PDA

Xem đầy đủ chức năng : chờ



wizard_dark
02-05-2009, 02:51 AM
chờ một chút bình yên tràn về trong tâm hồn...
chờ bình yên

chờ một chút hương tháng 5 thoảng qua làm dịu đi cái nóng oi bức nhừng ngày hè
chờ làn h­ương

chờ cơn mưa đầu hạ cuốn trôi những đau thương bao phủ lên người
chờ cơn mưa

nhìn lên đồng hồ....giờ đã là 10h kém....vậy sao em vẫn cón ngồi đây,trong quán cà phê quen thuộc của am và anh. nhìn qua khung cửa sổ đang đẫm nước mưa... lòng đường hôm nay sao bỗng nhiên vắng lặng hẳn. không còn người qua lại ồn ào , tấp nập như mọi hôm,không còn tiếng sáo diều vi vu của lũ nhóc bên khoảng đất trông đối diện,không còn hình ảnh anh ướt sũng chạy vội vào quán chỉ vì muốn gặp em, chờ !!!...
từ ngày ấy, cái ngày em k hề muốn nó đến....nhưng đó cũng là qui luật thôi anh à, em hiểu anh, em thông cảm cho anh,mặc dù anh ra đi ko nói lời nào với em,k 1 lời chào,k 1 dòng thư.... nhưng em nghĩ a đi vì a cũng có lý do riêng của a, vì chắc e k là ng hoàn hảo trong mắt a,vì rằng e luôn mang lại cho a quá nhiều rắc rối...Vì thế e sẽ k đi tìm a, sẽ k phải làm a bận tâm về e nữa....chúc a sẽ hạnh phúc...giờ đây ly cà phê e uống sao chẳng còn nghe vị đắng nữa...chắc vì e đã k còn cảm giác nữa rồi
thay vì đi tìm anh, chạy lòng vòng hết những chỗ chúng ta đã từng đi qua, e sẽ chỉ ngồi đây , sẽ chỉ chờ a mà thôi...
a biết k, giờ đã là 3 tháng kể từ ngày ấy rồi, vậy mà a vẫn chưa quay lại,nhưng k sao,e vẫn chờ a đấy thôi....vì e sợ nếu e ngưng việc chờ đợi này, sẽ đến 1 lúc a về....thì......
tiếng leng keng từ cái chuông trên cánh cửa quán khi tôi bước ra reo lên lần thứ 91....tôi bước thật nhanh trên đường như tránh những hạt mưa đang trút xuống.....
chạy thật nhanh... giờ tôi muốn chạy thật nhanh... để k còn khoảng trống nào trong đầu dành cho anh.... nhưng sao nước mắt lại chảy ra thế này, k đâu chắc là nước mưa đấy thôi.....
Rầm......
tôi va phải 1 vật , à k 1 người nào đấy , mà tôi cũng chẳng biết nữa, tôi k quan tâm, vì tôi đang phải ôm đầu vì cú va chạm.
-xin lỗi cô có sao k?
hình như sau cú ngã vừa rồi đầu óc tôi trờ nên mụ mị.....chắc chắn k phải giọng nói đó .....
-ưm... tôi k sao
tôi nhìn lên, định chỉ trích người giao hàng_giờ mới xác định đc vì chiếc tạp đề ng đó đang đeo....
NGHẸN !
sao thế này? cổ họng tôi k thể thốt ra thêm từ nào nữa...a...a....anh , là a , đúng là a, k phải ai khác.
- cô k sao thật chứ, chân cô đang chảy máu kìa , nhà tôi gần đây,cô qua nhà để tôi băng vết thương lại giúp cô, xin lỗi, tại tôi vội quá.
..............................
chuyện sau đó tôi xin k kể tiếp vì giờ tôi đã biết đc vẫn còn, vẫn luôn chờ đợi tôi, bằng chứng là chiếc nhẫn của tôi tặng a, a vẫn còn đeo nó trên tay, cho dù a k biết ai đã tặng nó cho a ...
.....mỉm cười hạnh phúc
.....chờ anh
..... và giờ em đã lại có a, 1 lần nữa
bầu trời hôm nay vẫn mưa nhiều nhưng sao lại trong xanh thế nhỉ?
..... -chào e ,đợi a lâu k?
-anh lại ướt sũng rồi ( cười tươi )