PDA

Xem đầy đủ chức năng : *Em đã khóc rất nhiều*



lý_hương
02-01-2009, 06:32 AM
Em rất ít khi đọc chuyên mục Tâm sự trên báo, vậy mà giờ thì em thay đổi. Em nhận ra cuộc sống của em hình như vốn bình yên nên em ít để ý đến những nỗi đau của mọi người. Anh à, em vẫn muốn gọi anh bằng hai từ thân thương đó thôi, như anh vậy, chỉ gọi em là "em à" thôi. Em ngốc quá phải không? Nhưng em còn quan tâm đến anh nhiều lắm.
Song có lẽ em cũng không thể bước qua tất cả để đi theo trái tim mình. Lý trí nói với em rằng, em không nên quan tâm đến anh nữa, nhưng sao trái tim em ngang bướng vậy? Anh ơi, làm sao em có thể coi như không có chuyện gì? Anh làm em cảm thấy mình tổn thương nhiều lắm. Em đã khóc rất nhiều...
Em có thể hiểu và thông cảm một phần với anh, câu chuyện tình yêu của anh và chị ấy, có lẽ thật khó... nhưng lẽ ra anh không nên ích kỷ như thế? Tại sao lại là em? Đôi khi em tự hỏi mình như vậy? Anh yêu chị ấy chắc nhiều lắm đúng không anh?
Em không biết mình nên làm gì... Em không biết anh nghĩ gì khi anh gọi cho em, có lẽ bởi lúc đó, anh đang khủng hoảng thật sự. Ngày đầu, anh kể với em nghe câu chuyện của hai người, em mơ hồ nhận ra, chị ấy đã làm anh tổn thương đến mức nào.Sau này anh không nói với em về chị ấy nữa. Anh nói dối em, anh và chị đã chia tay gần 2 năm. Nhưng giờ thì em hiểu, nói là chia tay thôi, chứ người ta đâu dễ gì để không quan tâm nữa, Anh hiểu tình cảm em dành cho anh nhiều thế nào, nhưng em vẫn muốn cho anh một khoảng thời gian. Vậy mà anh đã vội vàng, hay tại em ngốc nghếch?
Em trẻ con, em ngốc nghếch? Ừ em ngốc thật. Khi mà giờ, em vẫn nhớ anh? Đôi khi em không hiểu vì sao em yêu anh? Anh rất khác em, anh có quá nhiều thứ khác. Ngày đầu anh bảo em như thế, rồi em lại nói với anh như thế. Rồi sao nữa, thời gian cứ thế trôi đi, em cũng không ngờ, tình cảm em dành cho anh nhiều đến thế? Ngay cả khi ở cái thời điểm em nhận ra lý do thật sự anh vẫn còn bên chị ấy, nên anh hờ hững và vô tâm với em...Em đã nghĩ vì công việc của anh gặp nhiều vấn đề, nhưng em đã nhầm. Em khóc, em khóc, có lẽ vì cảm giác tổn thương, vì đã tin anh. Em cũng không biết lý do thật sự là gì nữa. Chỉ biết, hôm đó em đã khóc thật nhiều, và đến giờ, em vẫn nghe tim mình đau nhói...Mấy nay điện thoại của anh không liên lạc được, anh cũng không online, em không còn gửi được tin nhắn, tự hỏi mình có phải bởi anh đã không bỏ được những thói quen xấu, nên mẹ anh lại áp dụng biện pháp quân sự để kiểm soát anh không?
Em viết những dòng này khi tâm trạng vẫn rối bời, liệu em có nên thế này không? Sao em không thoát ra được khỏi chuyện này thế? Vì em đã yêu anh nhiều hơn cả chính mình? Em phải làm thế nào đây?Em đã nghĩ rằng, mình có thể vượt qua nhưng sao khó thế?
Giờ thì em nhớ anh nhiều lắm, muốn gặp anh, nhưng có lẽ là không nên như thế. Lý trí nói với em rằng, em nên rời xa anh. Còn anh? Anh muốn nói gì với em? Sao anh im lặng mãi như thế?
LH

lý_hương
02-01-2009, 06:38 AM
Chẳng thà anh nói anh không yêu em hay anh ghét em lắm, nhưng đằng này tại sao anh làm em đau khổ mà vẫn quan tâm đến em làm gì? Giữa chúng ta đã có rất nhiều kỷ niệm mà sao anh lại quên nhanh thế, chẳng lẽ em đã yêu người có trái tim sắt đá à.
Tại sao thế anh ơi, anh nói hãy tin anh, anh sẽ yêu em mãi mãi rồi cuối cùng lại như thế này. Em không thể quên anh được, không thể, em đã cố quên anh vì em biết trong lòng anh không còn có em nữa, nhưng em không làm được, khó quá. Xung quanh em ở đâu cũng có hình bóng của anh.
Em không biết đâu nhưng em không thể làm quen với cuộc sống mà không có anh được. Em không biết anh có nỗi khổ tâm gì mà lại làm như thế, nhưng chẳng lẽ anh không nói cho em biết được à. Anh chẳng nói là giữa chúng ta sẽ có rất nhiều khó khăn thử thách, liệu đây có phải là thử thách đó không?
Nhưng thôi, tình yêu là mong muốn người mình yêu được hạnh phúc mà, nếu anh muốn chúng ta chia tay thì em sẽ làm theo ý anh muốn với điều kiện anh phải hứa là không có em anh vẫn sống hạnh phúc. Nếu ko thì đó sẽ là bài học tiếp theo cho anh vậy, hãy tích lũy

boy_8xpro
03-01-2009, 08:53 PM
tình yêu ko có lí do và trong tình yêu ko có sự nhịn nhưòng,có chăng là trong hành động,còn trong tư tưởng thì nỗi đau vẫn lớn dần :rain::rain:


Em viết những dòng này khi tâm trạng vẫn rối bời, liệu em có nên thế này không? Sao em không thoát ra được khỏi chuyện này thế? Vì em đã yêu anh nhiều hơn cả chính mình? Em phải làm thế nào đây?Em đã nghĩ rằng, mình có thể vượt qua nhưng sao khó thế?
Giờ thì em nhớ anh nhiều lắm, muốn gặp anh, nhưng có lẽ là không nên như thế. Lý trí nói với em rằng, em nên rời xa anh. Còn anh? Anh muốn nói gì với em? Sao anh im lặng mãi như thế?
LH

để thoát ra khỏi nỗi mong nhớ thì đừng tìm cách để quên nó vì như vậy chỉ càng nhớ mà thôi bạn hãy tham gia tích cực vào các hoạt động lành mạnh ,đi chơi với bạn bè... tất sẽ quên được thôi


Tại sao thế anh ơi, anh nói hãy tin anh, anh sẽ yêu em mãi mãi rồi cuối cùng lại như thế này. Em không thể quên anh được, không thể, em đã cố quên anh vì em biết trong lòng anh không còn có em nữa, nhưng em không làm được, khó quá. Xung quanh em ở đâu cũng có hình bóng của anh.

cố quên thì vẫn nhớ,vậy thì hãy cố nhớ để mà quên :rain:
đối với 1 người đàn ông , lời yêu đã khó nói mà lời chia tay với người mình yêu còn khó gắp trăm lần ( với ngưòi mình ko yêu thì quá đơn giản ) ,anh ấy ko nói ra vì anh ấy yêu bạn nhưng chắc hẳn phải có 1 lí do nào đấy...:rain: