PDA

Xem đầy đủ chức năng : Nhật ký



Babu_2417
23-08-2008, 10:12 PM
Nhật ký
Ngay... thang.. năm...
Tự nhin mún invi , tự nhiên mún set private , tự nhin mún khóc , tự nhin muốn trốn tất cả……. ko mún ai biết cảm xúc thật của mình lúc này…………
Cảm thấy chán chường , iu nhưng ko có niềm tin , niềm tin nơi nào , nhìn người ta hạnh phúc chợt thấy nhói đau…….. hạnh phúc của mình nơi đâu……. tại sao mình thật lòng với 1 người nhưng nhận lại chỉ là sự hờ hững của ngừi đó ……… ko biết tin vào đâu? , đâu là chỗ dựa cho mình lúc này , công việc , cuộc sống , tỉnh cảm…. ko cái nào là bình ổn………cảm thấy mệt mỏi……
Cảm xúc là thật , nhưngko dám nói ra , viết ra… vì … sợ a biết …….. rồi…. mình sẽ chia tay thôi... E ko mún điều đó xảy ra nên e chỉ khóc trong thầm lặng… 1 tiếng nấc nhẹ , quá nhẹ để làm e bớt đau……..
Sự hờ hững đã vẽ nên những mối nghi ngờ : tại sao dạo này a chỉ onl bủi tối lúc e đã đi ngủ , tại sao blog bg cũ của a lại có hình nó với a làm ava, tại sao a vẫn quan tâm đến người mà ngày trước a thương , tại sao ………. Nhìu nhìu lắm……… biết tại sao đến bao giờ đây……… Những câu hỏi mà e ko bao giờ dám hỏi…. những câu hỏi mà mãi mãi e ko thể biết câu trả lời .
E biết , giữa e và a có 1 sự khác biệt....... Nhìu lúc e cũng care nhìu về sự khác biệt này… nhưng giờ , mọi thứ ko quan trọng với e , e chỉ biết e iu a , rất iu a , e ko hỉu tại sao lại như vậy…….. e chỉ biết e sẽ cô hết sức lấp đi sự khác biệt đó , dù cho có phải thay đổi cả con người e……… e chấp nhận tất cả để e và a có thể gần nhau hơn , hỉu nhau hơn…….. A biết , a sẽ mắng e ngốc , khờ , dại dột…….. e sẽ ko để a biết điều này , ko phải vì e sợ a mắng e… e giấu a vì e biết a sẽ chẳng vui vẻ gì khi biết e vì a mà làm nhhững chuyện như zậy …

Nhật ký
Ngay... thang... năm......
Lại 1 lần nữa e có cảm giác quan hệ giữa tụi mình chỉ được níu kéo từ 1 phía của e thôi….. dường như chỉ có mình e đang đang níu giữ cái mà anh ko hề quan tâm. Đối với a e là gì , thật ra , trong lòng a , e được đặt ở vị trí nào….. a còn tiếp tục wen e là tại vì cái gì khi thứ tình cảm a dành cho e ko phải là tình yêu… a sợ e đau nên ko dám từ bỏ ư… Lại 1 lần nữa e khóc , cái ý nghĩ chia tay lại 1 lần nữa xuất hiện trong suy nghĩ của e… ko biết đã bao lần e nghĩ đến chuyện này , nhưng rồi cố gắng lãng quên nó đi… vì e thật sự tôn trọng thứ tình cảm này , e ko muốn mất nó 1 cách dễ dàng……. Thế nên đã bao lần e tự nói với lòng , phải cố lên , phải giữa lấy , phải trân trọng , ko được nông nỗi , trẻ con chỉ vì những lần giận hờn vu vơ…… nhưng giờ… e thấy sự chịu đựng của e đã gần đến giới hạn của nó…… như 1 ly nước đầy , chỉ cần thếm giọt nước nhỏ cũng đủ làm tràn ly… tràn theo những giọt nước mắt , nỗi ấm ức , sự chịu đựng mà e đã dồn nén bây lâu nay……. E vẫn ko có can đảm để nói ra 2 chữ chia tay , vì e biết , khi 2 chữ đó phát ra , cũng là lúc e mất a mãi mãi… a sẽ ko đau khổ , ko níu giữ e , ko bảo e hãy suy nghĩ lại , ko hứa rằng a sẽ sửa đổi níu cho a 1 cơ hội………a sẽ ko làm bất cứ gì cả đế giữ lấy e bên cạnh a…. vì với a… vị trí của e trong lòng a chắc chẳng nhìu như e đã đặt a vào đỉnh cao của trái tim e……….
2 tuần rồi mình ko gặp nhau….. t6 vừa rồi , gặp được a , e vui lắm , chờ đợi từ sáng đến tối chỉ để gặp a… rồi khi gặp a…. e thấy sao xa lạ…. e thậm chí chưa nhìn thẳng mặt a lần nào trong đêm đó….. e ko ôm a chặt như 2 tuần trước…. e thấy a xa lạ hơn 2 tuần trước…. a cũng ít nói hơn 2 tuần trước…. tại sao vậy
Rồi sang ngày hôm sau , t7 , e cứ tin rằng a sẽ dành bữa nay để bên cạnh e , để có những khoảng thời gian riêng cho 2 đứa… nhưng ko… e đã chờ , và chờ… chờ đến 7h tối… bắt đầu tuyệt vọng……. có lẽ a đã đang vui vẻ bên cạnh đám bạn của a , hay có khi lại là bên cạnh 1 người con gái khác… e ko biết , e cũng ko rõ……… chỉ biết thấy sao mình vô dụng quá , chỉ biết chờ và chờ…. thời gian 2 đứa wen nhau ko lâu… nhưng cũng ko phải là ít… 4 tháng rồi…. vậy mà e chưa bao giờ được nghe a nói 3 chữ “ a yêu e “….. Có lẽ với a , chuyện này ko wan trọng , nhưng e tin a là 1 người có trách nhiệm trước lời nói của bản thân , 1 khi a nói a yêu e , thì e tin a yêu e , nhưng…. A vẫn chưa nói gì cả… có lẽ vì vậy mà đến giờ e vẫn ko thể tin tưỡng vào bản thân , vào tình yêu của 2 đứa……….Bạn e nói” sao m ko nói thẳng ra , zù seo m cũng là bạn gái của a”…. uhm , e là bạn gái của a , nhưng có lẽ , chỉ có danh mà ko có phận……. có lẽ mãi mãi trong lòng a e ko là gì cả……còn thua cả 1 người bạn bình thường của a………..

tangbang_troi
24-08-2008, 12:23 AM
bạn của bạn nói đúng đó, sao bạn ko nói với anh ta, thà nói ra tất cả còn hơn cứ lằng nhằng thế này. Bạn ko nói ra sẽ thấy ấm ức -> mối lần gặp nhau sẽ ko vui -> anh ta cũng ko vui, cứ như vậy khoảng cách giữa hai người sẽ ngày càng xa và đến một lúc nào đó sẽ ko cứu vãn được. Vẫn phải thành thật và thẳng thắn với nhau thôi bạn à.

nít ranh học đòi
24-08-2008, 02:25 AM
hãy bày tỏ tình cảm va bức xúc của bạn với người đó, có như vậy họ mới hiểu được ban, đôi khi bạn hiểu sai về người ấy thì sao................chúc bạn mau sớm tìm lại nụ cười trong chuyện tình này

Babu_2417
24-08-2008, 09:07 AM
Cảm ơn các bạn đã góp ý với mình
Mình biết nói thế nào đây , những câu hỏi mà bạn bè gợi ý nên hỏi thì mình đã hỏi hết rôi..... câu trả lời rất ư là thuyết phuc....
Hỏi : Tại sao lại ít đi chơi với e vậy? thì trả lời là tại xe mới mua chưa có bảng số , tại đi hoài chẳng biết đi đâu giờ nữa
Hỏi : Sao dạo này a lạnh lùng với e vậy? thì trả lời tính a đó giờ là vậy ,chắc tại trước giờ kưng quá , nên giờ mới có xíu chuyện đã trách lạnh lung.....
Hỏi : Anh có còn thương e ko? còn , hỏi nhảm......
Hỏi : A thix e ở điểm nào ? ko biết , đây là câu hỏi cấm kị khi wen nhau , vậy mà e cũng hỏi............
Hỏi : Dạo này a làm e rất mệt mỏi? A còn mệt mỏi hơn khi suốt ngày thấy e toàn suy nghĩ lung tung như vây..........
Những câu trả lời rất logic , rất thuyết phuc... vậy mà sao vẫn còn thấy gì đó nghẹn trong lòng....
Nếu thật từ đầu đến giờ , chỉ là mình suy nghĩ lung tung , thì thật mình rất sai khi đã tự làm khổ mình và anh ây... nhưng ko có khói sao mà có lửa.... A thương e thiệt ko? sao e ko cảm nhận đước chút gì gọi là tình thương , là sự quan tâm.. đặc biệt là gần đây..... hay trong a đã có 1 chữ " chán "... ôi.. lại bắt đầu 1 dòng suy nghĩ lung tung nữa rồi................