Tiểu Na
03-11-2008, 05:50 PM
Đây là yêu thứ 2 của mình trong 20 năm qua. ( Nghe ghê quá ). Có lẽ đây là mối tình nghiêm túc và rầm rộ nhất . Náo động từ Nam chí Bắc. Từ Sài Gòn ra tận Hà Nội xa lắc xa lơ . Mẹ mình ko có ý kiến gì mấy trong chuyện này. Có lẽ là do mẹ tin vào lựa chọn của mình , cũng có thể là mẹ mặc kệ mình "sống chết mặc bây". Gia đình anh thì ngược lại , nào là gọi điện thoại khủng bố , nhắn tin tổng sỉ vả...
Anh ko phải là tuýp người mà mình mong đợi để phải hi sinh nhiều thứ như vậy. Anh là người Bắc 100% ( chỉ lớn hơn mình 1 tuổi ). Suy nghĩ trẻ con , ko quyết đoán , nhiều ảo tưởng , đôi khi lại hơi nhu nhược ( bất tài ). Mình cũng ko phải tuýp người mà anh sẵn sàng vì yêu mà từ bỏ gia đình. Mình độc đoán , ích kỉ , cố chấp và gàn bướng . Vậy mà mọi thứ dường như đi ngược lại với quy luật hiển nhiên của cuộc sống. Mình đã và đang yêu anh tha thiết còn anh lại từ bỏ tất cả để xây dựng 1 túp liều tranh 2 trái tim vàng với mình. Giữa cái đất Sài Gòn phải chật vật từng đồng để sống lại tồn tại 2 kẻ ngây ngô , cứ nghĩ uống tình yêu mà sống... Mình biết như thế là ngông cuồng , là rồ dại. Nhưng sao ko thể cưỡng lại trái tim...
Dì anh hỏi , 2 đứa khi nào cưới.. Mình buộc miệng nói sang năm. Đêm về mà run rẩy cả người. Sang năm mình chỉ 21 tuổi , anh thì 22. Vừa đúng lúc mình ra trường. Việc làm ko có , tiền ko có. Tối qua anh nhắn tin bảo : muốn mở 1 quán cafe cóc. Anh cương quyết quá làm mình ko dám cản ngăn. Nhưng... có thể ko? Trong khi tiền nhà chưa có , tiền ăn , tiền xăng...? Mình hằng ngày còn ngửa tay xin mẹ tiền ăn sáng. Ôi mới trẻ con làm sao...
Anh ko phải là tuýp người mà mình mong đợi để phải hi sinh nhiều thứ như vậy. Anh là người Bắc 100% ( chỉ lớn hơn mình 1 tuổi ). Suy nghĩ trẻ con , ko quyết đoán , nhiều ảo tưởng , đôi khi lại hơi nhu nhược ( bất tài ). Mình cũng ko phải tuýp người mà anh sẵn sàng vì yêu mà từ bỏ gia đình. Mình độc đoán , ích kỉ , cố chấp và gàn bướng . Vậy mà mọi thứ dường như đi ngược lại với quy luật hiển nhiên của cuộc sống. Mình đã và đang yêu anh tha thiết còn anh lại từ bỏ tất cả để xây dựng 1 túp liều tranh 2 trái tim vàng với mình. Giữa cái đất Sài Gòn phải chật vật từng đồng để sống lại tồn tại 2 kẻ ngây ngô , cứ nghĩ uống tình yêu mà sống... Mình biết như thế là ngông cuồng , là rồ dại. Nhưng sao ko thể cưỡng lại trái tim...
Dì anh hỏi , 2 đứa khi nào cưới.. Mình buộc miệng nói sang năm. Đêm về mà run rẩy cả người. Sang năm mình chỉ 21 tuổi , anh thì 22. Vừa đúng lúc mình ra trường. Việc làm ko có , tiền ko có. Tối qua anh nhắn tin bảo : muốn mở 1 quán cafe cóc. Anh cương quyết quá làm mình ko dám cản ngăn. Nhưng... có thể ko? Trong khi tiền nhà chưa có , tiền ăn , tiền xăng...? Mình hằng ngày còn ngửa tay xin mẹ tiền ăn sáng. Ôi mới trẻ con làm sao...