PDA

Xem đầy đủ chức năng : Thơ về Cha - Mẹ



ngocnu
10-07-2007, 10:27 PM
Ba đã đi rồi chỉ còn lại mẹ thôi
Vắt kiệt sức mình nuôi đàn con khôn lớn
Thời bao cấp lo ăn từng bữa một
Bóng mẹ ngả dài trên vách từng đêm
Bàn tay chai xâu từng sợi chỉ mềm
Những bướm hoa hiện lên trên vải trắng
Bàn tay ấy chẻ củi, nhào than, làm toàn việc nặng
Ba mất rồi mẹ gánh cả non sông
Sáng thức giấc trứơc cả mặt trời hồng
Tất tả gọi các con rồi vội vàng lên lớp
Trang giáo án đêm qua thấm cả dòng nước mắt
Con biết đêm về mẹ nhớ ba nhiều hơn.
Con mới bảy tuổi thôi nên chỉ biết giận hờn
Mỗi khi có người đàn ông nào đến chơi thăm mẹ
Mẹ lặng lẽ lắc đầu nhìn đàn con thơ trẻ
Mẹ sẽ gánh một mình không san sẻ cùng ai...
Con ngủ say, mẹ thức suốt đêm dài
Công việc hết rồi vẫn không sao ngủ được
Giá bây giờ con được một điều ước
Chỉ mong trở về ngày tháng ấy xa xôi
Con sẽ không giận hờn nếu ai đến nhà chơi
Để giờ mẹ không cô đơn lẻ bóng...

7/7/2007
Vân Hồng
(st)

Thienmy
30-08-2007, 11:18 PM
Nếu ai hỏi – con sẽ nói về mẹ
Người mẹ hiền vĩ đại của con
Suốt một đời mẹ tần tảo hy sinh
Với niềm tin tương lai con rạng rỡ.

Mẹ dạy con từ lời ăn tiếng nói
Cách cúi chào một dạ hai thưa
Mẹ dạy con may vá thêu thùa
Dạy đánh cờ dạy cả làm thơ.

Có những lúc con cứng đầu khó bảo
Mẹ nhẹ nhàng phân tích đúng sai
“Con - chị cả phải là gương sáng
Để các em theo đó mà làm”.

Đậu đại học con rời làng quê nhỏ
Tiễn con đi hôm ấy trời mưa
Đường lầy lội hòa cùng nước mắt mẹ
Con ba lô giọt nước mắt ngắn dài
Mẹ quay đầu vẫy tay dần xa khuất
Vành xe lăn con tiếng nấc nghẹn ngào
Khung cửa kính dáng mẹ gầy trong vạt nắng ban mai.

<ST?>