Ðăng Nhập

Xem đầy đủ chức năng : Con tim lạc lối khi yêu



xucocain
04-01-2009, 01:09 PM
http://i463.photobucket.com/albums/qq360/xucocain/fcb0.jpg :im:Chẳng biết tại sao nữa, khi người không yêu em mà em vẫn yêu người. Em rất muốn quên đi, em cố gắng quên đi nhưng tại sao chẳng thể? que^n trái tim em luôn thổn thức bởi nỗi nhớ người để rồi tự mang cho mình một nỗi sầu vô tận....nhiều lúc tự nhủ lòng "Đừng yêu nữa có được không ?", nhưng câu trả lời dội lại là:

Làm sao sống được mà không yêu
Không nhớ không thương một kẻ nào

Đành thôi để con tim lạc lối trên đường tình, ta hóa con thuyền lênh đênh trên dòng sông yêu, cứ mãi đi tìm bến đậu của cuộc đời....và chẳng biết bao giờ tìm được.
Ta thấy mình cô đơn trống vắng quá chừng, đường phố rộng là thế, không có anh em nào thấy ai đâu ; đi dưới nắng tà, em bỗng thấy lòng mình hóa một buổi chiều tàn mà màn đêm đang dần bao phủ ánh sáng cuộc đời; ngồi ngắm mưa tuôn, em như thấy những giọt mưa kia thấm vào lòng giá buốt....
Người vô tình ư? em nào trách !Tình cảm phải đâu là lí trí, em làm sao có thể ép buộc được lòng người yêu em ,cũng như ta chẳng thể nào ép buộc được lòng em thôi yêu người....Em chỉ biết tự trách mình quá ư nông nổi, trách cuộc đời đã trao cho em một trái tim đa tình, đa sầu, đa cảm...
Có những lúc bên người em chỉ lặng im mà thôi, em làm sao có thể nói được những điều mà lòng em muốn nói khi lòng người không muốn nghe.Em sợ khi em nói ra rồi, em sẽ chẳng bao giờ còn được nghe tiếng cười, chẳng bao giờ còn được ngắm đôi mắt của người nữa, người sẽ rời xa em....Em sợ, nỗi sợ cùng với khao khát yêu thương đè trĩu nặng con tim nhỏ bé, em chẳng dám.

"Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm"
Bên cạnh đấy vẫn thấy lòng cô lẻ biết bao nhiêu !Trái tim người khép cửa trước tình em, cuộc đời em thành vô nghĩa , những bước chân đi như lạc lõng vô hồn...Em ngơ ngác bơ vơ bên bờ thung lũng tình yêu" bởi" Lòng em... diệu vợi...khôn cùng..."