Xem đầy đủ chức năng : làm sao em biết...?
love...forever
26-03-2009, 08:53 PM
Ngộ nhận?...Phải chăng Em đang ngộ nhận? Em đang tự cho mình cái quyền làm chính bản thân mình tổn thương?
Sao con tim yếu đuối quá thế ?Sao lại tự làm mình tổn thương nhiều thế?
Em là đứa sống trong tình cảm mà,lúc nào cũng muốn được quan tâm mà,vậy sao Em lại để tim mình quan tâm dến một người lạnh lùng như Anh.Anh chưa bao giờ quan tâm đến Em dù chỉ là một lời nhắn. Vì sao thế Anh?
Nếu là ngộ nhận tại sao những suy nghĩ về Anh cứ chiếm lấy tâm trí Em?Tại sao E không thể không nghĩ đến Anh ?tại sao trong cơn mộng mị, những giấc mơ lại cứ có Anh?Anh cứ cười đùa cùng Em,che trở cho E?
Làm sao Em biết tình cảm trong Em giờ đây?Em phải làm sao khi hàng ngày cứ phải gặp Anh, nghe giọng nói của Anh.Em làm sao dể mình mạnh mẽ hơn đây?timvo:
co_lep
27-03-2009, 03:24 AM
bạn ơi mình cũng có lời khuyên cho bạn đây nếu bạn muốn biết chính xác chỉ có cách là bạn phải thử xem người ấy có quan tâm đến bạn không hông chừng chàng ta quá quan tâm với bạn nhưng lâu rối thành thối quen đó bạn hãy tự tinh lên bạn nhé tôi ũng hộ bạn
lucky_star_tn
29-03-2009, 07:51 AM
Tôi, một người cúng có tâm trạng giống bạn, nhưng vì tôi là boy, nên có thể ko thấu hiểu được những j mà con gái nghĩ, những j mà con gái làm, tại sao? Tôi xin tặng bạn 4 câu thơ con cóc, có thể gọi là thơ tình cũng ko sai. hì, chúc bạn tự tin và may mắn.
"Tình yêu buồn nên đẹp thiên thu
Duyên ko trọn nên ngàn đời thương nhớ
Em với tôi không cùng duyên nợ
Nên ngàn năm ôm ấp cuộc tình thừa."
Ngộ nhận chẳng có một khái niệm nào có thể diễn tả được , cũng như tình yêu cũng không hề có định nghĩa.
love...forever
30-03-2009, 08:48 AM
Không sao đâu! E vẫn bước đi...dù tất cả có là ảo tưởng...về A...!
E đã đợi một chàng hiệp sĩ hoàn hảo cho riêng E...rồi thất vọng...rồi lạnh lùng...rồi trái tim băng giá...!
đường" ngoại thành" nhẹ nhàng , êm ả , nhưng đôi khi cũng tấp nập vì gió , vì bụi , vì dòng người...E vẫn lạnh lùng thế...không ồn ào...không xao động...
Cuộc sống cũng thay đổi...E đi đến nơi với E là xa lạ...rồi gặp A...vẫn lạnh lùng với cảm xúc của chính mình...ngày đầu tiên...E cười vì chúng ta là hàng xóm, A cũng thế...ngày thứ 2...ngày thứ 3...
một tháng...2 tháng...1 học kỳ...
Rồi những giấc mơ...A đến từ khi nào...che chở cho E...bảo vệ E...cười cùng E...nụ cười ấm áp , hạnh phúc...
Rồi mỗi sáng thức giấc...E lại mong nhìn thấy nụ cười, giọng nói ấy,...của A
Rồi đêm về và dằn vặt chính mình, vì ai?vì một người lạnh lùng như thế !
A không như chàng hoàng tử mà E đã từng hy vọng, không lãng mạn như E từng ảo tưởng...A lạnh lùng...A vô tình...vì A là A.
E im lặng, vì lòng tự trọng của E cao quá, không cho con tim vượt qua lí trí? Rồi A cũng không biết đâu, phải không A?
love...forever
30-03-2009, 08:56 AM
Thanks all !
giờ ngộ nhận cũng khó quá rồ...i...!
Powered by vBulletin® Version 4.2.5 Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.