nó tôn trọng nguyên nhân ấy.
16.
Dạ hội mừng xuân.
Bộ váy dạ hội màu hồng sinh ra dường như để dành cho nó. Dù chiếc váy chỉ có một màu hồng rất nhẹ, với một diềm lông mượt mà dưới gấu váy, nhưng bộ váy làm nó nổi bật lên trên tất cả những cô gái khác. Mặc kệ những màu sắc kẹo ngọt, hay hầm hố, nó dịu dàng bước lên sân khấu, trong vai trò một MC và hoàn thành rất xuất sắc vai trò đó. Nó cảm thấy rất vui khi nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ của mọi người. Công sức nó bỏ ra trong suốt thời gian qua chắc chắn không vô nghĩa. Điều ấy cũng được khẳng định, qua nụ cười tươi tắn của cô bí thư đoàn trường nó:
- Nancy, tuyệt lắm. Trường mình chưa từng tổ chức một dạ hội thành công như thế. Cám ơn em nhiều!
Nó cười nhưng không nói gì, vì ánh mắt đã hướng sang một hướng khác. Nụ cười mờ dần trên khuôn mặt nó, thay vào đó là nét ngạc nhiên: Helen đang nhìn nó, bằng ánh mắt trìu mến tới mức, nó khó có thể tưởng tượng chị ấy đang dành ánh măt ấy cho nó. Để đáp lại cái nhìn của nó, Helen mỉm cười và giơ ngón tay cái lên ra hiệu:”Tốt lắm!” Nó cũng mỉm cười, và đi đến bên chị:
- Đi nào, tới giờ về rồi.- Nó khoác tay quanh eo Helen, và hai chị em thong thả bước đến chiếc xe Helen mới mua.
Kính coong, kính coong…
Từng hồi chuông dài vang lên, nhưng ngoại vẫn chưa ra mở cửa.
- Hay là ngoại ngủ rồi? Dù gì bây giờ cũng một giờ đêm rồi… Chị có thẻ khách hàng thân thiết của khách sạn Hilton mà! Hay chị em mình ra đấy ngủ đi, em mệt lắm rồi.- Nó rên rỉ với Helen, trong khi đi lại trước cưả nhà.
- Không là không. Cái thẻ ấy đâu thể dùng tùy tiện được. Nancy! Làm ơn đứng yên đi! Đôi guốc của em làm ảnh hưởng tới hàng xóm đấy!
Mặc lời cảnh cáo của Helen, nó vẫn bực bội khua lốp cốp đôi guốc cao lênh khênh của mình xuống sàn đá bóng loáng. Âm thanh do nó gây ra thật khủng khiếp, nhưng nó mặc kệ, vì nghĩ giờ đã muộn, không còn ai có thể bị làm phiền bởi tiếng động ấy.
Nhưng hình như nó nhầm. Cánh cửa cạnh căn hộ của nó đã mở ra. Trước khi nó kịp dừng lại hành động kì cục của mình, một thanh niên đã cất giọng:
- Cô làng ơng êm lệng rùm tơi được khôn?
Giọng nói của anh rất bực bội, nhưng những gì anh nói, nó không dịch được. Nó hỏi lại:
- Anh vừa nói gì?
- Đừng-gỏ-cộp-cộp-đôi-dép-cụa-cô-nữa.- Chàng trai phát âm chậm từng tiếng một, tuy vẫn hơi khó nghe nhưng nó có thể dịch ra điều anh ta muốn nói là gì. Nó chỉ biết cười ngượng ngùng và nói:
- Tôi xin lỗi. Tại đã muộn mà tôi chưa được vào nhà. Anh mới đến đúng không? Trước đây chúng ta chưa từng gặp nhau. Tôi là Nancy, rất vui được biết anh.
Lúc này chàng trai mới thò hẳn mặt ra ngoài, để cho ánh sáng đèn ở hành lang soi tỏ khuôn mặt lạnh lùng. Anh rõ ràng là người ngoại quốc có đôi mắt của người châu Á. Từ đôi mắt sẫm màu toát ra cái nhìn thờ ơ, nhưng buồn bã, và cả nghiêm khắc. Đôi mày rậm đang nhíu lại bực bội vì bị làm phiền. Ngay cả như vậy, thì từ anh ta vẫn tỏa ra một sức hút khó gọi tên.
- Dù-thớ-nào-cô-cũn-không-nên-làm-phền-người-khác-vì-lế-do-vớ-vởn-như-vợi. Tôi-chả-hứng-thố-giề-khi-biết-cô.- Vẫn bằng giọng tiếng Việt ngọng nghịu, anh chàng nhăn nhó nói và đóng sầm cửa lại trước mặt nó.
Sau lưng, tiếng cười khúc khích vang lên.
- Vui lắm hay sao mà chị cười ghê vậy?
- Công chúa của chúng ta bị đóng sầm cửa trước mặt. Không đáng để cười hay sao?- Helen nói, giọng chị lẫn với những tiếng cười bị nén lại.
- Anh ta xấu tính y như chị vậy.- Nó lầu bầu.
Cuối cùng ngoại cũng mở cửa. Mặc kệ ngoại giải thích vì sao ra mở cửa muộn, nó chỉ hôn phớt lên má ngoại và đi về phòng. Dù rất bực nhưng cơn mệt mỏi đã kéo nó về phía chiếc giường êm ái, và sau đó, nó ngủ. Một giấc ngủ không bị thứ tiếng Việt ngọng nghịu làm phiền.
Thể loại: teenstory.
Tình trạng: Chưa hoàn thành.
------
Đây là fic có dung lượng lớn nhất mà Zoe từng viết. Cũng chưa biết bao giờ mới xong, nhưng Zoe muốn thử cảm giác vừa viết, vừa post xem nó ntn Mong mọi ng ủng hộ.
Zoe muốn gửi lời cám ơn tới Kim hâm, ng đã đưa ra ý tưởng về Nancy, và cùng Zoe viết chung fic một thời gian dài :X Zoe cũng muốn cảm ơn Nhung hâm vì đã đưa ra những nhận xét rất khắt khe, để Zoe có thể cố gắng viết cho hoàn thiện. Cuối cùng, Zoe cảm ơn tất cả những ng đã và sẽ đọc nó, vì đối vs Zoe, đó là điều hạnh phúc nhất :X
Mong mọi ng cảm thấy vui vẻ
--------------------------------
Sân bay Nội Bài 12 giờ đêm. Mát mẻ, trong lành và dễ chịu.
- Chào mừng em đến Việt Nam.- Cô tiếp viên hàng không nở một nụ cười tươi tắn khi giúp Nancy mang hành lí ra khỏi máy bay.
Nó mỉm cười, nói với cô tiếp viên mà như tự nói với mình:
- Ciao Việt Nam! Việt Nam xinh đẹp.
1.
Nó là một người nổi tiếng. Không phải vì nó là diễn viên, người mẫu, ca sĩ, hay bất cứ nhân vật nào có tầm ảnh hưởng trong thế giới giải trí. Nó chỉ là một con bé mười sáu tuổi, với đôi mắt nâu đen và máu tóc cùng màu dài ngang vai. Điều tạo nên sự khác biệt giữa nó với toàn bộ những cô gái khác là biệt danh "Cô gái quyền lực nhất giới chính trị Ý". Nó là con gái Antonio Canavi- bộ trưởng Bộ ngoại giao, kiêm Chủ tịch các bộ của Italia. Vì thế, từ bé nó đã được hưởng nền giáo dục tốt nhất, hoàn mĩ nhất để trở thành một quý cô thực sự trong giới thượng lưu.
Nhưng hiện tại, nó đang đứng tại sân bay Nội Bài- Hà Nội- Việt Nam, bỏ qua những nghi thức cứng nhắc, để bàn chân trần của mình cảm nhận được cái lạnh cắt da của mặt sàn đá bóng loáng. Dường như nó đang nằm mơ một giấc mơ không tưởng. Nó đang ở quê ngoại- nơi nó thường dành một tháng mỗi năm vào kì nghỉ hè để học tiếng Việt và gặp gỡ những nhân vật tên tuổi cùng ba mẹ. Nhưng bây giờ không phải mùa hè, mà là giữa mùa đông giá rét. Nó cần kiểm chứng lại, để biết mình thực sự sẽ sống ở Việt Nam, không phải một, hai tháng mà là ba năm trung học phổ thông. Đối với nó, thời gian đó là quá lâu để dành cho đất nước nhỏ bé này. Cho dù đó là quê ngoại của mình đi nữa.
Nhưng ba nó không đồng ý như vậy. Thông thường, những ý kiến của nó luôn được ba tôn trọng, nhưng lần này, mọi lời nói hay hành động nhằm làm ông mủi lòng của nó đều không thành công. Vì vậy, nó đành học cách biến việc xa ba mẹ và nước Ý thân yêu thành một cơ hội học hỏi và trưởng thành.
- Ba rất tiếc, con yêu. Đừng buồn nhé! Hôm nay con sẽ ở khách sạn với ba mẹ. Mai chúng ta sẽ dọn đồ của con tới nhà ngoại.- Ba nó nhẹ nhàng đến bên, âu yếm ôm ngang vai nó.
- Con sẽ cố gắng sống thật tốt, dù ba năm là một quãng thời gian dài.
- Tiếng Việt của con tốt lắm!- Mặc dù không nhìn vào mặt ba, nhưng nó biết ba đang mỉm cười.
- Ba cũng vậy. Tất cả đều nhờ có thầy giáo tốt, phải không ba?- Nó quay sang tinh nghịch nhìn ba, và hai cha con đều cười rạng rỡ khi thấy bóng mẹ nó- bà Nguyễn Mai Anh mà nó quen gọi là mẹ Mai, đang tiến lại gần.
- Chuẩn bị xong xe rồi. Nancy đi giầy vào đi con. Mẹ không muốn ngày đầu tiên đến Việt Nam biến con thành một con vịt xấu xí đâu. Nếu hai bố con muốn, em sẽ để hai người ở lại đây với đôi chân tê cứng, một mình em đi limo về khách sạn là được rồi.- Mẹ nó nói thêm khi thấy khuôn mặt đứa con gái yêu xìu xuống, và ngay lập tức nụ cười lại hiện ra trên môi nó.
Chiếc limo lướt êm ru đưa gia đình nó vào lòng Hà Nội. Êm tới mức Nancy không hề mảy may nghi ngờ mục đích của việc nó phải sang Việt Nam.
2.
Trưa hôm sau, sau khi ăn no một bụng bánh mì panini do chính tay mẹ làm, nó thay đồ rồi cùng ba mẹ đến nhà ngoại. Ngoại sống trong một căn hộ chung cư cao cấp 250m2 nằm trên tầng thượng. Tự nhiên nó thấy hài lòng vì màu chiếc áo len trắng sữa của nó rất hợp với màu chocolate chủ đạo được bài trí trong nhà ngoại. Nó có cảm giác mình có thể hòa hợp được với căn nhà này và chủ nhân của nó. Trước đây, vào mỗi dịp nghỉ hè, nó không dành nhiều thời gian cho ngoại, nên ấn tượng của nó về ngoại không mấy sâu sắc. Mẹ nó dường như hiểu được những suy nghĩ và băn khoăn của nó, nên nhẹ nhàng đến bên nói:
- Con sẽ thích ngoại thôi. Ngoại là một người rất đáng yêu!
Và như để khẳng định câu nói của mẹ, ngoại bước đến bên nó, mỉm cười mói:
- Ngoại nghĩ màu áo này rất hợp với con, và với cả căn nhà này nữa. Cho một người đáng yêu như cháu ngoại, có lẽ... một căn phòng trang điểm thật lớn là điều cần thiết. Con thích sơn phòng màu gì?
- Màu xanh da trời ạ!- Nó cười rất tươi trước sự tâm lí của ngoại.
Trong lúc ba mẹ con, bà cháu đang mải bàn bạc về vấn đề phòng ốc, bài trí, thì ba nó chui vào phòng tập ngồi massage. Nó biết điều đó. Và nó có thể tha thứ cho ba, vì nó biết ba luôn khắc khẩu với ngoại. Cho đến khi ra về, ba mới tới bên ngoại, nhẹ nhàng vỗ lưng bà và nói:
- Mẹ đã trao con gái mẹ cho con, giờ con trao con gái con cho mẹ. Mẹ nhớ đối xử tốt với nó đấy!
Không hiền hòa như lúc nói chuyện với mẹ và nó, giờ ngoại đang chống tay, giọng sắc đanh và ẩn chứa chút giễu cợt:
- Nancy nó cũng là cháu tôi, tôi đâu cần cậu dạy phải đối xử tốt với nó?
- Được rồi mà mẹ, thôi chúng con về đây. Chút nữa đồ của Nancy sẽ được mang tới. Mẹ nhớ chọn cho con bé căn phòng rộng rãi, có cửa sổ nhìn ra cái hồ gần nhà nhé!- Rồi ba ngập ngừng- Con bé vốn thích hồ mà.
Ngoại nó mỉm cười:
- Dạo này cậu nói tiếng Việt tốt lắm!
Khuôn mặt bố vẫn giữ vẻ lịch sự, nhưng nó thoáng thấy một vệt ửng hồng trên vành tai ông:
- Tất cả đều nhờ Mai Anh mẹ ạ.
Câu nói không đầu không cuối của ba kết thúc cuộc nói chuyện ngắn ngủi giữa hai người. Khi đi ngang qua nó, ba nháy mắt một cái rất nhanh. Nó mỉm cười với ba, để ba vui và nghĩ mình vẫn còn một đồng minh. Ba luôn luôn như thế, luôn cần một người bên cạnh, trong cả chính trị lẫn trong cuộc sống thường ngày. Hôm nay mẹ đã đứng về phía ngoại, nên nó biết mình cần là người ở bên ba.
3.
Đã quen với những ngày hè nóng nực, với những lịch học và gặp mặt dầy đặc ở Việt Nam, nên nó thấy không quen với những cơn gió cắt da và rất nhiều thời gian rỗi để online. Nó dành nhiều thời gian để nói chuyện với những người bạn cũ và tìm hiểu về ngôi trường quốc tế liên thông với Việt Nam mà nó sắp vào học. Đôi lúc nó thắc mắc ai sẽ ở cùng nó ngoài ngoại ra, nhưng nó thấy không có người nào phù hợp với vị trí đó. Ba nó là người kĩ tính, nên nó biết ông sẽ không tuỳ tiện để người ông không tin tưởng trông nom cô con gái rượu của mình. Nhưng nó không phải chờ đợi lâu để biết câu trả lời nó băn khoăn trong mấy ngày nay. Tối hôm ấy, ba mẹ gọi nó đến khách sạn.
- Ba mẹ sắp xếp xong cả rồi. Ngày mai Helen sẽ tới.- Mẹ nó nói ngắn gọn.
- Helen??? Helen tới đây làm gì vậy ba?- Nó nheo mắt nghi hoặc.
Ba nó lúng túng nói:
- Ba quên không nói với con... Helen sẽ sang Việt đây sống cùng con. Chị ấy sẽ trực tiếp chăm lo những gì liên quan tới cuộc sống của con.
- Sao ba mẹ không hỏi ý kiến con trước???- Nó giận dữ nói, đôi môi rung lên bần bật.
Ấn tượng của nó về Helen vẫn còn nguyên như mọi chuyện mới xảy ra ngày hôm qua. Helen là chị họ nó. Mẹ Helen và mẹ nó là hai chị em ruột. Ngày ấy, nó mới tám tuổi. Lần đầu tiên Helen sang nghỉ đông, chị đã nói thẳng vào mặt nó:
- Em là một con nhóc khó ưa. Nếu em không sửa cái tính nhõng nhẽo ấy đi, em sẽ chẳng trở thành một quý cô được đâu.
Nguyên nhân của việc Helen nói như vậy là vì nó đòi cho bằng được con búp bê gỗ mà chị ấy luôn mang theo bên người. Con búp bê đó do chính tay bác Kozumi- ba Helen tự tay đóng cho chị ấy. Nó đòi con búp bê ấy không phải vì nó đẹp, mà con búp bê ấy là thứ nó muốn có. Bây giờ, mỗi lần nghĩ đến Helen, là ấn tượng về đôi mắt đen một mí dữ dội của chị ấy lại hiện về. Tất cả đều còn sắc nét và nguyên vẹn, sau tám năm không gặp Helen. Nó vẫn nhớ, sau đó chị vẫn cho nó con búp bê đó. Nó còn nhớ cảm giác thất bại mà Helen mang lại cho nó ngày hôm ấy. Hôm nay cảm giác ấy lại được những kí ức không mấy tốt đẹp đưa về. Điều đó khiến nó không ưa Helen, và không ưa cảm giác chị ấy sẽ chăm chút cho cuộc sống của nó trong ba năm ở Việt Nam.
- Ba nghĩ Helen là người thích hợp nhất. Chị ấy vừa học xong đại học, lại là người rất thông minh và tỉnh táo. Chị ấy là người thích hợp nhất cho vị trí này. Mẹ con cũng đồng ý như vậy.- Ba nó nói, đồng thời đưa mắt sang phía mẹ.
Nó chán nản nhìn ba mẹ rồi đứng dậy.
- Nếu ba mẹ nghĩ như thế tốt cho con thì làm vậy cũng được. Sau này ba mẹ cứ tự ý làm mọi việc, không cần hỏi con bất kì điều gì đâu.
- Mẹ rất tiếc. Sau này con sẽ hiểu ba mẹ chỉ muốn tốt cho con.- Mẹ nó cũng đứng dậy, đến bên và ôm nó vào lòng.
Nó không nói gì nữa, chỉ đứng lặng im.
4.
Hôm sau nó đang ngủ thì có người gõ cửa rất mạnh.
- Ngoại để con ngủ thêm đi. Bây giờ vẫn sớm mà...- Nó làu bàu khi thấy tiếng gõ cửa không dứt, dù nó đã lơ đi.
- Em có biết bây giờ mấy giờ rồi không? Chị sang Việt Nam không phải để trông một con bé chỉ biết ngủ nướng thôi đâu.- Một giọng nói sắc và hơi lơ lớ vang lên. Lạ hoắc, nhưng vẫn gọi cho nó cảm giác quen thuộc đến kì lạ. Là Helen. Chị ấy đến sớm.
Đã cảm thấy hơi chột dạ, nhưng nó vẫn trèo ra khỏi chiếc giường ấm áp.
- Chị đợi em chút!- Nó nói vọng ra cửa rồi nhanh chân đến bên gương chải lại mái tóc cho gọn gàng. Sau khi thấy khuôn mặt có vẻ khá ổn so với lúc mới rời giường, nó mới ra mở cửa.
Trước mặt nó là một cô gái không quen biết. Helen đã thay đổi rất nhiều kể từ lần cuối nó gặp chị. Mái tóc chị không còn dài thượt và bện hai bên. Helen cũng bỏ sang một bên thứ thời trang quái dị chỉ người Nhật mới có. Nó chỉ khẳng định rằng chị đã lột xác, lột xác thật sự. Trước mặt nó bây giơf là một Helen với mái tóc ngắn ôm sát đôi má nhỏ xinh, với gu thời trang không chê vào đâu được. Chỉ có đôi mắt đen dữ dội và đôi môi nhỏ xinh của người Nhật là không thay đổi. Đó là thứ duy nhất giúp nó khẳng định người trước mặt mình là Helen.
- Ơ... Chào Helen... chị khoẻ không?- Nó lúng túng hỏi. Nó thấy mình thật nhỏ bé và kì quặc trước mặt người chị họ.
- Tất nhiên là chị khoẻ. Nếu chị không khoẻ thì sao có thể đón chuyến bay sớm nhất đến Việt nam theo lời ba em được?
- Dù vậy chị cũng không cần gọi em dậy sớm thế. Em chưa quen với múi giờ của Việt Nam.
- Đó không phải lí do. Em biết bây giờ là mấy giờ rồi không? 10 giờ rồi. Không còn sớm nữa. Mặc quần áo vào, ăn sáng đi. Chị cho em mười lăm phút. Sau đó xuống nhà. Đi cùng chị.- Helen nói những câu ngắn, nhưng cũng đủ để nó hiểu nó cần phải làm gì.
Dù lâu rồi mới gặp, nhưng cảm giác của nó về Helen không hề thay đổi.
<tbc>
5.
Sau mười lăm phút sửa soạn và ăn sáng, giờ nó đang ngồi trong chiếc limo quen thuộc, bên cạnh là Helen đang nhìn trân trân ra cửa kính bên ngoài. Nó cố giữ sao cho khoảng cách giữa nó và Helen xa nhất.
- Hà Nội đã thay đổi nhiều, nhưng vẫn thật khó chịu. Thật không thể chịu nổi giao thông ở Việt Nam.- Helen nói những câu không đầu không cuối khiến nó phải quay sang nhìn mái đầu ngắn năng động của chị. Thật mơ hồ... nó vẫn chưa thật quen với một Helen khác xa tưởng tượng đến thế.
- Bao lâu rồi chị không về Việt Nam?
- Năm năm.
- Bác Kozumi khoẻ không ạ?
- Ba chị vẫn khoẻ.- Vẫn bằng những câu ngắn gọn, Helen vừa trả lời nó, vừa không ngừng ngó nghiêng ra ngoài cửa kính ô tô.- Lạ thật, đường đến khách sạn Hilton sao khác quá!- Chị chêm vào một câu rất không liên quan đến cuộc trò chuyện nãy giờ.
- Chị đến khách sạn Hilton tìm ba mẹ em?
- Tất nhiên.
- Để làm gì vậy?
- Chút nữa em sẽ biết.
Những câu trả lời nhát gừng của Helen khiến nó không thoải mái. Nó lầm bầm:
- Vậy mà chị từng chỉ cho em một quý cô sẽ xử sự như thế nào. Em nghĩ chị chỉ là một cô gái Mĩ cục cằn, không hơn không kém.
Lần đầu tiên từ khi lên xe, Helen quay sang nhìn thẳng vào mắt nó:
- Em không hiểu? Chị sang đây không phải với tư cách một tiểu thư hay quý cô gì cả, mà là với tư cách người quản lí cho em. Chị không thể dùng tác phong của một tiểu thư để quản lí em được.
Nói rồi chị đưa cho nó một tấm hình. Trong ảnh là một cô gái có mái tóc đen huyền ảo dài đến ngang lưng đang ngồi đánh đàn trong ánh đèn rực rỡ. Khuôn mặt cô gái nghiêng nghiêng, trông rất thanh tú và trang nhã. Nó luôn luôn cố gắng hoàn thiện để có được phong thái như cô gái trong hình. Đó là phong thái của một nàng công chúa. Nó bất giác thốt lên:
- Thật là hoàn hảo!
- Đây là chị của năng tháng trước. Trong lễ tốt nghiệp đại học tại Harvard.- Helen thản nhiên bỏ chiếc kính mát vào cái túi xách đắt tiền.
Nó im lặng. Sững sờ.
- Tới nơi rồi. Xuống xe thôi.- Helen lạnh lùng nói, và bước xuống ngay khi chiếc xe dừng lại, để lại mình nó, đang bị shock khi phải làm quen với quá nhiều Helen trong một điểm thời gian.
6.
- Trông con có vẻ không vui?- Ba ôm lấy hai vai nó, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
- Chỉ là thiếu ngủ thôi. Hôm qua con ngủ muộn mà phải dậy quá sớm.
Nó thấy ba lén nhìn về phía mẹ và Helen. Rồi ba hắng giọng nói tiếp:
- Tối nay ba và mẹ con sẽ về Ý. Ba không thể sắp xếp để ở lại Việt Nam lâu hơn. Ba mẹ sắp phải sang Pháp dự một cuộc họp quan trọng.
- Ba mẹ không thể ở lại đến ngày hôm đó?
- Ba rất tiếc...
Nó không biểu lộ một cảm xúc gì trên mặt. Nhưng những dòng nước từ mắt nó đang rủ nhau rơi ra ngoài. Nó bất giác quay mặt về phía cửa sổ, hai tay áp lên tấm kính lạnh ngắt. Nó không thể ép ba mẹ nó ở lại vì ngày sinh nhật của mình, bởi nó biết cương vị bộ trưởng bộ ngoại giao không cho phép ba nó làm thế. Nó hít một hơi thật sâu:
- Vậy, con sẽ ở đây với ngoại? Và Helen?
- Ừ. Có thể, nếu sắp xếp được, thì tết âm lịch ba mẹ sẽ thu xếp về Việt Nam với con.- Mẹ nó vừa nói, vừa vẩn vơ gạt bụi trên chiếc ghế salon màu trắng sữa sạch bong. Nó biết mẹ chỉ làm thế khi bối rối, nên nó thấy thương mẹ vô cùng.
- Helen, cuộc sống của Nancy chú nhờ cháu. Hãy giữ cho con bé được toàn vẹn, và bình yên.- Ba nó quay sang Helen, nãy giờ ngồi im lặng.
- Cháu sẽ cố gắng hết sức.- Helen trả lời ba nó bằng giọng tiếng Việt lơ lớ, nhưng có phần nhẹ nhàng hơn khi nói chuyện với nó. Nhìn qua tấm kính trong suốt, trông chị thật mỏng manh và nữ tính. Nó nghĩ thế, nhưng ý nghĩ đó ngay lập tức bị lấn át đi bởi một suy nghĩ khác mạnh hơn:"Chị ấy là con người chỉ biết công việc. Chị ấy là một người máu lạnh."
Nghĩ đến đây, nó đứng bật dậy và lao nhanh ra ngoài. Nó không biết vì sao ba mẹ muốn Helen ở bên cạnh nó. Nó thực sự không muốn biết. Những cảm xúc hỗn độn về người chị họ khó tính, và về những câu nói "Muốn tốt cho con" cứ ám ảnh nó khôn nguôi. Đã giữa trưa mà trời vẫn đặc sánh một màu xám chết. Ngày hôm nay quá âm u để nó có thể mỉm cười.
7.
Tối hôm ấy nó không đi tiễn ba mẹ. Nó giam mình trong phòng suốt từ trưa tới tối, không ăn uống, không chuyện trò. Mọi thứ trong căn phòng đều im lìm và tĩnh lặng. Nó giữ cửa sổ mở, để ngắm những vệt sáng dài của đèn đường và xe cộ đang lung linh, nhấp nháy. Mọi thứ trông thật mờ ảo, vô thực. Nó cảm thấy chơi vơi, chơi vơi, khi ngồi trên bệ cửa sổ. Mỗi lần bóng dáng chiếc máy bay nhỏ xíu trên bầu trời bay qua, là nó lại nghĩ đó có thể là máy bay đang chở ba mẹ nó. Nó cố với tay lên cao, nhưng vẫn thấy khoảng cách giữa nó và ba mẹ thật xa vời. Chợt có tiếng gõ cửa.
- Em không mở cửa đâu. Chị không cần gọi em.- Nó gắt lên, giọng vẫn còn khàn đặc vì ướt đẫm những giọt nước mắt.
- Không phải Helen. Là ngoại, con à!
Bất đắc dĩ nó đứng lên mở cửa. Nó tự ép mình phải mỉm cười trước mặt ngoại. Ngoại Kim là một người khá tinh tế. Khi bước vào phòng, ngoại chỉ mang một chiếc hộp các tông nhỏ đang toả khói lạnh. Nó thấy mừng vì ngoại không mang vào phòng những thức ăn nóng sốt, mà chỉ là một hộp kem nhỏ.
- Con ăn đi. Ăn kem mùa đông luôn là sở thích của ngoại. Mặc dù sở thích ấy khiến ngoại không biết bao nhiêu lần phải tới bác sĩ rồi.
Nó mỉm cười. Lần này không phải cố gắng, mà là tự nhiên nó muốn cười. Nó biết ngoại đang cố gắng an ủi nó, và điều ấy khiến nó yêu ngoại vô cùng.
- Con có thể chỉ gọi ngoại là Kim thôi được không?
Ngoại cười thật hiền:
- Ngoại e là không. Ngoại muốn cháu mình gọi mình là Ngoại, chứ không xưng hô trống không thế được.
Rồi ngoại nhẹ nhàng vuốt tóc nó, thủ thỉ vào tai nó những lời an ủi khiến lòng nó dịu lại, và nó chìm vào giấc ngủ không mộng mị. Những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má, nhưng nỗi buồn đã nhẹ đi rất nhiều.
8.
- Tuần này em sẽ bắt đầu đi học. Lớp của em là lớp dành cho học sinh của nhiều nước. Như thế có lẽ sẽ thích hợp với em, vì em cũng có một nửa dòng máu ngoại quốc.- Helen vừa nói, vừa đưa cho nó một thời gian biểu đặc kín.
- Em sẽ học ở lớp của người Việt Nam. Tiếng Việt của em đủ tốt để viết một bài bình giảng văn học dài, vậy tại sao em phải học với những người ngoại quốc vẫn nói tiếng Việt lơ lớ?- Nó cố tình nhấn mạnh mấy chữ cuối, để chờ đợi cơn tức giận hay ngại ngùng từ Helen, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Helen vẫn đang điềm tĩnh uống trà. Nó nghĩ đầy ác ý rằng chị không thể hiểu hết những gì nó nói, nhưng chị cất giọng:
- Chị hiểu những gì em nói, và cả ý nghĩa ẩn sau chúng. Nếu em tự tin như thế, thì chị sẽ làm việc với hiệu trưởng. Điều đó cũng dễ dàng thôi.
Vậy là coi như mọi thứ đã sắp xếp xong. Nó sẽ vào học một lớp dành cho người Việt theo chương trình quốc tế. Ít nhất những lí lẽ của nó cũng khiến Helen quan tâm, đấy là nó nghĩ thế.
9.
Sáng thứ hai, nó duyên dáng trong bộ đồng phục váy xếp li- áo gi-lê mới tinh bước ra từ chiếc limo bóng lộn. Ngôi trường mới giống trong cái ảnh nó xem trên mạng, với hàng cột trắng tinh khôi và những khu nhà riêng biệt mang phong cách kiến trúc Pháp. Có lẽ nó sẽ nghĩ mình đang ở một trường trung học lâu đời nào đó ở Châu Âu chứ phông phải ở Việt nam, nếu rất nhiều học sinh Việt Nam đang không chăm chú theo dõi mỗi bước chân của nó. Nó nhìn quanh, mọi người đều dừng lại, một không gian im lặng bao trùm lấy buổi sáng thứ hai mát mẻ. Nó không biết vì sao mọi người nhìn nó, có thể bởi mái tóc xoăn dài màu nâu thả trên vai, có thể vì đôi mắt lạc màu, cũng có thể vì đôi giày Chanel nó đang đi. Nó thực sự không biết vì lí do nào. Nó chỉ biết mọi người đang nhìn nó, rất chăm chú, như thể nó là một loài sinh vật kì lạ.
Mặc dù vậy, nó vẫn có đủ dũng khí để cười một nụ cười ngoại giao như ba từng dậy nó và nói:
- Chào! Mình là học sinh mới tới.
Từ góc sân trường chợt vang lên một giọng nói điệu đà:
- Học sinh mới? Là học sinh mới thì không nên ăn mặc thế!- Tất cả mọi người rẽ lối nhường đường cho ba đứa con gái ăn mặc chải chuốt và sành điệu. Đi đầu là đứa con gái trông khá xinh xắn trong mái tóc nhuộm màu nâu đỏ óng mượt.
- Vậy thì phải mặc thế nào?- Nó vẫn mỉm cười, mặc dù đã nhận ra nét không thiện ý trong giọng nói của cô bạn cùng trường.
- Thế này, thế này, và thế này...- Con bé tóc nâu đỏ vừa nói, vừa giật tung chiếc cặp da do chính tay Donatella Versace thiết kế tặng nó trong dịp nó chuyển sang Việt nam, rồi gỡ chiếc cặp tóc đính đá hồng của nó ra khỏi mái tóc, và để nhấn mạnh thêm chứ "thế này" cuối cùng, con bé tóc đỏ di mạnh đôi guốc cao gót lên đôi giầy Chanel chị Helen tặng.
Nó vẫn không đổi thái độ, dù máu nóng đã tràn lên. Nó tự nhủ mình là học sinh mới, không thể vừa vào trường đã gây gổ.
- Còn gì nữa không?
Con bé tóc đỏ nheo mắt, tỏ rõ vẻ không hài lòng:
- Như thế vẫn chưa đủ cho một học sinh mới? Vậy như thế này đủ chưa?
Con bé giơ tay, chuẩn bị tát nó. Nó không lùi lại, nhưng nụ cười đã tắt. Bàn tay của "Tóc đỏ" chỉ chờ được giáng xuống.
- Đủ rồi đấy! Lúc nào mấy bà cũng thích bắt nạt mấy nguời hơn mình.- Một giọng nam vang lên gay gắt.
- Lại là ông?- "Tóc đỏ" nói giọng có vẻ khinh khỉnh, nhưng bàn tay đã hạ xuống.- Lúc nào ông cũng đi bênh vực mấy con bé chẳng ra gì. Lần này có ông, tôi tha. Lần sau thì...-"Tóc đỏ" liếc sang phía nó, ánh mắt lộ vẻ khó chịu.- Búp bê, may phúc cho mày.
Rồi con bé ngoắc tay gọi hai đứa đi cùng, giọng nói điệu đà vang lên kiêu ngạo:
- Nhớ lấy tên tao: Trần Kiều Ly, và tên của hai đứa này nữa: Hà Đan và Hoài Trang.
Rồi con bé bỏ đi với hai đứa kia, để lại nó ở đấy với đống sách vở tung toé dưới đất và mái tóc bị xổ ra thành từng lọn. Đám đông học sinh đứng nhìn nãy giờ cũng đang tàn dần đi.
- Bồ không sao chứ? Lần sau đừng dây vào bộ ba lắm chiêu này, phiền lắm!- Người vừa giúp nó bây giờ mới lên tiếng.
- Cám ơn bồ nhiều lắm.- Nó mỉm cười thật tươi. - Nhờ bồ mà ngày đầu tiên đến trường của mình đỡ tồi tệ hơn một chút.
- Ừ, không có gì đâu. Mà suýt chút nữa quên, mình tên là Hải Minh.
- Mình là Nancy Canavi. Lai Việt-Ý. Rất vui được biết bồ.
Lúc này nó mới nhìn kĩ Hải Minh. Dù đang đi giầy cao gót và cũng không phải thấp bé, nhưng nó vẫn kém Hải Minh gần một cái đầu. Đôi mắt Minh nhạt hơn màu đen nhưng vẫn quá sẫm để gọi là màu nâu. Từ đôi mắt ấy ánh lên vẻ dịu dàng dễ mến. Đôi môi cậu ta đỏ như môi con gái và rất nét. Nó có thể thấy Minh là một hotboy, vì rất nhiều cô gái đi ngang qua chỗ cậu mặt đều đỏ lên và e thẹn nhìn quanh.
Hải Minh nhìn thẻ học sinh của nó, đôi mắt chợt sáng lên:
- Bồ học cùng lớp với mình à? Mình dẫn bồ về lớp nhé!
Vừa ngay lúc đó, chuông báo vào lớp reo vang. Nó nhanh nhẹn chạy theo cậu bạn, sau khi đã lau sạch những vết bẩn trên đôi giày Helen tặng. Nó thầm trách chị vì không đưa nó đến trường vào ngày đầu tiên đi học, nhưng cũng không thể không cảm ơn vì nhờ đó nó quen được một cậu bạn rất tốt.
10.
- Thưa thầy, em xin lỗi vì đến muộn.- Hải Minh dõng dạc nói. Có vẻ như cả lớp đang hướng ánh nhìn ra phía cửa lớp, vì thấy nó thập thò đằng sau lưng Hải Minh.
- Vào lớp đi Minh. Cả em nữa.- Thầy giáo vui vẻ nói.- Thầy nghe thầy hiệu trưởng thông báo rồi. Tự giới thiệu về mình đi nào!
Nó tiến vào lớp, đảo mắt một vòng qua tất cả học sinh. Có ba gương mặt quen thuộc ngồi ở bàn thứ hai, đang nhìn nó thách thức: Kiều Ly, Hà Đan và Hoài Trang. Nó vẫn tự tin, nở một nụ cười tươi và dõng dạc nói bằng giọng tiếng Việt rất chuẩn:
- Chào tất cả các bạn. Mình tên là Nancy Canavi, tên tiếng Việt là Nguyễn Tường Vi. Mình mới sang Việt Nam chưa lâu, nên mong các bạn giúp đỡ.
Mọi người đều nhìn nó, nhưng mỗi người có một ánh mắt khác nhau. Những người ngồi quanh Kiều Ly nhìn nó không mấy thiện cảm, nhưng những người khác nhìn nó khá chào đón. Nó xin phép thầy và đi về cuối lớp- chỗ duy nhất còn trống và ngồi xuống bên cạnh cô bạn trông có vẻ rụt rè. Cô bé nở một nụ cười nho nhỏ với nó và nói:
- Mình tên là Trà My. Làm quen nhé!
- Tên bồ hay lắm.- Nó nói và cười tươi với My. Trông cô bạn không có vẻ gì là người thích chơi với Kiều Ly.
Buổi học diễn ra khá suôn sẻ. Đi kèm mỗi giờ ra chơi là những ánh mắt dò xét lướt qua cửa lớp nó. Có vẻ như sự kiện diễn ra ngay trước cổng trường giữa nó và ******* Kiều Ly đã trở thành chủ đề nóng của cả trường. Nó cũng đã biết Hải Minh là lớp trưởng, còn "người quen" Kiều Ly cũng giữ một vị trí không nhỏ là phó bí thư Đoàn trường. Nó đã nhăn mũi khi biết điều đó, vì không hiểu sao mọi người có thể bầu cô nàng vào vị trí đó, nhưng có vẻ như không phải ai cũng nghĩ vậy. Vào những giờ ra chơi, cạ cứng của cô nàng ở khắp nơi đều đổ về lớp nó và đưa ra những lời nhận xét khiếm nhã nhằm làm nó nhụt chí, kiểu như:
- Trông cũng bình thường thôi! Chỉ có đôi giày là đẹp.
- Nhìn kiêu quá, không tin được là Hải Minh lại mỉm cười vì con bé này.
Và rất nhiều lời nói khác không kém phần nặng nề. Có lẽ giờ nó đã hiểu vì sao Helen muốn nó vào lớp dành cho người nước ngoài. Mọi việc không phải chỉ dừng ở việc nói tốt tiếng Việt hay không, mà còn liên quan rất nhiều tới thái độ của những người bạn Việt Nam đối với nó. Nhưng đây là quyết định của nó, và nó không thể đổ lỗi cho ai vì điều này. Cũng có một số thứ có thể an ủi nó, như tình bạn nhỏ nhoi mà nó vừa xây dựng với Trà My, hay những nụ cười khích lệ động viên của Hải Minh khi nhìn thấy nỗi sợ hãi đang lan dần trong đôi mắt khác màu của nó. Một số nguời bạn khác cũng tỏ ra khá thân thiện. Vì thế, nó cảm thấy vững tin, rằng mình có thể hoà nhập, có thể trở thành một phần của cộng đồng người Việt trong trường quốc tế.
Đúng vậy, chắc chắn nó sẽ làm được.
11.
Chỉ còn một ngày nữa là đến sinh nhật nó. Nhưng Helen và ngoại đều không đả động gì đến chuyện đó. Helen vẫn gửi lịch học và hoạt động của nó cho ba mẹ hàng ngày, nó biết thế vì ngoại đã bật mí cho nó nghe, nhưng ngoại không nói thêm điều gì về sinh nhật nó. Mẹ Mai đã gọi điện sang nhiều lần, nhưng mỗi khi nó nhắc đến sinh nhật, mẹ đều làm lơ hoặc nói lảng sang chuyện khác. Điều đó làm nó suy nghĩ rất nhiều. Ba mẹ cố tình quên sinh nhật của mình? Ba mẹ muốn mình tập trung vào học tập nên không tổ chức cho mình? Helen xui ba mẹ... không tổ chức sinh nhật cho mình??? Những câu hỏi cứ dồn dập tấn công nó, khiến cho nó thấy mình như một con ngốc.
Chỉ có những thứ đang xảy ra trên lớp mới an ủi nó phần nào. Kiểu Ly- sau vụ "chào hỏi" hôm nó nhập học thì không đả động gì đến nó nữa. Chỉ có ánh mắt khinh khỉnh khó chịu mỗi khi nhìn nó là không thay đổi. Ánh nhìn ấy thường xuyên tới mức nó sẽ rất ngạc nhiên nếu Kiều Ly là người biết cười. Còn Hải Minh đã làm nó không biết bao lần rung rinh vì những cử chỉ vô cùng ga lăng của cậu. Nếu có lí do để nó chưa thích Minh, thì đó là vì nó là cô gái quyền lực nhất giới chính trị Ý, và ba nó (cũng như nó trước đây) luôn mong muốn có một chàng rể Ý đẹp trai. Tình bạn giữa Trà My và nó tiến triển tốt đẹp ngoài sức tưởng tượng. Cô bạn không e dè như nó nghĩ, thậm chí còn khá vui tính và biết lắng nghe. Nó kể cho Trà My về cuộc sống trước đây của nó, ngoại trừ chi tiết nó là con gái Bộ trưởng bộ ngoại giao. Đó là bí mật của riêng nó mà không ai trong trường- ngoại trừ Hiệu trưởng được biết. Chuyện nó chuyển sang Việt nam, chỉ những thành viên thuộc chính phủ, có liên quan trực tiếp tới Italia mới có thể biết. Nhưng nó không quan tâm lắm tới những bí mật đó, nên vẫn dẫn Trà my về thăm căn hộ chung cư của ngoại. Hai đứa đã có những giây phút hết sức vui vẻ trong căn phòng sơn màu xanh da trời trang nhã của nó. Trà My dễ thương tới mức Helen phải thốt lên:
- Sẽ không ai có thể làm bạn tốt với em hơn Trà My đâu.
Nó cũng bỏ thói quen đi limo tới trường như ngày còn ở Ý, vì nó thấy ở đây không có ai ngoài nó đi limo tới trường cả. Ngoại kịch liệt phản đối việc này, vì cho rằng giao thông không đủ an toàn. Nhưng khi nó đề xuất, Helen đồng ý ngay lập tức. Chị nói:
- Những thứ sang trọng như limo tất nhiên không phải phương tiện để đi học ở Việt Nam rồi. Ngày mai đi cùng chị. Chúng ta cần một chiếc xe máy phân khối nhỏ.
Nó nhăn mũi không đồng ý, vậy là Helen quyết định nó sẽ đi xe bus đi học. Vì không có cách nào khả quan hơn nên nó đành chấp nhận. Chỉ có một điều rất lạ, là những chuyến xe bus nó đi đều rất vắng người, dù đi vào giờ cao điểm đi chăng nữa. Vì thế, nó nghi ngờ Helen đã can thiệp vào chuyện này, nhưng nó nghĩ cái đó không nhất thiết phải nói ra. Thỉnh thoảng, Hải Minh cũng tới đưa nó đi học. Có lẽ Trà my đã nói địa chỉ nhà nó cho cậu. Nó rất biết ơn Hải Minh vì điều đó, vì việc đi những đôi giầy cao gót đi học gần như là một cực hình. Nhưng nó không thể đi giầy búp bê, vì mọi đôi giầy nó mang về Helen đều cho vào tủ và khoá lại. Chị không cho nó đi giầy búp bê hay dép xỏ ngón. Chỉ có một đôi giầy đế bệt cho việc tập chạy, ngoài ra đều là giầy, dép cao gót và cao gót. Những đôi xăng đan cao gót đủ màu, những đôi giầy cao gót hở mõm, bít mõm đủ kiểu để đầy trong tủ giầy của nó. Helen ngồi ngay bên cạnh khi nó xem những cuốn ca-tô-lô lớn nhỏ về giày dép của những hãng nổi tiếng, và mọi đôi giầy đế thấp đều bị chị loại ra khỏi danh sách đặt hàng. Nhưng lí lẽ Helen đưa ra khiến nó thực sự cố gắng:
- Suốt từ năm mười bốn tuổi tới nay, chị hầu như không biết loại dép nào khác ngoài giầy, dép cao gót. Chỉ có hai thứ khác được chị dùng đến: dép trong nhà và giầy tập chạy. Giầy búp bê có thể làm bàn chân em thoải mái, nhưng không thể biến em thành quý cô. Giầy cao gót thì có thể.
Vì lí lẽ đó, hàng ngày nó vẫn đến trường trong những đôi dép cao lênh khênh. Nhưng nhờ giầy cao gót, nó thấy dáng đi của mình uyển chuyển và nhẹ nhàng hơn. Nếu nó không nhầm, thì những ánh mắt dõi theo mỗi khi nó đến trường ngày một nhiều hơn.
12.
Ngày sinh nhật.
Nếu có một ngày trong năm khiến nó cực kì mong đợi thì hôm nay chính là ngày đó. Dù không có ba mẹ bên cạnh, nhưng nó vẫn tự chúc mừng sinh nhật mình bằng bộ đồng phục hơi khác so với thường ngày. Thay vì dùng chiếc nơ ca-rô ở đồng phục bình thường, nó thắt chiếc khăn Burberry vàng thanh lịch thành chiếc nơ bướm điệu hơn và đẹp hơn. Mái tóc nâu xoăn được nó buông xõa sau lưng, tự nhiên và bắt mắt. Vừa nhìn thấy nó, Kiều Ly buông ra một câu đầy ác ý:
- Không hiểu nó đi học hay đi trình diễn thời trang nữa!
Nhưng nó không nói gì, chỉ quay ra cười đầy ẩn ý với Trà My. Vào sinh nhật mình, nó muốn giữ một tâm trạng vui vẻ, và bình yên.
Nó có một chút mong chờ món quà từ Hải Minh, nhưng mặt cậu vẫn tỉnh bơ khi trông thấy nó. Vẫn là thái độ dịu dàng hàng ngày, với nụ cười dịu dàng hàng ngày, và câu nói “Hi” quen thuộc hàng ngày nữa. Mọi thứ đều không có gì khác nhau, và sự quen thuộc trong ngày sinh nhật là điều khiến nó thất vọng.
Kỉ niệm của những lần mừng sinh nhật bên ba mẹ lại ùa về. Mọi thứ sắc nét và nguyên vẹn như mới từ hôm qua, khi mẹ tặng nó chiếc bánh kem chocolate khổng lồ hình cây đàn violin, hay khi ba đưa mẹ con nó đi ngủ đêm trên Vịnh Hạ Long giữa mùa đông giá rét,… Nỗi nhớ dành cho ba mẹ và nước Ý bỗng nhiên tràn về, khiến mắt nó thoáng buồn. Bạn bè trong lớp tự nhiên khiến nó cảm thấy xa lạ. Ngay cả Trà My cũng khiến nó nghĩ đến một đất nước khác, một thế giới khác, khác xa với thế giới trước đây của nó. Nó nhớ Ý, nhớ đến quay quắt. Chưa bao giờ nó thấy quê nội nó quan trọng như thế. Mười sáu năm sống trên mảnh đất hình chiếc ủng khiến Ý trong trái tim nó trở thành một phần quan trọng không thể thiếu. Nó nhớ thành Venice, với những khúc nhạc serenade trữ tình, nó nhớ quảng trường Venice nơi nó vẫn thường cùng mẹ đi dạo vào những buổi chiều thu tuyệt đẹp, và nhớ hơn cả là ngôi nhà lát đá cẩm thạch trắng muốt gần trung tâm thành Roma- nơi nó đã sinh ra và lớn lên trong suốt mười sáu năm qua.
Hết giờ học, nó lững thững đi bộ về, không chờ Trà My, cũng không nói một tiếng nào với Hải Minh. Gió đông ve vuốt đôi bờ vai nó, tê buốt. Nhưng nó không buồn sửa lại chiếc khăn cho ấm hơn, mà cứ dấn bước đi về phía trước. Nó để suy nghĩ của mình đi theo gió, để cơn gió lạnh giá cuốn bay những buồn phiền, lo âu.
Vừa về tới nhà, nó hỏi ngay:
- Mẹ Mai có gọi điện cho con không ngoại?
Nhưng ngôi nhà yên ắng, không một tiếng động nào chứng tỏ ở nhà có người. Nó gọi to:
- Helen!!!
Vẫn không có tiếng đáp lại. Nó chợt nhìn thấy một mảnh giấy nhỏ trên chiếc bàn gỗ ở giữa phòng: “Ngoại và Helen đi shopping. Con đi học về, hâm lại miếng pizza để ăn trưa nhé! Chiều ngoại về. Yêu con”. Nó vo tròn cuộn giấy lại và ném vào góc phòng. Chưa bao giờ nó trải qua một sinh nhật cô đơn như thế. Nó nghĩ tới Helen và ngoại. Rõ ràng cả hai đều biết hôm nay là sinh nhật nó, nhưng vẫn bỏ đi shopping và bắt nó ăn miếng pizza đông lạnh. Nước mắt nó trào ra, vì tủi thân,vì tức giận, và vì một lí do vô cớ nào đó mà nó chưa hình dung ra. Nó chạy thật nhanh về phòng, chui vào nhà vệ sinh và nhìn chăm chăm vào gương. Hầu như mỗi khi muốn khóc, nó đều cố tìm một cái gương để nhìn gương mặt nó khi khóc. Mẹ Mai từng dậy nó làm thế, bà nói: “Khi khóc trông con rất xấu xí. Vì vậy nếu nhìn vào gương, con sẽ thấy mình xấu quá mà không thể khóc nổi nữa.” Nhưng lần này, dù đã nhìn lâu thật lâu vào gương, nhưng nước mắt nó vẫn không ngừng rơi.
Điện thoại bỗng reo vang.
- A lô- nó mệt mỏi nhấc máy, giọng vẫn còn khàn khàn vì nước mắt.
- Biết ngay thể nào em cũng khóc mà. Đừng khóc nữa. Em yếu đuối vậy thì lúc nào cũng chỉ có thể dựa dẫm vào người khác thôi. Lấy khăn lau mặt cho sạch sẽ và lấy mặt nạ sâm trong tủ lạnh ra đắp đi. Chị không chấp nhận việc về nhà và nhìn mắt em thâm quầng đâu…
Nó cúp máy mà không đợi Helen nói hết rồi lẳng lặng làm theo. Bản thân nó cũng không muốn để Helen nhìn thấy hình ảnh “ghê rợn” đó của mình. Nó cũng không muốn trong mắt Helen, mình chỉ là một con bé thích dựa dẫm và không biết tự lo cho mình. Chiều nay, khi Helen về, nó sẽ mỉm cười thật tươi, và thật thách thức để Helen biết nó không đơn thuần là một đứa thất bại.
13.
- Mặc bộ váy này vào, trang điểm thật đẹp. Hôm nay em được đi giày búp bê.- Không kịp để nó mỉm cười “như kịch bản”, Helen vừa bước vào nhà vừa nói ngắn gọn và đưa cho nó một bộ váy bồng dài ngang gối màu trắng.
Nó lặng ngắm bộ váy. Dù đã quá quen với những bộ váy sang trọng, nhưng nó vẫn cảm thấy ngạc nhiên trước sự trang nhã và tinh xảo của bộ váy này. Chiếc váy có phần trên ôm sát lấy người, không có dây. Quanh thân váy đính rải rác những hạt đá pha lê long lanh như sương mai. Ngang eo có một dải lụa đen thắt thành chiếc nơ nho nhỏ bên hông váy. Những lớp voan trắng tinh khiết giúp tạo độ phồng cho phía dưới bộ váy. Từng tầng, từng tầng voan mỏng tạo nên một chiếc váy tuyệt diệu. Không đợi Helen nhắc tới lần thứ hai, nó nhanh nhẹn vào phòng trang điểm.
Một lúc sau, nó bước ra, trên mặt lấp lánh niềm vui. Nó không đi búp bê, mà đi đôi giày cao gót màu đen có chiếc nơ trắng đồng điệu với chiếc váy. Trông mặt Helen và ngoại có vẻ rất hài lòng. Trước khi để ngoại hay Helen kịp cất lời, nó nói ngay:
- Con muốn đi giày cao gót. Nó giúp con không bị lùn đi trong bộ váy bồng này. Con cứ tưởng hôm nay ngoại và chị sẽ để con ăn sinh nhật một mình cơ! Bây giờ chúng ta đi ăn?
Ngoại chỉnh lại chiếc nơ nhỏ trên tóc nó và cười âu yếm:
- Còn hơn thế nữa, cháu yêu ạ.
Ngay sau đó, ngoại và Helen cầm tay nó, ngồi vào ô tô. Chiếc ô tô đang đi về hướng khách sạn Hilton.
Hai mươi phút sau, nó đã yên vị trong một phòng tiệc sang trọng ở khách sạn Hilton, xung quanh là những người bạn hàng ngày vẫn cùng nó tới lớp. Cả bộ ba lắm chiêu cũng đến. Dù cô nàng tóc đỏ Kiều Ly chỉ có một hứng thú duy nhất là đi vòng quanh phòng, tìm mọi sơ hở của bữa tiệc để chỉ trích. Nhưng có vẻ như những gì cô nàng thu được không nhiều lắm, vì chưa bao giờ nó thấy mũi cô nàng lại chun lại nhiều đến vậy, như thể cái mũi của cô nàng phải ngửi một mùi gì đó khó chịu lắm. Nhưng khi Kiều Ly nhìn về phía nó, nó vẫn mỉm cười, nhướn cao đôi mày và nâng cốc lên phía trước, trước khi cô nàng lại quay đi. Trà My thực sự rất dễ thương khi tặng nó một con búp bê Barbie mặc bộ áo dài do bạn ấy tự may. Hải Minh và Trà My chính là những người đề xuất với ngoại và Helen việc gây bất ngờ trong ngày sinh nhật cho nó. Ngoại đã bí mật kể cho nó nghe điều đó. Những gì Hải Minh và Trà My làm cho nó khiến nó thực sự cảm kích. Để cảm ơn hai bạn, nó ôm Trà My thật chặt và tặng cho Hải Minh một nụ hôn vào má, khiến mặt cậu đỏ bừng.
Một lúc sau, Helen xuất hiện, bên cạnh chị là chiếc xe đẩy, trên đặt một chiếc bánh kem chocolate rất to. Chị mỉm cười:
- Chiếc bánh này là qua mừng sinh nhật của bà và chị. Chúc em sinh nhật vui vẻ.
Hai chiếc nến ghép thành số 16 đã được cắm sẵn trên chiếc bánh. Khi nến được thắp lên thì điện cũng dần dần tắt hết. Tấm màn chiếu ở đầu phòng hiện lên rõ nét, hình ảnh của ba, mẹ nó và những người thân của nó bên Ý. Có cả Rebecca- cô bạn thân của nó, và tất cả bạn bè học cùng lớp với nó.
- Chúc con sinh nhật vui vẻ, con yêu!- Ba mẹ- cách nó nửa vòng trái đất đang nâng ly chúc mừng sinh nhật nó.
Giọng nó như vỡ òa đi trong hạnh phúc:
- Con tưởng ba mẹ quên sinh nhật con rồi chứ? Cả ngày hôm nay con chỉ mong một cuộc điện thoại từ ba mẹ thôi.
Ba mẹ nó mỉm cười:
- Ba mẹ chỉ muốn gây bất ngờ cho con thôi mà. Con xem, bên này có rất nhiều người đến mừng sinh nhật con. Không chỉ có ba, mẹ, và Rebecca, mà còn bạn bè cùng lớp với con nữa. Mọi người đều nhớ ngày sinh nhật của con, Nancy thân yêu ạ. Mọi người còn gửi rất nhiều quà cho con nữa. Donatella gửi cho con một chiếc váy rất xinh, và nằng nặc đòi ba phải gửi cho con ngay lập tức. Xem ra bà ấy rất có cảm tình với con.
Nó mỉm cười, và nhớ tới lần nó và nhà thiết kế danh tiếng của hãng Versace đi trượt tuyết. Bà ấy luôn mồm khen mái tóc, khuôn mặt và dáng người của nó. Bà còn khẳng định nó là đứa trẻ đáng yêu nhất mà bà từng gặp. Nếu nó nhớ không nhầm thì khi đó nó mới mười một tuổi. Đã năm năm trôi qua, Donatella đã trở thành một người bạn lớn thân thiết của nó. Vào mỗi dịp quan trọng, bà ấy đều chu đáo gửi cho nó những bộ đồ mới nhất và đặc biệt nhất của Versace. Nó không bao giờ quên gửi lại cho bà những thứ đồ bổ ích và có ích lợi cho sức khỏe của bà. Nghĩ tới đó, nó trả lời ba:
- Chắc chắn rồi ba à! Ba cho con gửi lời hỏi thăm tới bà ấy nhé! Nhớ nói với bà ấy rằng con rất nhớ bà ấy.
Vậy là hôm nay, nó đã trải qua sinh nhật ở cả Ý lẫn Việt Nam, bên những người nó yêu quý nhất.
Đối với nó, như vậy là đủ.
14.
Thấm thoắt đã bốn tháng trôi qua kể từ ngày nó sang Việt Nam. Mối quan hệ giữa nó và Helen đã dần trở nên thân thiết hơn, nhưng nó vẫn muốn giữ khoảng cách với chị. Đối với nó, chị là một hình mẫu lí tưởng, đồng thời cũng là mẫu người nó không muốn giống nhất. Nó thích cách xử lí công việc của chị, thích cái cách chị khiến nó ngoan ngoãn vâng lời, nhưng đồng thời, khuôn mặt lạnh lùng của chị khiến nó cảm thấy thật xa cách. Nếu nó là Helen, nó sẽ không bao giờ đối xử với cô em họ mười sáu tuổi của mình như thế. Có lẽ đó là điểm khác biệt lớn nhất, giữa Helen và nó trong tương lai.
Tình cảm của nó dành cho Việt Nam đã dần trở thành yêu mến. Nó thấy yêu con đường tới trường, yêu những ngóc ngách nhỏ xinh nơi nó và Trà My thường lang thang mỗi ngày chủ nhật, yêu mặt hồ phẳng lặng trước nhà. Nó yêu bến xe bus gần trường- chỗ Hải Minh hay chờ đưa nó về nhà. Mọi thứ ở đây dường như đang dần làm quen với nó, và nó cũng đang vô thức tiếp nhận những tình cảm nồng nhiệt của mảnh đất, con người nơi đây. Cảm giác nhớ nhung dành cho nước Ý đã dần chuyển thành tình cảm gắn bó với quê hương Việt Nam. Đôi khi, nó còn mạnh dạn nghĩ tới chuyện ở lại Việt Nam sau ba năm học cấp ba.
15.
Tháng Giêng. Một không khí ẩm ướt và dịu mát tràn về trên mọi nẻo đường, ngách phố. Cái rét cắt da và những cơn gió mùa Đông Bắc tạm dời đi, thay vào đó là những tia nắng vàng nhạt chiếu xiên qua tán cây. Những tiếng chim đầu tiên sau cả mùa đông đã bừng lên, đầy sức sống. Mùa xuân đang đến.
- Ngoại ơi, đây là một bữa tiệc quan trọng. Đâu phải lúc nào cũng có “Dạ hội mừng xuân” đâu! Con cần một chiếc váy phù hợp.- Nancy đang thốt lên đầy tuyệt vọng trong căn phòng xinh xắn của nó.
- Ngoại hiểu mà! Ngoại tưởng chúng ta đã thống nhất con sẽ mặc chiếc váy dạ hội hồng của hãng Only?- Ngoại nó mỉm cười đầy rộng lượng, khi đang thưởng thức tách trà gừng ấm nóng.
- Phải rồi, con quên mất. Cả núi công việc đang đổ lên đầu con, mà con phải tự giải quyết toàn bộ.- Nó đến bên ngoại, vòng tay ôm lấy vai ngoại nũng nịu.
Đã hơn nửa tháng nay, nó tất bật chuẩn bị buổi dạ hội cho trường. Giờ đây, nó đã gần như ngang bằng với Kiều Ly. Ban chấp hành đoàn trường đã có mặt nó, và nó đang cố gắng rất nhiều để mọi người không nhận định nó được vào ban chấp hành vì vẻ ngoài xinh đẹp. Mối quan hệ giữa nó và Kiều Ly đã không còn căng thẳng như ngày đầu. Thay vì bộc lộ rõ thái độ ghét bỏ, cô nàng chỉ lạnh lùng hết mức có thể mỗi khi chạm mặt nó, hoặc khi phải trao đổi với nó một vấn đề gì.
Trà My, nó và Hải Minh đã trở thành một nhóm bạn thân thiết. Chúng nó chia sẻ cho nhau, hầu như mọi thứ. Tất nhiên nó yêu quý hai người bạn của mình, nhưng nó đã hữa với ba sẽ giữ bí mật về chuyện nó là ai với bất kì người nào. Trà My và Hải Minh cũng không nằm trong ngoại lệ. Nó nghĩ việc ba đề nghị nó giữ bí mật xuất phát từ một nguyên nhân nào đó, và nó tôn trọng nguyên nhân ấy.
15.
Tháng Giêng. Một không khí ẩm ướt và dịu mát tràn về trên mọi nẻo đường, ngách phố. Cái rét cắt da và những cơn gió mùa Đông Bắc tạm dời đi, thay vào đó là những tia nắng vàng nhạt chiếu xiên qua tán cây. Những tiếng chim đầu tiên sau cả mùa đông đã bừng lên, đầy sức sống. Mùa xuân đang đến.
- Ngoại ơi, đây là một bữa tiệc quan trọng. Đâu phải lúc nào cũng có “Dạ hội mừng xuân” đâu! Con cần một chiếc váy phù hợp.- Nancy đang thốt lên đầy tuyệt vọng trong căn phòng xinh xắn của nó.
- Ngoại hiểu mà! Ngoại tưởng chúng ta đã thống nhất con sẽ mặc chiếc váy dạ hội hồng của hãng Only?- Ngoại nó mỉm cười đầy rộng lượng, khi đang thưởng thức tách trà gừng ấm nóng.
- Phải rồi, con quên mất. Cả núi công việc đang đổ lên đầu con, mà con phải tự giải quyết toàn bộ.- Nó đến bên ngoại, vòng tay ôm lấy vai ngoại nũng nịu.
Đã hơn nửa tháng nay, nó tất bật chuẩn bị buổi dạ hội cho trường. Giờ đây, nó đã gần như ngang bằng với Kiều Ly. Ban chấp hành đoàn trường đã có mặt nó, và nó đang cố gắng rất nhiều để mọi người không nhận định nó được vào ban chấp hành vì vẻ ngoài xinh đẹp. Mối quan hệ giữa nó và Kiều Ly đã không còn căng thẳng như ngày đầu. Thay vì bộc lộ rõ thái độ ghét bỏ, cô nàng chỉ lạnh lùng hết mức có thể mỗi khi chạm mặt nó, hoặc khi phải trao đổi với nó một vấn đề gì.
Trà My, nó và Hải Minh đã trở thành một nhóm bạn thân thiết. Chúng nó chia sẻ cho nhau, hầu như mọi thứ. Tất nhiên nó yêu quý hai người bạn của mình, nhưng nó đã hữa với ba sẽ giữ bí mật về chuyện nó là ai với bất kì người nào. Trà My và Hải Minh cũng không nằm trong ngoại lệ. Nó nghĩ việc ba đề nghị nó giữ bí mật xuất phát từ một nguyên nhân nào đó, và nó tôn trọng nguyên nhân ấy.
16.
Dạ hội mừng xuân.
Bộ váy dạ hội màu hồng sinh ra dường như để dành cho nó. Dù chiếc váy chỉ có một màu hồng rất nhẹ, với một diềm lông mượt mà dưới gấu váy, nhưng bộ váy làm nó nổi bật lên trên tất cả những cô gái khác. Mặc kệ những màu sắc kẹo ngọt, hay hầm hố, nó dịu dàng bước lên sân khấu, trong vai trò một MC và hoàn thành rất xuất sắc vai trò đó. Nó cảm thấy rất vui khi nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ của mọi người. Công sức nó bỏ ra trong suốt thời gian qua chắc chắn không vô nghĩa. Điều ấy cũng được khẳng định, qua nụ cười tươi tắn của cô bí thư đoàn trường nó:
- Nancy, tuyệt lắm. Trường mình chưa từng tổ chức một dạ hội thành công như thế. Cám ơn em nhiều!
Nó cười nhưng không nói gì, vì ánh mắt đã hướng sang một hướng khác. Nụ cười mờ dần trên khuôn mặt nó, thay vào đó là nét ngạc nhiên: Helen đang nhìn nó, bằng ánh mắt trìu mến tới mức, nó khó có thể tưởng tượng chị ấy đang dành ánh măt ấy cho nó. Để đáp lại cái nhìn của nó, Helen mỉm cười và giơ ngón tay cái lên ra hiệu:”Tốt lắm!” Nó cũng mỉm cười, và đi đến bên chị:
- Đi nào, tới giờ về rồi.- Nó khoác tay quanh eo Helen, và hai chị em thong thả bước đến chiếc xe Helen mới mua.
Kính coong, kính coong…
Từng hồi chuông dài vang lên, nhưng ngoại vẫn chưa ra mở cửa.
- Hay là ngoại ngủ rồi? Dù gì bây giờ cũng một giờ đêm rồi… Chị có thẻ khách hàng thân thiết của khách sạn Hilton mà! Hay chị em mình ra đấy ngủ đi, em mệt lắm rồi.- Nó rên rỉ với Helen, trong khi đi lại trước cưả nhà.
- Không là không. Cái thẻ ấy đâu thể dùng tùy tiện được. Nancy! Làm ơn đứng yên đi! Đôi guốc của em làm ảnh hưởng tới hàng xóm đấy!
Mặc lời cảnh cáo của Helen, nó vẫn bực bội khua lốp cốp đôi guốc cao lênh khênh của mình xuống sàn đá bóng loáng. Âm thanh do nó gây ra thật khủng khiếp, nhưng nó mặc kệ, vì nghĩ giờ đã muộn, không còn ai có thể bị làm phiền bởi tiếng động ấy.
Nhưng hình như nó nhầm. Cánh cửa cạnh căn hộ của nó đã mở ra. Trước khi nó kịp dừng lại hành động kì cục của mình, một thanh niên đã cất giọng:
- Cô làng ơng êm lệng rùm tơi được khôn?
Giọng nói của anh rất bực bội, nhưng những gì anh nói, nó không dịch được. Nó hỏi lại:
- Anh vừa nói gì?
- Đừng-gỏ-cộp-cộp-đôi-dép-cụa-cô-nữa.- Chàng trai phát âm chậm từng tiếng một, tuy vẫn hơi khó nghe nhưng nó có thể dịch ra điều anh ta muốn nói là gì. Nó chỉ biết cười ngượng ngùng và nói:
- Tôi xin lỗi. Tại đã muộn mà tôi chưa được vào nhà. Anh mới đến đúng không? Trước đây chúng ta chưa từng gặp nhau. Tôi là Nancy, rất vui được biết anh.
Lúc này chàng trai mới thò hẳn mặt ra ngoài, để cho ánh sáng đèn ở hành lang soi tỏ khuôn mặt lạnh lùng. Anh rõ ràng là người ngoại quốc có đôi mắt của người châu Á. Từ đôi mắt sẫm màu toát ra cái nhìn thờ ơ, nhưng buồn bã, và cả nghiêm khắc. Đôi mày rậm đang nhíu lại bực bội vì bị làm phiền. Ngay cả như vậy, thì từ anh ta vẫn tỏa ra một sức hút khó gọi tên.
- Dù-thớ-nào-cô-cũn-không-nên-làm-phền-người-khác-vì-lế-do-vớ-vởn-như-vợi. Tôi-chả-hứng-thố-giề-khi-biết-cô.- Vẫn bằng giọng tiếng Việt ngọng nghịu, anh chàng nhăn nhó nói và đóng sầm cửa lại trước mặt nó.
Sau lưng, tiếng cười khúc khích vang lên.
- Vui lắm hay sao mà chị cười ghê vậy?
- Công chúa của chúng ta bị đóng sầm cửa trước mặt. Không đáng để cười hay sao?- Helen nói, giọng chị lẫn với những tiếng cười bị nén lại.
- Anh ta xấu tính y như chị vậy.- Nó lầu bầu.
Cuối cùng ngoại cũng mở cửa. Mặc kệ ngoại giải thích vì sao ra mở cửa muộn, nó chỉ hôn phớt lên má ngoại và đi về phòng. Dù rất bực nhưng cơn mệt mỏi đã kéo nó về phía chiếc giường êm ái, và sau đó, nó ngủ. Một giấc ngủ không bị thứ tiếng Việt ngọng nghịu làm phiền.