PDA

Xem đầy đủ chức năng : Cảm nhận về lời bài hát mà bạn yêu thích



April
04-04-2009, 11:13 PM
http://www.vohinh.com/www_HoaHocTro_com/files/46/muzic.jpeg



Trước đây đã có một topic như thế này trong box, tuy nhiên theo thời gian, có nhiều thứ đã trôi qua và mất đi, vốn cũng là điều dễ hiểu khi thời gian vẫn cứ bào mòn tuổi đời mỗi con người. Mình sẽ cố gắng cập nhật lại những bài trong topic đó, và song song, các bạn có thể cùng đóng góp và sẽ chia với mọi người những cảm nhận của mình.



Đơn giản chỉ là nơi để dành gửi những cảm nhận của mình về những bài hát hoặc giai điệu bạn đã từng được nghe.



- Không post riêng lời bài hát mà không có cảm nhận kèm theo.
- Vui lòng không spam, tán dóc trong topic.
- - Vui lòng không cmt trong topic này
- GHi rõ nguồn nếu bạn copy trên mạng

April
04-04-2009, 11:58 PM
Chiều tím posted:


NHỚ
Sáng tác: Mỹ Tâm
Bài hát trích từ album Hoàng hôn thức giấc.

Một vì sao rớt xuống trong đêm
Như anh đến ôm em bên thềm
Dường như em chỉ muốn anh thôi
Ngồi lặng im lắng nghe anh cười anh nói
Anh như là gió vừa mới đến đó thế nhưng đã xa rồi
Em đang ngồi đây
Mà thương nhớ cứ trôi về anh mãi

Người yêu dấu biết bao ngày
Nhớ anh nhưng em không sao nên lời
Lang thang trong cơn mơ
Tìm đâu thấy anh cho vơi đi bao nỗi nhớ
Ôi em làm sao
Tình yêu mất đâu cho em u sầu đôi mắt
Khi em trong cô đơn là khi biết em đang yêu thương anh tha thiết
Ôi em làm sao
Vì đâu những chiều em luôn mong chờ anh tới
Một lần được nhìn anh là như giấc mơ mang theo cơn gió bay về

Lần đầu tiên chỉ thấy anh thôi
Là em đã nhớ nhung anh rồi
Bài tình ca chỉ hát cho anh
Người yêu hỡi hãy nghe những lời em nói
Yêu anh là nhớ
Là chỉ biết đến những giây phút mong chờ
Anh đâu thờ ơ mà đem dấu nỗi nhớ lững lờ không nói
....................................



Một nỗi nhớ miên man, da diết đã làm cho những ngày tháng xưa kia quay trở về đó là "Nhớ" của Mỹ Tâm. Người nghe cảm thấy hòa cùng dòng nhạc, trải lòng mình cùng giai điệu và thấy nhớ ...

... những cảm xúc, những yêu thương, những tình cảm đã một thời dành cho anh giờ đây mãnh liệt hơn bao giờ hết... Nhưng mọi chuyện đã kết thúc rồi anh ạ. Tất cả giờ chỉ là dĩ vãng, còn chăng, chỉ là nỗi nhớ anh mà em chưa thể xóa nhòa.

Một vì sao rớt xuống trong đêm
Như anh đến ôm em bên thềm
Dường như em chỉ muốn anh thôi
Ngồi lặng im lắng nghe anh cười anh nói

... ngày xưa thật đẹp phải không anh, anh đã yêu em thật nhiều và em cũng thế. Những ngày tháng bên nhau mãi mãi em cũng không thể nào quên. Những cái siết tay, những tình cảm của anh dành cho em, và em hiểu anh yêu em nhiều như thế nào. Ngày đó anh cười thật nhiều khác hẳn với anh lúc này. Tất cả đã kết thúc rồi anh ạ, em biết anh buồn nhưng mong anh hãy quên em đi, hãy như ngày xưa anh nhé.

Anh như là gió vừa mới đến đó thế nhưng đã xa rồi
Em đang ngồi đây
Mà thương nhớ cứ trôi về anh mãi

Người yêu dấu biết bao ngày
Nhớ anh nhưng em không sao nên lời
Lang thang trong cơn mơ
Tìm đâu thấy anh cho vơi đi bao nỗi nhớ

... Những ngày tháng sau này, không có anh có cái gì đó hụt hẫng, cô đơn và trống trải. Em, hằng ngày, vẫn đi trên con đường ngày xưa, một mình đối diện với cô đơn... Em đang học cách quên, có lẽ đó là tốt cho cả 2 anh ạ. Em đã cố gắng, cố gắng rất nhiều nhưng vẫn không sao quên được. Hình ảnh của anh, tình cảm của anh tất cả vẫn hiện hữu ... vẫn cứ như ngày xưa ...

Ôi em làm sao
Tình yêu mất đâu cho em u sầu đôi mắt
Khi em trong cô đơn là khi biết em đang yêu thương anh tha thiết
Ôi em làm sao
Vì đâu những chiều em luôn mong chờ anh tới
Một lần được nhìn anh là như giấc mơ mang theo cơn gió bay về

... Cứ tưởng hạnh phúc của anh và em là vĩnh cữu nhưng không phải như vậy. Ngày chia tay em không khóc trước mặt anh. Em biết anh đã cố gắng rất nhiều mới có thể nói lên những điều ấy - những điều làm em bị tổn thương. Anh ạ! nếu hôm đó em khóc, tất cả những cố gắng của 2 chúng ta để chia tay nhau sẽ sụp đổ... Em vẫn nhớ đôi mắt anh lúc ấy - đẫm nước - điều đó làm em đau biết mấy...

Xóa tất cả những gì về anh càng làm em nhớ anh nhiều hơn và em đã khóc, khóc thật nhiều anh ạ. Hôm đó trời lại mưa, mưa rất nhiều ...

Nước mắt nó đã bắt đầu rơi ... thôi xin ngừng tại đây.
-----------------------------
... Những dòng cảm xúc bị đứt quãng, thật khó để diễn tả cảm giác lúc này ... Anh ơi ... em nhớ anh nhiều lắm và mong anh biết rằng ... em vẫn còn yêu anh.

Who_Am_I
19-04-2009, 08:51 AM
Topic quá ế :sr: ko lẽ bê cả blog vào đây khủng bố :so_funny:
http://www.nhaccuatui.com/m/1AlLjqdjOz

Giờ anh đang buồn lắm khi người yêu anh đổi thay
Nói chia tay với anh để quen người khác
Thà rằng cô ấy nói lý do cô ấy bỏ anh
Anh chẳng biết vì sao cô ấy lại làm thế

Có lẽ chỉ vì cuộc sống nên cô ấy không muốn nói
Nếu lấy anh thì anh có lo được cho cô ấy suốt đời
Thật sự yêu thì anh hãy cảm thông cho người ta
Dẫu yêu anh nhưng cô ấy không đến được với anh

Cũng có lẽ là như thế vì người đàn ông kia giàu sang
Còn anh chỉ là một chàng sinh viên nghèo
Thật sự yêu thì anh hãy mong cho người yêu hạnh phúc
Kỷ niệm xưa anh hãy chôn vào dĩ vãng

Thực tế là như thế thôi thì anh phải quên
Phải lo học để cho tương lai không còn nghèo
Vậy thì cố gắng anh nhé, vì chính em nếu yêu
Cũng không chọn cho mình một chàng trai nghèo

***
Anh mong cô ta phải hiểu một điều
Đã yêu anh sao còn so đo chuyện giàu nghèo
Nhưng anh phải hiểu cuộc sống bây giờ
Anh không tiền thì ai lo được cho ai
Hỡi anh...

Lần đâu nghe thì nó cứ củ chưối làm sao ấy, nhưng khi có cái nhìn khách quan của 1 kẻ đứng ngoài cuộc thì mình lại cảm thấy khác đi hẳn :

Yêu nhau mà ko đến được với nhau, có lẽ nỗi đau này ai từng trải qua mới cảm nhận được nó như thế nào ( dẫu người đời vẫn thường nói ko gì có thể ngăn cản được t/y, thế nhưng thực tế thì có mấy khi như thế ).

Biết trách ai bây giờ? là chàng trai nghèo hay cô gái tham sang phụ khó? Mỗi người đều có 1 hoàn cảnh, 1 lí do và 1 mục đích riêng cho cưộc sống của mình, họ ko có lỗi. Là do số phận đùa giỡn với họ, có ai được chọn cửa mà sinh ra, ta trách họ nếu biết trước thì còn yêu nhau làm gì để bây giờ lại như thế sao? Khi đã yêu nhau thì ai cũng cố gắng để ko phải chịu cảnh chia lìa, tan vỡ. Nhưng có 1 thứ rất quan trọng đã làm thay đổi được tất cả mọi thứ, đó là thời giạn. Khi thời gian qua đi thì ít nhiều tình cảm, suy nghĩ cũng sẽ có sự thay đổi, không còn được như lúc ban đầu.

Như vậy thì rốt cuộc là lỗi của ai, của cái gì đây? Vì chàng trai ko giàu từ trong trứng nước và ko chứng minh được là mình có thể lo cho cô gái, là vì t/y của cô gái ko đủ ( hay bì 1 lý do khác nào đó lớn hơn thứ t/y dành cho chàng trai của cô gái mà chỉ có bản thân cô ta mới rõ ). Mỗi thứ 1 ít đã góp phần làm nên sự tan vỡ đó. Đến đây lại nhớ câu chuyện " Cây, Lá và Gió ". Lá rời Cây vì Cây ko giữ Lá lại hay vì Gió cưốn Lá đi? Là mỗi thứ 1 ít, vì Cây ko mưốn ( ko thể ) giữ Lá lại nữa, vì Lá ko còn mưốn ở bên Cây ( hay ko còn đủ sức để bám vào Cây) nữa và vì Gió mưốn mang Lá rời xa Cây.

Thật bưồn cho những cái kết như thế.

Nhưng họ vẫn còn trẻ, cuộc sống của họ vẫn tiếp tục, tái ông thất mã, kết thúc này lại là 1 bắt đầu mới ....

THIÊN TỬ
21-04-2009, 10:37 AM
http://www.youtube.com/v/BaXtobGm3yM&hl=en&fs=1




Trả Lại Cho Nhau
Ca sĩ: Quang Vinh

Nhìn em đi bên người ta mà trông thấy anh như xa lạ.
Người yêu thương đi vụt qua mà sao mắt anh như nhạt nhòa,
phút ban đầu chợt bỡ ngỡ, phút sau hiểu rằng đã lỡ đành như không quen hai đứa quay đi làm ngơ.
Nhìn người ta vui cùng em lòng anh nghĩ suy trong âm thầm,
tình yêu anh trao về em là đang đúng hay đang sai lầm.
Nếu yêu là trò cút bắt có nhau để rồi sẽ mất thì anh xin em xin hãy cho anh dừng lại.

Trả lại cho em ngày xưa ngày chưa biết nói tiếng yêu đầu,
trả lại cho anh ngày xưa, ngày chưa nghĩ tới nỗi u sầu, trả lại khi chưa gặp nhau
trả lại như chưa từng yêu thì dù tan vỡ lòng ta cũng không đau.
Trả lại cho em giờ đây niềm vui mới có thêm một người,
trả lại cho anh giờ đây niềm thương đã mất đi một người.
Trả lại nhau như vậy thôi giờ còn chi đâu người ơi,
nhủ lòng anh nói: Mình đã mất nhau rồi...



Nếu có ai hỏi Anh về chuyện Tình của hai đứa mình, Anh sẽ nói với họ rằng...chuyện tình đẹp như Trăng với Sao...

Trăng mờ mờ ảo ảo + sao kề kề bên bên = Hạnh Phúc Dường Nào.

Đã có lần Anh được nắm tay Em, Nắm được đôi tay ngọc ngà, đôi mắt nai lóng lánh, nụ cười sáng trong.

Một chuyện tình ngây thơ...

Anh tưởng chừng như mình lạc vào cõi mơ và...

không bao giờ muốn tỉnh giấc mộng.


http://thumbs.dreamstime.com/thumb_164/1184504575mecYV9.jpg


................Nhưng............................ .

Em ra đi là mãi mãi...
không biết ngày trở lại...
Chắc không có lần thứ hai...
vì con tim Anh đã khô cằn sỏi đá...


Một cơn gió, đã vụt qua...đã vô tình kéo đi những niềm vui ấy và...

để lại nơi trái tim Anh một mũi dao xé nát trái tim làm đôi...

Bồi hồi anh bước đi trên con đường xưa...Anh lại nhớ nhung, lại nghĩ về em

nghĩ về ngày xưa của chúng mình...nơi hạnh phúc đã không còn nữa.

Nếu như chưa từng quen nhau thì giờ đây Anh đã không phải nhủ lòng...Mình đã mất nhau rồi...
Bước đi mà trong lòng buồn não ruột, cảm giác oái ăm lắm em biết không?

Dường như hai con mắt đã có lần nó se se cay... khi vô tình nhìn thấy Em bên Ai kia.....thằng bạn Anh.

Nhìn em đi bên người ta mà trông thấy anh như xa lạ.
Người yêu thương đi vụt qua mà sao mắt anh như nhạt nhòa

Anh xin trả lại cho em những nụ cười, những lần nắm tay, những cái ôm xiết chặt...

Vì giờ đã không còn nữa...

Chúc em hạnh phúc...một lời chúc chân thành từ đáy lòng

dù rằng mai này hay về sau nữa, thì con tim Anh vẫn in đậm hình bóng Em sâu trong tim...

...không gì có thể phai nhạt và thay thế Em .

Em hãy cười lên Em nhé! đừng bao giờ để chạnh lòng mình về những gì gọi là dĩ vãng em nhé.

Mong em tiếp tục bước đi với đôi mắt "thiên thần" chứ không phải là "giọt lệ rơi".

Vì những niềm vui anh đã nhờ gió gửi đến em, còn niềm đau hay u sầu thì đã có Anh hứng nhận.

Trả lại Em đó.....

ngày xưa ngày chưa biết nói tiếng yêu đầu,
ngày chưa nghĩ tới nỗi u sầu, trả lại khi chưa gặp nhau
trả lại cho anh giờ đây niềm thương đã mất đi một người. .........

http://imagecache2.allposters.com/images/pic/PTGPOD/853544~Man-with-Umbrella-Under-a-Regional-Rain-Posters.jpg

Một Người Về Cuối Phố...
TT 21/4/09
Một Ngày Rãnh Rỗi:haha:

đoạt mạng tình yêu
22-04-2009, 12:15 PM
http://www.youtube.com/v/16hh_QSpHa0&hl=en&fs=1






Em Giận
Ca Sĩ: Phương Thanh
Nam: Alo, em hả?
Chanh: Alo
Nam: Nghe nè
Chanh: Anh hả?
Nam: ờ
Chanh: Qua chở em đi học nhe?
Nam: ơ...ơ... anh... anh bận rồi!
Chanh: Cái gì?
Nam: Anh bận rồi!
Chanh: Bận hả?
Nam: Bữa khác nha, bữa khác nha...

Này người yêu ơi em đã giận anh rồi (Nam: ơ)
Và lời xin lỗi giờ đây chỉ là vô nghĩa
Ai bảo anh hẹn mà sao không đến? (Nam: ơ... anh... anh...)
Để cho em ngẩn ngơ leo cây hoài
Này người yêu ơi có yêu em thật lòng
Đừng xem em hiền lành mà anh ăn híp
Ai bảo anh chọc hoài cho em khóc
Em sẽ giận giận anh đến suốt cuộc đời

Thôi quên đi người ơi nói chi những lời xin lỗi
Không yêu em thì thôi cần chi trao lời gian dối
Không yêu em thì thôi cớ sao anh lại ưu sầu
Này người yêu hỡi bye bye xa rời nhau
Này người yêu ơi bye bye em giận anh.

Nam: Em
Chanh: Cái gì?
Nam: Chòi, hôm bữa anh bận thiệt mà. Em...
Chanh: Cái gì?
Nam: Thôi, đừng có giận nữa mà, đi chơi với anh nha...
Chanh: Bận òi
Nam: Đi đi...
Chanh: Hỏng có đi
Nam: Năn nỉ mà, đi chơi với anh đi...
Chanh: Giận òi

Này người yêu ơi em đã giận anh rồi
Và lời xin lỗi giờ đây là vô nghĩa
Ai bảo anh hẹn mà sao không tới?
Để cho em ngẩn ngơ leo cây hoài
Này người yêu ơi anh vẫn yêu em thật lòng
Đừng xem em hiền lành mà anh ăn híp
Ai bảo anh chọc hoài cho em khóc
Em sẽ giận giận anh đến suốt cuộc đời

Thôi quên đi người ơi nói chi những lời xin lỗi
Không yêu em thì thôi cần chi trao lời gian dối (Chanh: hết hồn àh)
Không yêu em thì thôi cớ sao anh lại ưu sầu
Này người yêu hỡi bye bye ta rời nhau
Này người yêu hỡi bye bye em giận anh.

Nam: Chanh, đừng có giận nữa mà Chanh

Thôi quên đi người ơi nói chi những lời xin lỗi
Không yêu em thì thôi cần chi trao lời gian dối (Chanh: làm hết hồn hoài àh)
Không yêu em thì thôi cớ sao anh lại ưu sầu
Này người yêu hỡi bye bye xa rời nhau
Này người yêu hỡi bye bye em giận anh.

Nam: Xin lỗi mà!!!



Này Anh, mỗi ngày không hiểu sao đầu óc của em cứ nghĩ về anh, cứ nhớ về Anh....

Một người ở xa xôi đến thế cơ mà...sao có thể nhớ nhung được nhỉ?...

Có hay không mình đã "Yêu Anh" rồi?

Rất ít khi gọi Anh bằng "Anh" và xưng Em....

chưa từng nói "Em Yêu Anh", vì "Em Ghét Anh" lắm...

Một người ngốc nghếch và khìn như Anh thì làm sao mà có thể....

để Em phải nhớ, phải thương cơ chứ...:blushing:


Qua chở em đi học nhe?
ơ...ơ... anh... anh bận rồi!

Anh không ở kề bên, không thể lái xe chở Em đi học, không thể nắm tay...

.....là một điều đáng tiếc của chúng mình.:hihi:



http://i298.photobucket.com/albums/mm246/Sweet_insanitys_doll/Couple.jpg



Nhưng không vì vậy mà Em ngừng "Ghét" ANh

Yêu Anh, nơi xa sôi như thế????

không hiểu sao mỗi lần gặp anh thời gian trôi mau...như mới vừa chớp mắt....





Thương lắm chứ những lần anh chọc cho em cười...

Thương lắm chứ những lần anh thức đêm chỉ vì chờ một nick bật sáng...

Thương lắm chứ những lúc Anh khù khờ, ngốc nghếch...phải dỗ dành một con bé khìn như Em...

Quý lắm chứ những lần Anh phải ngồi giải thích dù "gãy óc" "mỏi tay"....

Quý lắm chứ những tình cảm chân thành....quan tâm.

Quý lắm chứ những dòng nhật ký ai đã viết...những bức hình ai đã gửi cho Em xem...

Quý lắm chứ những lần nghe Anh hát...dù Anh hát dở ẹt à:hihi:

Nhưng Anh đừng vì thấy Em thương, Em quý mà bắt nạt Em nhé!

Vì Anh sẽ khổ lắm nếu phải dỗ Em, một con bé nghịch ngợm, Mít ướt...

Này người yêu ơi có yêu em thật lòng
Đừng xem em hiền lành mà anh ăn híp

http://img.photobucket.com/albums/v621/xinhtraichuayeuai/Anime%20-%20Manga%20-%20Love/special0060057.jpg

nên đừng làm Em buồn anh nhé...
Anh xin lỗi mà:huglove:




Dù chưa một lời em nói Yêu Anh:blushing: Nhưng tình cảm chân thành...sẽ nói lên tất cả Anh ạ.

http://i563.photobucket.com/albums/ss71/clowncrying/03MeQpON8.gif


Đoạt Mạng
:haha:Cấm Những Suy Nghĩ Lung Tung:haha:

Cú mèo
23-04-2009, 03:26 AM
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một Mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người...!


Chưa đêm nào dài như đêm nay , một đứa con xa quê đang chơi vơi lạc lõng . Phố thị phồn hoa chao ôi là rộng lớn , nằm trên tầng gác cao cao ta thấy cả đất trời . Phía xa xa đâu đó một con đường , thấp thoáng cột điện cao cùng cánh chim chiều no gió …

Sao lòng ta chợt buồn đến thế , nếu được khóc thầm nước mắt chắc đã rơi . Không ! Mình không được khóc , mình không được quyền yếu đuối . “Đâu chỉ có một mình ta là kẻ cô đơn ?!!!”

Rồi bất chợt tiếng nhạc từ đâu vọng vang dìu dặt du dương . Lâu lắm rồi chưa nghe ai hát lại . Bài hát Quê Hương như tận cùng nỗi nhớ , vỡ òa ra tưới mát cả tâm hồn ,,,


….Quê Hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hát mỗi ngày
Quê Hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay !

Ôi ! Tuổi thơ như chợt ào ạt chảy trong tim ta , trong ý nghĩa bao nhiêu điều rối rắm , tràn ngập căn phòng chỉ vỏn vẹn bốn mét vuông nhỏ bé , để ôm trọn vào lòng những cảm xúc nguyên sơ. Ta đã có những này thật đẹp của tuổi thơ , những ngày gắn liền với đồng lúa bờ đê hồn hậu . Những ngày vui đùa tung tăng với lũ bạn , áo quần còn bê bết mùi cỏ non ….Bài hát như một vết dao cứa sâu vào nỗi nhớ . Phải ! Ta đã bỏ đi quá nhiều ký ức , ký ức ngọt ngào , ký ức tuổi 15 . Ký ức của những ngày hồn nhiên trong trắng , vô tư ; để rồi lăn lộn với cuộc đời gian trá !

Bao buồn vui , bao khó nhọc , bao nỗi lo toan khiến ta không còn khoảnh khắc nào mong nhớ , không còn khoảng khắc nào dành lại cho riêng mình . Rồi ánh đèn cũng loang loáng ẩn hiện ở nhà bên , thì ra phố đã lên đèn , đêm Sài Gòn lại sắp bắt đầu vội vã . Trên căn gác nhỏ này , một bóng hình co ro lặng lẽ , đắm chìm tâm hồn theo từng tiếng nhạc thân thương :


Quê Hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê Hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông ,
Quê Hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Quê Hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm …
Ta đau đáu trong nỗi nhớ nhung về quê nhà . Có lẽ ta cũng chẳng khác chi thân phận người viễn xứ . Cô đơn và trống trải ! Ta nói cười với cuộc sống , ta đem niềm vui đến mọi người , để đêm về dành nước mắt cho một mình ta . Ta không hề ích kỷ , dù cái chí hướng lập thân là điều cha mẹ hằng mong muốn . Nhưng trên hết con người vẫn cần một mái nhà , một gia đình , một quê hương . Lời hát thiết tha quá , mộc mạc quá , ta tưởng như chính ta đang hát , ta đang sống lại những tháng ngày bên gia đình bè bạn , những tháng ngày vô tư hạnh phúc nhất . Ta thực sự thấm thía từng lời hát , từng tiếng nhạc lúc này . Ta cảm thấy rằng trái tim ta như lên cơn khát , khát quê nhà , khát những vòng tay yêu thương…

Đã là con người thì phải có một Quê Hương , một ấu thơ để suốt đời gìn giữ . Một ký ức đẹp để đấu tranh với số phận , một trái tim nhân hậu chỉ để gió cuốn đi . Quê Hương ta là mảnh đất Việt Nam , mảnh đất thần tiên 4000 năm văn hiến , mảnh đất từng khô cằn về bom đạn và sỏi đá nhưng không thiếu những đứa con đầy ý chí quật cường . Ta tự hào ôi Quê Hương của ta , bình dị những chiếc cầu tre , những cánh diều no gió . Thanh mát một đêm trăng khi mờ khi tỏ , dẫu đi xa vẫn thấy hoa trắng rụng sau hè …


Quê Hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê Hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người !

Và cuộc sống còn bao điều khó nhọc , mơ mộng được dệt nên từ khối óc bàn tay . Ai tự cho rằng mình có vô số Quê Hương sẽ không hiểu được tình con người và Đất (!)

Nếu Đất Nước tạo cho ta gấm vóc , bàn tay ta tạo nên những công trình . Thì Quê Hương chính là mẹ hiền ta , người mẹ kính yêu tóc bạc vì năm tháng …Mỗi người chỉ có một Quê Hương mà yêu dấu , một Quê Hương để phải biết tự hào . Dù Quê Hương ta còn gian khó biết bao , nhưng không che lấp được nét đẹp tận cùng bản sắc !

Giờ đây ta một mình cùng gác vắng , mới thấm thía làm sao hai tiếng Quê Hương . Hai tiếng ru lòng giản dị biết bao nhưng tầm vóc nó vượt xa những gì vĩ đại !!! Rồi vòng vây cuộc sống với muôn vàn tiếp diễn , vẫn có một phút thật lòng để sống vớI “Quê Hương” . Ngưỡng mộ thay những người đã tạo cho tôi biết ý nghĩa của Quê Hương , để thành câu hát điệu hò nâng bước tôi đi tới .

Xin cảm ơn ba mẹ đã tạo cho con nên hình nên vóc . Để biết yêu , thương , hờn , giận với đời . Để biết tháng ngày không chỉ có rong chơi , để biết nơi nào là bắt đầu và kết thúc . Xin cảm ơn lời tri âm cùng tác giả , cũng như người tôi cũng có một Quê Hương . Quê Hương tôi chỉ ở chốn làng quê , không phố thị không ngọn đèn lấp lánh . Nhưng tôi yêu mến và tôi luôn tin tưởng – con người biết cảm nhận cuộc đời qua tiếng hát lời ca . Và bao nhiêu bài học nhân sinh được rút ra :

… HÃY YÊU QUÊ HƯƠNG TRONG TỪNG GIÂY TỪNG PHÚT
http://www.nhaccuatui.com/m/J6lmUt5KmG

m2mnamtuocbongtoi
26-04-2009, 07:31 PM
mms://nhacvietplus.com.vn/nhacvietplus/media/01album/When I Dream At Night.wma

When I Dream At Night - Khi tôi mơ về đêm, tôi mơ về cô ấy, tôi mơ về một tình yêu đã mất…

Tiếng nhạc đệm của ghi ta, trống và piano đưa tôi về một cõi xa xôi trong quá khứ, nơi tôi và cô ấy đã từng có những phút giây hạnh phúc. Tôi ngồi đây trong căn phòng trống trải, nhớ về mối tình đã mất, nhớ về những phút giây hạnh phúc đã tuột khỏi tầm tay. Nhưng những giấc mơ trong tôi chưa bao giờ lụi tắt, chưa bao giờ, ngày càng trở lên mãnh liệt hơn trong đêm.

Hạnh phúc là gì? Tôi đã trăn trở bao lần để có một định nghĩa thực sự về nó. Có phải khi bạn thực sự mất đi người yêu, đánh mất hạnh phúc bạn mới thực sự hiểu nó là gì. Còn lại trong tôi lúc này chỉ là cảm giác đã được hạnh phúc.

I have been in love and been alone
I have traveled over many miles to find a home

Lần đầu tiên nụ hôn ngọt ngào của tôi dành cho cô ấy cũng là lúc thế giới quanh tôi trở nên lung linh và huyền ảo lạ kì. Tôi như đang được bay trên những vì sao, đến những chân trời cao rộng. Tôi đã mơ về một gia đình đầm ấm, những đứa trẻ nô đùa còn tôi và cô ấy ngồi tựa bên nhau. Nhưng, bây giờ thì khác rồi, tôi đang cô đơn.

There’s that little place inside of me
That I never thought could take control of everything

Nhưng trái tim tôi lại mách bảo mình hãy tìm lại thiên đường đã mất, tìm lại đi cảm giác đã từng có với cô ấy. Bạn đã từng nghe những giai điệu nhẹ nhàng nhưng da diết này chưa? Hãy nghe và có những rung động như tôi. Nếu bạn đã từng yêu và đã từng đau thì bạn sẽ nhớ rất nhiều, hi vọng rất nhiều để tìm lại cảm giác đã mất. Như tôi vậy.



Cô ấy là ai? Là người đã mang lại cho tôi những rung động đầu tiên khiến trái tim tôi thổn thức và lạc nhịp. Tôi chỉ cảm thấy mình đang sống khi tôi mơ về đêm: "Cause I only feel alive when I dream at night” và lần nào tôi cũng bị ngã gục trước cô ấy: “And I fall for her every time”.

I’ve so many things I want to say
I’ll be ready when the perfect moment comes my way
I had never known what’s right for me
‘til the night she opened up my heart and set it free

Tôi có rất nhiều điều muốn nói.
Tôi sẽ sẵn sàng khi thời khắc hoản hảo đến với tôi.
Tôi đã từng không biết điều gì đúng với mình
cho tới cái đêm cô ấy mở toang và thả tự do trái tim tôi.

Điều tôi mong mỏi nhất lúc này, không gì khác, thay thế cảm giác cô đơn là tình yêu được lấp đầy bằng niềm hạnh phúc như những gì tôi đã từng có cô ấy. Tôi sẽ chỉ dành thời gian với người nào cho tôi cảm giác như tôi đã từng có với cô ấy. Điệp khúc: “But now I just spend all my time. With anyone who makes me feel the way she does” là khát vọng cháy bỏng tôi nghĩ không chỉ riêng tôi mà còn dành cho mọi trái tim còn muốn yêu thương và được yêu thương.


Minh Nguyễn

m2mnamtuocbongtoi
26-04-2009, 07:36 PM
mms://nhacvietplus.com.vn/nhacvietplus/media/01album/09-did-i-not-love-you.wma




Artist: Secret Garden & friend

Did I not love you,
Before this lifetime?
Did you never hear,
My music in your soul?

Did I not need you,
Beyond forever?
And now I'll leave you...
Not forever more


The widest ocean,
I have crossed over,
No boat did I row,
But love to carry me;
I have been ever,

In constant motion,
I have been finding you, Eternally.
And I've been travelling,
Throughout the ages,
Down through the pages,
Of history

Just for this moment,
This timeless moment,
This wondrous moment...
Of you and me.

Did I not love you,
Before this lifetime?
Did you never hear,

My music in your soul?

Did I not need you,
Beyond forever?
And now I'll leave you...
Not for ever more

Did I not need you,
Beyond forever?
And now I'll leave you...
Not for ever more... And I will leave you...

Not for ever more


Anh giữ hình ảnh của em qua bao năm tháng, dù cho cuộc sống bộn bề những khó khăn, dù những nỗi đau có khiến anh gục ngã nhưng chưa khi nào hình ảnh ấy khiến anh thôi cố gắng.

Có ai trong cuộc đời này biết đâu sẽ là điểm dừng chân cuối cùng trong cuộc đời mình, bởi thế tình yêu này anh dành cho em vẹn nguyên tinh khôi.

Biết bao ngày anh vẫn đứng nơi góc phố thân yêu để dõi nhìn theo bóng hình em. Em sẽ không khi nào nhìn lại phía sau ấy để nhận ra một gã khờ luôn yêu thương và chỉ mong được đến bên cạnh em. Nhưng anh biết nếu để tình cảm ào tới em sẽ bối rối và tổn thường đến nhường nào. Vậy nên em hãy cứ để anh là một góc nhỏ bên đời em. Hạnh phúc đơn sơ và nhỏ nhoi mỗi khi chiều xuống lặng lẽ đứng dưới khung của sổ để được nhìn thấy em, nhìn thấy nụ cười sáng trong và dáng vẻ yêu kiều của em.

Có ai biết vượt qua sự vĩnh cửu là điều gì đón đợi? Chỉ biết rằng anh đã vượt qua sâu thẳm những nỗi buồn, đơn côi cho dù không một con thuyền nay bến đỗ nào là điểm tựa. Điều duy nhất khiến anh mạnh mẽ vượt qua chính là hình ảnh của em cùng tình yêu ở lại bên mình.


Ở phía cuối cùng của khoảnh khắc thương yêu anh tìm thấy em và anh tin hình ảnh em mãi mãi bên anh như thế!

Và em à! Em hãy luôn lắng nghe những giai điệu yêu thương từ chính tâm hồn mỗi chúng ta em nhé!


H.H

huonghp18
02-05-2009, 06:46 PM
http://storage2.soundclick.com/jarry_DL/55/06/freemp3/jansaker+muahaxax2band.mp3


Ta nghe trong tim mùa hạ đến
Sao nghe thân thương hôm nao hay đùa vui
Góc sân trường…..chiều nay xa cách bạn cùng tôi


Luôn mang trong ta bài học cũ
Ngày nào bảo ban cho em tiếng cô thầy
Mong cho em nên người….cho em ước mơ tuyệt vời


Sẽ vẫn mãi nhớ những quán quen hôm nào
Nhốn nháo náo nức tranh dành chỗ
Rũ nhau ham chơi tới lớp hay muộn giờ
Ngày sau đi muôn nơi vẫn còn nhớ


Cố dấu nước mắt không để ướt mi ai trong chiều nay
Khi ta chia tay góc lớp thân yêu xa bao kỉ niệm
Cùng với bạn bè….Giờ đây mỗi đứa một phương


Sẽ vẫn mãi nhớ chiếc bảng trắng nơi ghi lời thầy cô
Mong sao cho ta lớn khôn thêm mai đây sẽ nên người
Đã xa rồi…..Nhưng trong tim ta là đây..
Mùa hạ xa


Rồi mai sau lớn khôn vẫn nhớ về
Kỉ niệm ngày xưa dấu yêu đã xa rồi
Mãi không về

Nhưng trong tim ta còn mang………
Hum rồi nghe thấy bài này của một anh tự sáng tác.
Không hiểu sao khi nghe lại có một cảm giác j đó... nào lòng... bâng khuâng...
Sắp phải chia tay bạn bè , thầy cô , lớp học rồi... Buồn
Muốn níu kéo 1 chút j đó... muốn thời gian trôi chậm lại một chút...
Ai muốn nghe bài này thì lên rap.vn tìm ná
hay cực


P/s Đọc bài nỳ biết bài j rùi làm giúp ban vậy. Bạn lưu ý lần sau post. Bài hát lên cho mọi người cùng thưởng thức nha

m2mnamtuocbongtoi
06-05-2009, 06:39 AM
mms://nhacvietplus.com.vn/nhacvietplus/media/111Phainghe/gocphodiudang.wma




Tình cờ một ngày em trở lại phố xưa, thấy nắng đong đầy trên hàng me dường như vẫn đang rì rào khúc yêu thương ngày cũ. Nắng tháng Tư chúm chím, thềm nhà ai hoa trạng nguyên rực một sắc đỏ đến nao lòng. Một chú mèo con đang nằm dài sưởi nắng trên ban công. Phố thu mình vào một góc, như xa rời mọi ồn ào, tất bật và nhộn nhịp của đường dài ngoài kia.


Phố nhỏ khiêm nhường và tĩnh lặng, như một cao nhân lui về ở ẩn, chỉ lặng lẽ nhìn và chiêm nghiệm. Phố dài, sâu hun hút, chìm trong sắc xanh của những tán phượng, cành me. Em bước vào quán quen, chạnh lòng khi nhìn thấy màu áo trắng của mấy cô cậu học trò…

Hỡi chiếc lá me xanh rơi trên đường xưa nắng hoa,
Còn nhớ góc phố thân quen bâng khuâng chờ nhau thiết tha.
Hỡi góc phố dịu dàng, và hàng me anh đưa em đi ăn kem mỗi chiều.
Hỡi góc phố dịu dàng, và nụ hôn tan êm rất mau trong ly chè kem.

Anh vẫn thường bảo, Trần Minh Phi dường như viết bài hát này để dành riêng cho hai đứa mình. Em cười - trong veo, vô tư lự. Phố dịu dàng, phố hẹn hò. Phố của những nhớ nhung, đợi chờ, bâng khuâng và tha thiết. Phố của những yêu thương, hờn giận. Phố của những ngày nắng, cùng đạp xe dưới tán cây mát dịu. Phố của những ngày mưa và quán nhỏ hẹn hò. Có nụ hôn đầu thơm hương kem thoảng qua rất vội.

Em luống cuống quay đi, trời có nắng đâu mà má vẫn ửng hồng…

Phố có nhớ, đôi mèo con năm xưa,
Vẫn hay nô đùa mỗi ngày, và hay hái me cho nhau.
Phố có biết, câu chuyện yêu vu vơ, như thể con mèo dịu hiền
Thường hay cắn đôi tay tôi…
Hỡi góc phố dịu dàng, mà giờ đây sao con miêu ơi đi hoang nơi nào?
Hỡi góc phố dịu dàng, và tình yêu ngây thơ vẫn thơm hương ly chè kem…

http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/6/2009/04/hoa-wordpress-comok%5B1%5D.jpg

Phố của hôm nay vẫn thế. Hàng me cũ, con đường cũ, quán cũ, lối cũng mòn gót cũ. Nắng vẫn thế, gió vẫn thế, và cả những chú chim kia dường như cũng chẳng đổi thay. Em thấy hơi thở của thời gian ngưng đọng trên từng nhành cây, chiếc lá, trên mỗi lối đi, trên từng viên gạch. Nhưng đôi mèo con năm ấy, giờ đã chẳng về nô đùa bên nhau nữa. Chỉ còn chú mèo em bơ vơ lạc lõng, cứ chơi mãi một trò chơi đuổi bắt kỷ niệm - cố công đuổi hoài, đuổi mãi... Nhưng khi chạm vào thì lòng lại nhói đau.

Ly chè kem lạnh tê đầu lưỡi, vẫn phảng phất hương tình yêu ngày cũ, tưởng rất gần mà đã hóa xa xôi…

Hỡi những chú chim xưa đang bay về đâu với ai,
Còn nhớ góc phố thân quen bâng khuâng chờ nhau thiết tha?

Có phải những mối tình đầu thường dang dở? Nhưng có phải những mối tình đầu cũng thường đẹp nhất, ngọt ngào nhất? Và vì thế, những mối tình đầu thường khó quên nhất? Vẫn biết rằng thời gian chẳng thế nào quay lại, nhưng trong lòng vẫn nuối tiếc đầy vơi… Em không chạy trốn ký ức, mà quay về đối diện với ký ức, về với góc phố dịu dàng – phố của riêng em, của riêng anh, và của riêng ta. Phố lưu giữ một câu chuyện vu vơ, không có bắt đầu, chưa kết thúc mà cũng sẽ chẳng bao giờ kết thúc, có lẽ thế.

Phố vẫn thế, chỉ có người xưa chẳng thấy đâu

Em bước ra khỏi quán quen, thấy trời trong như nước mắt, hương chè kem vẫn thoảng trên môi. Một hàng cây, góc phố, khoảng trời - nơi đâu cũng ắp đầy kỷ niệm. Kỷ niệm gọi mời, nhắc nhở, nài nỉ, thiết tha… Nhưng kỷ niệm ơi, hãy ngủ ngoan trong lòng con phố. Em chỉ có thể ngoái lại nhìn nhưng không thể mang theo. Bài hát ngày xưa vẫn vang ngân da diết:

Hỡi góc phố dịu dàng, và hàng hoa anh mua cho em bông hoa học trò
Hỡi góc phố dịu dàng, và hàng cây với những đóa sao xoay xoay thời gian…

Tình cờ đến rồi đi, thế thôi, phố nhé! Ta chẳng thể sống mãi với những điều dang dở, chỉ là một chút nhớ nhung, hoài niệm, giống như tìm về một chốn bình lặng để nghỉ ngơi sau một chặng đường dài mệt nhọc, rồi sau đó lại tiếp tục bước đi.










Song: Góc Phố Dịu Dàng
Artist: Trần Minh Phi
Singer: Tam Ca Áo Trắng

1. Hỡi chiếc lá me xanh
rơi trên đường xưa nắng hoa.
Còn nhớ góc phố thân quen
bâng khuâng chờ nhau thiết tha.
Hỡi góc phố dịu dàng và hàng me
anh đưa em đi ăn kem mỗi chiều.
Hỡi góc phố dịu dàng và nụ hôn
tan êm rất mau trong ly chè kem.

ĐK:
Phố có nhớ đôi mèo con năm xưa
Vẫn hay nô đùa mỗi ngày
Và hay hái me cho nhau.
Phố có biết câu chuyện yêu vu vơ
Như thể con mèo dịu hiền
Thường hay cắn đôi tay tôi.
Hỡi góc phố dịu dàng,
Mà giờ đây sao con miu ơi
đi hoang nơi nào
Hỡi góc phố dịu dàng,
Và tình yêu ngây thơ
vẫn thơm hương ly chè kem

2. Hỡi những chú chim xưa
đang bay về đâu với ai
Còn nhớ góc phố thân quen
bâng khuâng chờ nhau thiết tha.
Hỡi góc phố dịu dàng, và hàng hoa
anh mua cho em bông hoa học trò.
Hỡi góc phố dịu dàng và hàng cây
với những đóa sao xoay xoay thời gian




Vietnamnet.vn

mưa_buồn
28-05-2009, 08:06 PM
http://media13.nhaccuatui.com/b39e5b032296a5c6e843d38df8c6e856/4a5db1d3/NCT01/Ngay%20xua%20oi%20-%20Nhom%20May%20trang%20[NCT%202175306618].mp3


Lúc trước thích bài hát này nhiều lắm , điệu nhạc buồn buồn gợi lên những kỉ niệm đã lãng quên từ lâu ,

Ngày xưa có cánh diều chao hững hờ vi vút sau rặng tre.
Ngày xưa có cánh cò bay la đà chập chờn theo đồng lúa.


Nhớ quá , từng cánh cò , rặng tre nơi quê mình sinh ra và lớn lên , nơi mà chưa một lần quay đầu nhìn lại khi bản thân chìm trong cuộc sống xô bồ của thành thị....Nhớ lắm , tiếc nuối lắm chứ.

Ngày xưa ai hay cười hay dỗi hơn chiều hái hoa triền sông.
Ngày xưa bến vắng lưu luyến con thuyền chở người đi xa vời.


Từng con nước , bến đó khắc trong kí ức , những bông hoa tim tím trôi theo dòng nước , chiều chiều hay ngắm nhìn nó trôi đến mé hoàng hôn....yêu lắm , từng nét quê hương đó , tuổi thơ đó.

Tuối thơ như áng mây rồi sẽ mãi bay về cuối trời.
Thời gian xóa những kỉ niệm dấu yêu.


Đã qua hết rồi , không còn là đứa nhóc nữa , tuổi thơ là gì?...đã quên mất rồi...thời gian không chờ tôi quay lại nhìn tuổi thơ , không cho tôi một lần được chạy theo những trò chơi ngày bé thơ dại...không kịp đâu...không kịp ...

Ngày xưa ơi mãi xa tuổi thơ.
Xa cánh diều chở bao ước mơ.
Còn đâu bóng hoàng hôn những chiều mưa tím.


"Ngày xưa ơi"....khẽ nấc lên như thế đôi lần trong cuộc sống...thèm lắm cái tuổi thả diều theo ước mơ , thèm lắm khoảng khắc ngắm chiều mưa tím..thèm lắm cái thưở chạy ào tắm mưa đôi lần nước trút....

Ngày xưa ơi mãi xa tuổi thơ.
Xa bến đò mờ sương cuối thu.
Xa dáng em gầy trăng ướt áo.
Xa lời hứa khi xưa.


Xa lắm rồi....tuổi thơ ơi...ngày xưa ơi....Nhớ lắm , nhưng chẳng thể quay lại được...kí ức nhiều lắm...kỉ niệm nhiều lắm..nhưng phải ném nó đi thôi...chẳng đủ sức mang tất cả để chạy theo cuộc sống được...
http://img36.imageshack.us/img36/8693/3596851217471336.jpg (http://img36.imageshack.us/my.php?image=3596851217471336.jpg)

Tạm biệt vậy , một thời thơ dại....tạm biệt vậy....một chút kí ức trẻ thơ...tạm biệt cả những cơn mưa chiều thu nhé...thôi quên đi...từng cánh diều ấm ủ giấc mơ....

Ngày xưa ơi....
Liệu quay lại được chăng ?

Mây Phiêu Lãng
15-06-2009, 09:32 PM
mms://nhacvietplus.com.vn/nhacvietplus/media/2007/11/phainghe/Va Toi Cung Yeu Em.wma

Hãy tưởng tượng, vào một buổi sáng trong veo, bạn thức dậy, bắt đầu một ngày mới với giai điệu guitar mượt mà, với những ca từ bình dị ngọt ngào của tình khúc "Và tôi cũng yêu em"cùng ly café ấm nóng trong tay, bạn sẽ cảm thấy tâm hồn ấm áp biết bao!

Bằng một cách rất tự nhiên như thế, tôi đã đến với âm nhạc Đức Huy.

http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/6/2007/11/duchuy.jpg

Có thể nói, Đức Huy là một trong số ít những nhạc sĩ viết hoàn toàn về tình yêu - một tình yêu dường như không có tuổi, luôn mang trong mình sự trẻ trung, tươi mới. Có người nói: "Âm nhạc Đức Huy là tiếng nói của một tuổi trẻ bình an trong một thế giới đã già cỗi."

Đức Huy đã từng bộc bạch: "Lúc trước, tôi loay hoay để tìm lại thăng bằng, còn bây giờ thì ổn rồi. Tôi hướng đến sự giản dị, bằng lòng với những gì mình đang có và sống lạc quan, yêu đời!". Nhìn vào những sáng tác của anh, không khó khăn để nhận ra những gì anh nói là rất thật lòng.

Qua trái tim và tài năng Đức Huy, những góc cạnh nhỏ bé nhất của cuộc sống như một tiếng chim hót, một giọt nắng, một hạt mưa, một con đường hay một bữa cơm… cũng có thể trở thành "cái cớ" cho một bản tình ca mới. "Và tôi cũng yêu em" đã được bắt đầu như thế.


"Tôi yêu xem một cuốn truyện hay
Tiếng chim hót đầu ngày
Và yêu biển vắng
Tôi yêu ly café buổi sáng
Con đường ngập lá vàng…"

http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/6/2007/11/vatoicungyeuem3.jpg


http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/6/2007/11/vatoicungyeuem4.jpg

Dường như mỗi người nghe đều thấy có điều gì nhẹ nhàng và vui tươi lắm, bởi Đức Huy "thích" những điều giản dị quá, đời thường quá! Ai cũng có thể gặp được một phần của mình trong "xem một cuốn truyện hay", "chim hót đầu ngày", "ly café buổi sáng"... Có điều những suy tư, những thói quen, sở thích, những câu nói bình thường ấy đã được Đức Huy “giai điệu hoá” bằng một cách rất tự nhiên không gò bó và đậm chất riêng.


"Tôi yêu những gì đến tự nhiên
Những câu nói thành thật
Và yêu ngày nắng
Tôi yêu mặc jeans và áo trắng
Yêu trăng sáng ngày rằm
Và tôi cũng yêu em
Và tôi cũng yêu em
Và tôi cũng yêu em
Yêu em rộn ràng, yêu em nồng nàn
Yêu em chứa chan...."

http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/6/2007/11/vatoicungyeuem2.jpg

"Và tôi cũng yêu em" mang giai điệu nhẹ nhàng, lời ca chỉ là những câu nói bình thường, nhiều từ được lặp đi lặp lại nhưng không nhàm chán mà lại mang lại cảm giác dễ chịu, dễ đi vào trái tim người nghe. Tôi đã nghe nhiều ca sĩ hát "Và tôi cũng yêu em", nhưng có lẽ chỉ giọng ca Đức Huy mới có thể chuyển tải được trọn vẹn nhất những cảm xúc trong từng giai điệu, ca từ. Với chiếc guitar - nhạc cụ không thể thiếu khi biểu diễn, Đức Huy đã đưa bản tình ca của mình ở lại trong tâm hồn người nghe như một niềm vui nhỏ bé nhưng ngân vang mãi!

Khi khúc tình ca vang lên, thì dù đang vui hay buồn, bạn vẫn sẽ thấy một niềm tin dung dị vào cuộc sống, thấy trái tim mình tồn tại một tình yêu không quá dữ dội, to tát nhưng cũng đủ khiến mình dịu dàng hơn, sâu lắng hơn, yêu đời và yêu người hơn.

Với âm nhạc Đức Huy, tình yêu luôn đến từ những gì bình dị như thế. Và cũng nhẹ nhàng như thế, tình yêu ở lại dài lâu!


(Nguyễn Phương Anh)

Cát
16-06-2009, 08:55 AM
Tự nghĩ, phải chăng miền bình yên ấy thật ra vẫn còn quá xa xôi? Xa đến mức trở thành một khát vọng, bật lên thành câu ru cho chính hồn mình? Lặp đi lặp lại “bình yên” như nguyện cầu. Gọi mãi, gọi mãi em như lời yêu thương vô vọng.

“Đó là truyền thuyết về một loài chim không có chân. Nó cứ bay mãi bay mãi, không ngừng nghỉ. Nếu mệt, nó sẽ ngủ trong khi đang bay. Nó sẽ ngủ trong gió. Loài chim đó chỉ dừng chân một lần duy nhất trong đời… Lúc nó dừng chân cũng là lúc nó chết.”

Days of being wild – Vương Gia Vệ

Những người có tâm hồn bị kềm hãm có lẽ sẽ kiếm tìm sự bình yên trong những chuyến đi dài. Họ đi mãi, đi đến bất cứ đâu, không thể dừng lại được. Không có nơi đi, cũng không có nơi đến. Vốn dĩ, cái đích đến ấy đã mờ nhạt trong trái tim họ tự bao giờ.

Với những người đã đi quá nhiều, đã trải quá nhiều, đã mệt quá nhiều, “bình yên” có lẽ lại nằm trong sự tĩnh tại, cô tịch, bình lặng - sự bình yên của “một ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa”.

http://i45.photobucket.com/albums/f71/nandy1456/nightbeach-spacew-com.jpg
Bình yên ta vào đêm... Bình yên để sóng nâng niu bờ..

Có lẽ, “bình yên” chính là một tâm hồn đã tìm được sự bình an, tìm được một nơi chốn nghỉ ngơi. Cho mình và cho người. Không kiếm tìm. Tạm quên đi một vài khao khát. Dù chỉ là đôi lúc thoáng qua ngắn ngủi…

Bình yên như một lời kinh nguyện cầu khe khẽ rung lên trong đêm…

Bình yên một thoáng cho tim mềm.

Bình yên ta vào đêm.
Bình yên để đoá hoa ra chào.

Bình yên để trăng cao.
Bình yên để sóng nâng niu bờ.

Bình yên không ngờ...
Lòng ta se sẽ cầu kinh bình yên.

Dường như có thể nghe được tiếng sóng vỗ dưới mặt biển khơi tràn ánh trăng thâu. Bầu trời đã từng rực sáng đến thế. Mặt nước đã từng có những cơn cuồng nộ dữ dội đến thế. Trăng này đã từng tròn lại khuyết bao lần. Bờ cát này in dấu chân của muôn triệu sinh linh bao nhiêu năm tháng. Tất cả, đã chìm vào trong khoảnh khắc này, của đêm vô tận.

Cả lòng người vốn quá nhiều khát khao, biết bao bão tố.

Giọng hát Mai Khôi an lành, mềm, ngọt, “đôi khi ngọt hơn cả mức cần thiết"- như lời nhạc sĩ Quốc Bảo từng nhận xét. Qua giọng ca trong vắt ấy, miền bình yên tìm được trong những ca từ đẹp đẽ như từng chuỗi nước đang rơi xuống mái hiên sau cơn mưa đêm.

http://i45.photobucket.com/albums/f71/nandy1456/flower1-wallcoo.jpg

Những nuối tiếc, nhớ thương, hồi ức gợi về khi con người đối diện với bóng tối cũng lặng lẽ trôi đi, mất hút vào thinh không lồng lộng. Nơi ấy, vệt chảy của thời gian chỉ để lại chút hương ngọt đắng vị mưa tàn.

Nơi ấy, sự cô đơn còn lại cũng không còn xa xót nữa.

Bình yên để gió đưa em về.

Bình yên ta chờ nghe,
Chờ nghe tình vỗ lên tim mình; Chờ nghe tình lung linh

Bình yên để nắng soi môi thơm.

Bình yên ta mừng...
Mừng em đã hết đau thương về đây ấm cúng
Mừng em đã biết xót thương tình yêu.

Như loài chim không chân, cứ bay mãi, bay mãi không thể dừng lại được, những khát khao này sẽ đưa ta đến đâu? Như loài chim không chân, đi mãi mà không thể tìm nơi để trở về, nếu có thể, hãy để ta trở thành nơi chờ em quay lại. Bình yên, nơi chốn này.


http://i45.photobucket.com/albums/f71/nandy1456/0107nhac.jpg
Bình yên một thoáng cho tim mềm... Mừng em đã biết xót thương tình yêu

Tự nghĩ, phải chăng miền bình yên ấy thật ra vẫn còn quá xa xôi? Xa đến mức trở thành một khát vọng, bật lên thành câu ru cho chính hồn mình? Lặp đi lặp lại “bình yên” như nguyện cầu. Gọi mãi, gọi mãi em như lời yêu thương vô vọng.

Mừng em đã biết xót thương tình yêu, mà vẫn chỉ là chờ đợi. Đi qua đau thương để trở về, mà vẫn còn đây đơn côi. Tìm trong chính bão giông lòng mình chút ước vọng tĩnh an này. Hạnh phúc, dù chỉ là ước vọng, vẫn như một ngọn đèn soi sáng qua đêm thâu.

Như từ bao la ta ra đời, một kiếp nữa.
Như từ trong nhau lớn lên khôn lên, cùng nhau.
Như một câu hát ứa ra từ tim.
Tặng nhau nhé tiếng nghe hồn nhiên,
Để quên hết khó khăn chia lìa...

Một ngày đã cạn đau thương. Một ngày biết xót thương và trân trọng. Một ngày không còn chia ly. Ta đã tìm kiếm điều gì trong những ngày quay cuồng theo vòng xoáy cuộc đời, theo vô vàn ước muốn và tham vọng? Điều ấy, trong phút giây này, ta đã quên.

Và ta nhớ, có lẽ, từng có một thời gian nào đó, khi ta còn là cát bụi trôi trong khoảng không bao la này, khi ta đến với cuộc đời này cùng tiếng khóc không phải do đau khổ hay vui sướng, ta đã từng thấy mình tan đi.

Và ta nghĩ, trong cõi vô cùng này, gì là thật? Thời gian ư? Một phút giây so với một trăm năm nào có khác gì? Ta đang sống đây, hay từng tế bào đang chết. Ta ngày mai không phải ta hôm nay. Ở bên nhau, giây phút này, cho đến một vạn năm sau cũng có gì khác biệt?

Người ta, vì yêu thương quá nhiều với đời, với người mà ước muốn quá nhiều, nhưng có bao giờ ngừng lại được trong cuộc đuổi bắt với chính cái bóng của mình. Ra khỏi ám ảnh của chia ly, rũ bỏ sức nặng của thời gian, quên đi thân phận của kiếp người, dù chúng ta có là những con chim ngủ trong gió bão, vẫn có thể ngả vào nhau để tìm một phút giây tĩnh tại.

Đi qua rất nhiều con đường, được nhiều và mất cũng nhiều, cuối cùng, ta dành tặng cho nhau chỉ một lời chúc “Bình yên”.

Một người bạn hỏi “Tại sao đang độ tuổi 20 mà chúng ta ai cũng mệt mỏi đến thế?” Chúng ta bước vào đời một thời gian không thể gọi là mới nhưng cũng quá ngắn với chiều dài một kiếp. Chúng ta ai cũng tự đặt cho mình một mục đích, cố gắng thu xếp cuộc sống, tương lai của mình, của gia đình. Mỗi người một con đường, một mơ ước khác nhau. Nhưng khi đã bước đi, chúng ta đều không thể dừng lại. Những ngày tháng vô tư xưa đã xa rồi.

Có những lúc, chúng ta ngơ ngác dừng lại trên con đường quen giữa phố phường rộng lớn, lạc trong chính lối đi mòn mỏi mỗi ngày. Có những lúc, có ai đó muốn dừng lại và ra đi – dù chỉ là một cuộc trốn chạy tạm thời - khỏi xô bồ phố thị. Có những người, vì ước vọng của mình, trả giá và đánh đổi. Có những người, cứ đi, đi mãi, mà vẫn không hiểu mình muốn gì…

Chúng ta đổi thay, chúng ta được và mất. Có những tình cảm quý giá vô ngần đã tan vỡ, có những con người đã không còn gặp lại, có những mối liên hệ không thể hàn gắn. Mỗi người một cuộc đời, hạnh phúc hay bất hạnh đều không ai có thể gánh vác, sẻ chia. Đôi lần gặp nhau và thoáng giật mình: Sao chúng ta ai cũng mệt mỏi đến thế?

Bạn kể về những thăng trầm, lặng lẽ ngồi bên nhau trong quán với ánh nến vàng nói về con đường đã qua và sắp đến. Thấy cuộc đời quả thật quá dài. Không đủ cho một cái nắm tay.

Ngày đi quá vội nhưng đêm lại quá sâu. Ngoái nhìn lại, chẳng bao giờ thấy mình đã đủ.

Những con chim không chân, một lúc nào, có thể cùng nhau hát lên cho mình một khúc bình yên…



Lam Thiên

tocduoiga
05-07-2009, 06:41 PM
Morror Mirror - Gương Thần Gương Thần

I spy with my little eyes , something beginning with B
They call her beautiful, beautiful face, beautiful underneath

Trong em anh nghe thật nhiều, anh nghe thật nhiều, niềm lo lắng
Suy tư để làm gì, buồn phiền sẽ làm đời em tàn hương sắc
Gương ơi, gương ơi giúp một lời
Một lời khuyên với người tôi yêu dấu
Gương ơi, gương ơi khuyên một lời
Nàng là thần tiên, nàng là thần tiên, vì sao nàng vương vấn

Mirror mirror in the wall, who's the fairest of them all,
Here's what you say, here's what you see ,
Next time she asks you, tell her it's her, she's the one...

Gương thần, gương thần trên giá cao
Công bằng, công bằng nhất thế gian
Hãy dùng lời hay, hãy dùng lời hay, rằng sao nàng vấn vương
Rằng trên thế gian, không ai đep xinh như nàng

Ohhh Yeah

I spy with my little eyes, something beginning with U
She's unexplainable, nothing describes how she appears to me

Trong em anh nghe thật nhiều, anh nghe thật nhiều, điều cay đắng
Em mang cho anh tuyệt vời
Mà tại sao em không tin lời anh nói
Gương ơi, gương ơi giúp một lời
Một lời khuyên với người tôi yêu dấu
Gương ơi, gương ơi khuyên một lời
Nàng là thần tiên, nàng là thần tiên, vì sao nàng vương vấn

Mirror mirror in the wall, who's the fairest of them all,
Here's what you say, here's what you see ,
Next time she asks you, tell her it's her, she's the one...
Gương thần, gương thần trên giá cao
Công bằng, công bằng nhất thế gian
Hãy dùng lời hay, hãy dùng lời hay, rằng sao nàng vấn vương
Rằng trên thế gian, không ai đep xinh như nàng,
Không ai đep xinh như nàng

Mirror mirror, can you tell her she's the fairest
Here's what you say, here's what you see, next time she's seeing

Mirror mirror in the wall, who's the fairest of them all,
Here's what you say, here's what you see,
Next time she asks you, tell her it's her, she's the one...

Gương thần, gương thần trên giá cao
Công bằng, công bằng nhất thế gian
Hãy dùng lời hay, hãy dùng lời hay, rằng sao nàng vấn vương
Rằng trên thế gian, không ai đep xinh như nàng, không ai đẹp xinh như nàng
Không ai đẹp xinh như nàng...



....



Hôm nay nghe bài nhạc này, tự nhiên thấy chộn rộn trong lòng. Tôi nhìn thấy chính mình trong quá khứ. Nhớ ngày xưa, tôi là một cô gái luôn tự ti về bản thân mình. Tôi sống khép kín, và tự che đi gương mặt mình bằng mái tóc dài rũ qua mặt. Tất cả chỉ vì trước đó, đã có một người con trai bảo rằng tôi rất xấu xí.

Phải cám ơn anh, người đã giúp tôi tìm lại chính bản thân mình. Anh là anh họ của tôi, sở hữu một dáng dấp thư sinh, và gương mặt y hệt diễn viên ca sĩ người Hoa, Tạ Đình Phong. Anh là một thợ cắt tóc tân thời, biết cách ăn mặc, làm đẹp, và luôn tự yêu quý bản thân mình. Tôi đã rất ngưỡng mộ anh. Có biết bao cô gái vậy quanh anh, yêu thương anh. Tất cả chỉ vì anh đẹp và có duyên ăn nói. Tôi từng ước, giá như mình là anh.


Mirror Mirror on the wall
Who the fariest of us all?

Tôi từ chối soi mình trước gương. Vì tôi biết gương kia trên tường thể nào cũng bảo tôi là người xấu xí nhất trên trần đời này. Có người còn đùa vui, rằng tôi mà đi đóng phim Ma thì sẽ khỏi phải hóa trang làm chi cho tốn công. Những lúc như thế, tôi chỉ cười. Nụ cười thật buồn, thật gượng gạo.

"Không có người phụ nữ xấu, mà chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp thôi."

Cám ơn anh, người đã nói câu đó với tôi. Nhờ anh, nhờ bàn tay khéo léo cắt tỉa mái tóc dài bườm xườm của tôi, tôi mới lại thấy được ánh mặt trời chói chang rọi qua mắt mình. Lần đầu tiên, tôi biết đến chuyện cổ tích có thực. Không cần phấn son, không cần điểm trang cầu kì. Tất cả những gì tôi cần làm là cắt bỏ đi mái tóc đã giúp che phủ gương mặt tôi bao nhiêu năm. Vậy là đủ.


Mirror mirror in the wall, who's the fairest of them all,
Here's what you say, here's what you see ,
Next time she asks you, tell her it's her, she's the one...
Gương thần, gương thần trên giá cao
Công bằng, công bằng nhất thế gian
Hãy dùng lời hay, hãy dùng lời hay, rằng sao nàng vấn vương
Rằng trên thế gian, không ai đep xinh như nàng,
Không ai đep xinh như nàng

Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm trời, tôi soi mình trước gương, mỉm cười tự tin. Có lẽ, tôi vẫn chưa thể gọi là xinh đẹp, nhưng cái mà tôi có lúc này chính mà niềm tin vào chính bản thân mình.Tôi sẽ luôn mỉm cười như thế. Vì tôi biết, và, như anh đã nói, rằng trên thế gian này, tôi sẽ là người xinh đẹp nhất đối với một ai đó.

Lần nữa, rất cám ơn anh.

Hà Thu
19-11-2009, 09:56 PM
http://www.nhaccuatui.com/m/OJeS-HadLc

Cuộc đời này, ai cũng có cho riêng mình những ước mơ...

Đó là ước mơ của những chú bé đánh giầy, mơ về 1 mái nhà, 1 bữa cơm no, 1 giấc ngủ trọn vẹn....Đó là ước mơ của những cô bé, cậu bé, khi chiến tranh đã lùi xa 30 năm, vẫn phải mang trong mình di chứng của chiến tranh, thầm mơ giấc mơ về 1 cuộc sống bình thường, không đớn đau, không bệnh tật. Đó là ước mơ của những người con miền gió lào cát trắng, ước mơ đổi đời, thoát khỏi miền đất nghèo khô cằn, và đem hết sức mình về xây dựng lại quê hương...Và ước mơ về tình yêu của tất cả mọi người....

Cuộc đời này đẹp vì những ước mơ và những ước mơ tình yêu làm cuộc đời này nhiều thêm những sắc màu, nhiều thêm những nụ cười. Có 1 cô gái vẫn thường mơ những giấc mơ thật đẹp, giấc mơ về 1 cuộc sống ngập tràn hạnh phúc và tình yêu thương


Một ngày em mơ, bao giấc mơ tươi đẹp
Nào đâu có mấy giấc mơ đến như em mong chờ
Và đời cho em những nỗi đau vô bờ
Chờ anh đến, xóa hết đau thương...

Nhưng cuộc đời không bằng phằng và tươi đẹp như trong những giấc mơ của cô. Cuộc sống đôi khi hào phóng với 1 số người, và lại quá khắc nghiệt với 1 số người khác. Cô gái trong bài hát là 1 người không may, khi cuộc đời đã "cho em những nỗi đau vô bờ" . Có lẽ, cuộc sống hiện thực quá lạnh lùng, quá tàn nhẫn với cô, và cô đành tìm đến chút an ủi trong những giấc mơ...Cô mơ, mơ giấc mơ hạnh phúc, để rồi đến khi tỉnh lại, hiện thực càng dìm cô chìm sâu hơn trong "những nỗi đau vô bờ "

Nhưng cô gái trong bài hát không phải là 1 người yếu đuối, buông xuôi, mặc kệ cuộc đời. Cô vẫn thầm mơ, và thầm tin vào cuộc đời này, rồi sẽ có 1 người đến "xóa hết những đau thương" giấc mơ đó là niềm tin, là động lực cho cô tiếp tục sống, tiếp tục "chiến đấu" giữa dòng đời, giữa những toan tính thiệt hơn.... và chờ...chờ 1 ngày những nỗi đau kết thúc, ngày cô được hưởng những hạnh phúc bấy lâu chỉ dám thầm mơ...

]"Ước mơ trong đời, có ai đâu ngờ
đôi khi sao quá xa xôi
vẫn mong 1 ngày, nắng lên xanh ngời
ta bên nhau sánh đôi"[/CENTER]

Cuộc sống đầy những niềm đau vẫn không làm cô nguôi đi những ước mơ, những khát vọng và cả niềm tin về cuộc sống, về hạnh phúc, tình yêu. Dẫu cho có những lúc chua xót thốt lên "ước mơ trong đời, có ai đâu ngờ, đôi khi sao quá xa xôi" thì cô gái vẫn mơ, và vẫn tin vào 1 ngày "nắng lên xanh ngời", ánh nắng của tình yêu hạnh phúc cuối cùng cũng sẽ soi rọi tới nơi trái tim cô đang khát khao mong chờ... cô vẫn thầm mơ về ngày hạnh phúc đó với niềm tin mãnh liệt!


"biết anh bây giờ, chắc vẫn mong chờ
thôi thì anh cứ mong chờ
những phút vui nào, có đến bao giờ
yêu nhau trong mơ, thế thôi"

Tất cả niềm tin, hy vọng cuộc sống, cô dồn trong những giấc mơ, giấc mơ về 1 chàng trai sẽ đem lại hạnh phúc cho mình. nhưng, có là quá bất công cho cô không, khi chàng trai cô thường mơ lại vẫn chỉ sống trong những giấc mơ? Có lẽ, cô đã tìm được cho mình 1 người trong cuộc đời thực, và đã hy vong thật nhiều, chàng trai đó sẽ đem lại cho cô những hạnh phúc cô thường mơ... nhưng rồi 1 ngày, hiện thực khiến cô không thể mãi sống trong mơ... Chàng trai trong mơ và chàng trai ngoài đời khác nhau quá nhiều. Cô đã dồn hết hy vọng, tình yêu vào 1 người, để rồi 1 lúc nào đó cay đắng nhận ra người đó ko như mình vẫn thường mong... những phút giây hạnh phúc trôi qua như những phút mơ, và niềm đau ở lại... Cô gái đành chấp nhận chia tay, chấp nhận tiếp tục sống cùng những giấc mơ.. Đơn giản vì cô không chấp nhận 1 tình yêu không trọn vẹn, không chấp nhận 1 tình yêu không như cô mong chờ....

Lần đầu tiên nghe " Ước mơ trong đời " của Hồ Quỳnh Hương, tôi đã khóc vì tôi tìm thấy 1 phần câu chuyện của tôi trong bài hát. Cô gái trong bài có 1 phần nào đó giống tôi của hiện tại, luôn mơ những giấc mơ về tình yêu, hạnh phúc... Để rồi, với 1 chút nhầm lẫn trong hiện thực, 1 chút hạnh phúc trôi nhanh , để lại thật nhiều những niềm đau... Để rồi, lại chìm vào trong những giấc mơ ... rốn tránh hiện thực qua những giấc mơ... khóc thầm trong mơ "yêu nhau trong mơ, thế thôi". "Thế thôi", để có thể giữ mãi những kỷ niệm hạnh phúc cho riêng mình, để niềm đau trôi đi, hạnh phúc ở lại...để có thể yêu hết mình mà không còn phải lo những nỗi lo đời thường.

"Thế thôi", hạnh phúc sao đơn giản quá, chẳng cần tranh đấu, chẳng cần ghen tuông... chỉ cần sống trong mơ và hạnh phúc , vậy thôi sao?

Nhưng giữa cuộc đời đầy những niềm đau, khi "ước mơ trong đời, đôi khi sao quá xa xôi" thì chỉ cần "yêu nhau trong mơ" thôi đôi khi cũng đã là quá đủ ... Đủ để làm động lực cho bạn tiếp tục sống mạnh mẽ hơn trong hiện tại... Và tình yêu trong mơ sẽ xuất hiện giữa đời thường... Hãy cứ tin là như thế!!!

Uờ
21-03-2010, 12:50 AM
Gửi em - ´Cô gái đến từ hôm qua´

´Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại - Vào một ngày mai như hai người bạn´ - Trước Mỹ Tâm đã có người hát ´Cô gái đến từ hôm qua´ nhưng khi bắt gặp ca khúc này trong album ´Trở lại´ tôi chợt thấy sự đồng điệu.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3229

Mỹ Tâm đồng điệu với Trần Lê Quỳnh để thổn thức trong ngày trở về, còn tôi rung cảm với từng ca từ bởi nó nhắc tôi về những kỉ niệm trong sáng, mà có lẽ tôi cố quên nhưng không thể quên. Ừ, vậy một ngày ta sẽ trở lại, như hai người bạn, phải không em?

Một ngày đã quên tất cả lại nhớ về nhau
Cùng năm tháng còn ấu thơ

Tôi ước gì mình đủ dũng cảm để trở lại ngày xưa, dám nhìn sâu vào mắt em và nói rằng “Tôi yêu em”. Tôi đã thế nào nhỉ - chỉ đơn giản nhìn người bạn gái thân thiết từ thuở “tắm mưa” của mình thông báo - em đã có người yêu. Lúc đó, tôi mỉm cười, nhưng dường như chẳng nghe thấy gì cả. Tôi thấy mũi mình hơi cay và bảo em: “Ngốc nghếch như cậu mà cũng có đứa yêu à?” Em vênh mặt nguýt dài nhìn theo tôi đang xách xe ra khỏi nhà với trái bóng để trong giỏ. Em đâu biết tôi đã đi lang thang cả buổi chiều, còn tôi đâu biết nước mắt em lăn dài trên má. Tôi đã buộc em… không chọn tôi.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3227

Tình yêu đầu trôi xa dư âm để lại
Và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại
Và anh được thấy hoa rơi như cơn mưa tươi thắm những con đường.

Những ngày xưa trôi qua khi hiện về trong kí ức chỉ thấy lung linh và đầy dư âm. Tôi nghe Mỹ Tâm hát “nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại” mà cũng tự hiểu rằng đó chỉ là một ước mơ mong manh, chỉ là một ánh sao băng thoáng chốc nhưng tôi đã không kịp nắm tay em và đọc thầm lời ước của mình.

Dường như là vẫn thế em không trở lại
Và mãi là như thế anh không trẻ lại
Dòng thời gian trôi như ánh sao băng trong khoảnh khắc của chúng ta

Tôi vẫn tin vào tình yêu, tôi đã yêu và được đáp lại… Nhưng tôi cũng nâng niu cái khoảnh khắc ban đầu đầy rung động với em của ngày xưa – ngốc nghếch, vụng dại nhưng chân thành khiến tôi nhớ mãi “Cuộc đời dù ngắn nỗi nhớ quá dài”. Đúng là tôi đã rất nhớ em.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3228

Tiếng hát của Mỹ Tâm đơn giản, không phô diễn kĩ thuật nhưng đủ trải nghiệm và xúc cảm, đủ để những hoài niệm trong tôi về em thức dậy - một buổi chiều hoàng hôn trải dài tím ngát, tôi để lại sau lưng ánh nhìn thân thương của một người con gái mà tôi không nhận ra đã yêu tôi tự bao giờ.


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?OS83OC85Nzg4MWUyYjBkMWI0ZDhhNDMyNDBiNjA0MjEyNGMxN S5cUIbaBmUsICDN8Q8O0IEfDoWkgxJDhdUngr9dUngIFThdUng 6sgSMO0WeBSBRdWF8TeG7dUngSBUw6JcUIbaBfGZhWeBHNl



Trần Tuấn Anh

AyE
21-03-2010, 12:59 AM
Ký ức ngày hôm qua

Lại một ngày chủ nhật buồn chán đang trôi qua, không bạn bè, không tiệc tùng, tôi phát chán với cảnh sống hiện tại.

Từ ngày con nhỏ bạn thân đi du học, nguyên đám bạn không còn qua nhà nhỏ chơi vào ngày chủ nhật như mọi khi. Tôi với tụi nó như bị cắt đi một sợi dây liên kết, ít gặp nhau hơn và ít hẹn hò chơi bời.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=2534

Tôi rơi vào cô đơn – một cảm giác mà tôi mới cảm nhận đầu đời. Tôi nằm dài trên giường, đọc hết cuốn sách này đến cuốn sách khác trong giai điệu ngân nga của bản nhạc “Kí ức ngày hôm qua” do Wanbi Tuấn Anh trình bày. Tôi thích bài này và tôi thích đắm chìm trong giai điệu bài hát, lặng người nhớ về kí ức đẹp trong cuộc đời.

Tôi nhớ nhiều thứ lắm, nhưng tôi nhớ nhất ngày tiễn nhỏ lên đường du học. Hôm đó, nhỏ mặc cái đầm trắng thật xinh. Tôi nhìn nhỏ thật kĩ, cố lưu cả khuôn mặt nhỏ vào trí nhớ, tôi sợ ngày nhỏ đi sẽ không còn thấy khuôn mặt này nữa . Nhỏ nói với tôi vài lời, cười một cái rồi cất bước thật nhanh. Tôi cũng nở một nụ cười, dán mắt theo bước chạy nặng chịt của nhỏ mà tay vẫy chào liên tục. Nhỏ đi một quãng, chợt nhỏ quay lại nhìn tôi, nhìn những người bạn của nhỏ, nhìn ba mẹ nhỏ nữa. Rồi nhỏ bật khóc, giọt nước mắt lăn trên đôi gò. nhỏ lướt mắt nhìn qua tất cả người thân với ánh mắt đầy buồn bã, rồi nhỏ vội lau đi hai hàng nước mắt, nhỏ cười gượng gạo rồi quay lưng bước thật nhanh, không nhìn lại nữa. Tôi vẫn vẫy tay, mắt nhìn theo dáng nhỏ khuất dần, khuất dần. Tôi thấy ngưa ngứa ở khoé mắt, những giọt nước mắt sắp ưá ra vì đau xót. Nhưng tôi nắm chặt tay vào hành lang, nhắm tịt đôi mắt lại, không, không thể để nước mắt tuôn ra, tôi sợ nước mắt sẽ xoá tan dáng be bé của nhỏ, xoá tan đôi mắt trong trẻo thấm đượm buồn bã mà nhỏ nhìn mọi người, xoá tan đôi tay dịu dàng nhỏ ôm choàng lấy tôi….tôi sợ nước mắt xoá tan tất cà những gì đẹp nhất của nhỏ trong tôi.

Nhỏ ra đi, ra đi theo ước mơ của nhỏ, gieo rắc trong tôi một nỗi nhớ, một khoảng trống không thể nào lấp đầy. tôi cần nhỏ bên cạnh tôi ngay lúc này để đánh tan sự cô đơn ám ảnh tôi từng giây từng phút. Tình cảm tôi dành cho nhỏ là một tình cảm đặc biệt khác hẳn với tất cả tình cảm tôi từng nếm trải, tôi tự hỏi phải chăng mình yêu nhỏ rồi hay sao? Thời gian, chính thời gian đã trả lời một phần nào câu hỏi của tôi. Từng ngày qua là từng ngày tôi nhớ nhỏ, từng ngày sống trong cô đơn, là từng ngày tôi mong nhỏ kề bên…Tôi đã yêu rồi, một cảm giác tuyệt vời, tuyệt vời hơn tất cả những gì tôi từng biết.

Tôi yêu nhỏ nhưng tôi sẽ không nói với nhỏ sự thật này. Tôi sẽ đợi, đợi một ngày đẹp trời để kể cho nhỏ nghe chuyện một chàng trai đem lòng yêu thương cô bạn, đợi tới ngày tôi đủ trưởng thành để trách nhiệm cho tình yêu của mình và trách nhiệm cho người mình yêu. Và tôi biết giây phút hạnh phúc ấy – giây phút tôi được nói: “Anh yêu em” đang đến, đến rất gần…..


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS9kZS9lZGUzZTA4OTRiNDmUsIC5Nzg3M2Y0ZTM3MTlkMjMyZ WJlMC5cUIbaBmUsICDN8S8OcUIbaBIOG7qGMgTmfDoHkgSMO0W eBSBRdWF8V2FdUngQmkgVHXhdUngqVdUngIEFdUngaHxmYWxzZ Q



Lương Quốc Trung

Uờ
22-03-2010, 10:04 PM
Bình yên - Bình yên ta chờ nghe!

Cuộc sống vui nhỉ - Khi cần một thứ gì đó thì chẳng thấy đâu. Nhưng...Có khi tự ùa đến - Dịu nhẹ và bình yên!!!


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=2719

Cuối cùng trời cũng đã mưa - Không nặng hạt nhưng cũng đủ sức làm cho con người ta nao nao đến khó nói.

Dường như lúc nào cũng thế - Mưa mang lại nỗi đau và cũng chính mưa mang lại hạnh phúc.

Chợt nhớ ai đó đã từng hỏi: "Phải làm sao khi người làm cho ta cười lại chính là người khiến ta phải khóc". Ta không biết trả lời sao cả, chỉ là bâng khuâng nhìn ra phía xa xa.

Lắng lại trong cơn mưa - trong những êm ả của đời thường mà ta vô tình lãng quên bây lâu, ta chợt thấy mình nhỏ bé quá! Mơ hồ quá!

Một thời gian quá ngắn cho những biến cố rất dài - Bắt đầu là nắng và kết thúc là mưa! Rất riêng!

Trong cái tĩnh lặng đến ghê người của thời gian, chỉ có thể nghe thấy tiếng mưa rơi rả rích và tiếng kêu đều đều của bàn phím khi tay chạm nhẹ vào mạch cảm xúc - Những ca từ của nhạc khúc "Bình Yên" cất lên trong tiềm thức...

Bình yên một thoáng cho tim mềm
Bình yên ta vào đêm
Bình yên để đóa hoa ra chào
Bình yên để trăng cao
Bình yên để sóng nâng niu bờ
Bình yên không ngờ
Lòng ta sẽ cầu kinh bình yên.

Thế nào là một thoáng - Một giây - Một phút - Một giờ - Một ngày - Một tuần - Một Tháng - Một năm...Hay là cả một đời người...

Đêm ở đây là gì – Đơn thuần là lúc qua đi một ngày, khi hoàng hôn buông, bóng đen vây quanh hay “Đêm” là một cái gì đó trừu tượng hàm chứa cả một dấu chấm hỏi ngỡ ngàng...

Dường như qua từng ca từ, trong cái mông lung của mưa - Một sự cảm nhận mới mẻ chợt đến - Thế nào là “Bình yên” và thế nào là “Bình yên không ngờ” - Chỉ là một sự gợi mở cho tâm hồn, một cánh cửa với những ánh sáng yếu ớt rọi ngang.

Thật lạ - Thật buồn, không phải là cái buôn thê lương mà là một cái buồn khó gọi tên...

Chờ nghe – Ta chờ nghe

Bỏ qua những vặt vãnh của đời thường – Trong giây phút trái tim nghe thổn thức chợt thấy rung lên một niềm hồi tưởng rất gần. Mừng cho một người đã hết đau thương – Đã bước ra khỏi vỏ ốc nhỏ trong bão bùng cuộc đời để để đến với một vỏ ốc lớn hơn trong nhẹ nhàng, yên ả. Nắng nghiêng nghiêng và nhạt dần đi trong làn mưa vội vã...

Chẳng có vết thương nào là lành hẳn, cả vết thương thể xác hay vết xước tâm hồn. Chỉ có thể tương đối trong một góc nhìn mới - Chỉ là ngộ ra một con đường mới - Chỉ là thấy vạn vật đổi thay ....Và lạc trong một tâm hồn mới cho một hình hài cũ.

Như hai mặt đối lập nhưng tồn tại song hành trong cuộc sống - Sự thật và nhận thức. Cũng là cái đó, cũng là khung cảnh đó nhưng khi nhận thức con người ta thay đổi thì mọi thứ cũng đổi thay. “Ứa ra từ tim” nghe có nặng nề quá không hay là nhẹ, rất nhẹ - Người ta che đi những dòng hồi tưởng, che đi những những đau đớn thường nhật để tìm đến niềm vui – Tìm đến hồn nhiên nơi tiếng nghe!!!.

Khó khăn trong cuộc sống này không bao giờ cạn, rào cản hay những vấp ngã chẳng bao giờ mất đi - Vẫn luôn hiện hữu trong vô hình. Người ta trú tạm trong bình yên là kỳ thực đang cố quên đi những khó khăn đã từng tồn tại. Nếu không có những ngày nắng gay gắt thì làm sao có cảm giác nhớ những đêm mưa – Và nếu như không có những ngày mưa dầm dề thì làm sao trân trọng những ngày nắng!

Vẻn vẹn trong lời ca nhưng dài mãi trong tiềm thức – Vâng. “Mừng em ta hát đầy hơn xưa”.


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Yy8zMS9jMzFiN2VkODA1NDmUsICyNjdmYzQ1NTFhMzY3NGFkN WI2My5cUIbaBmUsICDN8QsOsWeBmggemUsICOqWeBnxUmUsICd UngG6p24gVGh1IEjDoCwgVHLhdUngqddUngIEhp4WeBq_dXxmY WxzZQ



Nguyễn Thanh Tâm

AyE
23-03-2010, 11:42 PM
Đêm nằm mơ phố

Trong chúng ta, ai cũng có những miền lãng quên, đó là nơi cất giấu những kỷ niệm vui buồn, vụng dại, ấn tượng về một người hay một bài hát... Nhưng theo thời gian, những kỷ niệm đó đã chìm sâu trong tiềm thức. Để rồi trong giấc mơ hay trong thực tại, một sự tình cờ chợt đánh thức những kỷ niệm đó.

Màn đêm đang buông xuống dần. Lang thang một mình trên con phố quen, một cảm giác se lạnh bất giác ùa về trong trống trải, nhìn con đường mờ ảo trong ánh trăng cuối thu vàng nhạt như làm cho cảnh vật thêm ảm đạm. Một giai điệu thân quen đâu đó vang vọng đến theo cơn gió heo may chợt đánh thức trong tôi bao hoài niệm.

Khi tôi còn là một cậu học sinh cấp 2, cái tuổi mới lớn đầy mộng mơ, đôi khi là ảo tưởng. Hồi đó bọn học sinh chúng tôi làm gì được xem những chiếc tivi to, đẹp như bây giờ, chứ không nói là đầu đĩa, headphone hay internet thì chắc lúc đó tôi không bao giờ mơ đến. Nếu muốn nghe nhạc lắm thì tôi lại sang nhà anh hàng xóm để nghe băng catxet hoặc đến nhà thằng bạn thân, rồi hai đứa lén bố mẹ dùng máy điện thoại bàn gọi đến tổng đài 108 để nghe nhạc theo yêu cầu. Những lúc đó tôi đặc biệt ấn tượng với giọng ca trong trẻo của "Sơn ca nhỏ" Thư Lê nên mỗi lần phát những bài hát của chị là tôi lại chăm chú lắng nghe với một sự hứng thú kỳ lạ, mà đến bây giờ tôi cũng không thể lý giải được...


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=4022

Rồi thời gian qua đi với biết bao lo toan cho cuộc sống khiến những bài hát đó cứ phai mờ dần, trong tôi chỉ còn nhớ mang máng một vài câu hát của chị mà tôi thích nhất. Để rồi lúc này đây, ký ức bị lãng quên đó bỗng bừng tỉnh khi giai điệu thân quen kia qua tiếng sáo trúc vi vu đang vọng đến đều đều bên tai, rồi tiếng hát ngọt ngào vang lên:

"Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái, đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà
Anh như là sương khói, mong manh về trên phố, đâu hay một cơn gió mùa thu... "

Nếu như bài hát Đêm nằm mơ phố trước kia do Thư Lê thể hiện như muốn hòa tan vào tuổi thơ tôi một chút cảm xúc mới lớn, khó diễn tả, thì giờ đây Đêm nằm mơ phố của Thùy Chi lại sâu lắng, sao mà giống với tôi, đôi chân lãng du trên con phố quen trong hoàng hôn thanh vắng giữa tiết trời cuối thu đầy ăm ắp hoài niệm. Se lạnh đôi tay với chiếc áo cộc mà cũng se lạnh cả tâm hồn, tựa như mong manh khói sương đang vây quanh tôi chút mơ hồ giữa thực và ảo. Nổi bật trong góc tối của bóng cây sấu già ven đường là ánh sáng của ngọn đèn dầu trong một quán ốc đang hắt hiu trong gió như tăng thêm sức sống động cho bức tranh nhạc:

"Đêm xin bình yên nhé, con đường vàng ánh trăng, đèn dầu khuya quán quen chờ sáng..."

Chân tôi đã dừng lại tự lúc nào không hay, con phố bỗng vắng vẻ quá, hay là tôi đã tách biệt hoàn toàn với thế giới xung quanh để thả hồn phiêu du theo tiếng hát?

"Đêm đêm nằm mơ phố , mơ như mình quên hết , quên đi tình yêu quá vô cùng..."

Những lời hát như tâm tư của một cô gái đang chờ đợi người mình yêu, chờ đợi trong không gian vắng lặng của con phố khuya. Những hoài niệm của cô gái về chàng trai cứ hiện về rồi lại tan dần như sương đêm, vì chàng trai đâu có thực sự hiện hữu nữa , đó chỉ là cái ngày xưa, cái quá khứ đã xa rồi. Tôi chợt nhận ra là mình và chàng trai trong bài hát thật có những điểm giống nhau, liệu chàng trai kia có cùng cảm giác như tôi bây giờ chăng?

Giờ đây, suy nghĩ chín chắn hơn, tôi mới hiểu được phần nào ý nghĩa của bài hát mà trước kia tôi đã say mê. Nếu trước kia, nó đã từng làm cho tôi say mê vì hứng thú, thì giờ lại làm cho tôi say mê cả ca từ, ý nghĩa bài hát đã thấm sâu vào lòng tôi.

"Sương giăng Hồ Tây trắng, đâu trong ngày xưa ấy, tôi soi tình tôi giữa đời anh"

Tâm trạng của cô gái như còn tiếc nuối một cái ngày xưa nào đó, mặc dù cái ngày xưa ấy đã quá xa vời nhưng cô vẫn còn phân vân, chưa tìm ra lối thoát cho mình. Câu chuyện của tác giả đã đi đến hồi kết mà tôi thấy như vẫn còn dở dang.

Còn lại một mình trong con phố tĩnh lặng, tôi nghe lác đác tiếng xào xạc của gió thổi trên những chiếc lá khô.

Nếu như có ai hỏi "bạn thích bài hát nào nhất", chắc các bạn cũng như tôi, thật khó trả lời được vì bài hát rất đa dạng, mỗi bài mang một vẻ riêng biệt. Nhạc Cách mạng thì mang vẻ hào hùng và niềm tự hào dân tộc, nhạc vàng thì mang nỗi niềm ai oán, da diết, còn nhạc trẻ thì có nhiều yếu tố như giai điệu , cách hoà âm phối khí, lời bài hát hay ca sỹ đều tạo nên sự thành công cho bài hát. Và Đêm nằm mơ phố của nhạc sỹ Việt Anh thực sự đã để lại trong lòng tôi nhiều cảm xúc và ấn tượng nhất, tuy thật khó để diễn tả hết thành lời.

Tôi xin cảm ơn anh Việt Anh, cảm ơn Thư Lê, Thuỳ Chi cũng như tất cả những ca sỹ đã yêu thích và thể hiện bài hát này.

Một ngày nào đó, khi bước chân trên đường đời mệt mỏi, khi mùa thu ấm áp kết thúc trong lạnh giá, lòng tôi lại được sống lại cái cảm xúc Đêm nằm mơ phố!


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS8xMC9lMTA5YTFhNzgwZDU1YjBjMzk2ODJjNzmUsIC0ZmRhO DkyNC5cUIbaBmUsICDN8xJDDqm0gTdUngG6sW0gTmUsICahIFB o4WeBdUngRfFRow7l5IENoaXxmYWxzZQ



Đinh Văn Nam

Uờ
25-03-2010, 12:05 AM
Ngọt ngào với ´Thế giới tuyệt vời´

Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nguyên cảm giác bất ngờ và thú vị khi được nghe ca sĩ Nguyễn Ngọc Anh ngọt ngào thổ lộ lòng mình qua ca khúc "thế giới tuyệt vời": "cuộc sống bên anh rất lạ lùng, bao nhiêu đổi thay ngày anh đến".


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=2803

Nhạc sĩ Đỗ Bảo ơi,có phải kiếp trước ngài là một nhà tâm lý học? Sao lại viết ra từng câu từng chữ đúng với tâm trạng của tôi đến thế? À không chỉ mình tôi đâu,mà còn đúng với tâm lý chung của biết bao cô gái đang yêu,bao người phụ nữ đã lập gia đình : "không nhiều cuộc vui với bạn bè,không còn say mê những đỉnh cao,chỉ ước mong sao được gần bên anh,được sống vì anh".Thật vậy,Thượng Đế đã tạo ra phụ nữ trên cõi đời này,là đã ban cho thế gian một mẫu người cao đẹp:sẵn sàng hi sinh tất cả vì hạnh phúc của gia đình.Người con gái ấy,ngày xưa đã có một thế giới tuyệt vời : có bạn bè để sẻ chia, có những chàng trai để được theo đuổi,còn giữ trong tim những xúc cảm rộn ràng về hạnh phúc.Vậy mà khi ai đó xuất hiện,người con gái này là sẵn sàng từ bỏ tất cả,chỉ để sống vì một nửa của mình.

Và khi tôi viết lên những dòng chữ này,cũng chính là lúc tôi nhớ về anh nhiều lắm.Thật khó có thể tưởng tượng được nếu một ngày nào đó tôi phải sống thiếu anh.Có thể bạn cho là tôi yếu đuối,thì bạn ơi,tôi tin rằng sau khi nghe xong bài hát này,bạn sẽ mỉm cười nhận ra một điều dù kì lạ những rất đỗi đời thường của tất cả những người con gái đang yêu...


Các bạn trai,nếu một ngày nào đó chợt nhận ra người bạn gái của mình không giống như ngày đầu mới quen nữa,thì hãy tự hào nhé,người ta thật lòng yêu bạn,sẵn sàng hi sinh vì bạn đấy.Đến nhà thơ Victor Hugo đã phải thốt lên:"biểu hiện đầu tiên của tình yêu chân thật ở người con trai là sự rụt rè,còn ở người con gái là sự táo bạo".Cô gái trong nhạc phẩm này không yếu đuối đâu,mà mạnh mẽ lắm,dạn dĩ lắm,dám cất lên tiếng ca để bày tỏ nỗi lòng mình,và cũng chính là tâm sự của hàng triệu cô gái đang yêu.

Mỗi lúc nhớ về người ấy,hay muốn kiếm tìm sự bình yên trong cuộc sống,tôi lại lắng nghe giọng hát ngọt ngào của chị.Cùng với giai điệu nhẹ nhàng mà sâu lắng,bài hát Thế Giới Tuyệt Vời đã khắc sâu vào tâm hồn tôi một bức họa thanh bình về hạnh phúc,về một tình yêu vĩnh hằng.


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZC81Mi9kNTJiZTg3ZjQ2OTlmYTI5N2EzZDA1NTNjODhkMGU3M S5cUIbaBmUsICDN8VGjhdUngr8gR2nhdUng5cUIbaBpIFR1eeG 7h3QgVdUngG7nWl8Tmd1eeG7hW4gTmfhdUng41jIEFdUngaChT TmUsICSQSCl8ZmFsmUsIC2U



Lê Dương Bảo Lý

AyE
27-03-2010, 12:37 AM
Vì đôi ta là của nhau

Anh yêu! Anh có biết rằng anh đã đi vào lòng em bằng bài hát này không? Em nghe bài hát này đầu tiên không phải là từ giọng hát của ca sĩ Ưng Hoàng Phúc mà là từ giọng hát rất hay của anh....


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3364

Trong ân tình là muôn ngàn lối
Lối đi nào để đến lòng em
Em vô tình em không hề biết rằng
Hình dung em đã mãi mãi trong tâm trí này

Sinh nhật đầu tiên của em có anh bên cạnh cùng bạn bè, anh đã nắm chặt tay em, nhìn em bằng ánh mắt trìu mến và hát tặng em bài hát "Vì đôi ta là của nhau". Lúc đó em hãnh diện lắm, người yêu em hát rất hay, bạn bè em ai cũng khen anh hết lời..tụi nó bảo anh vừa đẹp trai, vừa hát hay... Nghe những lời đó, em thật hạnh phúc anh à .....

Đã 6 năm chúng mình yêu nhau rồi anh nh? Tình yêu, điều đó thật khó lý giải phải không anh? Bởi ngày ấy, em không nghĩ rằng mình sẽ yêu anh. Hồi đó, tụi bạn em đều nghĩ em đồng ý yêu anh để bằng bạn bằng bè chứ không phải là yêu thật vì giữa em và anh khác nhau nhiều lắm...

Anh hiền, đẹp trai, luôn cư xử nhẹ nhàng. Còn em... một con bé tinh nghịch, luôn nghĩ ra nhiều trò để phá phách. Hồi đó, em cũng ghét anh nhiều lắm... ghét cái tính nghệ sĩ của anh, ghét anh con trai gì mà hiền thế... Vậy mà em đã yêu anh, yêu anh sâu lắng. Thời gian cứ dần trôi, tình yêu anh dành cho em cũng càng nồng thắm hơn. Có lẽ anh cũng biết ban đầu em chưa dành được nhiều tình cảm cho anh, nhưng anh vẫn rất yêu em, quan tâm, chăm sóc em thật nhiều. Em cũng không biết tình yêu em dành cho anh đến tự khi nào. Chỉ biết rằng em luôn muốn anh bên cạnh, nhớ hồi đó em học rất tệ anh đã không quản đường xa đạp xe 10km để đến nhà phụ giúp em các môn học em còn yếu. Khi anh tới nơi thì em vẫn còn đang ngủ... giờ nghĩ lại em thấy sao hồi đó mình lại tệ như vậy chứ? Nhưng cũng chính nhờ những buổi học phụ đạo như vậy mà em đã nhận lời yêu anh, dù cho khi đó em vẫn chưa dành hết tinh yêu cho anh. Nhưng anh à, chính tình yêu của anh, chính sự yêu thương chân thành của anh đã làm em nhận ra một điều rằng em rất yêu anh và không thể sống thiếu anh được.

Hạnh phúc là một viên kẹo ngậm... để từ từ cho tan trong miệng thì mới thấy hết cái cảm giác ngọt ngào và vị thơm nồng của nó anh nhỉ! Anh ah! Mình cứ yêu nhau như thế nhé...

Chúng mình yêu nhau nhưng luôn ở xa nhau 200km.. chỉ gần nhau mổi lần anh về thăm nhà hay em trốn việc ra chơi cùng anh. Nhưng thời gian này em đang hạnh phúc lắm anh ạ, vì anh sắp về với em... vì "Rồi ngày đó chắc chắn đến vui cùng ta , ngàn lời ca ngàn vần thơ cho riêng chúng mình". Em đang đợi anh về để mình cùng xây hạnh phúc mai sau, hạnh phúc của chúng ta với cánh đồng mơ ước của em và anh đang đợi chờ ở phía trước. Dù muôn vàn khó khăn đang chờ đợi chúng mình, em tin, với tay trong tay, mình sẽ cùng vượt qua tất cả...

Hơn tất cả, em có anh, có tình yêu của anh. Và em yêu anh, em không thể không nói ra điều ấy. Em muốn cả thế giới này biết điều ấy. Em yêu anh, em yêu anh nhiều lắm, anh biết không tình yêu của em , hãy luôn yêu em và chỉ mình em thôi anh nhé...

Em yêu anh bằng cả trái tim, không toan tính, không chia sẽ mà nguyên vẹn trao riêng mình anh.

Hãy để cho mọi người thấy, em với anh hạnh phúc nhường nào anh nhé ! Bởi chúng mình là của nhau mãi mãi phải không anh? Yêu anh và chỉ riêng mình anh....

Trong ân tình là muôn ngàn lối
Lối đi nào để đến lòng em
Em vô tình em khong hề biết rằng
Hình dung em đã mãi mãi trong tâm trí này


Trong tim nàng là muôn ngàn lối
Lối đi nào chỉ có mình anh
Đến khi nào anh có thể biết rằng
Lòng của em sẽ mãi mãi chỉ mình anh thôi


Đến khi nào lòng nàng sẽ có tên mình
Đến khi nào tình nàng gởi đến cho mình
Đến khi nào cuộc tình đôi ta sẽ mãi hok rời
Ta không bao giờ xa nhau


Rồi ngày đó chắc chắn đến vui cùng ta
Ngàn lời ca ngàn vần thơ cho riêng chúng mình
Rồi ngày đó chắc chắn không bao giờ qua a hà
Vì đôi ta là của nhau thế thôi

Bài hát thật nhẹ nhàng mà sâu lắng anh nhỉ... Em đã nghe đi nghe lại rất nhiều lần mà không thấy chán, em đặt làm nhạc chuông chờ, chuông điện thoại, bởi vì nhờ bài hát này mà em với anh đã gắn kết lại với nhau, luôn bên nhau 6 năm qua... Không chỉ là 6 năm mà sẽ là mãi mãi anh nhỉ?

Dù cuộc sống còn nhiều trông gai phía trước, nhưng em tin có tình yêu, có niềm tin mãnh liệt em và anh sẽ làm được, sẽ cùng nhau xây dựng hạnh phúc , chúng mình sẽ vượt qua tất cả anh ạ, chúng mình sẽ là của nhau anh nhé. Yêu anh rất nhiều, KGD của em ạ.

Rồi ngày đó chắc chắn đến vui cùng ta
Ngàn lời ca ngàn vần thơ cho riêng chúng mình
Rồi ngày đó chắc chắn không bao giờ qua a hà
Vì đôi ta là của nhau thế thôi


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?OS84NC85ODQ3NTVmZWU4YzEzNTkwMDRmMGUyMmNjNzFiOTdkZ i5cUIbaBmUsICDN8VsOsIMSQw7RpIFRhIEzDoCBD4WeBdUngnY SBOaGF1fMavInagaMEWeBmmUsICgSG_DoG5nIFBow7pjfGZhWe BHNl



Lê Thị Vân

Uờ
28-03-2010, 01:28 AM
Bởi vì anh yêu em

“Đêm dần trôi tôi với tôi lẻ loi/ Xót xa mối duyên tình xưa … ”


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3952

23h: Nhấp một ngụm dắng chát miệng, mới hình như tạo cảm giác, và điều gì đó, đang sảy ra rất rõ bên trong Quân… có lẽ chưa phải là khuya đối với nhiều người, vì đây mới là giờ họ trò chuyện cùng nhau. Ai bảo người ta giảm cước. Nhưng với cái xóm trọ của toàn công nhân này, trừ cậu sinh viên Nguyễn Quân, họ luôn vậy, sau màn tắm giặt, đặt ngay lưng xống ngủ không thiết trời đất là gì nữa, hơi sức đâu mà yêu với trả đương và chắc rằng dù có miễn phí sau 23h thì họ cũng vẫn ngủ khoán. Giấc ngủ của họ bảo vệ cho cái sự tĩnh lặng này…

Chỉ còn Quân với những làn khói thuốc vuốt ve mơn chớn những giọt café, rơi, rất rõ, nghe, tí tách. Không gian càng trở nên tĩnh lặng, như dừng trôi, cô lại đen ngòm như chính ly café Quân cầm. Nhấp một ngụm… Đã nhiều đêm như vậy trôi đi trong làn sương mờ ảo của khói thuốc Quân chìm sâu vào nỗi nhớ…

“Phút giây mình bên nhau còn đâu nữa em
Vì sao em nỡ cất bước ra đi…”

Phải chăng điều đó là một nỗi nhó hay một dấu chấm hỏi đến day dứt. Quân!

Nỗi nhớ: Đó là góc quán quen của những chiều thứ sáu cuối tuần sau khi chạy xem đạp cả 30 km, vẫn đầy bụi đường, mồ hôi, được gặp em. Là bãi nghĩa địa bên đường trước khi em đến nhà . Ôm lấy em, trao nhau bão nỗi nhớ khát khao của 168h+30km xa cách. Tưởng như chẳng bao giờ rời xa,… giữa cái chốn của những con người không bao giờ còn cảm nhận được tình yêu, và hương vị của tình yêu là gì nữa? Vào cái lúc tranh sang tranh tối lập lèo ánh hoàng hôn. Đó là những buổi sang chủ nhật ngồi trên bờ cát mênh mông nhìn ra dòng song êm đềm. Kể chuyện và đùa nghịch như hai đứa trẻ…


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3953

Dấu chấm hỏi: Những điều vì sao thường không bao giờ có lời giải thỏa đáng? Sự ngỡ ngàng của chị chủ quán, những nấm mồ nằm yên bất động không còn rung lên vào mỗi chiều thứ sáu, hoang tàn cô dại. Ánh hoàng hôn xa xa cũng tắt lịm chẳng còn lập lòe nữa. Lại Tại Sao? Không bao giờ Quân có lời đáp cũng như không bao giờ Quân có thể nghĩ em quên đi những chiều đông, mưa phùn và lạnh, “sao không lạnh hơn nữa?” hai đứa cứ ôm xiết lấy nhau giữa bãi cát rộng mênh mông. Trơ trọi chỉ có hai mạng. Mặc cho những hạt mưa tấm ướt cả chiếc áo khoác dày, vỡ tan, bắn, li ti như những hạt sương trên tóc em. Những cơn gió như hòa nhịp vào mưa thành bản tình ca. Buốt cóng… Không chịu xa rời nhau… Rồi những kỉ niệm đẹp nữa, rồi những, rồi những,

Rồi… “ Em muốn chia tay được không anh?” giọng của em đứng đắn chân hành hơn bao giờ hết. Không nũng nịu trẻ con khi xin anh điều gì đó. Chẳng phải tinh nghịch như trò chơi anh dạy em. Quân thấy như tê dại, cảm giác đó vẫn như chạy giần giật run run trên song lưng, lan cả cơ thể, cùng hòa vào đau đớn…

Bấm những con số thân quen, đã hiện ra. Như em như nụ cười em. Chỉ còn nút màu xanh kia là Quân có thể nghe giọng nói của em, quen than ấm áp… Quan sẽ thoát khỏi cái cảm giác này, bay lên nhẹ nhàng. Đêm nào cũng vậy nú màu xanh đó dường như quá xa xôi, Quân gần chạm vào thì cũng là lúc hương cafe tan đi, khói thuốc dừng biến lại. Quân ngủ khi bình minh bắt đầu. Rồi tối mai nữa, tối sau nữa… Không biết bao giờ Quân có thể chạm tay vào nút màu xanh, tất cả lại lặp lại, màu xanh phải chăng là màu của hi vọng…

“Bao ngày qua khi bóng em dần xa
Ân tình tưởng như đã nhòa
Nhưng…”

Có ai đó đã từng nói: “ Chưa cần đến 3 giây để nói “ Anh yêu em”. Chưa cần đến 3 phút để giải thích câu nói đó, chưa cần 3 ngày để cảm nhận điều đó. Nhưng để chứng minh 3 từ đó cần cả một đời.”

Và cũng như vậy: “Chưa cần đến 1 phút để thích một người, chưa cần một giờ để thương người ấy, chưa cần đến 1 ngày để yêu họ. Nhưng để quên người đó cần cả một đời.”


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Ny9lYi83ZWIwZWVjZWUxOGZiY2EzMzMwMGIyYjI2ODM5NzIxN y5cUIbaBmUsICDN8QdUngG7n2kgVsOsIEFdUngaCBZw6p1IEVc UIbaBfFBoYW4gxJBpWeBmggVMO5WeBmd8ZmFsmUsIC2U



Trần Thế Sơn

AyE
29-03-2010, 11:32 PM
Dẫu biết… “hứa thật nhiều, thất hứa thật nhiều”

Từ lúc còn là một cô bé thơ ngây, đầy mơ mộng, mình đã rất yêu thích chàng ca sĩ điển trai với giọng hát trầm ấm đã khiến bao trái tim thiếu nữ phải động lòng.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3605

Trong các ca khúc mà anh đã trình bày, mình thích nhất bài “Hứa thật nhiều thất hứa thật nhiều” vì mỗi khi bài hát này vang lên thì cũng là lúc những kỉ niệm về “tình yêu tuổi học trò” lại hiện về.

Lúc ấy mình chỉ mới bước vào trường cấp ba với tà áo trắng tinh khôi và rất nhiều bỡ ngỡ, “người ta” là người bạn đầu tiên của mình, nào là chủ động làm quen, luôn quan tâm và giúp đỡ mình trong học tập… để rồi chẳng biết từ lúc nào, mình đã “thầm thương trộm nhớ” người ta, nhưng chỉ là trong suy nghĩ vì mình luôn cho rằng người ta chỉ xem mình là bạn thân mà thôi. Để rồi vào một ngày thật đặc biệt – ngày sinh nhật cô bé mộng mơ này nè^^, người ta tặng cho mình một món quà với dòng chữ đầy ẩn ý: “I Love U”, mình không tin vào mắt mình nữa, chẳng lẽ người ta đang chọc mình? Nhưng không, lúc ấy ánh mắt người ta nhìn mình thật trìu mến, một hạnh phúc thật bất ngờ mà từ trước đến giờ mình chưa từng có được.

Lúc ấy, mình chẳng biết nói gì mà chỉ lặng im và mỉm cười thật hạnh phúc. Nhưng mình không trả lời gì hết vì mình sợ... Sợ lắm khi nghĩ rằng không biết người ta có thật sự yêu mình, sợ lắm khi đến một ngày “người vô tình quay gót đành”… nhưng mình cũng thích người ta… mình thật lòng thích người ta mà… cả một đêm trằn trọc suy nghĩ và mình đã tự tin để đón nhận tình yêu – một tình yêu rất học trò, 2 đứa chỉ cần nhìn nhau là đã thấy vui rồi, trong sáng và mỏng manh như một nụ hồng làm bằng thủy tinh lung linh nhưng cũng dễ vỡ. Biết vậy nên người ta đã hứa với mình rất nhiều điều, hứa rằng mình hãy tin vào tình yêu chân thật của người ta, hứa rằng người ta sẽ không bao giờ thay đổi…Nghe những lời hứa này mình cảm thấy an lòng hơn…

Để rồi một ngày người ta “quay bước đi vô tình” mà chẳng có một lý do nào cả, người ta nói rằng không phải do người thứ ba và người ta tin rằng mình sẽ không buồn…Tại sao người ta có thể nói như vậy chứ, mình yêu người ta thật lòng, người ta có quá nhẫn tâm không khi chia tay mà chẳng cho mình biết lý do, người ta đã hứa với mình thế nào, vậy mà “hứa thật nhiều, thất hứa cũng thật nhiều”, và rồi “nỡ quay bước đi để người ta khóc”. Hôm ấy mình đã khóc, dù mình rất mạnh mẽ, mình tự nói với lòng là sẽ không khóc, nhưng khi tình cờ nghe đài phát thanh phát bài hát ấy – bài hát mà mình rất yêu thích thì mình đã không thể kiềm chế được lòng mình nữa…sao lại quá giống tình cảnh đáng thương của mình lúc này vậy?


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3604

Mình đã rất sợ đến một ngày sẽ như thế này, nếu như ngày ấy người ta đừng đến bên mình, nếu như ngày ấy mình đừng chấp nhận lời tỏ tình của người ta thì có lẽ giờ đây 2 đứa vẫn là bạn thân và không phải ngại ngùng khi tình cờ nhìn thấy nhau và rồi lại ngồi khóc khi nhớ đến người ta hay vô tình nghe được bài hát năm xưa… và tự an ủi bản thân rằng “ngóng chờ hoài nước mắt giờ đã cạn rồi… thôi thì thôi nhé không cần nữa đâu”, giờ thì phải “tập cho ta sống một cuộc sống thiếu một tình yêu rồi cũng sẽ qua..”

Vẫn biết khi yêu ai cũng phải khóc một lần, dẫu biết khi yêu có khi phải chịu nhiều đau khổ nhưng nếu cho thời gian quay trở lại thì có lẽ mình vẫn sẽ một lần nữa chấp nhận tình yêu này vì dù sao tụi mình cũng đã có những khoảnh khắc thật đẹp và nhiều kỉ niệm thật khó quên… Mình sẽ vẫn yêu dẫu biết rằng “Hứa thật nhiều thất hứa thật nhiều...” và dù rằng tình yêu ấy đã để lại cho mình một vết thương thật đau đớn… Giống như một nụ hồng chưa kịp hé buổi bình minh…


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Ni83NC82NzQxYmY3NzmUsIC1OTYyYmE5ZTM0ZWMzYzViOGY4N ThhNC5cUIbaBmUsICDN8SOG7qWEgVGjhdUngq10IE5oaeG7gXU gVGjhdUngqV0IEjhdUng6lhIFRo4WeBqcUIbaBdCBdUngaGnhd Ung4F1fMavInagaMEWeBmmUsICgSG_DoG5nIFBow7pjfGZhWeB HNl



Nguyễn Thị Kim Ngân

☆ snow flowers ☆
29-03-2010, 11:52 PM
:(( hix... buồn qua. Như mình thấy tình yêu tưổi học trò không bao giờ bền lâu, nhưng đó lại là những ngày tháng đạp nhất, như bạn đã nói. Cảm ơn bạn, bài viết thật hay !

☆ snow flowers ☆
30-03-2010, 12:49 AM
http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW67Z0BO||4&songID=0&autoplay=false&wmode=transparent
( đã edit )

Ban đầu, tôi chỉ háo hức để chờ xem bộ phim sẽ chiếu, vì hai nhân vật chính trong phim là diễn viên tôi rất thích. Thế rồi khi bài hát vang lên, nó len vào những cảm xúc của tôi, rất bất chợt. Giai điệu thật ngọt ngào, du dương. Dù không hiểu được lời bài hát bằng tiếng hoa nhưng qua câu chuyện trong bộ phim và "life made simple", tôi thấy rất vui vì mình được tồn tai. "Cuộc sống thật đơn giản", "người ta đối xử với mình thế nào nhưng đã là người một nhà, mình phải biết quan tâm giúp đỡ". Không cầu kì, không phức tạp, bài hát như một cảm xúc không nên lời về cuộc sống.

" In rainy days, T shall be with you
Love í no fool, dreams come true
I'd always be with you "

"Vào những ngày mưa, anh sẽ ở bên em
Tình yêu không dại khờ và ước mơ sẽ trở thành sự thật
Anh sẽ luôn ở bên em "

Trong tình yêu cũng thế, hãy nghĩ đến điều tốt đep. Mọi chuyện sẽ thành sự thật nếu bạn tin tưởng nó, ước mơ sẽ đến bên bạn, cho bạn thấy hạnh phúc của cuộc sông. Hãy vững tin, bạn nhé !

----------------------------
CUỘC SỐNG --- BẠN NGHĨ NÓ ĐƠN GIẢN, NÓ SẼ ĐƠN GIẢN, CÒN BẠN CHO NÓ PHỨC TẠP, NÓ SẼ RẤT PHỨC TẠP.

Uờ
30-03-2010, 07:08 PM
Có đôi lần

Giọt mưa vẫn rơi trên mái hiên tạo ra những tiếng động riêng, em vẫn có thói quen lắng nghe mưa và bài hát Có đôi lần của Phương Vy từ những ngày ta có nhau và xa nhau.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=4020

Có đôi lần ta gặp nhau trong những ngày mưa, anh luôn để làm ướt mình, em lại thích chui vào áo mưa sau lưng anh, như thế cũng đủ thấy mình hạnh phúc rồi, và em luôn gọi anh là Ngốc!



Cũng có đôi lần em đợi anh trong những cuộc hẹn của chúng mình, nhất là ngày Valentine trễ ấy, anh nhớ không? Em đợi anh trong những câu hỏi mà em luôn hỏi anh, và đợi cả những sự im lặng....



Có đôi lần ta giận hờn nhau, anh luôn làm hoà trước một cách dễ thương và ngốc xít. Cả em và anh đều không muốn giận hờn gì cả nhưng anh ơi... em lại thầm cảm ơn những lần ấy vì nó giúp ta hiểu ta yêu nhau nhiều như thế nào...



Có đôi lần những món quà bất ngờ từ anh nhưng em yêu nhất là món quà là ba cuốn sách anh tặng em nhân ngày Valentine bằng cách lén bỏ vào cặp em.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=4021

Ta đã từng có nhau như thế cũng đã đôi lần xa nhau. Giờ đây anh đã xa, bỏ em lại một mình, khóc thầm lặng, tí tách như những giọt mưa ngoài kia, và bài hát ấy... lòng em lại thắt lại mỗi khi nghe....



Đã đôi lần em mong ta lại có nhau như ngày xưa nhưng sao em thấy mong manh quá!...Nhưng em muốn anh biết và tin một điều rằng "Dù mong manh nhưng em vẫn, đang và sẽ đợi anh... đợi những đôi lần ấy quay lại và ở lại với chúng mình mãi mãi... nhé anh"!


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?My9lNy8zZTmUsICzZDljNDE4NDAyNDIxM2MyMGQ1NmIxOTMyZ TMzNy5cUIbaBmUsICDN8Q8OzIMSQw7RpIEzhdUngqddUngfFBo xrDGoW5nIFZ5fGZhWeBHNl



Hồ Thị Mỹ Linh

Uờ
12-04-2010, 01:40 AM
Anh! Em... đã từng yêu

Nhắc đến anh, em ko biết đó là hạnh phúc, là nụ cười hay là giọt nước mắt.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3950

Không phải vì em hay khóc đâu, giọt nước mắt cho lời chia tay của chính em, hay... giọt nước mắt cho sự giả dối trong tình yêu của anh?

"Anh xin lỗi, cho anh cơ hội làm lại nha, tụi mình sẽ như lúc đầu, được không em?"

Em hi vọng câu nói đó lắm, để rồi 5 phút sau anh nói "Nếu em muốn chia tay thì Ok thôi, mình chia tay nhau rồi, em nên chấp nhận sự thật đó đi". Đó là câu nói em nhớ nhất trong khoảng thời gian 4 năm em quen & yêu anh. Đúng, em đã chấp nhận sự thật ngay khi nghe anh nói Ok rồi mà,nhưng sao em vẫn khóc??

Yêu anh từ khi còn là cô bé học cấp 3, tới khi mọi suy nghĩ trong em trưởng thành,bứơc wa tuổi teen, em nghĩ cuộc sống của em thật tuyệt. Gia đình ngăn cản chuyện em với anh, em cũng mặc kệ vì đơn giản với em, anh ko như những người khác!

http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3699Sau cái ngày em khóc như mưa đó, mình chia tay. Em nghe nói anh đã đi học xa,và cũng nghe nói anh đã có người yêu mới, quen người đó khi còn yêu em.

Em cười, vì nhận ra chỉ có em tin anh, mà không hay biết rằng "tình yêu nhân thế luôn đổi thay".

Những tưởng anh đang chìm trong hạnh phúc, tưởng rằng anh đã wên em. Nhưng gần đây em hay thấy trong điện thoại có những cuộc gọi nhỡ, những tin nhắn mang tên anh.Anh nhớ đến em sao? Vì anh còn yêu em, hay vì anh có lỗi với em?...Điều đó không làm em vui chút nào, 1 chút gì hơi thắc mắc về anh, 1 cái nhìn vô cảm & 1 sự im lặng.Anh nhớ đến em làm gì vậy anh?

" Còn gì mà tìm đến nhau nữa, khi chúng ta ko cần nhau. Còn gì để lừa dối nhau nữa, khi trái tim ko còn đau. Gặp lại rồi mình sẽ ra sao?...."

Anh trong suy nghĩ lúc này của em xa lắm, chỉ còn là những kí ức thời học sinh. Cũng nhớ, cũng giận hờn, nhưng đó có lẽ nào chỉ là tình yêu bâng quơ??

Em chỉ mong rằng, anh hãy trân trọng những gì đã & đang có, đừng đánh mất nó nữa anh nhé! Em nơi đây vẫn sống tốt, như lời em hứa với anh "không có anh em sẽ cố gắng sống thật hạnh phúc".

Đừng tìm cách gặp em nữa anh nhé, vì có gặp bây giờ mình cũng chỉ là 2 người ko wen biết thôi mà.Tất cả đã là quá khứ, hãy để nó ngủ yên nha anh!

"...Nhưng tình ơi chỉ còn lại xót xa thôi, đã như bèo dạt mây trôi, em đã quên anh rồi. Đâu còn chi khi mà anh đã ra đi, 1 lần phân ly, tình xưa sẽ mãi ko quay về"

Cám ơn người em đã từng yêu, cám ơn anh rất nhiều! Nơi đây em thầm mong anh hạnh phúc & thành công trên con đường anh đã chọn!


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NC8wOC80MDhhZjlkN2NkOTFlNGFlODI2NDVlNzZiMjNmYWEzM S5cUIbaBmUsICDN8RW0gxJDDoyBU4WeBdUngrWeBmmUsICgWmU sICOqdXxRdeG7s25oIFZpfGZhWeBHNl



Prettydoll

AyE
13-04-2010, 07:51 PM
Tôi đã có ´Một cơ hội một tình yêu´

“Giờ ấy đã đến bên tôi như giấc mộng, tình ấy đã trao cho tôi với cả ước mơ, mà từ lâu tôi khát khao ấy đã làm tất cả…”


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=2714

“Khi yêu, người ta luôn hạnh phúc ấm êm, sao tôi tình yêu nhiều trắc trở…”- Đó chính là câu mở đầu của ca khúc “một cơ hội, một tình yêu” do ca sĩ Thanh Trúc trình bày…nhưng cũng đúng đối với tôi vài tháng trước đây khi nhìn người khác hạnh phúc tôi lại cảm thấy tủi thân, sao người ta yêu luôn ấm êm khi tôi yêu lại gặp nhiều trắc trở…

“Nhưng sao giờ đây tâm hồn tôi đổi thay, con tim trào dâng niềm hạnh phúc.từ khi gặp ấy lòng tôi như ấm lại và tôi đã yêu như chưa từng yêu…”

“Giờ tôi đã có cơ hội cho chính mình, và 1 tình yêu lâu nay tôi đã lãng quên, 1 hạnh phúc tôi ngỡ như không bao giờ tìm thấy mà giờ đây tôi đã giữ trong tầm tay…”

Sự thật đúng như từng lời từng chữ trong bài hát… khi gặp ấy tôi đã thay đổi tôi đã yêu như chưa từng yêu, tôi đã biết ấy lâu rồi biết qua blog nhưng khi chat với ấy tôi không thể nghỉ mình có thể làm bạn với người này được… Thế là… tôi tìm cho mình những cơ hội khác, nick chat ấy luôn sáng mỗi khi tôi online nhưng dường như tôi không thèm để ý đến… phải nói tôi đã quên sự hiện diện của cái nick ấy trong cái friend list dài lượt thượt của tôi…

Và vô tình vào một ngày tôi buồn 1 cách thê thảm… xem vào friend list thì tất cả chẳng co ai online trừ…cái nick ấy.

Sực nhớ rằng lâu nay mình đã để quên một người… tôi mạnh dạn chào hỏi, không ngờ liền được đáp trả. Người ấy khôi hài hơn tôi nghĩ. Nói chuyện với người ấy tôi cảm thấy phần nào nhẹ nhõm…Khi nói chuyện với người ấy tim tôi rung lên những cung bậc khác nhau.

Đúng như Thanh Trúc hát, lòng tôi ấm lại khi gặp ấy, sau nhiều lần nói chuyện tôi nhận ra mình đã yêu như chưa từng yêu…

“Giờ ấy đã đến bên tôi như giấc mộng, tình ấy đã trao cho tôi với cả ước mơ, mà từ lâu tôi khát khao ấy đã làm tất cả…”

Đúng! Tôi khao khát một tình yêu, một tình yêu bằng tất cả sự nhiệt huyết bằng một con tim… nhưng thực sự tôi chẳng thể tìm cho mình một tình yêu như thế…

Nhưng khi ấy đến tất cả nỗi khát khao của tôi ấy đã thực hiện tất cả…

Tôi nhận ra ấy đã yêu tôi như thế nào, tôi vui mừng đôi khi muốn bật khóc vì tôi nhận được một tình yêu mà bấy lâu nay tôi đã vô tình lãng quên, bây giớ tôi đã có 1 tình yêu thực sự…

Tôi sẽ trân trọng tình yêu này… hy vọng tôi và ấy sẽ cùng nhau vượt qua được tất cả các thử thách…

Tình cảm của tôi đối với ấy là nhiều hơn hôm qua nhưng ít hơn ngày mai và hy vọng ấy vẫn không hề thay đổi tình cảm của tôi ấy nhé.

Tất cả những gì tôi có được hôm nay… “chỉ vì tôi với trái tim yêu nồng cháy”


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NC8xYi80MWI0YWExZWNlMzNhZGU5ODA4MDViOTM0NWI4NWEzN y5cUIbaBmUsICDN8TeG7mXQgQ8ahIEjhdUng5lpIE3hdUng5l0 IFTDrG5oIFnDqnV8VGhhWeBmggVHLDdUngmN8ZmFsmUsIC2U



Trương Minh Huy

Uờ
14-04-2010, 08:02 PM
Xuyên màn đêm

Tôi thích nhất là nhạc rock , khi nghe rock tôi cảm thấy một niềm đam mê cuồng nhiệt đang chạy trong mình. Tôi đam mê rock từ khi nghe bài hát Rock xuyên màn đêm của ban nhạc Bức Tường.



http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3956

Tôi còn nhớ, ngày ấy mình là một cậu bé nhút nhát, thường hay bị mọi người bắt nạt. Tôi tự dặn mình không được sợ hãi nữa, nhưng không hiểu sao khi đứng trước khó khăn, tôi luôn luôn sợ hãi. Cho đến một ngày tôi được nghe Rock Xuyên Màn Đêm. Tôi thực sự bị cuốn hút khi nghe bài hát này từ điệu nhạc dạo đầu rồi đến những ca từ đầu tiên của bài hát:

“Nhớ lúc ấu thơ bao dại khờ, tôi hay nhát gan, sợ trời đêm tối
Sống yếu đuối hơn bao bạn bè, tôi hay âu lo, không tự tin"

Giọng hát của anh Trần Lập đầy mạnh mẽ và lôi cuốn đã làm cho tôi thấy rạo rực ngay những lời hát đầu tiên, rồi tôi chăm chú lắng nghe một cách kỳ lạ:

“Cha tôi khuyên rằng này chàng trai hãy xứng đáng là người đàn ông
Hãy vững bước và thật hiên ngang, một tinh thần Rock, rock xuyên màn đêm"


Bài hát như câu chuyện về một cậu bé nhút nhát, thiếu tự tin, rồi khi lớn lên, cậu bé nghe lời cha mình, đã vững bước trên con đường đời và tự tin để trở thành người đàn ông mạnh mẽ.

“Lúc cất bước trên con đường đời, tôi luôn khắc sâu lời cha năm ấy,
Vẫn vững bước trên đôi chân mình, bước đi hiên ngang và tự tin"

Những lời hát như làm cho tôi liên tưởng đến con người của mình, nó như tiếp thêm sức mạnh cho tôi vững bước hơn, can đảm hơn để đương đầu với thử thách trong cuộc sống của mình.

“Biết thắp sáng ngọn lửa trong tim, xua tan cho bóng tối lui xa.
Sống xứng đáng làm người đàn ông, một tinh thần rock, rock xuyên màn đêm“


Giờ đây, tôi đã trưởng thành và là một người đàn ông mạnh mẽ hơn xưa, tôi vẫn nhớ bài hát đã có ý nghĩa rất lớn với mình và sẽ mãi mãi không bao giờ quên, tôi luôn giữ vững trong tim một tinh thần rock , Rock xuyên màn đêm.


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?YS9jZC9hY2Q3ZGZjOGUxMjNmZDAwYjgzODIyMGQwNDg0MGQ2N C5cUIbaBmUsICDN8mUsICm9jayB4dXnDqm4gWeBmUsICOgWeBi DEkmUsICOqWeBXxC4WeBdUngpYyBUxrDhdUng51dUngZ3xmYWx zZQ




Nguyễn Thanh Hùng

AyE
14-04-2010, 08:03 PM
Dường như ta đã


Một chút cảm xúc tặng người con gái đã tâm sự cùng tôi tối qua. Người yêu của bạn thân...

Radio: “Mây buồn trôi mãi trôi về nơi xa. Mây cũng tiếc nối tình chúng ta bao ngày qua. Mây buồn tha thiêt sáng mây trôi lặng lẽ “


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3954

Lời bài hát cứ du dương, đi sâu vào tâm trí đang rối rít với hàng chục câu hỏi, sự nghi ngờ, và hơn một nỗi lo, nỗi lo cho bài thi ngày mai hay nỗi lo mất chàng...

Thư: “Nhờ áng mây chiều gửi anh yêu của em ! (của em nhưng không phải của riêng em…). Anh, em tin chắc rằng giờ này anh đang chìm trong giấc ngủ sau một ngày ôn thi vất vả , cùng chuyện gia đình phiền muộn nữa, chúng sẽ kéo anh vào giấc ngủ. Nơi mà em có thể tưởng tượng được cái cách anh nằm nghiêng một bên, cái miệng như đang cười, hay đôi mắt cái mũi, nhìn đến trẻ con đáng yêu cảu anh… Nghĩ như thế em vui lắm anh.”

Radio: “Ngoài hiên mưa rơi rơi, những giọt nước mắt không lời. Tình yêu đó sẽ mãi chỉ là giấc mơ những ngày thơ …”

Nhắm hờ đôi mắt để những lời bài hát thấm vào từng câu hỏi. Nhẹ nhàng với một nụ cười đến lạ, hàng nước mắt đã chạm đến khóe miệng … Và cô gái tiếp tục lá thư của mình.

Thư: “Anh ạ ! Chiều nay ở đây có mưa đó, anh biết không. Cơn mưa đầu hạ và nó bắt đầu ngay sau buổi thi của em. Lưỡng lự một chút trước khi đội mưa về phòng trọ. Em đã lo cho anh vì có lẽ lúc này anh cũng đang trên đường về. Em sợ anh ốm, em tưởng tượng ra anh phóng xe như thế nào trong trận mưa và không muốn tiếp tục với suy nghĩ đó nữa em đạt chân xuống đường. Như muốn cùng anh thưởng thức nó. Em tin như vậy cho đến khi về phòng trọ, dù quần áo ướt đầm dù mái tóc có bết thành từng mảng, chảy rò rò nước mà em vẫn vui. Nhưng anh mà biết chắc lại mắng em cho coi… Lâu lắm rồi em chẳng đi mưa mà, lâu lắm rồi em chẳng biết cảm giác này… “Cái gì vẫn có thể cháy trong mưa được hả anh”. Những cánh rơi ướt đầy nước long lanh, yếu đuối đến đẹp. Cũng một chiều sau mưa, anh còn nhớ không, bẻ cho em một cành phượng yếu đối, những cánh hoa vẫn cháy lên trong nước. “ Chúng thật mãnh liệt chúng vẫn cháy trong mưa, như chnhs ình yêu của anh dành cho em, mãi cháy sáng, dù cho …” Tiếng yêu đầu tiên của anh, nó làm dừng lại con tim của cô bé học trò cuối cấp. “Em cũng yêu anh” hôm đó và mãi đến bây giờ em chỉ muốn nói “yêu anh chỉ yêu mình anh thôi..”

Radio: “ Cuộc tình ngày nào nay cũng trôi xa mãi. Còn yêu nhau nữa không trái tim em như lặng câm… Yêu em yêu em mà sao vẫn cưa gian dối “

Trái tim nhỏ bé ấy chẳng lặng câm, nó đang thắt nghẹ lại, ép hàng lệ tuôn ra nhiều hơn, chẳng thể đừng được. Chẳng thể quen được dù chẳng phải lần đầu. Tình yêu phải trưng là đấu tranh… Cô gái hiểu được điều đó.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3955

Thư: “ Tuần nào mình cũng gặp nhau hoặc là em về hoặc là anh lên đây, chỉ cách nhau 40km, xa nhau 168 giờ mà em cứ ngỡ như xa xa thật xa ấy. Những nụ hôn xua tan nỗi nhớ những cái ôm xiết chặt của anh làm em thấy thật gần anh. Lúc đó anh thực sự chỉ là của riêng em thôi phải không anh ? Tình yêu là gì hả anh. Là mang lại cho nhau niềm vui, hạnh phúc, như thế thì mình yêu nhau. Hay là một sự thủy chung duy nhất, như thế thì …

Radio: “ Em tan đi trong nỗi xót xa riêng mình em, người ơi em muốn tin, tin tình yêu anh chân thành, dù em cố dấu nước mắt và thứ tha khi còn yêu…”

Lần này thì nó đã xé tan lòng cô gái ra làm nhiều mảng, tủi hờn, oán trách, “ tại sao lại như vậy chứ, tại sao. Tại sao anh quá tham lam” Nức nở như không thootd lên thành lời mà chẳng muốn cầm bút viết nữa. Chỉ thêm đau, thêm buồn…

Nhưng cuốn băng thì vẫn vô tình cứ tiếp tục từng vòng quay đi vào quặn đau, chẳn chịu dùng lại, chỉ có những áng mây chỉ có những cơn gió là hiểu cô. Ngoài trời mưa vẫn rơi…

Radio: “ Thôi mình xa cách thôi tình đã mất Em quay lưng đi cho nước mắt dâng tràn mi…”Tôi thật là một kẻ có lỗi khi nói sự thật về người bạn thân cho cô gái này nghe. Tôi cứ nghĩ họ yêu nhau…

Tình yêu thực sự – không còn là một sự bồng bột của một chàng công tử, không chơi bời kẻ hào hoa. Vì đã có lần nó nói với tôi về “gia đình “. Khi cái sự yêu đương chơi bời mà có bận tâm về gia đình thì thực sự nó đã lên một mức khác rồi. Tình yêu tôi tin là vậy? Còn bạn nghĩ sao? Và kết cục của lá thư hay câu truyện tình yêu này sẽ thế nào. Hãy để lại lời bình và nói lên suy nghĩ về tình yêu của bạn nhé. Bạn thân.


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?My8wNC8zMDRmMTRkMjg1ZjlmZmIwZmZiYmJkODQ3MGI3NjA2Z i5cUIbaBmUsICDN8RMaw4WeBdUngdWeBmmUsICgTmjGsCBUYSD EkMOjfE3hdUng7kgVMOiWeBXxmYWxzZQ




Trần Thế

Uờ
16-04-2010, 06:38 PM
Bao đêm em khóc

Biết rằng mọi chuyện rồi cũng sẽ qua, và nó đã thật sự qua đi, chỉ còn lại một chút của dư âm ngày xưa. Phải, làm sao có thể không còn dư âm cơ chứ, quá khứ của một người thì làm sao có thể quên được. Nhiều lúc có những suy nghĩ thật ngốc ngếch quên đi quá khứ, hay đại loại tỉnh dậy thì không còn nhớ gì hết. thật là ngốc nghếch quá đi.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3957

Ngày hôm nay, tôi thật sự nhận ra giá trị của một con người. Bản thân mỗi chúng ta chỉ có mình ta. Tôi đã từng tin, từng hy vọng, từng nhớ mong, từng chờ đợi, chờ đợi hơn 7 tháng sự trở lại của một con người nhưng hình như là vô vọng. Đúng là người ấy đã quay lại, quay lại và đến gặp tôi nhưng rồi sao, anh đến và đi như một cơn gió. Phải chăng sự chờ đợi của tôi là vô nghĩa, không nó không vô nghĩa khi sau chừng ấy thời gian tôi thật sự nhận ra đâu là gía trị thật của một người. Tôi không biết nên nói theo mọi người, anh không đáng để tôi phải chờ đợi, hay để biện minh cho chính bản thân mình chúng tôi không co phận, không thể thắng nổi ý trời. Tôi đã yêu, yêu anh thật nhiều, và tin anh la người mang lại hạnh phúc cho tôi,, qua bao sóng gió tôi cứ nghĩ rằng nó chỉ để chứng minh tình yêu anh dành cho tôi. Tuy nhiên cuộc đời không như chúng ta mong muốn, sóng gió ấy chỉ đủ để chứng tỏ rằng, tình yêu của anh dành cho tôi không đủ lớn để chống chọi lại với sức ép của gia đình, của tôn giáo. Hay là anh chỉ như cơn gió nhẹ thổi ngang qua cuộc đời tôi. Và ra đi để lại sự lưu luyến, xót thương của mình tôi, một người đi ngang đời tôi. Anh ra đi nhẹ nhàng nhưng nó mãi là niềm đau chôn sâu tận đáy lòng. Yêu anh nhưng không còn có quyền nói lên 3 chữ ấy.

Anh của ngày xưa em yêu đã khác quá nhiều, hôm nay anh không còn là người con trai mang lại niềm hy vọng cho em nữa. Anh thay đổi nhiều quá, anh không còn là anh của trước đây. Cũng có thể anh cố tình làm như thế để em nhìn thấy anh là một kẻ xấu xa và quên anh đi. Nhưng anh ơi làm sao quên được bây giờ, em yêu anh của ngày xưa, yêu anh của bây giờ, chưa bao giờ em cảm giác đau như chính lúc này, đau, tim như ai dang đâm hàng trâm mũi tên vào chính mình.

Em đã khóc khóc thật nhiều, khóc hơn 7 tháng trời, chỉ vì nỗi nhớ một người là anh. và giờ đây tôi đã nhận ra mình đang chờ đợi một người mãi không quay trở về. Anh từng nói hãy tin đi sẽ trở thành sự thật nhưng không nó không thành sự thật, lòng tin của tôi đã bị chính anh chôn vùi vào quá khứ. Em sẽ học cách sống không có anh, học cách quên anh đi, quên đi một người mãi mãi không quay trở về.


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZC9jYi9kY2I4NWE4NGY5MDYwYzAzZTAzY2NjMTg2OWY3MTgwM C5cUIbaBmUsICDN8QmFvInagaMEIMSQw6pcUIbaBIEVcUIbaBI EcUIbaBow7NjfELhdUngqNvInagaMEIFRoeXxmYWxzZQ




HCN

AyE
16-04-2010, 06:42 PM
Chiều nay trên phố chợt có cơn mưa bay

Mưa! Ngày hôm qua đã đi vào kỷ niệm! Hơn 5 năm để quên một chiều mưa, một dáng người trên con phố về! Cố gắng! Tự nhủ mình phải cố quên...


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=4019

Để không còn phải đau khổ nữa! Ừ! Thì cũng quên! Nhưng chỉ quên được một người đã khắc sâu vào trái tim trong một thời gian dài! Còn những hình ảnh của chiều mưa, và nụ cười, bóng dáng xưa thì ko thể! Bất cứ khi nào nhắm mắt lại đều thấy những hình ảnh ấy hiện ra trước mắt! Chẳng hề fai nhạt! Dáng một người! Trên con phố mưa!

Rồi một chiều mưa online... tôi tình cờ nghe được bài hát ấy... Buổi chiều mưa ngày xưa chợt trở về... không chỉ là những hình ảnh tôi mang theo trong hơn 5 năm qua... mà là cả những cảm xúc... tôi đã giấu kín trong tận đáy lòng dặn mình không được nhớ...


http://images.timnhanh.com/blog/200905/11/9228551242023076.gif

Chiều nay trên phố chợt có cơn mưa bay
Giọt mưa vội vã nhẹ rơi mắt người
Mưa có vui như em và anh
Và mưa vẫn thế nhẹ lắm khi bên anh
Vì mưa cũng biết, từ trong tim này
Mưa với anh tới sao ngọt ngào

Ngày ấy, tôi trông đáng thương trong bộ áo dài , nép mình trong mái hiên nhỏ trên phố. Rồi bất chợt bạn đến bên tôi. Ngọt ngào mà mộng ảo. "Về không?" Bạn khẽ hỏi. Chẳng hiểu tại sao lúc ấy tôi lại đồng ý bước cùng bạn trên lối về. Để rồi từ đó, bạn trở thành nhân vật chính trong giấc mơ cổ tích của đời tôi...

Lắng nghe mưa thầm hát
Từng giọt thấm ướt vai em
Mà lòng thấy ấm bên anh
Mỗi lúc bên nhau dưới mưa nồng nàn

Rồi những buổi chiều tan học, tôi vẫn trông thấy bạn trên con đường bóng nắng. Nhưng bạn trước tôi sau mà sao xa lạ quá! Tôi chẳng thể nói lời nào dù chỉ một câu chào thôi.Bạn thì cứ lạnh lùng bước...Hay bởi vì bạn không hề biết phía sau bạn, có một con nhóc nhút nhát chẳng dám mở lời... Lặng lẽ...và im lặng...cho đến khi ngã rẽ đã ở trước mặt...tôi ngậm ngùi luyến tiếc vì lại bỏ lỡ thêm một cơ hội trong cuộc đời...


http://images.timnhanh.com/blog/200904/30/7336201241080143.gif

Và những đêm, tôi vẫn mơ những giấc mơ ngọt ngào cổ tích. Những giấc mơ mà ở đó tôi là nàng công chúa xinh đẹp sánh bước bên bạn- chàng hoàng tử phiêu lãng. Để rồi mỗi sớm mai lên, trên con đường đến trường, tôi lại trở về giấc mơ của dời tôi, giấc mơ của hiện thực. Lại sẽ là một ngày dài chờ đợi, cho một điều chẳng bao giờ xảy ra.

Có chăng là một thoáng
Một lần hát khẽ bên em
Rằng trọn cuộc đời này sẽ mãi
Chẳng một lần cách xa nhau

Rồi tôi vẫn gặp bạn, nhưng chẳng thể nói ra điều mình muốn nói. Khoảng cách giữa tôi và bạn cứ lớn dần, lớn dần rồi trở nên bao la, rộng lớn. Để đến một ngày, tôi và bạn chợt như hai kẻ không quen. Giấc mơ một lần được cùng bạn bước trên con đường mưa ngày xưa, và bạn khẽ nắm tay tôi, mỉm cười với nụ cười thật ấm sẽ chẳng bao giờ có thể... Tôi buồn, nhưng không nói. Chỉ lặng lẽ mình tôi một lối đi về.


http://anhdepblog.com/graphics/rain/images/anhdepblog.com_rain46.gif

Mưa khóc lạnh lùng
Khi buồn và nhớ thương anh rất nhiều
Mưa có biết đợi chờ nhớ mong

Ngày... tháng... năm... Tôi đã chẳng thể trở thành nàng công chúa xinh đẹp kiêu hãnh đi bên hoàng tử. Và hoàng tử thì đã có một nàng công chúa xinh đẹp ở cạnh bên. Để bất chợt một sớm mai, có một nàng Lọ Lem ngồi khóc bên khung cửa sổ. Dòng đời vẫn trôi.....


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MC9kMi8wZDI3NjlkYTQ0YzmUsIC3YzQyMDRlZTM5MTBiYmE1M WFiNS5cUIbaBmUsICDN8TmUsICawYXxUaHXhdUng7MgQ2hpIC0 gTTRVfGZhWeBHNl




Rôbôt

Uờ
18-04-2010, 12:43 AM
Ngày xưa hai đứa!

Những câu hát ấy vô tình vang lên trong không gian vắng lặng càng làm cho tôi nhớ về anh,nhớ về những kỷ niệm của tuổi học trò đầy mơ mộng, trong sáng.

"Kỷ niệm ngày xưa hai đưa, thoáng đâu đây mối tình đắm say
Kỷ niệm ngày xưa hai đứa, nói yêu nhau thật lòng lâu lắm!
Đôi tim bé như say, khẽ nguyện cầu mình bên nhau mãi
Em khóc ước vai anh, sẽ thật buồn khi ta mất nhau."

Những câu hát ấy vô tình vang lên trong không gian vắng lặng càng làm cho tôi nhớ về anh,nhớ về những kỷ niệm của tuổi học trò đầy mơ mộng, trong sáng. Ngày ấy, chúng tôi ngây thơ và vụng dại quá, dù biết rằng thương nhau nhiều lắm nhưng chẳng bao giờ dám nói với nhau một lời thương nhớ,một lời hứa hẹn nào cả.

Mỗi ngày, gặp nhau ở lớp chỉ dám trao cho nhau một ánh mắt ấm áp, một nụ cười thật khẽ như để cùng động viên cho nhau vượt qua khó khăn cùng hướng đến tương lai tốt đẹp. Nhưng sự im lặng dường như chưa bao giờ đáng tin cậy cả, bên nhau bao năm, tôi biết tình yêu của mình đang lớn dần lên từng ngày nhưng khi hai đứa xa nhau thì mọi thứ chấm hết hoàn toàn. Khi không có điều kiện ở gần nhau nữa,thì những kỷ niệm trao cho nhau khi xưa không còn là gì cả.


http://a367.yahoofs.com/lifestory/DjDqohGGAhYjk__DOT__icHMRZDOfJFw--_2/blog/ap_20091030055738146.jpg?lb_____DdzMjpn5g

Mất hết thật rồi, bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu mơ ước của tôi đã không còn ý nghĩa gì nữa khi anh ra đi, anh đi trong im lặng, không một lời hứa hẹn cũng không một lời chia ly, để rồi từng ngày, từng ngày suốt năm năm qua, tôi vẫn nhớ nhung, vẫn ôm ấp một bóng hình mà tôi biết đã không còn là của mình nữa. Tôi không quên anh hay tôi không chấp nhận được rằng,anh đã quên tôi, lẽ nào anh là người vô tình thế sao? Làm sao anh có thể bỏ lại tôi cùng những kỷ niệm êm đềm, bỏ lại tất cả mà ra đi không luyến tiếc như thế...

Anh có biết hay không sao hững hờ tình tôi không thấy
Nơi đây vẫn riêng tôi nhớ mong hoài hình bóng xưa
Con tim bé thơ ngây thôi thật lòng cùng anh phút đầu
Sao giây phút thơ ngây nay vội vàng quên mất rồi

Năm năm, một khoảng thời gian khá dài có thể khiến cho con người quên đi nhiều thứ nhưng dường như nó quá ngắn ngủi đối với tôi khi những kỷ niệm ngày nào vẫn còn nguyên vẹn, những nụ cười, những lời nói của anh vẫn như còn quanh quẩn bên tôi.


http://a367.yahoofs.com/lifestory/DjDqohGGAhYjk__DOT__icHMRZDOfJFw--_2/blog/ap_20090926093442973.jpg?lb_____DtJlzmYEo

Bao nhiêu lần tôi tự nhủ với lòng mình rằng hãy quên anh đi, mọi thứ đã là quá khứ rồi nhưng cũng bấy nhiêu lần chính tôi là người làm trái lại điều đó. Tôi vẫn khao khát một ngày nào đó anh lại về bên tôi, cùng tôi xây đắp những ước mơ tưoi đẹp mà tôi đã thêu dệt nên, cùng nhau nhắc lại những kỷ niệm tươi ngày nào để tôi có thể nói với anh thật nhiều, thật nhiều những lời yêu thương cái điều mà ngày xưa tôi không làm được ấy... Nhưng rồi tôi như bừng tỉnh trong giấc mơ của chính mình, nước mắt lại lăn dài khi chợt nhận ra rằng, ngày xưa mãi mãi vẫn là ngày xưa...

Kỷ niệm ngày xưa hai đứa,đã xa nhau thật rồi có hay
Dại khờ vì anh không nói, nói yêu nhau khi còn hai đứa
Hôm nay đứng trông theo, bóng một người về nơi xa ấy
Anh có biết hay không,tiễn anh về tình tôi mất rồi...


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Yi84MS9iODE3YTJjZjg3MzNlNWNlNzg0MTUzMDMzOTI2Zjg3Z S5cUIbaBmUsICDN8TmfDoHkgeMawYSBoYWkgxJHhdUng6lhfEP hdUngqlcUIbaBIEx5fGZhWeBHNl



Nguyễn Thị Minh Nguyệt

AyE
18-04-2010, 12:44 AM
Lỗi lầm cây lá và gió

Mỗi sớm mai thức dậy, tôi đều đón nhận một điều tốt đẹp, mọi thứ trong cuộc sống của tôi đều suôn sẻ, tôi vẫn đi làm như mọi ngày, tôi vẫn nhìn lại, trên khoảng trời cao trong và xanh kia, từng bầy chim lượn lờ như chào đón một ngày mới. Và cũng từ những ngày bình thường ấy tôi mới phát hiện ra một điều, cuộc sống mới thật ý nghĩa làm sao.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=4018


Tại em rời xa anh hay là tại anh đã đánh mất em, anh vô dụng không biết giữ em ở lại em đã theo một hình bóng khác.

Tại em vô tình hay là tại anh đổi thay...

Anh thấy mình thật nhỏ bé, anh chưa làm điều gì là lớn lao cả. Vậy mà cứ tưởng là mình đã làm rất nhiều. Đối với họ, anh còn kém rất xa nhi! Nhưng cũng giống anh! anh chỉ làm cho em khóc! Những lúc em cần anh thì anh không ở bên em, Anh đã làm cho em mất niềm tin ở anh! Anh thật vô dụng.

Anh chẳng bao giờ biết là Cây yêu lá rất nhiều! Gió không dám nói tiếng tình yêu hoặc cũng có thể là Gió đã nói quá muộn... Anh hơn gió một cái, anh đã nói với em tình cảm của anh mặc dù là đã muộn rồi.

Nếu như Lá cũng nói cho Cây biết về tình cảm của mình nhi! hay chỉ là biểu hiện gì đó thôi. Chỉ cần như vậy thì Cây đã có thể can đảm hơn rồi đúng không em?

Còn em thì sao? Hãy viết lên suy nghĩ của em nhé!

Anh nhớ em!


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Yy9iZC9jYmQwYmJhM2M5MTUyNDkzNGE4YWExYzmUsIC4ODNmN GRjNC5cUIbaBmUsICDN8TOG7l2kgTOG6p20gQ8OieSBMw6EgVs OgIEdpw7N8TWldUngaCBI4WeBqxWeBmd8ZmFsmUsIC2U



Nguyễn Anh Vương

Uờ
22-04-2010, 12:52 AM
Trở về tuổi thơ với ´Mẹ yêu nhé´

Hôm nay, tình cờ vào trang blog của một người đồng nghiệp của mình và thấy tại đây có để bài hát ´Mẹ yêu nhé´, đeo headphone vào nghe tự dưng cảm thấy tâm trạng khác lạ.


Ngày trước, khi mình nghe này cũng cảm thấy bình thường thôi vì nội dung đơn giản là tình cảm của một đứa con lớn nghĩ về người mẹ yêu quý của mình, nhưng chắc chắn sau hôm nay suy nghĩ của mình sẽ khác về bài hát này.

Bài hát nhẹ nhàng như đưa tôi về những ngày còn bé mình được sống cùng mẹ. Sinh ra trong hoàn cảnh kém may mắn là không có cha bên mình, dường như mẹ đã bù đắp cho tôi hơn gấp đôi tình thương ấy của cha, và trong tôi hình bóng cha dường đã không còn nữa. Để có được những suy nghĩ chính chắn như ngày hôm nay chính mẹ đã truyền đạt cho tôi.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3936

Vì tương lai cho tôi cho gia đình, giờ đây mẹ đã không còn sống gần bên tôi nữa. Chính những ngày tháng sống xa mẹ tôi mới thấy được mình còn non kém như thế nào trong những va chạm đầu tiên của mình trên đường đời. Ngày trước làm gì hay đi đâu tôi luôn được mẹ dặn dò và chỉ bảo kỹ lưỡng nhưng nay thì tất cả đều tự tôi quyết định thực hiện. Nếu thành công thì tôi sẽ tự tin hơn và nếu thất bại tôi sẽ học được nhiều điều hơn.

"Giờ lớn khôn, con bước trên đường đời, lòng vững tin luôn có mẹ nhìn theo"

Giờ đây, mỗi bước đi của con trên đường đời sẽ không còn sự dìu dắt của bất kỳ ai nữa mà chính con sẽ tự đi lấy, thành hay bại đều sẽ do con tự quyết. Tuy nhiên, con vẫn tin rằng dù cho mẹ ở đâu hay làm gì đi chăng nữa thì mẹ vẫn sẽ luôn ủng hộ tinh thần cho con, luôn bên con chia sẻ niềm vui của mỗi thành công mà con mang về hoặc khuyên bảo mỗi khi con đang buồn hoặc vấp phải những thất bại.

Cám ơn những ngày không có mẹ gần bên đã giúp con biết tự lập hơn, biết tự lo cho bản thân hơn.

Cám ơn những ngày không có mẹ gần bên đã giúp con hiểu nhiều hơn về những va chạm trong cuộc sống hằng ngày, con đã tự tin tự mình vượt qua mà không cần phải có mẹ bên cạnh mình để che chở, chỉ bảo.

Cám ơn những ngày không có mẹ gần bên đã giúp con trưởng thành hơn, biết suy nghĩ lo lắng cho từng người thân trong gia đình hơn, không còn hời hợt như trước nữa.

Cám ơn những ngày không có mẹ gần bên đã giúp con biết suy nghĩ nhiều hơn cho tương lai, biết tự mình vẽ ra con đường cho mình đi và nỗ lực để đạt được ước mơ mà con mong ước.

Và cuối cùng cám ơn những ngày không có mẹ gần bên đã giúp con yêu mẹ nhiều hơn!

Mẹ yêu nhé


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Mi9hNS8yYTU2NmU0OWVlOGYwNTmUsIC4MWUxZmQwNTkzZDg5Z TVhNC5cUIbaBmUsICDN8TeG6dUngSBZw6p1IE5ow6l8WeG6vIn agaME24gVHJhWeBmmUsICgLSBZ4WeBq_WeBiBOaGl8ZmFsmUsI C2U



Trương Tuấn Đạt

Má Lúm
23-04-2010, 07:55 AM
Every Day I Love You - Boyzone

Đã có lúc em nghĩ rằng, có những điều chẳng thể thành hiện thực. Mãi mãi chỉ là giấc mơ và giấc mơ ngày mai sẽ tan biến vào sự bộn bề của đời thường…Nhưng từ trái tim em cảm nhận rất rõ lúc anh đến bên giúp em thêm tin tưởng vào những ước mơ. Bất giác mỉm cười vì giấc mơ của em đã thành sự thật, đến tình cờ và giản dị sau những cố gắng.

I don't know, but I believe
That some things are meant to be
And that you'll make a better me
Everyday I love you

Em không lý giải được, nhưng em tin rằng
Có một điều gì đó vô cùng có ý nghĩa đã đến
Anh khiến em sống tốt hơn…
Mỗi ngày em yêu anh hơn


http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/20/2009/02/anhtin3/love1.jpg

I never thought that dreams came true
But you showed me that they do
You know that I learn somethng new
Everyday I love you

Em chưa từng nghĩ những giấc mơ của mình thành sự thật
Nhưng chính anh đã chỉ cho em thấy điều đó hoàn toàn có thể đến
Em nhận ra một điều thật mới
Em yêu anh mỗi ngày

'Cus I believe that destiny
Is out of our control (don't you know that I do)
And you'll never live until you love
With all your heart and soul.

Em chưa từng tin vào số mệnh, chỉ nghĩ rằng nếu cố gắng hết mình sẽ được đền đáp những gì mong muốn. Cho đến khi em không thể thắng nổi đinh mệnh: Ta chưa sống thực sự cho đến khi ta biết yêu bằng cả trái tim và tâm hồn vốn có.

Hãy mỉm cười và khóc cùng em suốt cuộc đời này nhé bởi mỗi ngày em yêu anh nhiều hơn!

Mỗi ngày thêm đong đầy hạnh phúc bên anh!


Hà Hant


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Yi83ZS9iN2U4MGFmYTE4ZDA2ZmRkM2RkOWY5ZmE0NGI1MWZjM C5cUIbaBmUsICDN8RXZlmUsICnkgRGF5IEkgTG92ZSBZWeB3V8 Qm95em9dUngZXxmYWxzZQ

☆ snow flowers ☆
24-04-2010, 07:21 AM
"Tấm ảnh cũ" - một cảm xúc nhe nhói...

http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW66FDBU||4&songID=0&autoplay=false&wmode=transparent

Trong một lần vô tình, bắt gặp nụ cười anh trong một tấm ảnh tưởng như đã quên lãng, tôi lại khóc.
Mỗi đêm, tôi lại nghe bài hát, như một lời nói thay cho nỗi lòng tôi bây giờ

"Bỗng em nhận thấy môi anh dường như đã lâu không cười.
Những nụ cười của anh sao gần đây như bớt vui tươi."

Dù đã chia tay, nhưng em vẫn hy vọng nhìn thấy nụ cười ấy - nụ cười đã giúp em vượt qua nỗi đau tột cùng. Anh có biết lòng em đã quặng thắt biết bao khi anh đã đánh mất nụ cười xưa, vì em ?!?

Hãy bình yên anh nhé, đừng buồn vì em đã nói lời chia tay... Em xin lỗi anh !

"Trái tim khờ của em cũng nhận ra đổi thay mơ hồ.
Có đôi lần ước mơ như nụ cười ngày xưa em nhớ."

Có lẽ thời gian đã làm nhạt phai hình bóng em trong anh, nhưng anh không nhận ra được điều đó...

Hãy bình yên anh nhé, dù em có rời xa anh. Nhưng ở phương trời nào em cũng bên anh...

"Em sẽ ngồi sát bên để cùng anh sẽ chia vui buồn.
Để em lại thấy anh với nụ cười em đã yêu thương."

Nhưng anh không hiểu, anh không hiểu cho lòng em... Anh không thể quên được em sao ? Em cũng vậy, làm sao đây... Tình cảm của anh bây giờ với em chỉ là những sự đau khổ, anh... thương hại em...

"Vì tim em mong manh, vì yêu anh quá nhiều nên đôi lần em rơi nước mắt.
Chẳng phải vì cô đơn, mà vì anh giấu kín, để lòng em cứ lo, cứ buồn."

Thôi thì anh nhé, thời gian làm mình chia tay nhau, nhưng nó sẽ giúp làm lành những vết thương ấy. Anh hãy quên em đi, em sẽ rất vui khi nhìn lại những nụ cười của anh. Một cô gái khác tốt hơn em, hiểu anh hơn em, và sẽ thay em tìm lại cho anh những nụ cười... Em, còn lại đây, chúc phúc cho anh... Cố lên, mối tình đầu của em... Rời xa anh, nó rất đau... nhưng không như vậy em sẽ không thể thấy lại những nụ cười em đã từng yêu thương...

"Em sẽ giành cho anh 1 ngàn câu yêu thương cho nụ cười ấy mau trở về"

---- Khép lại những trang nhật kí, tấm ảnh đã ở bên cạnh anh, nó không thuộc về em ----

AyE
26-04-2010, 10:40 PM
Mất em

Chả biết tại sao và từ bao giờ anh đã mất em. Lại 1 lần nữa nghe Noo Phước Thịnh hát rằng Mất em... một giọt nước mắt rơi, rồi hai giọt thắm ướt đôi bờ mi…

Tình yêu thì không có lỗi. Đã có lúc anh oán trách sao mình lại gặp nhau để em phải đau khổ. Nhưng cuộc sống là vậy, phải trải qua đắng cay ngọt bùi mình mới thấy trân trọng những gì đang có phải không em. Từ đau khổ mình mới có được hạnh phúc trọn vẹn. Anh đã tưởng rằng sẽ chẳng phải xa em, ngỡ mình sẽ hạnh phúc bên em lâu dài, không thay đổi… Anh cứ nghĩ mình không thể sống thiếu em… Anh đã chịu nhiều những cái nhói đau,Anh đã sợ con tim không chịu nổi, Anh đã khát khao, đã ước ao Anh giữ em ở lại, Anh đã tưởng rằng em cũng chẳng muốn em đi…


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3924

Trên đời này... có 1 thứ tình cảm đau đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất... thứ tình cảm mà một người như anh lúc nào cũng quan niệm cái gì không thuộc về mình thì có cố vẫn vĩnh viễn không thuộc về mình, không bao giờ đủ kiên nhẫn để theo đuổi... Đó là tình yêu… Là nước mắt thì bao giờ cũng mặn. Dù là của em hay là của anh, dù của bất cứ ai, dù khóc cho hôm nay, ngày mai hay ngày xưa, dù là tập khóc hay khóc vì thói quen... bao giờ nước mắt cũng vẫn mặn như thế. Giá mà một lúc nào đó, vô tình thôi, em bỗng nhiên biết được anh đã yêu em nhiều đến thế nào. Anh tin em vô cùng, hy vọng vào em rất nhiều. Anh đã từng để mất em một lần rồi, làm sao anh có thể chịu đựng thêm một lần nữa?

Mất rồi... em đã rời xa khỏi thế giới này rồi…
... Đã biết rằng quên là sẽ nhớ
... Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
... Quên rồi quên, quên càng thêm nhớ
... Nhớ rồi nhớ, để mãi mãi không quên...

Hôm nay anh đã mất em. Sự bắt đầu của mình rất gian nan nhưng kết thúc sao nhẹ nhàng mà cay đắng thế.

Cái ngày anh không bao giờ mong đợi đã đến, dù rằng anh biết mình sẽ mất em ngay khi mới bắt đầu yêu em. Em có một thế giới riêng cho mình, một thế giới mà anh không thể cùng đi được. Kết thúc cay đắng đối với anh nhưng anh nghĩ nó sẽ đem đến cho em sự bình yên và thanh thản.

Anh đã từng rất hạnh phúc khi mình bên nhau.


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Zi9lNS9mZTU2OTQ5M2I5MjljYzk5Y2I3MzmUsIC2YmM4ODdmZ DI0MS5cUIbaBmUsICDN8TeG6pXQgRW18Tm9vInagaMEIFBoxrD hdUng5cUIbaBjIFRo4WeBdUngLWeBmggfGZhWeBHNl



Lê Viết Thưởng

Uờ
29-04-2010, 09:02 PM
Ngày hôm qua là thế

Trời bắt đầu chuyển mùa. Thoang thoảng trong gió chút hương Ngọc lan thơm rưng rức. Trên những con đường, những đám lá cây trút ào ạt từng đợt, từng đợt, rồi bất chợt những con đường đầy nắng và lá vàng ấy chìm trong màn mưa trắng xóa…


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3920

Mưa tạnh, một chút nắng hanh hao theo những cơn gió trải mượt trên đường. Em đứng đây, giữa khoảnh khắc chớm thu này, hoàng hồn lãng đãng rơi - cảnh vật này, gió và bầu trời này như một sự lặp lại, giống như ngày mình quen nhau a ạ. Những hình ảnh vẫn nguyên vẹn trong em như chỉ mới ngày hôm qua thôi - ngày hôm qua không xa và cũng chẳng gần.

Ngày hôm qua của 1 chiều lang thang trên đồng cỏ, nằm trốn vào cỏ ngắm trộm trời xanh. Rồi ngồi bên nhau cỏ mát, nhìn hoàng hôn rụng rơi nhẹ nhàng như thơ thẩn mà bình yên. Lúc đó muốn được nắm thật chặt đôi bàn tay ấy, thong rong trên cỏ. Gió mơn man trên trán , những câu chuyện và những tiếng cười giòn tan bay theo gió. Nhưng đã xa rồi, dù em có mong ước được như ngày đó, thì điều mong ước dẫu bình thường ấy chắc cũng khó 1 lần đến nữa, vì anh từng nói “cảm xúc lúc đó khác, bây giờ khác”. Ngày hôm qua là thế mà, có những điều em nhớ còn anh thì chót quên…

Những cảm xúc lãng đãng này khiến em muốn chìm mình trong giai điệu nhẹ bẫng mà da diết của “Ngày hôm qua là thế”, để nghe những nỗi niềm khó gọi thành tên, để thấy những hình ảnh và câu chuyện về hai người, những hình ảnh giống như em và anh của ngày “hôm qua”- dù vẫn bên nhau mà sao như đang cách xa vời vợi. Để rồi có nhiều khi em tự hỏi có phải “mình cô đơn giữa đời nhau”?

Những giai điệu nhẹ nhàng vang lên, cùng những ca từ buông thõng xuống như một tiếng thở dài kéo những cảm xúc quay về với ngày hôm qua của ký ức. Ở trong ký ức ấy của anh đầy ăm ắp hình ảnh của em, nhưng sao nhạt nhoà và mong manh quá. Kỷ niệm của hai người là những mảnh ký ức được chắp nhặt từ những mảnh vụn của những lãng quên và rơi rớt, của nụ hôn mơ hồ còn xót lại trong miền quên lãng…

Ngày hôm qua là thế, chìm khuất trong mưa xóa nhoà
Nhìn em đi lặng lẽ qua những buồn vui.
Ngày hôm qua là thế, từ tháng năm cũ tìm về
Tìm trong em nụ hôn quên lãng đầu tiên.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3549

Còn với em ngày hôm qua, là khi anh mỉm cười thật tươi tạm biệt em và anh đã quên nắm chặt bàn tay em, quên nhìn vào mắt em bằng ánh mắt đầy tình cảm - kỳ lạ (khiến em thẹn thùng) giống như những ngày hôm qua xa xôi trước. Chỉ là im lặng thế thôi, nhìn theo phía em đi đến khi em chìm khuất, em nhạt nhoà giữa màn mưa và đêm tối… Anh vẫn ở đây, tình yêu vẫn ở đây mà sao em không thể chạm vào, phải chăng vì trong anh những xúc cảm rung động của ngày hôm qua đã vĩnh viễn ở lại với ngày hôm qua?

Anh có biết không, em đang bước đi chỉ mình em giữa những rộng dài của nắng, gió, những con đường những hàng cây, của quá khứ và hiện tại đan chéo. Nhưng xúc cảm và yêu thương trong em vẫn nguyên vẹn mặc cho “ Ngày hôm qua, dù nắng bôi xóa, dù mưa còn rơi”. Dù thời gian và nắng mưa vẫn xoá dần đi dấu vết của ngày hôm qua thì càng khắc sâu hơn những dấu vết ấy vào ký ức của em.

Lời bài hát cứ chầm chậm rơi giữa những nốt nhạc mong manh mà réo rắt tựa hồ như những kỷ niệm trong trẻo nhưng ray rứt đầy luyến tiếc. Chỉ một chút man mác, chỉ một chút u buồn nhưng không u ám, không sầu thảm.

Một sớm mai nắng về trên hàng cây và gió tha thiết
Chỉ có em biết nơi nào đại dương vẫn khát khao
Chỉ có em biết từng đêm, từng đêm tỉnh giấc
Chợt thấy ta giữa xa lạ nơi nào.

Vàng phai đi mùa thu để lá hoa bớt phiền muộn
Ở ngoài kia còn có mây trắng trời xanh
Ngày hôm qua mình đã mơ ước, một ước mơ dẫu bình thường
Ngồi bên em, hoàng hôn đâu đó rụng rơi

Ngày hôm qua của một thời, anh đã từng nói chỉ có một người – là em mới nhìn thấu trái tim anh, thấy những âu lo, muộn phiền trong lòng, và cũng chỉ riêng em mới thấy những phút giây anh thổn thức… Em đã từng, đã từng hạnh phúc vì em có thể khiến anh cười, khiến anh thấy bình yên và hạnh phúc, vì em được biết với anh em luôn mang những ánh mắt và những nụ cười giòn tan – trong trẻo và tươi mới xoá đi những âu lo nhọc nhằn nơi anh… Nhưng giờ đã khác rồi, không còn là những chiều ngồi bên nhau giữa mênh mông cỏ mát cùng nhìn phía hoàng hôn rơi rụng với những câu chuyện vu vơ và cũng không còn những tiếng cười giòn tan bay theo gió nữa. Hình ảnh ấy, cảm xúc ấy cũng như hoàng hôn đã rơi rụng rồi, chỉ còn là mơ ước, dù là ước mơ giản đơn thôi mà cũng khó thể một lần đến nữa.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3919

Phải chăng vì em đôi khi cứ muộn phiền những điều vẩn vơ, phải chẳng vì em cứ hay lan man và phiêu diêu quá - giống như anh từng nói, khiến anh muộn phiền? Phải chăng vì đôi khi anh hờ hững, anh cố giấu trái tim mình, khiến em thấy lòng chơi vơi, hụt hẫng? Vắng xa đi những tiếng cười giòn tan, vắng xa đi những yêu thương nhẹ nhàng, chỉ còn lại những vết rạn trên giọt sương thuỷ tinh, nối dài thêm khoảng cách em và anh. Hay bởi vì “ngày hôm qua là thế”, đã xa rồi, chỉ là quá khứ, chỉ là kỷ niệm, ngày hôm qua đã cất giấu hết những thương yêu dịu dàng nơi anh, để em mải miết kiếm tìm, để em mệt nhoài níu về quá khứ?

Ngày hôm qua cạn lối, chỉ có anh trước biển rộng
Chợt nhân ra mình cô đơn giữa đời nhau.


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NS81OS81NTk3NjJmN2E4ZWQ2ZTRhNTUwODA3OGUwNTU4MjViM i5cUIbaBmUsICDN8TmfDoHkgaMO0WeBSBxdWEgWeBMOgIHRo4W eBq_fFF1YW5nIETFqW5nfGZhWeBHNl



Trần Thị Lan Hương

AyE
29-04-2010, 09:03 PM
Quá khứ tặng tương lai... một tình yêu

Khi xưa ta bé ta chơi, đôi ta chơi bắn súng khơi khơi, chơi công an truy bắt quân gian, anh hiên ngang giơ súng ngay em, bang bang, anh bắn em bang bang em ngã trên sân, bang bang...



http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3922

Mỗi khi lòng buồn hắn lại núp mình nơi góc phòng ,gác đầu lên cửa sổ hững hờ nhìn xa xăm thả hồn mình theo nốt nhạc "Khi xưa ta bé, bang bang", chỉ có nghe nhạc hắn mới thấy lòng ấm êm và rồi bao kỷ đẹp trong veo, thơ ngây của tuổi thơ lại hiện về.

Nhớ những buổi chiều chơi đuổi bắt hay tắm sông cùng bé, có khi cùng nhau giữa nắng trưa tung tăng trong gió thả diều hay cùng nhau chơi trò cô dâu chú rể, hắn kết một vòng hoa dại trắng đội lên đầu bé rồi đeo vào tay bé một chiếc nhẫn được tết bằng cỏ may. Trong nắng sóng sông quê hai đưa cùng hứa hẹn :”Sẽ lấy nhau làm vợ chồng” nghengô nghê trẻ con làm sao!

Những hôm khác chúng lại chơi trò công an bắt cướp. Là con trai, hắn “xung phong” làm cướp. Cây súng gỗ trên tay hắn lăm lăm chĩa vào bé bóp cò, miệng kêu bang bang, bé luýnh quýnh ngã gục xuống sân giả vờ chết. Hắn chạy tới véo cái thật mạnh vào má bé xem bé chết thật chưa. Chắc đau điếng, bé bật dậy trả đòn. Sợ quá hắn tót lên ngọn cây cười khì…, lung lay nhành cây hắn chọc giận, bé đứng dưới dỗi hờn mắt đượm buồn chạy đi…

Vậy đó, thời gian trôi mau, vết nhòa tháng năm dần phủ mờ lên những ký ức đẹp hôm nào, bên cạnh hắn bây giờ không còn bé như ngày xưa nữa. Bé đã đi về nơi xa, phương xa lắm! Để hắn buồn trong nỗi nhớ vu vơ, hoài mong đến hao gầy. Những đêm dài quạnh quẽ ,vùi sâu trong kỷ niệm, hắn vẫn an lòng gối đầu lên những giấc mơ. Hắn mơ thấy hắn và bé đang làm lễ cưới, một lễ cưới thực sự của hai người đã trưởng thành. Không một khách mời, chỉ có hai đứa đứng trước nhà thờ làm lễ. Ánh mắt bé long lanh nhìn hắn, mặt rạng ngời hắn cũng tràn ngập niềm vui. Vẫn vòng hoa xinh trên tóc, bé chìa tay ra để hắn đeo nhẫn thì bỗng cơn gió dữ từ đâu ùa tới cuốn bé bay đi mất. Giật mình tỉnh dậy hắn lặng lẽ khóc trong đêm ,giọt nước mắt mong nhớ người! Tại sao lại không để cho hôn lễ được trọn vẹn?! Tại sao lại cướp mất bé của hắn? Tại sao? Tại sao chứ?! Những câu hỏi không mong được hồi âm vẫn bám víu trong đầu hắn.

Chiều nay hắn lang thang trên bờ sông xưa ngắm lũ trẻ vui đùa, thỉnh thoảng lại thấy chạnh lòng khi bắt gặp bóng dáng hai đưa trẻ năm xưa. Và vẫn còn đó dòng sông tuổi thơ, dữ dằn khi lũ cuốn đôi bờ, quặn khô mình khi hè sang nắng cháy, nay xanh màu nước biếc êm trôi. Bỗng dưng hắn rùng mình, một cảm giác quen thuộc như trong giấc mơ đêm qua của hắn ,nhưng hắn đủ tỉnh táo để biết hắn đang không mơ. Một cơn gió mạnh ùa tới thổi bay từng vạt lá khô xào xạc, có tiếng bước chân đi tới rất gần, một bóng dáng thân thương ghé ngồi bên hắn, hương tóc thơm phảng phất âm nồng. Ngoái nhìn sang một cảm xúc dâng tràn mãnh liệt, là bé! Hắn không tin vào mắt mình nữa, khẽ khàng hắn nắm lấy tay bé thật chặt như sợ rằng gió vô tình rồi sẽ lại cuốn bé đi. Bé gục đầu kề vai hắn yên bình. Trong thoáng chốc cả hai nhanh chóng tan ra như những cơn gió hòa vào làm một bay đi…

Tiếng súng khi xưa: Bang! Bang!
Ta sẽ không quên bao giờ
Bao năm qua ta đã hai mươi
Câu yêu đương đã đến cho đôi
Môi hôn thay câu nói thơ ngây
Chơi yêu thay chơi bắt nhau vui

Đâu đó khúc ca "Khi xưa ta bé" lại vang lên nhưng đã không còn mang dư âm nỗi buồn da diết như ngày trước nữa.


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MS82ZC8xNmRiZjU3YjExNTBjNzUxNzJmMTUyODg1ODlmMjhkO S5cUIbaBmUsICDN8S2hpIFjGsGEgVGEgQsOpfE3hdUngq90IE5 n4WeBdUngNYyAcUIbaBIFTDdUngW5nIEzDom18ZmFsmUsIC2U



Nguyễn Chí Thanh

AyE
04-05-2010, 11:08 PM
Mỉm cười khi anh ra đi

Tự nhiên hôm nay lại nghe thấy bài “Mỉm cười khi anh ra đi" của Đông Nhi, em lại thấy nhớ anh .Đã một thời gian dài kể từ ngày em gây ra những lỗi lầm chúng ta đã không gặp lại nhau , những lỗi lầm đều bắt nguồn tự sự ích kỉ , vô tâm của em.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3958

Em biết thời gian đó anh vô cùng đau khổ nhưng bây giờ khi mọi thứ đi qua thì anh không còn là anh của ngày trước nữa, anh đã không còn tin vào những người bên anh, anh sống buông thả và em, em không có quyền bình luận về nó, vì chính em đã là tác giả gây ra cơ mà. Anh như cơn gió thoảng qua trong cuộc đời em và kì lạ là nó lại để lại cho em những dư âm không dứt. Anh đã nói là sẽ mãi yêu em, bên em luôn cần có em… nhưng lúc đó chỉ là lúc chúng ta yêu nhau mà thôi. Còn bây giờ anh không còn yêu em nữa thì tất cả chỉ là Quá Khứ!



Em không biết phải làm gì để chuộc lại những lỗi lầm, để níu giữ anh lại nhưng có lẽ là em không nên làm thế, không nên giữ những thứ không thuộc về mình. Phải không anh? Bây giờ và mãi về sau anh không còn là tình yêu của em nữa, cho nên anh hãy sống thật hạnh phúc! Có những người gặp rồi ta sẽ quên cũng có những người trọn cuộc đời không thể quên , và với em, anh là như thế! Em chưa gặp được ai có thể yêu em như anh, và cũng chưa có ai để em yêu như yêu anh hết ! Không phải so sánh ở mức độ chân thành, nhiều hay ít mà là … là gì anh nhỉ? Là … một tình yêu theo cách riêng của em.

Bây giờ thật sự em muốn biết anh ra sao rồi, cuộc sống thế nào. Nhưng anh lại không trả lời bất cứ câu hỏi nào của em cả điều đó làm em thật sự thất vọng.



Thật lâu rồi em không nói ra cảm xúc của mình nhưng hôm nay em lại nhớ anh, nhớ cái gì đó đã mất mà cái gì mất đi lại không tiếc huống hồ là một thứ vô cùng quí giá. Nhưng chỉ hôm nay nữa thôi rồi em sẽ quên hết, quên hết về anh để bắt đầu cuộc sống mới, một ngày mai mà không còn có anh bên cạnh che chở & bảo vệ. Em biết anh cũng có những tự trọng, những lí do của riêng mình và em luôn tôn trọng điều đó, dù nó là giả dối. Mưa to quá anh ạ, ngày xưa mỗi đêm mưa em đều nằm nhớ về anh, nhưng bây giờ… lại rất trống rỗng, không biết có ai nhớ đến em không, còn em thì chẳng có ai để nhớ, tình cảm của em chưa đủ lớn để người khác hiểu. Em đã cho qua rất nhiều thứ để có được tâm trạng như bây giờ.



Em không còn là đứa ngốc của anh nữa rồi, “Ngốc” của anh chỉ biết đến anh , cười khi bên anh và khóc khi nhớ anh… Với em, anh từng là một phần của cuộc sống này, mất anh rồi, cuộc sống của em luôn có một lỗ hổng nhưng em sẽ dần dần thay thế anh bằng một thứ tình cảm khác. Có người đã nói là cách tốt nhất để giữ lời hứa là đừng bao giờ hứa, nhưng anh hứa rất nhiều rồi anh lại quên bây giờ một mình em giấu nó đi trong tim mãi mãi… thời gian sẽ trả lời tất cả anh nhỉ. Đôi tình nhân thiếu vắng một người… Cố gắng mỉm cười, nước mắt nghẹn lời… em chỉ muốn sẽ được sống , sống trọn đời bên anh...


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS8xYi9lMWIzM2Y5OTM1MmE5ZGQ2MzmUsICyYmU0ZGYzZTgyY 2M5ZS5cUIbaBmUsICDN8TeG7iW0gQ8aw4WeBdUngdaSBLaGkgQ W5oIFJhIMSQaXzEkMO0WeBmmUsICgTmhpfGZhWeBHNl



Trần Vũ Luân Phương

Uờ
14-05-2010, 10:59 PM
Ở nơi đó nắng đã thành hoa…

Mỗi lần nghe ca khúc “Hoa nắng”,trong lòng em lại dâng lên những cảm xúc dịu kì về nắng, về em, về anh và về ngày định mệnh nắng đã se kết em và anh…


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=2906

Ngày qua phố, thấy em khẽ nhìn
Nhìn em bước nắng xuyên gót mềm
Nhẹ bàn chân vui trên hè phố quen
Lòng chợt thấy, gió đang khẽ cười

Anh vẫn hát một đoạn ngắn như thế rồi nheo mắt nhìn em và hỏi: "Biết ngày ấy anh thích em vì điều gì không?”

Có phải chăng vì…

Em nồng nàn...?

Em tươi vui...?

Em như những vạt nắng vàng. Anh thích nhìn em mỗi sớm mai đến trường. Tà áo lướt nhẹ giữa trời hanh hao nắng. Từng giọt nắng xuyên qua kẽ lá, in xuống áo em những hình thù bé nhỏ. Anh trêu em áo vương đầy hoa kìa… là hoa nắng đấy!

Ngày ngày, em cũng như người thiếu nữ trong bài hát kia, tóc trần đi giữa nắng vàng. Nắng tinh nghịch trên khóe môi em cười. Nắng soi nghiêng mái tóc cho em nét duyên. Em vô tư như nắng vậy…

Nhẹ nhàng vui bước biết đâu người dõi theo

Đến một ngày, bên em không chỉ có nắng… mà còn có một người yêu nắng như em. Đó là anh! Câu hát Và ngày mới nắng buông hoa cười… Chợt như ai đó, đến bên cùng sánh đôi cứ ngân theo mỗi bước chân ta đến trường.

Cứ như thế những ngày ta quen nhau, cũng in hình của nắng. Anh nói em mang tính cách lạ kì. Tính cách của nắng. Nắng vô tư, trẻ con là khi trưa hè. Những lúc như thế nắng hay hờn giỗi, chiếu xuống mặt đường cái bỏng rát đến đỏ da. Rồi cũng rất nhanh, nắng dịu lại vỗ về khi hoàng hôn buông xuống. Em cũng thế. Dễ vui như nắng sớm, dễ giận như nắng trưa và dễ quên như nắng chiều.

Anh bảo em nóng nảy quá. Ừ, bởi em là cô bé nắng mai. Anh bảo em hay giận vu vơ. Ừ, vì em là thiếu nữ nắng trưa. Anh bảo em sao mau thôi hờn giỗi, mau ngả vào lòng anh... Ừ, bởi em là con gái nắng chiều.

Rồi bỗng một ngày…

Và hè phố vắng bóng em gió thôi đùa
Mưa lang thang rơi rơi bước chân buồn
Âm thầm trên phố dài
Chiều không nắng người đi khuất

Anh đã quên rồi những ngày nắng. Anh đã đi rất xa, rất xa về cuối phố, nơi nắng không còn đơm những nụ hoa...

Lần đầu tiên, nắng để lại trong em kí ức buồn… về một bóng hình. Nhưng em vẫn yêu nắng, yêu những gì nắng đã mang đến cho em ngày ấy. Cơn mưa đã qua đi, những ngày buồn đã trôi dần. Giờ đây em không hờn trách anh nữa. Bởi Mây buồn xa khuất rồi. Nhìn lại phố như trời chợt nắng…, bởi em đã hiểu rằng đôi khi vì cuộc sống, người ta vô tình xa nhau.

Dù đã xa nhau, trong lòng em, tình yêu dành cho anh vẫn vẹn nguyên như nắng vậy. Nắng đẹp, long lanh và nồng ấm. Nắng ở đâu cũng thế, dù sa mạc hay vùng cực, nắng vẫn thế thôi, vẫn trong suốt, không mùi, không vị, vẫn mang sứ mệnh truyền ấm áp đến vạn vật. Em gửi đến anh cả ca khúc Hoa Nắng này nữa, vì đó là một phần kỉ niệm chúng mình, vì những điều mà ca từ toát lên dường như có những chắt chiu xúc cảm của mối tình đầu trong sáng, ngây ngô mà rất đẹp ta đã có.

Ở nơi đó, anh đọc những dòng này, nắng đã thành những nụ hoa chưa?


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?OS8zMy85MzM4ZjI5YWM0NGQ1OWQ4NzE1MzYxNzU2NjU1OWM0M C5cUIbaBmUsICDN8SG9hIE7hdUngq9dUngZ3xIWeB8OgWeBmmU sICgSOG6o2l8ZmFsmUsIC2U



Lê Hoàng Phương Thảo

AyE
14-05-2010, 11:01 PM
Nỗi nhớ theo màn mưa

Ngoài trời mưa vẫn rơi, như bức tranh mang bao nhiêu ưu phiền. Lạnh bờ vai nhớ ai, mang hết tâm tư trong đêm buồn mưa...

Có bao giờ ta tự hỏi, tại sao mưa luôn gắn liền với nỗi buồn? Có phải vì mưa là nước mắt của trời, là giọt buồn mà thiên thần tình yêu chia sẻ với những mối tình ngang trái!!! Trong một đêm mưa lạnh lẽo, ngồi cô đơn trước khung cửa sổ hoang vắng, tâm hồn tôi chợt yếu đuối vô cùng. Tôi nhớ về quá khứ đã qua, về cuộc tình đã đi vào dĩ vãng. Tôi hi vọng mưa sẽ cuốn đi những gì đã đi xa, nhưng sao càng nhìn mưa rơi, tôi lại càng muốn khóc...


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=4024

Dù rằng mưa sẽ tan nhưng có tan đâu bao nhiêu nỗi buồn
Cố đem những kỷ niệm theo màn mưa...

Nếu bạn là tôi, bạn sẽ nghĩ gì khi những hạt mưa buông xuống??? Có ai nhìn thấy mưa lại cảm thấy vui, nhất là khi trong lòng có biết bao tâm sự. Tôi đã từng rũ bỏ một tình yêu để tìm đến một người khác, nhưng rồi cuối cùng chỉ còn lại mình tôi. Tôi phải trách ai bây giờ, phải khóc như thế nào mới có thể quên đi lầm lỗi. Anh có biết rằng, chỉ có anh mới có thể lau vệt nước mắt chảy dài trên đôi má tôi, chỉ có bờ vai của anh mới là điểm tựa yên bình nhất cho trái tim băng giá này. Nhưng anh không biết được điều đó....

Vì sao anh cố chấp, yêu một người để chia tay với một người
Để rồi em lại quên mau từng yêu thương mình trao nhau
Để rồi em xa anh như anh từng xa
Một người yêu lúc trước đã yêu anh chờ anh từng ngày mỏi mòn
Mà giờ đây chỉ còn nỗi nhớ theo hạt mưa...

Đúng! Yêu thương hôm qua chỉ còn là nỗi nhớ theo màn mưa, không ai có thể níu kéo được những hạt mưa vô tình ấy. Dẫu biết như thế nhưng sao tôi vẫn đợi chờ, tôi vẫn hi vọng một ngày nào đó anh sẽ quay về... Anh nhất định sẽ quay về...

Ngày vẫn nhớ, đêm lại chờ tình yêu rồi sẽ quay về
Một người đã từng yêu anh để rồi anh lại yêu em mà tại sao đôi ta không chung đường đi
Để giọt mưa cứ mãi, mãi thấm sâu làm tim anh đây thêm nhớ em
Chỉ còn đây từng nỗi nhớ rớt theo hạt mưa...

Cảm ơn Ngô Kiến Huy đã cùng tâm sự với tôi qua bài hát này. Giọng hát truyền cảm, ấm nồng của anh làm tôi bật khóc vì nỗi buồn chợt dâng trào trong kí ức. Hi vọng tình yêu sẽ quay trở lại...


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZC9mMy9kZjM0MjE5YTE5MWI0MzNhMjAwODZhODmUsIC3NjmUs IC1MTZlZS5cUIbaBmUsICDN8TdUngG7l2kgTmjhdUng5sgVGhl WeByBNw6BdUngIE3GsGF8TmfDcUIbaBCBLaeG6vInagaME24gS HV5fGZhWeBHNl


Nguyễn Hồ Ngọc Quỳnh

Uờ
14-05-2010, 11:05 PM
´Khóc thêm lần nữa´ - Nốt lặng cho tình đầu!

Vuốt lại mái tóc để có thể đứng vững trước những cơn gió biển đang lùa vào một cách cô thức và ào ạt, trong cái nồng nàn tình tứ của những đôi tình nhân, lọt thỏm trong góc quen ta chợt nhận ra mình trong nhạc khúc thân thương.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=2968

Đây không phải là lần đầu tiên ta nghe “Khóc thêm lần nữa” và chắc chắn cũng không thể là lần cuối cho những xúc cảm đã, đang và sẽ mãi chảy trong trái tim này. Giọng hát của Bảo Thy hoà cùng tiếng sóng, tiếng gió, tiếng người cười nói và rạn vỡ trong mơ hồ nỗi nhớ. Chỉ là những lời hát, chỉ là những ca từ thôi nhưng sao nghe tê tái và thổn thức cõi lòng đến thế. Chỉ là một người quen, một người quen xa lạ thôi nhưng sao chẳng thể quên - Vẫn nhớ, một nỗi nhớ riêng mang và da diết đến là thế.

Tại sao càng cố phủi bỏ những hạt cát bám vào chân thì nó lại càng dính chặt hơn? Tại sao cứ muốn quên thì lại nhớ nhiều hơn, nhớ quay quắt đến lạ, nhớ đến lặng người. Chợt cười với cái ý nghĩ “kết thúc có nghĩa là bắt đầu” - Ừ thì khi bài ca kết thúc là máy nghe nhạc MP3 đau đớn trong bàn tay nắm chặt, đôi chân vô hồn neo bờ kí ức quen.

Có những lối đi không hẹn mà về, có những thói quen chẳng thể nào bỏ được. Ta lại viết tên Anh như bao lần khác, lại vẽ trái tim bao quanh, lại ngập ngừng viết tên ta cạnh bên và rồi bất lực vì không thể giữ lại khi sóng xô bờ. Không nền nhạc, không giai điệu nhưng nhạc khúc ấy cứ văng vẳng trong đêm sâu lắng!

Tay vẫn cầm tay đó thôi. Vẫn là khi tay trái đau thì tay phải săn sóc, vẫn là khi tay phải rã rời là tay trái nâng niu, vẫn là thế cho những giấc mơ đêm...

Lại nghe tiếng sóng, không đơn giản chỉ là tiếng gió chạm vào biển mà còn là tiếng nỗi đau chạm thật nhẹ, thật khẽ vào trái tim. Những ký ức mơ hồ hiện lên theo nhịp đập của thời gian, kỳ lạ nhỉ - Ta nhận vơ vào mình xúc cảm của người nhạc sĩ, ta đắm chìm trong tiếng hát đau đáu một nỗi niềm của người ca sĩ.

Trong nhạc khúc không có lấy một lời yêu nhưng sao ta cảm nhận rất rõ tình yêu mãnh liệt đang âm ỉ cháy giữa lòng biển giá băng. Và hình như ta cũng thế - Người đâu phải là của riêng ta mà ta cứ muốn giữ lấy cho riêng mình. Một năm bảy tháng hai mươi tám ngày ta nhớ anh trong từng phút giây - Một năm sáu tháng anh yêu người con gái khác, mở lời là tiếng yêu để kết thúc là dang là dở...Có những người đến rồi đi, có những bài ca nghe chỉ một lần và đi vào quên lãng, chỉ có “Khóc thêm lần nữa” đồng hành cùng ta trên đoạn đường tình.

Những tưởng là sẽ vui, sẽ hạnh phúc khi anh tìm được hạnh phúc mà sao những giọt nước mắt cứ trào ra vô cớ theo những cơn mưa lạ của đất trời. Trước mặt là mưa, sau lưng là mưa thì việc gì phải kiếm tìm cho đúng nghĩa nữa cơ chứ.

Một tháng, hai tháng rồi năm tháng... qua bao cung bậc của trái tim, cứ ngỡ là lòng nguội lạnh, cứ ngỡ là sẽ coi nhau như người xa lạ nhưng vẫn cứ khóc, khóc vì lời thú nhận chân thành của kẻ đa tình... Và có lẽ đó là lần cuối ta khóc cho người!

Rồi người ta cũng đã bỏ anh mà đi như những người con gái trước đó còn ta thì chẳng thể trở về bên anh như lúc xưa... Và nhạc khúc ấy lại bùng lên thứ tình cảm vĩnh cửu trong những giai điệu cuối.

Vâng! Ta yêu người, vẫn chờ người và vẫn mong người hạnh phúc. Những hờn giận vô cớ giờ rất xa xôi, những lời yêu có lẽ không khi nào được nhắc lại và cũng có thể ta sẽ lạc nhau giữa đường tình trăm ngã. Có thể ta sẽ yêu một ai đó không là anh, cũng có thể không thể quên anh nhưng vẫn sống một cuộc đời thầm lặng... Nhưng khi “Khóc thêm lần nữa” được cất lên là ta vẫn chỉ hướng về anh - Bây giờ và mãi mãi!


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MC82Mi8wNjI2YzA0Mzk2OGVmMTYxNTViNmQ4MjlmNzI4MWQ1M i5cUIbaBmUsICDN8S2jDs2MgVGjDqm0gTOG6p24gTdUngG7r2F 8QdUngG6o28gVGh5fGZhWeBHNl



Nguyễn Thanh Tâm

AyE
14-05-2010, 11:41 PM
Lắng nghe ´Khúc mưa´

Đêm rơi chầm chậm, đêm co ro một chút buồn rơi rả rích trong mưa. Tiếng mưa thỏ thẻ kể chuyện tình trên mái ngói. Hình như có 1 người đang ngồi thức - đang nghe trộm câu chuyện tình mưa kể, và rồi bất chợt mưa tràn vào ký ức để lại nhớ mong, thổn thức.

Rồi bỗng chốc, bao nhiêu kỷ niệm, bao nhức nhối em cố giấu nhẹm trong lòng tuôn trào ra cùng tiếng mưa nức nở. Sao trời mưa, sao mưa làm em nhớ? Giá như, giá như “trời đừng mưa và em đừng nhớ”, nhưng làm sao khác được, trời vẫn mưa và em lại nhớ.


http://gala.news.zing.vn/celano/staticView.aspx?hID=3237

Ngồi im lặng, lắng nghe tiếng thở dài của mưa, lắng nghe nỗi khắc khoải cô đơn của em và cả của mưa nữa, em thấy mình trong mưa, mưa thấy mình trong em. Tự nhiên em lại cầm điện thoại lên, một cách vô thức em bấm số máy quen thuộc và nghe “Khúc mưa”, lâu lắm rồi em chưa nghe lại bài hát này - bản nhạc chờ quen thuộc của anh dành cho em. Thoáng giật mình, vẫn là bài hát ấy, với những giai điệu chầm chậm vang lên như tiếng mưa rơi, rơi vào lòng tê buốt.

Tháng sáu, mưa, mưa.
Giá trời đừng mưa, và anh đừng nhớ.
Trời không mưa và anh không nhớ, anh còn biết làm gì.

Phải chăng anh đang nhớ, nỗi nhớ này cho em, hay không còn là dành cho riêng em nữa? Không tiếng ngắt máy, cũng không tiếng trả lời, chỉ những giai điệu vang lên giữa mong manh nào nhớ, nào chờ, giữa im lặng của những nỗi cồn cào rơi rớt. Em cúp máy, dù lòng giằng xé giữa nỗi kiêu căng đầy tự ái với một tình yêu vẫn đầy ăm ắp, nguyên vẹn. Nhưng thôi, đã xa rồi tình yêu nơi anh dành cho em, em không muốn mình đứng chơi vơi mãi dù trái tim vẫn khắc đầy dấu nhớ, em sẽ không cố níu để mình càng trượt ngã nữa. Và em tự cho mình lắng nghe “ Khúc mưa” để đắm chìm trong xúc cảm tan chảy theo tiếng nhạc, để nhìn thấu trái tim mình. Hình như nhạc sĩ Phú Quang viết bài hát này cho em, hình như Hồng Nhung đang hát bằng cảm xúc của trái tim em? …

Em như hạt mưa trên phố xưa,
Nuôi kỷ niệm bám hoài trí nhớ.
Kỷ niệm như rêu, anh níu vào trượt ngã.
Tình xưa giờ quá xa.

Có ngộ nhận không nhỉ, chắc là một chút thôi. Vì em giống như những hạt mưa mà, bay mãi, rơi mãi, khóc mãi để cứ cố trườn về những ngày xưa em chưa thể nào quên. Kỷ niệm mà em “nuôi hoài” trong “trí nhớ” về anh và em ký ức một thời yêu thương và những chiều lang thang đôi bàn tay xiết chặt, thì thầm hát “Khúc mưa”, có phải đó là định mệnh, là dự cảm của những điều sẽ - bây giờ là đã xảy ra? Kỷ niệm ấy như rêu phủ kín câu chuyện em và anh, em đã níu vào để một mình trượt ngã. Em cứ mãi mộng mơ rồi cũng vẫn phải tin “Tình xưa giờ quá xa”, quá xa rồi, xa thật rồi anh ạ.

Tháng sáu trời buồn,
Tháng sáu riêng anh, bầy chim sẻ hiên nhà bay mất
Như em như em…

Trời buồn, trời than khóc để tiếng mưa thổn thức. Riêng em vẫn nhặt nhạnh những miên man, kể lể cùng mưa với riêng mưa thôi. Anh đã “bay đi” như “bầy chim sẻ” trước “hiên nhà”, như những cánh bồ công anh phiêu du cùng gió.
Một mình em lặng im nghe lòng thổn thức, giữa những giai điệu lãng đãng. Em biết chẳng thể nào níu kéo được. Em biết chuyện của chúng mình lơ như sông…


http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?YS8wYS9hMGEzMmUxOTJkNmVkYjViNTEwNTY5MGI4ZDY2M2M4N y5cUIbaBmUsICDN8S2jDdUngmMgTmUsICawYXxI4WeBdUngTWe BmmUsICgTmh1WeBmd8ZmFsmUsIC2U



Lang Thang Mùa Đông

ThienThienAnh
05-06-2010, 02:08 PM
Mãi Là Em!


Finally I realizied that
I’m nothing without you...
I was so wrong
Forgive me!...


Một thước phim quay chậm... nhân vật chính trong phim là hai...
Sao giờ đây... mình anh?
Nụ cười em... trong vắt...
Và giờ nước mắt anh





Rơi





.....




Lặng người. Là em.. trong tay một kẻ khác. Em vẫn cười... sao lại buồn hơn?Vì ai?...

Không hiểu vì sao em ra đi... không hiểu vì sao em rời bỏ. Đọng lại nỗi khắc khoải trong từng con gió khóc. Ngày em quay bước... Và mưa.

Cứ ra đi, nếu em thấy... nơi ấy bình yên.



Padocheoreom buswojin nae mam
Baramcheoreom heundeullineun nae mam
Yeongicheoreom sarajin nae saran
Munsincheoreom jiwojijiga anha
Hansumman ttangi kkeojira swijyo
Nae gaseumsogen meonjiman ssahijyo Say Goodbye.



Anh sẽ bình an và hạnh phúc nhé, vì em. Em ra đi, một mai sẽ thấy anh cười...

Một vòng tay khác, có nhẹ nhàng nhưng không ấm áp.. như anh.
Một dịu dàng nhưng gọi về nỗi nhớ....
Một nụ cười nhưng em biết.. vì ai.

Ánh mắt anh nhìn... một niềm đau. Nhưng em cười, quay bước, một vòng tay khác. Rồi hãy cười anh nhé... có niềm đau cứ mãi mãi về em.



Đêm. Mưa. Rạn vỡ. Đau điên cuồng nhưng gió khóc lạnh khô... Em có bình yên?



Đau mình em. Nước mắt nghẹn trong trái tim em đang ngày dần vụn vỡ. Muốn gọi tên anh trong phút giây mình em chống chọi...
Phải cố lên... em tập đứng lên và bước đi ... dù khuỵu ngã. Cười lên anh nhé.


....



Ngày gió khóc.




Và giờ anh nhận ra... mãi mãi không thể thiếu vắng bóng hình em.
Giọt lệ anh trào dâng... con phố xưa lẻ loi.
Một mình anh chạy đua với gió, với thời gian... Người hỡi đừng ra đi, hãy chờ anh.
Nhất định hãy chờ anh...


Dorabojimalgo tteonagara tto nareul chatjimalgo saragara
Neoreul saranghaetgie huhoeeopgie johatdeon gieongman gajyeogara
Geureokjeoreok chamabolmanhae geureokjeoreok gyeondyeonaelmanhae
Neon geureolsurok haengbokhaeyadwae haruharu mudyeojyeogane




Một mình em buốt giá. Căn phòng trắng này thiếu vắng một vòng tay. Sắp mãi mãi rời xa, người có biết em muốn thấy lắm... ngày xưa... cùng anh. Từng cơn đau, xung quanh em lạnh buốt. Thế gian này sẽ vắng bóng hình em. Gọi tên anh. Giọt lệ trào khoé mi.

Người có biết...? Đếm từng phút cuối cùng, một bóng hình anh...


Charari mannaji anhatdeoramyeon deol apeultende UM
Yeongwonhi hamkkehajadeon geu yaksok ijen
Chueoge mudeodugil barae baby neol wihae gidohae


....


Cầm trong tay chiếc nhẫn của tình yêu, sao giờ đây mình anh chống chọi. Muốn đạp tung cánh cửa ôm lấy mái tóc em. Tại sao lặng lẽ một niềm đau, tại sao không để người đau ấy là anh?

Anh đã đến rồi đây. Xin hãy để anh được nhìn thấy em cười!


Và giờ anh lặng câm. Khoảng trắng ấy vỡ oà. Gió khóc, em biết không người ơi!



Oh girl
I cry cry
Yo my all
Say Goobye... bye

Oh my love
Don’t lie lie
Yo my heart
Say Goodbye...



http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin2.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Ni9iOC82YjgyNzA5NDE3NjEzOTUwYWI1YmRmYmFhMzFkZThhM C5cUIbaBmUsICDN8SGFydSBIYXJ1fEJpZyBCYW5nfGZhWeBHNl


PS: Cho một giai điệu hay. :)

ngọc lưu ly
29-06-2010, 02:50 AM
"EM VỀ TINH KHÔI" - CÓ CHĂNG TÌNH YÊU EM DÀNH CHO ANH?


http://images.timnhanh.com/blog/200810/02/7854521222920653.jpg

Một góc Quán quen với những nốt nhạc dịu nhẹ, một khung cửa sổ nhỏ nhìn ra từng tia nắng hanh hao nhạt màu mây trắng. Chợt nhớ đến lời yêu hôm qua vô tình muốn nói, ngẫm lại thấy thật vô nghĩa và sáo rỗng. Có chăng đó là tình yêu, hay chỉ đơn giản là chút giả dối ngay cả chính bản thân mình, nụ cười cũng chợt thấy vô cảm. Đôi khi trong lòng cảm thấy một chút xót xa.




Tình yêu là gì? bản thân cũng chưa nắm rõ khái niệm đó, mặc dù lúc trước có thể đứng trước lớp tự tin nói nguyên một lèo các khái niệm về tình yêu, như thể biết rõ nằm lòng từng ngóc ngách và cung bậc của cảm xúc.







Có thể em còn quá trẻ để có thể hiểu hết những gì đang đến trong cuộc đời mình, chỉ biết rằng tình cảm của em rất đơn giản và chân thành , em yêu mến cuộc đời mình và tự hào nói với mọi người rằng em rất hạnh phúc. Vậy thì tại sao em lại đi tìm kiếm tình yêu trong những gì vồn mỏng manh và ảo tưởng?


Em sẽ yêu anh, nhưng tình yêu đó sẽ đi về đâu, đi về tiềm thức,nỗi nhớ, chờ mong hay hoài niệm. Lạc lối rồi thì có thể quay lại không?






Dấu chấm hỏi lững lờ giữa thinh không. Hôm qua vui vì em có anh là bạn, hôm nay cũng vui vì điều đó, và em mong rằng ngày mai niềm vui đó trong em không tắt. Em không muốn bắt đầu chuyện gì với anh, vì em chợt linh cảm thấy rằng cái gì vốn dĩ đã bắt đầu thì rồi cũng đến hồi kết thúc, rồi đây chúng ta sẽ đi qua nhau và chỉ để lại cho nhau chút hoài niệm tiếc nuối.







Vậy thì thôi, đừng bắt đầu anh nhé để cảm giác yêu thương mến mộ vẫn còn trinh nguyên, trong sáng, để em trở thành nỗi khắc khoải chờ mong trong anh, và để anh sẽ mãi là người bạn mà em yêu quý.
Nhịp khúc dạo đầu của một bài hát mà em cố tình mở lên, anh có nghe không lời bài hát ngân vang.
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin2.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?OC85OC84OTg2NzM0NWViZDRmMDgyZWQ0MTA3MzE4ZmQ4NjmUs IC3NC5cUIbaBmUsICDN8RW0gVdUngG7gSBUaW5oIEcUIbaBow7 RpfFRy4WeBqnWeBiBUaHUgSMOgfGZhWeBHNl
Bờ vai ơi đừng quá nghiêng nghiêng. Đánh rơi buổi chiều thơm ngát. Làn môi ơi đừng quá run run. Lỡ tia nắng hồng tan mất, Xin âu lo không về qua đây. Xin thương yêu dâng thành mê say. Xin cho ta nhìn ngắm lung linh. Từ đáy đôi mắt... rất trong

Bàn tay em là cánh sen thơm. Ướp trong vòng đêm mái tóc. Nụ thanh xuân còn ấp e nơi. Nét xinh áo lụa thơ ngây, Xin trăm năm em về tinh khôi. Đôi tay ta dang rộng hân hoan. Xin cho ta một khắc reo ca. Vui cùng em

Vì biết đâu có đôi lúc em xa vời vợi
Biết đâu có đôi lúc con tim nghẹn lời
Biết đâu có đôi lúc ta quên chờ đợi
Kề bên nhau quên một chiếc hôn
Biết đâu sớm mai nắng nghe phơi cuộc tình
Biết đâu sớm mai gió tan cơn mộng lành
Biết đâu biết đâu đấy xin em lòng thành
Và xin cất lấy trái tim nay...
Nhớ nhung... phút giây...

Vì biết đâu cánh mây trắng yêu em gọi mời
Biết đâu gió tha thiết mang em về trời
Biết đâu bỗng em thấy tim ta chật chội
Và em tan đi cùng ánh sương...
Biết đâu bỗng em thấy đôi chân mỏi mệt
Biết đâu bỗng em thấy sông Thương cạn kiệt
Biết đâu bỗng mưa nắng gieo tim buồn phiền
Và em sẽ cất cánh tung trời...
Hóa thân... giấc mơ..
Và em sẽ cất cánh phương nào... thênh thang... mây khói.

Anh có thấy không biển vẫn dịu êm và hiền hòa ôm vào lòng muôn nỗi nhớ lung linh!!

☆ snow flowers ☆
21-09-2010, 12:00 AM
Em nên dừng lại hay tiếp tục, hả anh ?

.
.


http://i721.photobucket.com/albums/ww220/hientrang_2009/f433.jpg


Dường như những nụ hôn nhạt dần.
Dường như những vòng tay không ấm.
Dường như những bước chân anh và em lỗi nhịp.
Dường như tiếng cười không còn vui.

Và như thế, dường như em phải chấp nhận: anh đã không còn yêu em !

Em như người mộng du, tự áp mình vào một con đường ngã ba tận cùng. Anh có hiểu những gì em nói ?

.
.


Em chờ cuối con đường,và nếu chẳng gặp anh em đành nhìn tình yêu bước qua dù cho tim anh đau xót xa.
Trong lòng em, một điều gì cứ thôi thúc em, mưốn em rời xa anh. Tại một góc khuất nào đó, anh đã vô tình đánh mất em, anh đã quay đi và biến mất...

Là anh đánh mất em, hay em đã đánh mất anh ?

Em không biết, em chẳng biết là gì. Em chỉ thấy lòng mình cồn cào, vì nhớ anh. Nước mắt cay lắm anh à, anh chẳng bên em nữa rồi !

.
.


Em chờ cuối con đường,và nếu có gặp anh
em sẽ cười như lúc xưa ta nhìn thấy nhau.....

Em đã mong được như thế, em mong mình lại được mỉm cười như thế, trước mặt anh. Nhưng có lẽ khi tiếp tục yêu anh, tiếp tục bên anh... thì em sẽ tiếp tục đau khổ vì anh.

Liệu em có còn sức để chịu đựng không anh ?

.
.

Trong giấc mơ, em lưôn nhớ về quá khứ, về sự chờ đợi...

Có lẽ là như vậy, có lẽ em sẽ lại đợi. Chỉ là đợi, điều ấy không thể quyết định là tiếp tục hay dừng lại.

Và em chờ câu trả lời, ở nơi anh...

http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW6IF888||4&songID=0&autoplay=false&wmode=transparent

chiptran
16-11-2010, 08:56 AM
KHOẢNG LẶNG PHÍA SAU THẦY

Nguyễn Ngọc Thiện

Có những giờ ra chơi em xoè tay buộc gió

Có lúc nào bất chợt thấy thầy cuối hành lang

Thầy đứng một mình thôi, vòng khói thuốc lung linh

Đan thành làn mây trắng bay vào chốn mù khơi

Có những giờ ra chơi em ko còn vô tư

Khi thấy thầy in bóng, hun hút cuối hành lang.

Thầy nghĩ gì thầy ơi! có bụi phấn rơi rơi

Rơi rơi bạc tóc thầy, rơi rơi bạc nếp nhăn

Em nhớ mãi thầy ơi! em nhớ mãi thầy ơi!
http://www.nhaccuatui.com/m/_RL7C6dAg8

Những giai điệu trầm bỗng, du dương lan toả bởi tiếng đệm gõ nhẹ nhàng của ghita khiến câu hát như muốn rơi theo hạt bụi mờ xa trong đuôi mắt.

Đám học trò như những chuyến đò ngày ngày tiếp nối tháng năm đi qua dòng sông rộng vô bờ. ” Thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ”, còn cô bé học trò vẫn hồn nhiên nheo mắt theo câu hát “Có những giờ ra chơi em xoè tay buộc gió”. Tôi nghe man mác nơi nào đó của tuổi còn thơ “ngày hai buổi đến trường/ yêu quê hương qua từng trang sách vở…”. Thầy dạy tôi từng câu chữ thơm màu mực tím thân thương.

Ai có ngỡ ngàng, khi “bất chợt thấy thầy cuối hành lang” – phải chăng đó mới là lúc đứa học trò ngây ngô chợt nhận ra bao nỗi khó nhọc hằn sâu nơi đáy mắt.

Và cả những đám khói cuộn tròn thành ánh sáng lung linh trên tay thầy, hay bởi sự ưu tư nặng trĩu?… Tưởng chừng như những vòng khói thuốc huyền diệu kia cũng vội đan quyện để rồi “bay vào chốn mù khơi”

“Thầy đứng một mình thôi, vòng khói thuốc lung linh

Đan thành làn mây trắng bay vào chốn mù khơi”

Lòng thầy cao cả lắm. Rộng mênh mông như biển trời xanh thắm. Bao la hơn cả vũ trụ đầy nắng gió kia. Ai biết mỗi khoảnh khắc khi câu hát cất lên giữa giờ ra chơi, “em vẫn xoè tay buộc gió”… hồn nhiên như cây cỏ bên đời.

Nhưng, tôi đã đi qua cái tuổi của tháng năm xưa để “không còn vô tư” nữa. Và khi tôi đứng trên bục giảng hàng ngày mới chợt nhận ra những hạt bụi cũng đang bay bay trên tóc mình. Học trò của tôi vẫn nở nụ cười tươi để trong những giờ ra chơi. Tôi ngày xưa, bỗng hiểu vẫn “Có những giờ ra chơi em ko còn vô tư”. Để lắng đọng trong đôi dòng cảm xúc:
“Khi thấy thầy in bóng, hun hút cuối hành lang.
Thầy nghĩ gì thầy ơi! có bụi phấn rơi rơi
Rơi rơi bạc tóc thầy, rơi rơi bạc nếp nhăn
Em nhớ mãi thầy ơi! em nhớ mãi thầy ơi!”

Điệp khúc cuối cùng, như một lời cảm niệm, để “em” trong câu hát không còn vô tư nữa, để “em” hiểu được bụi phấn vẫn đang rơi