Lavie2410
23-10-2008, 10:04 AM
Hơn một lần thất bại trong tình yêu - mối tình dai dẳng đằng đẵng hơn 4 năm trời từ năm 20 tuổi. Cô dường như quá mệt mỏi với ý nghĩ làm lại từ đầu mặc dù đã nhiều lần thử cố công tìm lại miền cảm xúc yêu thương để hi vọng trao cho một người đủ tin tưởng là người ta sẽ gìn giữ nó - nhưng thực tế đều thất bại. Càng cố tìm nguyên nhân cô càng lún sâu vào hoài niệm của mối tình đầu. Quá khứ như những mảnh vụn luôn sẵn sàng cào cấu tim cô, dù những va chạm rất khẽ, rất khẽ nhưng cũng đủ để cô lại buộc mình quay trở lại với trời kỷ niệm xưa. Lúc thì ngọt ngào với nụ hôn đầu rất nhanh và vội, khi đốt mình lại trong ánh mắt đờ đẫn si mê, rồi tim lại rộn ràng đợi chờ mỗi buổi hò hẹn. Khắc khoải đợi chờ, vui mừng gặp gỡ để rồi nhạt nhoà nước mắt lúc chia tay.
Sân bay và những lần đưa đón, những nụ hôn rất vội vẫn còn nguyên trong cảm xúc đã cô đặc từ bao ngày. Để đến một ngày lời yêu của người kia không còn nồng nàng trong mỗi tin nhắn, mỗi cuộc điện thoại, mỗi lần gặp gỡ. Và rồi thêm một cô bé tuổi 20 bước vào cuộc đời của anh, là lúc tình yêu pha lê của cô tan vỡ. Những lời trách móc, những giọt nước mắt, những đêm mất ngủ, cô quằn qoại trong những cơn mơ dài và lạ. Trong cơn mơ cô lạc vào thế giới khủng khiếp của loài rắn, và cuộc vật lộn để bảo vệ sự sống của mình khiến cô trở nên hung dữ và xơ xác. Tỉnh dậy trong sự sợ hãi và tuyệt vọng cô vồ lấy chiếc điện thoại ấn lại số mà cô đã định gọi từ tối qua, trong đầu là quay cuồng với ý nghĩ rồ dại: “Hãy quay về với em, mình sẽ chết nếu thiếu anh”. Nhưng khi ngón tay đặt tới phím call thì sự kiêu hãnh đã ngăn cô lại. Cô nhớ tới câu nói trong một truyện ngắn đã đọc: “Kẻ nào bị phụ tình mà cố tìm cách níu kéo thì thật là ngu ngốc vì người ta đã hết yêu mình, vì vậy hãy cố gắng quên đi bằng cách nuốt tình yêu vào lòng”.
Và cô đang làm thế dần dần nuốt những giọt đắng, rất đắng. Hai ngày nữa là sinh nhật thứ 24 của người ấy, ngồi một mình cô lại tưởng tượng cảnh người ta đang hạnh phúc bên tình yêu mới. Dù sao cũng mong không thêm một người con gái nào thất vọng về anh. Vô tình đọc lại những lá thư cũ, lại nhói tim khi chạm phải những dòng chữ mà cách đây hơn 3 năm của anh, khi đó cô đang ngập tràn với tình yêu cũ mà mới. Sau một năm gián đoạn thì anh lại trở về bên cô nồng nàn và say đắm.
Anh đã từng nói nhiều, rất nhiều về những thói quen, sở thích, những kỷ niệm và cả những cuộc tìm kiếm trong hi vọng. Cô gái kia quả là người quá hạnh phúc khi có một người yêu mình đến như vậy. Giữa cuộc sống đầy toan tính và giả dối này liệu tồn tại một con người mang tình yêu vĩ đại như anh không? Và cô thấy đắng lòng, ghen tị với cô gái kia. Cuối cùng cô lại buộc phải quay trở về với cảm xúc của mình, cô đang cố nuốt hình ảnh phản bội của người yêu cũ. Một người mà cô đã tin yêu hơn cả chính bản thân mình cuối cùng lại làm cô đau đớn nhất vậy mà giờ cô vẫn không thể quên. Tất nhiên cô không thể làm phép so sánh giữa hai người nhưng cô không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng xót thương cho con tim bé nhỏ của mình.
Càng nghĩ, cô càng ngạc nhiên với sự thay đổi tình cảm của chính mình. Đêm qua cô không còn mơ thấy anh nữa mà thay vào đó đã là một hình bóng khác. Một người bạn rất thân, một tình bạn khắc cốt ghi tâm và chỉ là đơn phương nhưng cô vui vẻ đón nhận sự yêu thầm lặng lẽ ấy. Cô mừng vì đã có thể hồi sinh lại cuộc sống của mình sau bao ngày vật lộn với cái chết dần mòn của tâm hồn.
Có thể cuộc đời lại đẩy cô vào một cuộc phiêu lưu mới trong mớ duyên tình rối tung và thách đố cô tìm cách gỡ giải cái bài toán vừa khó vừa dễ này. Có lúc tưởng nắm chắc chắn nghiệm trong tay, nhưng chỉ phút chốc nó thành vô nghiệm. Có khi tìm ra nghiệm rồi nhưng không thoả mãn điều kiện đề bài ra, cuối cùng lại kết quả sai. Và cũng có thể cô đang thả mình trong một cảm xúc mới để tận hưởng cuộc sống một cách đa chiều rồi nhanh chóng kết thúc. Có thể sẽ là thất bại như một đứa trẻ con hiếu động thích chơi dao sắc có ngày sẽ bị cứa vào tay. Vết thương dù đau nhưng cô sẽ không hối hận vì đã tận hưởng những vết cắt rất ngọt từ lưỡi dao sắc kia. Dù thế nào đi nữa thì cô vẫn thấy mình hạnh phúc khi sáng sớm thức dậy cảm giác mình được thêm chút yêu thương, vì lại được sống thêm một ngày nữa.
Cô cũng thấy mình hình như cũng đang điên. Hạnh phúc đơn giản vậy đó vì có những lúc tưởng như không mà lại có và có những lúc tưởng đã nắm chặt hạnh phúc nhưng hóa ra có mà như không. Hai ngày nữa anh ấy 24 tuổi và 6 ngày nữa cô cũng thêm một tuổi mới ...
- Happy birthday!!!
- Ai thế? Danh bạ cũ xóa mất rồi.
- Một người bạn cũ.
- Trùi, vậy cho cám ơn nha.
Một chút gì đó len vào tim, lạnh buốt, siết chặt, càng lúc càng chặt. Nhưng rồi từ từ thả lỏng, thả lòng tất cả các cơ. Cô cảm thấy mình thanh thản. Anh đã quên cô thật sự rồi, anh xem cô như từng hiện hữu trong cuộc đời anh, tan biến như giọt sương buổi sớm. Cô phải sống cuộc sống của mình từ ngày hôm nay thôi, ngày sinh nhật anh. Phải từ hôm nay cô bắt đầu biết ghét anh, một con người vô cảm với những gì cô đã trải qua khi anh chính là người đẩy cô xuống cái hố sâu của những cơn ác mộng. Từ hôm nay cô bắt đầu thấy mình cần phải quên anh thật sự...
Lại 1 sinh nhật nữa cô đơn...
Sân bay và những lần đưa đón, những nụ hôn rất vội vẫn còn nguyên trong cảm xúc đã cô đặc từ bao ngày. Để đến một ngày lời yêu của người kia không còn nồng nàng trong mỗi tin nhắn, mỗi cuộc điện thoại, mỗi lần gặp gỡ. Và rồi thêm một cô bé tuổi 20 bước vào cuộc đời của anh, là lúc tình yêu pha lê của cô tan vỡ. Những lời trách móc, những giọt nước mắt, những đêm mất ngủ, cô quằn qoại trong những cơn mơ dài và lạ. Trong cơn mơ cô lạc vào thế giới khủng khiếp của loài rắn, và cuộc vật lộn để bảo vệ sự sống của mình khiến cô trở nên hung dữ và xơ xác. Tỉnh dậy trong sự sợ hãi và tuyệt vọng cô vồ lấy chiếc điện thoại ấn lại số mà cô đã định gọi từ tối qua, trong đầu là quay cuồng với ý nghĩ rồ dại: “Hãy quay về với em, mình sẽ chết nếu thiếu anh”. Nhưng khi ngón tay đặt tới phím call thì sự kiêu hãnh đã ngăn cô lại. Cô nhớ tới câu nói trong một truyện ngắn đã đọc: “Kẻ nào bị phụ tình mà cố tìm cách níu kéo thì thật là ngu ngốc vì người ta đã hết yêu mình, vì vậy hãy cố gắng quên đi bằng cách nuốt tình yêu vào lòng”.
Và cô đang làm thế dần dần nuốt những giọt đắng, rất đắng. Hai ngày nữa là sinh nhật thứ 24 của người ấy, ngồi một mình cô lại tưởng tượng cảnh người ta đang hạnh phúc bên tình yêu mới. Dù sao cũng mong không thêm một người con gái nào thất vọng về anh. Vô tình đọc lại những lá thư cũ, lại nhói tim khi chạm phải những dòng chữ mà cách đây hơn 3 năm của anh, khi đó cô đang ngập tràn với tình yêu cũ mà mới. Sau một năm gián đoạn thì anh lại trở về bên cô nồng nàn và say đắm.
Anh đã từng nói nhiều, rất nhiều về những thói quen, sở thích, những kỷ niệm và cả những cuộc tìm kiếm trong hi vọng. Cô gái kia quả là người quá hạnh phúc khi có một người yêu mình đến như vậy. Giữa cuộc sống đầy toan tính và giả dối này liệu tồn tại một con người mang tình yêu vĩ đại như anh không? Và cô thấy đắng lòng, ghen tị với cô gái kia. Cuối cùng cô lại buộc phải quay trở về với cảm xúc của mình, cô đang cố nuốt hình ảnh phản bội của người yêu cũ. Một người mà cô đã tin yêu hơn cả chính bản thân mình cuối cùng lại làm cô đau đớn nhất vậy mà giờ cô vẫn không thể quên. Tất nhiên cô không thể làm phép so sánh giữa hai người nhưng cô không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng xót thương cho con tim bé nhỏ của mình.
Càng nghĩ, cô càng ngạc nhiên với sự thay đổi tình cảm của chính mình. Đêm qua cô không còn mơ thấy anh nữa mà thay vào đó đã là một hình bóng khác. Một người bạn rất thân, một tình bạn khắc cốt ghi tâm và chỉ là đơn phương nhưng cô vui vẻ đón nhận sự yêu thầm lặng lẽ ấy. Cô mừng vì đã có thể hồi sinh lại cuộc sống của mình sau bao ngày vật lộn với cái chết dần mòn của tâm hồn.
Có thể cuộc đời lại đẩy cô vào một cuộc phiêu lưu mới trong mớ duyên tình rối tung và thách đố cô tìm cách gỡ giải cái bài toán vừa khó vừa dễ này. Có lúc tưởng nắm chắc chắn nghiệm trong tay, nhưng chỉ phút chốc nó thành vô nghiệm. Có khi tìm ra nghiệm rồi nhưng không thoả mãn điều kiện đề bài ra, cuối cùng lại kết quả sai. Và cũng có thể cô đang thả mình trong một cảm xúc mới để tận hưởng cuộc sống một cách đa chiều rồi nhanh chóng kết thúc. Có thể sẽ là thất bại như một đứa trẻ con hiếu động thích chơi dao sắc có ngày sẽ bị cứa vào tay. Vết thương dù đau nhưng cô sẽ không hối hận vì đã tận hưởng những vết cắt rất ngọt từ lưỡi dao sắc kia. Dù thế nào đi nữa thì cô vẫn thấy mình hạnh phúc khi sáng sớm thức dậy cảm giác mình được thêm chút yêu thương, vì lại được sống thêm một ngày nữa.
Cô cũng thấy mình hình như cũng đang điên. Hạnh phúc đơn giản vậy đó vì có những lúc tưởng như không mà lại có và có những lúc tưởng đã nắm chặt hạnh phúc nhưng hóa ra có mà như không. Hai ngày nữa anh ấy 24 tuổi và 6 ngày nữa cô cũng thêm một tuổi mới ...
- Happy birthday!!!
- Ai thế? Danh bạ cũ xóa mất rồi.
- Một người bạn cũ.
- Trùi, vậy cho cám ơn nha.
Một chút gì đó len vào tim, lạnh buốt, siết chặt, càng lúc càng chặt. Nhưng rồi từ từ thả lỏng, thả lòng tất cả các cơ. Cô cảm thấy mình thanh thản. Anh đã quên cô thật sự rồi, anh xem cô như từng hiện hữu trong cuộc đời anh, tan biến như giọt sương buổi sớm. Cô phải sống cuộc sống của mình từ ngày hôm nay thôi, ngày sinh nhật anh. Phải từ hôm nay cô bắt đầu biết ghét anh, một con người vô cảm với những gì cô đã trải qua khi anh chính là người đẩy cô xuống cái hố sâu của những cơn ác mộng. Từ hôm nay cô bắt đầu thấy mình cần phải quên anh thật sự...
Lại 1 sinh nhật nữa cô đơn...