PDA

Xem đầy đủ chức năng : Love story!



Pages : [1] 2

rimikio
18-05-2008, 03:21 AM
Love story ! là một series chứ ko phải một câu chuyện.

gồm hai phần.

Phần I đã end.

Title : We belong together.

Author : Ara Hinato = Rimikio = Ena Fujisaki.

Rating : Pg-13

Summary : Có những điều tưởng chừng như tình cờ.Nhưng sợi dây đỏ của yêu thương buộc chặt không bao giờ là tình cờ cả.

Nụ hôn mùa thu. Ngọt ngào.

ĐÃ HOÀN THÀNH !



----------------------------------------------
Hộc hộc !- pé <nhân vật chính của chúng ta >bật dậy – lại nữa rồi !giấc mơ ko bao giờ có thể xóa nhòa –pé lại thở dài , bước ra khỏi giường .
Giấc mơ ấy là một ác mộng với pé , nó đã ám ảnh pé hai năm nay .
Đứng trước gương. pé ngụy trang cho mình với cái kính 0 đi-ốp , mái tóc dài ngang eo được buộc lại thành bím .nhìn pé khác hẳn với hai năm trước .
Pé là HOÀNG LÔI VŨ : đã đủ 18 xuân xanh , girl <tên giống boy ghê >, học giỏi , nhà giàu cao 1m7 <cao kinh thóa >tóc dài nhuộm màu nâu đỏ , mắt thì dứt một cái đít chai <chẹp , hok cận nhưng vẫn đeo >.lạnh lung , hok hòa đôg , cô độc – đó là cách pé đang sống !một người đưojc bít đến với thành tích học tập loại siu .hết !
Mùa thu .Một ngày hok nắng hok mưa <trời râm đếy ạ >pé đang an nghỉ … <chết! an tọa chứ> ở một nơi kín đáo – trên sân thượng
-phù - pé thở dốc <leo cầu thang dái quá mờ>-yên tâm rồi !-pé tháo kính ra , xõa mái tóc dài ngang hông ra !lúc này nhìn pé đẹp hơn bình thường nhìu .
-wao !tui hok ngờ you dễ thuong thế !-hắn từ đâu dzọt ra <thật ra thì hắn tới trước pé nữa kìa >
-AAAAAA- pé thét lên kinh thiên động địa – sao you ở đây !
- nhỏ tiếng thui –hắn giơ tay ngăn cái miệng đang ngoác ra của pé <ngạc nhiên quá đéy mờ>đây là nơi công cộng tui thix thì lên thui . bộ you cẩm được tui chắc ?
- tui tưởng chỉ có mình tui dám lên đêy !ai ngờ you cũng lên đây !-pé vôi vàng đeo kính vào và cột lại mái tóc nâu đang lất phất trong gió rồi đứng lên !thui , pi !tui về lớp you mún cứ ở !
- Pé hok mún nói chuyện nhiều , chỉ khi thật sự cần thiết ahy co svieejx quan trọg thôi !
- từ từ đã !- hắn kéo tay pé và …RẦM !
- pé ngả lên người hắn và… môi chạm môi… mắt pé và mắt hắn mở to hok kém , 4 mắt à hok 6 mắt nhìn nhau <pé đeo kính mà >. hok thốt nên lời , ….khoảnh khắc lãng mạn … nhưng chỉ kéo dài được .. 5s giây !pé liền bật dậy thu dọn đống vở tung tóe bỏ đi hok nói lời nào , mặt đỏ như mặt trời !
- - khoan chờ chút !-hắn lại kéo tay pé lần nữa .cái nắm tay + nụ hôn bất ngờ =hắn ăn một cái tát !
- BỐP !
- -you quá đáng vừa thôi !-pé .. đỏ mặt , nước mắt rưng rưng –you tưởng tui là loại con gái dễ dãi chắc !
- Quá bất ngờ <tự nhiên bị ăn bốp bảo hok bất ngờ sao được >nhưng khi thấy nước mắt pé rơi < khóc nhanh thía đấy >hắn liền rồi rít:
- - sr , tui hok cố ý .you có sao hok !tui chỉ định bảo you ngồi đây nghỉ còn nửa tiếng nữa mới hết giờ nghỉ .. nhưng hok ngờ !- hắn đỏ mặt , pé cũng đỏ mặt – thôi , đừng khóc nữa !you mún gì tui cũng chìu !
- Lần đầu thấy con gái khóc nên hắn hơi hoảng .nó hok ngờ nàng lại mít ướt như thế
- - hức hức hức !YOU- BIẾN – ĐI !ĐỂ TUI YÊN !-đang khóc nhưng bé vẫn nói rõ từng từ một !huhu! sụt sịt !
- -tui hok cố ý mà !- hắn bối rối - thui !you cứ ở đây nghỉ nhá .tui hok làm phiền you nữa! pi!
- Hắn bước nhanh qua khỏi cánh cửa !
- Sũng sờ …bối rối …pé ngồi bệt trên sân , đưa tay lau nước mắt , … chạm khẽ đôi môi hồng và ngước nhìn lên bầu trời đầy mây …
- -nụ hôn đầu đời của tui -pé nói khẽ -ngày xui xẻo.
- Sau cánh cửa <hắn vẫn chưa đi về lớp >, hắn cũng giống pé , đưa tay chạm môi , mặt đỏ như gấc.
- Hắn là LÂM THIÊN VƯƠNG <óa tên thấy lớn lối kinh >:chung lớp vơi pé ,boy , nhà giàu ngang cỡ nhà pé ,hắn là một trong hai best hot boy của truong , cao hơn pé chút đỉnh <1m75 thui >tóc màu trà , ánh mắt cực kì quyến rũ <hok bít đã quyến rũ bao nhiu girl rồi >.
- - bể rồi !nhưng… ngọt ngào ghê !-hắn cười rồi rảo bước !
- Sau trường . bọn hotboy bạn hắn đang cười đùa với nhau thoáng thấy bóng hắn :
- -wao !sao rồi mày !
- -nàng đâu ?
- - sao mặt mày đỏ như gấc thế!
- Bất giác hắn thấy mặt mình nóng bừng !
- …….
- Thế đấy !-hắn nói rồi hớp ngụm coca mát lạnh .
- -Wao !choài oai !nụ hôn nồng cháy –quốc minh thốt lên trong khi minh Vũ và duy sơn đang ..”diễn tả ” lại nụ hôn bất ngờ của hắn và pé!
- -phụt !ghê quá đi !-hắn phun ngụm coca khi thấy cảnh ấy , đưa lon coca lên mặt hắn lại cười-mát quá ! –hồi nãy tao lãnh cái tát đau điếng người !
- -tao thấy mày cười mê ly thế sao Lôi Vũ hok động lòng nhỉ ?-minh vũ tiếc rẻ .
- -thôi đi mày !
- -mà cũng uổng công !-duy sơn chụp lấy lon coca từ tay hắn –điều tra cả tháng trời mới biết sơ sơ về nàng ai ngờ …

gaubien812
18-05-2008, 03:49 AM
thứ nhất: póc tem
thứ 2: làm ơn cách dòng dùm
thứ 3: đọc đã, cm sau
****************************
sau khi đọc xong, zờ cm lại naz *cười*
mới đầu thấy hay đó bạn
nhưng cái đoạn đầu tiên thấy nó thế nào ý
hình như là diễn biến hơi nhanh
nhất là việc hắn được nhìn dung nhan thật của bé hơi nhanh
gấu thjk đọc truyện hơi chậm 1 chút ( chậm mà chắc )

hắn và bọn bạn âm mưu ?
^_^

vậy thôi
tiếp nhá bạn

rimikio
18-05-2008, 05:02 AM
cảm ơn gau ! mình mới viết truyện dài lần đầu !lúc trước vít toàn truyện ngắn thôi !
---------------------------------
-Tât cả đều bất ngờ !-hắn nằm dài trên bãi cỏ -tao đâu có ngờ đến những chuyện này đâu !tao chỉ định lên sân thượng xem thử có đúng là nàg hay lên đó hok thui !...
-Này !-Minh Vũ hút hộp sữa dẹp lép rồi nói –mày gọi tình cảm giữa mày và nàng là gì ?
-Tao cũng không biết nữa !-hắn đưa tay vén mái tóc màu trà đang rủ xuống trán –từ ngày khai giảng tao đã thấy ở nàng có cái gì đó rất ..uhm có thể gọi là đặc biệt !
- -Mày có biết nàng là băng nữ hok? –Duy Sơn nói .
- - Biết !
- -Mày thix nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên ?
- -Uhm !
- -Vậy là tình yêu sét đánh rồi !-Quốc Minh cười
- -Thiên Vương của chúng ta yêu rồi kìa !
- Hahahahaha !cả bọn cùng cười vang !
- -À !tí nữa là kiểm tra định kì tháng mười đó tụi bay !- Minh Vũ lo lắng .
- -ờ !-hắn gật đầu hờ hững , hắn biết hắn dư sức qua được kì thi này với thứ hạng mà hắn muốn.
- -tháng này hok biết ai nhất nhỉ ?-Duy Sơn liệng lon coca vô thùng rác gần đó .
- -chắc là nàng rồi !-Quốc Minh chép miệg-nhập học được 2 tháng thì tháng nào chả thế !
- -tao thấy mày nhì hoài thế Vương ?-Minh Vũ liếc hắn –hay là mày nhường nàng !
- -hok !tao chỉ ….
- -A !-tiếng của Quốc Minh át tiếng hắn –hay tháng này mày nhất xem phản ứng của nàg thế nào đi !
- -Kì thi này quá dễ đối với mày mà !-Duy Sơn nhìn hắn.
- -Để tao thử xem !
- RENG RENG RENG !
- -Oái !nhanh lên tụi bây !-Minh Vũ hối hả-trễ bi h !bye !
- -Bye !
- <học khác lớp nên khổ thế đó !3 đứa kia học 12A3 , hắn và pé học 12A1>
- ….
- -Nghiêm !chào !
- -Chào các em !
- -Cất sách vở làm bài kiểm tra khảo sát !
- -Trời !
- -Chết !tui chưa học bài xong !
- -Ác quá thầy ui !
- Rầm!
- -A !- pé đi vô , mặt mày đỏ tía ! – em xin lỗi !em bận tí việc ạ !
- -Không sao !em vào chỗ đi !
- -Cảm ơn thầy ạ !- pé về chỗ .
- bọn girl start chiến dịch xiên xỏ .
- -Tụi bây !thấy hok , nhỏ đó vô trễ mà thầy hok giận !
- -Kinh !
- -Thì ai bảo nó học giỏi !
- Xầm xì …..xầm xì ….
- pé nghe thấy nhưng mặt pé vẫn lạnh ngắt còn mặt hắn thì đanh lại Nhìn bọn girl kia như nhìn kẻ thù ý !đằng đằng sát khí !
- ….
- Tan trường !
- -Hey !hey !-hắn đang cố sức gọi pé vừa dắt con Jupiter ra khỏi dòng người -hey you !HOÀNG LÔI VŨ !
- -pé quay lại !bọn bạn hotboy của hắn cũng quay lại.nhưng pé quay đi ngay mặt lạnh ngắt !
- -ê !mày !nàng lạnh lung quá hén !-Vũ chép miệng !
- -Ê mày !đi đâu thế!-hắn đi nhanh vượt qua dòng người mặc kệ tiếng gọi của thèn bạn.
- -Lôi Vũ !chờ chút !tui có chuyện mún nói !
- -Tui hok có chuyện gì với you hết !-pé lạnh lùng –đừng tùy tiện gọi tên tui thế !- pé ném cho hắn ánh mắt hình viên đạn !
- - sao hồi nãy you vào lớp trễ thế ?-hắn tà tà đi bên pé –làm tôi lo quá !
- - tui đâu có nhờ you lo cho tui !-pé đáp = giọng lạnh băng –tui làm gì kệ tui lien quan gì đến you !
- -tui mún làm bạn you mà !- hắn bối rối , mặt hắn sặp thành mặt rời mất rùi .
- Im lặng chiếm hữu <bất ngờ quá nói gì được >
-thui !tui về trước !- hắn cười <choài oai tui chít vì nụ cười này mất >you về cẩn thận nhá !bye !
pé không nói gì . mặt pé dần dần đỏ lên khi bóng chàng khuất nơi cuối phô <nhà hắn và nhà pé cách nhau cả hai dãy phố >
-sao lại nói như thế chứ !-pé nói khẽ bất giác đưa tay lên chạm môi ….suy nghĩ vẩn vơ …bất giác cười …
Hai ngày sau đó .pé không thể tin vào tai mình .pé hạng nhì , sau hắn !
pé liếc hắn với ánh mắt :”không thể tin được mình lại thua thèn đó !”

fanmg
18-05-2008, 05:16 AM
uhm,truyện hay,nhưng tình tiết hơi nhanh,đoạn 2 thì xen lẫn tên nhiều nhân vật nam wa' nên mong bạn viết hoa cho rõ ràng ko người đọc khó phân biệt lắm

những truyện kiểu này bây h hơi nhiều nên truyện cần phong cách riêng,ít ra đủ để mọ người muốn đọc,bi h chưa nhận xét dc gì nhiều,chờ các chap sau đã

snowna
18-05-2008, 05:29 AM
ừm... mình thấy truyện nội dung hay đó nhưng mà... hình như bạn cách dòng vẫn chưa đúng thì phải... mình đọc thấy hơi rối ^^"

gaubien812
18-05-2008, 05:42 AM
^_^
hình như có chút rắc rối với tên nv thì fải
pé là HOÀNG LÔI VŨ
hắn là LÂM THIÊN VƯƠNG
vậy LÂM XUÂN LAN là ai?
...................................??????????????? ???
bạn nhớ cách dòng + viết hoa tên nv nhá
mới lần đầu vjk truyện dài nên mắc những lỗi này là chuyện dễ hiểu
^_^
nhớ sửa nha

fanmg
18-05-2008, 09:30 AM
bi h lên đọc lại thì thía truyện này cũng khá hay,nhưng rimikio nhớ xem lại cách trình bày nhá,nếu bạn muốn sửa thì ko có dấu (tui làm òi,nhưng ko biết để dấu khi sửa><) thì bạn ấn chỗ sửa,copy toàn bộ xuống chỗ phúc đáp nhanh,sửa xong rùi copy lại vào bài đóa,xóa chỗ cũ đi,nhanh lắm,bỏ tí thời gian cho những người đọc sau nhá ^^ mà vít nhanh nhanh lên nhá,tui chờ đóa
p/s:sao bạn lấy nick là rimikio zdi???O_O?tui cung bít một tên rimikio nhưng ko bít có phải thé nên bạn lấy ko???

rimikio
18-05-2008, 09:54 AM
tui dùng nick rimikio này một năm rồi !trong 4room cũng có người tên thế thì phải ?
@fan :mình biết mà , cảm ơn !

Sao lại không ?-hắn xuất hiện , cười với vẻ ngây thơ < đau tim quá >tại mấy tháng trước tui hok thix thui !chứ điều gì tui mún là được .Và nhất định tui sẽ làm you cười ,.tui sẽ thay đổi you !băng nữ !

Biết tui là băng nữ thì please tránh ra !-pé lạnh băng nhưng vẫn có vẻ tức giận …

Những ngày sau đó,lúc đi học, giờ nghỉ trưa , giờ học , tan trường . hễ có

mặt pé tức là hắn cũng đang quanh quẩn đâu đó .sáng nào hắn cũng rước

pé , giờ học lại khều bé rồi cười , giờ nghỉ trưa thì đem đồ ăn lên mời pé

<hok biết sao mà pé vẫn ăn >tan trường thì hộ tống pé về tận nhà .pé thì

vẫn lạnh lùng như thường còn hắn thì cứ cười …

Dần dần pé cảm thấy quen với sự có mặt của hắn . có lẽ pé hok nhận thấy

rằng trái tim của pé đã ấm lên một phần nhỏ .còn hắn , hắn xem việc ở

bên pé như chuyện thường tình nhưng …hắn đâu có biết bọn fan crazy
của hắn đang tức điên lên và mún dằn mặt pé.

Ngày đầu tiên của tháng mười hai <nhanh ghê >.7h tối .nhà pé .

Thị trường chứng khoán….-tiếng phát thanh viên trong chương trình thời sự

.pé đang măm ngon lành trong căn biệt thự lạnh lẽo mình pé dzới …con

chó Dodo.Bỗng …con samsung rung lên , pé vội vàng với tay lấy con

Samsung trong khi tay kia đang cầm muỗng , miệng thì măm măm !nuốt
gọn muỗng cơm , pé alo và tự hỏi số này củ ai, lạ hoắc !

Hi !- …là hắn –you đang làm gì thế !

-đáng ghét !-pé nghĩ thầm .
-
- sao you bít số của tui ?-pé lạnh lung
-
- - bí mật !- hắn cười <oái !đau tim quá !>
-
- Thật ra hắn đã phải nhờ bọn bạn quân sư hỏi giúp cả tháng mới ra .
- Khổ !
-
- -mún gì ?-pé vẫn lạnh lung thế !
-
- Hỏi thăm chút thui !you ở nhà một mình hả ?<câu này nghe gian tà ghê *.->
-
- Hỏi làm gì ?
-
- Để bít thui !
-
- Dzô dziên ! !tui đang ăn cơm! bye <tự nhiên khai ra !chẳng hiu nôi >
-
- Ah !đang ăn sao !sr !tui hok bít !bye!ăn ngon nhá !-hắn làm một hơi dài .
-
- Phá bữa cơm của người ta !
-
- Sr ! bye !
-
- …nàg nói chuyện cũng dễ thương ghê !-hắn cười ..một mình !hihi hehhe !
-
- Ngố !-pé cũng ..cười !
-
- ….
-
- Hey you !-hắn đón đầu pé <ngày nào chả thế >

Hey !sao lại lanh lung thế ?-hắn cười <kiểu này chắc chết sớm , đau tim quá >
-
- …hắn đâu có biết pé cũng đang cười thầm một mình !
-
- Hehehe !sao sángnào cũng hỏi thăm ghê thế ?- hắn hok them quay lại , đơn giản vì hắn bít đó là ai .
-
- Có nàg rồi lại lơ bạn bè thế ku !- minh vũ cười đểu <nhìn phát ớn >
-
- -nàng sao lạnh lung ghê mày nhỉ -quốc minh chép miệng nhìn theo bóng pé !
-
- -thoai !tụi tao di trước nhá !bye !
-
- Bye !
-
- Hắn bước vào lớp với nụ cười tươi rói !<óa loá mắt roài >
-
- Hi !-hắn bắt chuyện –trưa nay tụi mình ăn chung nha <hỏi thừa , pé hk
- đồng ý thì hắn cũng vẫn lên >
-
- Pé vẫn im lặng chúi mũi vào cuốn sách .Pé biết thừa hắn nghĩ gì.
-
- Tui có cơm hộp nè!-chàng cười .. đểu
-
- Đừng làm phiền tui !-nàng lạnh băng nhưng cũng hơi ngạc nhiên vì hắn lại biết làm cơm hộp .
-
- Hihi !-chàng lại ..cười <ặc!chit tui mất >
-
- Tụi bây !sao hoàng tử của chúng ta lại nói chuyện , cười đùa < mù sao mà nói thế >với nhỏ băng nữ kia thế !
-
- Tao gai con nhỏ kia ghê !
-
- Thấy cái mặt là ghét rồi !
-
- …
-
- Trong giờ học pé phải chịu hang chục ánh mắt khó chịu đầy sát khí từ bọn girl <tội nghịp !>pé vẫn lạnh lùng hok hề quan tâm tới <phớt đời ghê! >hắn đâu hay biết gì vẫn nháy mắt cười với pé dù cho pé hok đáp trả <hok thấy lấy gì đáp trả , pé ngồi trên hắn mà>
- …
-------------------------
em ngủ !mai em pt típ !

gaubien812
18-05-2008, 10:03 AM
thôi
póc trước
đọc sau
hok nhanh là mất tem
mới 9h mà đã đy ngủ
pó tay
còn cái này quên chưa nói với bạn nè
mỗi khi chuyển cảnh, bạn có thể cách ra vài dòng cho dễ nhìn được hok?
VD như ở đoạn mà 2 ng` nói chuyện xong, đến sáng hôm sau thỳ cách ra vài dòng cho dễ nhìn
^_^
vẫn thấy ngắn quá
muốn đọc tiếp cơ

story95
18-05-2008, 11:27 PM
Mới dzô thấy truyện nó same same truyện Tiểu Thư Lạnh Lùng - Hoàng tử Nu cười của bé Vân Anh thế? Nhưng hay lắm và cám ơn bạn vì vik nội dung na ná như thế để mình có thể cảm nhận lại truyện đó lần 2!

rimikio
19-05-2008, 02:01 AM
tui lấy cảm hứung từ truyện có thực đấy ! truyện của bevananh nào thế? có hay ko ?
từ từ tui post típ.thnks đã ủng hộ !

rimikio
19-05-2008, 02:19 AM
típ nè !
---------------------------------------------
Vùu vù vù !gió mùa thu mát mẻ !pé đừng đó !mái tóc bay trong gió ,

đôi mắt không kính <tháo hết rồi >nhìn thẩn thờ lên bầu trời , bất giác

lại đưa tay lên sờ vết sẹo dài trên tay phải !nhắm mắt !

….Á !-tiếng thét …!roẹt !á !

Đáng đời mày !ai bảo xớ rớ dzô bồ tao !tưởng nhà giàu , đẹp gái thi
ngon hả ?

-lần sau đừng có tới gần đình phong nữa nghe hok ?liệu hồn !đi tụi mày !

Ư !Ư !híc híc ……huhuhuuhuh…….
pé khóc , không phải vì đau mà vì hận bản thân đã quen nhầm người

để giờ đây nước mắt hòa chug với máu . pé đã bị chính bạn than của

pé phản bội !..vết thương của quá khứ đã làm nên băng nữ của bây
- giờ !
-
- vết thương làm trái tim pé đông cứng lại !không phải vì pé không mún
-
- có bạn mà pé sợ quá khứ lập lại một lần nữa !pé sợ bị phản bội .
-
- Hello !-tiếng của hắn –ăn trưa nhá !đợi lâu hok ?
-
- Giật mình , pé vội kéo tay áo phủ vết thương nhưng .. không kịp hắn
-
- đã thấy !
-
- Lôi vũ !-hắn sững người – đưa tay mình xem !
-
- Thả tôi ra !you làm gì thế ?-pé cố gắng rút tay ra khỏi tay chàng
-
- nhưng vô ích ! hắn kéo tay áo của pé và …. hắn đã thấy !
-
- -sao lại có vết thương này ?-giọng hắn run run nhìn vào vết sẹo kéo
-
- dài từ cổ tay đến khuỷa tay .
-
- Hỏi làm gì ?- dù bất ngờ nhưng pé vẫn lạnh lùng như thường .hắn đâu
-
- có biết pé đang đau đớn tột cùng khi có người chạm đến nỗi đau .
-
- Chính vết thương này phải không !-hắn bất ngờ ôm lấy pé–chính vết
-
- sẹo này đã làm you thành băng nữ đúng hok ?<sao tinh ý thế nhỉ ?>
-
- Không nhìn mặt pé nhưng hắn biết pé đang khóc , đơn giản vì hắn
-
- cảm thấy những giọt nước mắt nóng hổi của pé đang chảy trên ngực
-
- hắn, mặt pé áp sát vào ngực hắn .pé nấc lên từng hồi .
-
- Tôi .. tôi sẽ làm lành vết sẹo này cho you !-hắn vuốt tóc pé , gió thu
-
- vẫn thổi , trời vẫn hok có nắng …nhưng sao lòg pé ấm áp lạ !
-
- Tôi sẽ làm thay đổi you , làm cho you cười !-hắn đỏ mặt –hãy làm bạn
-
- tớ nhé !
-
- Hai người ôm nhau , pé khóc như chưa từng được khóc ,hắn cũng đau ,
-
,hắn cảm thấy chưa từng đau hơn lúc này ! gió lạnh hơn luồn qua tóc pé, người pé lạnh

ngắt nhưng sao trái tim pé đang tan chảy .
- ……

fanmg
19-05-2008, 08:28 AM
hic,sao dạo này đi đâu cũng thía mí bạn nữ nhân vật chính tụi nghịp bị phản bội thía nhỉ,tình bạn con gái dễ dàng phản bội nhau thía sao???><???
mới lên mà ko ngờ rimikio post liền 2 chap mới,chắc tại bạn post chiều,lần sau cứ post dài dài ra nhá ,đọc ngắt quãng ko đã gì cả^^
mà tui vẫn hem hiểu cách trình bày của bạn,tại sao để đoạn lời nói lại phải có dấu - như thế????hay dey là khoảng lặng,nhưng có vẻ ko phải vì chỗ nào bạn cũng để thế,nếu thế thì ko cần đâu kio ạ,để thế lại hóa rối hơn ấy chứ,cứ cách bình thường là tốt rùi ^^!

rimikio
19-05-2008, 09:24 AM
- Ăn cơm hộp nhá !-hắn nói khi cảm thấy pé ko còn nấc lên nữa .-có
-
- sữa nữa kìa !

uhm !-pé gật đầu lau nước mắt .

ngon ghê !- pé sửng sốt khi ăn hộp cơm do chính tay hắn làm – có thật là

you làm ko ? tui nghi lắm nhá !

tự làm đấy !- hắn cười – muốn ko mình dạy cho .

mún tôi tới nhà chơi thì cứ nói thẳng ấp úng làm gì !- pé nhìn hắn với ánh
mắt “ có gì cứ nói , giấu làm gì ? “.

Hehehhe !-hắn cười .

Ư !Ư !- pé vươn vai và ngáp – thôi tui nằm tí đây ! còn 30’ nữa –pé nhìn đồng hồ - nhớ kêu tui nhé !

Nói rồi pé nằm gối trên hai cuốn sách ngủ ngon lành .

…Hắn thở dài , vuốt vuốt mái tóc dài đang xỏa trên đất , nhìn gương mặt

như doll của pé đang say giấc nồng thì thầm :

– sao lại chịu đau một mình như thế chứ? nói ra sẽ dễ chịu hơn mà !đúng

khôg ?....chẹp !-hắn chép miệng – bỏ lun hai tiết cuối cho rồi !-cười -.ngủ n

gon , my baby !

Khóc đã rồi ăn , ăn xong rồi zzzzz’’!<sướng kinh >pé cảm thấy ấm áp hơn

trong vòng tay của hắn . trên cao , ánh mặt trời đầu tiên đang xuyên qua tầg

mây . nắng .sự ấm áp trong mùa thu lạnh giá .

….

Chói quá !Uhm !-pé ngáp dài , mắt nhắm mắt mở nhưg pé vẫn giật mình

khi thấy hắn cũng đang say sưa ngay bên cạnh .áo sơmi phong phanh hở

cả ngực !<đau tim quá đi>

-ấm quá !-pé như nhỏ lại trong vòng tay của hắn.

Mấy giờ rồi nhỉ ?-pé nhìn cái đồng hồ mà hok tin vào mắt mình –óa!gần

tan trường rồi !chết tui ròi !

- Dậy !dậy mau !-pé vội vàng lay hắn -trễ rồi !

-Hi !-hắn mở mắt ra và cười -ngủ ngon chứ ?

- Ngon nhưng trễ giờ roài !

- Tui bít ! –hắn hững hờ.
-
- Bít sao hok kêu tui ?-pé thu dọn sách vở , ngụy trang cho mình xong
-
- vội đứng dậy !
-
- Thui !bỏ lun !tui nhờ mấy đứa bạn lấy cặp giúp rồi nè !mình về thui !
-
- Chết tui roài !- pé than thở- ngày mai sao dám nhìn mặt thầy cô chứ!
-
- Đùng nói thế chứ !-hắn vuốt mũi pé làm mặt pé đỏ ửng –lo gì !mai
-
- nghỉ cho lớp 11 kiểm tra mà .với lại hôm nay hai tiết cuối là tiết tự
-
- quản.
-
- Về thui !-hắn với tay cầm cặp rồi cầm tay pé làm pé giật mình nhưng
-
- vẫn đi theo .
-
- …trước cổng nhà pé.
-
- -cẩn thận nha !-hắn vẫy tay với pé -ở nhà một mình nguy hiểm lắm đó
-
- !<gian tà >
-
- À !khi có hai đứa với nhau đừng ngụy trang nhá , mình thix nhìn thấy
-
- mặt thật của cậu hơn .-hắn nói rồi búg vào gọng kính của pé -bye my
-
- baby !
-
- Bye !

gaubien812
19-05-2008, 09:27 AM
chỉ cần gạch đầu dòng trước lời thoại thôi bạn à
hok cần gạch hết như vậy đâu
^_^
2 ng` này kết nhau roy`
tem tem tem
^_^

rimikio
20-05-2008, 08:04 AM
- Đêm đó cả hắn và pé đều hok ngủ được , mien man suy nghĩ về nhau !
-
- …SAO?-giọng minh vũ làm náo động cả căn biệt thự -mày .. mày nói
-
- sao ?
-
- ồn quá đi !-hắn nhăn mặt nhưng lại cười ngay –tao hok biết là nàg có
-
- quá khứ như thế nào mà lại có vết sẹo thế .
-
- hèn gì nàg cứ mặt áo dài tay hoài-duy sơn nói.
-
- mà mày biết vết thương trên tay nàng từ đâu ra hok ?-quốc minh vừa
- hỏi vừa với tay lấy remote .
-
- nàng hok nói –hắn xụ mặt – nàng bảo nàg sẽ nói nhưng hok phải bây h !
- im lặng . …
-
- tao mà tìm ra đứa nào tao đập nó chết –hắn bỗng gằn giọng ánh mắt
- lạnh lùng .
-
- ba đứa kia nhìn nhau rồi minh vũ nói
-
- -hay để tụi tao tìm giúp mày nhé !
-
- Thui !-hắn phẩy tay – để tự tao làm .nàg đã nói là nàng sẽ nói cho tao biết mà !
-
- Mày nghĩ sao hả Su ?-pé thì thầm dzới con chó yêu –liệu tao có nên quen với thiên vương hok ?
-
- Gâu gâu !
-
- Uhm !- pé cười- toa thấy hắn cũng tốt nhưng tao sợ quá khứ sẽ …
-
- Gâu gâu !
-
- Hiêu rồi !đi ăn thôi !
- ….
- Have a nice day !-hắn luôn bắt đầu buooir sang trước cửa nhà nàg như
-
- thế -lên mình chở , khỏi đi xe đạp chi cho mệt .
-
- Pé hok mún cũng hok được , hắn đã kéo tay pé làm pé phải ngồi lên
-
- yên con Jupiter láng cóng của hắn .thế là pé đành an tọa . dọc đường
-
- hắn cứ huyên thuyên đủ điều , pé thì cứ nghĩ về chuện hôm trước
-
- thỉnh thoảng cứ ậm ừ cho qua chuyện . ..
-
- Kít !bốp !-pé va vào lưng hắn –đi kiểu gì thế ? dập mũi tui rồi !–pé la
-
- hắn , xuýt xoa cái mũi tội nghiệp

- Sorry !mình hok cố ý –hắn dựg xe vào nhà xe với vẻ lo lắng nhưng pé
-
- vẫn có thể nhận ra cái xếch miệng gian tà của hắn . pé hok nói gì
- nhưng ánh mắt cứ như muốn nói :”hãy đợi đấy !”
-
- Tụi mày !- giọng con nhỏ thủ lĩnh fan crazy của hắn – xử con nhỏ đó
-
- !tao gai mắt quá đi .
-
- Giờ nghỉ trưa nó hay lên sân thượng đó tỉ .mình đón đầu nó nhé !
-
- Ok .

fanmg
20-05-2008, 08:47 AM
quá !Uhm !-pé ngáp dài , mắt nhắm mắt mở nhưg pé vẫn giật mình

khi thấy hắn cũng đang say sưa ngay bên cạnh .áo sơmi phong phanh hở

cả ngực !ec,cái gì thía này,bà định đầu độc đầu óc trong sáng của tui à =.=
trùi ui,mới tưởng tượng đã thía muốn......=.= ~>__<~


hắn vuốt mũi pé làm mặt pé đỏ ửng ach,cho cái nì có nhanh we' hem??có vẻ bé đồng ý hắn là bạn trai rùi dey,hoặc do hắn tự nhận ,chưa gì mà đã...^^


Mày nghĩ sao hả Su ?-pé thì thầm dzới con chó yêu ối giời ơi,bà nài,cái nài là sao?Tui nhớ con chó của bé tên dodo mà,sao bi h lại su???hai có hai con,mừ sao lắm tên ko chọn,laioj chọn tên su chứ,bà có bít su là.........><........thui,dù sao dey là truyện của bà,tui hem mún nói nữa,nhưng làm ơn nếu ko cần đừng lôi con su nài ra nữa,có con dodo kia òi,tui ko mún tên su gắn với dog >< ,mặc dù tui có khá nhìu hình su dc ví với dog ^^

càng đọc càng thấy thích hắn,truyện lúc đầu thía khá giống cô bé lạnh lùng - hoàng tử nụ cười nhưng mừ bi h đọc khác hẳn,chuyện có phong cách của bà thì nó phải khác chứ nhỉ ^^ ,sr vì hùi mới đọc thía nó giống nhá ><"

tui mong hắn sớm thành đôi với bé nhưng cứ đà này chắc sơm thui mừ lo giề,nhở ^^ ,nhưng đừng có cho thành đôi rùi end lun nhá,đang hay dey,tui mún đọc típ,hum nai hụt tem bà,tiếc ,post típ nhanh dey nhá ^^

ShiningSakhalin
21-05-2008, 03:02 AM
bà già, tiếp truyện đi
đúng là nó hao hao Tiểu thư lạnh lùng thật

gaubien812
21-05-2008, 03:12 AM
^_^
lại đánh ghen
^_^
mấy kon nhỏ dư hơi
^_^

rimikio
21-05-2008, 07:55 AM
chuyện tình cảm nên hao hao thôi đoạn đầu.<chuyện này là phỏng theo đời thật đấy !>
mai em pt típ , các sis chịu khó nhá !
>.< pà shin wỉ : pà ko được làm gì trong pic này đâu nhá ! nghe ko hả?

fanmg
21-05-2008, 09:13 AM
ui dời,thì lúc đầu thía nhưng cái chính là truyện với cách vít của rimikio thì nó vẫn khác chứ ,bà ko đọc com của tui à mà lo???^o^
mà nài,tui nói mí cái nài

Trích:
quá !Uhm !-pé ngáp dài , mắt nhắm mắt mở nhưg pé vẫn giật mình

khi thấy hắn cũng đang say sưa ngay bên cạnh .áo sơmi phong phanh hở

cả ngực !

ec,cái gì thía này,bà định đầu độc đầu óc trong sáng của tui à =.=
trùi ui,mới tưởng tượng đã thía muốn......=.= ~>__<~


Trích:
hắn vuốt mũi pé làm mặt pé đỏ ửng

ach,cho cái nì có nhanh we' hem??có vẻ bé đồng ý hắn là bạn trai rùi dey,hoặc do hắn tự nhận ,chưa gì mà đã...^^

là tui nói ý nghĩ lúc đó của tui thui,có gì đâu???

cái đoạn nài
Trích:
Mày nghĩ sao hả Su ?-pé thì thầm dzới con chó yêu

ối giời ơi,bà nài,cái nài là sao?Tui nhớ con chó của bé tên dodo mà,sao bi h lại su???hai có hai con,mừ sao lắm tên ko chọn,laioj chọn tên su chứ,bà có bít su là.........><........thui,dù sao dey là truyện của bà,tui hem mún nói nữa,nhưng làm ơn nếu ko cần đừng lôi con su nài ra nữa,có con dodo kia òi,tui ko mún tên su gắn với dog >< ,mặc dù tui có khá nhìu hình su dc ví với dog ^^thì tui có nói,thế hóa ra bà nhầm à???THẾ SAO NHẦM GÌ KO NHẦM LẠI NHẦM TÊN CON CHÓ VỚI TÊN CHỒNG TUI THÌ THỬ HỎI SAO TUI KO TỨC HẢ???^^!! >"<

thui,post nhanh đê ,mà bà bảo tui nói là nói chỗ nào ấy nhhir,tui xem lại hết òi dey,có gì hem vừa lòng thì nói hem tui tái phạm bà lại nói lại thì mệt ><

rimikio
23-05-2008, 07:09 AM
Hai giờ đầu là giờ toán với thầy Thanh nổi tiếng nghiêm khắc cho nên pé

và hắn gan cỡ nào cũng hok dám hó hé trong h toán nên đành im lặng .

…hihi !- 3 con nhỏ kim ngân , giang hà , ngọc anh ngồi cùng bạn với bé
rúc rich cười ngay lập tức bị thầy Thanh nhắm .

Ngân , hà , anh !3 em làm gì thế đúng lên lần lượt trả lời bài 34, 35, 36 đi!

À !dạ vâng !-3 con nhỏ líu ríu .

Chết . sao h ?-3 con nhỏ thầm thì với nhau , bọn trong lớp hok dám hó hé chỉ ngồi chờ tên 3 con bị ghi vô sổ đầu bài .
Tự dưng pé động lòng trắc ẩn , đưa luôn quyển vở ghi chép đầy đủ cho 3
đứa kia , may mà ngồi bàn cuối nên thầy không thấy . 3 nhỏ kia mừng

còn hơn bắt được vàng liền trả lời hok sai 1 chữ với những gì pé làm .

-may mà 3 cô trả lời được nếu không thì tên mấy cô ở trong sổ đàu bài là cái chắc-thầy Thanh gằn giọng –thôi , tiếp tục !
-
- …hết tiết .
-
- - choài oai , Lôi Vũ !-3 nhỏ kia hét lên ngay khi thày mới bước ra khỏi lớp làm pé giật cả mình –chúng tớ phải cảm ơn cậu thế nào đây ?
-
- À .uhm khôgn có gì bạn bè giúp đỡ nhau thôi –pé cười .
-
- Lập tức 3 nhỏ kia xiết chặt tay pé , ánh mắt rưng rưng –chúng ta sẽ mãi là bạn nhé .!
-
- Uhm –pé cười và trong pé như có một luồng điện chạy qua sưởi ấm một phần nữa con tim băng giá.
-
- Lôi vũ !-hắn gọi pé – mình bận chút việc , đi trước đi nhá !
-
- Thôi .-pé cười với hắn và 3 nhỏ kia – mình đi đây .
-
- Đi đâu thế ?
-
- Sân thượg .
-
- Mìh đi chung , bọn tớ cũng phải lên lớp 11c có việc .
-
- …thôi .bye !ăn dzui dzẻ- tới nơi 3 nhỏ tạm biệt pé .
-
- Tỉ tỉ !con nhỏ đó tới rồi .
-
- Ok. Xông ra .
-
- Ê !- giọng con thủ lĩnh –đứng lại nói chuyện coi .
-
- Có chuyện gì ?-pé lạnh mặt .
-
- Gan nhỉ ? – nhỏ thủ lĩnh nói rồi tiến sát lại gần pé – sao mày dám động đến hoàng tử của bọn tao ?
-
- Ai ?
-
- Thiên vương .mày gan lắm mới dám đụg đến anh ấy .
-
- Bốp ! bốp !hai cái tát lien tục làm pé xây xẩm trở tay khôg kịp .
-
- Dao !
-
- Đây tỉ tỉ .
-
- Ư !-trước mắt pé quá khứ lập lại .trong tiềm thức vang lên tiếng thét của quá khứ .
-
- roẹt ! roẹt !
-
- khôg !á !Á!Á!Á!-pé hét lên .
-
- bên kia cầu thang .
-
- hình như tao nghe tiếng ai giống lôi vũ ghê .
-
- quay lại xem sao .!
-
- ừ !
-
- trời ơi ! lôi vũ –kim ngân hét lên .
-
- tụi mày làm cái gì vậy hả ?
-
- Ư !không !-pé thì thầm trong vô vọng .
-
- Lôi vũ !-giọng hắn .
-
- Pé cười – cuối cùng cũng đến ! rồi trước mắt pé tối sầm .
-
- “…chính con đó đó tỉ .
- Mỹ uyên –tiếng pé – ai thế ?
- Mày tới số rồi con ạ !ai cho mày động ào đình phog của tao hả ?mà công nhận mày có con bạn thân tuyệt ghê !
-
- Mỹ uyên .. bạn …”
-
- Tụi mày ơi !Lôi Vũ khóc kìa !
-
- Đâu ?
-
- Ơ !
-
- Tình rồi !lôi vũ tỉnh rồi mày ơi !
-
- Đâu ?
-
- Ơ !-pé mở mắt và thấy một bên mắt mình nhòa đi .
-
- Hắn ôm chầm lấy pé ,pé bỗng cảm thấy ấm áp lạ thường…
-
- -xin lỗi !nếu mình đi chung với bạn thì đâu ra chuyện này .-hắn thì thầm – xin lỗi !

Đi !-minh vũ lên tiếng vẫy cả bọn ra ngoài .

Để họ ở chug có lẽ tốt hơn –quốc minh nói <nói thế thôi chứ rình bên ngoài chứ có đi đâu đâu >

----------------------------------------------
oá ! fan, bồ bà tên su hả? heheeheh ^^ ohoho
thoi , tui giỡn mà.đừng giận hén!

Nước mắt pé chảy dài thấm đẫm áo hắn . pé khóc nấc lên trog vòng tay của hắn . hắn ôm gọn pé trong vòng tay của mình .

Mưa . gió lạnh thổi tung màn của phòng y tế .gió lạnh đấy nhưng pé lại cảm thầy ấm áp trong vòng tay của hắn … hắn ôm pé một lúc lâu …

-có thể kể cho mình biết nguyên nhân của vết sẹo không ?-hắn nói –mình muốn biết .

Pé buông hắn ra , ngồi lại ngay ngắn , hắn ngồi đồi diện với pé .

Năm mình học lớp 9 , mình than với một nhỏ tên là mỹ uyên . cả hai rất thân
nhau , qua những lần đi chơi với nhỏ mình quen với một boy tên đình phong
–nhắc tới đó mắt pé nhắm lại cầm nước mắt , hắn biết nên siết chặt tay pé

hơn –lần gặp đầu tiên , hắn đã ngỏ lời với tớ.bất ngờ nhưng thấy hắn cũng

đẹp trai ko nỡ từ chối mình đành cười .hắn bảo coi như đó là accept .từ đó

tớ và hắn quen nhau nhưng tớ chỉ coi hắn là bạn than như mỹ uyên thôi .ai

ngờ hắn lẫn mỹ uyên đều phản bội tớ , híc híc – pé ko cầm được nước mắt –

trước ngày bế giảng , hắn bảo hắn phải đi du học , mình tin hắn và bảo mình

sẽ chờ . hắn cười . ngay tối hôm đó , mình bắt gặp hắn đi với nhỏ hoa khôi

trường , bất ngờ hơn là nhỏ uyên cũng có mặt … mình khôg nói gì , cứ ngu

ngốc tự lừa bản than rằng hắn với nhỏ hoa khôi chỉ là bạn . ngày tốt nghiệp ,

mình khôgn thấy hắn đâu mình cứ nghĩ là hắn đi chug với nhóm bạn của hắn

–pé khóc nấc lên - lúc ra về , mình bị nhỏ uyên kéo lại vào một con hẻm ,

mình tin tưởng nó mới đi theo .ai dè nó phản mình , nó đã nói cho nhỏ hoa

khôi biết mình quen hắn . nhỏ hoa khôi đó dằn mặt mình , lúc đó mình mới

nhận ra đời là dối trá , mình khôg tin ai được cả …hức hức …-hắn ,và sáu

đứa kia <đừng ngoài nãy giờ>nghe long thắt lại , 3 nhỏ kia đã khóc –nhỏ

hoa khôi đánh mình xong và bảo nhỏ uyên …- pé chỉ vào vết sẹo , hắn hiểu

nên cầm tay pé và nói .

-mình khôg như tên phong kia , mình thix cậu thật lòng mình sẽ làm cậu
cười , sẽ xóa đi kí ức đó cho cậu .tớ sẽ bên cậu mãi mãi .

Pé khóc nấc lên , hắn cười rồi lau nước mắt cho pé .

-uhm !mái tóc cậu bị bọn kia ..uhm …

ShiningSakhalin
24-05-2008, 07:17 AM
Trời ơi là trời
bà viết không rõ bố cục gì hết
lạy bà, tôi đọc mà rối tung tít mù

Văn học đây sao -_-"

fanmg
24-05-2008, 10:14 AM
hic,bít ngay mà,lúc nãy vào,bóc tem,ghi nguyên câu "hé hé,bóc tem nhá,đọc xog com sau" bi h vào đã thía xóa òi ><


Bốp ! bốp !hai cái tát lien tục làm pé xây xẩm trở tay khôg kịp .
-
- Dao !
-
- Đây tỉ tỉ .
-
ẹc,bà làm như xã hội đen ko bằng mà kêu đánh một tiếng là đánh,kêu dao là dao,sao ko kêu giết luôn đê cho nó có khí thế...^^

tội nghiệp bé thật,ko gì đau bằng nỗi đau trong lòng,nhất lại là người mình tin tưởng phản bội mình,tuy rằng tôi chưa đến nỗi như nhỏ nhưng cũng vài lần bị khui chuyện bí mật nên cũng hỉu,lúc đó tui đau 1 thì chắc trong này bé đau 10........


một boy tên đình phong
bà ơi,tui thề với bà là tui chưa từng thía đứa nào nó đặt tên nhân vật "siêu" như bà,làm sao mà cứ chọn đúng tên thần tượng - người iu trong lòng tôi mà đặt thế hả???? susu là tên tui tự gọi chồng tui - kim junsu (DBSK) ,còn Đình Phong lại là Tạ đình Phong,trời,tui mê anh nì từ hồi xem phim Tiểu Ngư Nhi và Hoa Vô Khuyết,anh í đóng Hoa Vô Khuyết,trời,khuôn mặt lạnh lùng,mái tóc đen dài bay lất phất theo chiều gió,một dải lai trắng trùng màu với bộ đồ trắng anh í luôn mặc càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng bí ẩn,khuôn mặt xa xăm vô bờ..........nhất là lúc đấu võ,mỗi một thế đều tuyệt đẹp đến nỗi tôi ko bao h quên dc..........thế mà........trong nài lại là tên một TÊN KHỐN là sao????????????(đau nòng we'@_@" )(_ _") tôi ko trách bà mà chỉ trách ông người trớ trêu cho bà chọn nhầm tên.......................><

@yumj
24-05-2008, 03:14 PM
Dao !
-
- Đây tỉ tỉ .
-
- Ư !-trước mắt pé quá khứ lập lại .trong tiềm thức vang lên tiếng thét của quá khứ .
-
- roẹt ! roẹt !
-
- khôg !á !Á!Á!Á!-pé hét lên .
-
- bên kia cầu thang .
-
- hình như tao nghe tiếng ai giống lôi vũ ghê .
-
- quay lại xem sao .!
-
- ừ !
-
- trời ơi ! lôi vũ –kim ngân hét lên .
-
- tụi mày làm cái gì vậy hả ?
-
- Ư !không !-pé thì thầm trong vô vọng .
-
- Lôi vũ !-giọng hắn .
-
- Pé cười – cuối cùng cũng đến ! rồi trước mắt pé tối sầm
khúc này tui hok hỉu rốt cuộc là LÔI VŨ có bị làm j chưa hay chỉ sợ wá ngất đi?

rimikio
24-05-2008, 09:30 PM
>.< yumi : khúc đó là do pé bị ám ảnh bởi chuyện lúc xưa!
>.< fan : ối chời ơi! tui siu thế, nghĩ đúng tên chồng pà mới nói,tui làm nghề tiên tri siu ko?
từ từ rồi mình sẽ pt tiệpuhm , có lẽ là chìu nay mình sẽ pt.cám ơn đã ủng hộ!^^

rimikio
25-05-2008, 03:16 AM
Pé nhìn lại bộ dạng của mình. Mái tóc bị cắt ngắn đến ngang lưng , áo sơ mi

bị đứt hai nút , áo khoác thì nhàu nát và còn toạc một đường dài ngay tay

áo , kính thì rạn gần hết …định thần lại, pé cười nhẹ bảo :
-
- khôg sao .về nhà giặt ủi là xong hết thôi .kính thì tiệm thiếu gì .
-
- đói hok ? ăn nhé !
-
- uhm .
-
- ngon ghê ! cậu học ở đâu thế ?
-
- tự học .muốn không sáng mai chủ nhật đến nhà mình , mình bày cho .
-
- Cũng được.lâu nay mình ở nhà một mình, ko có ai bày vẽ gì cả.- pé buồn buồn.
-
- 8h nhé !
-
- Uhm .mà mình nghỉ hai bữa lien tục rồi nhỉ ?

ờ!
-
- Năm cuối òi mà thế nì chắc ko đậu nổi tốt nghiệp.
-
- Lo gì!-hắn trấn an pé- cở cậu ma ko đậu ko biết ai mới đậu.
-
- 6 đứa kia đứng ngoài thấy vậy liền đi chỗ khác .
-
- - có gì đâu mà khóc – minh vũ cười với 3 nhỏ .
-
- Sao khôg ?- kim ngân liếc nhìn –học chugn từ năm 11 đến giờ khôg hề hay biết tí gì về lôi vũ , khôgn quan tâm đến cậu ấy mọt chút .
-
- tồi tệ thật ! –ngọc anh tự trách mình .
-
- Đừng tự trách mình –quốc minh đẩy gọng kính <quên không giới thiệu , quốc minh là con mọt sách , minh vũ là chúa ăn chơi , còn duy sơn là trùm phá phách >bây giờ đối xử tốt với lôi vũ là được rồi !
-
- Cười lên coi – duy sơn bẹo mà giang hà làm nhỏ đỏ mặt , đấm vào bụng duy sơn một cái đau điếng .
-
- Hahaahaha …
-
- Sáng hôm sau
-
- Trước cổng nhà hắn
-
- Pé đứng đó, ko kính < dzỡ òi còn đâu>, mặc một bộ váy màu xanh trông hết sức dễ thương.
-
- …đing đong đing đong .
-
- Ra ngay –giọg hắn ngáy ngủ .
-
- Hello , my baby .-hắn hôn lên trán pé, nói là hôn chứ thật ra chưa độg
-
- được trán pé thì ngay lập tức …bốp !bốp !
-
- A AAAAA!
-
- Làm gì thế ?vô duyên-pé nện nguyên cả đống thức ăn vào đầu hắn –thay đồ đi , 8h rồi còn mặt đồ ngủ .
-
- Đưa đây mình xách cho –hắn nói rồi đón lấy mấy bao thức ăn trên tay pé-đóng cửa giúp mình .
-
- Hey !
-
- Gì ?
-
- Cậu ở nhà một mình hả ?
-
- Uhm – giọng hắn nghe có vẻ buồn -7 năm rồi .
-
- Giống tui – pé thì thầm- tui một mình một cõi 5 năm òi.
-
- Nhà hắn nhìn đâu cũng có cây , có hoa , nhìn giống vườn hoa hơn cái nhà nhưng nó làm pé cảm thấy ấm áp
-
- Cậu chăm sóc mấy cây đó hả ? –pé trầm trồ - nhìn nhà ấm cúng ghê !
-
- Không ! một tuần có cô giúp việc đến dọn dẹp .-hắn đặt đống đồ ăn len sàn bếp rồi cười – nếu thấy thix thì ở lại luôn cho vui . về nhà cậu cũng một mình thôi !<đểu !>
-

- Nhảm vừa thôi -pé “dội ngay cho hắn một gáo nước lạnh” làm hắn im luôn .
-
- Làm bánh kem ăn đi !-hắn nói – mùa này ăn bánh kem là sướng nhất !
-
- Cũng được nhưng … tui khôg biết làm –pé cười nhưng lộ ngay vẻ buồn buồn – ko có ai dạy cả !
-
- Dzậy thì tui dạy –hắn cười –mà nè , mình đã nói là trước mặt mình cậu đừng ngụy trang nữa mà !xõa tóc đi !
-
- Ngay lập tức , hắn tháo dây cột tóc pé làm pé trở tay hok kịp .rồi hắn chạy tuốt lên gác , vừa chạy vừa cười , còn vẫy pé lên .
-
- -đứng lại !-pé hét .
-
- Hộc hộc !-pé thở ra – cậu làm cái quái gì thế ?
-
- Mở mắt ra và pé hok tin vào mắt mình , phòng hắn ngăn nắp tùng tí một không giống với phòng một tên con trai tí nào .
-
- “wao !ngăn náp hơn phòng mình nữa”- pé thầm nghĩ.
-
- Tường phòg hắn sơn màu xanh dương , giường cũng màu xanh .nói chung là xanh toàn tập .chỉ có sách vở , quả bóng rổ , quần áo là khôgn xanh thôi .
-
- Hey !cậu đi đâu rồi ?
-
- Đây !
-
- Đây là đâu ?
-
- Đây !- hắn bước ra từ cửa toilet với bộ đồ thường ngầu hết cỡ .
-
- Nhưng tiếc là pé ko chú ý đến hắn , cái làm pé chú ý hơn cả là máy tính ko , phải nói là cái đang chiếm hữu màn hình máy tính .
-
- -wao !blog đẹp ghê! –pé reo lên làm hắn giật mình .

Fennybubu
26-05-2008, 02:58 AM
Post típ đi bạn.
Cũng được đó.Nhưng sao thấy giống giống truyện "Tiểu Thư Lạnh Lung-Hoàng tử nụ cười" quá.

fanmg
26-05-2008, 04:48 AM
- Không ! một tuần có cô giúp việc đến dọn dẹp .-hắn đặt đống đồ ăn len sàn bếp rồi cười – nếu thấy thix thì ở lại luôn cho vui . về nhà cậu cũng một mình thôi !<đểu !>
ui,iu câu nài cực bà ạ,có hơi đểu một chút *cười* nhưng mừ.......con trai là nó phải thế,tài năng tốt bụng cũng phải hơi đểu đểu chút nó mới hấp dẫn ^^ *sở thích kì quái*


-wao !blog đẹp ghê! –pé reo lên làm hắn giật mình .

hehe,hắn mà cũng vít blog à???chà,tui thía hắn là một người khá chu đáo và vô cùng ấm áp dù bên ngoài chắc thuộc dạng cool boy dey,hoàng tử chính hiệu ^^


mình phải viết bạn ơi ! từ từ mình mới pt ! pt xong mình biến lun!ủa,thế là bà vít giấy à???siu thía O_O ,tui toàn hoàn thnahf xong cốt truyện òi ra hàng post thui,^^
mà bà vít hơi lâu dey,dừng lâu wa' nhá,hem người đọc chờ lâu wa' tình cảm chap trước vừa có lại mất hết khi phải chờ chap mới dey,cố tăng tốc độ lên nhá ,bi h nghỉ hè òi,cố lên bà ạ,mà tui thía mọi người bắt đầu kêu lại rùi dey,mà nói thiệt cũng vẫn hơi suy nghĩ về cái mở đầu với dàn nhân vật của truyện nài hơi giống "cô bé lạnh lùng-hoàng tử nụ cười" ,tui mong nhưng chap sau bà có thể lái nội dung đến nhưng nội dung chính của truyện,khác với truyện coll-htnc hem thì bị mọi người nói truyện bà như thía thì tui đau lòng lém,nó giống như là mình copy ý tưởng của ai đó vậy,dù là mồ hôi công sức của mình >< (TT TT)

mau ra chap mới đi dey nhá,chờ dey ><

fanmg
30-05-2008, 07:09 AM
ôi giời ời,tôi đến chết với bà mất,làm cái gì mà ko lên suốt dey hả???
có lên nhớ vít dài vào
thêm nhìu tình tiết hay hay vào
hem bi h đọc nhìu truyện tình củm we' tình cảm của tui nó cũng bị nhờn òi ><

rimikio
30-05-2008, 08:31 AM
- -cái gì đây ?-mắt pé dán chặt vào màn hình –“ngày mai pé sẽ đến chơi , phải nhờ chị giúp việc chỉ cho cách làm bánh mới được , còn dọn dẹp phòng nữa chứ !”
-
- -Á Á !-hắn la lên –đừng đọc nữa!
-
- Hok đọc thì ko đọc !-pé đúng lên khỏi cái ghế , cố nín cười nhưng môi pé thì đang giật giật – đi làm bánh thôi !

Nói rồi pé chạy khỏi phòng hắn .
-
- bị pé nắm thóp rôi !- hắn với tay tắt máy –nhưng thế cũng tốt mình ko mún lừa dối pé.
-
- hihihihihih-pé cười – cũng tốt đấy chứ !
-
- hắn bước xuống thì thấy pé đang cười , hắn nói :
-
- - làm bánh thôi , đệ tử !
-
- - ai là đệ tử của cậu ?
-
- Cậu chứ ai !- hắn cười đưa cho pé cả rổ trứng – đánh trứng đệ tử !
-
- Mún học làm bánh nên pé nhường hắn , im lặng đánh trứng .
-
- Bỗng pé thấy hơi hắn phả vào cổ pé .Hắn đang ôm pé .mặt pé đỏ dần lên .
-
- Làm .. làm gi thế ?
-
- Ôm cậu cho ấm , lạnh quá !-hắn siết chặt pé hơn –cậu sinh tháng mấy?
-
- Tháng 11 –pé nói – có sao hok ?
-
- Ơ !ngày mấy ? - hắn hỏi
-
- Ngày 2 .
- Xin lỗi !anh hok biết !-hắn hôn vào cổ pé làm người pé đã nóng nay nóng hơn .- lúc nào anh đền cho .
-
- Sao lại có anh ở đây ?-pé ngơ ngác
-
- Thì em sinh tháng 11 anh sinh tháng 6 mà .anh em là phải .-hắn vẫn cười để , anh em ngọt xớt .-heheehe
-
- Gian tà – pé cười
-
- Tránh xa ra ko là ăn dao đấy- pé lăm le con dao thái trong tay liếc hắn.

ấy ấy !-hắn giơ hai tay lên ra vẻ đầu hang- ôm chút thôi mà , làm gì dữ thế? Nguy hiểm lắm đó! Thả dao xuống đi!

Thoi!-pé thả con dao xuống- giỡn đủ òi! Làm việc đi!
-
- Đã bảo phải gọi là anh xưng em rồi mà –hắn cốc đầu pé , cười tít cả mắt.- sao em bướng thế ?
-
- Đổ bột vào đi !- hắn đi lấy khuôn .
- …
-
- Thơm quá !- pé reo lên .
-
- Ko thơm sao được , anh làm mà !-hắn láy ra trong tủ lạnh 2 cốc sữa bạc hà –món khoái khẩu của pé-rồi lại ngồi trên sofa.- em trang trí đi hén !
-
- Pé loay hoay một lúc rồi đem ra một cái bánh hình tròn ,chỉ có một lớp kem mỏng bên trên , trên nữa là mấy trái dâu hồng tươi.
-
- -sao ít kem thế em ?-hắn vẫn anh em ngọt xớt .-sợ mập hả ?
-
- -ko thix kem tươi .chỉ thix kem lạnh thôi .- pé phụng phịu .
-
- A!
-
- A!
- Hắn xỉa 1 trái dâu cho pé <nhìn giống người trong trẻ ghê >rồi hắn xỉa them trái nữa cho vào miệng –ngon !
-
- Pé và hắn “xử “cái bánh ko còn chút dấu vết .
-
- Lạnh !-pé rên lên khi uống nốt chút sữa bạc hà cuối cùng , nhìn mặt pé như baby .
-
- Ê !làm gì thế ?-hắn xích lại gần pé , ôm gọn pé trong vòng tay.
-
- Thì em bảo lạnh, anh ôm cho ấm !
“háo sắc “-pé nói, nhưng pé lại ngồi im .nhìn pé như thu nhỏ lại trong vòng tay của hắn vậy !

-đi chơi ko ?

-đi đâu ?- pé nhìn hắn .

-đi rồi biết !-hắn cười .

10’ sau .pé và hắn đã an tọa trên xe pé <pé ko cho hắn đi xe máy , pé sợ hắn cho pé dzô hospital >hắn cầm tay pé đặt lên eo hắn , pé liền rụt tay lại .

-sao thế ?-hắn hỏi – ôm anh cho ấm nè !

-ko

-ko thì thôi , lạnh rang chịu nha .

Hắn đâu biết pé thix mưa , thix cái ko khí lạnh lẽo .

Thấy hắn quẹo vào hang kính , pé hỏi :

-dzô đây làm gì ?

Mua kính cho em .bộ em ko cần ngụy trang nữa sao ?

“hắn chu đáo thật “- pé thầm nghĩ –“hắn ko chở mình đi thì tí nữamình cũg ghé mua . thôi , để hắn mua cũng được .”
Cần chứ !- pé cười .

…cái màu xanh này này !

Ko.

Cái màu hồng này thì sao ?

Ko

Cái này cũng được nè !

Ko .

Pé và hắn lựa mãi , hắn chỉ cái nào pé cũng ko , ko và ko .

Tui thix cái màu trắng này .-cuối cùng , sau 20’ “săn tìm “pé chỉ vào cái kính trắng có dòng chữ bebe , có hai nút hình trái tim nhỏ ,cute cực !-lấy giùm pé chị ơi !

-một trăm , không mặt .

hắn liền đưa hai trăm ra ko cần pé nói<galang gớm !>

Pé nhìn hắn ..cười . cầm lấy túi hàng , pé ôm lấy tay hắn bước ra cửa thì thầm :

Cảm ơn nhiều !

Hắn rất vui trước hành động của pé và cũng chẳng dại gì mà ko hưởng cảm giác ấm áp có 102 này .hắn cười mỉm và để im cho pé ôm tay mình. .
-đi ăn ko ?- hắn lái xe ra khỏi cửa hàng và hỏi.
-
ngố !mới ăn xong –pé đấm vào lưng hắn –muốn tui thành con heo sao ?

-đã bảo là phải xưng em rồi mà !-hắn nói –ko muốn ăn thì đi đâu chơi đi !

Đi qua cửa hang bán áo khoác đi – pé mặc kệ cái chuyện “anh em” – tui phải mua áo khoác mới .

fanmg
01-06-2008, 05:57 AM
hic,tụi nghịp cái fic của bà,sao mà chả thía ma nào nó vào đọc thía,bị đẩy tận trang 5--->bà wa' lười,fan we^n cả truyện òi ><


>.< fan : tình cảm của pà nhờn quái gì? yêu ai chưa mà nhờn ?.? hô hô,tui iu òi ,sao???^^,mà chưa iu thì làm sao,chuyên ra tình iu dey,có gì mún hỏi hem ^o^
mà nói thật dạo này đọc nhìu truyện tình iu wa' tui nhờn mí tình tiết giống nhau lắm òi nhưng truyện bà có style dey bà ạ,đọc xong chap mới toàn thía mình đoán sai diễn biến thui (chuyện lạ với tui đóa ^^) ,bất ngờ lém ^^

com nà :
hì hì,bé với hắn thía nài thì coi như xong òi,bà có định vít thêm cho nó có kỉ niệm tình iu lun hem hay tiến vào phần "thử thách tình iu"????


Bỗng pé thấy hơi hắn phả vào cổ pé .Hắn đang ôm pé .mặt pé đỏ dần lên .
-


Xin lỗi !anh hok biết !-hắn hôn vào cổ pé làm người pé đã nóng nay nóng hơn .- lúc nào anh đền cho .
hic,trùi ui,sao mà bà....bà........bà vít..............vít............................ .................................................. .hay thía ^^,đọc mà tui cũng n.....đỏ cả mặt nài.........hắn sẽ làm gì típ nhỉ ^^


- Tránh xa ra ko là ăn dao đấy- pé lăm le con dao thái trong tay liếc hắnbé nài kinh gúm,mừ sao chuyển cảnh siu thế,đang romantic một phát sang........màia lun:sr:

mà bà làm ơn vít với post nhanh lên,bao lâu mới dc một chap thì thử hỏi ai chờ mà chẳng bực,điển hình là tui nà TT^TT :khocnhe: bà mà ko vít nhanh lên nà tui :cuane:

rimikio
01-06-2008, 06:44 AM
>.< fan : pà ác quá !nhưng dù sao cũng thnks pà heheh^^tui viết cái truyện này là tùy hứng pà ạ^^huwsng lên viết một mạch ,ko hứng nghỉ ^^
----------------------------------------------------------------------
Mua làm gì?-hắn hỏi-em có òi mà.

Mấy cái áo này mặc ko đủ ấm-pé sờ vào vết sẹo bên tay phải-mà tui thì phải mực áo khoác để che đi cái này.


Ok !hỉu òi!- –hắn cười -nhưng tí nữa phải làm cho tôi một việc , ok ?

Ok .

Đến cửa hang áo, hắn đứng ngoài chờ,còn pé vào trong.

…Lấy cho cháu cái áo đó ! – pé nói với người đúng ở quầy sau một hồi chọn lựa muốn mỏi con mắt – bao nhiêu ạ ?

Được !-người bán hàng nói – 100000 chẵn !ko bớt !

Pé đặt 100000 lên bàn rồi nói :

cảm ơn chị , em về !

Xong chưa?-hắn cười hỏi.

Uhm –pé cười “đáp lễ”hắn – bi h đi đâu ?

Bí mật !-hắn cười ..hiểm .

Trưa rồi đấy !

Ko có nắng đâu mà em sợ .-hắn đạp nhanh hơn .-mùa thu mà , anh chỉ sợ mưa thôi .

Mưa càng tốt , tui thix mưa –pé kéo cổ áo khoác lên cao hơn – lạnh ko ?

Đi bên em anh chỉ thấy ấm thôi –hắn nói và kéo tay pé vòng qua eo hắn .

bi h pé ko phản kháng nữa nhưng thay vì ôm , pé lại luồn tay vào túi áo gió của hắn và hắn hình nhưu chỉ đợi có thế , luồn tay trái của hắn vào túi áo , nắm lấy tay pé .

Tay cậu lạnh quá !- pé cũng nắm lấy tay hắn .- đi đường cẩn thận đấy !

Gọi anh một lần xem nào !

Ko !

Năn nỉ mà !

Ko !

Đi mà !

Đi đâu?-pé nói vẻ ngây thơ- Còn nói nữa là tui về h !

Híc híc !-hắn giả vờ sụt sùi –em ko thương anh !

Khéo giả vờ !-pé cấu vào tay hắn .

Á !đau !

Hiihihi !

Wao !-pé reo lên khe khẽ - nhìn kìa !lá phong kìa !

Wao !-hắn cũng reo lên nhưng to hơn pé - wonderful !

Pé rút tay ra khỏi túi áo hắn và đưa lên trời hứng lấy những lá phog rời cành theo gió bay là đà .hắn thì đạp chậm lại cho pé có thời gian thưởng thức .

…hihih !-pé cười đưa cả nắm là phong đỏ vào trong bao đựng kính – đẹp ghê !

Đúng là con gái !-hắn cười , nắm lấy tay pé đưa lại vào túi áo – anh ko hiểu

sao mọi người lại gọi em là băng nữ nữa !ước gì chúng ta đến với nhau sớm

hơn nhỉ !bây giờ đã là năm ba rồi ,-giọng hắn buồn buồn – 5 tháng nữa là

mỗi người một ngả rồi !

rimikio
01-06-2008, 06:44 AM
>.< fan : pà ác quá !nhưng dù sao cũng thnks pà heheh^^tui viết cái truyện này là tùy hứng pà ạ^^huwsng lên viết một mạch ,ko hứng nghỉ ^^
----------------------------------------------------------------------
Mua làm gì?-hắn hỏi-em có òi mà.

Mấy cái áo này mặc ko đủ ấm-pé sờ vào vết sẹo bên tay phải-mà tui thì phải mực áo khoác để che đi cái này.


Ok !hỉu òi!- –hắn cười -nhưng tí nữa phải làm cho tôi một việc , ok ?

Ok .

Đến cửa hang áo, hắn đứng ngoài chờ,còn pé vào trong.

…Lấy cho cháu cái áo đó ! – pé nói với người đúng ở quầy sau một hồi chọn lựa muốn mỏi con mắt – bao nhiêu ạ ?

Được !-người bán hàng nói – 100000 chẵn !ko bớt !

Pé đặt 100000 lên bàn rồi nói :

cảm ơn chị , em về !

Xong chưa?-hắn cười hỏi.

Uhm –pé cười “đáp lễ”hắn – bi h đi đâu ?

Bí mật !-hắn cười ..hiểm .

Trưa rồi đấy !

Ko có nắng đâu mà em sợ .-hắn đạp nhanh hơn .-mùa thu mà , anh chỉ sợ mưa thôi .

Mưa càng tốt , tui thix mưa –pé kéo cổ áo khoác lên cao hơn – lạnh ko ?

Đi bên em anh chỉ thấy ấm thôi –hắn nói và kéo tay pé vòng qua eo hắn .

bi h pé ko phản kháng nữa nhưng thay vì ôm , pé lại luồn tay vào túi áo gió của hắn và hắn hình nhưu chỉ đợi có thế , luồn tay trái của hắn vào túi áo , nắm lấy tay pé .

Tay cậu lạnh quá !- pé cũng nắm lấy tay hắn .- đi đường cẩn thận đấy !

Gọi anh một lần xem nào !

Ko !

Năn nỉ mà !

Ko !

Đi mà !

Đi đâu?-pé nói vẻ ngây thơ- Còn nói nữa là tui về h !

Híc híc !-hắn giả vờ sụt sùi –em ko thương anh !

Khéo giả vờ !-pé cấu vào tay hắn .

Á !đau !

Hiihihi !

Wao !-pé reo lên khe khẽ - nhìn kìa !lá phong kìa !

Wao !-hắn cũng reo lên nhưng to hơn pé - wonderful !

Pé rút tay ra khỏi túi áo hắn và đưa lên trời hứng lấy những lá phog rời cành theo gió bay là đà .hắn thì đạp chậm lại cho pé có thời gian thưởng thức .

…hihih !-pé cười đưa cả nắm là phong đỏ vào trong bao đựng kính – đẹp ghê !

Đúng là con gái !-hắn cười , nắm lấy tay pé đưa lại vào túi áo – anh ko hiểu

sao mọi người lại gọi em là băng nữ nữa !ước gì chúng ta đến với nhau sớm

hơn nhỉ !bây giờ đã là năm ba rồi ,-giọng hắn buồn buồn – 5 tháng nữa là

mỗi người một ngả rồi !

fanmg
01-06-2008, 07:29 AM
ã,post bài 2 lần,lại thêm wa' ngắn,trừ điểm,trừ điểm bà ,mà bà xem lại phần trình bày đi,chỗ nào đối thoại,chỗ nào dẫn,cách,thêm dấu cho rõ ra ,cái cách dẫn ngắn của bà hay nhầm với lời thoại lắm dey,nhưng mừ dc cái lại thể hiện rõ tình tiết câu chuyện lẫn gây cảm xúc mới siu chứ >___<

ShiningSakhalin
01-06-2008, 09:47 AM
post double
hố hố
trời ơi
tui cần cảnh nóng !
bà mau viết đi ~~

story95
01-06-2008, 10:51 AM
Shin ơi, tưởng Shin đi ùi làm mấy bữa nay buồn! Mà sao dạo này Shin ko online trên mạng dzậy? Mà có chuyện gì hắn lại nói là 5 tháng nữa mỗi người một ngả? Có chuyện gì đây!

rimikio
01-06-2008, 09:35 PM
>.< shin:chời ơi là chời>"< pà cần cảnh nóng tới múc nào tui viết cho heheheeh^^
><uyen: pà shin ko đi đâu ss ạ^^
thui , chìu em viết típ òi pót lun ,ko có hứng cho lắm ^^

rimikio
02-06-2008, 04:52 AM
>.< shin: nóng cỡ đó tui viết ko nổi.lỡ viết đến cảnh đó tui run thì sao viết típ.nóng vừa vừa là được òi ^^
-------------------------------------------------------------------------

-Chỉ cần long nghĩ về nhau , hai con tim cùng một hướng là được rồi!-pé ngả đầu vào lưng hắn thì thầm .

-Anh mãi yêu em , my baby !

- hắn cười siết chặt tay pé hơn .

-Uhm !-pé cười

–này !

-Gì ?

-Chúng ta đang đi đâu đây ?sao càng lúc càng lạnh thế ?

-Tới rồi !nhìn kìa !- hắn bước xuống xe .

-Pé bước xuống xe và sém ..té vì .. bất ngờ .

là biển .gió thốc vào mặt pé , thổi tung tóc pé và hắn lạnh ngắt nhưng pé cảm thấy ấm .vì sao ư ? đơn giản vì ..hắn đã ôm chặt pé trong vòng tay …

-Sao lại chở tui ra đây ?

-Vì em thix biển , thix cái lạnh , thix gió mùa thu . đơn giản thế thôi !-hắn cười .

-Đi ra ngoài kia đi !-pé chỉ vào một gờ đá gần sát biển và kéo hắn theo .

-nhanh !

-A !A !A !-pé hét to trước sóng biển .

Hắn cười và cũng hét thật to : -ANH YÊU EM , LÔI VŨ !

Pé nhìn hắn , trước gió , mái tóc màu trà của hắn tốc lên , nhìn vô cùng đẹp giai

.pé cười và kéo hắn khuỵu xuống thì thầm : - em cũng yêu anh.

-thật ko?-hắn tỏ vẻ nghi ngờ.

-ko tin thì thôi-pé quay mặt đi.

-Ơ.



Hắn cúi xuống, ôm lấy pé, trao cho pé nụ hôn kiểu Pháp. Bất ngờ nhưng pé vẫn đap lại. Pé vòng tay ôm lấy hắn. pé cảm thấy mùi ngòn ngọt ,nhàn nhạt của hắn đang lan tỏa trong mình.tóc hắn lòa xòa trước mặt pé.môi hắn dường như là dính chặt với môi pé… …



-Khó thở wé! -

Hít thở đi!- hắn kéo pé ngồi vào long hắn- không khí trong lành lắm mà.

-Lạnh!

-Mỗi khi có chuyện buồn, anh thường ra đây-hắn nói và kéo cái cổ áo của pé cao them chút nữa và ôm pé chặt hơn.-gió biển mát lắm.anh có cảm giác như là biển cuốn đi mọi ưu phiền giúp anh vậy!

-Sao lại anh em nữa?-pé hỏi.

-Anh em nghe cũng được mà.với lại như thế mới đúng chứ.-hắn cười-gọi anh nghe coi.

-Hì!8 năm òi vẫn thế.

-Sao?

-8 năm trước cậu nằng nặc đòi mình gọi là anh , nhớ ko?

-Hồi nào nhỉ?

-Tiệc sinh nhật cậu lên 10.

-Ư ! Ư !...tư từ để nhớ coi….

-Con pé tóc vàng chói, xoăn tít.-pé thì thầm..

-A ! em là con nhỏ đó hả?em đi cùng bác Arnold va bác Camellia phải ko?

-Hì!pác Ar và pác Lia mà cậu nói là papa và mama mình chứ ai?

-ủa, tóc em hồi đó màu vàng rực mà?

-Nhuộm đấy ngốc ạ! mình chán màu đó òi nên nhuộm màu này.-pé cầm lọn tóc màu nâu đỏ của mình và nói-cũng được đấy nhỉ?

-Chời!em nhuộm màu gì ma ko được.dzẫn cute như ai!

-Nịnh hoài!

-Gọi anh đi .-hắn hôn vào cổ pé và thì thầm-năn nỉ đó!

-Thoi! Nghe nó kì kì sao ấy!

-Có gì đâu!trước lạ sau quen mà.

-Thôi. -Năn nỉ mà! –hắn bắt đầu nũng nịu.

-Thoi!

-4h òi-pé nhìn đồng hồ-về thôi.lanh wé!

-Gọi anh òi dzề!-hắn vẫn thế.

-Ko dzề thì thoi nhá.-pé chạy khỏi vòng tay hắn và nhìn hắn với ánh mắt thách thức- tui dzề một mình.

-Ok .ok! thua òi.!

-Biết thế thì tốt ^^.

-Đi ăn ko?

-ở đâu?

-Đi ko ?

-ờ !

hắn chở pé vào một quán ăn dành cho dân 9x đông nghẹt.quán có tên là sunshine nhưng lại khác xa cái tên. Khắp quanh toàn là một màu lạnh, xanh dương , xanh lá, tím ,trắng chẳng có chút màu nóng nào cho phù hợp với cái tên của quán cả .

-------------------------------------------------------------------------
chìu này hơi có hứng nên viết chút chút^^ mai mốt gì đó sẽ pót típ^^

>.< shin: nóng cỡ đó tui viết ko nổi.lỡ viết đến cảnh đó tui run thì sao viết típ.nóng vừa vừa là được òi ^^
-------------------------------------------------------------------------

-Chỉ cần long nghĩ về nhau , hai con tim cùng một hướng là được rồi!-pé ngả đầu vào lưng hắn thì thầm .

-Anh mãi yêu em , my baby !

- hắn cười siết chặt tay pé hơn .

-Uhm !-pé cười

–này !

-Gì ?

-Chúng ta đang đi đâu đây ?sao càng lúc càng lạnh thế ?

-Tới rồi !nhìn kìa !- hắn bước xuống xe .

-Pé bước xuống xe và sém ..té vì .. bất ngờ .

là biển .gió thốc vào mặt pé , thổi tung tóc pé và hắn lạnh ngắt nhưng pé cảm thấy ấm .vì sao ư ? đơn giản vì ..hắn đã ôm chặt pé trong vòng tay …

-Sao lại chở tui ra đây ?

-Vì em thix biển , thix cái lạnh , thix gió mùa thu . đơn giản thế thôi !-hắn cười .

-Đi ra ngoài kia đi !-pé chỉ vào một gờ đá gần sát biển và kéo hắn theo .

-nhanh !

-A !A !A !-pé hét to trước sóng biển .

Hắn cười và cũng hét thật to : -ANH YÊU EM , LÔI VŨ !

Pé nhìn hắn , trước gió , mái tóc màu trà của hắn tốc lên , nhìn vô cùng đẹp giai

.pé cười và kéo hắn khuỵu xuống thì thầm : - em cũng yêu anh.

-thật ko?-hắn tỏ vẻ nghi ngờ.

-ko tin thì thôi-pé quay mặt đi.

-Ơ.



Hắn cúi xuống, ôm lấy pé, trao cho pé nụ hôn kiểu Pháp. Bất ngờ nhưng pé vẫn đap lại. Pé vòng tay ôm lấy hắn. pé cảm thấy mùi ngòn ngọt ,nhàn nhạt của hắn đang lan tỏa trong mình.tóc hắn lòa xòa trước mặt pé.môi hắn dường như là dính chặt với môi pé… …



-Khó thở wé! -

Hít thở đi!- hắn kéo pé ngồi vào long hắn- không khí trong lành lắm mà.

-Lạnh!

-Mỗi khi có chuyện buồn, anh thường ra đây-hắn nói và kéo cái cổ áo của pé cao them chút nữa và ôm pé chặt hơn.-gió biển mát lắm.anh có cảm giác như là biển cuốn đi mọi ưu phiền giúp anh vậy!

-Sao lại anh em nữa?-pé hỏi.

-Anh em nghe cũng được mà.với lại như thế mới đúng chứ.-hắn cười-gọi anh nghe coi.

-Hì!8 năm òi vẫn thế.

-Sao?

-8 năm trước cậu nằng nặc đòi mình gọi là anh , nhớ ko?

-Hồi nào nhỉ?

-Tiệc sinh nhật cậu lên 10.

-Ư ! Ư !...tư từ để nhớ coi….

-Con pé tóc vàng chói, xoăn tít.-pé thì thầm..

-A ! em là con nhỏ đó hả?em đi cùng bác Arnold va bác Camellia phải ko?

-Hì!pác Ar và pác Lia mà cậu nói là papa và mama mình chứ ai?

-ủa, tóc em hồi đó màu vàng rực mà?

-Nhuộm đấy ngốc ạ! mình chán màu đó òi nên nhuộm màu này.-pé cầm lọn tóc màu nâu đỏ của mình và nói-cũng được đấy nhỉ?

-Chời!em nhuộm màu gì ma ko được.dzẫn cute như ai!

-Nịnh hoài!

-Gọi anh đi .-hắn hôn vào cổ pé và thì thầm-năn nỉ đó!

-Thoi! Nghe nó kì kì sao ấy!

-Có gì đâu!trước lạ sau quen mà.

-Thôi. -Năn nỉ mà! –hắn bắt đầu nũng nịu.

-Thoi!

-4h òi-pé nhìn đồng hồ-về thôi.lanh wé!

-Gọi anh òi dzề!-hắn vẫn thế.

-Ko dzề thì thoi nhá.-pé chạy khỏi vòng tay hắn và nhìn hắn với ánh mắt thách thức- tui dzề một mình.

-Ok .ok! thua òi.!

-Biết thế thì tốt ^^.

-Đi ăn ko?

-ở đâu?

-Đi ko ?

-ờ !

hắn chở pé vào một quán ăn dành cho dân 9x đông nghẹt.quán có tên là sunshine nhưng lại khác xa cái tên. Khắp quanh toàn là một màu lạnh, xanh dương , xanh lá, tím ,trắng chẳng có chút màu nóng nào cho phù hợp với cái tên của quán cả .

-------------------------------------------------------------------------
chìu này hơi có hứng nên viết chút chút^^ mai mốt gì đó sẽ pót típ^^

story95
02-06-2008, 07:27 AM
Hay quá! Mà sao hồi hộp quá! Đúng là tả nụ hôn chưa đc hay lắm nhưng nói chung thành công mỹ mãn! Shin ko bóc tem thì Uyên bóc!

rimikio
02-06-2008, 08:26 AM
tui ko biết sao àm pót cứ bị trùng hoài>"< chán quá đi!lần sau tui sẽ tả nụ hôn kĩ hơn.!chắc chắn^^

fanmg
03-06-2008, 08:28 AM
nói chung là .... nóng đến mức nghẹt thở, mặt đỏ đến mang tai, phần dưới giật giật ấy
hố hố
cố viết tốt đi nhé
acx,bà kia,sao cứ kích bà rimikio vít mí thứ......vào truyện dey hả???vít mí cái cảnh dey đảm bảo mod đóng topic lun cho coi
bà có mún đọc mí cảnh í thì tìm sa/ya mà đọc ^^
cần tui chỉ cho vài truyện cũng có nhưng mừ hem wa' đáng wa'
nói chung cũng tùy cái cách viết cảu tg thui ^^


tui ko biết sao àm pót cứ bị trùng hoài>"< chán quá đi!lần sau tui sẽ tả nụ hôn kĩ hơn.!chắc chắn^^
bà vào sửa đi,cut có phát là xong chứ mấy mà cũng lười,mí lần tưởng bà post dài hóa ra toàn trùng ><

nụ hôn lần này cũng romantic wa' nhỉ,trước biển cơ dey,nhưng tui vẫn thía thiếu thiếu bà ạ,chắc tại bà hem chăm chút cho cảnh này kĩ lắm >< nhưng vít dc thía nài cũng tút òi,đọc mà tui suy nghĩ có nên cho cảnh kiss vào truyện tui hem nữa dey nè ^^

ShiningSakhalin
03-06-2008, 09:09 AM
bà đừng có quan trọng hóa nưh thế. Truyện nóng không có nghĩa là truyện bậy, tùy mục đích người sử dụng. Mà tôi cvo1 bảo bà ấy viết 18+ đâu, tôi bảo bà ấy viết cho nóng vào, thế thôi

story95
03-06-2008, 11:07 PM
Đúng đấy! Mà tả nụ hôn chưa được hay cho lắm nhưng cũng được! Mong sao khi tới nụ hôn kế típ, tác giả tả thật vào nhé!

fanmg
04-06-2008, 07:16 AM
ối giời,nói thế tức là pro bít rõ bà shin hun òi ạ???
mà em nhớ bà nài có thèng bạn zai òi thì phải,cỡ bả có bạn zai òi mà chưa hun nhau thì chuyện lạ dey ^^

ui dời,bà có bít cái dòng bà vít chỗ kia
nóng đến mức nghẹt thở, mặt đỏ đến mang tai, phần dưới giật giật ấyngười ta đọc sẽ nghĩ bà thía nào ko,khỏi cãi...^^

mà vít tình củm wa' tui cứ thía điêu điêu sao ấy >< nghe sến kinh

@rimikio :bà làm ơn lên post típ đi,tùy hứng wa' dey ><

rimikio
06-06-2008, 04:18 AM
-Này cậu em – anh chàng tóc vàng chóe đứng bên trong quầy nói

với hắn – nghỉ hôm nay để dẫn bạn gái đi chơi hả ?

Pé ko hiểu gì hết thì hắn đã gật đầu .

-hey – pé níu áo tay áo hắn .

-gì thế em ?-hắn nhìn xuống pé , bỏ qua cái cười vô cùng đểu của anh chàng tóc vàng nọ .

-Sao anh ấy biết anh ? – pé thì thầm .

-À !anh …

-Hắn làm thêm ở đây đấy cô em –anh chàng tóc vàng cướp lời hắn –nhà thì giàu nứt đố đổ vách mà cũng đi part-time - chàng tóc vàng nhún vai – ko hiểu nổi !

-Thôi đi !-hắn cười , cầm tay pé dẫn vào một cái bàn thứ tư phía tay phải và ấn pé ngồi xuống và cười với chàng tóc vàng- hôm nay tui làm khách đấy .cư xử đàng hoàng nha ku !

-Ok !ok !-chàng tóc vàng đó cười và đi ra chỗ pé và hắn .

-À !-hắn nói chỉ vào chàng tóc vàng- đây là Tạ Điền , bạn cùng chỗ làm với anh , tốt bụng lắm , là sinh viên năm nhất học viên ngân hàng đấy !

-Trẻ thế ?- pé xuýt xoa .

-Then này còn trẻ hơn anh gập mấy lần. hôm đi nộp đơn người ta bảo hắn chưa đủ tuổi nên đuổi về làm hắn phải giải thix mỏi cả miệg – điền chỉ vào hắn và mỉm cười với pé – dùng cái gì đây em ?
-Đừng dụ dỗ em yêu của tui nha-hắn liếc Tạ Điền – cho một súp hải sản và hai ly sữa bạc hà .

-Cái này –pé chỉ vào menu .

-À thêm một mỳ ống nữa hả ? –Tạ Điền lại cướp lời hắn .-ok . chờ một chút .

-Dễ thương đấy chứ !-pé nói ngay khi Tạ Điền vào bên trong .

-Uhm –hắn hững hờ .

-Em ko ngờ anh cũng làm thêm , em tưởng trong lớp chỉ có em làm thêm thôi chứ!-pé kéo cổ áo lên cao .

-Trong lớp nhiều đứa làm thêm lắm –hắn nhướn người qua chỗ pé kéo phẹc-mơ-tuya áo khoác pé lên – em làm thêm ở đâu ?

-Hồi nào rảnh dẫn đi – pé kéo phẹc-mơ-tuya xuống lại –cũng gần nhà thôi .

-Uhm !- hắn cười – hôm nay là 7 tây rồi ! ko biết giáng sinh năm nay có gì vui ko nhỉ ?

-Em mới chuyển đến nên ko biết –pé cụp mắt xuống và thở dài – nô-en dzui lắm hay sao ? mấy năm toàn đi qua Mỹ với papa và mama nên ko biết .

-Anh cũng chỉ mới tham gia năm ngoái thôi , còn 3 năm trước nữa thì đi qua bên Anh chơi .

-ủa , sao lại là 3 năm ?

-à năm lớp 7 anh mới về đây .anh qua Anh từ năm lớp 1 kia .
uhm .

-xin mời hai vị .-giọng Tạ Điền .-cứ tự nhiên .

-thks –pé cười đáp lại – nhìn ngon ghê !
ăn đi rồi hãy nhận xét –hắn măm măm ngay – trên cả tuyệt vời !

-ngon thiệt !- pé cười ngay khi măm xong miếng đầu tiên – tiếp đi !nô-en sao ?
-------------------------------------------------------------
hức hức hức :((:(( tức chết được.chìu hôm đó đang viết tự nhiên cúp điện cái phụp ==> mất hết tài lịu .==>bi h mới pót. xin pà kon thông cảm.
@ pro : em chưa hun ai cả .thnks anh đã ủng hộ em^^
@pà shin : pà có người yêu chưa thế? trí tưởng tượng của pà siu khiếp ^^đi Nha Trang về nhớ com cho truyện tui đó và gởi cái link web 12aha gì gì đó cho tui nha^^
@fan : tui viết tùy hứng mà pà, pà cứ nói ^^
@uyen : mình xin lỗi ^^
@pink :thnks đã đọc truyện mình ^^

fanmg
07-06-2008, 03:16 AM
tui thía bà lên post kỉu này cứ sao sao ấy
ngắn,đút đoạn
truyện hay mà cứ post kỉu này thì khó cho người đọc wa' bà à
tốt nhất bà nên để hẳn một đoạn dài rùi post chứ ít thế này đọc có hay mấy cũng chẳng nhớ nổi ><"
biết là bà hứng lên lúc nào post lúc dey nhưng bà xem thử xem,cả trang nguyên lời người kêu,truyện thì có tí thế
nếu là người mới vào đọc một lèo còn dc chứ như tui theo dõi từng chap một mà mỗi lần bà post thế này đọc mất hết cả cảm tình
bà xem lại hộ tui với nhá
có thích truyện của bà tui mới nói
mà dạo gần dey mấy chap này hầu như chỉ nói về kỉ niệm của 2 người nhỉ
hay dey nhưng chắc phải có diễn biễn gì chứ???

Pro_All
07-06-2008, 09:19 AM
à, chap này hay đó, xuất hiện thêm 1 chàng nữa đã nhòm ngó pé iu nhà mình rồi ;))

story95
07-06-2008, 09:57 AM
Mà thiệt là! Tác giả làm ơn post siêng một tí cho độc giả khỏi mong! Truyện của rimikio có hơi giống truyện Tiểu Thư Lạnh Lùng - Hoàng Tử Nụ Cười của be_va nhưng cũng đc đón đọc nồng nhiệt mà sao rimikio ko chĩu post siêng một tí? Uyên nói nhiu đó thôi, còn lại tác giả.... tự hỉu! Hehe

rimikio
07-06-2008, 10:13 PM
-ngon thiệt !- pé cười ngay khi măm xong miếng đầu tiên – tiếp đi !nô-en sao ?

-à !- hắn nuốt gọn mấy con tôm rồi nói – trường sẽ tổ chức lễ hội
trong 2 ngày 20 và 21từ này 22 sẽ được nghỉ đến ngày 2 tháng 1 .

-Wao !-pé reo lên .-hay kinh !nghỉ đã ghê !


Hắn biết những năm trước ,năm nào pé cũng qua Mỹ nên ko biết

và hắn cũng biết pé quen với văn hóa phương tây hơn .vì sao hắn

biết ư ?đơn giản vì hắn cũg giống pé nhưng hắn đã có tham gia

một năm rồi . hắn nuốt thêm mấy con tôm nữa rồi tiếp :



-ngày đầu tiên sẽ cho các lớp làm các tiết mục tự chọn .ngày này
hầu hết là làm quán ăn , ít có lớp nào làm khác lắm .tối ngày thứ
hai sẽ mở tiệc khiêu vũ và chọn king , queen và cặp đôi hoàn hảo
nhất .năm ngoái anh ẵm gọn giải king đấy , hay ko ?- hắn cười tươi
rói .


-láo !- pé đùa .

-ko tin thì thôi !-hắn phụng phịu

À thôi !-pé cười – tin tin .được chưa ?mặt như cái bánh bao chiều bị ế ấy ?hihi .

Năm nay em tham gia giải queen đi rồi hai chúng ta cùng tham gia giải cặp đôi hòan hảo nhất nhé !

-để nghĩ xem –pé hớp một ngụm sữa

-Tham gia nhé !-hắn cười – năn nỉ mà !đi !năn nỉ mà !

Nhìn bản mặt hắn lúc này ngố ko chịu được , pé phải cố gắng lắm mới ko cười to thành tiếng và phun ngụm sữa trong miệng ra .

-ư ! bộp bộp !-pé đập vào ngực cho khỏi nghẹn –được rồi ! tham gia thì tham gia !

-Hứa nhé !-hắn reo lên .

-Ăn nhanh đi còn về học bài !4h rồi đấy !

-sao em ăn nhanh thế ?

- ngon mà !

…anh lái xe này về nhà luôn , sáng mai qua đón em nhá ?-hắn quẹo qua đường vào biệt thự của pé và nói –.

Cũng được !-pé ậm ừ và lại kéo cao cổ áo .<có vẻ pé thix lôi cổ áo lắm nhỉ ?>-nhớ tới sớm đấy !

- Ok !

Kít !-hắn phanh xe ngay trước biệt thự của pé .

Bye !-pé vẫy tay chào hắn .
Bye !- hắn hôn nhẹ lên trán pé – nhớ học bài đầy đủ nhá !

Uhm !-pé sờ lên trán và cười – cậu cũng thế nhá !

… gâu gâu !

Hello !-pé vuốt ve con Susu ở nhà ngoan ko ?

Gâu !

Uhm !cô giúp việc đến rồi à ? –pé nhìn vào trong bếp thấy thức ăn đã dọn sẵn cùng với tờ giấy nhắn :

“cô chủ ăn cơm đi ạ !tôi dọn nhà , cho con Susu ăn xong hết rồi !
Thứ tư tôi lại đến . cô chủ ở nhà cẩn thận .”

-Cảm ơn !-pé thì thầm và lên phòg thay đồ .
:):):):):):):):):):):):):):):)
@fan và uyên : mình sẽ pót thêm ^^ ghi nhận ý kiến :)
@ pro : tư từ mà đọc anh ơi ^^

rimikio
07-06-2008, 10:14 PM
-ngon thiệt !- pé cười ngay khi măm xong miếng đầu tiên – tiếp đi !nô-en sao ?

-à !- hắn nuốt gọn mấy con tôm rồi nói – trường sẽ tổ chức lễ hội
trong 2 ngày 20 và 21từ này 22 sẽ được nghỉ đến ngày 2 tháng 1 .

-Wao !-pé reo lên .-hay kinh !nghỉ đã ghê !


Hắn biết những năm trước ,năm nào pé cũng qua Mỹ nên ko biết

và hắn cũng biết pé quen với văn hóa phương tây hơn .vì sao hắn

biết ư ?đơn giản vì hắn cũg giống pé nhưng hắn đã có tham gia

một năm rồi . hắn nuốt thêm mấy con tôm nữa rồi tiếp :



-ngày đầu tiên sẽ cho các lớp làm các tiết mục tự chọn .ngày này
hầu hết là làm quán ăn , ít có lớp nào làm khác lắm .tối ngày thứ
hai sẽ mở tiệc khiêu vũ và chọn king , queen và cặp đôi hoàn hảo
nhất .năm ngoái anh ẵm gọn giải king đấy , hay ko ?- hắn cười tươi
rói .


-láo !- pé đùa .

-ko tin thì thôi !-hắn phụng phịu

À thôi !-pé cười – tin tin .được chưa ?mặt như cái bánh bao chiều bị ế ấy ?hihi .

Năm nay em tham gia giải queen đi rồi hai chúng ta cùng tham gia giải cặp đôi hòan hảo nhất nhé !

-để nghĩ xem –pé hớp một ngụm sữa

-Tham gia nhé !-hắn cười – năn nỉ mà !đi !năn nỉ mà !

Nhìn bản mặt hắn lúc này ngố ko chịu được , pé phải cố gắng lắm mới ko cười to thành tiếng và phun ngụm sữa trong miệng ra .

-ư ! bộp bộp !-pé đập vào ngực cho khỏi nghẹn –được rồi ! tham gia thì tham gia !

-Hứa nhé !-hắn reo lên .

-Ăn nhanh đi còn về học bài !4h rồi đấy !

-sao em ăn nhanh thế ?

- ngon mà !

…anh lái xe này về nhà luôn , sáng mai qua đón em nhá ?-hắn quẹo qua đường vào biệt thự của pé và nói –.

Cũng được !-pé ậm ừ và lại kéo cao cổ áo .<có vẻ pé thix lôi cổ áo lắm nhỉ ?>-nhớ tới sớm đấy !

- Ok !

Kít !-hắn phanh xe ngay trước biệt thự của pé .

Bye !-pé vẫy tay chào hắn .
Bye !- hắn hôn nhẹ lên trán pé – nhớ học bài đầy đủ nhá !

Uhm !-pé sờ lên trán và cười – cậu cũng thế nhá !

… gâu gâu !

Hello !-pé vuốt ve con Susu ở nhà ngoan ko ?

Gâu !

Uhm !cô giúp việc đến rồi à ? –pé nhìn vào trong bếp thấy thức ăn đã dọn sẵn cùng với tờ giấy nhắn :

“cô chủ ăn cơm đi ạ !tôi dọn nhà , cho con Susu ăn xong hết rồi !
Thứ tư tôi lại đến . cô chủ ở nhà cẩn thận .”

-Cảm ơn !-pé thì thầm và lên phòg thay đồ .
:):):):):):):):):):):):):):):)
@fan và uyên : mình sẽ pót thêm ^^ ghi nhận ý kiến :)
@ pro : tư từ mà đọc anh ơi ^^

story95
08-06-2008, 01:08 AM
Post double làm tưởng có 2 chap mới liền một lúc! Àh, cách dòng vừa vừa thui kẻo tưởng dài hoá ra ngắn! Ko phải cái gì cũng cách dòng nha!

rimikio
08-06-2008, 07:52 AM
@uyên :mình nhớ ^^ mà ko hỉu sao dạo này mình pót toàn là lỗi hức hức hức hức :((:((:((:(
có lẽ mình sẽ xem lại ^^

Pro_All
08-06-2008, 09:52 AM
hơ hơ, chap này toàn ăn uống thôi à ^^
lần sau em viết, mấy đoạn của người kể thì em đừng tách dòng, đọc nó không được liền mạch, nếu em viết trong máy thì không cần ấn "Enter" để nó xuống dòng, cứ viết liền 1 mạch là xong :)
thoai, tối rồi anh đi ngụ đêy ^^

lừa_đảo_tiểu_thư
09-06-2008, 08:09 AM
truyện của rimikio hay lắm nhưng những câu thoại hay những câu kể thì em làm ơn đừng ngắt nó như vậy nghe.Đọc khó chịu lắm.

lady :rất tiếc chiêu khủng bố đó hoàn toàn không xi-nhê với ss :so_funny: bị đe doạ nhiều lần bằng nhiều hình thức ghê rợn hơn rồi những vẫn chẳng sao :so_funny:

ShiningSakhalin
09-06-2008, 11:59 PM
trời



_.:"*Shining Sakhalin*":._: ê
thien than tuyet: ok ?
thien than tuyet:
_.:"*Shining Sakhalin*":._: truyện bà viết lên tay
thien than tuyet: sao ?
_.:"*Shining Sakhalin*":._: nhưng tôi ko thấy hay như trước =.='
thien than tuyet: tui thấy nó càng ngày càng dở
_.:"*Shining Sakhalin*":._: đối thoại nhiều quá sẽ gây nhàm chán
thien than tuyet: uh
thien than tuyet: uh
_.:"*Shining Sakhalin*":._: bà nên cho suy nghĩ của nhân vật
thien than tuyet: nhưng đoạn đó nó thế
thien than tuyet: tui cài sau
_.:"*Shining Sakhalin*":._: rồi tả thằng ... Tá điền
thien than tuyet: đang viết đây pàd
_.:"*Shining Sakhalin*":._: hứ
_.:"*Shining Sakhalin*":._: ~~
thien than tuyet: im tui viết gòi tui pót
thien than tuyet: bye pà ư
thien than tuyet: tối gặp gòi chơi lun nhá
thien than tuyet: cho chat box nổ lun
_.:"*Shining Sakhalin*":._: ê
thien than tuyet: :=))
_.:"*Shining Sakhalin*":._: sao 2 NV
_.:"*Shining Sakhalin*":._: gọi nhau anh em quá nhanh
_.:"*Shining Sakhalin*":._: iu nhau cũng quá nhanh
thien than tuyet: uh
_.:"*Shining Sakhalin*":._: =.='
thien than tuyet: lộn
_.:"*Shining Sakhalin*":._: tôi chóng cả mặt
_.:"*Shining Sakhalin*":._: pó tay
_.:"*Shining Sakhalin*":._: hí hí há há hố hố

cô măng thẳng cho pả
rồi copy qua đây

rimikio
10-06-2008, 09:37 AM
heheehhehehehe ^^ pà kon ơi! tg có hứng gòi ^^ tg sẽ psot típ.
@ lady, len, uyên :please đừng khủng pố tui .tui gọi công an tới pắt đó ^^
truyện này theo mọi người nhận xét là nó hao hao Tiuthu.. nhưng đó là đoạn đầu , đoạn sau se khác .^^
-------------------------------------------
…9h tối .”how are you you…” .con Samsung của pé lại rung lên .

“em học bài xong chưa ?nhớ ngủ sớm nhá .nhớ mơ về anh nữa đấy ! yêu em nhiều !”

…9h05 tối“an empty street …” con motorola của hắn rung lên .

“đang xem film . mơ về cậu để gặp ác mộng chắc . hihi !nhớ tới sớm đấy !mai có tiết chào cờ nữa đấy !”

…9h10 pm .

“ác mộng sao được .giấc mơ màu hồng chứ . mai chào cờ bỏ luôn lên sân thượng ngồi hén”

9h15 pm.

“thoi.năm ba ròi, bỏ tiết ko hay tí nào. Ngủ ngon.“

9h20 pm

“ngủ ngon , my baby”

- hẹn đồng hồ thôi –hắn tự nói với mình- mai ma trễ là ko hay chút nào ^^


Sáng thứ hai.

7h00.

truớc cổng nhà pé.

-làm quái gì mà trễ nải thế?- pé liếc hắn.

-trễ gì? mới có 7h00 thôi à-hắn cưòi- đi ăn ko?

-ko, mình ăn òi.-pé tót lên xe

-anh chưa ăn-hắn nói-thoi, anh bỏ tiết đầu đi ăn , em cứ ngồi phơi nắng nhé.

-nắng nào-pé nhìn lên trên trời-sợ mưa thì có.

Bầu trời trong xanh.gió lùa vào cổ áo pé và hắn.

-ui,lạnh quá!-pé khẽ thầm thì và đút tay vào túi áo lạnh của hắn

-đi bên em anh ko hề thấy lạnh chút nào cả.-lại bổn soạn cũ nhưng
dù sao pé vẫn cười.


hêhhêhhêhhêhhehee...
hihihihihihihihihih....
vừa mới buớc vào lớp pé và hắn đã thấy tụi bạn đứng chình ình truớc cửa lớp.

- cuời gì mà ghê thế?-pé và hắn đồng thanh.

-có gì đâu!-minh vũ lên tiếng .

-đi chơi dzui ko mày?-duy sơn chộp lấy vai nó .

-đi đâu mà nói là đi chơi –hắn hỏi .

-chứ ko phải hôm qua hai người rủ nhau đi dạo phố sao ?-Giang Hà cười.

- đi mua đồ ko phải đi dạo phố-pé đặt cái cặp xuống bàn và nói.

-đi mua đồ sao ko rủ tụi tui ?-nhỏ Ngân nhìn pé cười cười.và chỉ vào mình.

-hỏi Vương ấy-pé chỉ vào hắn lúc này đang chịu sự tra khảo của pa thằng kia.


Hihihhihihhihihi-3 nhỏ cười và pé cũng cười theo.

-chủ nhật sau đi dạo phố nhé!-nhỏ Anh vỗ vai pé.-tớ, cậu, Hà và Ngân.

-uh.-pé cười.

Bốn người à mà ko, tám người chứ mải t8m ko chú ý rằng có một đứa con trai đang “nghe lén” và sau đó tót ra khỏi lớp với điệu bộ khẩn trương lắm.
Ko một ai biết điều gì sẽ xảy ra.< tất nhiên là chỉ có tg biết mà thôi ^^>

--------------------------------------------
típ nè ^^ tg có hứng nên pót thêm đoạn nữa^^

-Đại ca.-đứa con trai đó lên tiếng với thái độ lễ phép.

-gì ?-một giọng nam vang lên.

- em nghe nói cả ngày hôm qua “ tỉu công chúa “ đi chơi cùng thằng Thiên Vương đấy ạ.

-sáng nay em thấy hai người đó đi chugn xe vào trường đấy.-một thằng đứng sau đứa con trai đó nói.

-ý tụi bây là Lôi Vũ kết mô-đen then Vương sao ?-người mang biệt hiệu đại ca đó quay lại ngược hướng với ánh nắng mai đang chiếu rọi khắp căn phòng.

-ơ!-bọn đệ có vẻ sợ khẳng định điều đó-bọn em ko có ý đó.

- chiều nay chúng ta sẽ chăm sóc thằng Vương đó một cách đàng hoàng vì tội dám chọc ghẹo Lôi Vũ .

-vâng.ai động đến tỉu công chúa đều phải chết.nhưng đại ca à, bọn em ko cách nào típ cận hắn được.

-đứng đấy ạ!tỉu công chúa và hắn lun đi chung bọn em đâu thế ra tay được.

-dzậy sao? –“Đại ca” hững hờ. nhưng có chút lạnh lùng

-a a vâng-bọn đàn em sợ sệt.

-còn mấy ngày nữa đến lễ hội?

-dạ còn 2 tuần nữa ạ .

-được.2 tuần này tụi bây phải theo sát hắn cho đến khi hắn về đến nhà mới thôi. Đề kiểm tra bài giải tao sẽ đưa cho tụi bây.còn để xảy ra chuyện nhưu lần trước nữa là đừng trách tao.nghe ko ?

-VÂNG –đám đàn em đồng thanh.



Một tia nắng phảng phất,một ánh mắt xa xăm, một nụ cười gian giảo hiện lên trên khuôn mặt của “Đại ca”.



-OÁPPPPPPPP……..-hắn ngáo dài.

-tối qua ko ngủ sao àm ngáp dữ thế?-pé nhìn hắn với vẻ mặt lo lắng.

-đâu có-hắn cười-tại chưa ăn gì đấy mà.

-dzậy thì đi đi, ai cấm đâu.-pé nói gòi chỉ về phía canteen.

-uh.bùng một tiết dzậy-hắn nói-đi nghen!

-uh.

-------------------
@shin : pà này, pà nhìn lại xem thử pé nói yêu hắn lần nào chưa. còn xưng nah em thì lại là chuyện khác đấy ^^

Pro_All
10-06-2008, 10:00 AM
ồ, lại sắp coá uýnh nhau;))
nấy cái vụ uýnh nhau thì em phải hỏi bé cheer, con bé đó rành lắm :))
chap nay....... không nhận xét ;))

ShiningSakhalin
10-06-2008, 10:03 AM
trời ạ
2 nhân vật này kể từ khi iu nhau cứ cúp tiết thế này à
ko đc

rimikio
11-06-2008, 12:03 AM
@ pro.:thnks anh , em sẽ hỏi cheer kinh nghiệm.
@shin :cúp có 2 tiết thôi pà ạ ! với lại toàn tiết sinh hoạt lo gì ^^tui đầy cúp tiết hoài ^^

story95
11-06-2008, 12:39 AM
Rimiko ở đâu vậy? Cúp tiệt ko sợ bị chửi àh? Đúng là từ đoạn này có khác nhưng đa số vẫn giống Tiểu Thư Lạnh Lùng -........! Nếu rimikio ko mún bị khủng bố thì post típ ko là PHẬP!

[Lady] Eric [V.Pi]
11-06-2008, 01:17 AM
@ tg: hihi, thankz đã post típ. Gọi công an cũng bằng thừa, shực hết :D
@ story: coi rồi, truyện đã cũng vui nhưng mà vẫn thích coi truyện này hơn ^^"
@ sis Len: hì hì, thía cụ thể là hình thức jì thế ạh ? kekkeekke, để bữa nào cạp sis thành vampire - cat thiệt luôn ^^", truyện của sis sao nỡ lòng nào ko post típ vậy ạh ?

rimikio
11-06-2008, 07:09 AM
@ uyên : mình ở quảng nam , cúp tiết có kĩ thuật sao la được. năm ngoài cúp chẵn 10 tiết .^^ kakakakka
trong đó 6 tiết là tiết của cô chủ nhiệm ^^ bạn PHẬP mình mình CẠP lại cho bạn thành vampire lun ^^
@ lady = baby ^^ : gọi tổng thống tới đi , công an làm gì ^^
mai mình sẽ pót típ ^^

rimikio
11-06-2008, 09:54 PM
ủng hộ là ủng hộ, đe dọa là đe dọa chứ .ss mà cứ đe dọa em thế này em về méc .... anh trai em giờ ^^
pót típ nèo ^^
------------------------------------------------------
-Chán ghê á !-nhỏ Anh than thở-sao phải ngồi nghe “anh Đáo” giảng đạo cơ chứ?

-thì tại ổng là Giám Thị mừ-nhỏ Ngân lôi từ trong túi ra một thỏi so-co-la. Bỏ vào miệng nhai ngon lành.

-hey hey Lôi Vũ-nhỏ Anh ngoắc nó khi thấy nó đang đi tới-bên này nè.

-ủa! Vương đâu?

-bùng tiết gòi.

-bùng tiết?-nhỏ Ngân há hốc mồm suýt làm rớt cả thỏi so-co-la đang nát bét ra trong miệng.-lần đầu nghe thấy đó.

-Lâm Thiên Vương bùng tiết.-nhở Hà la oai oái-tin này hot à nghen.

-bộ chuyện cậu ấy bùng tiết là lớn lắm hả?-pé nhìn 3 nhỏ kia ko khỏi ngạc nhiên-mình và cậu ấy bùng tiết 2 lần gòi.

-thật ko? -3 nhỏ kia đồng thanh.

-thật.

-Best hot boy của chúng ta bắt đầu thay đổi gòi.ngày trước lịch lãm, thong minh,đàng hoàng giờ lại bùng tiết đến 3 lần.

-tin ko nổi.

-vì ai kia kìa.

Hahahahahah…

Giờ nghỉ trưa.vẫn là ở sân thượng. 

-cậu làm gì mà tới tiết pa mới vào lớp thế?-pé hỏi hắn.

-ngủ chứ làm gì-hắn cười và lôi ra một hộp cơm từ cặp.-ăn thôi.

-sao lại đưa hộp cơm cho mình?-pe hỏi với giọg ngạc nhiên khi thấy hắn đưa hộp cơm cho mình-cậu ăn gì ?

-thì trưa nào ma mình ko ăn bánh ngọt , uống sữa dưới canteen –hắn đáp với giọng hũng hờ.

-chúng ta đổi nhé !

-sao ?

-mình sẽ ăn hộp cơm của cậu, còn cậu sẽ ăn hộp cơm của mình !-pé cười, nụ cười rạng rỡ làm lòng ai cũng xao xuyến-ok ?

-cậu có vui ko ?

-có!

-nếu thế thì ngày nào tớ cũng sẽ làm –hắn xáp lại gần pé- vì Lôi Vũ rất quan trọng với tớ.

-WHAA!-Vũ, Minh,Sơn,Hà,Ngân và Anh từ đâu dzọt ra la lên thiệt to làm pé và hắn giật mình .Và ngay lập tức hai người xích xa ra, với khuôn mặt ửng hồng.

-cám ơn trời!-nhỏ Anh đan những ngón tay vào nhau ,ánh mắt long lanh.

-tốt quá!-nhỏ Ngân cầm lấy tay nhỏ Anh-chúc mừng cậu, Lôi Vũ.

-Ơ! ờ ….

-cứ y như phim tình cảm vậy đó.-nhỏ Hà ôm lấy pé làm pé giật mình.-cảm độg wé >”<

-CÒN HƠN NỮA ẤY CHỨ!-3 đứa con trai đồng thanh.


HAHAHAAHHAAH….


-Các bạn! yên lặng đi nào!-nhỏ Hương lớp trưởng la lớn-YÊN LẶNG !

-dzâng thưa lớp trưởng –Hưng “rèo” lên tiếng.va kèm theo là một tràng cười lớn.

-Lôi Vũ, Thiên Vương,Kim Ngân,Giang Hà, Ngọc Anh , các bạn đừng nói chuyện nữa

-cả lớp cũng nói sao lại nói mình tụi này.-Giang Hà lên giọng –bạn ghen hả ?

-thôi đi-nhỏ Hương gằng giọng-tôi ko việc gì phải ghen chỉ là tôi có chuyện mún nói nên mới phải nói các bạn thôi.

-ok !nói đi!-nhỏ Ngân nói kèm theo nụ cười ranh mãnh và ánh mắt “ko –phải –chuyện – đáng – để- nghe –thì –đừng- có-trách”
-còn 2 tuần nữa là đến lễ hội.-nhỏ Hương hươ hưo quyển sổ điểm danh- theo bốc thăm thì lớp ta và lớp 12a3 sẽ làm chung vì thế tiết cuối được nghỉ nên chúng ta sẽ tập hợp bên phòng nghe nhìn để hội ý .

-sao ko được hội ý ở lớp ta ? –một giọng nam vang lên .

-Kiên , để mình nói hết đã chứ!-nhỏ Hương cười-phòng học của lớp ta nhỏ nên ko đủ sức chứa 80 nhân nên mới phải qua bên phòng nghe –nhìn.Và Quốc Minh cũng bảo thế.

-QUỐC MINH ?-cả lớp nhái lại thật to, tất nhiên là trừ hắn, pé, và 3 nhỏ kia-sao lớp trưởng hôm nay lại gọi tên con trai = giọng ngọt ngào thế ?

- tui…tui chỉ gọi tên thôi có gì ngọt ngào đâu?-nhỏ Hương lúng búng.

Nhỏ Hương này xưa nay ko xem bọn con trai lớp khác ra cái thá gì cả, còn bọn boy trong lớp thì ớn cô nàg tới cổ bởi nhỏ là lớp trửng mà ( trửng đấy ko phải trưởng đâu ^^)

-lớp trưởng thix Quốc Minh gòi pà kon ơi –lại là Hưng”rèo”-xem lớp trưởng đỏ mặt kìa.

HAHAHAHAHAHA…..

-hey, Quốc Minh làm lớp trưởng hả ?-nhỏ Anh khều khều pé.

-cậu ko biết sao ?-pé hỏi với giọng ngạc nhiên.

Mới quen nhưng vì hắn giới thịu rõ rang nên pé biết hơi nhìu .^^

-uh.-nhỏ Anh lắc đầu nguầy nguậy.

-you thix cậu ấy hả ?-pé nhìn nhỏ Anh với ánh mắt nghi ngờ.và ánh mắt ấy qua cặp kính ze-ro đi-ốp lại càng dễ sợ hơn( vì thế mới đeo kính chứ^^)

-ko.ko làm gì có-nhỏ Anh chối ngay nhưng vẫn ko tránh được ánh mắt của pé.

-nó thix Quốc Minh lâu gòi-nhỏ Ngân tự nhiên xen vô-từ năm ngoái kia. Nhưng tới năm nay lại học khác lướp, ngjia nên ko dám qua hỏi thôi.

-THIỆT HẢ ?-pé và hắn cùng la lớn làm nửa lớp quay lại nhìn.

-chuyện gì thế Thiên Vương ?-nhỏ Hương hỏi hắn.

-ko có gì-hắn lắc đầu.

-cậu thix Minh thật hả ?-pé thầm thì với 3 nhỏ kia và hắn thì đang chồm lên nghe.

-ơ ờ-nhỏ Anh đỏ mặt-ko phải yêu đâu.chỉ là thấy Minh rất ân cần, nắm ngoài mình chạy marathon trong hội thao và bị trặc chân, Minh đã xoa bóp cho mình mặc kệ bị bọn bạn chọc ghẹo.

-cười gì thế Vương?-nhỏ Hà hỏi hắn khi thấy hắn nở nụ cười nửa miệng đầy ranh mãnh.

-ko có gì. Chỉ là thấy dzui thôi.

-dzui dzụ gì ?-pé nhìn hắn .

-thầy vào kìa.-hắn đánh trống lảng .

Trước khi quay lên pé và 3 nhỏ kia còn liếc nhìn hắn với ánh mắt” có – gì –giấu-giếm –là –chết –nghe –ku”



---------------------------------------
em có hứng nên pót thôi, có lẽ tới thứ bảy , chủ nhật gì đó em mới pót được ^^

Pro_All
11-06-2008, 10:16 PM
hi, anh là người đầu tiên đọc nè
ừm, truyện bây giờ đã có nhìu nhìu nhân vật hơn rồi, nhưng mà em gái post lâu quá nên anh quên hết nhân vật cũ rồi :D

ShiningSakhalin
11-06-2008, 10:35 PM
hô hô hô hô
khúc này hay đấy
hình như thằng này quen Quốc Minh ' '-

rimikio
13-06-2008, 03:56 AM
thnks tất cả mọi người ^^
----------------------------------
Tiết cuối, phòng nghe-nhìn.
- Bên này nè Vương !-giọng Vũ oang oang vẫy pé va hắn .

-hai lớp chúng ta làm chung dzui hơn nhỉ ?-Duy Sơn ra vẻ hớn hở.

-uh.-hắn đáp giọng hững hờ và kéo ghế cho pé trước ánh mắt ngạc nhiên của bao nhỏ khác <tất nhiên là trừ 6 người kia>- ngồi đi!

-thnks-pé cười.

Dưới góc phòng .

-Đại ca! bình tĩnh nào!nổi giận có hại sức khỏe đấy ạ.

-uh!tao biết nhưng thấy cảnh đó tao chịu ko nổi.-giọng”Đại ca” hùng hổ.

-đại ca ko nên buồn , vui lên vì có thể làm việc chug với tỉu công chúa chứ ạ!

-uh-giọng “Đại ca” dịu lại.- tụi bây nói đúng.

-trật tự nào các bạn !-Quốc Minh nói.-hai lớp chúng ta sẽ chung tay tham gia vào lễ hội năm nay. Hy vọng các bạn sẽ hòa đồng, đoàn kết với nhau để đạt được kết quả tốt nhất.

-OKIE-cả phòng đồng thanh.

-sẽ có 3 mục.- nhỏ Hương nhìn vào tờ giấy mục lục và nói- thứ nhất là thể thao gồm có các môn như chạy marathon, vượt chướng ngại vật và chạy tiếp sức.thứ hai là mục tự chọn tức là chúng ta có thể mở các cửa hàng để buôn bán , cái này tùy mỗi lớp.thứ pa là văn nghệ . mục thứ nhất sẽ được tổ chức vào ngày 21 , mục thứ hai được tổ chức vào ngày 20 còn mục thứ pa được tổ chức vào tối ngày 21 và xin nói them là cuộc bầu chọn king, queen và cặp đôi hoàn hảo sẽ được bầu suốt 2 ngày hội và hòm phiếu được đạt ở tòa nhà chính , mỗi người chỉ được bỏ phiếu một lần .

-bỏ phiếu này chỉ được bầu king và queen thôi còn cặp đôi hoàn hảo sẽ được thi. Các bạn hiểu chứ?-Quốc Minh nói thay Hương bởi nhỏ Hương đang rát cả cổ vì nói lien tục một lèo

-thi như thế nào ?-bọn con gái nhao nhao lớp 12a3 nhao nhao cả lên.

-thi khiêu vũ, đoán sở thix thì phải . cái này mình cũng ko rõ lắm nhưg chắc chắn se có khiêu vũ và những bạn nào mún học khiêu vũ thì học vào chìu ngày 18 và 19 .-Quốc Minh đẩy gọng kính lên và nói .

-mấy pà lắm chuyện quá. Các mục chính ko lo lo gì mấy cái đó.nhảm nhí!

-dzô dziên.!

Thôi nào –nhỏ Hương lên tiếng khi thấy bầu ko khí bắt đầu nặng nề.-bây giờ chúng ta sẽ nói đến chuyện này. Mục thể thao trước nhé!

-thi marathon là 6 nam 6 nữ .mời các bạn có ý kiến .

Sfh sfh ( cái này nghĩa là xì xầm đấy ạ^^)

-tôi đề nghị mỗi lớp 3 nam 3 nữ- 1 tên con trai bên lớp 12a3 lên tiếng .

-12a 1 là ai ? người bên 12a1 quyết định nhé.

- nam là Vương , Kiên , Tuấn –nhỏ Hương nói – 3 bạn này có phẩy thể dục mọi năm cao ngất ngưởng . các bạn đồng ý ko ?

-OK.

-nữ là ai bây giờ ?-Hương lại hỏi.

-3 bạn có phẩy thể dục cao ấy.

- à là Lệ, Ngân và Anh .

- OK.NO IDEA.-lớp pé và hắn đồng thanh.

-sao cậu ko tham gia .-hắn hỏi pé.-cậu cũng có phẩy thể dục cao mà.

-có người rồi mà, mình ko thix bon chen.-pé cười.

-giờ đến 12a3.-Quốc Minh nói.- theo như bên 12a1 thì các bạn sẽ là… Sang,Sơn, Vũ.Lớp mình nữ ít nên điều được 2 bạn thôi và bên 12a1 sẽ giúp đỡ them một bạn . được ko ?

-cũng được.

-dzậy hai bạn nữ sẽ là Thu và Liên còn một bạn nữa lớp ..

-à lớp mình còn bạn Vũ và Hà , biết chọn ai giờ?-nhỏ Hương cướp lời Minh.

-để Hà đi, Vũ bị cận mà chạy chắc chết mất-mấy nhỏ lớp pé châm chọc.

-ủa?-Quốc Minh lên tiếng-ai nói Lôi Vũ bị cận , bạn ấy đeo kính ko độ mà.

-SAO ?

Quốc Minh nhìn lại chỗ pé và hắn đang ngồi và thấy ớn lạnh cả người. pé thì đang trừng mắt nhìn Minh tỏ ý “ sao – bạn –lại – nói –ra –hả ? “ còn hắn và mấy đứa kia thì đang cười.

-Vũ, bạn có bị cận ko?-nhỏ Hương hỏi với giọng ngạc nhiên.

-ơ !-pé lúng túng – thật ra là ko.nhưng mình nhường cho Hà. Có lẽ bạn ấy sẽ làm tốt hơn.

Sfhsfhsfhsfh…

-đạo đức giả.-một nhỏ lớp 12a3 xỉa xói pé.

-xử con nhỏ đó cho tao.-giọng “đại ca” vang lên lạnh lùng-ngay sau khi kết thúc buổi họp này.

-vâng đại ca.

-ngay sau khi kết thúc buổi họp này.

- yên lặng nào các bạn .-Minh lên tiếng làm ko khí cả phòng hơi hơi dịu lại-vậy quyết định đội hình marathon nhé .nam là Vương, Vũ, Sơn, Sang, Kiên và Tuấn. còn nữ là Lệ, Thu, Ngân, Hà, Anh.ok?

-OK.

-típ theo là chạy típ sức gồm 2 nam 3 nữ.-nhỏ Hương nói làm ca phòng lại sfh .^^

-một nam bên 12a1 và 1 nam bên 12a3 nhé –Hương nói và theo sau đó là những cái gật đầu .

-có bạn nào phát biểu ko.?

-mình thấy hai lớp chúng ta đều có best hot boy dzậy thì cho hia bhb này thi là được gòi.đúng ko các bạn ?-một nhỏ tóc vàng bên 12a3 đứng lên dõng dạc.

-ok.-Quốc Minh búng tay cái tách-dzậy 2 nam là bạn Sang và Vương nhé.

-3 nữ phải làm sao đây ? –một tên oang oang.

-nữ có thể để bên 12a1 quyết định ko?-nhỏ Hương nói .

-Uh .-mấy nhỏ bên 12a3 đồng tình vì bọn chúng cũng chẳng ham mún gì mấy cái chuyện chạy chọt này, điều mà chúng cần la ngắm hai chàng bhb ma thôi .( mấy con dại trai^^)

-dzậy 3 bạn nữ là Lệ, Ngân và Anh nhé-nhỏ Hương lật típmoojt tờ nữa trong tập mục lục và nói-.típ theo là mục vượt chướng ngại vật cũng giống bên típ sức hay ta để mấy bạn đó thi lun nhỉ ?

-này , hình như bên chướng ngại vật là 5 nam 5 nữ mà.-Minh xen vào-bạn có lộn ko ?

Và sau đó ko nói cũng biết là một tràng cười thả phanh^^ ( tui cũng rất thix cười kỉu này , cười như pà shin ấy , hố hố hố heheeheheheh hahahah hihihiihihih , còn một địu nữa shin bổ sung cho chẵn nhé ^^)

- Ờ, mình nhầm .-mặt nhỏ Hương đỏ gay.

-tui có ý kiến thế này.5 nam là Vương , Vũ, Sang, Sơn và Tuấn nhé.còn 5 nữ là Lệ, Hà, Ngân,Anh ,Vũ nhé.

-OK.có đủ chừng này lớp ta thắng chắc-Minh Vũ oang oang.
- này, you-Tuấn lớp 12a3 lườm Vũ- phải nói là hai lớp chúng ta chứ.

-ok, thì hai lớp chúng ta.-Minh Vũ toe toét.
-------------------
khúc này có vẻ hơi nhàm , mình cũng thấy thế ^^ chủ nhật mình pót típ.hôm nay là thứ sáu ngày 13 ko biết pót có bị gì ko nữa ?-?

thnks tất cả mọi người ^^
----------------------------------

story95
13-06-2008, 05:15 AM
Bóc tem! Trời, Lôi Vũ là tiểu công chúa của ai dzậy mà sao có con nhỏ nói xấu Lôi Vũ là ĐẠO ĐỨC GIẢ thì lập tức tên ĐẠI CA gì đó bảo xử nhỏ nói xấu Lôi Vũ! Gì mà sặc mùi giang hồ thế?

rimikio
18-06-2008, 06:37 AM
-típ nào.-nhỏ Hương lại lên tiếng sau trận “ thủy triều đỏ” vừa rồi.-còn mục tự chọn chúng ta làm gì giờ.

Ko hẹn mà cả phòng cùng đồng thanh mún điếc con ráy”TẤT NHIÊN PHẢI LÀ MỞ CỬA HÀNG GIẢI KHÁT RỒI”

-thực đơn ai phụ trách giờ ?

-trong này có ai đi làm them ở tiệm food ko ?

10 cánh tay giơ lên giữa một rừng đầu lâu ^^

- okie –Minh cười tươi rói-dzậy thực đơn do Vương, Vũ ( chẳn biết phải cố ý hay ko mà Minh nói tên hai người này liền một lúc^^),Sơn, Minh Vũ, Ngân , Hà, Anh, Sang, Hương và mình phụ trách.

-phần trang trí thì chúng ta cùng làm nhé .-nhỏ Hương cười kết thúc phần phân công.

-cho tui hỏi đăng kí King, Queen đó thì hồi nào?

-uhm ,ngày 10 tại phòng nghe-nhìn, tiết thứ năm .

-ko còn gì thì ra về thôi. 5h gòi.

Tiếng bàn ghế va vào nau, tiếng cười nói rôm rả, tiếng dép lạch xạch vang lên ngay khi câu nói của Quốc Minh kết thúc.

-về thôi-hắn nói và cầm tay pé đi ra khỏi đám đông trước hàng chục con mắt ngỡ ngàg của bọn bạn .

-này, trong trường đừng có nắm tay nhau như thế chứ-nhỏ Hà ở đâu vọt ra và theo sau là bọn Minh Vũ( gọi thế này cho nó gọn ^^)

-hôm nay là ngày đầu tiên ra khỏi trường vào giờ này đấy-pé nói với nụ cười trên môi.

-ờ, tụi mình toàn rời trường trễ, ít về nhà sớm lắm-Quốc Minh nói ngay sau khi chen ra khỏi dòng người để đi với tụi nó.-tụi tớ còn phải tham gia clb tennis mà.

-CLB TENNIS? -4 nhỏ đồng thanh.

-sao ?-hắn hững hờ.

-tui nghe nói clb ấy chỉ có 4 người thôi, clb ấy lập ra để làm cảnh là chính mà. –nhỏ Ngân nói –mọi người nói 4 mems của clb ấy đều là hotboy .

-cảnh đâu mà cảnh, bọn tớ vẫn chơi đều đều đấy chứ-Vũ nói nghe có vẻ tự ái- đừng xúc phạm tụi tớ chứ.

-bạn ấy ko cố ý đâu –pé đứng ra giảng hòa vì thấy nhỏ Ngân và Minh Vũ đang nhìn nhau tóe lửa.

-về thôi, đừng giằng co nữa.-hắn nói và cầm tay pé kéo đi thẳng một hơi.

~~!~~!~~!~~!~~!~~!~~!~~!~~!~~
Tối đó , tại nhà pé.

-Hello con yêu.

-papa, mama .sao về sớm thế? Năm nay con ko qua đó nữa đâu, con ở bên này học thi và tham gia lễ hội lun.

-nhớ con quá nên về chứ sao-papa Ar nói và ôm hôn pé.

-đang ăn cơm hả ?-mama Camel vứt áo khoác chạy ngay vào bếp-anh Ar ăn cơm lun đi, em đói bụng quá .

-mama già rồi mà còn nhí nhảnh quá hén?

-híc híc huhuhuhuhu-mama Camel nức nở-anh Ar nghe nó nói ko, no bảo em già kìa .hức hức.em mới có 50 thôi mà( ặc, 50 mà ko già chết liền ^^).

-thôi nào-papa Ar vỗ về mama –ăn cơm thôi.

-con nói thiệt có ai nhìn papa và mama đi chung với con họ nói gia đình chúng ta là 3 anh em đấy.-pé nói với giọng châm chọc.-có ai mà 50 và 55 tuổi mà mặt ko có nếp nhăn, ko có tóc bạc và trẻ như thanh niên 18 thế kia hả ?

-thôi nào con yêu, con nói nữa mama con khóc thật bây giờ.

-năm nay con vẫn sẽ sang Anh với chúng ta chứ ?-mama Camel bỏ ngay bộ mặt đưa đám và cười tươi rói sau 5’ ..giả vờ.

-Năm nay con ko qua đó nữa đâu, con ở bên này học thi và tham gia lễ hội lun.

-con thay đổi gòi-papa pé nói-mọi năm khi kiểm tra học kì xong con đều qua bên Anh mà.

-con có bạn trai chưa mà thay đổi thế ?-mama Camel phán một câu xanh rờn với dáng vẻ hồn nhiên của thanh niên 18 –

-dạ chưa ạ !

-thật ko đó, dzậy cái cậu …cậu gì nhỉ anh Ar ?

-Thiên Vương.

-yes , Thiên Vương đó thì sao ?

-PAPA, MAMA CHO NGƯỜI THEO DÕI CON SUỐT CẢ NĂM HẢ ?-lửa giận bùng nổ, mặt mày xám ngoét, ánh mắt tóe lửa là những trịu chứng của pé bây giờ.

-no no, chúng ta chỉ mới cho người theo dõi cách đây 1 tuần thôi mà.-mama Camel hươ hươ đôi tay trước mặk với vẻ sợ hãi.

-dzậy thì ko cần con nói pp và mm cũng biết gòi phải ko ạ ?con đi học bài đây.

-con pé giận chúng ta gòi anh Ar ơi !híc híc!

-tại em làm nó giận sao nói anh.?

!~~!~~!~~!~~

Cùng lúc đó tại nhà hắn.

- chào con.

-dì.!papa đâu ạ ?

-papa con mốt mới về.

-khỏe chứ con?

-vâng.vẫn amateur thôi ạ .
-năm nay vẫn như mọi năm nhỉ ?-dì hắn hỏi.

-vâng nhưng…

-nhưng sao ?

-nhưng….

-nhưng sao ?

hắn vốn định nói là năm nay có pé nhưng nghĩ lại nên thôi, ú ớ mãi cuối cùng nghĩ ra một ý

-năm nay papa về trễ ạ.

-tưởng gì.-di hắn ôm chầm lấy hắn làm hắn cảm thấy ấm áp-có dì đây mà, con đừng lo. Dì sẽ gọi cho Rani ngay-Rani là tên nước ngoài của pa hắn-ăn cơm đi con nhé, dì đi tắm đây.

Hắn đứng đó, nhìn theo bong dì đi vào toilet .Chợt, trên môi hắn nở một nụ cười nhẹ nhàng , thanh thản và có vẻ hạnh phúc.



pót típ để pù cho những ngày vừa qua^^
------------------------------------
sáng hôm sau.

-ủa, Sue-tên hắn bên nước ngoài vì dì hắn ko quen gọi tên tiếng việt, mặc dù là người việt-con làm cơm hộp hả ?

-dạ-hắn đáp và gắp đồ ăn vào trong hộp.

-cho con hả ?

-dạ ko.

-ko thì cho ai.

-à …dạ ….cho-hắn chợt nhận ra mình đã lỡ lời và ước gì dì hắn ko hỏi nữa.

Nhưng tiếc là sự thật ko như hắn ước, dì hắn hỏi dồn.

-cho ai? Cho bạn gái hả ?

Nhìn ánh mắt như lửa đó hắn biết hắn ko thể nói dối đành trả lời là có. Và phản ứng của dì hắn thật ko thể tin được.

-thật ko ?cô ấy bằng tuổi con hả ? hai đứa có học chung lớp ko?-dì hắn lay hắn thật mạnh làm hắn tự hỏi sao dì mình mạnh như thanh niên thế nhỉ ?-cô ấy thế nào ?có dễ thương ko ?hồi nào dẫn về dì coi được ko ?

Một loạt câu hỏi tới tấp như vũ bão, hang chục cái lay mạnh mẽ làm hắn chóng mặt.

-dì, để hồi nào thuận tiện con sẽ trả lời dì, ok ?

-okie.-dì nó chụm hai ngón tay trỏ và ngón cái lại thành hình trái tim + nụ cười thơ ngây tuổi 19 ^^

-chào dì con đi.

-ờ con đi.

-sao dì mình trẻ thế nhỉ ? 49, 50 gòi chứ phải ít đâu.-hắn tự lẩm bẩm một mình-nhưng dù sao mẹ mình vẫn đẹp nhất .hêheh..

Trước cổng nhà pé.

-eh, sao ko thấy pé nhỉ ?-hắn tự hỏi mình khi ko thấy pé đứng chờ trước cửa như mọi hôm.-hay mình vào nhà tìm thử xem sao ?

Và khi hắn đẩy cửa đi vào. Chắc mọi người cũng đoán được chuyện gì xảy ra chứ nhỉ ? ^^

-wao, ai mà trẻ thế nhỉ? –hắn trầm trồ( tất nhiên là chỉ nghĩ trong đầu thôi) khi nhìn thấy mẹ pé –tre hơn mẹ và dì mình nữa.

-cậu là ia mà tự tiện vào nhà tôi thế ?

-dạ cháu, cháu tìm Lôi Vũ ạ.-hắn ngập ngừng.

-cậu quen Lôi Vũ sao ? hai đứa là gì? Cháu là bạn trai của nó sao ?

-ơ-hắn bối rối, mới sáng sớm đã bị hai người phụ nữ tra tấn chịu seo nổi.

-Ơ, Vương, chờ mình chút, mình lấy cái áo khoác-pé từ trong nhà bếp thò đầu ra nói .

-mama đừng bắt nạt cậu ấy chứ ?

-mama có làm gì cậu ấy đâu?-mama pé kéo pé lại gần thầm thì-bạn trai con hả ?

-ơ –pé đỏ mặt .và hắn cũng đỏ mặt.

-đúng rồi phải ko ? –mẹ hắn cười rạng rỡ -con giỏi đấy, con gái mẹ có sức hấp dẫn thế cơ đấy ?

-gì thế Camel ?-giọng papa pé. cũng từ nhà pếp vọng ra-cậu tria này là ai ?

-là bạn trai của con pé đấy.-mama pé nói và chạy tọt lại chỗ papa pé.

-thật ko ? đẹp trai đấy chứ ?

-tất nhiên gòi ạ .-pé đáp và ko ngại ngần nắm tay hắn kéo ra khỏi cổng-chàp pp và mm con đi học.

-ơ , cháu chào hai bác.

-bye con yêu.đi cẩn thận.

-tôi cứ có cảm giác đã gặp cậu này ở đâu đó Camel ạ .

-tôi cũng thế.có cảm giác rất thân quen, nó giống ai đó thì phải?

-thôi, ăn típ nào.

-uh.

fanmg
19-06-2008, 08:46 AM
aaaaaaaaaaaaa.
bà ui
cuối cũng cũng vào dc òi
com cho bà dey
chậc,cuối cùng thì bà cung để ý tới lời tui mà chịu pót đều đều ,dài dài ra tí
truyện có cái chap nào dey hơi dài dòng ,đọc rôi rối sao ấy
nhát là cái phần màu chứ ấy
suốt nagỳ đổi làm tui hoa hết cả mắt òi dey nè
tút nhất ko nên để mí cái màu cam,vàng,xanh mờ bà ạ
khó đọc lắm
truyện bà viết lại pót liền,cách cách ko rõ đoạn,viết hoa ko đầy đủ .Sau " - " là phải viết hoa mà bà có vít bao h đâu ><

truyện càng ngày càng nhìu tình tiết lạ mà bà cứ pót chậm châm j dai dai kỉu nà chắc tui cũng chít ưa',truyện hay thì cố viết xong đi
dc cái nội dũng rùi đóa,còn phần hình thức thì phải coi lại,tui đề nghị viễtong rùi bà bỏ 1 ngày ra sửa đi nhá ^^

rimikio
21-06-2008, 07:43 AM
mình nói thật seo mà mình thấy pic của mình hơi văng vắng >"< :( bùn chết được .
---------------------------------------------------------
-mm cậu trẻ thế ?-hắn xuýt xoa.

-ờ, ai cũng nói thế.

-pp và mm cậu về hồi nào thế ?

-tối hôm qua , mình đang ăn cơm, họ về làm mình tức nên bỏ cơm lun.

-uhm, tối hôm qua dì mình cũng mới về, pp mình thì mai mốt gì đó.

-dì ? thế mẹ cậu đâu ?

Chợt pé thấy một nét buồn phảng phất trên gương mặt hắn, đôi mắt màu đen sâu hoắm giờ như sâu them một chút nữa.Và pé biết pé đã hỏi điều ko nên hỏi.

-mẹ mình mất rồi-hắn nói giọng bùn bùn -dì là mẹ kế của mình.

-xin lỗi.-pé vò chiếc váy với sự hối hận , pé ko mún thấy hắn như thế chút nào-mình ko biết.

-ko sao-hắn cười –mình quen gòi.-thôi quên chuyện đó đi.

-uh

-gần kiểm tra học kì gòi, cậu học bài chưa?

-thì cũng học như bình thường thôi, và chú ý những môn thi tốt nghiệp thế thôi.

-uhm, mình thì chú ý toán, văn, lý thôi.

-uh.này, nghe nói nhà của Minh Vũ, Sơn, Minh cũng gần trường phải ko ?

-uh, nhà ba đứa nó sát nhau trong khu biệt thự B1 ấy.

Khu biệt thự B1 dành cho những nhà khá giả .còn khu pé và hắn sống la khu A1 , khá rộng rãi, thoải mái nhưng giá tiền thì cao ngất ngưỡng.

KÉTTTTTT.TTTTT.

Xe của pé và hắn va vào chiếc SH cóng cạnh của một tên con trai khi vừa tới trước cổng trường.
-đi đứng kiểu gì thế hả ?-một giọng nam vang lên hung hổ- trầy xe tao rồi kìa mày.

-xin lỗi-hắn rối rít mặc dù lỗi là của then kia-mình ko cố ý.

-ko cố ý là cố tình hả ?-tên kia vẫn hăng máu.

-bạn đừng có quá đáng-pé nói khi nghe tên con trai đó nói hắn-Vương ko cố ý, là do bạn mà thôi, đi xe máy ko nên phóng nhanh như thế chứ!

Như một luồng điện chạy ngang qua, tên con trai đó thấy pé là bủn rủn người, ấp úng :

-bạn ...bạn…thôi đi, mới sang sớm tui ko mún gây lộn với mấy bạn.chào.

Hồi nãy thì tao mi hung hổ giờ thì bạn bạn ngọt xớt ^^

-mình thấy tên này quen quen –pé nói khi cùng hắn đi vào trường trước bao cặp mắt ngỡ ngàng của tụi con gái.-mái tóc màu nâu đỏ giống mình trông cũng kute nhỉ !

-uh, mình cũng thế.hình như đã gặp ở đâu rồi.

-A.

-A gì ?

-nhớ rồi, đó là Phạm Hoàng Sang lớp 12a3 đó.hắn cũng có tham gia thi với cậu đó.

-hôm qua lúc họp mình cũng thấy nó.hèn gì thấy quen quen.

-Vũ, Vương!-giọng nhỏ Anh vang vọng ngay khi hắn và pé pước vào lớp.và sau nhỏ là bọn Minh Vũ.
-gì thế?-hắn và pé đồng thanh.

-nghe nói , hôm qua bên lớp 12a3 có nhỏ nào đó tên Hiền bị đánh tơi tả đấy-nhỏ Anh típ tục bài ca t8m t8m và t8m -.ko ai biết vì sao đánh, có người thấy va nói là một bọn con trai , trong đó tên cầm đầu có mái tóc màu nâu đỏ đấy.

-nhỏ Hiền đó giờ sao rồi?-pé hỏi ko giấu đưojc sự ngạc nhiên.

-nằm viện chứ còn sao !-nhỏ Hà nói.-nghe nói là sẽ chuyển trường thì phải.

-thôi, bỏ chuyện đó đi.-hắn nói.-sao dạo này hay qua bên này thế hả ?-hắn hỏi bọn Minh Vũ với ánh mắt “nham hiểm “.-qua vì ai thế?

rimikio
23-06-2008, 05:59 AM
- - qua chơi thoi mà.-Minh VŨ giả lơ.-ko mún thì thôi, tụi này về.

-ấy ấy-nhỏ Ngân lên tiếng và nắm lấy tay áo Minh Vũ.-chưa chỉ bài cho tụi này xong mà đi đâu ?

-đấy thấy chưa-Vũ nhìn hắn –có người bảo tui ở lại mà.

-AI NÓI THẾ HẢ ?-nhỏ Ngân cấu một cái đau điếng vào tay Vũ làm Vũ la oai oái.

-AAA, nhẫn tâm , vô nhân đạo , tụi tôi bày bài mấy cô mà giờ mấy cô đối xử thế này hả ?

-thì ông ngoan nhu hai tên kia thì làm wái gì tụi phải bạo lực chứ.

-ok, ngoan thì ngoan.-vũ xuýt xoa vết cấu , đau nhưng miệng thì lại cười.-típ nè.

-xem ra hai người này hợp rơ đấy.-pé thì thầm với hắn.
-hì.Ngọc Anh với Quốc Minh, Minh vũ với Kim Ngân, Giang Hà với Duy Sơn , mình và cậu.hehehehe đúng bài nhỉ ?

-ủa, mà nhỏ Hà có bạn trai gòi mà.-pé nói bang quơ.

-thiệt ko ?nhưng Sơn thix Giang Hà mà

-ở đâu ra cái tin này thế ?

-thì chính miệng nó nói với mình mà.

-láo.

-ko tin thì thôi.

-uh, thôi.

-hey , Hà-hắn với gọi nhỏ Hà-qua đây nói chuyện chút coi.

-gì thế? –nhỏ Hà nhoài người qua vai Sơn và “RẦM RẦM “

-hai người làm gì thế hả ?-nhỏ Anh càu nhàu .

-đau chết được á –nhỏ Ngân xuýt xoa.

-Wha wha-Minh và Vũ hét lên –Sơn , Hà hai người làm gì thế ?
Và sau đó là một tràng cười rộ lên của bọn bạn trong lớp.

Now . Hà đang nằm đè lên người Sơn, mặt nhỏ úp vào ngực Sơn còn anh chàng thì đang trở thành mặt trời tí hon, tay anh chàng vòng qua ôm người nhỏ vì ko mún nhỏ ngã khỏi băng ghế .

-ơ a , sorry –nhỏ Hà mặt mày đỏ choẹt ngồi dậy, vuốt vuốt mái tóc dài-ko cố ý.

-ko seo –Sơn cười mặc dù mặt đang nóng ran.-mình biết mà.

-ko cố ý chắc cố tình nhỉ ?-Vũ cười ha hả .Và một vật thể lạ bay ngay vào mặt nó một cái BỐP .-Agh Agh .đau quá.!

-Biết đau thì đừng có nói nữa-nhỏ Hà nghiêm nghị nhưng miệng thì lại hơi nhếch nhếch lên.-tui ko có cố ý mà.-nhỏ cầm lấy vật thể lạ đó-bây giờ thì nhìn rõ là hộp bút-Vũ, Vương có chuyện gì mà gọi thế hả ?

Hắn và pé vẫn đang kẻ chồm lên ngưoif chồm xuống , mặt cách mặt chỉ 10cm là cùng và cả hai đang cười chợt giật mình khi nghe nhỏ Hà gọi.Xét cho cùng thì cũng là lỗi của pé và hắn, ai bảo gọi nhỏ làm nhỏ phải chồm lên.

-à ko có gì.-cả hai đồng thanh.

-tôi phải nhắc cho 8 người biết là chuông reo ròi đó.-nhỏ Hương đột ngột xuất hiện , vẻ mặt nghiêm nghị. ( pà này mới đúng là băng nữ^^)chỉ tay vào ba thèn khác lớp-3 bạn về lớp đi, còn 5 bạn này ngồi lại xem.

-yes thưa lớp trửng-hắn cười tươi và pé cũng cười , nhìn hai đứa thiệt cute hết sức.Và nhỏ Hương đang đỏ mặt , chắc có lẽ vì nụ cười của hắn .

Bọn m.Vũ vừa bước ra khỏi lớp thì cô Thủy-giáo viên “củ nhím “(chủ nhiệm) lớp pé bước vào.Nhìn cố có vẻ buồn buồn.

-Chào các em.

-Chào cô.

-Hôm nay là ngày 8 rồi.Còn 10 ngày nữa sẽ có kì khảo sát 7 môn Toán, Lý, Hóa, Anh,Văn, Sử, Địa.Các em lo mà học hành đàng hoàng , ko được bỏ tiết nghe chưa?-nói đến đây ko hỉu seo mà cô lại liếc mắt về chỗ pé và hắn đang thầm thì to nhỏ.-Cô mà biết được ai bỏ tiết là liệu hồn nghe ko ?


-Dạ nghe ạ.

-Uhm, lễ hội lần này..-cô xuống giọng , mặt có vẻ buồn buồn.-có lẽ…

-Có lẽ sao ạ ?

-Có lẽ các em phải tự lo, cô có việc bận nên ko tham gia được.

-Việc gì thế ạ ?

-Bố cô bệnh nên cô phải về quê thăm ông, vì thế nên hai lớp phải tự lo rồi .

-Hai lớp?

-Lớp 12a3 có thầy Huệ mà cô .

-Ủa , các em ko biết sao? Thầy Huệ là anh trai cô mà.

Cả lớp đứa nào cũng mắt tròn mắt dẹt, miệng chữ O.Cô Thủy chủ nhiệm đã 3 năm nhưng hầu như ko đứa nào biết đến nhà cô.( Trường pé là trường lên thẳng, Giáo viên nào “Củ nhím” lớp nào thì sẽ “Củ nhím” hết 3 năm cấp pa.)

-Cô cũng ko mún thế , nhưng vì tình cảnh ép buộc nên ..

-Ko seo ạ.-nhỏ Hương nói-Chúng em có thể làm tốt ạ.

-Cô tin các em –một nụ cười rạng rỡ hiện ra trên mặt cô-Hãy giành phần thưởng cao nhất nhé.

-Yes .

-Thôi, cố gắng học cho tốt nhé.Cô đi đây, chào các em

-Chào cô ạ.

rimikio
25-06-2008, 11:28 PM
hehehee ^^ thnsk ốc iu vấu ^^
-----------------------------------------
Giờ nghỉ trưa.

-Chết mất thôi.Ai lại đưa 2 tiết toán sau tiết văn bao vờ-hắn rên rỉ, nằm dài trên bàn, cái mặt cứ như bị người ta bụp vậy-chết mất thôi!

-Chết đi!-pé nói giọgn hững hờ.-còn tới 3 tiết sau nữa, chết đi choi gòi.

-What ?-giờ mặt hắn còn thảm hơn-Híc híc, chết thật cho coi.

-Từ ngày mai sẽ có một tiết tự ôn mà, ko nghe thầy Thanh nói hả ?
Và giờ thấy cái nì còn chết ko-pé đung đưa hộp cơm lủng lẳng trước mặt hắn,cười toe.

-Ko, tất nhiên là ko ròi.-hắn cười và lấy hộp dành cho pé ( tự tay hắn làm) bỏ chung vào cái túi giấy của pé.-Đi thôi.

Pé, hắn, 3 nhỏ kia cùng bước ra khỏi chỗ ngồi.

-hey, cái gì thế ?-pé hỏi giọng ngạc nhiên khi thấy 3 nhỏ kia cũng cầm 3 cái túi giấy.

-Hi, đi ăn thôi –giọng M.Vũ oang oang.-uhm…có mùi thức ăn.-nói rồi nó hít hít xung quanh –A, chỗ này-nó chỉ vào cái túi giấy của nhỏ Ngân.-cho tui hả ?

-Ông mơ hả ?-nhỏ Ngân cong cớn.

-Rõ rang là cho tui mà, chối hoài.

-Cái này cho tui , ko có phần của ông đâu.

-Tụi mình đi-Q.Minh nói-Đợi 2 đứ này cãi nhau xog chắc hết giờ quá.

-uh.Ra sân sau đi, sân thương lạnh lắm –pé nói và rảo bước.

Hai đứa kia đang cãi nhau thấy mọi người bước thì bước theo vội vã, ko quên cãi típ.

-Hey-D.Sơn đi sát bên nhỏ Hà thì thầm-hồi nãy có sao ko ?

-ko sao, mình xin lỗi cậu.-nhỏ rụt rè.-tại mình mà…

-ko sao.-nó cười-mình hỏi cậu nhé.

-gì?

-Cậu có boyfriend chưa?

-gì?

-cậu có bạn trai chưa?

-sao lại hỏi thế ?-nhỏ nhìn nó ko dấu được ngạc nhiên.-ko lẽ…

-uh.-nó gật đầu .

-Ko thể nào.-nhỏ la lên làm bọn hắn và mấy đứa đang đi lên cầu thang nhìn sững.

-Có chuyện gì thế ?-hắn hỏi.

-Ko có gì.-Sơn lấp lửng.

-thật ko?-nhỏ Hà hỏi.

-Thật.-nó nói, mặt hơi đỏ-mình thix cậu ngay từ lần gặp đầu tiên.Minh thấy cậu thật dễ thương, hiền lành.Mình muốn làm boyfriend của cậu.Chấp nhận tớ nhé !

….
Nhỏ và nó ko nói gì, chỉ lặng lẽ đi xuống những bậc cầu thang dài.

Lòg nó nặng trĩu, nó thix nhỏ đã 2 năm nay (hai đứa quen nhau từ năm lớp 10, nói là quen chứ thật ra chỉ biết mặt nhau thôi)nhưng ko có cơ hội “tỉnh tò” vì nó và nhỏ học khác lớp .

Lòng nhỏ cũng nặng trĩu.Thật long thì nhỏ cũng hơi hơi có tí tí với nó , giờ nghe nó nói thế nhỏ cũng hơi xiu xiu.Nhỏ ko biết có nên accept ko nữa.

Pé và hắn đi trước, ko nói gì nhưng cả hai đều biết hai đứa kia đang có chuyện gì, nhưng ko nói gì, bỗng hắn khẽ cười, pé nói:

-Đừng cười chứ, chuyện tốt mà seo cười đểu thế ?

-Hì.

ko biết có ngắn quá ko nhở ?_?

rimikio
26-06-2008, 11:07 PM
Sân sau.

-hey.-nhỏ thì thầm và đưa hai ngón trỏ chồng lên nhau tạo thành dấy nhân- hỉu cái này ko ?

-ko –nó lắc đầu nguầy nguậy.

-dzậy từ từ rồi hiểu.Giờ ăn cơm thôi.

-Tôi hỏi lại, pà có đưa ko?-giọng M.Vũ oang oang.

-Này, xin cơm mà nói giọng thế hả? Ghét !-nhỏ Ngân cũng oang oang ko kém.

-Rõ rang là pà cho tui mà.

-Ai nói.

-Tui nói.

-Ngân ơi-pé nói –cậu có 2 hộp thì đưa M.Vũ hộp đi.Lỡ ko có food nó lăn ra chết thfi khổ.

-Chết đi!-nhỏ Ngân liếc M.Vũ.

-Thôi nào, đưa cho nó đi.-Q.Minh nói.

-Nể lời bạn bè tui đó-nhỏ chìa ra trước mặt M.Vũ hộp cơm.

….
-Có đồ ăn dzô miệng thấy khỏe ghê á-M.Vũ nói.-hôm sau có típ chứ.?

-Đưa tiền đây.

-Pà xã nấu cho ông xã ăn mà nói thế hả ?

-Ai pà xã của ông?-nhỏ Ngân nói, mặt hơi đỏ.

-Em chứ ai.-M.Vũ cười gian.

-Nói ai em?-nhỏ bóp chặt cổ nó.-Nói ai em hả?

-Anh ..nói..em là pà ..pà xã của ..của anh -M.Vũ vừa nói vừa ho sặc sụa bởi vòng tay của nhỏ Ngân càng ngày càng bóp chặt-Cứu cứu tui! Pà xã gít chồng nì, help.!

-Chẳng ai cứu đâu-Q.Minh nói- Chuyện hai người hai người lo , tụi này ko mún tham gia đâu, Anh nhở?

-Uhm.

-A A A , bạn ….bè mà … mà thế đấy.-M.Vũ cầm lấy tay của nhỏ Ngân cố gắng gỡ ra trong khi nhỏ thì cố gắng bóp chặt hơn.Đứa a tới trước, đứa ngửa ra sau, và… tui nghĩ có chuyện gì chắc ai cũng biết nhở ?^^… và một tiếng “ RẦM “ vang lên, và cũng như hắn và pé lần đầu gặp mặt, một nụ hôn ngọt ngào, hai bàn tay nắm chặt lấy nhau( kí nì là do hồi nãy nó và nhỏ cố gắng gằn ra ), những tiếng cười của tụi hắn-pé … tất cả tạo nên một nụ hôn bất ngờ của nhỏ Ngân và M.Vũ. Nhỏ Ngân mau chóng ngất đầu lên ngồi dậy, nhỏ cảm thấy được cảm giác nóng trên mặt và sự ngọt ngào của nụ hôn, nhưng nhỏ ko thể ngồi dậy mà chỉ có thể rời môi khỏi môi nó bởi nó đang ôm lấy lưng nhỏ gì xuống.

-Anh yêu em, làm pà xã anh nhé?-M.Vũ nói , nghiêm túc, khác hẳn với M.Vũ Siu quậy mấy năm nay.

-WHAHA !-hắn và pé cùng la lên- dzậy là cặp thứ pa gòi .Heheehe.

-Cặp thứ pa? –mấy đứa kia đồng thanh trừ M.Vũ và nhỏ Ngân đang nhìn nhau sững sờ, mặt đứa nào đứa nấy đỏ gay.

-Uh,mình và Lôi Vũ-hắn nói và ôm lấy vai pé kéo về phía hắn-D.Sơn vàG.Hà , giờ là M.Vũ và nhỏ Ngân.Hợp quá nhở ?

-Hai người biết rồi hả?-nho Hà nói, mặt đỏ lên.

-Sơn, có cần nói cho biết dấu đó là gì ko ?-hắn nói.

-Ko-D.Sơn nói và ôm lấy Hà-Tui iu cậu ấy, tui sẽ tự tìm câu trả lời nhỉ ?

-Thả ra đi-nhỏ Hà cố gằn ra khỏi vòng tay của Sơn.

-Uh, thả.

-Ngân ơi, trả lời đi chứ !-pé nói và cười.

-Nếu như tui nói ko thì sao-nhỏ Ngân nói mặt lạnh lung nhưng ánh mắt thì ko thế.

-Nếu ko anh sẽ theo đuổi em đến khi nào em đồng ý thì thôi.

-Nếu nói có thì sao?

-Nếu có ư ?

-Uh.

-Thì là thế này nè-M.Vũ nói và kiss nhỏ,môi nó quấn chặt lấy môi của nhỏ, nhỏ thì vẫn để im và lặng lẽ chấp nhận nụ hôn đó.

-Chụp cái hình chơi-nhỏ Anh nói và bấm lấy bấm để cái Samsun của nhỏ.

-Buồn ngủ thì ngủ đi, gỡ kính ra đi-hắn nói và đẩy đầu pé dựa vào vai hắn.

-Uhm.Nhớ gọi mình nhé.-pé nói và nhắm mắt.

-Okie.-hắn cười , dựa vào gốc hoa sữa đang nồng mùi và ngủ lun.

-Hôn thế đủ gòi đó hai ngưoif, 1 phút gòi-nhỏ Anh nói .

Đến giờ, hai đứa kia mới chịu rời nhau, nói là rời chứ thật ra hai đứa vẫn ôm nhau đấy thôi .^^

-Còn lâu mới hết giờ nghỉ trưa, ngủ nhé.-M.Vũ nói

-Uhm.

-Giờ còn chúng ta thôi-nhỏ Anh nói-Sơn và Hà cũng nằm nghe nhạc gòi.

-Nếu cậu buồn ngủ tớ sẽ cho cậu mượn vai.

-Ko sao, cậu cứ làm việc với cái laptop của cậu đi.

-Đừng ép mình, tớ biết cậu thix tớ đúng ko ?-Q.Minh dặt cái laptop xuống đất và nhìn nhỏ Anh.

-Ơ…-nhỏ bối rối-Ư, uhm.

-Vậy chúng ta quen nhau đi.

-Sao …

-Chúng ta , mình và cậu.

-Cậu có thix tớ ko ?-nhỏ nói giọng rụt rè.

-Nói thật long thì ko phải iu mà chỉ là tớ thấy-nó nói đẩy cái gọng kính đang tụt khỏi sống mũi-thấy hình như là tớ có một cảm giác đặc biệt với cậu.

-Vậy cho tớ mượn vai nhé ?

-Okie.

Dưới tán hoa sữa thơm nồng mùi, trên bãi cỏ xanh rờn mùi đất , bọn nó nằm đó bên nhau, than thiết , nhẹ nhàng.

-Choang.-một tiếng đổ vỡ vang lên.-Tụi bây còn theo dõi then đó ko ?-một giọng nói vang lên, đằng sau tấm kính nhìn thẳng ra vườn sau.

-Đại ca bớt giận ạ, tụi em vẫn còn theo dõi đây ạ.

-Tao cho tụi bây 20 ngày, tụi bây phải làm cho then đó vô bệnh viện cho tao.

-Vâng, tụi em sẽ cố gắng.

-Ko phải cố gắng mà phải làm cho đưojc hiểu ko ?

-Dạ hiểu ạ.

- Còn vụ con nhỏ nói xấu Lôi Vũ đó tụi bây làm tốt lắm, giỏi đấy.

-Vang, cảm ơn đại ca.

Một màu nâu đỏ lưa thưa trong ánh sáng mờ mờ của mùa thu.

hka
27-06-2008, 11:35 AM
Không chịu đâu sao lại để Vương vào bệnh viện hka ghét tên tóc đỏ đấy cho hắn vào bệnh viện tâm thần đi tự dưng đi phá tình cảm tốt đẹp của người ta ghét ghét ghét

rimikio
27-06-2008, 11:30 PM
vâng em sẽ cố gắng pà kon ạ ^^
----------------------------------------------
Trong lớp.

-suýt trễ, may mà có Q.Minh-pé thở hồng hộc-cậu ấy…phù.. làm việc với cái latop ko ngủ nên cũng có thể kêu bọn mình..

-Uh.-hắn nói rồi ngồi vào chỗ cầm chai nước tu ừng ực.

-Chiều nay họp ở nhà ai bây giờ ?-chợt, nhỏ Hương hỏi bọn hắn-từ ngày mai là phải ôn bài rồi ít có thời gian lắm.

Câu hỏi này làm cả bọn nhìn nhau, ko lời giải đáp.,

-Ở nhà tớ được ko ?-pé lên tiếng.

-Được ko ? –hắn thì thầm-hôm nay pp và mm có ở nhà mà.

-2 người họ đi shop rồi ghé qua chi nhánh gòi.-pé cũng thì thầm với hắn-về đây chủ yếu để đi chơi mà.

-Vậy nhé, tan học ở cổng trường nhé.-pé nói cười toe làm bọn M.Vũ sững sờ và mặt nhỏ Hương hơi đỏ và nhỏ tự hỏi mình :” đó có thật là băng nữ Lôi Vũ ko nhở ? Cute quá !”

Tan học, khi cả bọn đi ra cổng đã thấy pé và hắn đang nói chuyện cười toe toét ngay trước cổng.

-Hai người họ hạnh phúc thật.-nhỏ Anh nhìn rồi chép miệng.

-Đừng như thế chứ, cậu có tớ mà.-Q.Minh ghé xuống tai nhỏ thì thầm đủ để nhỏ và nó nghe thôi.

-Uhm-nhỏ Anh gật đầu cuời.

-Đi thôi hai anh chị-M.Vũ tôg thẳng vào đuôi xe đạp của pé làm hắn và pé giật cả mình.

-Làm giật cả mình.-pé nói –đi thôi.

Cả bọn vừa đi vừa cười nói rôm ra cả một góc đường A1.

-Welkum to my home!-pé mở cổng và đưa tay về phía nhà pé giống hệt như một người gác cổng .
-9 quá chời ơi!-bọn M.Vũ trầm trồ.

-Sao cũng có nhìu cây như nhà của Vương thê nhở ?-D.Sơn nói vừa lắc lắc mấy cây hoa cẩm tú cầu tim tím.

-Uh thì giống.-pé hững hờ đi vào bếp-lên phòng mình đi, trên gác ấy, phòng có tấm biển hình Yuri Cross ấy.

-Dzô dzô tụi mày ơi.-M.Vũ nói và kéo ngay nhỏ Ngân lên gác.

-Hèn gì cậu nói nhà mình giống nhà cậu-hắn chép miệng giúp pé lấy đá ra khỏi khay.

-Hì.-pé mỉm cười rồi khệ nệ bưng khay đựg trái cây lên gác còn hắn thì khay nước nặng chịch.

Bước lên phòng thì thấy bọn M.Vũ đã lon ton khắp căn phòng rộng 15m vuông , đứa thì sờ cái này , đứa thì lục cái kia.

Căn phòng toàn một màu lạnh: lục, lam, tím, đen , trắng, bạc.
Tường phòng màu trắng và ốp gạch màu lam, giường thì có in hình sao 8 cánh màu đen trên nền màu bạc…

-Vũ ơi!-nhỏ Hương gọi pé-Ảnh này là ai thế?-nhỏ chỉ vào những bức ảnh được ghim chi chít trên đầu giường.

-À, là bạn bè tớ ấy mà.Có cả anh các cậu đấy.

-Ở đâu mà cậu chụp thế?-nhỏ Hà thắc mắc.

-À, đó là bí mật.-pé cười bí hiểm .

Thật ra là người theo dõi pé chụp và nhượng lại cho pé ko đìu kiện.^^

Pro_All
28-06-2008, 06:25 AM
nhóc dạo này tâm trạng tốt hay sao mà viết lắm chap thía, đọc sướng nuôn ^^

à, nhân tiện cho anh góp ý với, ở trong truyện, các nhân vật phụ xuất hiện đột ngột và cùng lúc với nhau quá, nên đọc cứ phải ghép tên này với đứa nào trước đây T.T, với lại, nhóc gọi mấy nhân vật phụ và nhân vật chính làm nó hay lẫn, vd như là: pé, nhỏ, hắn, .... làm anh cứ loạn hết cả lên :(

Cố gắng gọi = tên nhá :D

Góp ý tí chút gọi là, để cho bài com không phải là bài spam thôi :))

rimikio
28-06-2008, 11:17 PM
-Dzậy hôm nay chúng ta đến thăm nhà hay đến họp thế ?-hắn hỏi.

-Tất nhiên là họp rồi-nhỏ Hương nói và tót khỏi giường pé kéo theo mấy đứa khác ngồi vào bàn nhỏ đạt giữa phòng .

-Hôm nay họp là để bàn lại thực đơn cho lễ hội.Ai có thể phát bỉu những nơi lam them của mình ko?

-Mình làm trong nhà hàng Sunshine.-hắn nói.

-Mình làm trong tiệm thức ăn nhanh MC. Donald.

-Mình và M.Vũ, D.Sơn làm chung với Vương.-Q.Minh nói.

-Mình , Ngân, Anh làm ở tiệm giải khát Melody.-nhỏ Hà nói và chỉ vào hai nhỏ ngồi bên.

-Mình làm ở tiệm kem Ice and Hot.-nhỏ Hương nói.-thế chúng ta kinh doanh tiệm ăn thì phải làm món gì ?

-Tiệm giải khát pà ơi .-M.Vũ nói rồi gặm một miếng táo xanh nhai nhồm nhoàm.

-Dzậy cũng phải có thức ăn chứ.-pé nói.

-Uh.-hắn gật đầu đồng tình.

-2 lớp hợp tác mà lại có hai chàng best hot boy thế này còn đòi gì nữa nhở.?-nhỏ Anh nói liếc mắt nhìn hắn.
-Hay là chúng ta làm thực đơn do chúng ta tự làm nhưng là ghi tên hai đứa BHB –pé nói.ánh mắt sáng rỡ.-Như thế đảm bảo sẽ câu khách cho xem.

-Okie.Đồng ý.-hắn lại gật đầu.

-Lôi Vũ mà nói gì cậu ko đồng ý.-nho Ngân châm chọc.

-Thôi , làm nào.

………..
--------------------------------
@ ốc : uh có duyên gớm nhở ^^
@ pro : em sẽ chú ý.
@kuz : thsnk bạn .

rimikio
02-07-2008, 02:34 AM
thnks uyên ^^
---------------------------------------------
Cuối cùng, sau 2h vật lộn vất vả, cãi nhau ỏm tỏi , cả bọn đã cho ra đời một menu unique ^^

MENU MADE IN THIÊN VƯƠNG, SANG
AND MEMS OF 12A1, 12A3
(nói la nói thế thôi chứ hắn ít đưa ra ý kiến lắm, chủ yếu là ủng hộ ý kiến của pé thôi ^^, nhất vợ nhì bạn mừ ^^)

Hồng trà :

-Hồng trà chanh :7000
- Hồng trà cam : 7000
- Hồng trà dâu : 7000
- Hồng trà café : 7000

Café :

-café đen : 5000
-café sữa :5000.
-bạc xỉu : 6000.

Trà sữa for tâm hồn :

-Trà sữa.:7000.
-Trà sữa dưa gang : 8000
-Trà sữa sâm dứa : 8000
-Trà sữa socola: 8000
-Trà sữa trân châu : 8000
-Trà sữa trái cây :8000
-Trà sữa dâu: 8000
-Trà sữa táo :8000
-Trà sữa thạch café :8000

Nước ép :

-Nước ép cam :8000
-Nước ép dâu :8000
-Nước ép carot :8000.

-Rau câu trái dừa ( ly ) :9000
- Rau câu trái dừa (trái ) :12000
-Thạch ( café, dâu, trái cây, táo, cam ) : 6000
-Bánh flan :6000.

-Giờ phải làm sao ?-nhỏ Anh phe phẩy tờ menu nháp và nói.-ko lẽ để nó tồi tàn như thế này sao ?

-nhà cậu có máy tính ko Lôi Vũ ?-Q.Minh hỏi và nhìn quanh căn phòng.

-Có chứ -pé cười và đứng dậy rảo bước .

-Ở đâu ?-Q.Minh hỏi típ.

-Bên phòng đọc sách-pé nói và mở cửa phòng chỉ vào một cánh cửa khác có hình Kioya trong Club Ouran School .

-Phòng đọc sách ?-cả bọn đồng thanh trừ hắn.

-Sao ko ?-pé ngạc nhiên tiến tới mở cánh cửa đó.”Cạch “sau tiếng cửa mở là một tráng đồng thanh nghe mún nổ con ráy.:

-WHAHAHA 9 WÉ….

Trước mắt bọn nó là một à mà ko phải nói là hàng chục kệ sách cao chạm trần nhà, kệ nào kệ nấy chất toàn sách, riêng chỉ có một kệ khuất sau bàn đọc sách là ko phải sách thôi và kệ này được nhỏ Ngân + M.Vũ +nhỏ Anh + nhỏ Hà + D.Sơn phát hiện ra . Còn có một dàn máy tính hiện đại, một máy scan, một máy in và dàn loa to kệnh nữa chứ ! ( miêu tả đúng với những gì tui ước ao ^^ )

-L.Vũ, toàn bộ đống truyện này là cậu mua hả ?-nhỏ Ngân –một otaku –chỉ vào một kệ sách cao khoảng 1m chất toàn là truyện truyện truyện và đĩa anime .

-Uh, hai phần là tớ mua còn một phần là mm tớ mua-pé cười hiền và ngồi vào bàn vi tính.

-Càng ngày càng thấy nhà L.Vũ giống với nhà của Vương-Q.Minh + D.Sơn + M.Vũ cùng nói, cổ đứa nào đứa nấy đang xoắn lại vì ngước nhìn lên trần nhà.-Nhà của Vương cũng có một phòng đọc sách như thế này đây.

-Thật sao ?-pé ngạc nhiên nhìn hắn, giờ đây hắn đang chăm chú nhìn vào cái màn hình máy tính và áp sát người vào người pé, nghe pé hỏi hắn chỉ cười nhẹ nhàng và típ tục nhìn vào máy.

-Hey-hắn khẽ thì thầm-chủ nhật này là 11 tây, mình đi chơi nhé !

-Lại đi típ seo ?-pé hỏi mắt vẫn ko rời màn hình.

-Uh, mình chưa pít chỗ cậu làm thêm mừ -hắn nhìn pé ra vẻ tội nghịp.

-Chủ nhật này mình phải đi làm gòi, mình cho cậu địa chỉ nhé ?-pé cười nhưng mắt nhìn hắn phảng phất ánh buồn.

-Mấy giờ tan ca ?

-Uhm, khoảng 4h.

-Vậy mình sẽ tới đón cậu rồi chúng ta đi chơi luôn.

-Good idea-pé cười hắn cười nhưng cả bọn bạn ko cười mà đang nhìn hai đứa .
----------------------------------------
Truyện con ngõ nhớ nhung end gòi, mình sẽ cố pót típ truyện # và viết típ truyện nì ^^

rimikio
03-07-2008, 11:02 AM
-Hết chịu nổi gòi, seo mà lại tình cảm trước mặt tụi này thế hả ?-cả bọn nhìn nhau lắc đầu trừ nhỏ Hương, nhỏ này đang khệ nệ ôm cuốn Bách khoa toàn thư chăm chú.

-Ư, à, các cậu muốn mượn cuốn nào cứ mượn đi-pé lấp lửng.

-Thật ko ?-nhỏ Hương phản ứng.

-Uh.-pé giật mình khi thấy nhỏ Hương phản ứng như thế và càng giật mình hơn khi thấy
mình bị nhấc bổng lên by hắn.Hắn nhấc pé lên khỏi ghế , đặt vào ghế bên cạnh .

-Sao thế ?-pé ngạc nhiên.

-Chờ cậu lâu quá, mình đánh cho nhanh-hắn cười và bắt đầu công việc.

-Uh.-pé yên vị và quan sát hắn làm.


-Bọn tớ mượn mấy bộ truyện nhé-nhỏ Ngân-một otaku -chỉ vào mấy bộ truyện chất thành đống.

-Mượn cả mấy cái đĩa nữa nhé- M.Vũ phụ họa -một thèn con giai nhai anime như nhai cơm.:fi:

-Uh.

Chợt có một mùi thơm beo béo, ngòn ngọt nhưng hơi tanh tanh mùi máu xông lên hơi nồng.

-Họ về khi nào thế nhở ?-pé nói và bước ra khỏi ghế khi hắn save lại cái menu , lấy cái bản in menu ra khỏi máy và bước theo pé.Hắn thừa piêt họ là ai.

-Họ ?-Q.Minh nói và khệ nệ mang theo một chồng sách viết về máy tính và nói với theo pé và hắn.-Họ là ai ?

-Chuyện gì thế L.Vũ ?-nhỏ Ngân nói và đi theo sau là hai nhỏ kia cùng với một chồng truyện tranh; M.Vũ và D.Sơn là một chồng anime;vòn nhỏ Hương thì khỏi phải nói là một cuốn Bách khoa dày cồm cộp.

-Là pp và mm tớ -pé cười, đẩy cửa đi xuống cầu thang.

-Ôi, kưng-một giọng nói vang lên-con về hồi nào thế ?

-Chào mm và pp .-pé cười với mm Camel và pp Ar.

-PP và mm?-cả bọn đồng thanh +ngạc nhiên( ko ngạc nhiên seo được^6 trước mắt chúng là một người phụ nữ, à ma ko một thiếu nữ thì có mặc tạp dề bên cạnh người chồng cũng trẻ măng như thanh niên mà lại là pp và mm của pé )

-------------------------------------
đau gòi nên ko thể pót nhìu hơn >"<
vừa viết mà vừa run run tay.híc híc >"<:meo:

rimikio
05-07-2008, 12:21 AM
@vt : mình đang mệt, psot ít thui ko nằm lăn ra thì khổ >"<:cobe:
--------------------------

-Có chuyện gì ko ?-mm Camel hỏi giọng ngạc nhiên.Còn pé và hắn thì quen gòi, hai đứa cũng có cha mẹ trẻ măng nên rất rất quen với loại phản ứng kiểu này.:fi:

-Dạ ko , ko có gì ạ.Chỉ tại bọn cháu thấy cô chú trẻ quá !

-Saki, đây là lần đầu con dẫn bạn về nhà đấy nhỉ ?-pp Ar nói.Còn mm Camel thì đang lâng lâng với câu nhận xét của Q.Minh.

-Dạ vâng.MM , mm làm ơn đừng thế nữa, đừng kích động vì một lời khen chứ !

-Xúc động tí ko được seo , saki ?-mm Camel phụng phịu.

-Saki ?-cả bọn lại ngạc nhiên và hắn cũng thế.

-Uh, đó là tên mình ở nước ngoài.

-dzậy sao .

-Sao hôm nay pp và mm về sớm thế ?-pé lại quay sang hỏi pp và mm .-con tưởng đâu đi luôn gòi chứ !

-Sao con lại nói thế ?-mm Camel bắt đầu sụt sịt -mm lo cho con mừ.

-Con biết, làm ơn đừng có giả bộ nữa, nhìn mm sụt sịt con ớn wé .-pé xua tay.

-Huhuhuhuhu, con với cái-mm Camel nhỏ nước "mắm "ròng ròng-nó nói mm nó thế đấy ?

-Camellia!-pp Ar nói và dang rộng hai tay về phía mm Camel :hug:, nở nụ cười hiền hậu, trông very manly :cooll:^^-come on !

-ARNOLD !-mm Camel hét lớn và chay về phía pp Ar .( pó chân với hai ngừoi này >"<
:botay: )

-Hai người có thôi đi ko ?diễn kịch thời thanh xuân hả ?-pé nói và có cảm giác nặng nặng trên vai -chẳng có ai cười nổi đâu.


-Thật ko ?-mm Camel ko còn giọt nứoc mắt nèo trên khuôn mặt trắng hồng nữa -nhìn đằng sau con kìa .-mm Camel chỉ tay về phía sau pé.

Và cảnh tượng thật sự hãi hùng, cả bọn đang ôm bụng mà cười , nhỏ Hương thì úp mặt vào cuốn Bách khoa, còn mấy đứa kia thì cứ lien tục dộng ình ịch vào ngực và lấy tay che miệng, chồng truyện và anime đang rơi vãi trên nền. Còn hắn thì đang vịn vào vai pé, che miệng mà cười.

-Chết mất thui !-pé ôm trán than.

-Thôi, tụi này về nhé!-M.Vũ nói và giúp 3 nhỏ kia nhặt lại những thứ đang rơi vãi.-good night !( chưa ngủ mừ, chúc gì sớm thế ?)

-uh, các..-pé chưa nói hết câu liền bị một bàn tay bụm miệng lại.Là pp Ar.

-Ấy ấy, các cháu ở lại ăn cơm rồi về -mm Camel cười tươi.

-Dạ thôi ạ.! Ko dám làm phiền cô chú.

-Phiền đâu mà phiền -mm Camel cười, búng tay cái tách .Ngay sau đó, 3 người đàn ông cao lớn, mặc toàn đồ đen( cứ như mafia áo đen ấy nhở ^^) xuất hiện, cầm hộ bọn chúng sách, truyện, đĩa và đẩy bọn chúng vào trong kitchen.

Trên bàn ăn là một đống đồ ăn nhìn muốn táp ngay lập tức.

-Tự nhiên đi các cháu.-mm Camel tươi cười ngồi vào ghế.

-MM và pp cậu vui nhỉ ?-hắn thì thầm với pé và ngồi ngay bên cạnh pé.

-Hì, nói thật nhìu lúc muốn tức điên nhưng lâu dần cũng quen.-pé cười .

-Mời cô chú ăn cơm ạ!-Cả bọn đồng thanh và ngay lập tức táp táp táp và táp (táp cứ như vampire hút máu vậy ^^ )

-.............

-..................

Trong bữa ăn, pp và mm pé thấy pé và hắn thân thiết thế, ko tỏ vẻ gì nhưng họ lại thì thầm điều gì đó ngay sau khi bữa ăn kết thúc.

-Các cháu về cẩn thận nhé!

-Vâng, cảm ơn cô chú về bữa ăn ạ!

-Hồi nào đến nữa nhé!

-Vâng.

-Để con tiễn họ.-pé nói và bước theo hắn ra cửa.

-Chủ nhật nhé!-hắn nói và ôm lấy pé, ngay trước cửa nhà pé, mặc kệ bọn bạn đang đỏ cả mặt -mai mình sẽ tới đón.Ngủ ngon nhé!

-Uhm-pé cười đáp lại và để im cho hắn ôm một lúc .

-E hèm , hai anh chị có buông nhau ra ko , để tụi tui còn về chứ?-D.Sơn nói và đẩy chiếc xế máy tới trước (chả là cả hai đang ngán ngay chỗ cửa chính nên mới thế )phá hỏng bàu ko khí lãng mạn .

-à à -hắn buông pé ra và nhảy phóc lên chiếc Sh của hắn đang dựng gần đó-pj các cậu!

-pj cậu, Lôi vũ.

-Pj pj !

" Một ngày vui vẻ nhất trong nhưng năm cấp pa -pé thầm nghĩ "

-----------------------------------------------------------
thui , em pót tí này thui, em đau goì, đánh máy ko nổi >"<
:huhu:

rimikio
07-07-2008, 02:22 AM
Tại nhà hắn.

-Chào dì-hắn dắt xe vô nhà rồi đi thẳng lên cầu thang-con ko ăn cơm đâu ạ.Con ăn ở nhà bạn gòi, con mệt quá dì ạ!

-Mệt thì lên phòng nghỉ đi con-Dì nó tiến tới cầu thang và cười tươi-đừng cố quá nhé!

-Thnks dì .

-Con chuẩn bị thi sao rồi?-một giọng nói vang lên từ kitchen làm hắn giật mình-cố lên con nhé!

-Chào pa-hắn ko lên gác nữa mà đi thẳng vào kitchen-pa về hồi nào vậy ạ?

-Mới về thôi con ạ.

PP hắn trông có vẻ già hơn so với pp pé nhưng hai người cùng tuổi với nhau ...Ánh mắt của pp hắn luôn làm cho người khác cảm thấy sợ hãi nhưng với hắn thì ánh mắt ấy lại hết sức bình thường.

-PP , lễ hội năm nay pp vẫn tham gia chứ ?-hắn ngồi xuống cái ghế cạnh bên pp hắn.

-Tất nhiên, năm nay con sao ?Có gì khác không ?

-À, vâng-hắn ngập ngừng,hắn định sẽ giới thiệu pé với pp hắn khi lễ hội kết thúc-có ạ.

-Vậy sao ?-pp hắn nhìn hắn và cười.

-Ko lẽ..-nụ cười của pp hắn làm hắn chột dạ và hắn hiểu ngay.-pp cho người bám đuôi con sao ?

-No no-pp hắn lắc đầu nguầy nguậy-pp nghe mẹ nói.

-Dì -hắn nhìn dì hắn với ánh mắt "sao-dì -lại-nói-ra -hả ?".Còn dì hắn thì đang tươi cười nhìn hắn nhưng thấy ánh mắt đó liền bị xị mặt lại.

-Dì xin lỗi, dì lỡ miệng.

-Thôi đi-hắn xua tay-dù sao thì sớm muộn pp cũng biết.Con ngủ đây.Chúc hai người ngủ ngon.

Nói rồi hắn đi thẳng lên gác.

-xin lỗi em -pp nó kéo dì nó vào lòng thì thầm-nó bướng quá!

-Ko sao đâu anh.Có lẽ nó ko quen gọi em là mẹ thui.

-Anh sẽ khuyên bảo nó-pp nó cười hiền.

Nó ở trên lầu, nghe hết tất vả nhưng ko nói gì. Mặt hắn hơi buồn buồn.Hắn vẫn ko thể gọi dì hắn là mẹ, hắn vẫn còn có một mong muốn là mm hắn sẽ lại trở về bênhắn, xoa đầu hắn, vỗ về, chia sẻ khi hắn buồn.Hắn rất mong muốn như thế.

---------------------
Những ngày sau, cả bọn chúi mũi vào học bài, chẳng đứa nào nhắc tới việc lo tập tành để chuẩn bị vũ hội.

Pé và hắn cũng ngày ngày bên nhau đến trường, pé vẫn để im lớp hóa trang và chỉ cởi bỏ khi ăn trưa hay trên đường về nhà.

------------------------------------
Chủ nhật.

Một ngày nghỉ hiếm hoi trong những ngày học bài thi.

Pé quá giang xe pp và mm ( hai người này từ khi về nước toàn đi chơi ko thui >"<sướng )đến nơi làm thêm.

Ở nơi làm thêm, mọi người ko thix pé cho lắm ngoại trừ một anh chàng tóc nâu đỏ như pé và có lẽ theo pé piết cũng học chung khối với pé luôn luôn giúp đỡ pé cho dù anh chàng này vào làm sau pé.Và pé thường có cảm giác quen thuộc với anh chàng này.

...
-Hôm nay về sớm hả L.Vũ ?-anh chàng tóc nâu đỏ ( tạm gọi là nâu đỏ nhé )hỏi pé khi thấy pé cứ nhìn lên đồng hồ mãi.

-Ko, đúng giờ nhưng mình có hẹn-pé cười và trong một phút thoáng qua Nâu đỏ đã đỏ mặt.

-------------------------
Nhà hắn.

-Con đi ra ngoài chút-hắn khoác vội cái áo khoác và chạy ra khỏi nhà ko quên nói với lại với dì hắn-Tối nay con sẽ về trễ ạ.

-Đi chơi vui vẻ-dì hắn vẫy tay chào tạm biệt hắn và sau lưng là pp hắn cũng cười với hắn.

-Vâng.-hắn nói rồi dzọt lên xe vọt đi pỏ lại tiếng xe máy rồ rồ.
--------------------------------------------------------------
hôm nay pót thế thôi .
Đang mệt chết được, bệnh gòi pà kon ơi.:sick::mecry::icry:

rimikio
09-07-2008, 02:54 AM
Tại quán.

-Chờ bạn trai hả L.Vũ ?-nâu đỏ hỏi pé lần hai vừa bê giúp pé khay thức ăn-Seo thấy cậu ko yên thế ?

-À, uhm.-pé ngập ngừng lại nhìn đồng hồ them lần nữa.

-L.Vũ-vừa nghe giọg hắn pé đã ngoảnh suýt làm đổ khay thức ăn trên tay Nâu Đỏ.

-Vương-pé quay lại cười toe toét.Nụ cười làm đỏ mặt bất cứ ai nhìn thấy ko cóa ngoại lệ.

-Đúng giờ nhé-hắn nói và tiến lại quầy-Mà cậu này là ai ?-hắn hỏi và chỉ vào Nâu Đỏ.

-À, ko thấy quen sao ?-pé hỏi hắn và đẩy Nâu Đỏ tới trước.-Đây là Phạm Hoàng Sang , lớp 12a3 trường mình, là người đụng xe với chúng ta trước cổng trường ấy.

-Chào-Nâu đỏ (giờ là Sang ) bắt tay hắn và cười, mái tóc nâu đỏ bay bay phất phới.

-Chào-hắn đáp lại và chợt thấy tay mình đau đau, tay của Sang nắm chặt tay hắn nhưng khuôn mặt của Sang ko bỉu hiện một chút sắc thái nào.Hắn buông tay trước và nói-cậu có làm them sao hôm họp ko thấy giơ tay ?

-À , mình..-sang vừa định trả lời thì phone của quán rung lên-xin lỗi.

-Cậu ấy mới vào làm được một tuần , nhưng ra dáng anh cả lắm –pé thì thầm với hắn trước sự ghen tị của một số khách nữ và một số khách nam –Hai ngày nay mới làm chung ca nên biết nhau.Cậu ấy cũng đẹp giai thật nhỉ ?

-Ờ-hắn hững hờ.-Mà sao ko trang bị hả ?

-Hì, ghen rồi hả ?-pé nói giọgn đùa đùa.-Ở đây ko phải ở trường trang bị làm gì ?

-L.Vũ ơi!-tiếng Sang kêu lên bên trong quán( tức là sau quầy đấy ạ!)-“Xin lỗi nhé, tớ bận rồi-bên kia đầu dây là một giọng nói của nữ-ông nội tớ vào bệnh viện nên tớ phải vào chăm ông.Làm giúp tớ một ca nhé L.Vũ “

-Liên, cậu nói seo ?-pé cầm lấy ống nghe và nói-Làm thay tớ ca này nhé, mai tớ làm giúp cho cậu hai ca lun.Nói rồi Liên cúp máy cái rụp.

-Giờ sao ?-Sang hỏi pé và cầm lấy ống nghe-ko có Liên mình tớ làm sao nổi ?Cậu làm với tớ nhé, rồi mai hai người đi chơi sau .

-Tính sao đây Vương ?-pé quay qua chất vấn hắn.-Nếu ở lại thì ko đi chơi được, nếu ko ở lại làm thì Sang sẽ kiệt sức vì típ khách mất.

-Thui, ở lại làm đi, mình ở đây chơi cũng được.-hắn đáp lại với cái giọg “ ko còn cách nào khác “.

-Để mình đi vô cất điện thoại-Sang nói và đi vào trong.

-Ăn gì ko ?-pé nói và cầm tờ thực đơn đưa cho hắn –mình bao.

-Ờ, tự tay cậu làm hả ?

-Ko, người khác làm, tớ chỉ lấy cho cậu thuj.

-Chán, cho mình cái hampuger và ly sữa.

-Uh.


-Thsnk cậu nhé Liên-một giọng nói vang lên từ trong toilet của quán.

-Ko có gì- đầu dây bên kia trả lời –Cậu định làm gì thế ?

-Cậu ko cần biết đâu.-giọng nói đó vang lên rõ rang hơn-chúc cậu đi chơi vui vẻ.

-Uh.
--------------

6h30 tối.

-Yay, tới giờ tan rồi-Sang nói và rút bớt cái cà vạt đang thít chặt trên cổ-Kìa, Lệ và Tuấn tới rồi kìa.

-Hi-2 người tên Lệ và Tuấn bước vào quán và cười với pé.-ai đây ?-và chỉ vào hắn.

-Boy friend.-pé đáp lại và bước vào bên trong cùng với Sang.-Chờ chút nhé Vương.

-Cậu về sao ?-Sang hỏi pé khi pé lấy đồ ở tủ-Ko đi chơi nữa sao ?

-Chắc thế-pé cười rồi bước vào toilet.

….
-Bye pà kon.-pé bước ra cửa nắm lấy cánh tay hắn-Mai gặp nhé.

-Bye.

-Ko ngờ cậu lại như thế khi làm them-hắn vừa nói vừa nổ máy-trên trường có bao giờ cậu cỏi bỏ lớp ngụy trang đâu?

-Phải nói thế nào nhỉ ?-pé ngồi lên xe và hắn rồ máy vụt đi, phía sau còn lại một bóng người đang đứng và liền sau đó có them ba , bốn người khác rồ xe tới, ai cũng mặc đồ đen-Ở trường mình ko muốn bị chú ý, thê thôi.Cậu ghen sao ?

-Ai thèm ghen.-hắn nói và cảm thấy mặt mình hơi nóng.

-Chúng ta sẽ ko vì chuyện này mà cãi nhau chứ-pé ôm lấy eo hắn thì thầm.

-Tất nhiên-hắn cười-Đi hóng gió nhé ?

-Biển hả ?

-Biết mà còn hỏi.

….

-YAYAYAYAY-hắn hét lớn-mát quá.!

-Lạnh thì có!-pé kéo cổ áo len lên cao rồi ngồi xuống bãi cát.-Nhưng rất tuyệt.

-Kì khảo sát này sao ?-hắn nói rồi ngồi vào bên cạnh pé-Qua chứ ?

-Tất nhiên-pé đáp giọg tự tin.

-….
-….

Hai người mải mê nói chuyện mà ko biết rằng cách đó ko xa, có một nhóm người mặc đồ đen đang đứng nhìn.Vài ba người đang lien tục nhả khói.

-Giờ sao đại ca ?

-Tụi bây phải làm sao cho L.Vũ được tham gia các cuộc thi trong lễ hội này.-Người mag danh “Đại ca “ ngồi trên một chiếc phân khối lớn xoay xoay chiếc điện thoại màu đen trả lời –Nghĩa là làm sao cho con nhỏ gì Lệ, Lê gì đó, còn một con nữa nhưng tha đi.

-Là Lệ ạ.

-Uh, Lệ cút xéo khỏi cuộc thi thể thao, hỉu chứ ?

-Hiểu ạ!

-Còn chuyện theo dõi sao rồi ?

-Vâng, đại ca.Thèn T.Vương đó thì ra là con trai độc nhất của ông Lâm Cường, một thương gia nổi tiếng trong ngành thương mại.

-Hèn gì tao ko tìm thấy hồ sơ của nó.

-MM của thèn đó mất rồi ạ,em thấy có vẻ nó với người mẹ mới ko hòa hợp cho lắm.

-Uh.Còn nữa ko ?

-Dạ ko ạ.

-típ tục đi hỉu chưa ?

-Theo em đợi tới lệ hội hãy cho thèn đó nằm viện ạ, chứ bây giờ thì e là nếu thèn đó vào viện Tỉu công chúa cũng sẽ vào theo và ko tham gia lệ hội đâu ạ.

-Uh.Thế cũng được-Đại ca nhìn về phía pé và hắn đang cười giỡn với ánh mắt buồn buồn nhưng cũng có một chút vui ẩn khuất.
------------------------------------------------
Chán quá đi , pic gì mà vắng tanh, thật lòng ko muốn pót nữa , đau nên mệt chết được >"<

rimikio
10-07-2008, 11:50 PM
mệt mỏi quá đi >< buồn chán quá ><
-----------------------------------------------------
Tuần sau đó.Bọn nó vẫn cắm đầu vào học, làm thêm…Ai cũng biết kì thi khảo sát này quan trọng như thế nào với những đứa học trường tư và học lớp 12a như tụi nó.


-Hết giờ!Các em buông bút , lớp trưởng thu bài đi!-tiếng giám khảo vang lên trong không khí im lặng đến não nề như một hồi chuông vang vọng và ngay sau đóa là một tràng pháo nổ.

-YAYAYAYAYAAY, KẾT THÚC ĐỢT KHẢO SÁT RỒI TỤI BÂY ƠI.!-bọn con trai lẫn con gái hét ầm ầm lên mún nổ con ráy-ĐI CHƠI THUJ TỤI MÀY ƠI!

-Okie chứ L.Vũ?-hắn chồm lên ôm lấy pé , thoáng một chút giật mình, pé đáp lại.

-Okie, còn cậu ?

-Biết rồi còn hỏi.-hắn ôm pé chặt hơn, bọn trong lớp chẳng đứa nào chú ý cả(quá vui vì được giải thoát khỏi địa ngục thi cử ý mừ ) ngoại trừ bọn nhỏ Ngân, Anh, Hà mà bọn này thì quá quen với mấy việc này rồi-ngày 18, 19 đi tập khiêu vũ chứ ?

-Biết rồi còn tập làm gì ?-pé nhấc tay hắn lên khỏi cổ rồi quay xuống chỗ hắn thì thầm.

-Đi chơi cho vui thuj mà-hắn cười nhìn ngây thơ con nai tơ hết chỗ nói-đi nhé !

-Ngân ơi!-pé gọi nhỏ Ngân lúc này đang cười ha hả tung hứng với mấy cây bút.

-Gì thế L.Vũ ?-nhỏ Ngân quay sang nhìn pé nhưng vẫn tung hứng mấy cây bút dưới ánh mắt trầm trồ của bọn bạn.

-Chìu 18, 19 các cậu có đi tập khiêu vũ ko ?

-Nhảm-nhỏ kết thúc màn tung hứng và cười toe –Ko đi phí đời tuổi trẻ chắc ? Ko đi rồi tới lúc lễ hội ko khiêu vũ được có mà quê chắc,
Cậu cũng đi à ?

-Uhm.

-Dzậy, chìu 18, 19 2h nhé, tại cổng trường.Okie ?-nhỏ Anh đè đầu nhỏ Ngân xuống và cười toe.

-Okie!-pé cũng cười toe toét trông cute hết sức.

-Mình sẽ đến chở cậu vào 2h nhé ?-hắn hỏi pé .

-Đến sớm một chút được ko ?

-Why ?-hắn ngạc nhiên.

-Thì tới sớm một chút đi ăn cái gì rồi hãy tới trường !-pé thì thầm với hắn và cười nhẹ nhàng.

-Ok.-hắn vuốt tóc pé và mỉm cười-dzậy 1h30 nhé!

-Uhm.

-Các bạn ơi!-nhỏ Hương cất cao giọng từ bục giảng.

-Ơi!- và đáp lại là tiếng đồng thanh từ bên dưới.

-Chiều ngày 18, 19 có ai học khiêu vũ để tham dự lễ hội thi có mặt tại trường lúc 2h15 nhé !

-Hỉu!-cả lớp lại đồng thanh, mặt đứa nào đứa nấy đều rạng rỡ.

-Xin lỗi!-tự nhiên Q.Minh ở đâu thò đầu ra –Mình vào được chứ ?

-Xin mời-nhỏ Hương cười.

-Thnks-theo sau Q.Minh là một tập đoàn dân 12a3 nối đuôi chạy loạn xạ vào lớp.Chen chúc vào trong lớp.Bình thường bàn 4 người giờ bàn tới 6, 7 người nhưng chẳng ai nói gì, đứa nào cũng cười toe.

-Sang-pé cất tiếng gọi và chỉ vào chỗ bên cạnh T.Vương-qua đây đi chỗ này còn trống nè.

-Thnks-Sang bước lại rồi cười với hắn-Mình ngồi được chứ ?

-Uhm-hắn gật đầu nhưng trong lòng gợi lên một cảm giác khó tả.

-Sao mà hôm nay cậu Sang nhà ta khách sáo thế nhở ?-Sang vừa ngồi vào chô là bọn M.Vũ tiếng tới và cũng ngồi vào đó ,cùng lúc đó, một số girl bên 12a3 tiến lại và xin được ngồi chỗ của pé.
Lùi tới lùi lui thế nào mà pé ngồi ngay trước mặt Sang còn hắn thì đang ngồi sau một nhỏ tên Oanh bên 12a3.

-Ổn định nào các bạn!-Q.Minh lên tiếng –vì phòng nghe nhìn đang bị các teacher nắm giữ nên chúng ta đành ngồi chen chúc chút vậy.

-Ấm mà, cóa gì đâu-một nhò đang ôm một nhỏ khác cười toe.

-Chúng ta vào việc chính nhé!-nhỏ Hương cười và cầm tờ menu đi phân phát khắp lớp-Đây là tờ menu do chúng tớ soạn ra các cậu thấy có sai sót gì ko thì sửa chữa giúp nhé!


---------------
đang đau nên ko pót nhìu được ><
pic vắng tanh thế này nhở ? chán quá đi !

rimikio
11-07-2008, 11:45 PM
@ rain: tui thấy pic tui vắng tanh pà ạ ! >< chán chết được.
@ shin : tui viết mấy chap này trong lúc tinh thần bấn loạn, đau đầu, chóng mặt đó pà.Tui cũng mệt lắm gòi!
Mai mình sẽ pót típ !

rimikio
13-07-2008, 03:01 AM
-Kế hoạch có thay đổi một chút các cậu à-Q.Minh nói.

-Thay đổi ?-cả lớp ko còn chú ý vào cái mè nú nữa mà nhìn vào Q.Minh cứ như cậu ấy là siêu sao dzậy.

-Thay đổi về chuyện gì ?

-Ko thi King-Queen hả ?

-Ko thi marathon hả ?

Nói chung lại là đủ loại câu hỏi .Cả lớp rần rần lên thấy ớn.

-Be cool !Be cool !-Q.Minh nói lớn-Có thay đổi về chuyện văn nghệ !

Sau lời nói của Q.Minh , cả lớp im re và sau 3s HAHAHAHAHAHAHAHAHAHA -một tràng cười dài làm rung động ra tầng 5 .

-Tưởng chuyện gì ?Chuyện văn nghệ thì ko có cũng được mà-M.Vũ nói và xoa xoa bụng và “Bốp “, một quyển vở bay trúng đầu M.Vũ.

-Ăn nói cẩn thận!-một con nhỏ bên 12a3 cong cớn-Mấy người có lĩnh vực thể thao thì cũng để bọn tôi trổ tài bên văn nghệ chứ ?

-bình tình nào các cậu!-nhỏ Hương lên tiếng.-Văn nghệ ko phải ko tổ chức mà bên văn nghệ chỉ dành cho…

-Cho girl chứ ai !

-À, Ờ, cho con trai.-tiếng nhỏ Hương nhỏ nhẹ.

-What ?Cái gì kì thế ?

-Ai đưa ra đề nghị này hử ?

-Láo !

-……..

-…….

Bọn con gái đứng dậy chửi ỏm tỏi, mặt đứa nào đứa nấy đỏ rần vì tức.

-Thôi nào các cậu-Q.Minh nói- các cậu muốn lớp mình được thành tích tốt chứ ?

-Đương nhiên.

-Hai lớp chúng ta có nhìu hotboy và đặc biệt là có hai best hot boy nên con trai sẽ tạo được nhìu thành tích tốt hơn chứ .?

-Nói thế la nói con gái tụi tui ko làm được gì sao ?

-Ko-Q.Minh bối rối-ko phải thế .

-Bình tĩnh nào!-nhỏ Hương nói-con trai có thành tích tốt cũng nhờ con gái tụi mình đúng ko ?

-Đúng!Ko có con gái, ko có đàn ông .

-Dzậy thì chúng ta chịu ở trong bóng tối một chút nhưng thật sự chúng ta đang rực rỡ hơn bất cứ ai đúng ko ?

-Đúng đấy-Q.Minh phụ họa-các cậu ko nên làm như thế ! Nói sao thì nói chúng tớ cũng rất cảm ơn các cậu mà.Ko có các cậu chúng tớ cũng ko biết làm sao cả .

-Thôi nào, ngồi xuống hết đi!-mấy đứa con trai cười xòa – phải chịu đựng vì thành tích chứ !

-Được rồi!Các ông mà ko giật giải về là chết nhé.

-Được rồi mà.

-Nhưng chúng ta sẽ làm gì với mục này đây ?-chợt, Sang lên tiếng làm pé giật cả mình.

-Im lặng….

-Có bạn nào đưa ra ý kiến ko ?-nhỏ Hương nói.

-Im lặng…

-Ko có ai cả sao ?

-Im lặng….

-Hay là-Sang lại lên tiếng , hơi từ miệng cậu ta phả thẳng vào gáy pé làm pé thấy người mình nóng nóng.-Nhảy hiphop nhé ?

-im lặng….

-Nhạc nền là bài gì ?

-Lucky.-lần này là hắn nói.

-Lucky ư ?-Q.Minh hỏi lại, nhìn đăm đăm vào hắn.

-Uh.

-Đồng ý !

-Accept !

Bọn con gái lẫn con trai đều nói .

-Vậy vũ đạo ?-nhỏ Hương nói.

-Để mình lo-Sang nói và giơ tay lên cao.

-Vậy thế đi nhé-Q.minh vỗ tay cái bốp-chuyện vũ đạo để tụi này lo, trang phục mấy pà lo nhé !

-No problem.

…..

-Mong quá !-pé xuýt xoa

-Mong gì ?Hắn ngạc nhiên.

-Mong nhìn thấy cảnh cậu nhảy chứ gì –pé cười.

-Hheeheheeh-hắn cười gian-rồi sẽ thấy .

Nụ cười gian của hắn làm pé lạnh cả lưng.Cứ y như là gió đông luồn thẳng qua áo xuyên qua da vào xương vậy.

10min sau. Trước cổng nhà pé.

-Sáng mai nghỉ ở nhà đi, chiều mai mình tới chở nhé .-hắn xoa đầu pé và hôn nhẹ lên trán pé ngay trước cổng nhà pé bất chấp tất cả ngay cả khi hắn thấy mm pé đang đứng sờ sờ ngay trong phòng khách.( Gan kinh khủng ><)

…..
Chiều hôm sau.

-Kưng, con đi đâu thế ?Trời lạnh đấy con.

-Con đi tập khiêu vũ mm à !-pé đội một cái mũ len màu trắng lên đầu, buông xõa mái tóc dài, khoác cái áo mà mm mua cho vào giáng sinh năm ngoái và bước ra cổng.

-Đi cẩn thận kưng nhé!

-Bye mm.

-Con chào cô-hắn xuất hiện bất thình lình ngay chỗ cổng làm pé giật mình.

-Chào con-mm Camel cũng giật mình nhưng hiểu ra một cái gì đó liền cười tươi-.Hai đứa đi cẩn thận nhé!

-Vâng.

-Giờ đi đâu ?-pé hỏi hắn.

-Đi vòng vòng thuj.-hắn chưng hửng.

-Lạnh lắm đấy!

-Ôm mình đi, hết lạnh ngay ý mà.

-Hem dám đâu.

-….

-….

Thế là pé và hắn đi vòng vòng mãi, vừa đi vừa cười đùa vui vẻ.
Chẳng ai chú ý rằng nãy giờ có người đang đi theo sau, bám sát pé và hắn từng chút một.

Chợt , pé cảm thấy gai gai, rồi lạnh lạnh ở sống lưng.

Một tia nhìn hiểm độc.Một nụ cười khe khẽ.

Một cái ngoái nhìn.

Một ánh mắt hiền hòa.

…...

ShiningSakhalin
15-07-2008, 04:32 AM
Tuyệt !
cách trình bày của bà đã tỉ61n bộ
tuyệt quá!
ăn mừng thôi !
yea yea !!!!!!!!!!!!

rimikio
17-07-2008, 12:21 AM
Một cái ngoái nhìn.

Một nụ cười phảng phất.Một bóng hình ngoặc nhanh vào con hẻm nhanh tới mức ko nhìn kĩ là ai.

Một cảm giác lạnh người thoáng qua rồi tan biến nhưng cũng để lại trong pé một cảm giác khó chịu.

-Hey, sao ko nói gì hết vậy ?-hắn hỏi khi thấy pé im lặng ko trả lời câu hỏi.

-im lặg..

-hey !

-im lặng…

-Này-hắn liếc xe một cái làm pé suýt ngã nhưng may sao cảm giác thăng bằng của pé rất tốt chỉ hơi giật mình tí thôi.

-Oh my god !-pé hét-Suýt làm mình té gòi!Cậu làm gì thế ?

-Ko, chỉ là muốn cậu hoàn hồn lại thôi!-hắn cười trừ-Nghĩ tới chàng nào mà thẫn thờ thế ?

-Ai cơ ?Ai nghĩ tới ai cơ ?

-Cậu chứ ai.Nghĩ tới ai thế ?

-Nghĩ tới cậu thì sao ?

-Thiệt ko ?

-Thiệt .

-Tin được ko ?

-Ko .

-Hức hức.

-Hihi, giỡn thôi mà.-Pé cười và ôm lấy hắn-tới trường thôi.2h giờ rồi.

-Uh.


-Trễ đếy nhé 2 người!-nhỏ Anh phụng phịu khi thấy hắn và pé đi tà tà là đà chậm như rùa như thế .-bước lẹ lên coi.

-Sr, đi nhanh gió lạnh lắm –hắn nói và cười .

-Lạnh quái gì khi hai người nắm tay nhau như thế hử ?-nhỏ Ngân săm soi.

-Thôi, đi thôi.-pé puông tay hắn và rảo bước.

Trong hội trường.Có rất nhìu người đang ngồi đợi trên ghế , nhìn từ trên xuống thật trông giống một rừng nấm ^^

Khi pọn pé và hắn bước vào ai ai cũng nhìn vì ngay sau khi bọn hắn bước vào thì Sang –một trog 2BHB cũng bước vào .
Hai BHB + một đám girl cute ( như pé )hội tụ thì ai mừ hổng nhìn ( mặc dù đã gỡ bỏ cặp kính nhưng pé vẫn khăng khăng cột tóc bím nhìn ngố chết được ><)

-Các em !-tiếng cô dạy thể dục và hai người nữa lạ hoắc vang lên –tập trung nào.

-Vâng.-cả hội trường hét lên và nhanh chóng bu xung quanh ba teacher .

-Dàn thành hai hàng, trai một hàng, gái một hang đối diện nhau.-cô dạy thể dục nói to .

-Rồi, good.Tập theo cô đây.Nam nữ như nhau nhé!Một, hai , pa.chân trái chân phải.

-…..

-…..

-…..

Thế là sau hai giờ khổ luyện căn bản , mệt muốn rã chân ( tập gì toàn chân bước, chân lùi bảo ko rã mới lạ >< ) , cô gì gì mới đến đó mới cho tập đôi.

Hem hiểu vì sao mà giờ hắn với nhỏ Hương một cặp, còn pé với …Sang một cặp.( Lúc đứng thì hai đứa đứng đối diện nhau nhưng lúc bắt cặp thì lại thành ra thế này.Pé thì ko nói gì còn hắn thì tức sôi gan ^^ )

Nhạc dạo bắt đầu.

Hắn tức nhưng vẫn phải nhảy với nhỏ Hương, nhỏ này mới học nên còn lung túng, dẫm chân hắn đau muốn khóc.

Còn pé …

Pé đang cười đùa say sưa với Sang, Pé và Sang đều bít khiêu vũ nên cũng chẳng nói làm gì, vừa nhảy vừa nói chuyện .

Người tức nhất, đương nhiên là HẮN .

-----------------------------------------------
phải nói sao nhỉ ?
gần hết tháng này mà truyện vẫn chưa tới đâu.Tại tg nhát chết rồi.^^
Cuối tháng này tg sẽ đi chơi==> cố gắng pót nhìu.
Nhưng lần này tg ko cóa hứng với lại tg mới vừa bị gãy 4 cái móng nên đang tiếc >"<
thuj, thứ 7 tg pót típ .

rimikio
20-07-2008, 04:25 AM
ko tiếc mới là lạ đó ^^
----------------------------

Sau nửa tiếng dậm chân nhau ,thuần thục hết các động tác, tập thể học sinh mới được nghỉ ngơi vài phút.Trong nửa tiếng đó, hắn bị nhỏ Hương dậm chân cũng vài chục lần đau điếng nhưng hắn ko chú ý tới việc đó, cái hắn chú ý là pé.Pé đang cười nói rất vui vẻ với Sang , ko hề nhìn hắn lấy một lần.

Vừa nghe tiếng cô thể dục bảo relax nó buông ngay tay nhỏ Hương ra, xồng xộc tiến tới chỗ pé đang nói chuyện với Sang, cầm tay pé.Cười :

-Đi thuj!Chào cậu, Sang.

-Đi đâu ?-pé ngơ ngác.-từ từ tớ nói với Sang xong đã!Dzậy, Sang, hôm lễ Giáng sinh ông chủ cho nghỉ ba ngày sao ?

-Uh-Sang khẽ cười.

-Sướng wé đi!-pé tít mắt.

-Nhưng…-Sang ngập ngừng.

-Sao ?

-Nhưng phải làm bù vào các ngày 18, 19,20.Cũng tức là tí nữa, 6h cậu phải đi cùng tớ.Và ngày mai và mốt vào 4h cậu cũng phải có mặt ở cửa hàng.

-Oh, no!-pé rên lên.

-Thì tại cậu đòi nghỉ mà.Trách ai hử ?

-Trách cậu ấy –pé cười tươi với Sang làm hắn càng nổi điên.

-Thôi, tập xong cậu và Vương đi vòng vòng đâu đó rồi 6h ghé lại tiệm nhé!-Sang cười và nói với pé nhưng ánh mắt lại liếc xéo hắn.

-Mất công dữ!-pé rên-Dzậy là 9h mới được về ha!

-Ko thì chúng ta tới sớm cũng được!-Sang nhìn pé- tớ sẽ chở cậu.

-Cũng có lý ha!

-Cậu thôi đi Sang!-hắn gầm gừ,ánh mắt lạnh ngắt-Minh sẽ chở L.Vũ đi!Cậu ko cần phải lo đâu !Cảm ơn !

-Sao lại nói thế Vương ?-pé nhìn hắn-Cậu ấy có ý tốt mà!

-Tốt gì ?-hắn cau mày-Đi thôi, tớ có chuyện cần nói!Chào cậu, Sang.

Một cái nhíu mày.Một luồng khí lạnh lẽo buông ngang đôi mắt.Sang.Khẽ cười.

-Chào.-Sang nói và quay đi về phía cuối phòng.

-Mình đi thôi!-hắn cầm tay pé kéo pé đi ra khỏi hội trường.Đi ngang bao nhiu con mắt nhìn tóe lửa nhưng hắn ko chú ý và tất nhiên là… pé cũng ko chú ý ^^
Pé đang cảm thấy hết sức ngạc nhiên trước thái độ kì lạ của hắn”.Bình thường cậu ấy hòa nhã lắm cơ mà.-pé nghĩ thầm-Sao hôm nay lại như thế nhở ?Hay là….”

-Bên này!-hắn đẩy pé tới trước.


Khuất sau cầu thang cách hội trường ko xa.

5’ trôi qua.

Im lặng.

-Sau lại nói cười vui vẻ với thèn đó hử ?-hắn đẩy pé vào sát tường, áp sát mặt vào mặt pé, nhìn thẳng mắt pé.

-Thèn đó ?Là ai ?

-Phạm Hoàng Sang.

-Sao lại gọi cậu ấy là thèn đó ?

-Ko được sao ? Hay cậu thix thèn đó rồi? Thấy hay người nói chuyện mình thấy tức cả mình.Hai người cứ làm như là ko có mình ở đó vậy!

-Uh, tớ thix Sang thì sao ?

-Cậu…

-Cậu ấy đẹp trai, dễ thương, học giỏi, nhà giàu, cũng là BHB như cậu.Tóm lại là ko có chỗ chê!-pé tuôn một lèo làm hắn đỏ mặt tía tai.

-Cậu…cậu có thix tớ ko ?

-Ko.

-Im lặng.

-Vậy chúng ta chia tay đi!-hắn xiết chặt tay , buông một câu thẳng thừng-Nếu cậu ko thix tớ thì níu kéo bên nhau làm gì ?

-Tớ thix Sang .

-Tớ bík.Vì thế nên mới chia tay.

- Tớ ko thix cậu vì người tớ yêu là cậu !

Im lặng .

Im lặng.

-Cậu…-hắn khẽ nhấc môi..

-Tớ và Sang là bạn bè , cậu ấy rất tốt với tớ.Chúng tớ nói chuyện như thế thì có gì sai trái đâu ?

-Ko, nhưng..

-Cậu yêu tớ ?Tớ bik.Và vì quá yêu tớ nên cậu mới thế !-pé nói và cười.-Tớ hiểu lòng cậu mà.Lần sau đừng như thế nữa nhé!

-Lần sau cậu cũng ko được nói chuyện với người con trai khác như thế trước mặt tớ.Cậu là của tớ !

-Ai là của cậu cơ chứ ?

-Cậu là của tớ !

Pé khẽ nhấc môi định nói lại nhưng ko được.Vì giờ đây môi hắn đang quyện chặt lấy môi pé.Khẽ giật mình rồi khẽ nhắm mắt.Hắn ôm lấy pé trong vòng tay to lớn ấm áp, môi hắn ko chịu rời môi pé…

Hai tâm hồn giờ đây quyện làm một !

Hắn và pé đứng đó.Khuất trong bóng tối .Ko còn bík đến thời gian.Vẫn trao cho nhau nụ hôn nồng cháy!

-Tách!-một tiếng động khẽ vang lên .

-Tách, tách ,tách.

Khẽ giật mình , hắn buông pé ra.Nhìn về nơi phát ra tiếng động.

Một bóng người vụt qua..

-Chuyện gì thế nhỉ ?-hắn khẽ thì thầm.
-Hình như có người nhìn lén-pé nói-Cái dáng đó hơi quen quen .Hình như là thấy ở đâu rồi ấy.

-Ý cậu là sao ?

-Hồi nãy, khi chúng ta đi trên đường, cũng có người đi theo chúng ta.-pé ngồi xuống và hắn ngồi theo-Tớ có cảm giác chúng ta bị theo dõi lâu rồi thì phải!

-Có khi nào ?-hắn nói.

-Sao ?

-Có khi nào là người của papa tớ hem nhỉ ?

-Cậu nói thế tớ cũng thấy lạ.Có khi nào là người của mm tớ hem ?

Hắn và pé nhìn nhau ko nói gì.

Im lặng nối tiếp im lặng.

-Tớ sẽ hỏi mm tớ!-pé nói.Kết thúc sự im lặng.

-Tớ cũng sẽ hỏi dì tớ xem.

-Vậy quyết định thế nhé!

-Nhưng nếu ko phải thì sao ?

-Ko bík.

-Nếu ko phải thì tớ sẽ nhờ mm tớ can thiệp.-pé nói và cười.

rimikio
23-07-2008, 02:50 AM
Quán MCdonanl..5h45 .

-Sao cậu lại bỏ tập nửa chừng thế hả ?

-À, uhm , do Vương lôi mình đi ăn nên…-pé nói.-mà cô giáo có nói gì ko Sang ?

-Ko, cô ấy chẳng bao giờ phát hiện ra đâu!-Sang cười cười.

-Uhm.-pé gật đầu- nghĩ cũng đúng , làm sao phát hiện ra giữa một biển người như thế chứ ?

-Mà rốt cuộc có chuyện gì thế L.Vũ ?Trông cậu và Vương có vẻ lo lắng.

-Chẳng có gì !-pé cười-chỉ là hình như có người theo dõi tớ và Vương thì phải ?

-what ? Theo dõi á ? -Sang hét lên làm mọi người trong quán phải quay lại nhìn.

-Nhỏ lại coi nào Sang! -nhỏ Lệ đập nguyên cả cái khay vào đầu Sang làm Sang té bệt xuống sàn.

-Cái pà này! Người ta đang nói chuyện mà.-Sang nhăn nhó-đi chỗ khác coi!

-Hem đi!-nhỏ Lệ cong cớn-hai người mún nói thì ra chỗ khác mà nói, phải ko L.Vũ ?

-À, uhm , đúng!-pé lun lun phải chào thua trước những người như nhỏ Lệ( quá mạnh mẽ, quá style ^^)-Mình vào trong nói típ nhé Sang.

-Uh!Tui hem làm phiền pà bán đồ nữa nhé Lệ Lệ tỉêu yêu !

-Nói ai tiểu yêu hả ?-lại một đòn trời giáng vào đầu Sang.

-Má tha cho con má ơi!-Sang long lanh lóng lánh nước mắt rơi và lọt tọt chạy vào trong theo pé.

-Cậu với nhỏ Lệ hợp đôi ghê nhỉ ?-pé cười và ngồi xuống cạnh tủ đựng đồ.

-Hợp gì ?-Sang cầm hai lon nước mới lấy từ trong tủ lạnh của quán ra và ngồi xuống pên pé.-Suốt ngày cãi nhau, mỗi lần gặp bả mình ko chửi mới là lạ đó.

-Yêu nhau lắm cắn nhau đau mà!-Pé cười cười-Trách ai được!

-Trách cậu đấy!-Sang đưa cho pé lon nước rồi nói-Ai bảo cậu ko yêu tớ !

-Này ,này.!ăn nói cho cẩn thận chứ.!

-Tớ hỏi thật nhé!-Sang áp sát pé, giờ mặt pé và mặt Sang chỉ cách nhau khoảng 1inch.
-Uh, hỏi đi.-có lẽ vì pị hắn áp sát hoài nên pé cũng chẳng biểu lộ gì, bình tĩnh đáp lại .

-Cậu có yêu tớ ko ?-Sang nhìn thẳng vào mắt pé và nói.

-Uhm, cậu rất đẹp trai !

-Tất nhiên.

-Học giỏi.

-Chuyện nhỏ!

-Nhà giàu.

-Uh. -Thế cậu có yêu tớ ko ?Cà cưa mãi thế ?

-Tóm lại là hoàn hảo.Nhưng…

-Nhưng sao ?

-Nhưng tớ lại yêu Thiên Vương mất rồi nên hem thế yêu cậu được!

-Ặk, tớ bík mà!Cậu cứ chọc tớ hoài!-Sang ủ rũ rút lui về bên cạnh pé.

-Nhưng .

-Nhưng sao ?

-Nhưng tớ thix cậu, hem yêu nhưng thix.

-Thật hem ?-Sang ngay lập tức cười tươi rói.

-Thật.

-Tớ yêu cậu nhất!-Sang ôm chầm thấy pé.

-Này, thả ra “Bốp “-pé đập hai tay vào hai thái dương của Sang làm Sag choáng váng.

-Đau quá!Cậu ăn hiếp tớ !huhuhu, oaoaooa-Sang bắt đầu lệ rơi hai hang , đôi mắt đẫm nước.

-Tớ thấy cậu làm diễn viên hài được đấy !Cậu hợp với mm tớ lắm đây.

-Hồi nào tới nhà cậu chơi được hem ?-Sang nói, bỏ ngay bộ mặt đưa đám.

-Để làm gì ?
-để gặp pp và mm của cậu chứ làm gì .

-Tới lễ hội rồi cậu sẽ thấy !Yên chí đi.

-Này, rốt cuộc là cậu nói có người theo dõi cậu hả ?-bít ước mong tới nhà pé ko thành nên Sang chuển ngay đề tài.

-Uh, người đó vóc dáng cỡ Vương ấy.

-Còn có gì nữa hem ?

-Uhm, nó đi xe SH .

-Rồi sao nữa ?

-Hết .

-ặk.

-Thật đó!Tớ chỉ bít có chừng đó thôi.Nhưng mỗi lần thấy là mỗi lần tớ lại cảm thấy bất an.

-Chắc là người của pp và mm cậu chứ gì ?

-Tớ cũng ko bít nữa, tớ sẽ về hỏi lại mm tớ xem.

-Uh, làm vậy cho chắc.

-Này, hai người có làm việc ko ?Mún bị trừ lương hử ?-nhỏ Lệ ở đâu vọt ra rồi kéo pé đi ra khỏi phòng nghỉ .

-Sao pà ko thể dịu dàng chút Lệ nhỉ ?-Sang nói và đi ra ngoài.-Lỡ “ống chề “thì trách ai.?

-tui thế này thế mà cũng có người thix .Tui hem phiền đến ông đâu!Hứ!

------------------------------------
Bị cấm lên net gòi nên đang chán đây >"<
Sau này hem bík phải làm sao nữa ?:meo:
:(

ShiningSakhalin
23-07-2008, 07:34 AM
bà vẫn thế, chẳng tiến bộ gì cả = =
- Lời thoại nhiều khủng khiếp
- Tả đâu rồi Tả ơi :20:. Bà không tả thỉ làm sao biết được ngoại hình, cảnh vật của câu chuyện = =
- Không thấy gì ngoài những việc đi chơi bị kéo dài. Nên cho 2 nhân vật chính riêng tư chút.
- Cảnh nóng đâu :20: tôi đang rầu muốn chết này.

rimikio
24-07-2008, 01:07 AM
bà vẫn thế, chẳng tiến bộ gì cả = =
- Lời thoại nhiều khủng khiếp
- Tả đâu rồi Tả ơi :20:. Bà không tả thỉ làm sao biết được ngoại hình, cảnh vật của câu chuyện = =
- Không thấy gì ngoài những việc đi chơi bị kéo dài. Nên cho 2 nhân vật chính riêng tư chút.
- Cảnh nóng đâu :20: tôi đang rầu muốn chết này.
tui thề tui sẽ hem beo giờ vík cảnh nóng trong truyện này ^^
truyện đang ở phần 2 còn 2 phần nữa pà shin ạ !
còn uyên thnks uyên nhé ^^

rimikio
25-07-2008, 06:56 AM
Sáng hôm sau .

-Sao rồi ?-hắn hỏi pé ngay khi rời khỏi nhà pé.

-sao trăng gì ?-pé ngơ ngác.

-Chuyện kẻ theo dõi ấy !-hắn nói.

-À, mm bảo mm hem bík gì hết !-pé nói và kéo sụp cái mũ xuống che mắt .

-Sao lại kéo mũ thế ?

-Lạnh.

-Uh, công nhận cũng lạnh thiệt –hắn nói và huơ huơ ngón tay trỏ trong không khí.

-Càng về tháng 12 càng lạnh.Nhưng seo chẳng thấy mưa nhỉ ?

-Từ từ rồi sẽ có mà.

-Chắc thế !-pé kết thúc cuộc đối thoại gọn lỏn như thế rồi im lặng cho tới lúc vào lớp.
Và hắn cũng thế .Mỗi người có một suy nghĩ riêng về ..chung một chuyện.


Trong một góc tối của khu 12a .

-Đại ca!Những cái này tính sao đây ?

-Tính sao hả ?

-Dạ.

-đưa coi.-“Đại ca “ đưa tay về phía đứa đàn em đang cầm một cái máy ảnh và một cái bao giấy.

-Dạ đây ạ.

5’ lặng lẽ trôi qua.Đại ca thỉnh thoảng lại nhíu mày , rồi cười khẽ , rồi vuốt vuốt mất tấm ảnh.

-Đem một tấm này dán lên bản tin trường.-“đại ca” nói .

-Dạ.Ngay bây giờ ạ ?

-Ko, mai kia.-“Đại ca “ lắc đầu rồi nói- Chìu mai có một buổi tập khiêu vũ nữa, rồi đến 21 là lễ hội nên mai dán là hợp nhất.
-Dạ.

-Tao muốn xem thử phản ứng của hai người đó ra sao trước mấy tấm ảnh này .-“Đại ca “ khẽ mỉm cười –Mọi chuyện sẽ thú vị lắm đây !

$$$$$@#$@%#^&$^#$%@^*@%@$*%@

-Nói !-nhỏ Anh hằm hè pé.

-Nói gì ?-pé nhìn nhỏ anh vẻ ngây thơ.

-Hôm qua hai người trốn đi đâu hử ?-nhỏ Anh nhìn pé rồi liếc sang hắn.Ngay lập tức hắn quay đầu đi chô khác giả bộ “ tớ -hem – bík – gì – hết !”-Đi chơi phải ko ? NÓI.

-Thôi nào Anh !-nhỏ Ngân lôi nhỏ Anh ra xa pé và ấn nó ngồi vào chỗ-Hai người ấy hay như thế mà !

-Tớ và Vương chỉ đi long vòng thôi mà.-pé nói đưa ngón tay lên mân mê mấy sợi tóc mai đang xõa trên trán.

-Tin được hem ?-nhỏ Hà nheo mắt ra vẻ nghi ngờ.

-thật đấy ! –pé gật đầu- Hem tin thì thôi !

-ai nói ko tin ! –nhỏ Ngân nói –chỉ là thấy hai người mất tích hơi kì lạ thôi !

-khi cậu và Vương bỏ đi thì Sang lớp 12a3 cũng ra ngoài rồi đi vô đem theo một máy nghe nhạc rồi ngồi nghe suốt cho tới hết giờ .-nhỏ Anh nói –Cậu ấy có vẻ kì lạ ghê !

-Kì lạ ?-pé hỏi.

-Uh-nhỏ Anh gật đầu –Tớ cảm thấy Sang có vẻ hơi bí hiểm .

-Cậu ấy rất tốt!-pé nói và cười.Còn hắn thì “hừ “ một tiếng. - cậu ấy làm thêm cùng chỗ với tớ đấy !

-Làm thêm ?-Nhỏ Ngân há hốc mồm.

-Uh.-pé gật đầu.-Có chuyện gì sao ?

-Ko thể tin được! –nhỏ Ngân lại sững ra – Đúng là ko thể tin được !

-đó là sự thật mà !

-Cậu ko bík gì sao ?-nhỏ Ngân nhìn pé.

-Bík gì ?-pé lại ngơ ngác.

-Nhà cậu Sang ấy rất rất giàu.Nghe nói có tới hai mươi mấy cái biệt thự trên khắp thế giới.Cái nào cũng thuộc hạng nhất cả .Chỉ riêng tiền mà cậu ấy tiêu một tháng cũng đủ để mua một cái xe máy SH. Cậu ấy lại là con một nên luôn luôn được pp và mm cưng chiều. Muốn gì được nấy.Mới đây nghe nói cậu ấy đã mua đứt một căn biệt thự ở khu A1 to lắm ,còn to hơn nhà của cậu nữa đấy L.Vũ.-nhỏ Ngân tuôn liền một lèo –Chuyện về cậu ấy còn rất nhiều .Cậu ấy từng cầm đầu một đám đàn em cả trăm đứa mà ko phải vì tiền đâu nhé ! Vì bọn chúng nể phục Sang đấy !Tớ thấy thật vô lý khi cậu ấy đi làm thêm .

-Tớ bík hết rồi !-pé dứt cho một câu làm nhỏ Ngân suýt ngã khỏi ghế.-Cậu ấy nói cậu ấy đi làm thêm để có thêm kinh nghiệm để sau này còn quản lý công ty của pp cậu ấy nữa.

-Tớ thấy Sang cũng bình thường mà-hắn nói và xoay xoay cuốn vở.-Đâu đến mức như cậu nói đâu Ngân.

-Nói chung lại là các cậu nên cẩn thận đấy !-nhỏ Ngân cười cười.

-Thnks cậu !-hắn và pé cùng nói .
--------------------
chúc pà kon một ngày tốt lành ! hẹn gặp lại pà kon vào thứ tư !

.

rimikio
31-07-2008, 09:39 AM
@quin:lena về òi đêy ! mệt lắm quin ơi !
--------------
Trống tan trường.

Cả trường như một cái chợ vỡ.

Tiếng nói cười, la hét.Tiếng xe máy rồ đi để lại bụi vang lên khắp nơi.

Bọn M.Vũ đang là những phần tử di chuyển trong cái đám hỗn loạn ấy .Thật ra thì chúng dư sức có thế biến khỏi cái đám ấy dễ như trở bàn tay nhưng …đó là chuyện ngày hôm qua, hôm kia.Còn bây giờ chúng ko thể đi đâu được vì …

-Vũ!-nhỏ Ngân réo tên M.Vũ trong đám hỗn loạn , bát nháo-tìm cho ra hai người đấy đi ! Đã hẹn là hôm nay đi may đồng phục hầu bàn mà trốn đi đâu thế ko bík ?

-Chắc lại tẩu đi đâu chơi rồi chứ gì ?-M.Vũ nói có vẻ trách móc.

-Uh, từ ngày Vương có L.Vũ thì chẳng đi vào bar với tụi mình nữa nhỉ ?-D.Sơn cố gắng lách ra khỏi dòng người và áp sát với bọn bạn .-Bùn chết được!

-What ?-nhỏ Hà hét lên –Cậu vào bar hử Sơn ?

-Ơ …ko , ko đâu có!-D.Sơn lung túng như gà mắc tóc , còn hai đứa kia cũng bị hai nhỏ kia tra khảo –chỉ đi chơi với mấy then bạn rồi ghé vào chút thôi mà.-nhác thấy ánh mắt lườm khốc liệt của nhỏ Hà D.Sơn vội bồi thêm –thật đó ! Thề đấy !

-Ngân , Anh chúng ta về thôi !-nhỏ Hàđẩy xe tới trước rồi hét lên –Tránh đường ! Tránh đường ! Tránh đường ! Tránh đường !Ai ko tránh tong chết rang chịu.

Trong trường thì ai mà ko bík tới tiếng của tam cô nương 12a1 nên vội vàng tránh đường.( đã bảo là nếu mún tụi nó đã ra khỏi đó như trở bàn tay mà lị ^^)

-Cậu liệu hồn đấy !-hai nhỏ kia đồng thanh gườm lại rồi cũng rồ xe biến mất trong đám bụi mù.

-Ai bảo cậu thế hả Sơn?-M.Vũ liếc D.Sơn với ánh mắt “ Có –ai –nhờ- cậu –đâu ?)

-Tại cậu mà mình bị trách oan này.-Q.Minh cằn nhằn-tiền bar tuần này cậu trả đếy ! Nghe chưa hử ?

-Tớ cũng đâu bík –D.Sơn ra vẻ tội nghiệp-chỉ tại cái miệg của tớ đó chứ !
-----------------

Trong trường.Lầu 3 của khu A .Đằng sau cửa kính mờ mờ .
Hai bóng người hiện ra. Một bóng người thon thả với mái tóc dài bay lất phất.Một bóng người cao cao đang đứng ôm người kia.Cả hai đang nhìn xuống nơi đang phát ra tiếng hét “Tránh đường !”

-Có vẻ như Ngân đang nổi cơn thịnh nộ thì phải , Vương nhỉ ?-pé nói , đôi tay trắng muốt xoa xoa cửa kính.

-Có lẽ thế.-hắn nhìn xuống sân qua vai pé … im lặng một lúc rồi hắn bảo –Mình về chứ ?Nhìn trời có vẻ sắp mưa rồi.

-Người đề nghị ở lại cũng là cậu, bảo về cũng là cậu –pé nói và đưa tay buộc lại mái tóc nâu đỏ phất phơ-Dạo này thấy cậu lạ lắm nhé!

-Hì, chỉ tại tớ yêu cậu quá thôi !-hắn cười và buông tay khỏi người pé.-đi, tớ chở cậu về!

-Cậu ko chở thì ai chở ?-pé cười cười và nắm lấy cánh tay hắn.

-Trời lạnh đấy !Thả tóc ra cho nó ấm nhé!-hắn nói và ko đợi pé đồng ý , hắn nắm dây buộc tóc của pé lôi ra , nhét vào túi áo rồi ôm vai pé , rảo bước.

Ko nói gì , pé chỉ nhẹ nhàng ôm eo hắn bướk xuống sân.
Ko khí nhẹ nhàng , lãng mạn.Hai người chẳng ai bík rằng cách đó ko xa một bóng người đang lặng lẽ bám đuôi.
------

-Đại ca ! –người ấy nói qua fone –có cần bám theo nữa hai người nữa ko ạ ?

-Họ về rồi hả ?-bên kia đầu dây trả lời.

-Vâng.

-Vậy cậu cũng về đi !

-Vâng.
Rồi bóng người đó biến mất .
---------------

-Này, cậu nghĩ sao về lời nói của nhỏ Ngân lúc chìu ?-hắn hỏi pé khi vòng qua con ngõ cách nhà pé hok xa.

-Tớ nghĩ Sang là người tốt !-pé nói và mặt hắn hơi nhíu lại.

-Uh, tớ nghĩ là phải cẩn thận –hắn nói và thấy buông tay khỏi eo hắn thì hắn bồi thêm-chuyện gì cũng có thể xảy ra mà.

-Uh, mình hỉu mà…Tới nhà tớ rồi.

-Buổi tối vui vẻ !-hắn cười rồi hôn nhẹ lên trán pé.

-Uh, đi đường cẩn thận.

-Về nhé!

Pé đứng đó. Nhìn theo bóng hắn khuất sau con ngõ , rồi mới vào nhà.

-MM, sao hôm nay mm siêng thế ?-pé nói lớn khi thấy mm pé đang ngồi chình ình trên sofa xem …hoạt hình.

-Hôm nay nhà ta có khách con ạ !

-Ai ạ ?

-Con lên thay đồ đi, khách sắp đến rồi đấy.

-Con phải gặp ạ ?

-Tất nhiên.-mm Camel cười và chỉ tay lên lầu.

Pé bík là ko thể nói thêm gì nên lên lầu thay đồ.
---------------

5’ phút sau .

-Xong rồi hả con ?-mm Camel cười khi thấy pé đi từ trên lầu xuống , tay đàn tít tít điện thoại

“Reng reng reng “

-Khách tới rồi đó.-mm nói.-để mm đi mở cửa .Con ngồi vào ghế đi .Tí nữa mm sẽ mời người ta ăn cơm nên con đợi tí nhé!

-Vâng-pé hững hờ.

Cửa mở .Một bóng người xuất hiện giữa đêm đen.( trở chứng thế nào mà hôm nay mm ko bật đèn ngoài sân thế hem bík ?)

rimikio
02-08-2008, 07:38 AM
-Ủa, chời ơi.Sang ! -pé la lên, đứng bật dậy khỏi ghế -Cậu..Cậu...

-Ủa, hai đứa quen nhau sao ?
-Vâng –Sang nói thay lời cho pé , đồng thời cùng với mm Camel bước vào nhà-Chúng con học chung một khối và làm them cùng một chỗ ạ !

-Wow !-mm reo lên, vẻ mặt rạng rỡ, hai tay chắp vào nhau.-ko thể tin được !..À, con ngồi đi Gin!

-Vâng ạ! Cảm ơn bác!-Sang mỉm cười, nụ cười tỏa nắng nhưng pé lại cảm thấy vô cùng khó chịu.

-Cậu là người khách mà mm tớ nói sao ?-pé nói và ngồi xuống ghế, đối diện với mm và Sang.

-Cậu ấy là con của một người bạn thân của mm !-mm đáp lại lời pé và mỉm cười.-Cậu ấy mới chuyển về cạnh nhà ta được …

-Dạ, hai ngày ạ!-Sang nói –Xin lỗi vì con ko thể qua chào cô sớm hơn.

-Oh, ko sao , ko sao !-mm lại xoa hai tay vào nhau , mỉm cười.

-Thì ra những lời nhỏ Ngân nói là thật !-pé thì thầm.

-Con nói gì cơ, saki ?-mm nhìn pé.

-Dạ ko, ko có gì .-pé xua tay, bối rối.

-MM lấy nước cho con uống nhé.-mm nói với Sang-chúng ta sẽ chờ cho pp Ar về, rồi mới ăn cơm được.

-Dạ vâng-Sang đáp lại cười cười.-Ko sao ạ!

”Nếu Vương bít chuyện này thì cậu ấy nói sao nhỉ ?-pé nghĩ thầm – Có lẽ mình nên nói cho cậu ấy nghe, dù sao thì…”

Dòng suy nghĩ của pé bị đứt ngang bởi pé cảm thấy một ánh nhìn như đọc rõ tâm can đang xỉa vào mình.Pé ngẩng lên thì thấy Sang đang nhìn pé chằm chằm với một vẻ gọi là ..là…à..là say đắm .( mất 2’ để nhớ ra ^^)

-Hey,mặt tớ có gì sao ?-pé sờ sờ lên mặt mình.

-à, ko.-Sang bối rối , nhưng rồi cậu ấy lấy lại vẻ lãnh đạm , nói-tớ thấy cậu có vẫn còn rất tươi tắn và vô cùng dễ thương mặc dù đang bị người khác theo dõi nhỉ ?

-What ?Theo dõi ?-mm đặt khay nước xuống bàn , nhìn Sang rồi nhìn pé-Ý con là sao hử Gin ?

Công nhận là vẻ mặt của pé lúc này hết sức khó coi.Pé nhìn Sang với ánh mắt trông vô cùng dễ sợ.

-Bác chưa bík sao ạ ?

-Biết gì ?
-Dạ, Saki bị một nhóm người theo dõi từ sau khi quen với Vương à, ý con là Fredredic Sue ạ , và còn bị chụp ảnh lén nữa ạ.

-Vụ chụp ảnh lén thì bác có nghe chứ vụ theo dõi thì chưa hề-mm ra vẻ tức giận – Sao con ko nói với mm hả Saki ?

-Con có thể tự mình giải quyết được!-Pé nói , ánh mắt lạnh lẽo nhưng trông vô cùng kiên quyết.-Con gái mm đâu phải tầm thường đúng ko ạ ?

-MM bík là như thế nhưng…

-Ko nhưng nhị gì cả ạ.-pé nói nhìn thẳng vào mắt Sang-Con sẽ tự giải quyết.

Sang và pé nhìn nhau hồi lâu . Còn mm thì nhìn hai đứa.

- Bộp !-mm vỗ hai tay vào nhau –mm sẽ ko đụng vào chuyện của con nếu như con để cho Gin làm vệ sĩ của con .Ok?

-Vệ sĩ ạ ?-Sang và pé cùng đồng thanh, mở to mắt nhìn mm.

-Uh.Nếu con ko đồng ý thì bắt buộc mm phải vào cuộc.Đến lúc đó thì con biết rồi đó.

Trong đầu pé bắt đầu hiện ra một đống thứ .Nào là việc trường học sẽ bắt đầu một cuộc truy lùng.Mọi người ai ai cũng sẽ biết pé là ai và vân vân và vân vân .Nói chung là khủng khiếp .

-Con..con đồng ý.-pé nói nhưng trong long ko muốn thế tí nào đơn giản vì pé chỉ coi Sang như bạn bè chứ ko phải như một người vệ sĩ.
Còn Sang thì đang mỉm cười , một nụ cười có vẻ hơi nham hiểm.

-Ok, good good !-mm reo lên.

”Rõ rang là trong chuyện này có ẩn khúc mà.-pé nghĩ thầm ,nheo mắt nhìn Sang”

-Tớ sẽ bảo vệ cậu nhé !-Sang cười và đưa tay về phía pé.

-Cảm ơn! –pé pắt tay Sang nhưng chẳng nở nổi nụ cười dù là gượng gạo.




-CÁIIIIIIIIII…CÁI GÌ ?-hắn hét lên bên kia fone .

-Sue , nhỏ tiếng một chút đi!-Dì hắn từ dưới nhà nói vọng lên.-Dì chẳng nghe được gì cả .

-Thèn đó muốn làm vệ sĩ của cậu sao ?-hắn nhỏ giọng và bật cái loa của điện thoại lên.

Bên kia vang lên tiếng của pé.

-Đừng có gọi cậu ấy là then đó .Và là MM tớ muốn chứ ko phải là Sang muốn.

-Nhưng đó đúng là ý của then đó còn gì .-hắn nói nhỏ.

-Cậu nói gì cơ ?

-À à ko .-hắn ngập ngừng –Vậy là từ giờ cho đến hết năm hắn phải kè kè bên cậu sao ?

-Uh.Hết lễ hội Sang sẽ chuyển qua lớp mình.-pé ủ rũ nói.-theo lệnh của mm tớ.

-Sao mm cậu lại tạo cơ hội cho thèn đó vậy nhỉ ?-hắn lầm bầm.

-Đừng có gọi cậu ấy là thèn đó Vương à.-pé nói ko dấu nổi sự bực dọc.

-Uh , sorry –hắn nói vẻ miễn cưỡg –Mốt là lễ hội rồi nhỉ ?-hắn chuyển đề tài.

-Uh.Tớ mong tới ngày đó quá.-pé nói và bên kia vang lên tiếng móng tay gõ gõ vào fone -Mà chuyện tập tành của lớp mình sao rồi nhỉ ?

-Ok rồi.Cậu đừng lo.

-Xong hồi nào vậy ?-pé ngạc nhiên.

-À, mới hồi nãy Q.Minh gọi tới nhà tớ nói là ok hết rồi.-Hắn cười –Và còn bảo là tớ đừng lo.

-Uh.Tớ mong là mọi chuyện sẽ tốt đẹp.

-Cậu đừng lo.Có tớ ở bên thì cậu lo cái quái gì.Hehee..

-Tớ hi vọng là vậy.-pé nói với vẻ hững hờ -Tớ phải ngủ đây, 11h rồi đấy.Byebye.

-Ngủ ngon.Yêu cậu nhiều.

-Uh, tớ cũng thế.-pé nói rồi cúp máy.

story95
02-08-2008, 08:04 AM
Bóc tem! Mặt Sang gian wá! sang thix pé lắm à? Nếu giành pé từ tay Vương thì ko tha cho tác giả đâu<hù chơi, có khi làm thiệt>!

nh0c_vip
03-08-2008, 12:18 AM
truyện hay wá mặc dù diễn biến hơi chậm. tên SANG này hơi bị giả tao. tg hok đc để hắn ta cướp mất Vũ của Vương đâu. nếu hok thì hok chỉ story mà tui cũng sẽ hok để cho tg yên đâu

rimikio
05-08-2008, 11:01 AM
vâng em nhanh đây ạ !
---------------------------------
-Saki ơi !- mm gọi nó.

-À, dạ vâng ạ .-pé đáp và hộc tốc chạy xuống lầu.

-Mai có lễ hội mà sao hôm nay còn học hả con ?- mm pé ngạc nhiên khi thấy pé xách theo cặp và còn chụp lun hai hộp cơm trên bếp.

-Vâng.Con đi học đây ạ!

--------
-Chào cậu Lôi Vũ! –mới bước ra cửa pé đã ..suýt đánh rơi cả đống đồ vì… HẮN VÀ SANG ĐANG ĐỨNG CHÌNH ÌNH TRƯỚC CỬA còn cười toe toét mới ghê chứ .

-Ch..chào .Sao 2 cậu lại ở đây ?-pé lắp bắp.

-Đến đón cậu chứ còn làm gì ?-cả hai tên đó lại đồng thanh.và lại cùng lườm nhau “Hứ “ một tiếng.

- A ! Gin cháu đến rồi sao ?-mm pé từ đâu vọt ra, mặc đồ ..uhm .. phải nói là rất quý phái.Váy đen đến đầu gối, khăn choàng cổ màu trắng , giày bốt cao màu đen .Còn dứt thêm cái mũ trắng bóc nữa chứ. ( nhìn chẳng giống với người tứ tuần tí tì ti nào )

-Vâng ạ!-Sang nói – cháu chào bác ạ!-cả hai tên lại đồng thanh.

-Chào con, Vương.-mm tươi cười- Rất lấy làm tiếc cho hai con , hôm nay Saki sẽ đi với bác.Bác có việc phải đi ra ngoài nên sẽ chở Saki đi lun.-nói rồi, mm kéo tay pé ,tống vào trong chiếc BMW láng cóng đang đậu trước cửa.( chẳng biết từ đâu ra nữa )
-Ơ , mm, từ từ coi.-pé nói và thò đầu ra khỏi xe-Chào cậu Vương. Còn Sang cậu đừng có lườm Vương nữa.Xấu lắm !
Bye bye !-pé vẫy vẫy tay và thụt đầu vào trong xe.

-Bye.-cả hai tên lại đồng thanh.Rồi hai tên rồ xe đi ngay sau chiếc BMW , vừa đi vừa lườm nguýt nhau , ko khí vô cùng căng thẳng.( cái này gọi là ghen đấy sao nhỉ ?)
---------

Còn trong xe.

-MM mún gì đây ?-pé hỏi .

-MM giải thoát cho con mà.-mm ngây thơ.-Nếu ko con sẽ tính sao ? MM cứu con con còn nói thế hả ?

-Chỉ tại mm chứ ai, ai bảo mm nói Gin làm vệ sĩ cho con.?-pé bực tức.-Con có nhờ mm đâu ?

-Ok, nếu ko thì mm sẽ vào cuộc nhé ?

-Ư , dạ ko , ko .-pé lắc đầu nguây nguẩy.

-Vậy thì con đừng đề cập đến chuyện này nữa nhé !-mm pé cười tươi rói.

-Mình đang đi đâu đây ?-pé hỏi.

-Nhảm , đi đến Academy chứ đâu ?-mm pé cốc nhẹ đầu pé.

-Con hỏi là mm đi đâu kìa ?-pé xoa xoa đầu và sửa lại cái mũ bị lệch.

-À, secret.

…..

-Chời ơi !Lôi Vũ.-Vừa thấy bóng bé và hắn bước vào lớp ( tất nhiên Sang ko thể vào lớp 12a1 được ^^) nhỏ Ngân đã chạy xổ ra ôm chầm lấy pé.

-từ từ để người ta thở chứ -pé nói và đẩy nhỏ ra.

-Hôm nay chúng ta được nghỉ đấy !

-What ?-pé hét lên –Thế tớ phải về nhà lại sao ?

-Oh, no no , L.Vũ à !-nhỏ Ngân đung đưa ngón tay trước mặt , cười hở răng nah– Hôm nay chúng ta sẽ dành cả ngày để CHUẨN BỊ CHO LỄ HỘI .-từ đâu nhỏ Anh và nhỏ Hà vọt ra đồng thanh.-HEHEHEHEHE…

-Ờ, ờ.-pé suýt ngã ngữa ra sau vì bất ngờ ( nói thật là chơi kiểu này sốc tim quá sá )-Vậy chúng ta ở tại lớp hai sẽ đến chỗ nào rộng rãi hơn ?

-Tất nhiên là ở đây rồi.-nhỏ Anh nói.

-Ờ.-pé hững hờ.

-Này , tí nữa nói với lớp trưởng là tớ và L.Vũ bận việc nhé !-hắn thì thầm và ôm lấy vai pé – À, quên nhớ đưa cặp sách cho bọn M.Vũ đem về giúp nhé!-nói rồi hắn lôi pé từ trong lớp ra cửa.

-NÀY, đứng lại !-pa nhỏ kia hét lên -2 người định đi đâu hử ?

-Tất nhiên là đi chơi rồi !-hắn quay lại cười tươi và lôi pé đi ngay sau khi dứt lời.

-Chết mất , chết với hai người này mất thôi !-nhỏ Hà nói , xoa xoa trán.

-Đừg nói nhìu ! –nhỏ Ngân nói –Đuổi theo ! Mau !


----------

-Chờ đã Vương !-pé nói lớn – Phải quay lại lớp chứ ! Hôm nay họp mà !Với lại mấy nhỏ kia đang đuổi theo kìa !

-Họp hành gì ? Nói cho oai chứ thật ra mọi việc đã xong hết rồi.-hắn hững hờ , nắm tay pé lôi đi – Hôm nay chủ yếu là 8 thì có !

-Nhưng….

-Ko nhưng nhị gì cả .Đi với tớ.Tớ có thứ cho cậu coi.

-Nhưng….

-Ê, hai người đi đâu đó ? –thấy hắn cầm tay pé kéo đi , bọn M.Vũ hỏi .

-Hết giờ đem cặp về giúp nhé !-hắn cười, vỗ vai M.Vũ và đi tút một hơi.

-Ê, ê ….

“RẤM “-pa nhỏ kia đang tôg trúng pa then này và tụi nó nằm một đống ngay cầu thang.

-Đứng lại !-nhỏ Anh hét- Mấy người đừng có bỏ trốn.Đứng lại đó cho tui !

-Chuyện gì thế ?-Q.Minh hỏi.và đỡ nhỏ Anh đứng dậy.

-Hai người đó định trốn .-nhỏ Anh nói .-Tức chết thôi !

-Thuj, kệ họ ! –D.Sơn nói – Dù gì hôm nay cũng chỉ đến nói chuyện chơi thôi mà !

-Nhưng….-Nhỏ Ngân mới vừa mở miệng.

-Ko nói nữa ! Xuống căntin ăn đi !-M.Vũ nói và cũng lôi nhỏ Ngân đi.



Lại nói về pé và hắn . Lúc này cả hai đang phóng vèo vèo trên đường.

-Chờ đã ! –pé nói –Đi từ từ thôi ! Gió nổi da gà nè !

-A, xin lỗi!-hắn nói và hãm phanh –mình quên mất !

-Chúng ta đi đâu đây ?

-Đi rồi sẽ biết !

Qua hàng chục tòa nhà , cuối cùng hắn cũng dừng lại trước một tòa nhà .

--------------------------------

rimikio
07-08-2008, 09:04 PM
uhm , cũng đang mệt nên chỉ viết được có chút xíu thôi !
----------------------
Qua hang chục tòa nhà. Cuối cùng hắn cũng dừng lại trước một tòa nhà.

Ngẩng đầu nhìn lên. Đập vào mắt pé là hai chữ to đùng CHANEL.

-Hey, hey chúng ta đếy đên làm gì thế ?-pé nói và trong đầu hiện ra quá khứ, mm Camel đã dẫn pé tới đây cả chục lần và lần nào cũng bị…ngập giữa một đống đồ.Hết thay ra ròi lại mặc vào.=> địa ngục.

-Mua sắm chứ làm gì ?-hắn cười –chờ chút mình gởi xe đã.

-Nhưng…-pé chưa nói hết câu hắn đã biến mất vào trong nhà xe.

Pé đứng đó.Lặng im nhìn lên bầu trời.Pé cũng chẳng biết vì sao mà hắn lại đưa pé đến đây nữa.Pé cứ có cảm giác rất khó chịu.


Còn hắn.Bây giờ đang trên đường ra khỏi nhà xe.Tay thì đang cầm… con dế yêu bấm lia lịa.

Tít tít tít tít ….

-Alo!

-Con đây papa .

-Có chuyện gì thế Sue ?

-Con có chuyện cần tiền, pp gởi vào tài khoản cho con được ko ?

-….When ?

-Now.

-Có chuyện gì mà cần tiền thế con ?

-Dạ , con có một vài chuyện cần làm ạ.

-Vương ơi !Bên này nè.-là tiếng pé.

-Tiếng ai thế ?

-Dạ, là bạn con ạ !

-……Aha , dẫn bạn gái đi chơi phải ko ?thế mà dám giấu pp hả ku ?

-Vâng, con đang ở Chanel Town ạ .

-Ờ,…… Thôi, pp gởi tiền rồi đó.Con đi chơi vui vẻ nhé.!

-thnsk pp .Bye.

-Bye.


-Nói chuyện với ai thế ?

-À, pp .-hắn hững hờ rồi kéo tay pé đi vào.-Hôm nay muốn mua gì mình mua cho.Chơi cho đã .


-Sao lại là hôm nay ?-pé hỏi hắn.

-Uhm , nói ra thì thật có lỗi.Ngày 24 ,25 pp bắt tớ phải đi dự tiệc tận bên Nga nên …

-Uh, tớ hiểu.Nên hôm nay coi như là No-en hử ?-pé cười xòa.

-Uh.

-Vậy , chúng ta…. Quậy cho đã rồi tính nhỉ ?

-Ok.

Thế đấy.Kết thúc cuộc nói chuyện .
Hắn và pé kéo nhau đi khắp các quầy hàng. Chỉ lựa mà ko mua.

Hắn bảo :

-tí lên tầng 7 xem mấy bộ váy rồi mua cho tiệp nhé.Còn giờ thì mau mấy thứ linh tinh thôi.

Thứ linh tinh mà hắn nói chính là…..áo, mũ , giày dép vân vân và vân vân.Mà ko phải nói thì ai cũng biết đồ hiệu Chanel đắt gần chết ^^

----------------------
mong mọi người thông cảm nhé ! em đang chết vì mệt đey !

hka
08-08-2008, 12:26 AM
hờ hờ bóc tem. Tui cũng thích đồ Chanel lắm nhưng mà đắt kinh khủng chỉ đủ tiền sưu tập nước hoa của hãng đấy thôi. Mà ở bên TQ này đồ hãng bao h cũng đắt hơn ở VN nên đành bấm bụng mà mua hixhix. Giá mà mình có người mua đồ cho như thế nhỉ :):)

rimikio
09-08-2008, 10:21 PM
@ quin : nói thế ông cũng là lưu manh sao ?
--------------
Hắn và pé vòng quanh các khu đồ linh tinh, chọn lựa một hồi cuối cùng cả hai khệ nệ khiêng cả một đống thứ toàn là những thứ nhìn phát thèm ^^ ra cổng gọi taxi.

-Để mình gọi taxi nhé !-hắn nói giơ tay vẫy vẫy .- Chuyển hết đống đồ này về nhà và chúng ta sẽ đi chơi tiếp !hehehehe-hắn tiếp , miệng cười toe toét.

-tớ đã nói là ko cần mua nhiều mà.-pé vừa nói vừa chuyển hết hay nói đúng hơn là vứt sạch đống đồ vào trong chiếc taxi xanh. –Phòng chứ đồ nhà tớ gần chật rồi.

-Tớ một nửa cậu một nửa chứ đâu phải của mình cậu !-hắn cười , sập cửa xe nói địa chỉ cho ông tài xế.-Chờ tớ chút tớ gọi về nhà bảo dì tớ ra lấy đồ.

-Uh.

-Tít tt tt tt tt !

-dì đi đâu thế nhỉ ?-hắn chép miệng –Ko lẽ lại tới công ty rồi sao ?

-Ko có à ?

-Uh.

-Để tớ gọi về nói bảo vệ nhà tớ tới nhà cậu lấy nhé ?!-pé cười , rút chiếc Samsung ra khỏi túi.

-Tít tít tít !Alo-đầu dây bên kia trả lời .

-Tôi đây ! Tới nhà 251 , khu A1 , lấy đồ cho tôi nhé !

-Vâng ạ .

-À, trả tiền cho taxi giúp tôi nhé !

-Vâng.

-MM tôi có nhà ko ?

-Dạ , bà chủ đi chơi rồi ạ !Từ sáng sớm kia ạ !

-Oh , tôi quên mất !Thôi , cảm ơn nhé!

-Vâng ,chào cô chủ !


-Ok , giờ chúng ta lên tầng 7 chứ ?-pé hỏi .

-Tất nhiên .-hắn cười rồi khoác vai pé bước đi.

Tại tầng 7 .

-Cái này cũng đẹp nè ! –hắn nói.

-Ko , phải là áo dài tay cơ. ?!-pé nói .

-Why ?-hắn ngạc nhiên.

-because look at !-pé nói chỉ vào vết sẹo dài trên tay.

-À, …Mình xin lỗi ! –hắn cúi đầu nhìn vào vết sẹo dài –Mình quên mất !

-Ko sao !-pé cười kéo tay áo phủ xuống vết sẹo – hey , bộ kia đẹp nhỉ ?-pé nói và chỉ vào cái áo màu đen và váy rin đang mặc trên người con ma-nơ-canh .

http://www.diendan1080.com/1080/App_Upload/EStore_Products/shopthaonhi/121-Mai-Hac-De4.jpg
-Uh, nhưng có đủ để che ko ?

-Uhm , ko .-pé ướm thử và lắc đầu.

-Hey.Còn cái này.-hắn chỉ vào con ma nơ canh bên cạnh .

http://www.diendan1080.com/1080/App_Upload/EStore_Products/shopthaonhi/121-Mai-Hac-De2.jpg
-Oh, nice !-pé thốt lên .

-Ủa , Sao dãy này toàn để ma nơ canh vậy nhỉ ?-hắn ngạc nhiên.

-Sao ? Uh, đúng là lạ thật nhỉ ?

-Ủa , Saki !-một giọng nói vang lên.

rimikio
11-08-2008, 11:11 PM
Nghe tiếng gọi pé quay đầu lại nhìn thì….

-Ôi, mm.1 MM làm gì ở đây ?-pé thảng thốt .

-Con chào bác ạ !-hắn lễ phép.

-Ôi con , Sue !-tiếng ai đó từ xa bước tới–Con làm gì ở đây ?

-Nhảm thế Ral!-mm Camel phẩy tay tươi cười.-Chúng nó đến đây mua sắm chứ làm gì !?

-Dì !-hắn kêu lên-Sao dì lại ở đây ?

-Cháu chào cô ạ !-pé cúi chào.

-Chào con ! –Dì Ral tươi cười –Dì tới đêy để mua săm chứ làm gì ?

-Hai người quen nhau ạ ?-pé hỏi.

-HAHAHA , Còn hơn cả quen nữa kìa –mm Camel và dì Ral cười , áp bốn bàn tay vào nhau –Chúng ta là bạn từ thơi còn quấn tã …

-Da ?

-À , lộn !-dì Ral cười - từ thời còn cởi truồng tắm mưa kìa !

-Ôi chúa ơi , Chết tụi con !-pé và hắn đồng thanh.

-Hai đứa mua gì thế ?-mm Camel cướp lời của dì Ral ( tức là Rachel đấy ạ ^^).-Ko đi học sao?

-Dạ , tụi con đi mua quần áo ạ !-hắn nói và phơ phẩy cái áo len xanh mặc trong người con manocanh sát bên.-Với lại hôm nay tổng duyệt lễ hội , rảnh nên tụi con tẩu ạ .!

-thật sao ?-Dì Ral và mm Camel cùng thốt lên, mắt sang rỡ . Dường nhu hai người đó chỉ quan tâm đến câu nói “Dạ , tụi con đi mua quần áo “thôi!

-Vâng-hắn típ -Có chuyện gì ko ạ ?

-chết rồi Vương ơi !-pé lẩm bẩm, mặt xám ngoét- Chúng ta die rồi !

-Sao die ?-hắn ngạc nhiên .

-Nhất định chúng ta sẽ bị nhấn chìm trong tay 2 người đó thôi !-pé nắm chặt cánh tay hắn .

-Sao ?Tớ ko hiểu !-hắn cau mày.

-Nào con yêu !-mm Camel nắm lấy tay pé .

-Nào Sue !-dì Ral nắm tay hắn .

Cả hai kéo pé và hắn đi.

-Ko, chúng con mún đi một mình!-pé thét lên .
-Dì thả con ra !-hắn hét.

-Ko!-dì Ral và mmCamel tươi cười nhưng ánh mắt lại vô cùng nham hiểm –Chúng ta sẽ làm cho hai con trở thành cặp đôi đẹp nhất lễ hội năm nay !
HEHEHEHE ….

-Tớ nói rồi mà !-pé nói, vẻ đau khổ-Chúng ta ko die cũng go to hospital .

-Giờ phải làm sao ?-hắn nói , vẻ mặt cũng đau khổ ko kém .

-Ko –thể - trốn – được –đâu !-mm Camel và di Ral quay lại nhìn hai đứa và nói.

-Tha cho con mm ơi !-pé nói, sụt sùi, mắt đỏ long lánh.

-Ta là gì của con ?-mm áp sát mặt pé .

-Dạ là mm thân yêu ạ ! Con yêu mm nhứt !-pé nhìn vào mắt mm , cười

-Giỏi nịnh gớm nhỉ ?-mm cười , chọc ngón tay vào trán pé.

-MM tha cho con được ko ạ ?-pé nói .

-Chuyện ấy hả ?

-Dạ .

-chuyện ấy thì …-mm cười – KO ĐỜI NÀO CON YÊU Ạ !Đi nào Ral

-Dì ơi , thả con ra đi !-hắn nói .

-Sue, con ko nghe Camel nói sao ?-dì Ral cười tươi -KO ĐỜI NÀO !

Phải công nhân là hai người này hợp gu thiệt nhỉ ? ^_^


Thế là cuộc truy lung quần áo bắt đầu.

-Lấy cho chúng tôi những bộ váy dạ hội đẹp nhất ra đây !-mm Camel nói với người bán hang.

-Lấy thêm cho tôi mấy bộ đồ cho con trai màu trắng đen nhé !-dì Ral típ lời- đồ thường ấy !

-Dì , con đủ đồ mặc rồi mà !-hắn nhăn nhó-mua về chỉ chật nhà thôi !

-Im lặng nào Sue !-dì Ral nói nhưng ko kém phần đe dọa.

-Lấy cho tôi những bộ đồ thường dài tay nữa nhé !-mm Camel nói và nhìn pé.

-DẠ ,THƯA BÀ !-đám nhân viên đồng thanh rồi tản đi.

5’ sau đem lại cả một …tấn đồ.Cái nào cũng long lanh lóng lánh , đẹp ngất ngây, lung lay tâm hồn .

-Saki , con thử cái đó xem –mm nói.

-Ko vừa đâu ạ !-pé nói.

-Sue , cái đó !-dì Ral nói.

-Dạ !-hắn nói với vẻ miễn cưỡng.


-Cái này ..

-Ko , cái đó ….

-Ko, ko hợp Camel à.!

-…

-…

-Ko vừa.

-Cái đó cũng ko hợp với Sue đâu Ral !

-Cái này này con , Saki!

-Sue , thử đi !

-từ từ thôi mm ơi !

-từ từ thôi dì ơi !

-còn nhìu lắm , từ từ ko kịp đâu !-mm Camel nói.

-Nhanh , qua đêy con , Sue –dì Ral típ .

....



Thế là sau 7 h đồng hồ phá nát tòa nhà Chanel , cuối cùng , hắn và pé cũng được yên thân với một đống áo quần thường và một bộ váy dạ hội cho pé còn hắn thì ko có gì ( đơn giản vì hắn ko thiếu áo vest ^^ )

Cái áo dạ hội vô cùng đẹp ! ( ước gì có người tặng tui cái áo đó nhỉ ?)
Uhm , tả thì đau tay quá nên các bạn nhìn hình này nhé ^^.( có cả phụ kiện lun đấy ^^ )
Pé thì trắng từ cổ đến chân , còn hắn thì đen từ cổ tới chân .
Váy nè :

http://flowergirloutlet.com/images/white_1147_main.jpg

giày nè:http://farm3.static.flickr.com/2142/2181009622_1d1aa284f4.jpg

còn đây là phụ kiện :
http://muare.vn/uploaded2/tiffany231085/73k.jpg
lắc tay :
http://i228.photobucket.com/albums/ee267/phanchibachduong/RIS071141.jpg

dây chuyền :
http://a8.vietbao.vn/images/vn801/doi-song/11053589-daychuyen.jpg

rimikio
14-08-2008, 06:19 AM
uhm ,sao pic mình vắng tanh vắng teo thế này nhỉ ?
thuj , đang bùn , ko hứng nên pót ít thôi vậy !
--------------------------------------------------------------
- MM mà còn hành con kiểu này chắc con chết mất !-pé than thở khi bốn người đem theo một đống đồ ra chiếc xe BMW .

-Lâu lâu mới vận động một chút mà con nói gì kì thế ?-mm Camel vẹo má pé.

-Giờ con có về nhà ko Sue ?-dì Ral hỏi hắn – Đã 3h chiều rồi !

-Hèn gì mà con đói bụng ghê !-hắn xuýt xoa.

-Hay ghé đâu ăn đi !- mm Camel nói và ngồi vào BMW.

-Uh.-dì Ral cười xòa.

-Dì ơi !Xe của con ở trong nhà xe , giờ sao ạ ?-hắn hỏi.

-Chờ dì chút !-dì Ral cười và quay qua nói với người mặc áo đen đang đứng bên cạnh mở cửa xe. –Đem xe của Sue về nhà giúp tôi nhé ! Số đâu Sue ?...À, số đây 251A.

-Vâng.-Người mặc áo đen cúi đầu chào rồi biến mất.

-Phen này là hết đường thoát !-pé nói.

-tiêu một ngày đi chơi !-hắn nói , rầu rĩ.

-Thôi, hôm nay coi như ngày báo hiếu đi !-pé cười , kéo hắn vào trong xe .-Mai là lễ hội thì chúng ta cũng chơi đã thôi !

-Tớ ko sao chỉ sợ cậu buồn thôi !-hắn cười.

-Ko sao đâu ! Tớ có cậu ở bên mà .

-Ôi, dễ thương quá !-hắn reo lên , cụng đầu vào trán pé –Tớ yêu cậu nhất !

-Tớ cũng thế !

HAHAHA….



Trở lại trường.

-Tớ sẽ giết cậu Vương .-M.Vũ nói , nghiến răng. Và Q.Minh , D.Sơn gật đầu tỏ vẻ đồng ý.


-Tức chết mất thôi !-Nhỏ Anh nói –Hai người trong đội tiếp viên mà gì kì thế nhở ?

-Uh.Tức chết mất !-nhỏ Ngân và nhỏ Hà nói.

-Ủa, các cậu nói ai vậy ?-nhỏ Hương ở đầu hiện ra .

-Thiên Vương và Lôi Vũ .-Q.Minh nói .

-Ủa , hai người ấy làm trong bếp mà.-nhỏ Hương nói tiếp –Mới đổi người đấy !...Hay mấy người ko nghe gì hết ?-nhỏ típ khi thấy mấy cái mặt cứ trơ ra , mắt chữ A mồm chữ O.

-ấy ấy !Đừng nổi giận !-D.Sơn nói , lấy tay che đầu khi thấy nhỏ Hương đã giơ cao quyển sổ đầu bài , ánh mắt rực lửa –Tụi tôi xin lỗi !

-Sẽ ko có lần sau đâu !-M.Vũ nói, giọng rụt rè.-Hứa đấy !

-Cái gì ?Còn có lần sau nữa sao ?-nhỏ Hương hét lên -tui mất hết hơi để nói còn mấy người chỉ có ngồi nghe mà ko nghe sao ?

-thôi nào Hương!-Q.Minh nói .-Giận quá mất xinh đấy !

-Còn cậu nữa !-nhỏ hương quay sang nói Q.minh –Đường đường là lớp trưởng mà cũng ko nghe là sao ?

-tụi tui biết lỗi rồi ! –nhỏ Anh nói –ghê quá đi !

-Hạ quyển sổ xuống cho tui nhờ!-nhỏ Ngân nói .

rimikio
18-08-2008, 07:40 AM
-Được rồi !Tui sẽ nói lại cho mấy người được rõ –nhỏ Hương hằm hè –Vương , Vũ , Minh , Anh sẽ làm trong bếp …Tất nhiên là còn rồi ! Ko phải 4 người đâu , và cũng ko có cậu đâu M.Vũ , tớ nói là L.Vũ kìa.Ngồi xuống !...Còn các cậu thì làm bồi bàn , riêng Ngân thì làm thu ngân nhé.Ok ?


-Vâng .Pà chằn nói thì ai ko ok .-M.Vũ nói .


-Còn nói thế nữa là chết nghe chưa Vũ !-nhỏ Hương quay đi ko quên buông lại một câu đầy sát khí.

-Khổ với pà chằn này thiệt !-D.Sơn nói

-Uh.-nhỏ Hà nói , vẻ đồng tình- ước gì được thoát khỏi cái lớp này nhỉ ?

-Thoát khỏi ư ?-D.Sơn típ .

-Uh.

-Hay ta bắt chước Vương đi !

-Sơn , cậu đừng giỡn !giờ đã gần tới giờ về rồi đó.-nhỏ Ngân nói xua xua tay.

-Giỡn gì ?-Sơn nói –Tớ nói thật đấy. Chúng ta đi ăn đi !

-Bùng hử ?-Q.Minh hỏi, vẻ ko tin đượk.

-Uh.-D.Sơn gật đầu.

-Nhưng đi đâu ăn ?-Nhỏ Hà hỏi, bỏ hết sách vở vào cặp .

-MCDonald hay Kentucky hay Sunshine ? –nhỏ Ngân đếm ngón tay.

-MCDonald là nơi L.Vũ làm việc thì phải ?-D.Sơn bâng quơ.

-Còn Sunshine là nơi Vương làm việc.-M.Vũ vừa nói vừa lượm lặt mấy quyển sổ lưu bút của nhỏ Ngân.

-Chúng ta nên đi đâu nhỉ ?-D.Sơn xoay xoay cuốn vớ trên ngón tay .

-Xin lỗi ! Cho tớ hỏi có L.Vũ ở đây ko ?

-Hi Sang !-Q.Minh cười –L.Vũ đi chơi từ sang sớm kia.

-What ?-Sang há hốc mồm.

-Thật đấy !-nhỏ Anh nói-Thế hồi nãy họp cậu đi đâu ?

-À, tớ có chút chuyện nên phải ra ngoài-Sang ấp úng.

-Mà cậu tìm L.Vũ có chuyện gì ko ?-Q.Minh hỏi .
-À, tại 4h30 là h làm thêm nên tớ qua đón L.Vũ đi ấy mà.

-A !-D.Sơn hét lên và kèm theo đó là một tiếng “ Bộp “

-Lần sau đừng làm người khác giật mình nữa nhé !?-nhỏ Hà nhấc cuốn lưu bút khỏi đầu D.Sơn và nói.

-Xin lỗi. Tớ nghĩ nhân tiện Sang và L.Vũ hôm nay có ca làm thêm ở MC thì chúng ta tới đó ăn luôn đi .Ok?

-Các cậu định đi ăn hử ?-Sang hỏi , mắt mở to.

-Uh, ngày mai là Lễ hội nên hôm nay đi ăn cho bù sức ngày mai ý mà.-nhỏ Anh cười toe toét.

-Thì ra là thế !-Sang gật gù.

-Ok.Vậy chúng ta đi thôi !-M.Vũ nói to và nhấc cặp của hắn đeo lên vai.

-Cặp đó là của …-Sang nói và chỉ vào cái cặp màu đen có in hình bông tuyết trắng và còn có một cái dây đeo hình sao 8 cánh.

-À, là của L.Vũ đấy.-nhỏ Ngân nói và cầm cặp của pé lên –Chúng tớ sẽ đem về giúp cậu ấy..

-À, để tớ đem giúp cho.-Sang giật cái cặp trong tay nhỏ Ngân và nói..

-Uh, thnks nhé !

-Đúng là hotboy !-nhỏ Hà mỉm cười xuýt xoa.-tốt bụng kinh !

-Uh, one !-nhỏ Ngân hùa theo.

- E Hèm …-ngay sau câu nói của nhỏ Ngân , D.Sơn và M.Vũ liền “E hèm “ ngay .

-M.Vũ sao thế ? –nhỏ Ngân ngây thơ – Cảm à ? Khoác thêm cái khăn choàng này nhé ? –và nhỏ lấy cái khăn choàng màu hồng đang quàng trên cổ ra.

-Ậy ậy , con chai ai lại choàng khăn hồng bao vờ.-M.Vũ xua tay rối rít.

-Ờ nhỉ , tớ quên .-nhỏ Ngân cười ngây thơ.

-Chúng ta nên đi thôi , ngay trước khi bà chằn Hương go back .-Q.Minh nói và đứg dậy .

-Uh. –Cả bọn đồng thanh – Let’s go MCDonald. !

-Stoppppppppp !

-A A A A ….-Cả bọn hét lên trước sự xuất hiện của … bà la sát Huỳnh Minh Hương.


-Định đi đâu ?-nhỏ Hương hùng hổ , ánh mắt tóe lửa - Còn một tiếng nữa mới hết giờ mà ?


-À , à ….-cả bọn nhìn nhau ấp úng.

-Định bùng hả ?-nhỏ Hương típ .

-Đâu có đâu !-cả bọn nói , xua tay rối rít.


-Láo !

-Tụi này thấy chỉ còn1 tiếng nữa là hết giờ nên định đi về thôi mà !- Sang nói .

-Về ngủ để ngày mai còn chung tay góp sức với lớp chứ !-M.Vũ rối rít.

-thật ko ?-nhỏ Hương nói , có vẻ đã dịu lại.

-thậ..thật !-cả bọn đồng thanh –thật đấy !

-tin được ko ?

-Được chứ !-Quốc Minh khẳng định - Bạn bè trong lớp ko tin thì tin ai ?

-tui tin ko nổi đâu !?

-Thôi nào lớp trưởng , để họ đi đi!- Nhỏ Oanh lớp phó học tập lên tiếng-Chúng ta còn phải họp đấy !

-Nhưng….

-Đúng đấy !Để bọn này đi đi !

-Ok.Nhưng….-Nhỏ Hương cười.

-Sao ? –nhỏ Anh nói.

-Q.Minh phải ở lại .

-What ? –Q.Minh hét –Tớ - phải -ở- lại –sao ?

-Ờ, cậu phải ở lại chứ! Cậu là lớp trưởng lớp 12a3 mà.

-Nhưng …-QMinh ấp úng .

-Thôi nào Hương !-nhỏ Oanh kéo tay nhỏ Hương –Để họ đi đi !

-Im nào Oanh !

-Hương , cậu mà ko để Q.Minh về thì ngày mai chắc cậu ấy sẽ ko thể nào tỉnh táo để mà tham dự thi đâu !- Sang tun liền một lèo .

-Đúng đấy !-pa nhỏ kia hùa theo – Đến lúc đấy cậu chịu trách nhiệm nhé ?

-Ơ…-nhỏ Hương ấp úng.

-Thôi nào Hương !-nhỏ Oanh nói – Cậu ko làm gì được đâu.

-Được ! Đi đi nhưng ngày mai mà ko đạt giải cao thì …

-Biết rồi ! Ok .-D.Sơn cười tươi .

-đi thôi !

rimikio
20-08-2008, 06:38 AM
huhuhuhuh , sao pic của mình vắng tanh thế này trời ơi >"<:khocnhe::khocnhe::cry::cry:

Dạo này mệt mỏi quá , lại muốn spam để câu bài đây >"<

----------------------
viết hơi ít , mong mọi người thông cảm.

----------------
Còn pé và hắn …đang ngồi rầu rĩ tại quán ăn to đùng ngay trước tòa nhà Channel.
Pé và hắn rầu.Vì phải ngồi đó xem… mm Camel và dì Ral t8m.Và nghe những bài hát xưa ơi là xưa .==> chán.

-Đau đầu quá đi !-pé than thở -Sao tớ lại phải ngồi ở đây chứ ?

-hỏi ông trời đi!-hắn nói.

-Mấy giờ rồi nhỉ ?-pé hỏi.

-uhm , 4h .

-Chết rồi !-pé la lên.

-Gì thế ?-hắn , mm và dì Ral cùng hét lên.

-con phải đi làm thêm .-pé gấp rút mặc áo khoác, choàng khăn vào cổ trước sự trợn tròn mắt của mm và dì Ral.

-MM đã nói với con là đừng làm thêm mà – mm nói, ko giấu được sự khó chịu –Con đâu có thiếu tiền đâu ?!

-Con ko cần tiền.Con cần kinh nghiệm cơ –pé nói và quay đi –Vương , đi thôi !

-Saki nói đúng đấy bác ạ ! Chúng con làm thêm để có kinh nghiệm sau này ra đời dễ sống hơn ạ -hắn nói và cúi chào –Chào bác ạ !

-Ral ơi !

-Camel ơi!

-CHÚNG LỚN RỒI ! TUYỆT QUÁ ĐI !DỄ THƯƠNG QUÁ ĐI !AAAAAAA….
-đúng là …-pé nhăn mặt –Đi thôi Vương !

-Uh. Phí mất cả ngày nhỉ ?-hắn nói và

-Uh.Mong cho mai đừng mưa –pé nói , vươn tay lên trời .-Hôm nay chẳng thấy chút mây xanh nào cả.

-Chờ tớ chút, tớ gọi xe.

Tít tít tít…

-Dạ,cậu chủ .

-Cho một chiếc xe đến đón tôi nhé !Tôi đang ở trước tòa nhà Chanel.

-Vâng, xin cậu chủ chờ 10’ ạ.

-Uh.

-10’ hả ?-pé hỏi , tay xoay xoay trong không khí , vẫn hướng lên bầu trời –Còn sớm nhỉ ?

-Uh . –hắn nói và nhìn lên bầu trời.Trong quán vẫn dội ra tiếng cười nói của mm và dì Ral.

rimikio
22-08-2008, 07:11 AM
bùn thật đấy ! Có lẽ truyện của mình ko được hoan nghênh lắm nhỉ ?

----------------
-10’ hả ?-pé hỏi , tay xoay xoay trong không khí , vẫn hướng lên bầu trời –Còn sớm nhỉ ?

-Uh . –hắn nói và nhìn lên bầu trời.Trong quán vẫn dội ra tiếng cười nói của mm và dì Ral.

-Ở Việt Nam ko có tuyết nhỉ ?-pé nói .

-Nước nhiệt đới mà.Chịu thôi.-hắn đưa tay ra trước mặt như để hứng lấy cái gì đó , rồi đung đưa tay qua lại .

-Năm nào mình cũng ngắm tuyết và chưa bao giờ thấy chán cả !-pé vẫn đung đưa tay trên đầu , mắt vẫn đăm đăm nhìn về phía trời trắng.

-Mình thì thix tuyết rơi giống mưa vậy.Năm nay chúng ta đi ngắm tuyết nhé ?

-When ?-pé hỏi và hạ tay xuống- chẳng phải cậu nói là cậu phải đi với pp vào dịp Giáng sinh sao ?

-Uh.Mình nói là vào Năm mới kìa. –hắn vừa nói dứt câu thì có một cái gì đó rơi bộp vào mặt hắn.

“Bộp bộp bộp …”Mấy tiếng bộp liền một lúc rơi trên người hắn và pé.

-Mưa.-pé hét lên .-Wao !

-Đừng có wao nữa vợ của tôi ơi !-hắn nói , ôm lấy cổ pé kéo đi –Coi chừng cảm giờ.!

-Từ từ xem.

-Từ từ gì ? Xe tới rồi kìa.-hắn nói và lôi pé lại gần chỗ chiếc Mercedes đen tuyền đang đậu.

-Mưa rồi ! Tối nay sẽ dễ ngủ hơn rồi , kekek –pé cười toe toét.
-bộ mất ngủ sao hả ?-hắn đẩy pé vào xe , nhăn mặt..

-Uh.

-Sao ko nói ?Hử ?

-Đừng lo.Chẳng sao đâu.

-Sao ko lo ?

-…

-Lúc nào mà ko ngủ được cứ gọi cho mình .Mình sẽ ru cậu ngủ .

Pé mỉm cười. cười toe toét ….Bất giác , hắn cũng nở nụ cười.



………………………………………… …..

rimikio
23-08-2008, 03:37 AM
hì , có lẽ là thế trang nhỉ ? Nhưng cứ chờ đợi , ai bík được chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai ...
-----------
Tại quán McDonal.

-Đúng danh pà la sát !-Cả bọn thở phào khi hạ cánh xuống được Mc trong 15’ .( quên nhắc ^^ Quán Mc và học viện cách nhau khoảng 4km theo đường chim bay )

-Các cậu ngồi đi !-Sang nói và chỉ vào bàn trong góc , cách quầy bán 1 bước chân. .Bên trong quầy là một cô gái rất style – Lệ -là người làm việc có thâm niên lâu nên được tôn là chị cả trong đám nhân viên.-tớ vào thay đồ đã !

-Uh.-Cả bọn gật đầu rồi lục tục ngồi vào chỗ.

-Chào !-Sang bước vào trong quầy và chào Lệ -đấy là bạn của L.Vũ đấy.L.Vũ tới trế một chút vì cậu ấy đi chơi rồi.-Sang vội nói thêm trước dấu hỏi to đùng ngáng trước mặt Lệ.

-Uh. Vào thay đồ đi chứ ?-Lệ nói và quay bước về phía bọn M.Vũ đang í ới ỏm tỏi (may mà lúc đấy quán ít khách )

-Yes , sir .

Sang bước vào trong thay đồ , khuôn mặt bỗng trở nên lạnh ngắt.

Chợt.Sang thở dài .Mặc đồng phục rồi bước ra .

Trong 1s khuôn mặt bỗng trở nên ấm áp lạ thường .

-Ca hôm nay chỉ có tớ , cậu và Vũ thôi sao ?-Sang hỏi Lệ.-Và đưa mắt nhìn quanh quán. Lúc này bọn M.Vũ đang cười nói rầm rầm , trên bàn là cả một đống đồ ăn.

-Uh .Lo làm việc đi.-Lệ nói và đập cái khay vào ngực Sang cái Bộp.

-Vâng , tuân lệnh chị hai .Hehehe…

-Chào mọi người .

-Chào .

Là pé và hắn.

-Chào cậu L.Vũ .Chào cậu T.Vương –cả bọn hét tướng lên .

-Chào cậu –Sang và Lệ cũng nói .

-Ơ ơ … Sao… sao –pé và hắn lắp bắp chỉ về phía bọn M.Vũ .

-Chúng tớ muốn đi ăn và gặp Sang sang tìm cậu nên đi đến đây luôn .-nhỏ Anh vừa gặm Sandwich vừa nói

-Cặp của tụi tớ đâu ?- hắn hỏi.-và chào Lệ và Sang.

-Cặp của cậu tớ để ở đây còn cặp của L.Vũ thì Sang giữ rồi.-M.Vũ nói .

-Cảm ơn cậu Sang .-pé cười – Tớ đi thay đồ đây , cậu lại ngồi với mấy đứa đi!

-Tớcũng phải đi làm thêm mà .-hắn nói và tiến lại chỗ bọn M.Vũ –Tớ về trước nhé. BB –rồi hắn quay lại chỗ pé –tí nữa về thì gọi cho mình, mình sẽ tới đón cậu .

-Uh Bye bye.

-Vào đây Vũ ơi !-Sang nói và chỉ vào bên trong quầy .

-có chuyện gì vậy ? Tớ phải thay đồ .

-Ư –Sang đẩy pé vào sát tủ để đồ , khuôn mặt lạnh lung nhưng thoang thoảng một chút buồn –Cậu sao thế Sang ?
-Sao cậu đi chơi mà ko nói với tớ ? tớ là vệ sĩ của cậu cơ mà ?


-------------

pic quá vắng ==> thật lòng là ko muốn pót nữa >"<

trương trang
23-08-2008, 01:07 PM
Hi ,mình biết là Sang định phá Vũ và Vương nhưng mà kô hiểu sao vẫn kô ghét Sang nhi?Chỉ thấy tội nghiệp hắn.
Hay là sau này rimiko cho Sang với Lệ hoặc với Hương đi ,
Còn kô fai pic văng đâu Rimi ạ mà là có khi mọi ng vẫn vào đọc nhưng kô có thời gian cm thôi.
Như tớ đây này vẫn thường xuyên theo dõi nhìu pic đấy chứ nhưng toàn vội vàng nên kô cm đc mà nếu viết ít quá lại thành spam nên kô muốn thôi ,
Rimi cứ cố gắng post sao cho nội dung mới lạ ,tình tiết hơi có chút li kì hoặc giật mình là mọi ng thường xuyên cm ngay.Hihi.
Hôm nay thấy Rimi kêu bỏ pic nên dù rất bận cung phải cố gắng viết mý dòng này.

rimikio
24-08-2008, 12:25 AM
Sang sau này sẽ ko với ai hết cả Lệ và Hương đều có bạn trai rồi ^^
điều này là nói trước đấy ^^
Dạo này sẽ pót ít ít nhưng thường xuyên ^^
CHÚC MỌI NGƯỜI MỘT NĂM HỌC MỚI TỐT LÀNH ,TRÀN NGẬP HẠNH PHÚC VÀ HAVE A NICE DAY !

rimikio
27-08-2008, 01:17 AM
-Tớ … Tớ đi với Vương nên …-pé ấp úng , mùi hương anh đào ngòn ngọt tỏa ra từ mái tóc lòa xòa của Sang làm pé cảm thấy dễ chịu .

-Cậu ko tôn trọng tớ ?

-Tớ tôn trọng cậu, rất tôn trọng nhưng tớ ko muốn làm phiền thì giờ của cậu nên…

-Được bảo về cậu là hạnh phúc của tớ, công chúa của tôi .!-Sang nói và vuốt mái tóc nâu đỏ hơi xoăn của pé .

-Hôm nay sao ngọt ngào dữ dzậy ?-pé nói, hơi đùa cợt .

-Tớ đã thổ lộ với cậu bao nhiu lần rồi mà cậu có chịu chấp nhận tớ đâu ? Hức ..-Sang lấy tay che ngang mặt , nấc lên.

-Ấy ấy, con trai ai lại khóc bao giờ ?

-Hức hức…

-thôi nào. Tớ thix cậu mà .

-Nhưng cậu ko yêu tớ .Hức …

-tớ ko thể yêu hai người Sang à.

-hức hức…

-Cậu đừng khóc .Cậu khóc tớ khóc theo bây giờ.

-Lòe.Ai khóc đâu ? –Sang bạh mắt ra nhìn pé , cười ha hả .

-Cậu ….

-Dễ bị lừa khiếp thiệt !Hehehe…

-Cậu ..cút ra ngoài cho tớ.-pé hét lên và đạp vào chân Sang.

-Giận rồi sao ? Mà sao tớ phải cút cơ chứ ?

-Cậu là lex hay sao mà muốn nhìn tớ thay đồ hử ?-pé lườm mắt.

-Ấy ấy , ko có đâu. Đi đi ngay đây.-Sang nói và dzọt thẳng ra ngoài.


………………………..


-6h rồi.-nhỏ Ngân nói –Về thôi.!

-Uh.-Cả bọn nói –Bao nhiu tiền vậy L.Vũ ơi ?

-À, hết tất cả là 70000 .-Lệ bước ra khỏi quầy , tiến tới chỗ bọn M.Vũ

-Các cậu về hả ?-pé nói vọng ra từ đầu kia của quán .

-Uh.-Q.Minh nói –Ngày mai nhớ 6h có mặt nhé ! Cậu và Vương ko cần đem theo gì đâu !

-Uh, thnks vì đã nhắc nhở !-pé cười .

-Bye bye !bọn tớ về nhé .

-Pai pai .

--------------
buồn quá ! Chẳng ai đọc pic này nữa !!!!!

rimikio
28-08-2008, 01:17 AM
-Còn hai tiếng nữa mới tới giờ về.-Lệ nói – Cố gắng lên nào !

-Ye, cố gắng !-Sang và pé đồng thanh.

-Làm xong hôm nay là được nghĩ thẳng pa ngày –Sang cười toe toét –Oh yeah ! Sao mà sướng thế cơ chứ ?

-Uh.Thế nên hôm nay cố gắng mà làm đi .-Lệ nói và đặt cái khay trên bàn , trước mặt Sang. –Vũ ơi , cậu dọn cái bàn bên kia nhé ?

-Uh –pé nói và bước đi .

-Làm việc thôi .Gần giáng sinh đông khách thật nhỉ ? –Sang nói và vươn vai.

-Uh.Chịu thôi .-Lệ nói và chép miệng –Bê qua đây Vũ ơi !-Và nói thêm vào khi thấy pé nhìn quanh quất với đống đồ ăn thừa trong tay.
……………….

- Còn 15’ nữa là 8h rồi .-Sang nói và lau lau cái mặt chiếc fone đen , láng cóng.-Tớ đi thay đồ đây !

..
-Cậu cũng thay đồ đi L.Vũ !-Sang nói khi bước ra từ trong phòng thay đồ.

-Gần đóng cửa chưa các cậu ?-Một người đàn ông trung niên , cỡ ngoại tứ tuần bước vào quán .

-A, ông chủ .-Cả bọn đồng thanh .-Ông đến có việc gì vậy ạ ?

-Ko , ko có chuyện gì đâu .!-Người đàn ông được gọi là ông chủ cười hiền , nhìn quanh cửa tiệm –Chỉ tới xem thôi , vì ba ngày sau là tôi ko tới thường xuyên được rồi.

-Sao thế ạ ?-pé ngơ ngác.

-Ừ, thì….-ông chủ bối rối.

-Sao ạ ?-pé vẫn ngơ ngác.

-Cậu ngốc quá L.Vũ à !-Sang nói và gõ nhẹ lên đầu pé –Tất nhiên là đi chơi cùng với vợ chứ đâu !Phải ko ông chủ ?

-Đúng là đàn ông với đàn ông .-ông chủ cười lớn –hiểu nhau quá !?HAhahhhaha….

-Vào đi các cậu !-chợt , có tiếng một ai đó vang lên .

-Xin chào quý khách !-Lệ nói và vọt ngay ra cửa .Bây giờ , bên ngoài cửa là hai người ,1 nam 1 nữ , đang khoác tay nhau tiến vào .Cỡ hai người trạc tuổi pé mà thôi.-Xin mời vào ạ!

-Cảm ơn –người khách nam nói và ngồi vào bàn ngay sát cửa.

-cho tôi hai coca và 2 sandwich –người khách nữ nói và ngồi xuống đối diện người khách nam .

-L.Vũ ơi !-Lệ kêu lên và lọt tọt chạy vào trong.

-L.Vũ ?-Cả hai người khách nam và nữa cùng kêu lên .-có phải là Hoàng Lôi Vũ ko ?

rimikio
30-08-2008, 12:00 AM
tất nhiên là bjan mở hàng vì chẳng có ai đọc mà ^^
--------------Vũ ơi ! Hai người này hình như quen cậu thì phải ?-Sang nói vọng qua quầy

-Sao ?-pé nói và ngóc đầu lên đằng sau tủ.

-Đúng rồi !Đúng là L.Vũ rồi !-người khách Nam kêu lên.

-Lâu lắm mới gặp cậu L.Vũ !-người khách nữ bước ra khỏi ghế và tiến lại gần quầy.Người khách nam cũng thế.

-Ơ , hai cậu là ai ?-pé hỏi giọng ngơ ngác.

-Mới có chưa đầy 3 năm mà quên nhau nhanh thế ?-Người khách nam cười mỉm, nhìn pé.

-Chúng ta quen nhau sao ?

-Có lẽ do tớ nhuộm tóc nên cậu ko nhận ra ròi –người khách nữ cười cười –Let me introduce my self ! I am Ngân !

-And , I am her boyfriend , Phong.

-Ư ….-pé tái mặt –Các cậu….

-Vũ , vũ ơi !-Sang nói và chạy vào bên trong quầy-Cậu sao thế ?

-Oho , đây là bạn trai của cậu sao ?-người khách nam –giờ là Phong –cười gian trá.

-3 năm ko gặp nhìn cậu vẫn tươi tỉnh nhỉ ?-Ngân nói và nhìn chăm chăm vào Sang –Đẹp trai nhỉ ?

-Sao …Sao các cậu lại … tới đây… ?-pé ấp úng, mặt càng ngày càng tái xanh.

-Chúng tớ đi học nên ghé vào đây luôn.-Phong nói –Cậu chắc học trường con nhà giàu rồi nhỉ ? À, mà nó tên là gì thế nhỉ ? Uhm …học viện …

-Học viện Seikai !-Ngân nói thay lời Phong và mỉm cười –Cậu có lẽ ko còn ám ảnh gì nhiều đâu nhỉ ? …Cũng phải thôi, nghỉ học mất một năm để trị liệu mà .

-Trị liệu ?-Lệ há hốc .Ông chủ và Lệ nãy giờ vẫn đứng nhìn , ko nói gì nhưng khi nghe Ngân nhắc chuyện trị liệu liền giật mình.

-Ủa, cậu ko bík gì sao ?-Phong nói , giọng châm chọc –Ha , Vũ à, ko ngờ cậu lại có thể giấu nhẹm đi như thế nhỉ ?

-Cậu…-pé liếc Phong , ánh mắt căm hờn .Khuôn mặt dần dần chuyển sang màu hồng sẫm.


-----------
lena sắp chuyển nhà rồi pà koan ơi !

trương trang
30-08-2008, 12:30 PM
tem nè.
sao tự nhiên có 2 ng ở đâu mọc ra vẩy
Vũ bị làm sao mà phải đi trị liệu cái j thế?
Có vẻ sắp có chuyện hay đây.
2 ng kia có vẻ kô đc tốt lắm thì fai?
Ah mà RImiko nói chuyển nhà là thế nào vậy hả
Định đi đâu ả

rimikio
04-09-2008, 09:49 AM
-Cậu…-pé liếc Phong , ánh mắt căm hờn .Khuôn mặt dần dần chuyển sang màu hồng sẫm.

-Hay là pp và mm cậu dung tiền để bịt miệng thế gian nhỉ ?-Phog vẫn típ tục và kèm theo là tiếng cười phá lên của Ngân.-Bệnh trầm cảm khó chữa lắm đấy nhỉ ?
Hahahaha….

“ÀO “

-Cái …cái gì thế này ?-Phong lắp bắp và sờ vào cái chất đen đen đang bu khắp mặt và nhìn pé.Lúc này , pé đang cầm một cái ly chứa ..không khí vì tất cả coca đã bay vào mặt Phong rồi.( Chẹp , có lẽ vẫn còn một vài giọt coca nhở ?)

-Cậu có sao ko Phong. ?-Ngân hét lên và cầm khăn tay lau lau mặt Phong.

-Ông chủ, đã tới giờ nghỉ rồi.Giờ tôi làm khách nhé ?!-pé nói, vẻ mặt lạnh ngắt –Hai cậu nghe đây –Pé nhoài người lên , áp sát mặt Phog và Ngân-Tớ giờ ko còn là tớ của pa năm trước đâu.Tớ có thể cho các cậu xuống địa ngục nếu tớ muốn đấy.

-Cậu…-Phong lắp bắp.

-Cậu chỉ toàn dựa vào tiền mà thôi !-Ngân nói –Ko có tiền cậu cũng chỉ là hạt bụi mà thôi.Đồ nhà giàu tồi tệ !Đồ mạt hạng !

-thôi nào Ngân. !-Phong lau nốt những giọt coca trên mặt và nói- Bạn ấy đâu phải người bình thường đâu mà hiểu lời chúng ta chứ ?Nói mãi phí lời thôi

-HAHA , đồ nhà giàu kia thì hiểu gì nhỉ ?-Ngân cười phá lên.

“BỐP “

-Đừng có nói với L.Vũ như thế !-Sang rút tay lại và nói- Nếu ko lần sau ko phải là cái tát này đâu !

-Mấy người….-Ngân sờ tay lên mặt , nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống Sang vậy.

-Cậu có thể lôi họ ra ngoài trong khi tớ thay đồ ko ?-Pé nói và bước đi.

-Ok.Ông chủ , tôi và L.Vũ nghỉ nhé !-Sang nói –Chào ông chủ !Hẹn gặp lại.Bye , Lệ Lệ Tiểu Thư.

-chào-Ông chủ và Lệ nói .Trông Lệ có vẻ hơi ngượng khi được gọi là Lệ Lệ tiểu thư .

-Phiền hai người ra đây, đừng có đứng lau mặt nữa !-Sang nói và chỉ tay ra cửa.-Có đi ko ?

-Đi thì đi !Sợ gì ?-Phong nói.

Tít tít…

-Alo.

-Tới trước quán MCDonald ngay.Trong vòg 3’.

-Dạ.Bọn thèn Vinh đang ở gần đấy.Em sẽ nói chúng qua ngay.

-Uh.




--------------
Bài viết cuối cùng của mình ở H2t này .từ ngày mai mình sẽ chuyển nhà sang ssss.all-up.com .
nếu mọi người muốn đọc truyện típ thì hãy liên hệ nik lena_never_forgive nha .

chào tất cả !

quin
09-09-2008, 02:23 AM
okie ^^
nhưng pót ít cũng đừng có nói em nhe !
lý do thì em cũng đã nói rồi đó , lena đang trở nên dở người nên .......

---------------

-Tụi mày chết chắc rồi!-Sang nói –Dám động đến L.Vũ.

-Mày là bồ nó hả ?-Phong nói.

-Tạm coi là vậy .

-Tạm ư ?-Ngân nói .

-Mày ngu quá !Con nhỏ đó là đồ vô cảm mà !-Phong nói.-Che cho tớ, tớ gọi cho bọn Thiên !-Phong thì thầm thật nhỏ với Ngân.

-Đừng có nói cô ấy như thế !-Sang hùng hổ .

-Tao nói cho mày biết , nhỏ đó là thứ máy móc vô tri chỉ biết học mà thôi – Ngân bước tới trước Phong và nói –Mày mà yêu nó là mày lây bệnh nó giờ.

-Dạ ,Đại ca !-một giọng nói vang lên .-tụi em tới đây ạ !

-Chào !-Sang nói , lạnh lùng.

-Mày…mày dám gọi người tới sao ?-Ngân lắp bắp –Đồ hèn !

-Con kia, mi nói gì hả ?-Vẫn là giọng nói ấy vang lên.-Mi nhắc lại xem ?

-Vinh !-Sang giơ tay ngang bụng Vinh chặn Vinh bước tới –Ko được .

-Nhưng…..
-Sang ơi !Ai thế này ?-Pé bước lại gần chỗ Sag đứng , bộ đồ màu trắng nổi bật trong đêm tối , mái tóc dài buông xõa nhưng ánh mắt lại sáng lên , tia nhìn rất lạnh lung .

-À, đây là bọn bạn tớ.-Sang cười .

-Bạn ?- pé ngạc nhiên.

-Uh, tụi nó ở gần đây.Nghe tớ gọi nên nó tới giúp ý mà.

-Giúp ?

-Uh, tớ là vệ sĩ của cậu .Tớ ko tha cho bất cứ ai xúc phạm cậu đâu.

quin
13-09-2008, 10:46 AM
thôi , quin này mạo muội pót giúp Lena ( chưa xin phép nên có bị bắn cũng xin mọi người cản giúp >< )
Chúc mọi người trung thu vui vẻ
--------------------
-Uh, tớ là vệ sĩ của cậu .Tớ ko tha cho bất cứ ai xúc phạm cậu đâu.
-hì , cảm ơn.

-Ko có gì .Cậu định thế nào với hai người này ?-Sang mỉm cười gian giảo .Cứ như là sẵn sang làm bất cứ chuyện gì dzậy.

-tớ cũng chẳng biết nữa.-Pé đưa tay vào túi áo khoác và nhìn Phong và Ngân .Hai người này đang thì thầm to nhỏ cái gì đó và trông có vẻ Phong gian giảo chẳng kém gì Sang cả.

-Chẳng biết nữa là sao ?-Sang ngạc nhiên, trông có vẻ rất mất hứng.

-Tụi mày chẳng làm gì được tụi tao đâu –Phong lên tiếng cướp mất lời pé.

-Mày gan nhỉ ?-Sang nhìn vào mắt Phong trông có vẻ rất tức giận , cứ như là muốn thoi cho Phong một quả dzậy .

-Tất nhiên.-Phong nói với vẻ tự tin –Chỗ này đông quá, ra bờ sông nhé ? Chỗ đó rộng rãi thoải mái lắm và chỉ cách có mươi bước chân chứ mấy .-Rồi Phong rảo bước.

-Ok.Đi thì đi .-Sang tự tin, giơ ngón trỏ chỉ về phía cầu và ôm vai pé tiến về phía cầu.

….

Bên dưới cầu .Bờ sông.

Gió thổi ào ào, cứ như muốn cuốn bất cứ ai rời khỏi mặt đất vậy.Ánh đèn đường từ trên cầu hắt xuống rất ít ỏi nên trông cảnh tượng bây giờ cứ như trah tối trnah sáng vậy.

-Solo hay sao ?-Sang nói và đẩy pé đứng ra ngoài sau.

-Tối rồi còn solo gì ?-Phong hếch mặt, nở nụ cười –Xông lên luôn cho gọn.

-Oho , mày gan gớm nhỉ ?-một thèn con trai trong bọn bạn của Sang nói và bước lên phía trước.-Lên nhé ?

-Uh.-Sang gật đầu.

-Lên anh em.-Cũng là thefn con trai đó nói và xông lên.

-từ từ coi.”Huýt “-Phong cười và huýt một tiếng.Ngay lập tức, từ trong bong tối của gầm cầu xuất hiện hàng loạt bóng đen . Những bong đen đó dần dần di chuyển ra khỏi bong tối của gầm cầu.

-Mày có chuẩn bị trước rồi sao ?-Sang hỏi , mặt hơi cau lại

-Đương nhiên rồi !-Phong nói , cười đểu giả.

-Lên !Xử thẳng tay luôn đi !-Sang nói lớn và ngay sau đó , cả bọn then Vinh đồng loạt xông lên .

-Lên tụi mày !-Phong cũng hét lớn và băng đảng do Phong gọi tới cũng xáp lá cà với bọn then Vinh.

quin
20-09-2008, 11:17 PM
…Ko hổ danh là dân giang hồ , hai nhóm đánh nhau rất bặm trợn , ko hề nể nang nhau tí gì .

Pé và Sang đứng nhìn , ánh mắt pé trông rất xa xăm , tựa hồ như không phải nhìn về phía cuộc ẩu đả mà nhìn vào một thế giới nào đó chỉ có pé nhìn thấy thôi.

Phong và Ngân cũng đứng nhìn …Chợt , họ nói với nhau câu gì đó và Phong mỉm cười khe khẽ ….

-Bao giờ mới xong đây ?-pé chợt lên tiếng –Tớ phải về !

-Ui, tớ quên mất.-Sang gãi đầu.-Chờ tớ chút !

-Ko sao , them 5 , 10 phút cũng được –pé cười – 5 chọi 10 mà. Nhanh cũng khó !

-Uh, 10’ nữa tớ chở cậu về !

-Đừng quên nhé !-pé cười cười.

-Quên gì ?-một giọng nói đột ngột vang lên- Quên luôn theo dõi bọn tao là chết đấy !

-A A A A- pé hét lên.-Cậu qua đây hồi nào ?

Là Phong. Phong đang gí sát con dao vào cổ pé , mặt pé tái mét và Sang định bước lên thì….

-Đứng im !Ko tao xén cổ nó giờ .

-Mày….-Sang nói , mặt vừa tái vừa đỏ. (Trông giống quái vật lắm !)

-Tụi tao đã nói là tụi tao là lưu manh mà –Ngân nói , năm móng tay dài ngoằng đung đưa trong khôg khí –Mày mau nói bọn đàn em của mày dừng lại đi !

-Sang !-pé hét –bảo tụi nó đập mạnh vào !Đập chết luôn bọn chúng đi. !

-Nhưng…

-Oho , L.Vũ của chúng ta ko sợ chết nè Ngân ơi !-Phong nói , giọng giễu cợt.

-Nó chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đó mà !-Ngân cười nham hiểm – cắt một đường xem thử dao có sắc ko nào ?

-Ok.-Phong cười và khẽ nhúc nhích con dao.

-Khoan !-Sang hét –Được, tao chấp nhận.

-Có thế chứ !-Ngân vẫn đung đưa năm ngón tay dài ngoằng trong không khí và cười.

-Vinh ,DỪNG LẠI !-Sang hét lớn, tiếng vọng làm rung chuyển khôg khí quanh bờ sông.

-Dạ ,đại ca ?

-Dừng lại.

-…Vâng.Dừng tụi bây….

-heheh, tốt đấy !-Phog và Ngân cười nhìn Sang.

-Giờ trả L.Vũ lại đây !-Sang nói và nhìn pé. Pé đang nhìn vào con dao đang kề sát cổ mình.

-Ôi, từ từ coi!-Phong nói – Làm gì nóng vội thế ?

-Để bọn tao chơi cho đã rồi sẽ trả cho mày .-Ngân nói và cười giễu cợt .Rồi làm vẻ mặt đau khổ , Ngân quay sag nói với pé -Vũ ơi, tha thứ cho tớ nhé !

quin
02-10-2008, 04:57 AM
Ngân lại mỉm cười và con dao trên tay Phong động đậy .

-Ko dễ thế đâu Phong ạ !-pé cười .
Vụt ! Pé nắm lấy cách tay Phong đang ôm ngang cổ mình và ..nhảy lộn nhào ra ngoài sau , thoát khỏi vòng kìm kẹp của Phong.

-Tớ đâu còn là tớ của 3 năm trước nữa đâu.-pé cười trông rất ngây thơ nhưng ánh mắt trông chẳng ngây thơ chút nào .

-Cậu…-Phong gầm gừ và quay ngoắt ra ngoài sau lao vào pé nhưng…

-Ấy ấy , coi chừng , coi chừng .-pé cười cười và..vung vẩy con dao sang loáng trong tay.

-Hả ?-Phong ngừng lại , nhìn vào tay mình.

Con dao trên tay Phong đã biến khỏi tay Phong và nằm gọn trong tay pé trước ánh mắt ngỡ ngàg của mọi người.

-Giờ tớ có thể lặp lại mọi thứ cậu đã làm với tớ ko ? Ok ?-pé cười và bước lại phía Ngân.

-Ngân, tránh xa chỗ đó đi.-Phong hét lên.

Nhưng ko kịp , pé đã kịp kẹp chặt cổ Ngân và làm y như những gì mà Phong đã làm với pé : kề sát lưỡi dao sang loáng vào cổ Ngân.

-A A A !Cứu em !!!! Phong !

-thả cô ấy cả , L.Vũ !-Phong tái mặt –Năn nỉ cậu đấy !

-Sag !Come on !-Pé nói , ánh mắt lạnh lẽo. –Tụi bây dám kháng cự thì bík !

-Lên tụi bây !-Sang nói và phất tay.

Ngay lập tức , bọn then Vinh xông lên đập hết bọn đồ đệ của Phong.
Phong và Ngân tái mặt.Ko còn vẻ tự mãn lúc đâu nữa !

-Tha cho tớ Vũ ơi !-Ngân nói , nước mắt sắp tràn mi –Tớ xin lỗi ! Lần sau có cho vàng tớ cũng sẽ ko động đến cậu nữa đâu . Tha cho tớ đi vũ ơiii !

-tha ư ?-pé hững hờ -tha cái gì mới được chứ ?

-tớ xin lỗi ! Ba năm trước tớ ko nên lừa dối cậu như thế , tớ cũng ko nên mắng cậu , chửi cậu và hăm dọa cậu như thế.- Ngấn nói và nước mắt chảy ra nóng hổi trên tay pé .-Nếu muốn cậu có thể chửi lại , đánh tớ nhưng đừng động vào mặt tớ ,Tớ xin cậu đấy !

-Đứng im!-Pé nói , vứt con dao vào tay Sang và kề bàn tay nhọn hoắt vào cổ Ngân –Móng tay tớ động vào là đứt cổ đấy !

-Thả Ngân ra đi Vũ ơi !-Phong nói và trông mặt có vẻ như sắp chết đến nơi ý.-tớ xin cậu !

-Sao cậu lại lo cho cậu ấy thế ?-Pé cười ,nụ cười nửa miệng trông ko giống pé chút nào .-Hai người có gì à ?

-Cậu ấy là vị hôn phu của tớ -Ngân nói , mặt mày tái mét – Vũ ơi , tha cho tớ đi ! Tớ thề , thề đấy !Tớ sẽ ko động chạm gì đến cuộc sống của cậu nữa đâu !

-Thật đấy Vũ ơi !Thả Ngân ra đi Vũ ơi !!!-Phong nói , mồ hồi túa ra .

-Lần sau đừng xuất hiện trước mặt tớ nữa nhe !-Pé nói và thả lỏng tay-Nếu ko tớ chẳng biết hậu quả sẽ ra sao nữa ?

-Tớ hiểu , hiểu mà !-Ngân nói và gật đầu liên tục –Tha cho tớ đi Vũ ơi !

-tớ về trước đây Sang ơi !-Pé nói và đẩy Ngân về phía Phong –chào !

Nói rồi pé đi khỏi bờ sông. Khuôn mặt trở nên hiền lành chứ ko đáng sợ như lúc nãy nữa. Sang đứng ở dưới bờ sông nhìn theo và mỉm cười…

-Chơi cho nhanh rồi về nhé !-Sang nói –đừng ham chơi quá đấy !Mai còn có việc phải làm nữa.

-Vâng !Đại ca ! HEHEHEHE…-Cả bọn then Vinh cười rộ lên , khuôn mặt gian tà , hiểm ác.


-chờ tớ với Vũ ơi !-Sang gọi với pé –Chờ tớ !

Pé đang đứng vẫy taxi và ngoảnh mặt lại …cười !!!

-Có chuyện gì thế ? pé hỏi , đưa tay vào túi áo khoác – Tớ phải về rồi.

-Để tớ đưa cậu về .Chúng ta gần nhà mà !-Sang cười và đưa tay vẫy chiếc taxi.

-…Uh nhỉ ! tớ quên mất !

…….

-Có lẽ chỗ này vắng nên ko có taxi đâu nhỉ ?-pé nói sau 5’ chờ đợi .

-Uh, có lẽ vậy.-Sang chép miệng.

-Đi !-pé nói.

-hử ? Đi đâu ?

-Nhảm ! Đi về chứ còn đi đâu nữa.-pé nói và chỉ tay về phía trước –Walk !

-Uh.-Sang cười tươi .



-hồi nãy cậu dễ sợ thật đấy !?-Sang nói-nhìn giống sát thủ gớm !
-Đó cũng là một tính cách khác của tớ.-pé nói và cười- Đối với kẻ thù ko được khoan nhượng !Làm thì phải làm đến cùng !Đó là những gì pp tớ dạy đấy .Chính tính cách đó của tớ cũng học từ pp tớ mà ra hết.

-Dzậy sao ? Cậu giỏi thật đấy !

-Sao ?

-Cậu có học võ chứ ?

-Hì , nhị đẳng huyền đai Karate –pé nói và giơ tay ra làm thành hình chữ V.

-Wow!Ko tin được !

-Ko tin thì thôi.

-Tớ có học judo thôi nhưng chỉ được đai đen à .!-Sang gãi đầu.

-Thế cũng được rồi còn gì ?- pé cười.

-Hì .Có lẽ là cậu làm vệ sĩ cho tớ chứ ko phải tớ làm vệ sĩ cho cậu đâu nhỉ ?

-chẳng biết nữa. !-pé nói .

-Này , cậu thix nhất cái gì dzạ ?

-Sao ? –Pé hỏi lại , có vẻ ko chú ý lắm -..À, cậu nói về con vật, hoa hay cái gì ?

-À, tớ nói cậu thix nhất cảnh vật gì ? mùa gì ? Con vật gì ?

-Này –pé ngắt lời Sang –Sao trông giống hỏi cung dzạ ?

-Ơ, ko ko !Tớ ko có ý đó. Tớ chỉ ….

-hì , đùa thôi !Tớ thix nhất là biển, màu đen , trắng và màu xanh của biển. Tớ thix nhất mùa đông . Tớ ghét hầu hết mọi con vật trừ chó. Còn hoa thì hoa gì cũng thix. –Pé làm cho một tua dài. –Còn câu hỏi nào ko ?

-Cậu thix Vương thật chứ ?

-Ko.

-hử ?

-Ko nghe rõ sao ? tớ ko hề thix Vương.



---------
Vất vả lắm em mới có thể lấy được đống này trong máy của Lena đấy ạ !Híc !!>"<

quin
12-10-2008, 05:22 AM
e hèm , mọi thắc mắc xin liên hệ nik mới của lena :lena_never_forgive còn Quin đây ko chịu trách nhiệm về mọi thắc mắc , Quin chỉ pót giúp Lena thuj ^^
----------

-Cậu thix Vương thật chứ ?

-Ko.

-hử ?

-Ko nghe rõ sao ? tớ ko hề thix Vương.

-chứ sao cậu…-Sang há hốc mồm .

-Sao ?

-Sao cậu lại cặp với Vương trong khi ko hề thix cậu ấy ? –Sang nói , vẻ ngạc nhiên nhưng trong mắt lại ánh lên niềm phấn khích.

-tớ ko thix Vương vì tớ yêu cậu ấy .-pé cười.

-….-Sang khẽ cúi đầu nhìn chân bước.

-Sao im re dzạ ? –pé nghiêng đầu nhìn xuống mặt Sang .

-Ko , chỉ là thấy ….

-thấy sao ?

-Chỉ là thấy cậu nói ra điều ấy có vẻ tự nhiên quá .

-He , học từ cậu đấy .Cậu có thể nói ra điều ấy một cách tự nhiên mà.

-Sao ?

-Chẳng phải cậu nói yêu tớ cũng phải vài chục lần rồi ấy chứ ? đúng ko ?

-..Và lần nào cậu cũng lờ tớ. –Sang xụ mặt.

-Hahahaha –pé cười lớn .-Bỏ chuyện ấy đi ! Ko khéo tớ và cậu lại cãi nhau giờ.

-Sao ?

-Tớ hỏi cậu nhé. ?

-Uh.

-…..

-…

Cứ thế pé và Sang t8m với nhau cho tới khi về tới khu biệt thự .

-Ngủ ngon.-pé cười và đẩy cửa.

-Cậu cũng thế nhe .-Sang cười .



Sáng hôm sau .Ko hiểu vì sao mà cả hắn lẫn Sang đều ko đến đón pé. Hắn chỉ để lại lời nhắn :”Tớ có việk , đi trước nhé ! “ rồi lặn mất tăm. Và cả Sang cũng chỉ để lại một cậu “Sorry , my baby “ rồi cũng biến mất . Nên cuối cùng , pé đành dzọt lên chiếc BMW mà đi tới trường.



Học viện Seikai tràn ngập những màu sắc sặc sỡ của các băng rôn , khẩu hiệu , các tấm màn che các cửa sổ … Màu trắng của các dãy nhà và màu xah của cây cối dường như chìm giữa vô vàn sắc màu vậy . Lớp nào cũng có đồng phục riêng , càng làm tôn them vẻ rực rỡ hoa lá cành của học viện .

Pé như ngập ngụa và chìm lỉm trong biển người vậy .Vất vả lắm pé mới có thể mò tới dãy A .Vừa bước lên cầu thang dẫn lên dãy 12 A …

-A , công chúa của chúng ta đây rồi !-M.Vũ và Q.Minh xuất hiện trên đầu cầu thang và hét lên.Hai anh chàng hôm nay là 1 cây đen từ đầu xuống chân .Quần đen , áo sơ mi dài tay đen , mấy cái đầu tóc bình thường màu vàng chóe giờ thành màu nâu cổ điển. –Đi đi , mau lên !!

-A , có chuyện gì dzja ?-Pé hét lên –Lôi tớ đi đâu thế này ?

-Đi ròi biết .-hai then chỉ nói một câu gọn lỏn rồi mỗi then nắm một tay lôi pé đi và phía lớp 12a1.


Tại lớp 12a1 .

-Có chuyện gì thế ?-pé thở gấp –Từ từ coi!.

AAAAAAAAAAAAAAAAAAA…..

quin
20-10-2008, 03:39 AM
-Gì thế ?Nhỏ tiếng chút coi – tiếng nói từ trong căn phòng ngập tràn hai màu đen trắng vọng ra.-Làm giật cả mình !

Pé sững ra .Pé ko còn tin vào mắt mình nữa.Trước mắt pé ko phải là phòng học 12a1 gọn gàng như mọi ngày mà là một gian hàng ăn uống tràn ngập màu đen trắng .Những bộ bàn ghế màu trắng nổi lên giữa những bức tường được dán những hình gợn kiểu sóng lượn màu đen .Bức tường và nền hoa cương trắng sáng ngày thường giờ bị bàn tay của những đứa con gái đang loay hoay dán dán gỡ gỡ những hình họa tiết màu đen chừa lại mỗi chỗ một chút trắng cho nổi bật.Những chùm đèn treo lửng lờ tỏa ra ánh sáng trắng đùng đục làm không gian càng trở nên mờ mờ ảo ảo .Lớp được chia làm hai gian : Một gian bếp và gian cho khách. Trong gian bếp vọng ra những tiếng ồn ào và tiếng hét…Pé mở to mắt đi vào trong lớp , khẽ khàng giơ tay lên cao .

-Ấm áp quá !-pé khẽ mỉm cười.Pé đâu có biết , mọi người trong lớp đã bị giật mình bởi câu nói ấy và quay lại nhìn pé .

Pé. Hiện ra dưới ánh đèn mờ đục nhưng lại sáng rực. Mái tóc nâu đỏ trở nên nổi bật hơn hẳn , nụ cười của pé làm cho những đứa con trai quanh đó phải thì thầm với nhau “ Ko ngờ L.Vũ đẹp nhỉ ?” [quên mất, chưa nói , hôm nay pé ko đeo kính ^^ vì ….uhm , chẳng bík nghĩ ra lý do gì nữa ^^ Có lẽ là tại tg cũng ko thix đeo kính nữa chăng ? ]

-Đẹp chứ ?-hắn từ đâu đi ra , mặc đồ giống y chang Q.Minh và M.Vũ , đẩy nhẹ tay pé xuống và cười –Mất cả buổi tối hôm qua đấy !

-Uh, ấm áp. Ấn tượng.

-A , L.Vũ !Cậu đây rồi !-giọng ai đó hét lên .Là nhỏ Ngân. Nhỏ thò đầu ra từ gian bếp .Và…hôm nay , trông nhỏ thật sự rất cute trong bộ váy màu đen theo kiểu Lolita ^^ , tóc màu nâu được cột thành hai sừng trâu hai bên .Nhưng có lẽ nhỏ ko hợp với bộ váy thướt tha này .Nhỏ chạy xồng xộc tới chỗ pé và kéo pé đi ra khỏi lớp.

-AR , từ từ .Cho tớ thở với –pé hét lên nhưng nhỏ Ngân vẫn nắm tay pé kéo về phía lớp 12a3 cách đó một 1lớp và cái cầu thang ^^

[vì sao lại cách cầu thang ? : because : lớp 12a1 là lớp cao nhất khối A ( học lực +địa vị =100% ^^ ) nên được đặc cách ở trung tâm của dãy A , típ theo về phía trái là 12a2 ròi đến 12a4 , còn dãy bên phải là cầu thang ròi tới 12a5 và 12a3 ở chót cùng ^^ ]


Trước cửa lớp 12a3 .

Lần thứ hai .Pé ko tin vào mắt mình. Trước mắt pé là một đám loi choi giữa ba màu đen , trắng và nâu .Nam mặc màu đen , nữ cũng mặc màu đen .Nam mặc áo sơ mi đen , quần đen , có dây đeo xéo ngang hông .Nữ thì mặc bộ váy đen theo kiểu lolita. Và , tất cả những mái tóc màu vàng và đen ngày thường biến thành màu nâu hết .Sững sờ .Pé bất động.

- Sao sững lại thế ?-nhỏ Ngân nói , đẩy pé vào trong –vào đi ! Hà ơi, L.Vũ tới ròi nè ,giúp cậu ấy đi !

-ARGH , L.Vũ !!-nhỏ Hà thò đâu ra giữa một đám lố nhố -Tớ chờ cậu nãy giờ !Nào , vào đây !

-ARGH !-pé bước lại gần và bị đẩy vào trong những tấm màn đen thui .

-ARGH , các cậu làm gì thế ?Thả tớ ra!-pé hét –A , Hà , cái này …

-Im lặng coi nào !-Hà chu mỏ lên suỵt một cái.

-Im lặng ko tớ phéng lưỡi giờ !-nhỏ Lệ cầm cái kéo cắt tóc hươ hươ .-Nhắm mặt lại coi!

-Eh , eh đừng giỡn chứ !-pé giơ hai tay trước mặt cười mếu xệch.

-Tỉa chút thôi , ko xoẹt xoẹt hết đâu.


------------
eo , chỗ tớ và lena ở mưa hoài , còn điện thì cúp 5 ' 10 ' cái cóa lại .Lena bảo lena vík nhiều nhắm nhưng điện cúp nên chưa kịp save ^^ mong mọi người thông kãm ^^

quin
29-10-2008, 02:17 AM
ặk , hết hỉu nổi !!!!!

nhik (10/28/2008 10:04:31 PM): hey
nhik (10/28/2008 10:04:33 PM): Ena
nhik (10/28/2008 10:04:43 PM): có truyện mới chưa ?
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:04:47 PM): gì
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:04:48 PM): à
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:04:50 PM): ròi
nhik (10/28/2008 10:05:05 PM): vậy Quin pót nhe
nhik (10/28/2008 10:05:10 PM): gời qua đi
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:05:12 PM): o`
nhik (10/28/2008 10:05:27 PM): mai là haloween đêys
nhik (10/28/2008 10:05:30 PM): có đi đâu chơi hem
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:05:33 PM): ko
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:05:37 PM): đi học
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:05:52 PM): nói với mọi ngưoif là tớ chúc mọi người haloween vui vẻ nha
nhik (10/28/2008 10:06:06 PM): uh
nhik (10/28/2008 10:06:09 PM): ok
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:06:18 PM): à
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:06:29 PM): vào profile sửa cái avatar cho tớ đi
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:06:36 PM): để hình ma lên ấy
nhik (10/28/2008 10:06:40 PM): ok
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:06:52 PM): nói với mọi người
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:07:09 PM): là tớ vík được có chừng đó thôi
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:07:34 PM): dạo này mấy bài kiểm tra ko được tốt
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:07:37 PM): tớ bùn quá đi
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:07:38 PM):
nhik (10/28/2008 10:07:45 PM): ấy ấy
nhik (10/28/2008 10:07:47 PM): thôi nào
nhik (10/28/2008 10:07:49 PM): đừng khóc
nhik (10/28/2008 10:07:58 PM): tớ sẽ chuyển lời cho
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:08:01 PM): uhm
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:08:02 PM): thnks
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:08:05 PM): thôi
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:08:14 PM): tớ đi học đây
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:08:15 PM):
thien_than_tuyet_kio2007 (10/28/2008 10:08:16 PM): pp
nhik (10/28/2008 10:08:23 PM): uh

==>thế đấy ạ ^^ Ena gởi lời chúc đến mọi người và em -quin - cũng thế .Mong mọi người có một halowween vui vẻ và gặp nhìu ma ^^

òi , nói mãi , giờ truyện ra lò này ^^

--------------
-Im nào ! tớ là dân chuyên nghiệp chứ không phải tay chơi đâu , đừng lo !

“Xoẹt xoẹt xoẹt !!! “

….

-Ok ! chào mừng tiểu thư Hoàng Lôi Vũ của chúng ta nào !

Pé đứng dậy .Nhìn vào gương .Lần thứ pa , pé không tin vào mắt mình. Pé không còn nhận ra chính mình nữa. Trước gương là một cô hầu bàn nào đó , mặc đồ Lolita màu đen , tóc được cột thành hai sừng hai bên , thắt nơ trắng, tóc mai phủ hết trán ,má hồng hồng , cổ đeo dây chuyền hình thánh giá , quanh eo cũng có vài dây xích nhỏ , bông tai màu đen hình thánh giá nốt và đôi giày bít màu đen với tất trắng . Pé trông thật sự giống với một nàng Lolita-princess hơn là một hầu bàn ( Á , lộn ! , pé là đầu bếp mòa ^^ nhưng vẫn mặc đồ Lolita ^^ )

-Woa , tớ không nghĩ là cậu dễ thương thế này đâu Vũ ơi !-nhỏ Ngân hét lên và mọi người xung quanh cũng tụm lại quanh pé xuýt xoa , còn pé thì đang sững lại trước gương.

-Kiểu này thì cho Vũ ra làm hầu bàn cho òi , cute quá đi !!!- nhỏ Giang xán lại gần pé , nắm cằm pé đưa qua đưa lại –Da trắng , mắt xanh nhìn giống người Âu gớm ! ( mắt xanh này là do cặp kính sát tròng mà nhỏ Lan đã đeo vào cho pé^^)

-Này , mấy cô còn làm gì bên này thế này ? –M.Vũ và D.Sơn ở đâu thò đầu ra và… –A A A A , ai …ai thế kia ?

-Ồn quá đi !-nhỏ Hà nói và bịt tai lại .

-Ai thế ?-M.Vũ và D.Sơn đi lại gần pé –Nhìn quen quen nhỉ ?

-Quen ư ?-nhỏ Ngân nói và cả đám con gái trong phòng cười phá lên

-Ơ , sao lại cười ?- D.Sơn nghệch mặt
- ..Tức cười quá đi ! –nhỏ Ngân ôm bụng và cố nhịn cười

-Đừng cười nữa nào !-pé chợt nói – Đừng nói mấy cậu ấy , ngay cả tớ còn chẳng nhìn ra tớ nữa ấy chứ ?

-Lớn lên nhất định tớ sẽ làm nhà tạo mẫu tóc –nhỏ Hà nói – tớ không nghĩ là tay nghề của tớ lại thế đâu ?

-còn tớ nhất định sẽ làm make-up –nhỏ Giang nói và xoa xoa má pé.

-….

-….

-Này , rốt cuộc có chịu nói đây là ai không ?- D.Sơn nghe mấy nhỏ tán dóc liền hét lên

-Ơ , không nhận ra L.Vũ à ?- nhỏ Hà nói

-Sao ? –M.Vũ hét lên – L.Vũ ư ?

-Ngố , nhìn không ra sao ?-nhỏ Hà nói và cả bọn khúc khích cười.

-Kiểu này thì cả Thiên Vương cũng chẳng nhìn ra đâu nhỉ ?-D.Sơn nói

-Nhảm , vợ nó mà nó không nhận ra thì ai mới nhận ra chứ ?- M.Vũ đập vào vai D.Sơn cái bốp.-Vậy nhe, nhanh ra quán đi , 8h ròi kìa.

-Đủ ròi , đi qua quán thôi !Dọn đồ , khóa cửa đi nào mọi người –nhỏ Hà vỗ tay ra hiệu và mọi người dọn dẹp mọi thứ và cùng đi qua quán .

Cả đám con gái bước ra khỏi phòng và mọi người xung quanh choáng toàn tập. Cả đám đều mặc đồ màu đen như nhau và đứa nào cũng đẹp rạng ngời.

Tại quán ( tức lớp 12A1)

-Mọi người ơi , ra xem ai này!-nhỏ Hà vừa hét lên vừa đẩy pé tới trước.

Ngay lập tức, con chai con gái gì cũng bu quanh pé , xuýt xoa , tuyệt nhiên không ai nhận ra pé .Pé như ngập giữa đám bạn nhưng mắt pé thì đang tìm hắn. Và…hắn xuất hiện từ gian bếp và đi về phía pé. Pé giơ tay lên vẫy hắn nhưng hắn lại… đi ngang qua pé như không quen và nhìn quanh quất.

-Ngân ơi , có thấy L.Vũ đâu không ?- hắn hết nhìn quanh liền đập vào vai nhỏ Ngân.

-Sao ? Ồn quá , tớ chẳng nghe gì hết ?-nhỏ nói.

-Có thấy L.Vũ đâu không ? –hắn nói lớn hơn

-Sao ?

-L.VŨ đâu ? –hắn hét lên.

-L.Vũ ư ?-nhỏ Ngân trợn tròn mắt và cả đám chợt im bặt – Tớ có nghe nhầm không ?

-Ko nhầm đâu !-hắn khẳng định và pé … .Hụt hẫng. Nhìn hắn. Chằm chằm. Không tin được !!!!

-Cậu không nhận ra L.Vũ đây ư ?-nhỏ Ngân nói và chỉ vào pé

-Sao ? Đây ..đây là… ?????- hắn trợn tròn mắt và lắp bắp.

-Cậu thật tức cười !- nhỏ Hà nói – Ngay cả bạn gái mình cũng nhận không ra ư ?

-Tớ đã nói là ngay cả Vương cũng không nhận ra L.Vũ đâu mà !? –D.Sơn chép miệng.

Pé nhìn hắn .Hắn nhìn pé . Bốn mắt giao nhau. Ánh mắt pé ánh lên vẻ buồn bã và thất vọng. Ánh mắt hắn thì tỏ vẻ có lỗi và có vẻ không thể tin được vào mắt mình.

-thật không thể tin được !-Sang từ đâu xuất hiện , đặt tay lên vai pé và nói – Chồng gì lạ dzậy chứ ?

-Ơ , tớ xin lỗi !-hắn ấp úng –Tại ..tại tớ

-Eh , các cậu làm gì ở đây thế ? –nhỏ Hương xuất hiện –tới giờ mở cửa rồi kìa…. Ơ sao cảnh tượng nặng nề thế này ?

-Không có gì đâu – pé chợt nói và cười – chúng ta đi làm việc thôi!

-Uh , đi thôi ! – nhỏ Hà nói và mọi người dần tản ra.

-Khoan , ai thế này ?- nhỏ Hương chỉ và pé và nói.

-Lại nữa , đây là L.Vũ đấy ạ !-nhỏ Hà nói và gắn cái bảng tên nhỏ tí vào áo pé.

-WA ! Dễ thương quá đi !-nhỏ hét lên - ….thôi , quyết định rồi ! Cậu sẽ làm tiếp viên , không làm bếp nữa! Như thế mới câu được khách.-nhỏ nói và mắt ánh lên vẻ nham hiểm. –Vương , cậu làm đầu bếp phải ko ?
Vậy vào bếp đi chứ ?

-Ơ ,ờ -hắn đáp hững hờ rồi đi vào bếp còn pé thì bị nhỏ Hương đẩy ra ngoài cửa làm “mèo mời khách “

lucky252
30-10-2008, 12:45 PM
Chưa tưởng tượng được L. Vũ đẹp như nào! hìhi`! :tlh:Nhưng mà tớ thấy lạ là sao Vương lại ko nhận ra Vũ nhi???? có chuyện gì à? hehe...kiểu này tới đây sẽ còn nhiều chuyện hay ho nhỉ?:sr:
Lại còn cái bạn Sang kia nữa chứ! Cầm đầu xã hội đen,nhà thì giàu nứt đố đổ vách ý ( cái này khó tin quá).Tên này tớ có cảm giác rất là nguy hiểm, ko, nham hiểm thì đúng hơn.
Hic, ko bít bao h mới có chap mới ,có dài ko nhỉ? Hồi hộp quá.....

hka
19-11-2008, 07:30 AM
Khổ thân Vương rồi k nhận ra Vũ bùn ghê cơ

rimikio
01-01-2009, 02:44 AM
Hu"p Pi N3w y3ar mọi người ^_^
Trong thời gian qua, Ena có một số chuyện cần giải quyết và cũng có một số trở ngại trong cuộc sống.Điều này ảnh hưởng lớn đến Ena và làm Ena ko thể vík típ truyện này. Nhưng khi way lại thì thấy pic này có vẻ trống trải nên cũng hơi bùn.
H`, mọi chuyện cũng đã wa, một vài chuyện chưa xong ( nhưng có lẽ sẽ sớm xong ^_^), Ena sẽ típ tục vík và hi vọng sẽ được đón nhận .Mong pà kon ủng hộ !!!!

----
Truyện này dành tặng cho tất cả mọi người trong HHT, dàh tặng mùa đông lạnh lẽo, dành tặng năm mới và tặng những BFF của Ena-Yu, Buji.
-----------------------------------------------
Học viện Seikai là học viện chỉ dành cho những người thuộc tầng lớp trung bình trở lên.( ko có chế độ học bổng, ko có chế độ cho ko…..).Nên , lễ hội trường thực chất chỉ là để phụ huynh thấy được những gì con em mình đã học được, con em mình làm được gì? Có nổi trội ko ?.....

Sân trường bây h`….vâng, phải nói là cực kì, cực kì…ồn ào.Âm thanh của tiếng rao mời gọi, tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa, tiếng cháy xèo xèo của thức ăn ( Ực !><)

-XIN CHÀO ĐÓN TẤT CẢ ĐẾN VỚI LỄ HỘI SEIKAI.CHÚC MỌI NGƯỜI CÓ NHỮNG NGÀY VUI VẺ.-tiếng phát thanh viên vang lên khắp nơi nhưng vẫn ko thể nào át được tiếng ồn ào.
-LỄ HỘI KÉO DÀI TRONG 3 NGÀY.NGÀY 1 LÀ…..-tiếng phát thanh viên vẫn đều đều giới thiệu về lễ hội.Mặc kệ tiếng phát thanh, tiếng ồn ào vẫn lấn át.Hỗn độn những thứ âm thanh.
….
-Eh, thấy gì chưa?
-Thấy gì?
-Lớp 12A1 và 12A3.
-Sao?
-Thấy mấy cô maid ở đó chưa?
-SAO ?
-Café! Mấy cô maid đẹp hết chỗ chê !
…..
-Eh, thấy mấy anh ở quá cà phê 12A1 và 12A3 chưa?
-Là sao?
-Ui, đẹp chai nhắm cơ !
-Thật ko?
-Uh.Đi xem kài !
……
Quán café của lớp pé và hắn, dường như là được bàn tán sôi nổi nhất.Nổi ko chỉ ở cái thực đơn 1-0-2 , phong cách trang trí và còn vì…..đương nhiên , ko thể chối cãi,” các anh các chị “ lớp đó quá sức đẹp.Có lẽ là vì quán café này mà, cho dù, quán ở tuốt luốt tầng 3 nhưng vẫn nườm nượp khách.

-Chào quý khách!
-Chào quý khách ! Xin đưa đường ạ!
Những tiếng chào mời vang lên liên tục và….uhm , nhắc tới nhân vật chính nhá.
Xin thưa với pà con là pé hiện h` đang phải đổ mồ hôi ( mặc dù trời đang rất lạnh) để đưa đón khách tới chỗ ngồi và khản cả cổ để chào khách.Giữa nhưng nhân viên nghiệp dư thì pé có lẽ là nổi bật nhất.
Một điều kì lạ là……khách của cửa hang chủ yếu là….con giai.Điều này có lẽ cũng đơn giản để biết lý do của nó.
Hắn thì…..cũng đang ở tình trạng như pé vậy.Đổ mồ hôi cục, người đầy mùi đồ ăn , vì sao ư ?, vì hắn đang làm đầu bếp.( đơn giản thế thôi !^_^)
-Vũ ơi !Để tớ bưng giúp cho !Ra dẫn đường đi kìa.
-Thôi, cậu ra đi!-pé đáp lại.
-Đưa đây !-Sang nói và….giật lấy khay đồ ăn từ tay pé và….đẩy pé về phía cửa.-Lo cười thật tươi đi kìa !Nụ cười của cậu đẹp lắm đấy !
-Cảm ơn!-pé cười và…..không khí trong quán bỗng nhiên nóng lên một cách kì lạ.( Hiệu ứng nhà kính chăng?) No, No.Xin thưa là do khuôn mặt của các boy đến quán ( để…..ăn? ngắm mĩ nhân ?) đang ửng hồng lên .
-Kìa, Vương !Cẩn thận!-một tiếng hét vang lên từ….trong bếp ( đương nhiên!)
-Im lặng…Xèo xèo xèo….
-Eh, Vương!Eh! “BỐP”!Vương!Có nghe tớ nói ko ?
-Hử,..A, Tuấn gì thế ?Sao lại đập cái khay vào tớ?
-Tớ hỏi cậu mới đúng!Nhìn kìa!
-ARGH….-hắn hét lên ròi vội vàng đổ đống mì đang từ vàng biến sang đen trong chảo ra dĩa.
-Tập trung tí đi!Khách đầy ra kìa !Mà cậu nhìn ai thế ?Trông cậu có vẻ tức giận đấy!
-Uhm , ko có gì!Xin lỗi ha!
-Làm nhanh đi!
-Eh, chiều đổi cho tớ ra ngoài kia được ko ?
-Sao thế ?Trong này đâu có nóng lắm đâu.-Tuấn ngạc nhiên.
-Uh, thì…thì…thì tớ muốn hoạt động chứ đứng mãi một chỗ ngán lắm.-hắn gãi gãi đầu ròi nói.
-Thật ko đó?
-Thật mà ! Đổi cho tớ nha,nha!!!!-hắn làm ra bộ sắp chết đến nơi ý.
-O`, dzạ tớ đổi.Làm cho xong buổi sang đi.
-OK OK !!-hắn mừng rơn , vừa huýt sáo vừa đổ đống mì tiếp theo ra dĩa; tất nhiên đống mì này ko bị cháy.

………
-Eh, tụi mày ơi! Nhìn bọn lớp 12A1, 12A3 đó tao chịu ko nổi tụi mày ơi.
-Chịu thôi ! –một tên chép miệng.-Mà công nhận trong lớp đó có nhiều mỹ nhân ghê á nhỉ ?.
-Im đi! Lớp nó thế thì lớp mình ra sao đây ?
-O` thì…..
-Thì cái đầu mày!-một tên đánh vào đầu tên kia.
-……
-…….
-Eh, hay là…-một tên lên tiếng.
-Là gì ?
-………………………..

………….
-Xin chào quý khách.Mấy người ạ ?-pé đon đả.
-4-một lũ con trai kéo vào quán, mặt mũi tươi rói nhưng ánh mắt lại ánh lên một cái gì đó rất khó hiểu.
-Quý khách dùng gì ạ ?
-4 café , 2 mì Ý và 2 ly kem dâu.
-Dạ ? Café ròi còn kem nữa ạ?-pé ngạc nhiên.
-Có gì ko hả cô em ?-một tên nói ròi cười đểu giả nhìn pé.
-Dạ, ko có gì , xin chờ một lát ạ.
-Cô em xinh ghê nha.-một tên nói và vươn tay ra , vừa lúc đó, Sang đi ngang qua và nắm lấy cánh tay đang vươn tới người pé.
-Dạ, quý khách cần gì ko ạ ?-Sang cười , ngọt xớt nhưng ánh mắt lại vô cùng ……ác độc và hàm ý “đứa-nào-dám-động-tới-cô-ấy-?”
-Ko-tên kia rút tay lại và tái mặt-kêu ròi.
-Vâng, xin chờ giây lát ạ!
-Cảm ơn hen!-pé thì thầm.
-Vệ sĩ mà!-Sang thì thầm lại và áp sát vào mặt pé( cố ý hay vô tình đây nhỉ ?)
Ròi cả hai tản đi hai hướng khác nhau.
………..
“Xoẹt!”-một dòng điện phóng ra từ một ánh mắt đầy sát khí…”ghen”.
-Vương, coi chừng cái dĩa mì.-Tuấn lại hét lên.
-Hả ?À, ừ!-hắn giật mình nhìn xuống dĩa mì đang ở tình trạng “quá tải”.
-Tập trung tí đi!-Tuấn nói và cầm lấy dĩa mì vừa được thoát khỏi tình trạng “quá tải” đi ra bên ngoài.
….
-Chúc quý khách ngon miệng!-pé nói , đặt những đồ được gọi xuống bàn của 4 tên con trai đó và bước đi.
-Eh, chuẩn bị xong chưa mày ?-một tên thầm thì.
-Ok.
-Uh.Lấy hơi đi mày.
-Uh.1..2…3…Go!

-Á Á Á Á Á…..
-Gì thế ạ ?-pé vừa quay đi , đã phải quay lại.Và hầu hết mọi người trong quán cũng quay lại nhìn.
-Quán xá làm ăn gì lạ thế ?-một tên trong 4 đứa con trai hét, khuôn mặt tái mét.-Trong đồ ăn có gián kìa.!
-Cái gì ?
-Có nhầm ko thế?
Lập tức, sao tiếng nói đó là vô vàn tiếng xầm xì vang lên trong quán.Mọi người đều đứng dậy khỏi ghế và tiếng xầm xì một ngày lớn hơn.

rimikio
26-01-2009, 06:48 AM
mồng 1 , tg mới vík xong được mấy dòng ^_^ pót lấy hên !
Hông pót chéc năm nay lười pót lắm ( hơi mê tin nhỉ ?)
Chúc mừng năm mới pà kon, chúc pà kon an khang , thịnh vượng, mạnh khỏe, có nhìu tiền +1 tình ^_^
---------------------
-Á Á Á Á Á…..
-Gì thế ạ ?-pé vừa quay đi , đã phải quay lại.Và hầu hết mọi người trong quán cũng quay lại nhìn.
-Quán xá làm ăn gì lạ thế ?-một tên trong 4 đứa con trai hét, khuôn mặt tái mét.-Trong đồ ăn có gián kìa.!
-Cái gì ?
-Có nhầm ko thế?
Lập tức, sao tiếng nói đó là vô vàn tiếng xầm xì vang lên trong quán.Mọi người đều đứng dậy khỏi ghế và tiếng xầm xì một ngày lớn hơn.
“Xoẹt “
-Dạ , quý khách…-pé nói và cảm thấy có cái gì đó vụt qua trước mắt nhưng ko kịp thấy gì.
-Cô nhìn kìa !-một tên con trai chỉ vào dĩa mì.
-Dạ đó là dĩa mì chứ có gì đâu ạ.-Sang nói, nhìn chằm chằm vào bọn con trai đó-Ko có gián ạ.
-Không thể nào.!-tên con trai vừa nói hét lên-Tao vừa thấy nó mà.
-Bọn đó là bọn nào thế?
-Cái lũ điên.
-4 đứa đó bị gì thế?
Tiếng xì xầm vang lên còn to hơn hồi nãy. Mặt 4 đứa con trai tái mét , ko nói gì , xô ghế bỏ ra ngoài.Mọi người ngồi lại chỗ của mình tiếp tục “ măm măm “.
-Dọn dẹp thôi Vũ ơi!-Sang nói và nhấc lấy dĩa mì lên bằng tay trái.Dường như bên tay phải của cậu ấy có gì đó.
Chợt pé mỉm cười nhìn Sang.
-Mặt tớ có gì à ?-Sang hỏi và sờ mặt mình.
-Ko –pé ko nhìn Sang nữa và giúp cậu ấy dọn dẹp.
-Chứ sao lại nhìn tớ như thế ?
-Vì cậu dễ thương lắm.-pé mỉm cười và bước vào bếp.Để lại Sang đứng giữa quán , sững như tượng, mặt Sang đỏ hồng lên và Sang nở một nụ cười , ko biết nó mang ý nghĩa gì nữa.
….Buổi trưa….
Mọi người dọn dẹp để chuẩn bị cho buổi chiều và ăn trưa.
-Eh, Sang, chiều này cậu vào bếp thay cho Vương nha ?-Tuấn đập vào vai Sang nói.
-Sao ?-Sang ngạc nhiên.
-À, Vương bảo cậu ấy muốn đổi chỗ.
-Vương à ?
-Uh.Đổi nhé.
-Tớ ko muốn,đổi người khác đi.
-Trong lớp chỉ có vài người là nấu được món mì Ý thôi nên mới phải đổi cậu đấy chứ.
-Có vài người vậy nói người thứ “vài” đó đi đi.-Sang nói , có vẻ ko vừa ý.
-Vậy thôi, tớ đổi L.Vũ đi vậy.-Tuấn nói và rảo bước qua chỗ pé đang đứng-bên cạnh hắn và bọn Q.Minh.
-Khoan.Đừng đổi L.Vũ.-Sang vội vã níu tay Tuấn lại.
-Chứ đổi ai ?
-Ok, tớ làm.-Sang nói và nhìn về phía pé đang cười tươi chuyện trò bên hắn, mắt Sang buồn một cách kì lạ.

Buổi chiều….

-Ơ , sao cậu lại làm bồi bàn ?-mắt pé mở to , long lanh trước mặy hắn đang cầm cái khay và hiên ngang đứng trước mặt pé.

-Đổi người !-hắn cười, tự tin , giơ tay chỉ vào trong bếp – nơi Sang đang đứng quấn tạp dề.- Sang thay tớ.

-Ơ, sao lại thế ?Sang có biết nấu ăn đâu ? –mắt pé mở to hơn.

-Cậu ấy ko bík ai biết ? –hắn hững hờ.

-Ơ..

-Ơ gì ?-hắn đập cái khay nhẹ lên đầu tóc nâu đỏ bồng bềnh của pé –Làm việc đi, tới giờ rồi !

-Vũ, Vương! Ra đây mau !- nhỏ Hương hét lên từ ngoài cửa .

-Ok ok !-hắn và pé đồng thanh và tất tả chạy ra .

Sau đó là h` làm việc vô cùng vất vả của tất cả, pé cũng chả còn sức đâu để mà để ý đến chuyện hắn và Sang đổi chỗ.

-----
mai pót típ ! Hơi ít , mọi người thông cảm !

rimikio
31-01-2009, 10:47 PM
ko , ở nhà ngủ hoài à ^_^ nhưng vừa chia tay thèn C nên bùn chả làm được gì cả:D
----------------------
Buổi chiều là lúc các “phụ huynh đáng kính” tới lễ hội để tham dự và trường mở cổng cho ai muốn vào thì vào, và hậu quả thì….khỏi nói chắc ai cũng biết.Lượng khách đổ vào sân trường tăng vọt và khối lượng công việc cũng tăng cái vèo.
Quán café của pé và hắn cũng ko ngoại lệ. Pé và hắn làm bồi bàn nên khổ hơn, chạy tất tả, đổ mồ hôi nhưng vẫn ko kịp.Pé cũng chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ đến chuyện của hắn và Sang lại đổi chỗ như thế. Hắn thì vui vì được làm việc với pé nên hắn hay nhìn lén qua chỗ pé và cười mỉm một mình( đại loại là như thèn điên cười một mình).
…….

-Hello ,Saki của mm ơi !-giữa chốn hỗn độn, một giọng nói thanh thanh vang lên làm cả quán phải quay ra nhìn.
-Ơ….mm !-pé quay đầu lại và nhìn thấy mm Camel đang mỉm cười vẫy vẫy pé.Hôm nay, mm mặc áo caro và váy đen ôm , herher, trông đẹp mê hồn;pp Ar thì vẫn như thế thôi ( đàn ông đứng tuổi thì còn mặc gì nhìu nữa cơ chứ :D mặc dù, trông pp chả khác gì thanh niên)-Ơ , cả pp nữa !

-Làm việc cực quá ha ?-mm Camel nói và đi về chiếc bàn trống ko xa chỗ pé đứng.-bộ đồ này đẹp ghê ha ?

-Vâng.-pé đáp lại hững hờ và bước lại chỗ đó.

-Con mặc cái gì cũng đẹp cả Saki nhỉ ?.-pp Ar nói và nhìn quanh quán.

-Vâng!-pé đáp lại hững hờ và bước đi.-con làm việc tiếp đây ạ !

-Con bé lúc nào cũng im lìm , giờ thấy nó vui thế này mình cũng vui anh nhỉ ?- mm Camel nói.

-Ừ,mà cái thằng hôm trước có học chung lớp ko nhỉ ?

-Ấy, con rể mà anh nói gì lạ thế ? –mm Camel cười toe và nhìn quanh quán, bất chợt thấy hắn đang đứng bên bé gần bếp, mm reo lên như trẻ con-Ấy ấy, kia kia.Chỗ Saki đứng ấy.Cái thằng tóc nâu ý.

-Đẹp trai nhỉ? Y như anh hồi còn trẻ em ạ.

-Ối , cái anh này, tự cao quá hén ?

-Thì anh đẹp thật mà!

-Sue ơi ! –một giọng nói vang lên, làm cả quán phải quay lại nhìn tập hai.

-Ơ, dì ,pp !-lần này chắc mọi người cũng đoán được là ai chứ nhỉ ?Đương nhiên, là hắn kêu lên.

-Tới thăm con nè, làm việc cực lắm nhỉ ?-dì Rae mỉm cười.

-Vâg, pp và dì vào đây đi ạ.-hắn nói và lại gần bàn pp, mm pé .Chả biết là cố ý hay cố tình nữa.( Mà cố gì cũng giống nhau)

-Ơ, Rae.Khỏe chứ ?-mm Camel reo lên.

-Ơ, Camel, tớ khỏe.Hi, đi mà ko kêu tớ nhá! –hai người mẹ nói chuyện cứ như thanh niên nói chuyện với nhau ý.

-Hì, mình đi với anh Ar mà.À, nhân tiện, giới thiệu luôn, đây là anh Ar.

-À, còn đây là anh Rani.

-Chào !-hai ông bố đồng thanh.

-Ơ, Ar !

-Ơ, Rani!

-Ủa, hai người quen nhau sao ?-pé ở đâu xuất hiện ra .

-Còn hơn cả quen nữa kia !-hai ông pố đồng thanh.

-Ơ , thế là sao ?-hắn ngạc nhiên.Cũng ko thể tránh khỏi , pé cũng đang mắt chữ O mồm chữ A !

-Vũ, Vương!-nhỏ Hương đi lại gần và cúi chào các phụ huynh-tớ biết là khó nhưng h` quán đang bận, các cậu có thể tập trung một chút được ko? Cháu xin lỗi ạ !

-Hai con làm việc đi, chúng ta đi quanh rồi tí quay lại cũng được-mm Camel mỉm cười và khoác áo vào.-Chúng ta đi thôi, Ar !

Cả bốn người đều đi ra khỏi quán , pp của hắn và pé nhìn nhau có vẻ rất khó chịu.

-Làm việc thôi, tí nữa rồi gặp họ hỏi sau !-hắn nói và mỉm cười. Dường như, với pé, nụ cười đó đủ làm pé yên lòng nên pé cũng cười lại và cả hai tiếp tục chạy quanh quán.

“ Có được người để yêu thương và làm mình cảm thấy yên tâm hơn thật tốt !Lâu nay mình chả nhận ra, nhưng không phải quá muộn, mình trân trọng tình cảm này! ” –đó là tất cả những gì pé nghĩ khi nhìn nụ cười của hắn.

……….
5h30pm cùng ngày. Sân trường không còn đông đúc nữa.

-Alo ALo THƯA TẤT CẢ CÁC PHỤ HUYNH ĐÁNG KÍNH CỦA CHÚNG TA, TẤT CẢ HỌC SINH CỦA HỌC VIỆN CÙNG CÁC VỊ KHÁCH ĐANG Ở TRONG HỌC VIỆN, BÂY GIỜ LÀ 5H30 CHIỀU, TRỜI NGÀY CÀNG LẠNH NÊN MONG MỌI NGƯỜI CHÚ Ý ĐẾN SỨC KHỎE.CHẾT, XIN LỖI, TỐI NÓI LUNG TUNG QUÁ ! BÂY GIỜ LÀ LÚC TẤT CẢ CÁC CỬA HÀNG CỦA TẤT CẢ CÁC NHÓM LỚP ĐÓNG CỬA VÀ CHUẨN BỊ CHO NGÀY HỘI THAO VÀO NGÀY MAI.CÁC NHÓM LỚP HÃY MAU CHÓNG DỌN DẸP VÀ CHÚC CÁC QUÝ PHỤ HUYNH CÙNG CÁC VỊ KHÁCH CÓ MỘT BUỔI TỐI TỐT LÀNH VÀ ĐỪNG QUÊN ĐẾN XEM HỘI THAO VÀO NGÀY MAI!CHÂN THÀNH CẢM ƠN !

Giọng phát thanh viên đọc đều đều vang lên cùng với tiếng nói cười lan tỏa khắp nơi tạo thành thứ âm thanh hỗn độn. Chỉ vài phút sau, sân trường cũng vắng bong người chỉ còn lại các học viên đang thu dọn đồ đạc.

…Ở trong quán của lớp pé và hắn.

-Saki !

-Sue!

Hai tiếng gọi tên pé và hắn vang lên cùng lúc và bởi hai ông bố hằm hằm nhìn nhau.

-Saki ! Dọn dẹp, thay đồ xong về thẳng nhà nghe chưa ? Bố gọi xe cho con rồi đấy ! Không được đi đâu, hiểu không hả ?

-Ơ, dạ !- pé chả hiểu lý do nhưng nhìn vẻ mặt chả vui vẻ gì của pp vẫn dạ.

-Sue ! Con cũng thế nghe ko ? Về thẳng nhà , chúng ta có chuyện cần nói với con !

Hắn chỉ gật đầu và chào pp pé sau đó đi thẳng vào bếp. Pé chào pp hắn rồi cũng đi vào bếp luôn. Hai ông bố chả nói gì chỉ chào những đứa bạn của pé và hắn đang ở trong quán rồi đi về, chả nói với nhau câu gì mặc cho cả hai bà mẹ đang tíu tít cười đùa.

….Trong bếp.

-Lôi Vũ ơi ! Cậu về bằng oto à ?- Sang chạy xồng xộc đến bên bé ngay khi bé bước vào bếp.

-Ừ! –pé hững hờ , đáp lại câu hỏi của Sang nhưng lại nhìn hắn. Ánh mắt pé buồn.Buồn vì gì ?
Sang hình như cũng thấy được nỗi buồn nhẹ nhàng đó nên cũng không nói gì nữa, gì im lặng dọn dẹp.

-Ngân ơi, lại đây tớ hỏi tí được không ?

-Gì thế Vũ , có chuyện gì à ? Dọn sắp xong rồi, cậu muốn thì về cũng được, có xe đợi mà !

-Không sao. Tớ hỏi cái này được không ?

-Uh, có chuyện gì thế ?

-Hứa, không nói với ai, nói ra tớ sẽ giết cậu ! Ok ?

-Ok, mà chuyện gì nghiêm trọng thế ?

-Uhm…ờ…tớ muốn hỏi cậu, khi nhìn thấy người mình thích buồn mà mình cũng buồn theo là sao ?

-Cái gì ? Có thật là cậu không biết không ?

-Biết thì hỏi làm gì !

-Ôi giời ơi, đó chỉ là chuyện tự nhiên thôi mà.Yêu thương một người là thế đó ! Chả cần bận tâm làm gì, đó chỉ là minh chứng cho việc mình yêu người đó, thế thôi!

-Có chắc không ?

-Không.

-Sặc.

-Nhưng trong mấy quyển sách tớ đọc nói thế đấy, mà tớ cũng thấy đúng cơ.Nhìn Vương buồn cái Vũ buồn theo kìa ! –nói rồi nhỏ Ngân cười phá lên, trong khi bé lại đang đỏ mặt.

-Cái cậu này…-pé hươ tay đập vào vai nhỏ Ngân.

-Vũ ơi, về thôi !-hắn đột ngột tiến lại gần và kéo tay bé đi.Chả biết hắn thay đồ tự lúc nào ?
-Khoan, từ từ đã!

-Từ từ gì ?Không nghe hai ông pố lệnh à ?-hắn nói và kéo pé xềnh xệch xuống cầu thang.

-Khoan!Stopppp !-pé nói và chộp vào thành cầu thang làm hắn cũng đứng lại theo.

-Sao ?Quên gì à ?

-Tớ chưa thay đồ mà !- pé đỏ mặt chỉ vào bộ đồ loli đang mặc trên người.

-Ơ, xin lỗi, tớ quên mất!-hắn vội vàng buông tay, mặt hắn đỏ lên –Tớ chờ ngoài này, xin lỗi !

-Không sao, tớ vào trong thay đồ đây !


10’ sau.Pé bước ra với bộ dạng tẩy trang hoàn toàn, mặc bộ đồng phục trường , mái tóc nâu đỏ vẫn xõa dài mặc dù đã ngắn hơn lúc trước sau vụ bị đánh.

-Cậu với tớ đi riêng mà !- pé nói lại gần chỗ hắn .

-Uh, nhưng ra tới cổng đã chứ, không muốn đi với tớ à ?

-Hì, đương nhiên là muốn rồi !-pé cười và vòng tay ôm lấy tay hắn.

------------
chap này xong chắc cũng lâu lắm mới pót lại cơ ^_^ nhưng sẽ cố gắng pót sớm :D
tính từ bây giờ, truyện này sẽ được dành tặng cho tất cả các mems HHT và dành tặng Buji, ss Bu, Quỷ con iu iu của Ena !!!!

rimikio
17-02-2009, 01:29 AM
chậc, dạo này vô năm học ròi, cấm onl nên......
sr pà kon nhìu nhìu
------------------------------------
Tối đó .Tại nhà pé.

-Con về ròi ạ !-pé bước vào nhà , mệt mỏi , vứt giày vào tủ ròi lò mò lên phòng .

-Saki, lại đây đi, pp có chuyện cần nói !- pp pé gọi giật pé lại , mắt ông có cái gì đó khó diễn tả thành lời, ông chỉ vào cái ghế bành trước mặt , ra hiệu cho pé ngồi xuống đó.

-Con mệt pp à ! -pé nói và dợm bước đi.

-SAKI ! Con chưa đủ 18t đâu ! -pp pé lớn tiếng và nhìn pé, đầy vẻ giận dữ.

-Ok, có chuyện gì ko ạ ? -pé thờ thẫn bước lại và ngồi vào ghế.

-pp hỏi con , nói thật , nghe ko ?

-Vâng.

-Con đang cặp với thèn nhỏ tóc nâu đó à ?

-Ai ạ ?

-Là thằng tên Thiên Thiên gì đó, hôm trước tới đón con ấy !

-À, là Thiên Vương ạ.Như thế thì có sao ko ạ ? Con còn vài tháng nữa là đủ 18t mà pp.

-pp biết nhưng....

-Nhưng sao ạ ? Cậu ấy tốt bụng, đẹp trai , học giỏi .pp ko đồng ý ư ?

-ko nhưng....-pp pé nhìn pé , rồi nhìn vào cốc cafe nóng hổi trước mặt.Bâng khuâng một điều gì đó.

-Nhưng sao ạ ? -pé nhìn pp, lộ rõ ý ko kiên nhẫn.

-Con có biết nó là ai ko ?-pp pé nhìn sâu vào mắt pé. Đôi mắt bùn.

-Con biết.Cậu ấy là Lâm Thiên Vương .

-Ko, ko chỉ có thế.-pp pé chậm rãi lắc đầu.

-Còn gì nữa ạ ?

-Thiên Vương là .....

-Sao ạ ?

-Thiên Vương là anh trai con. Là anh trai con.

-Gì cơ ? "Choang"- hai giọng nói cùng vang lên một lần và kèm theo đó là tiếng ly tách đổ vỡ tung tóe trên tấm thảm bông dài mịn mượt.

Là mm pé.

-Ar, anh nói gì thế ? -mm pé chạy lại bên pp pé, lay mạnh bờ vai vững chãi của pp Ar -Sao lại thế ?

-Không .Không thế như thế được.-pé hét lên.

-Là sự thật con ạ ! pp rất tiếc vì chuyện này .Nhưng Thiên Vương là anh cùng cha khác mẹ của con.Anh xin lỗi Camel.

-Không thế như thế được ! - pé lại hét lên thêm lần nữa, úp mặt vào gối.

-Sao lại có thế như thế được ?-mm pé nói và khuỵu xuống ghế.

-Mười tám năm trước, anh đã gây ra lỗi lầm này chỉ trước một tuần anh kết hôn với em, Camel à ! Anh có lỗi với em với con nhưng thật lòng anh chỉ yêu mình em thôi.Em còn nhớ Mariana ko, đó chính là mẹ của Thiên Vương đấy.Và sau khi chúng ta kết hôn, cô ấy cũng kết hôn chỉ sau 1 tháng. Anh cứ nghĩ sẽ không có chuyện gì xảy ra nhưng rồi.....khi cô ấy lâm chung, anh nhận được một bức thư rằng con trai cô ấy chính là con anh.Lúc đó anh cứ nghĩ cô ấy nói đùa nhưng rồi ,cô ấy khẳng định như thế vì cô ấy sinh con chỉ sau 8 tháng kết hôn và bây giờ , tận mắt nhìn thấy T.Vương, anh mới biết . Thằng bé có đôi mắt rất giống anh và giống cả Saki nữa.

-Không, con không tin. Không thế như thế được ! -pé nói và ôm cặp táp và áo chạy thẳng lên phòng.
Trong khóe mắt của pé , có nước.

gooddythin_nd1996
17-02-2009, 07:25 AM
hức, tg ơi ko thể như thế được,
sao lại có thể để Thiên Vương là anh trai của Lôi Vũ chứ.
Tớ thấy Sang ko hợp với Vũ đâu, bạn có thể edit lại cháp vừa rồi được ko???
>>>> Buồn lắm ý, sửa lại đi, đợi cháp mới!

rimikio
26-02-2009, 02:28 AM
đây nè One ^^
đang cảm nên vík có sai sót mong mọi ng` thông cảm nha ^^

------------------
Cùng lúc đó, tại nhà hắn.

-Sue, con về rồi à ? -dì Rae đón hắn ngay từ ngoài ngõ .
Hắn tuyệt nhiên không đáp lại một lời , hững hờ cúi đầu chào dì Rae và dắt con xe vô thẳng nhà .

-Đóng cửa giúp tôi, quản gia !- dì Rae quay lại nói với ông quản gia đang đứng sát bên cạnh và đi theo hắn- pp đang chờ con đí Sue !

Đến lúc này , hắn mới mở miệng ra và đáp lại một câu..mà không chỉ một từ thôi : "Vâng !".Hắn hững hờ, lạnh lùng như thế đã làm dì Rae buồn.Không biết hắn có biết dì Rae nhìn theo hắn khi hắn bước vào nhà, một ánh mắt buồn thăm thẳm.

-Sue!Con có thể nói chuyện với pp một lúc ko ?-pp hắn đang thong thả nhấm nháp ....trà lúc mạch trong bếp.Không buồn nhìn hắn một cái.

-Vâng.-hắn đáp lại và đi về phía bàn ăn, ngồi xuống cái ghế đối diện pp hắn.

-Uống trà không ?-pp nhìn hắn và chỉ vào cái cốc lúa mạch.

-Không ạ.

-"Cạch"-pp hắn đặt cái cốc xuống bàn và đan tay dưới cằm nhìn hắn-Con lúc nào cũng thế!Chúng ta vào chuyện chính luôn nhé ?

-Vâng.

-Con đang quen với con bé Lôi Vũ đó phải không ?

-Đừng có gọi bạn gái con là con bé đó.-hắn nhìn pp hắn đầy đe dọa.

-Oh, xin lỗi nhưng ba có thế xen vào chuyện này được không ?

-Ba giỡn à ?- hắn cau mày nhìn pp hắn đang mỉm cười nhẹ nhàng ở đối diện.

-Không-pp hắn lắc đầu- ba không giỡn!

-Từ xưa đến nay ba có bao giờ lo cho con đâu ?Sao giờ lại xía vô chuyện này ?

-Tại con không bík ba lo cho con đến dường nào thôi .

-.......-hắn im lặng , cúi đầu nhìn xuống mặt bàn láng coóng.

-Ba nghĩ con không nên yêu con bé đó..à xin lỗi ...con không nên yêu Lôi Vũ.

-Lý do ?- hắn ngẩng mặt lên nhìn pp .pp hắn không còn đùa cợt nữa, mà là thật,Hắn biết rõ pp hắn hơn bất cứ ai .

-Ba nghĩ con không nên biết.

-Lý do ? -Con yêu cô ấy, chả có gì cản được cả.

-Nếu ba nói cha của người yêu của con là kẻ giết mẹ con thì con nghĩ sao ?

-...SAO ?-hắn trợn tròn mắt, như không thể tin được vào tai mình.

-Nếu ba nói cha của người yêu của con là kẻ giết mẹ con thì con nghĩ sao ?-pp hắn lặp lại

-Ý ba là ......là....

-Dù không muốn nhưng đó là sự thật, con yêu ạ !-pp hắn nhìn hắn và khẽ lắc đầu.

-Không...không thể như thế được.Mẹ con đâu thể nào quen với pp của cô ấy.

-Đó là sự thật !Ba cũng không thể tin được nhưng....Đó -là -sự- thật !

-Không phải ! KHÔNG PHẢI !-hắn hét lên , đứng bật dậy và nhìn pp hắn trừng trừng.

-Cha của Lôi Vũ-Ar- là người yêu cũ của mẹ con trước khi mẹ con kết hôn với ba.Và ông ấy cũng là bạn của ba.Lúc còn học Đại học , ba đã thik mẹ con nhưng mẹ con lại thik ông ấy, vì tình bạn , ba rút lui và cứ nghĩ hai người đó sẽ bên nhau, mãi mãi.Nhưng rồi, ông ấy kết hôn với người khác, cũng là một người bạn của ba , Camel,trong ngày họ kết hôn, ba đã tìm thấy mẹ con dưới mưa, trong khu vườn hoa cẩm tú cầu .Và lúc ấy, chả bík vì sao , chắc lo trời xui khiến, ba đã cầu hôn mẹ con và ba cũng chẳng hi vọng mẹ con sẽ đồng ý nhưng , mọi chuyện không như ba tưởng .Mẹ con đã đồng ý và đêm đó, chúng ta đã vượt qua giới hạn. Chúng ta kết hôn chỉ vài ngày sau lế kết hôn của ông ây và Camel.

-Và con ra đời ?- hắn hỏi theo kiêu khiêu khích.

-Đương nhiên.Con là báu vật của chúng ta.Khi mang thai con, mẹ con đã rất hạnh phúc và ba cũng thế.Nhưng rồi, mẹ con đã ra đi ngay sau khi con tròn một tuổi.

-Láo toét!

-Sue, con bất lịch sự lắm đấy !-pp hắn hét hắn và cúi mặt nhìn xuống cốc trà lúa mạch.

-Con xin lỗi !

-Chính tại vườn hoa cẩm tú cầu tím biếc đó, ba đã tìm thấy mẹ con.Nằm yên .Lặng lẽ.Giữa bạt ngàn hoa tím biếc.Mẹ con nằm yên như đang ngủ.Một giấc ngủ mãi mãi yên bình.Và trog tay mẹ con là bức thư gửi cho ba.Bức thư nói rằng, mẹ con đã tuyệt vọng khi biết cha của Lôi Vũ đã phản bội mẹ con, mẹ con đã rất muốn chết nhưng mẹ con không thể vì ba đã ngăn cản mẹ con.Mẹ con yêu ba nhưng vẫn không quên ông ấy.Và .....

-Mẹ tự sát ?

-Đúng thế !

pp hắn đáp và vẫn nhìn vào cốc trà không gợn chút nào.Yên lặng............................

-Không thế như thế được!Bác Ar không thể là kẻ gián tiếp giết mẹ con được!Ba nói láo !Ba nói láo !Ba nói láo !

-Sue!Con bình tĩnh đi !

-KOOOOOO ! BA NÓI LÁO !
Hắn hét lên và chạy như điên lên phòng.

-Có chuyện gì mà Sue hét lên thế anh ?-dì Rae ở đâu xuất hiện và lại gần pp hắn.

-......

-Có chuyện gì à ?

-Xin lỗi em , Rae!

-......

-Em rất yêu quý chị Mariana, chị ấy là người rất tốt và em cũng yêu anh.

-Anh biết.Vì thế nên em mới chấp nhận lấy anh.

-Vâg.Cho dù , với anh em chỉ là cái bóng nhưng em vẫn hạnh phúc vì đựoc bên anh.

-Anh cũng thế.Anh yêu em, Rae.

pp hắn nói và ôm chầm lấy dì Rae.Cố che đi những giọt nước mẳt thầm lặng.

-Sue và Lôi Vũ rất hợp nhau anh à, em nghĩ nên để hai đứa bên nhau, xóa đi moị lỗi lầm ngày xưa tốt hơn là cứ trói buộc như thế anh à.

-Anh biết nhưng nếu không làm thế, anh tin , Ar cũng sẽ chả để yên đâu.

-Vâg.

rimikio
02-03-2009, 01:21 AM
típ nà , hơi ít , mong mọi ng` thông cảm ^^ trong tuần này sẽ pót típ ^^
----------------
……….11h đêm.
Mưa .
Tầm tã.
Đêm đông lạnh buốt.Gió lạnh len lách khắp mọi nơi.
Hòa trong tiếng mưa là tiếng sấm ì ùng.
Vang đâu đây.Nhẹ nhàng. Bản Pastorale.Ấm áp.
Từ trong căn biệt thự có cửa sổ mở toang.Tấm rèm màu trắng bay phất phơ trong đêm mưa.
Căn phòng ẩn hiện trong ánh đèn hiu hắt của chiếc đèn ngủ .Dường như, chút ánh sáng leo lắt ấy chỉ đủ để rọi rõ khuôn mặt đầm đìa nước mắt của pé.
Pé khóc.Gục mặt vào gối mà khóc.Khóc âm thầm.Nỗi đau âm ỉ đang lớn dần lên.
Ánh sáng trắng nhạt và bản nhạc Pastorale vẫn vang lên từ chiếc phone trắng bên cạnh pé.Nhưng….pé vẫn không cầm máy.
Vì….pé biết…biết rõ ai gọi.Bản nhạc đó chỉ dành cho một người.Một người mà pé yêu thương.Giờ đây…người ấy không còn bên pé.Cả hai không thể bên nhau được nữa.
Định mệnh sao mà nghiệt ngã.
“Khônggggggggggg!-pé hét lên.Âm thanh đau xót vọng vào gối.Giọng pé khàn đục.Pé đã khóc lâu lắm ròi.- Không thể như thế được ! Không thể như thế được !”
Đau xót.Mưa.Cả mùa đông cũng rơi nước mắt xót thương .Nỗi đau quá lớn !

……….Cách đó 4 dãy biệt thự.Mưa giăng trên mái ngói căn biệt thự khác.Cánh cửa sổ cũng mở toang như chờ đón mưa.Tấm màn xah bay nhẹ nhàng trong gió như bàn tay vẫy gọi mưa.
Nhưng không một giọt mưa nào động vào căn phòng đó.
Căn phòng tối đen.
Ánh sáng cửa những thanh sét cũng chỉ đủ để soi rõ hình dáng hắn đang ngồi bó gối trên giường, tay cầm chiếc phone, chờ đợi pé bắt máy.
Nhưng không.Pé vẫn không bắt máy.
Bản nhạc chờ Mylove vẫn vang lên.
Tiếng mưa vẫn rơi đều.
Mái tóc hắn phất phơ.Để lộ đôi mắt đẫm nước.
Khóc trong âm thầm.
Nỗi đau đang đè nặng lên người hắn.Nỗi đau không thể diễn tả bằng lời.

“Vũ à, tớ gọi cho cậu mãi mà không được! Cậu ngủ chưa thế ?Khi nghe được tin nhắn này hãy gọi lại cho tớ nhé..Tớ chờ cậu ! Mãi mãi chờ cậu !”
………Hắn thả chiếc phone xuống giường.Nằm úp mặt vào gối………
Không gian đen tối, lặng lẽ.
“Vũ à, anh yêu em !Mãi mãi là như thế !Anh mãi yêu em !”- hắn thì thầm vào gối và nhắm mắt.Từng giọt nước mắt rơi rơi nhẹ nhàng.

………………………………………….. Mưa vẫn rơi.Gió vẫn thổi.Những tấm màn vẫn phấp phới nhưng bản nhạc không còn vang lên nữa.Cả tiếng khóc cũng không.Một nỗi đau im lặng……………

…..
“Bíp”
“Vũ à, tớ gọi cho cậu mãi mà không được! Cậu ngủ chưa thế ?Khi nghe được tin nhắn này hãy gọi lại cho tớ nhé..Tớ chờ cậu ! Mãi mãi chờ cậu”

“xin lỗi anh !Em không thể !Anh cũng thế !Chúng ta không thể ở bên nhau được anh à !Chúng ta không dành cho nhau !”-pé lặng lẽ thì thầm và nhắm mắt.
Màn đêm buông rủ.Mưa rơi ngày càng nặng hạt.No-en năm bùn.
…….

randoc12
03-03-2009, 03:05 AM
hức hức ! Sao ma 2 người đó khổ thế? Tg ơi, 2 người đó có phải anh em không dzẩy? Gay cấn quá à ! post típ đi mà :(

rimikio
07-03-2009, 05:57 AM
típ đêy nà :D
---------------------
Ánh nắng ban mai lộ ra dần dần sao cơn mưa kéo dài suốt đêm.
Không mưa.Nắng nhẹ.
Bản Pastorale vẫn vang lên nhè nhẹ xuyên không gian.Cứ như là nó chưa bao giờ kết thúc vậy.
Vẫn là vang lên từ căn biệt thư đó.Vẫn cánh cửa sổ mở toang.Vẫn tấm rèm phấp phới trong gió mai.Nhưng pé không còn khóc nữa.

Trên giường.Pé đang ngồi im lặng, nhìn cái phone đang phát ra bản Pastorale. Đôi mắt pé khẽ nhấp nháy.Đôi môi như đang thì thầm điều gì đó không rõ.
“Haizzzzz”pé khẽ thở dài và bấm nút dừng cuộc gọi. Pé biết hắn đang chờ pé, đang chờ pé trả lời.Nhưng pé không trả lời.Không phải là pé không muốn mà có lẽ, như thế này tốt hơn cho cả hai.
Níu kéo rồi một khi hắn biết sự thật, hắn lại đau thêm và pé thì không muốn nhìn thấy hắn đau.Pé sợ.Pé sẽ không thể vượt qua được.Nỗi sợ , nỗi đau cứ lớn dần.
“Tốt nhất là cứ như lúc chưa quen “-pé nói và vuốt nhẹ mái tóc nâu đỏ -“Như thế mình và anh ấy sẽ hạnh phúc hơn”-rồi pé ôm cặp táp cùng áo khoác bước xuống nhà.
Liệu pé làm như thế có tốt cho cả hai thật không ?

-Hi, Saki !-mm Camel cười tươi chào pé khi thấy pé lững thững đi xuống cầu thang-Điều gì khiến con dậy vào lúc này ? Chả phải con ghét dậy sớm hay sao ?

-Vâng, hôm nay con phải đi sớm để làm một vài việc.-pé khẽ cười nhìn mm và ngồi vào bàn ăn- mm không sao chứ ? pp đâu ?

-À, Ar đang ngủ.Mà con nói sao là sao ?

-Chuyện tối qua…ừm…như mm biết đấy….-pé rụt rè và nhìn vào cốc café mm pha sẵn trước mặt.

-Ar yêu mm thật lòng, đó là sự thật.Yêu thì chúng ta phải tha thứ chứ , đúng không con ? Chuyện quá khứ đã qua rồi.Nhớ làm gì ? Huống chi T.Vương giờ cũng đang hạnh phúc bên ba má của cậu ấy. Còn con, giờ mm chỉ lo cho con mà thôi, Saki à ! Mắt con hơi thâm đấy !

-Con không sao.-pé đáp lại , rắn rỏi và cười.

-Thật không ?

-Vâng.Sự thật mãi mãi là sự thật đúng không mm ?

-Ừ.

-Ước mơ mà mình không thể chạm tay tới thì cứ hãy để đó cho người khác chạm tới.

-Con thật là.! Thôi, ăn đi !- mm xoa đầu pé và mỉm cười nhìn pé táp gọn miếng bánh mì nướng.
------------------
“Số máy này tạm thời không liên lạc được.Xin quý khách vui lòng...bíp..tút tút “
-Sao em ko nghe máy hả Vũ ?Em làm sao thế ?-hắn nhìn cái phone và nhìn ra ngoài cửa sổ. Tấm màn ướt sũng giờ đang dần khô trước gió mai và nắng , dù là nắng đông.Chiếc chuông gió lung lay nhưng không phát ra tiếng kêu nào. Chuông gió im lặng như hắn vậy. Im lặng đầy đau khổ.

“Haizzzzz”-hắn thở dài,mặc áo khoác vào , đóng cửa sổ vả đi ra khỏi phòng.

-Chào con Sue!

-Vâng chào dì, chào pp.

-Con ăn sáng không ?-dì Rae hỏi và hắn lại hững hờ đáp.

-Dạ không.Con đi sớm ạ.

-Có cần tài xế không ?-pp ngước đầu khỏi tờ báo nhìn hắn thăm dò.

-Không ạ.Dì ơi, tí nữa rút giùm con tấm rèm, nó ướt rồi.

-Ok.Đi cẩn thận nha con.

-Vâng.

Hắn dzọt lên xe và phóng khỏi nhà thật nhanh .Rõ ràng, hắn buồn.Buồn lắm !

-Thằng nhỏ vẫn thế.-pp hắn chắp miệng- Em không sao chứ ?

-Không ạ, em quen rồi! Em sẽ cố gắng để nó chấp nhận em.

-Em thật tốt!

--------------
Gió đông luồn lách khắp nơi. Hắn phóng xe trên đường, miệng hơi há ra, dường như là đang hít lấy cái khí trời đông lạnh.Đôi mắt hơi nhíu, vì gió và cũng vì hắn đang cố, cố để không chảy nước mắt khi nghĩ về số phận của hai đứa.

-gió đông thật lạnh! Em ấy đang làm gì thế nhỉ ?Đang chờ mình đón hay là đang ngủ nhỉ ?- hắn tự hỏi, tự trả lời rồi cười một mình.

Điểm đến của hắn là trước cửa nhà pé. Khi hắn đến cũng là lúc, pé bước lên oto. Hắn nhìn thấy pé, miệng há ra thật to định gọi nhưng rồi hắn không thể vì…….bên cạh pé giờ đây , không phải là hắn mà là một người khác- Sang- tình địch của hắn.

Mặt Sang không thể nào tươi hơn, Sang đứng sau chờ bé lên xe và cười nói gì đó với pé.Hắn sững sờ.Hắn không tin vào mắt mình.Đã hẹn là cùng đi học , ai ngờ, pé chọn Sang mà không chờ hắn. Hắn đứng im.Gió lạnh thổi luồn qua tóc hắn.Hắn lạnh.Lạnh vì pé.

Bất chợt.Hắn thấy.Sang đưa mắt nhìn về phía hắn và cười.Cười mỉm chi cọp. Hắn thu nắm đấm đưa dí về phía Sang.Sang chỉ vào trong xe và mỉm cười , bước vào trong xe.

Hắn lặng nhìn mái tóc nâu đỏ của pé qua làn kính xe mà thấy lòng đau nhói.Oto chạy vụt về phía trước, để lại phía sau làn bụi mờ và bị gió lạnh thổi bay trong chốc lát.Hắn vẫn đứng đó.Im lìm.Đôi mắt lim dim.Rồi chợt , hắn vuốt lại mái tóc nâu mềm và quay xe đi về phía khác.Hắn phóng nhanh.Rất nhanh.Cứ như gió lạnh thổi mấy cũng không cản nổi hắn.

“Bộp”một giọt nước mắt lăn và rơi trên áo khoác.

Rồi đây, hắn và pé sẽ ra sao, trong cái cuộc sống đầy rẫy cam go này, trước cái định mệnh nghiệt ngã này ?Sẽ ra sao đây ????

----------
xin mời các bạn đón xem phần tiếp theo vào tuần sau .Chân thành cảm ơn :d hơi ít , mong mọi ng` thông kãm.

rimikio
08-03-2009, 03:05 AM
-Vũ, cậu suy nghĩ cái gì mà thần người ra thế ?-Sang khẽ hỏi khi thấy pé, tay chống cằm,phone thì ì à ì ùng bài"Lovin' you ", mắt nhìn ra xa, xa rất xa.

-........

-Vũ ơi!

-Sao không đuổi theo người ta cơ chứ ?-pé khẽ nói và thở dài.

-Đuổi gì cơ ?Vũ ơi!

-Hả ?À , ừ, không có gì!-pé giật mình và cười xòa rồi lại im lặng.

-Cậu bị sao thế ?Nhìn cậu có vẻ buồn.-Sang lo lắng.

-Tớ không sao.Chỉ là hơi mệt thôi!

-Ừm! Thế tí nữa cậu có tham gia hoạt động gì hông ?

-Không.Tớ chỉ đứng xem thôi.

-Sao thế ?

-Tớ chả thích.Vận động rồi đổ mồ hôi , mệt lắm!

-Cậu hay nhỉ ?

-Hay thế mới có người thích chứ.-pé nói và bật cười to.

-Này- Sang cười và xáp lại gần chỗ pé, rút bật cái phone ra khỏi tay pé và thì thầm- Cậu làm bạn gái tớ nhé ?Tớ chắc chắn tớ yêu cậu hơn tên Vương đó nhiều.

-Lần thứ mấy rồi ?-pé hững hờ.

-Hic, cậu chả xem tớ là bạn!- Sang thút thít và nhích sang bên đầu kia của ghế.

-Tự cậu nghĩ thế đấy nhé!

-Làm bạn gái tớ đi!!

-Tớ sẽ suy nghĩ lại.Tới trường rồi kìa!

Pé vừa dứt lời thì xe cũng dừng lại.Pé bước xuống xe cùng Sang và dường như, mọi ánh mắt đều đổ về phía hai đứa.
Pé thì lạnh lùng đi thẳng vào trường còn Sang thì kè kè theo pé.Với lý do rất ư là đơn giản,Sang là vệ sĩ của pé mà :D
-Này, thấy con kia không ?Bạn trai của Thiên Vương thế mà lại đi chung với Sang.Ghét không chịu được!

-Nhỏ đó bắt cá hai tay à ?

-Nhìn nhỏ dễ thương, hiền lành mà sao lại cặp nhiều người thế ?

Những lời bàn tán xôn xao vang lên khắp nơi khi mọi người trong trường nhìn thấy pé và Sang đi chung.
Pé và Sang chả để ý đến lời bàn tán đó cứ bước đi.Bóng hai đứa khuất sau cầu thang dẫn lên lầu thì hắn cũng phóng xe vào trong trường.
Hắn chả buồn xuống xe mà cứ thế phóng cái vèo vào trong trường.Mọi người nhìn hắn và bàn tán xôn xao cả lên.
Tin đồn lan dần.Pé bắt cá hai tay.Còn hắn thì đang thất tình.
Tình trạng càng ngày càng tội tệ hơn!!!

gooddythin_nd1996
08-03-2009, 02:12 PM
2 người này sao cứ thích tự làm đau nhau nhỉ,
nói toẹt ra 1 lời có phải nhanh hơn ko???
Thôi, fic là do tg sáng tác chứ ko phải do tớ nên cứ post tiếp nhá, đợi cháp mới:so_funny:

rimikio
15-03-2009, 03:30 AM
xin lỗiiiiiiiiiiiiiiii , nhà Ena bị cắt mạng nên Chủ Nhật mới onl, thông cảm thông cảm pà kon nhe :D
Ena là học sinh cuối cấp nên pp mm quản nghiêm lắm :D
------------------------------------------------
-LÔI VŨ ƠIIIIIII ! –vừa nhác thấy bóng bé ở đầu cầu thang, Ngân đã hét lên, giọng phải nói là vang cả dãy lầu.

-Có chuyện gì thế Ngân ?-pé ngạc nhiên hỏi.- Sao hét lên thế ? Có ai bị thương à ?

-Chả có chuyện gì cả !-Ngân đáp lại, tỉnh khô, nhìn Sang chằm chặp theo kiểu”Sao cậu lại đi chung với L.Vũ ?”

-A, Vũ.Thông cảm nhe!-Vũ kia xuất hiện và quàng tay qua cổ nhỏ Ngân- Ngân, cậu ấy….

-Sao ?-pé ngạc nhiên nhìn cái vẻ mặt đểu ơi là đểu của Vũ “nam”.

-À, Ngân, cậu ấy….bị -Vũ “nam” ghé sát tai pé thì thầm-cậu ấy bị điên rồi!

Vừa mới dứt lời, Vũ”nam”đã phá lên cười và nhận ngay một cú huých chỏ như trời giáng của nhỏ Ngân.

-Nói ai điên hả ?

-Không, đâu có đâu!-Vũ “nam”tỉnh queo.

-Láo toét!

-Thôi mà !-Vũ”nam” cười toe toét –thôi, thằng Tuấn gọi tớ, tớ đi đây.-rồi chạy vụt.

-Đứng lại! Đứng lại đó!-nhỏ Ngân vừa hét vừa chạy theo.Vũ “nam” và nhỏ Ngân chạy lung tung cả dãy lầu.

“Hai người họ hạnh phúc thật !”-pé nói nhỏ, dường như là nói với chính mình.”Ước gì…”

-Vũ ơi, nhỏ Hà gọi kìa!-Sang cắt đứa dòng suy nghĩ của pé và chỉ tay vào quán.

Quán vắng tanh.(vì hôm nay là ngày hoạt động ngoài trời mà.)Có vài nam và vài nữ đang lôi từ trong những cái túi giấy màu hồng và xanh ra những bộ đồ thể thao giống hệt nhau chỉ khác màu. Caí Anh đang vắt vẻo trên bàn , ngồi bên cạnh là Q.Minh với cái laptop và cái phone trên tai( lớp trưởng và “phu nhân” lớp trưởng đúng là sướng thật!! ) .Nhỏ Anh nhìn thấy pé và vẫy vẫy tay ra hiệu.

-Có chuyện gì thể Hà ?-pé hỏi , lại ngạc nhiên.

-À, nhờ cậu đem cái này qua bên phòng thay đồ bên kia , mấy đứa đang chờ bên đó và nhân tiện cậu cũng lấy luôn một bộ để thay đi nha.-nhỏ cười và đưa cho pé chồng quần áo cao tới đầu.-tớ và Minh phải thống kê lại chút!Làm phiền cậu nhe!

-Không sao!-pé đón lấy chồng quần áo.

-À, còn Vương, cậu….-nhỏ Anh nói tiếp và nhìn sang bên cạnh pé.Nhỏ cứ ngỡ người đi cùng với pé là hắn nhưng mọi chuyện không như thế.NhoẢnh tròn mắt ngạc nhiên-sao lại là Sang ?Vương đâu ?

-À, cậu ấy….-pé trả lời

-Minh ơi! –chợt có tiếng gọi Q.Minh ngắt lời pé.Là hắn. Trông vô cùng đẹp giai trong 1 màu đen ( mặc dù đồng phục trường có cả hai màu đen trắng nhưng hôm nay hắn chơi luôn một cái áo somi đen và áo khoác đen.).

Nhìn thấy pé , thấy chồng quần áo , thấy Sang , hắn lại gần và giơ tay ra đỡ lấy chồng quần áo trên tay pé và nhìn Sang vẻ trách móc” Sao thấy cô ấy thế mà cậu hông giúp ?”

Pé thấy hắn đến giật mình và như một phản xạ tự nhiên, pé lùi lại và đẩy chồng quần áo qua cho Sang. Sang gọn nhẹ đỡ lấy.Hắn thấy thế liền rụt tay lại và nhìn pé chằm chằm.

-Chúng ta cần nói chuyện !-hắn nói, giọng có vẻ đau khổ.

-Ơ, xin lỗi.Tớ….-pé ngập ngừng.

-Vũ, cậu ấy muốn nói chuyện kìa!-nhỏ Anh không hiểu chuyện gì nhưng nhìn thái đố, nhỏ đoán hai người đang giận nhau.

-Ơ, ừm, tớ xin lỗi, tớ phải đem đồ qua bên phòng thay đồ.-pé nói và dợm bước.

-Hoàng Lôi Vũ! –hắn nói và nắm lấy tay pé.Đôi tay pé lạnh ngắt, đôi tay hắn cũng lạnh lẽo không kém. –Chúng ta cần nói chuyện!

Đúng lúc đó, pé cảm thấy yên tâm hơn, cảm thấy dễ chịu hơn và cảm thấy trái tim dần nguội lạnh thêm lần nữa lại tan chảy thêm lần nữa. CẢ hai đôi tay đều lạnh nhưng vì sao pé vẫn cảm thấy ấm áp ? Lạnh với lạnh thành nóng chăng ? Liệu sai với sai có thành đúng không ?Giây phút mắt chạm mắt,Một dòng cảm xúc dâng trào.

Pé nhìn hắn.Đôi mắt ươn ướt. Pé rất muốn, rất muốn nói lời yêu hắn trong ngày Noen nhưng giờ đây….. Pé rất muốn dựa vào hắn mà khóc, mà nói hết những gì pé nghĩ nhưng giờ đây…..giờ đây…

Pé giật tay khỏi bàn tay hắn.Cảm giác ấm áp biến mất.

-Xin lỗi !Chúng ta sẽ nói chuyện nhưng không phải bây giờ.-pé nói và đi ra khỏi quán. Để lại hắn, hụt hẫng, nhìn theo bóng pé.

Một cảm giác vô hình trỗi dậy.Khoảng cách giữa hắn và pé ngày càng xa, xa đến không thể tưởng .Và dường như, pé đã vụt ra khỏi tâm với của hắn. Hắn và pé đã chia tay thật sao ? Có đúng là như thế không ?

-Vương, có chuyện gì thế ?Cả hai cãi nhau à ?- nhỏ Anh lo lắng.

-Còn hơn cả cãi nhau!-hắn nói và đi ra khỏi quán.

Một cơn gió thoáng qua, mái tóc hắn phất phơ và đôi mắt hắn, giờ đây, ướt.

--=-=-=-=-=-=-=-=-=--

rimikio
16-03-2009, 02:12 AM
-Alo alo XIN CHÀO MỪNG TOÀN BỘ HỌC VIÊN CỦA HỌC VIỆN VỀ THAM DỰ HỘI THAO CỦA TRƯỜNG.HỘI THAO ĐƯỢC BẮT ĐẦU VÀO LÚC 8H AM VÀ BÂY GIỜ LÀ 7H59 50s CÙNG ĐẾM NÀO 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10.CHÀO MỪNG HỘI THAO LẦN THỨ 25 CỦA HỌC VIỆN SEIKAI.!!!! YÊU CẦU CÁC BẠN IM LẶNG CHO !

-cái thèn phát thanh viên này, ồn quá xá!- M.Vũ nhăn nhăn nhó nhó ngồi thu lu bên cạnh nhỏ Ngân đang ra sức cột lại cái nơ trên đầu.Xung quanh là bạn bè của cả hai lớp.

-Im lặng đi, dù gì cũng là tục lệ mà.-Q.Minh nhắc nhở và nhìn quanh quất.Nhỏ Hà đang ngồi dựa vào Sơn cười nói toe toét.Nhỏ Ngân đã hoàn thành việc buột cái nơ và đang thì thầm gì đó với M.Vũ.Còn nhỏ Anh thì đang ..nhìn quanh như Q.Minh vậy.

-Này, hình như Vương và Vũ cãi nhau hay sao ấy ?-nhỏ Anh chợt hỏi.

-Tớ cũng chả biết!Mà sao chả thấy hai đứa nó nhir ?-Q.Minh nói và bấm điện thoại gọi cho hắn.
Tút tút…

-Gì thế Minh?

-Đang ở đâu thế ?Tập họp về sân trường đi.

-Sân thượng.Tí nữa thi thì kêu chứ giờ tớ muốn ngủ.

-Này, cãi nhau à ?

-Còn hơn cả cãi nhau.

-Là sao ?

-Chả sao cả.

Tút tút…

Hắn đáp hững hờ và tắt máy.

-Cái thèn này thật là!-Q.Minh nhăn mặt và bấm tiếp số của pé.

Tút tút tút….

-Minh à ?Có chuyện gì không ?

-Cậu đang ở đâu thế ?

-Cầu thang tầng 3.

-Cầu thang tầng 3 ?Sao lên đó rồi không lên sân thượng luôn đi.Vương đang ở đó đấy.

-Tớ biết.

-Biết sao còn ở đó.Mà thèn nào đang ở cạnh thế?

-À, là Sang.

-Xuống sân tập hợp ngay!-giọng Minh lộ rõ vẻ bực tức.

-Ok ok.Đừng nóng!

Tút tút…

-Tớ điên mất!Hai cái đứa này sao thế cơ chứ ?-Q.Minh cất di dộng vào túi áo và cằn nhằn.

-Sao thế ?-nhỏ Anh lo lắng.

-Hai đứa nó tránh mặt nhau.Thấy ghét!-Q.Minh cằn nhằn thêm.

-Này , tụi mày có biết gì không ?Anh Vương đã chia tay con nhỏ Lôi Vũ gì gì đó rồi!-tiếng nói từ bên mấy lớp kia vọng qua làm Q.Minh lẫn nhỏ Anh đều giật mình.

-Thật không mày ?Tao nghe hai đứa đó thân lắm mà!

-Hồi sáng đó, con nhỏ đó đi với anh Sang còn anh Vương đi một mình.Con đó kua lúc hai anh toàn là hotboy nhá!!!Ghét!

-Này, không lẽ….-nhỏ Anh thì thầm.

-Không có đâu.Chắc đang giận thôi.-Q.Minh lắc đầu nhưng mặt lộ rõ sự lo lắng.

-Kìa, L.Vũ tới kìa!-nhỏ Anh chỉ ra phía dãy lớp 12.Pé và Sang đang cười nói vui vẻ đi xuống cầu thang.-Không lẽ là thật sao chời ?

-Hỏi L.Vũ khắc rõ.-một giọng nói khác vang lên.Là Ngân. Cả hội đang túm tụm quanh Q.Minh và nhỏ Anh để nhìn pé và Sang.

-Ối, các cậu làm gì thế ?- nhỏ Anh giật mình.

-Nhìn.Nói chuyện.Hỏi hay thế ?-nhỏ Ngân chau mày nhìn nhỏ Anh.-Chuyện của tụi nó có vẻ là lạ sao ấy?Hôm qua còn bình thường mà.

-Vũ Vũ , bên này bên này!- nhỏ Ngân giương tay vẫy vẫy pé.Pé mỉm cười đáp lại và đi lại chỗ đám bạn.

--------------------------

gooddythin_nd1996
17-03-2009, 04:11 PM
càng đọc càng ko thể hiểu nổi tại sao họ lại đau như vậy....đến cả cái mức mắt Vương còn ướt.... thì chắc 2 người này yêu nhau lắm... khổ
Đợi cháp mới ^^

lovingyou_15_17
19-03-2009, 11:46 AM
thực sự thi....
tình tiết thắt gút được đưa vào quá bất ngờ. Nhất là chỗ pp Vũ nói Vương là anh cùng cha khác mẹ của mình. NÓi rõ hơn là khi đưa vào căn cảnh chưa đạt lắm ENa ạ :( Theo YUu thì nên tạo ra một khung cảnh mà trong đo chỉ có người cha và cô con gái mà thội Kể cả Vương cũng vây. Như thế sẽ tạo ra một cái thực cho câu chuyện, và sẽ giúp cho nhân vật trong câu chuyện dễ dàng vượt qua hơn là nói thẳng ra như vây ( dễ gây sock ). Yuu ý kiến zdayj thoi ha :D

rimikio
22-03-2009, 03:37 AM
e hèm tg thật sự chưa thể pót đựoc khi mà bị cấm xài mạng cấm xài máy tính h` đang phải chui rúc trong quán thế này đây :(:(:((:(( bùn chết mất thôi A A A
xin lỗi tất cả tất cả mọi người nha , Ena ko hề cố ý.Chỉ tại một phút sơ ý mà điểm toán 4 nên h` phải chịu phạt.Ức chết mấttttttttttttttttttttt !

rimikio
22-03-2009, 06:49 AM
-Có chuyện gì thế ?-pé hỏi và ngồi thụp xuống bên cạnh nhỏ Ngân.Sang cũng thụp xuống bên cạnh và im lặng nhìn pé.

-Tụi tớ phải hỏi cậu câu đó mới đúng!-nhỏ Ngân nạt pé.

Sững sờ.Pé hỏi lại.

-Gì cơ ?

-Lôi Vũ!Cậu và Vương thế là sao ?-nhỏ Hà hỏi, vẻ mặt lo lắng.Không chỉ riêng nhỏ mà cả bọn đều lộ rõ vẻ lo âu trên mặt.

-Nghe nhỏ Anh nói là hai người lạnh như đá phải không ?Cãi nhau à ?-D.Sơn hỏi.

-Hai người gặp chuyện gì rồi ?Hôm qua còn vui vẻ mà ?- Q.Minh nhìn sâu vào mắt pé.

-Từ từ, các cậu, bĩnh tĩnh, tụi tớ nhìn giống cãi nhau lắm sao ?-pé hươ hươ tay và hỏi lại.

-CÁI GÌ ?CÒN HƠN CẢ CÃI NHAU NỮA ĐẤY!- cả bọn đồng loạt chồm dậy và hét lên, vang cả một góc.Phản ứng mạnh mẽ và quyết liệt này đã làm pé, một người không hề phòng vệ, bật ngửa ra sau.Và, sau 2s pé phịch một phát an phận trên một người....quá ư là vô phước( á , nhầm, có phước) ngay sau lưng.Là Sang.

Tình cảnh lúc này của pé thì....phải nói là vô cùng ngượng.Sang ngồi mặt cúi gằm xuống sát mặt pé, một chân duỗi thẳng còn chân kia thì co lại; pé đang an phận trên chân Sang.Môi của Sang đang dính lấy cái trán dồ của pé.Một điều không muốn đã xảy ra.Sang đang ngồi bình thường, pé ngã ập lên và theo quán tính, mọi chuyện xảy ra như bây giờ đây.Không cố ý nhưng, Sang đang kiss lên trán pé.Tất cả mọi người đều nhìn trân trân vào hai đứa.Toàn sân trường im lặng, sững sờ.

1s 2s 3s 4s 5s và giây thứ 6.Không gian yên lặng vỡ òa.Tiếng nói vang khắp nơi, lan tràn như một làn sóng.Pé cũng giật mình ngồi dậy nhào vào trong lòng của mấy nhỏ Ngân , Hà , Anh.Sang cũng giật mình ngồi thẳng dậy, im lặng nhìn pé.

-Xin ...xin lỗi!Tớ hông cố ý.-pé bối rối, lấy tay xoa xoa trán và dụi đầu vào trong lòng nhỏ Ngân.

-Xin lỗi nha!Do bọn tớ đẩy nên....-Q.Minh cười tỏ ý "không có gì to tát cả".

-Không sao!-Sang cười và trong ánh mắt của Sang nhìn pé, có cái gì đó rất rất khác thường.

-YÊU CẦU TẤT CẢ IM LẶNG.CHỈ LÀ MỘT SỰ CỐ MÀ THÔI.BÂY GIỜ, TÔI XIN THÔNG BÁO NGƯỜI DẪN ĐẦU CUỘC THI QUEEN AND KING.-tiếng phát thanh viên hét vào loa, át hết mọi thứ.Dường như , cuộc thì King & Queen còn có sức hấp dẫn hơn với việc vừa mới xảy ra.Tất cả đều hướng lên nơi phát ra tiếng nói.

Không một ai chú ý rằng, phía bên trên, từ trên sân thượng, một ánh mắt đau xót đang nhìn xuống nơi sự cố vừa xảy ra.Là hắn.Trong gió đông, ánh nắng hiu hắt rọi qua mái tóc nâu của hắn trông càng hiu hắt hơn. Bất chợt, hắn nhíu mày.Có một ánh mắt khác đang hướng về phía hắn.Một ánh mắt lạnh và sắc.Ẩn chứa vẻ căm thù và đắc thắng.Là Sang.Cả sân trường chỉ có mình Sang phát hiện ra hắn.Im lặng.Hắn nằm dài trên sân thượng, khuất sau dãy rào.Hắn biết, giờ đây, hắn phải ganh đua kịch liệt với tình địch mới mong giữ được pé trong tay.Chỉ còn chút xíu nữa là pé vụt khỏi tầm với của hắn.

-QUEEN.DẪN ĐẦU LÀ BẠN HOÀNG LÔI VŨ LỚP 12A1 VỚI 301 PHIẾU.SAU LÀ BẠN TRẦN THIÊN MY LỚP 11A2 VỚI MỘT SỐ PHIẾU KHÔNG CHÊNH LỆCH BAO NHIÊU 293 PHIẾU.THỨ BA LÀ BẠN KIM LỆ LỆ LỚP 11A1 VỚI 250 PHIẾU.KING.DẦN ĐẦU LÀ HOT BOY HỌC VIÊN BẠN LÂM THIÊN VƯƠNG LỚP 12A1 VỚI SỐ PHIẾU RẤT CAO 530 PHIẾU.DƯỜNG NHƯ HỌC VIỆN CHÚNG TA NỮ SINH CHIẾM ĐÔNG ĐẢO LẮM THÌ PHẢI.VỀ SAU LÀ CŨNG LÀ MỘT HOTBOY VỚI SỐ PHIẾU 300 PHIẾU PHẠM HOÀNG SANG LỚP 12A3.ĐỨNG BA CŨNG LÀ MỘT HOTBOY LỚP 11A2 BẠN TRẦN TÁ THIÊN VỚI 270 PHIẾU.CHỈ CÒN ĐÚNG 9H NỮA LÀ HÒM PHIẾU SẼ ĐÓNG.MỌI NGƯỜI HÃY MAU MAU BẦU CHỌN!CÒN BÂY GIỜ, XIN CHÀO MỪNG TẤT CẢ ĐẾN VỚI HỘI THAO LẦN THỨ 15 CỦA HỌC VIỆN SEIKAI CHÚNG TA.MÔN THI ĐẦU TIÊN LÀ ĐIỀN KINH.MỜI TẤT CẢ TẬP HỌP Ở SÂN TẬP CỦA HỌC VIỆN.

-Lôi Vũ, đi đâu thế, sân tập bên này mà ?- nhỏ Ngân kéo pé lại khi thấy pé đi về phía lầu chính với vẻ mặt buồn bực.

-Tớ đi lấy đồ một chút.-pé cười và đi thẳng một hơi.
Tất cả đều nằm ngoài ý muốn của pé.Pé không hề cố ý.Một sự tình cờ ngẫu nhiên.Dù không được nhưng pé vẫn muốn người hôn pé là hắn chứ không phải ai khác.Pé chợt nhận ra, mình yêu hắn biết bao nhiêu.Pé yêu hắn.Thật sự rất yêu.

---------

gooddythin_nd1996
22-03-2009, 06:57 AM
Được bóc tem rồi, sướng quá, kaka :D
Chẹp chẹp..... bất ngờ thật..... ko ngờ trong tình huống đó Sang lại hôn được vào trán của Vũ.... tội cho Vương quá đi mất....
Mà hình như Vũ đi gặp Vương để giải thích thì phải.... đau lòng quá...
Đợi cháp mới nhá ^^

rimikio
26-03-2009, 07:46 AM
-Khoan đã L.Vũ!-Sang chạy theo pé và chộp được tay áo pé khi pé vừa đặt chân lên cầu thang-Cậu không định tham gia hội thao à ?

-Tớ sẽ tham gia khi đến lượt.-pé nói , vẫn cứ bước típ- cậu đừng đi theo tớ nữa.


-Có thật không ?-Sang nghi ngờ.

-Là vệ sĩ không phải kè kè theo tớ lúc tớ làm chuyện riêng chứ?-pé khó chịu.Rõ ràng là pé đang cố tạo ra một khoảng cách với Sang, pé sợ và pé không muốn lại xảy ra “sự cố” một lần nữa-Làm ơn, để tớ một mình !

-Ơ…ừm…ok!-Sang ngạc nhiên rồi gật đầu nhìn pé đi lên trên kia.Cầu thang lên tầng 4.
“Rầm!” Sang đấm mạnh vào tường, khẽ thì thầm :”Sao cô ấy lại ko chọn mình mà chọn thằng đó nhỉ?Khốn kiếp!Rõ ràng là đi tìm hắn…….Không lẽ, lúc nãy cố ấy cũng thấy hắn sao ?” Im lặng, khẽ lắc lắc cái đầu, Sang vuốt mặt và ngửa lên nhìn theo bóng bé.
Không có gì cả.Pé đã không còn ở trong tầm nhìn nữa.Bước khỏi dãy lầu, Sang đi về phía sân tập

=-=
Phía trên kia.Lầu 4.Pé đang nên giày trên sàn đá hoa cương.Tiếng giày “Cộp!Cộp” phá vỡ cái không gian im lặng đến phát sợ.Pé đang đi lên sân thượng.Nhẹ nhàng.Pé đẩy cánh cửa xoay lắp kính mờ dẫn vào sân thượng.

-Ối- pé khẽ rên lên.Gió đông lạnh buốt ào ạt tấp vào mặt pé.Trong một tháng, chỉ 1s, pé cảm thấy hình như có người đang đi bên cạnh nhưng rồi sau 1s nữa pé lại tự phủ nhận rằng:”Chả có gì cả!Chỉ có mình mình điên nên leo lên đây lúc trời đầy gió thế này!À, và cả anh ấy nữa chứ !”Pé khẽ mỉm cười, rảo bước về phía dãy lan can có thể nhìn xuống sân chính.

Trống trơn.Chả có một ai, một bóng người cũng không.Chỉ có chính cái bóng mờ mờ của pé in lên nền đá.Hụt hẫng.Gió vẫn ào ạt tấp vào người pé.Mái tóc nâu đỏ dài tung bay trong gió.

-Đi đâu vậy chời ?-pé ngạc nhiên nhìn quanh quất.Khắp sân thượng rộng thênh thang này chỉ có mình pé và gió và bóng pé.Khống có hắn- Lúc nãy mới thấy đây mà ?Mình có cận đầu, rõ ràng là anh ấy mà. Biến đi đâu nhanh thế ?Định nói vài lời về sự cố lúc nãy và nói cho rõ về chuyện cả hai, thế mà……….! Một ngày xui xẻo! Haizzzzzz!-pé thở dài, thụp xuống, dựa lưng vào lan can.Vuốt vuốt mái tóc màu nâu đỏ.

Pé ngỡ hắn có ở đây.Thì ra khi nãy, không chỉ Sang mà pé cũng thấy hắn trên này.Nhưng pé lại làm ngơ để rồi, giờ gây, đi tìm mà không thấy. Mọi can đảm lúc nãy bị gió cuốn đi cái vèo rồi hay sao ấy ? Im lặng.

Thu hết can đảm để lên đây.Giải quyết mọi chuyện. Biết rằng mình yêu nhưng pé không thể làm gì được. Tình yêu luôn đem lại đau khổ hay sao ấy ? Lúc trước cứ nghĩ cả hai sẽ mãi mãi bên nhau nhưng định mệnh nghiệt ngã khiến cả hai chia lìa.Ước gì….ước gì mọi chuyện chỉ là mơ.Chỉ là một giấc mơ mà khi có một cơn gió thôi qua giấc mơ sẽ đi theo, tan biến. Tan biến vào hư không vĩnh hằng.

Một giai điệu ngân vang phá tan khoảng im lặng. Bài Friend Forever. Là Ngân. Cái chuyện cài nhạc cho từng người đã trở thành sở thích của pé.Mỗi giai điệu là một người. Có lẽ pé cũng nên đổi nhạc chuông cho số của hắn.

-Ngân à ?Có chuyện gì hông ?

-còn hỏi nữa à , xuống đây mau, lớp mình sắp thua rồi!-giọng nhỏ Ngân hét lên giữa vô vàn những âm thanh hỗn độn khác.Là tiếg hò hét.Có cả tiếng của hắn nữa.-mà cậu đang ở đâu thế ?

-Sân thượng dãy chính.Tớ xuống ngay.

-thế nói chuyện với Vương rồi à ?
-Ai ?

-Vương.

-Có thấy đâu ?

-Ủa, Vương cũng từ đó mới vừa xuống đây mà ?Gì kì thế ?

-Không thật mà !

-Thôi bỏ đi !Xuống đây mau.

-Ok !

Pé nói rồi dập máy. Đứng dậy, phủi phủi quần rồi bước về phía cửa xoay.Tấm kính mờ mờ đục đục ảnh pé.Pé đứng lặng nhìn cánh cửa. 5s sau pé “Á!” lên một tiếng thật to.

-Thì ra lúc nãy, mình đẩy cửa lên là lúc anh ấy đẩy cửa xuống.Hèn gì, mình có cái cảm giác là lạ.Oh my god !!!Điên mất thôi !-Pé đập tay vào mặt đánh bốp, lắc lắc đầu rồi chạy ào xuống cầu thang.

=-=
Sân tập.

-Đến rồi đấy à ?- nhỏ Ngân lừ mắt với pé-Có gặp Vương không ?

-Không. Hỏi cậu ấy thì biết.- pé nói, hướng ánh mắt tìm hắn và dừng lại nói hắn đang đứng.

Hắn vẫn cười. Có cái gì đó xao xuyến trong pé.Cả hai chỉ cách nhau có vài bước chân nhưng cứ như là nửa vòng trái đất ý.Có lẽ, pé không nên nhìn lâu nhưng mắt pé lại cứ nhìn.Pé nhận ra pé chả thể rời mắt khỏi hắn đưojc.

Lần đầu tiên, pé nhận ra mắt pé dừng lại ở hắn.Mái tóc nâu hơi vàng vàng phất phơ trong gió, làn da trắng như con gái, nụ cười không vương nỗi buồn của hắn làm pé nhớ.Nhìn lén hắn mà vừa vui vừa buồn.

Chợt, pé mỉm cười.Cười vì gì thì ngay cả pé cũng chả bík.Có lẽ cười cuộc đời sao trái ngang. Nụ cười của pé nhẹ như cơn gió thoảng qua.

Chợt, hắn đưa mắt nhìn về phía pé.Hắn nhìn thấy nụ cười và ánh mắt chất chứa nỗi buồn của pé và cũng cười.Pé giật mình trước nụ cười đó.Nụ cười nhẹ nhưng cứ như đang xoáy sâu vào tâm khảm pé.Cứ như ánh nhìn đó có thể đọc được suy nghĩ của pé vậy.

----------
rảnh sẽ pót típ :D

gooddythin_nd1996
28-03-2009, 02:39 PM
Thế là lại trượt tem, bị bạn sao chổi giành mất T_T
Cuối cùng Vương và Vũ cũng đã giành lại được nụ cười cho nhau tuy nụ cười đó rất buồn, lại có sự cô đơn nữa >"<
Đau đầu nhỉ, lúc người này muốn giải thích thì lại ko gặp được người kia, đúng là số mệnh, ko ai có thể cưỡng lại nổi nó dù đã rất cố gắng. Liệu Vương với Vũ có thể đến được với nhau hay ko đều tùy vào rimikio, mau post cháp mới nha ^^

haha0304
30-03-2009, 10:31 PM
uhm, thì thương tg ak', nhưng tg phải thương mọi người chứ, đã post truyện thì phải có trách nhiệm, cố lên nha......truyện hay lắm

Đúng rồi cố lên tác giả ơi ! Đang đến đoạn 2 người phải đối mặt nhau mà :bxin: !

moonlight_beauty
31-03-2009, 02:35 AM
Hy hy
truyện đang đến đoạn cao trào.Cách viết của tg cũng đã dễ đọc hơn
Hoan hô tg nào :clap::clap::clap:

Tự nhiên vừa đọc truyện vừa nghe bài Lạc lối của bảo thy thấy hợp với truyện ghê cơ ^^!

rimikio
04-04-2009, 06:01 AM
đêy nè :D

--------------------
-Này, cậu có biết là mặt cậu đang đỏ lên không hả ?-nhỏ Ngân liếc xéo hắn rồi nhìn pé.

-Ơ, có sao ?-pé giật mình, xoa xoa mặt.

-Làm lành đi , nhìn cái cách hai người nhìn nhau là biết!- nhỏ Hà thở dài và xoa xoa đầu pé.

-Biết gì ?

-Cái cô ngốc này, dĩ nhiên là biết hai người không thể rời xa nhau chứ sao .-nhỏ Hà cốc vào đầu pé.

-Có thật thế không ?- pé hỏi, ngây ngô.

-Thật đấy, tụi tớ đầy kinh nghiệm tình trường mà.- nhỏ Anh cười cười.

-Sẽ được.Tụi tớ sẽ chia tay.Sẽ được.

-Sao ?- cả ba nhỏ đồng thanh, trố mắt nhìn pé.-Sẽ được gì ?

-Chia tay.-pé đáp.

-Cậu ngang bướng quá đấy! –một giọng nói nữa vang lên.Một vòng tay ấm nóng quàng qua cổ pé.Giọng nói mà pé cần được nghe mỗi lúc buồn. Là hắn.-Sẽ không có chuyện chia tay đâu, các cậu đừng lo.Á !Đau!Đừng có bấm móng tay vào tay tớ chứ.

-Một tiếng thôi.THẢ RA!-pé kiên quyết.Pé không thể hất tay hắn ra khỏi cổ được.Một phần vì pé trở nên mềm nhũn trước hắn và một phần vì , hắn mạnh hơn pé.

-Không thả.

-Thả ra.

-Không thả.

-Không thả tớ sẽ cào rách tay đấy.

-Tớ không tin cậu sẽ làm thế đâu.Chúng ta có chuyện cần nói.-hắn thì thầm vào tai pé rồi nói to với ba nhỏ kia- Sắp tới lượt 2 người 3 chân rồi. Mau lên nào!
Hắn nói xong liền lôi pé đi xềnh xệch về phía đường đua.3 nhỏ kia lẽo đẽo theo sau, cười rinh rích.Nụ cười đó càng làm pé thấy khó chịu.Nếu cứ thế này, pé sẽ chả bao giờ rời xa hắn được.Sao hắn lúc nào cũng làm pé vui ,làm pé hạnh phúc làm gì cơ chứ ?

-Ối !Nhẹ tí coi!- hắn đẩy pé ngồi xuống đất.Cột dây giày và dây để thi vào chân hai đứa.

-Tớ biết có chuyện gì đó đã xảy ra. Tớ nghĩ cậu muốn rời xa tớ.Đúng không ?- hắn thì thầm

Pé chả bík nói gì.Chỉ im lặng.

-Tớ sẽ không để cậu rời xa tớ đâu.Mãi mãi không bao giờ tớ để xảy ra việc đó cả. Chúng ta sẽ nói chuyện sau khj kết thúc hội thao.Giờ thì cố mà giành giải về cho lớp.Một chuyến đi du lịch ở Sapa đấy.

-Sapa tớ đi rồi.

-Đi với tớ thì khác chứ.-hắn mỉm cười.

-Sao lúc nào cậu cũng thế ?Cậu càng làm thế tớ càng không thể….-pé nói, sắp mếu.

-Bỏ đi.Giờ chuyện cần là đoạt giải nhất.Tớ và cậu sẽ nói chuyện sau.Chuyện gì cũng có cách giải quyết cả, cho dù có là chuyện do số phận sắp đặt một cách trái ngang đi nữa.Hãy tin tớ! Ok ?

-Tớ không thể.Số phận quá ngang trái.Hai chúng ta…

-Hey.-một giọng nói vang lên kèm theo tiếng cười khanh khách.Là 3 nhỏ kia và 3 thằng kia.-Hai vợ chồng nhà tụi mày hạnh phúc quá Vương nhở ?-M.Vũ nham nhở.

-Đại khái thế.- hắn nói và đỡ pé đứng lên.-Tin lời tớ đi.Tớ sẽ mãi bên cậu.Mãi mãi.-hắn thì thầm với pé .Và bẹo má pé.Hắn đang nỗ lực làm pé cười.-Smile!

-Ối, đau!-pé nhăn mặt .

-Vậy thì cười đi.

-Hông thích.

-Smile!Không cười là cốc đấy.

-Ối, cười nè!-pé nhăn mặt rồi mỉm cười.Nụ cười chứa gì nhỉ ? Hạnh phúc? Đau khổ ?Gượng gạo ?

-Opss, vợ chồng nhà người ta hạnh phúc chưa kìa.-nhỏ Ngân chọc. Và kèm theo là tiếng cười to của mấy đứa kia.

Hắn và pé cũng im lặng cười trừ.Đột nhiên, hắn cảm nhận được một luồng sát khí từ sau lưng.Luồng sát khí lạnh đến buốt cả người.

Chầm chậm, hắn quay lại đằng sau.Ngay lập tức luồng sát khí vừa rồi biến mất nhưng hắn còn kịp nhìn thấy nụ cười đểu giả của Sang.Cả hai im lặng nhìn nhau.Đột nhiên, hắn trỏ vào pé đang đứng bên cạnh rồi chỉ vào hắn và giơ hai tay làm thành hình trái tim.Sang nheo mắt nhìn hắn rồi lại trỏ vào pé, trỏ vào mình rồi trỏ vào hắn và đưa tay cắt ngang cổ.Ánh mắt của hắn và Sang đằng đằng sát khí.

Những tín hiệu nho nhỏ nhưng đã làm nên một cuộc chiến, một cuộc chiến thật sự giữa hai chàng trai- hai hot boy. Với những gì đang đưa đẩy hắn và pé thì dường như cục diện có vẻ nghiêng về bên Sang- vệ sĩ, bạn cùng chỗ làm, hàng xóm và là người, có thể, được mm Camel tuyển chọn.

-ALO, XIN MỜI CÁC CẶP VẬN ĐỘNG VIÊN THAM GIA CUỘC THI HAI NGƯỜI BA CHÂN VÀO VỊ TRÍ XUẤT PHÁT.MỖI NHÓM LỚP GỒM 2 CẶP DỰ THI.MỜI CÁC BẠN NHANH CHÂN CHO.

-Đến giờ rồi kìa!-nhỏ Ngân nói và đẩy hắn và pé về phía điểm xuất phát.

-Ờ.Tớ và Vương một cặp.Còn cặp kia là ai ? Thể lệ mới đưa ra làm tớ chả biết gì cả.- pé vừa nói vừa nhích từng bước. Pé chả quen với việc này tí nào. Chỉ còn cách thận trọng, nắm chặt lấy cánh tay hắn và bước.

-Cặp còn lại bên lớp kia.Là Sang và một nhỏ nữa.-nhỏ Ngân trả lời và dáo dác nhìn quanh.-A, kia kìa.Sang và nhỏ Lệ.

-Ối trời, nhìn đẹp đôi ghia há.-pé quay theo hướng trỏ của nhỏ Ngân và thốt lên khi nhìn thấy Sang và nhỏ Lệ đang cùng nhau tay trong tay bước.

-Nhưng hình như Sang có vẻ khó chịu lắm thì phải.-hắn lên tiếng.

-Cậu ấy cười kìa.- pé ngây ngô.

-Người ta cười không có nghĩa là người ta vui đâu, ngốc ạ!- hắn mỉm cười và cốc nhẹ lên đầu pé.

-Đừng quá thân thiết với tớ như thế!- pé ôm đầu, tựa mặt vào vai hắn- Tớ sẽ suy nghĩ nhiều đấy!

-Ngốc vẫn luôn là ngốc!- hắn cười và xoa xoa chỗ vừa mới cốc.-Chúng ta sẽ vượt qua mọi chuyện cho dù số phận có đưa đẩy thế nào đi chăng nữa.

-Nhưng chúng ta là….-pé chưa kịp nói hết câu thì lại bị ngắt lời bởi tiếng phát thanh viên.

-ALO, MỜI CÁC BẠN KHẨN TRƯƠNG!! VÂNG , BÂY GIỜ ĐÃ ĐẦY ĐỦ RỒI THÌ CÁC BẠN HÃY CHUẨN BỊ SẴN SÀNG NÀO! ……READY! 1 2 2,5 3 !START!!!!!!

-CỐ LÊN ! CỐ LÊN ! CỐ LÊN !

- CHIẾN THẮNG CHIẾN THẮNG !

Tiếng hô hào cổ động vang khắp dọc đường chạy.Hắn và pé mất một lúc mới quen được và bắt đầu chạy đua.Đường đua chỉ 100m.

-Nếu thắng thì sao nhỉ ?- pé thì thầm.Tay bám chặt lấy cánh tay kia của hắn.Còn hắn thì vòng tay qua hông pé.Cảm giác thật ấm áp.( ối giời ah, ước gì cũng có người um tớ như thế nhỉ ?)

-Nếu thắng thì Noel này anh sẽ dẫn em đi Sapa.

-Ở đâu ra cái chuyện anh em thế nài ?

-Ngốc ạ!Ngốc mãi vẫn là ngốc!

-Ừ, đấy! Người ta ngốc thể đấy! Hứ!

-Đừng thế!Nhìn phía trước kìa.Té là anh sẽ kiss ngốc đấy!

-Ư, đã bảo là đừng có nói những lời làm người ta suy nghĩ như thế mà.

-Lôi Vũ, Thiên Vương.Lo mà chạy đi kìa!- đột nhiên tiếng M.Vũ vang lên thật to làm cả bọn đứng cạnh đấy hú lên thật to.Hắn và pé ngượng chết đi được và thục mạng về phía trước.

-CHỈ CÒN CHÚT XÍU NỮA THÔI LÀ CẶP ĐÔI CỦA LỚP 12A1 SẼ VỀ ĐÍCH.VỀ SAU CÓ LẼ LÀ CẶP ĐÔI CỦA 12A3.NHÓM LỚP NÀY ĐANG DẪN ĐẦU TRÊN TẤT CẢ CÁC BẢNG ĐIỂM.LIỆU CHUYẾN DU LỊCH SAPA 4 NGÀY 3 ĐÊM NÀY SẼ THUỘC VỀ NHÓM LỚP NÀO ĐÂY ?

-12A1 12A3 12A1 12A3

-12C1 12C3 …..

Tiếng gào khản cổ của các cổ động viên át cả tiếng phát thanh viên


-----------
chap này có lẽ hơi dzở ^^ mong pà koan thông kãm

rimikio
04-04-2009, 08:54 PM
-VÂNG , CHỈ CÒN CHÚT XÍU NỮA THÔI. ......VÂNG, XIN CHÚC MỪNG LỚP 12A1 VÀ 12A3 ...

-ARGH ARGH YEYEYEYEY....

Tiếng hô hào vang còn to hơn cả lúc nãy.Pé và hắn về nhất.Sang và nhỏ Lệ về nhì.

-Chuyến đi Spa Spa Spa .Yeyeyeye-nhỏ Ngân, nhỏ Hà và nhỏ anh cười tít mắt và chạy vòng quanh pé và hắn.

-Là Sapa not Spa- M.Vũ hắng giọng nhưng không giấu được vẻ vui mừng.

-Spa spa spa spa spa - nhỏ Ngân chu mỏ lên và lặp lại điệp khúc.

-Spa này.-M.Vũ chu môi kiss vào môi nhỏ Ngân làm nhỏ ngượng chín mặt và xung quanh thì cười rú lên.

-Ăn mừng đê!!!!!!!

-Đúng đúng! Tới giờ ăn trưa rồi , tranh thủ ăn mừng lun đi!!!!

-Yoyoyoyoy

-Spa spa spa yeyeye

-Sapa yoyiyo

-tụi nó vui vẻ quá ha.-hắn thì thầm và mở dây cột ra giúp pé.-Sáng mai là khởi hành, anh sẽ qua đón em.

-Ơ,tớ....

-Vũ ơi, áo này !-một lần nữa, lại một lần nữa pé bị ngắt lời vì một người thứ pa-là Sang.Sang tiến lại gần và choàng lên vai pé cái áo khoác mà pé mua lúc trước, khi đi chơi với hắn, lần đầu tiên.

Mỉm cười.Pé đón lấy cái áo từ tay Sang mà không hề bík rằng hắn đang nổ đom đóm mắt.Máu sôi sùng sục lên vì nhìn thấy cảnh đó.

-Cảm ơn cậu nha Sang.

-Không có gì thưa babe của tui.-Sang cười và nghiêng mình cúi chào như người hầu với cô chủ ý.

-Đi ăn thôi !-hắn khoác tay vào cổ pé và lôi pé đi.

-Đi nào Sang!- pé mỉm cười đưa tay về phía Sang.- Ăn chung cho vui.

-Này, anh mới là lover của em đấy nhé.-hắn thì thầm.Lộ rõ giọng là ghen.

-Lover gì cơ chứ.Chúng ta không thể là lover được đâu vì....

-Á Á Vương Vũ lại đây lại đây!- lần thứ tư pé lại bị ngắt lời.Đấy là nỗi khổ.Mún nói nhưng chả nói được.Nhỏ Ngân và nhỏ Anh tíu tít lại bên pé và hắn và cả Sang nữa.

-Yo nào !Ăn mừng chiến thắng nhá!

-1 2 3 YOOOOOOOO! 3 2 1 RAAAAAA!!!!- cả bọn dzô rồi lại ra cười nói vang cả một góc trường. Tiếng cười đùa vang lên cứ như cái loa phóng thanh.

moonlight_beauty
05-04-2009, 11:51 PM
Hố hố hố ^^!
Hy vọng là hai ng` này ko thể thành đôi!
Hy vọng là hai ng` (Vương+Vũ) Là anh em ruột của nhau!
Tg ơi thế đc ko????????????????:5:

diemthanh_110
06-04-2009, 06:06 AM
Hố hố hố ^^!
Hy vọng là hai ng` này ko thể thành đôi!
Hy vọng là hai ng` (Vương+Vũ) Là anh em ruột của nhau!
Tg ơi thế đc ko????????????????:5:

trời ơi, bị khìn à mọi người đều mong cả hai (V+V) là 1 đôi mà.......thiệt tình
Chỉ là hỉu lầm thui , 2 ông bố nói khác nhau mà
tg đừng cho 2 người là anh em nhá

rimikio
11-04-2009, 10:54 PM
-Có được chiến thắng hum nay- Q.Minh hắng giọng- là nhờ công của tất cả tất cả chúng ta.

-Ye, nhất là nhờ công của các vận động viên như tớ đây chứ nhỉ ?- Sang cười toe toét.

-Này, cậu có thái quá không thế ?- nhỏ Lệ thúc vào hông Sang và nhăn mặt làm cả bọn cười ầm lên.

-Có gì đâu!Đúng vậy mà !- Sang nhăn mặt xoa xoa hông.

-….

-….

-Này, em sẽ đi Spa chứ ?- hắn khều tóc pé.

-Spa gì ?Sapa.Saaapaaa- pé hỉnh mũi lên đọc từng chữ một của từ Sapa .
Một thói quen chăng ?Pé đã học thói quen hỉnh mũi này từ đâu nhỉ ? Từ hắn chăng ?

-Này coi chừng đấy,anh kiss cho một phát giờ.- hắn giơ hai tay lên làm thành móng mèo và cười toe.

-Anh em nào ở đây ? Mún chết à ? Bấm móng tay đi.Dài quá rồi đấy !- pé khều khều mấy cái móng dài ngoằng của hắn và “Rụp !” một phát, pé bẽ gãy một móng.

-Á Á Á Á !-hắn hét lên , váng cả trời và xoa xuýt cái móng tay vừa bị gãy.Hắn nhìn pé, cười , cười đểu.

-Á Á !- và giờ là pé hét vì hắn đang sà sát vào mặt pé và kiss trúng ngay chóc môi pé.Không kịp phòng vệ, pé chỉ còn cách chấp nhận nụ hôn cố ý đó mà thôi.

-Wao, hai người nhé.Có chuyện gì về nhà mà nói nhé .-M.Vũ hét lên và đập lon nước ngọt cái bộp xuống đất làm nước văng lên tung tóe.

-Hứa với tớ là cậu sẽ đi Sapa nha.-hắn mỉm cười và thì thầm với pé.

-Tớ chả bík nhưng có lẽ là tớ sẽ đi-pé đáp lại.

-Ừ, thế thì tốt ! Tí nữa là mọi người sẽ chuẩn bị cho cuộc thi king và queen , cậu có tham gia không ? –hắn hỏi nhưng ánh mắt rõ ràng là đang ép pé tham gia.

-Chả biết nữa, tớ chả thích bon chen.

-Em bằng lòng nhìn anh hôn người khác sao ?-hắn hỏi , giọng buồn rầu.

-Em anh gì ? Thích hôn ai mặc kệ , chả quan tâm.

-Ớ ờ, hay nhở ? Vậy thui, tui tham gia một mình.-hắn xịu mặt và quay mặt đi chỗ khác. Hờn rồi !

-Hờn kìa !Pớ, có người hờn kia !-pé cười toe toét và bẹo má hắn.Pé lần đầu tiên làm thế và pé biết, đây có lẽ là lần cuối cùng.Lần đâu tiên cũng là lần cuối cùng.Mùi hương ngòn ngọt nhàn nhạt của hắn vẫn còn vương trên môi .Bất giác, pé khẽ đưa tay lên xoa xoa môi và mỉm cười.

-Tham gia không ?-hắn hỏi lại, ánh mắt căm hờn +hăm dọa.

-Nếu không thì sao ?

-Không thì anh sẽ hun em đấy.

-Dám không ?

-Thách anh à ?

-Ừ, đấy!

-Há, gan nhở ? –hắn cười và chộp lấy vai pé.Sững sờ.Chả kịp phòng vệ( lại không kịp, ai bảo ông trời sinh ra con trai nhanh nhẹn thế cơ chứ ? )

-----------
cont'd

rimikio
11-04-2009, 11:10 PM
-Stopppppppppppppp !- một giọng nói vang lên cắt đứt cảnh tượng unromantic này.Chả lãng mạn vì hắn chưa kịp hôn thì bị cắt đứt rồi.Và người phá đám này chả ai khác là…………3 nhỏ kia :Ngân, Hà, Anh.

-Ba người có biết là 3 người đang phá đám chúng tôi không hả ?-hắn nhăn mặt.

-Cậu không nên làm thế khi L.Vũ không thích chứ .Đồ dê xồm !-nhỏ Ngân cười toe toét.

-Người ta làm gì mấy người xen vô làm gì.- hắn đốp chát- tui dê cũng không dê mấy người đâu.Á !- hắn (lại) á lên vì (lại) bị đánh. Người đánh hắn lần này là………chồng của nhỏ Ngân- M.Vũ.

-Ăn nói với vợ tui thế đó hả đồ bạn tồi!

-Này, hỏi vợ ông đi nhé, là vợ ông gây trước đấy nhé!

-Á à, ông muốn gây sự với thèn bạn thân này của ông phải không ?

-Hứ, trọng tình khinh bạn !-hắn lườm M.Vũ .M.Vũ nửa đùa nửa thật dứ dứ nắm đấm vào mặt hắn.Còn hắn cứ trơ ra như cục đá.

-Này, đừng động đến cậu ấy !-một giọng nói vang lên cắt ngang không khí lạnh băng ấy.Là pé.

-Ối zổ ôi, Vũ, cậu bênh Vương đấy à ?-nhỏ Anh hét lên, rõ ràng là đang mừng giùm cho hắn.

-Bênh gì ?-pé lườm M.Vũ- nó mà bị đánh người tốn tiền thuốc lại là các cậu thôi.Người ta lo cho mà còn nói à ?

-Vợ chồng nhà người ta khắng khít chưa kìa !-đến lượt nhỏ Hà nói và cười ha hả.

Và những người xung quanh cũng cười rộ lên và xúm lại chọc hắn –pé mà không để ý rằng, đối diện chỗ pé và hắn ngồi là một nhóm con trai đang lừ lừ mắt về phía hắn-pé.

-Đại ca !Mấy tấm ảnh đó có cần dán lên không ?

-Không.Hai đứa nó chia tay rồi.

-Sao đại ca biết ạ ?

-Mày nghĩ tao là ai cơ chứ ?Rồi đây, công chúa sẽ vào tay tao thôi.

-Chúc mừng đại ca.

-Đại ca thi King chứ ạ ?

-Đương nhiên.

-Cố lên nha đại ca !

-Có cần em xử thèn đó trước không ?

-Không.Mặc kệ nó đi !

-Vâng.

-------

fullmoon_kt
29-04-2009, 04:04 AM
Truyện lãng xẹt àh!
Vẫn cốt truyện cũ:hai ng` iu nhau nhưng gặp sự cố, sắp chia tay, tên kòn lại đục nc béo cò, chuẩn bị cua ng` kon gái.........nói chung là chả có j` mới!
Thôi, bi bi tg đc gòy hén ^^!

rimikio
30-04-2009, 05:33 AM
@ all :lâu ngày quá hen ^^ tuần qua tớ thi HK nên chả viết truyện đựoc ( mặc dù tớ vẫn onl đều đều ^^ ), sr ha .
@ fullmoon : bạn nài, bạn có thấy bạn đang chửi tớ không ? :))

Ok, típ được ròi ha .
------------------------------
7hpm.Cuộc thi King Queen chính thức khai mạc.

-THƯA QUÝ VỊ BÀ CON CÔ BÁC THÂN BẰNG QUYẾN THUỘC CÙNG CÁC BỊ PHỤ HUYNH ĐÁNG KÍNH ĐÃ HẠ CỐ THÂN CHINH ĐẾN THAM DỰ LỄ HỘI SEIKAI, BÂY GIỜ LÀ 7HPM, VÀ CUỘC THI KING QUEEN CHÍNH THỨC ĐƯỢC BẮT ĐẦU.MỜI MỌI NGƯỜI HƯỚNG LÊN SÂN KHẤU.TIẾT MỤC MỞ MÀN ĐƯỢC TRÌNH BÀY BỞI……

-Này, em có không muốn cũng không được nữa rồi.Anh đã nhập tên em vào danh sách rồi.Đơn xin rút lui coi như hủy bỏ em nhá !-hắn cười đểu, thật đểu.

-Hay nhỉ ?-pé lườm hắn một cái xẹt lửa rồi đi thẳng một hơi về phía bọn M.Vũ đang tụ tập.

-Ơ này này, đừng giận chứ !- hắn hốt hoảng chạy theo pé, lon ton như con chó con.

-Ai mà dám giận cơ chứ !Hứ !- pé hứ một phát xẹt điện làm hắn tái mét.

-Anh chỉ muốn hai chúng ta cùng đăng quang thôi mà.

-Chả ai muốn đăng quang cùng đằng ấy cả. Hứ !

-Giận xấu lắm đó !thôi nào,bớt giận mà !

-Thả ra !Đừng túm tay người ta như thế !

-Hic, em ơi, tha lỗi cho anh đi mà.

-Đây có là gì đâu mà nói cơ chứ , hứ !

-Em là tất cả tất cả của đời anh, thiếu em anh như chết rồi ý ! Em die anh die theo cho xem !

-Chảy nước mắm ý ! –nhỏ Ngân xen vào và cười khúc khích.

-Nghe mùi mẫn ghê ý nha ! –nhỏ Hà đế thêm vào.

-Tha cho cậu ấy đi L.Vũ, dù sao cậu ấy cũng bík tội rồi mà !-Q.Minh cười cười.

Im lặng.Pé im lặng.Đưa mắt nhìn khuôn mặt babe chảy nước của hắn đang chờ đợi câu tha thứ, pé lo lắm.Pé sợ, lời nói của hắn sẽ không chỉ là lời nói mà hắn sẽ làm cho lời nói đó trở thành sự thật.Liệu một mai, pé bước ra khỏi cuộc đời hắn, hắn sẽ ra sao ?
-Thôi được- pé thở dài- tha thì tha vậy.Không muốn tha cũng chả được !

-Ohoho, yeeeeeeeeeeee, thnks em nha ! yêu em nhất nhất !- hắn rú lên sung sướng vả chạy lại ( định) ôm chầm lấy pé.Đương nhiên, chỉ là định thôi vì ngay khi thấy hắn chạy lại pé đã giương tay lên làm thành hình cây súng chỉ vào đầu hắn.Lạnh lùng nói :

-Cấm lại gần , cấm ôm , cấm hôn ! Vi phạm sẽ “bang” cho một phát đấy !

-Ok, ok !-hắn hoảng hồn lùi lại.

-XIN MỜI CÁC BẠN HƯỚNG LÊN KHÁN ĐÀI, BÂY GIỜ PHẦN THI TÀI NĂNG CỦA CÁC QUEEN VÀ KING.

-Kìa kìa, tới lượt rồi kìa !-nhỏ Ngân toe toét đầy pé lên cầu thang dẫn lên sân khấu.

-Gì cơ ? –pé thảng thốt – Thi tài năng sao ?

-Ơ hay, con này, tục lệ mà !- nhỏ Hà gõ “tốc tốc “ vào cái trán dzồ của pé.

-TỚ KO HỀ BIẾT !-pé hét lên ( mà nghe giống rít hơn ^^ )

-GÌ ? GÌ CƠ ? –cả bọn đồng thanh .

-tớ cứ tưởng chỉ là bầu chọn thôi.-pé nói gần như mếu.-Tớ không muốn bị mất mặt trước toàn trường đâu.

-Thôi nào , em đừng khóc.-hắn lại gần định vòng tay ôm pé nhưng ngay lập tức bị pé lườm cho một phát gai người.-Ấy, thôi, anh sẽ không ôm em đâu.Đừng lườm anh như thế, nhe !

-1m ! Đồ gian tà !- pé hét.

-Ok.-hắn nhích ra xa một chút.Ừ thì một chút thôi, đủ để vẫn có thể giang tay ôm pé vào lòng .


-Ôi trời ơi, tính sao bây giờ ?- nhỏ Ngân lo lắng.

-Sao cậu không nói trước hả ?- M.Vũ lo lắng không kém.-Giờ thì đào đâu ra thứ để cậu biểu diễn giờ ?

-Hỏi ổng đi !-Q.Minh điềm tĩnh nhưng vẫn lộ vẻ lo âu trong đôi mắt.

-Ổng nào ?- pé hỏi lại.

-Thì ổng đó .-Q.Minh nói và chỉ tay lên trên màn đêm phảng phất ánh sáng màu hồng hồng ( do điện đèn sáng choang trong trường phản chiếu lên ).

-Cố tình chọc tui cười à ?- pé nhìn lên bầu trời và nói.

-Đâu có đâu.- Q.Minh cười cười.

-Vũ, cậu rành môn gì nhất ?- nhỏ Hà hỏi .

-Môn à ? Toán Lý Hóa Sinh và- pé chưa nói hết câu đã bị nhỏ Hà dí tay vào mặt .

-Cậu có ngốc không đấy ? Tớ hỏi cậu có giỏi môn nào như guitar, piano hay gì gì không ?

-À có , tớ biết hết nhưng giờ đào đâu ra piano hay gì gì –pé nói và nhìn quanh quất.

-Biết thổi sáo không ?Hôm nọ tớ thấy nhà cậu có sáo mà ?

-Biết.Nhưng chỉ độc một bài duy nhứt.-pé gật đầu .

-Ok, biết thì tốt.-nhỏ Hà vỗ tay ra chiều đắc thắng- Nào , các chàng trai của chúng ta , LET’S GO !

-Này, Sơn, cậu coi lại con vợ cậu đi, nhỏ điên rồi.-Hắn thì thì thầm thầm.

-Này, cái gã gian tà đằng kia, nói xấu chị mày hả ?- nhỏ Hà quay phắt lại và lườm hắn với vẻ “mày- có –muốn- chết- hay –không –hả -thèn –nhãi-ranh ?”

-Ối, em không có.-hắn giật mình, chỉ biết cười trừ.

-L.Vũ hồi nào chị em mình xử tên gian tà đó nhe.-nhỏ Hà lại thì thầm với pé.Gọi là thì thầm cho oai chứ nói kiểu nhỏ Hà thì có bị điếc mới hông nghe.

rimikio
30-04-2009, 06:11 AM
-Ờ ừ, ok.-pé ngập ngừng rồi cười, kiểu như là cười cho qua chuyện thôi.

-OK-nhỏ Hà giương tay làm dấu victory rồi cười toe toét lôi pé xềnh xệch đi vào dãy phụ.
Dãy nhà phụ là tên gọi của dãy nhà được dùng làm phòng bộ môn. Đầy đủ tất cả các môn ngoại khóa và các môn thực hành từ Lý, Hóa, Sinh đến Nhạc, Họa, Ẩm thực.

-Ớ, nài nài, hai con kia, làm gì mà đi vào dãy nhà đó hả ?-nhỏ Anh nãy giờ chỉ im lặng đứng nghe Ipod giờ thì cũng tung chưởng 888.

-Ơ, đi vào dãy nhà phụ mới tìm được nhạc cụ chứ ?-nhỏ Hà quay lại đốp chát.

-Nhạc cụ ?- cả bọn nghe thấy liền đồng thanh – đương nhiên chỉ trừ nhỏ Hà là không sửng sốt.

-Thì cho L.Vũ thì phần tài năng ý mà !- nhỏ Hà chép miệng ra chiều “sao mấy người ngốc thế?”-giờ thì mau chân giùm vì sắp đến người dẫn đầu số phiếu rồi kìa.

-Ờ , hiểu hiểu.

=-=
Phòng nhạc.

-Eh này, giỡn hoài thế ? Kạy cửa à ?- Q.Minh lo lắng khi thấy cửa phòng nhạc cụ đóng im lìm.Thì chả im sao được khi mà bây giờ đang là ban đêm và lễ hội thì diễn ra tít tìn tịt ngoài sân trường.
-Điên hả ông già ?- nhỏ Hà nguýt dài.

-Ớ cái bà này hâm –Q.Minh đốp chát.

-Thôi, hai người im giùm.-Sơn lên tiếng và đập đập vào cánh cửa.-Hà , em tính sao mà chúng ta có thể vào đó được ?

-Anh quên à , em là người của câu lạc bộ âm nhạc mà –nhỏ Hà cười rinh rích và đưa ra cái thẻ màu đỏ giống cái thẻ ATM.-Cửa nài xài thẻ mà chỉ có những người trong câu lạc bộ, giáo viên nhạc và Hội trưởng hội học sinh mới có thẻ thôi.

-Pà nói nhiều quá rồi đấy, nhanh lên đi!-Q.Minh lầm bầm.

-Ông ồn !- nhỏ Hà chu mỏ về phía Q.Minh và đưa thẻ qua cái khe nhỏ nhỏ bên hông cửa. Và ngay lập tức, cửa mở ! Thì đương nhiên ^^


Nhỏ Hà nhấn vào cái công tắc bên cạnh một cây piano lớn ngay sát cửa rồi đi thẳng về phía cuối của căn phòng. Cả bọn lất xất chạy theo như con cún con đáng yêu.( so sánh hơi bậy nhưng vì thấy hợp nên ……)

-Nào giờ thì chọn đại một cây sáo đi !-nhỏ Hà nói và chỉ vào đống sáo vắt vẻo trên tường.Nguyên một khoảng tường toàn sáo với sáo.

-Cây nào cũng được.-pé cười .

-Tự chọn đi, ác quá !-nhỏ Hà đẩy pé lại gần “bức tường sáo”.

-Ok, vậy tớ lấy cây nài.-pé chỉ đại vào một cây sáo có vẻ hơi cũ cũ , trên thân sáo có khắc vài dòng chữ nho nhỏ.

-Ừ, vậy lấy đi rồi thôi một bài cho tụi nài nghe –nhỏ Anh cười cười.

-Ừ, đúng đấy!- hắn đồng tình và toe toét. Thừa biết là hắn thích được nghe pé thổi sáo nên pé chả nói gì chỉ im lặng vuốt vuốt cây sáo.

-Trên thân sáo có khắc chữ này.-pé chỉ vào dòng chữ nhỏ trên thân sáo.

-Chữ ư ?- cả bọn (lại) đồng thanh và chăm chăm vào cây sáo cũ.

-Chữ gì dzạ ? –nhỏ Ngân láu táu bon chen đến bên pé và sờ vào cây sáo. –Giống tiếng anh ghê.

-Ừ, tiếng nhật chứ không phải tiếng anh. Mà khoan, cả tiếng nhật lẫn tiếng anh -pé cười – “Suki Camella , Arnold “ và “ ai Maria “ gì gì đó. Chữ cuối đọc không được.

-gì cơ ?-hắn hét lên.

-Chuyện gì thế ?- giờ thì cả bọn lại nhìn hắn với ánh mắt “ thèn này điên rồi !”

-Á !- giờ thì đến lượt pé. Và cả bọn thì “nhỏ này điên luôn rồi à ?”

-Có chuyện gì nữa ?

Pé và hắn trân trân nhìn nhau.Cả hai đều có cùng một suy nghĩ. Chữ trên cây sáo là tên của mm pp pé và mm hắn và có lẽ là tên của pp hắn.

-Không thể tin được !-hắn thốt lên ngỡ ngàng và vuốt tay lên cây sáo.

-Không thể nào ngờ được.Thì ra họ cũng….-pé nói ngập ngừng và nhìn hắn.

-Hai người, tụi tôi hỏi nhe hai người bị sao thế ?- nhỏ Hà hỏi.

-Chữ trên cây sáo là gì thế ?-nhỏ Ngân tò mò.

-Chữ trên cây sáo nghĩa là “ Yêu Camella , Arnold” và “yêu Maria “-pé trả lời và cười gượng.

-OA,tỏ tình trên cây sáo à ? –nhỏ Anh hét lên vẻ hâm mộ.

-Heh, lãng mạn ghê.- Q.Minh đồng tình.

-Sướng nhỉ ?- Sơn típ lời ca tụng.

Cả bọn cùng cười ,chỉ có hắn và pé nhìn nhau trân trân.
-Á Á, khoan từ từ đã, Camella và Arnold không phải là tên pp mm L.Vũ sao ? –Q.Minh hét lên – Còn Maria không phải là tên mm Vương sao ? –Đột nhiên Minh im lặng, ngớ người ra , Minh biết mình vừa lỡ lời –A, xin lỗi nha Vương ! tớ quên.

-Không sao !-hắn đáp lại và cười nhẹ.

-Rốt cuộc là chuyện gì đây chời ????- pé hét lên thật to.

[C]apuchino_[L]ove
01-05-2009, 12:38 AM
truyện khá phết, vui vẻ, lãng mạn, đôi chỗ dùng từ buồn cười lắm

haha0304
01-05-2009, 10:16 PM
truyện hay quá. Thế là bắt đầu lộ ra một bí mật tuổi học trò của pp và mm của Vũ và Vương rồi đây. Hi vọng sự việc không đến nỗi tệ như pp bé và hắn nói.:bangxiu:
Cố gắng post tiếp đi tg ơi.
1 chuyến đi du lịch Sapa đang chờ chúng ta kìa.:so_funny:

rimikio
10-05-2009, 03:49 AM
-Thế giờ tính sao ? –nhỏ Hà hỏi.

-Cậu vẫn biểu diễn chứ Vũ ?- Q.Minh hỏi tiếp.

-Hay chúng ta dùng piano đi.- Sơn gợi ý.

-Sao bê nổi cái piano to đùng đó cơ chứ ?- Q.Minh phản đối.

-Đời thật lạ !- hắn thì thầm.

-Tớ sẽ biểu diễn với cây sáo này.- pé mỉm cười- Một bản tình ca.

-Vậy thì tốt rồi.Chúng ta xuống thôi.- nhỏ Ngân cười cười và khoác tay M.Vũ .

-Ừ.-pé cười nhưng có gì đó gượng gạo.Đôi mắt hắn và pé xao động. Lại thêm một điều nữa phải suy nghĩ, chả biết là vui hay là buồn.

-VÂNG, XIN CHO MỘT TRÀNG PHÁO TAY CHO TIẾT MỤC VỪA RỒI VÀ GIỜ LÀ NGƯỜI ĐANG CHIẾM GIỮ SỐ PHIẾU BẦU CAO NHẤT BẠN HOÀNG LÔI VŨ.XIN MỜI BẠN.-MC vừa dứt lời, pé đã xuất hiện bên cạnh, mỉm cười cúi chào khán giả bên dưới –OH, BẠN ẤY SẼ BIỂU DIỄN BẰNG SÁO.THẬT LÀ LẠ. !

Pé mỉm cười nhìn hắn đang ở bên dưới.Ánh mắt cả hai gặp nhau, hắn cười động viên. Dấu ấn trái tim của hắn in vào mắt pé. Khẽ cười , nhắm mắt, thở một hơi dài rồi pé đưa cây sáo lên. Chầm chậm, từng chút một, tiếng ca ngân vang.Mắt pé vẫn nhắm chặt và hắn cũng dần dần khép đôi mắt buồn lại. Giai điệu ngân vang cả một khoảng không gian rộng lớn.Có điều gì đó khó có thể diễn tả.Những nốt nhạc có trầm có bổng vang lên đều đặn .Cả khoảng sân trường chỉ còn lại bản nhạc đang ngân vang da diết và tiếng thở đều đặn của những khán giả bên dưới. Tay pé đưa thoăn thoắt trên thân cây sáo.Chạm phải hàng chữ nhỏ, mắt pé mở ra rồi lại nhắm lại.Buồn.Có cái gì đó buồn lắm trong bản nhạc đang dần đi đến hồi kết.Tiếng nhạc như có mang theo nỗi nhớ , nỗi buồn và cả nỗi đau mà cả hai cũng như pp mm của cả hai đang chịu đựng.Âm thầm.Lặng lẽ.Da diết.Mênh mang.

“tách !””tách”
Những giọt nước mắt rơi nhè nhẹ như tiếng sáo .Nước mắt lăn dài trên gò má pé.
Phía dưới kia, hắn đang đưa hai tay che mặt .Mái tóc màu nâu phủ gần hết những ngón tay thon.Gió mùa đông thổi.Lạnh.Buồn.Cô đơn. Bên dưới những ngón tay, dưới mái tóc nâu là những giọt nước mắt đang lặng lẽ lăn dài.Bên trong hai con người tưởng chừng như là hạnh phúc nhất đời , trái tim họ đang dần loang lỗ.Những vết loang lỗ ngày càng lan rộng trên trái tim nhỏ bé, mong manh.

Những âm thanh lắng lại, trầm xuống, ngân dài hơn.Bản nhạc đi đến hồi kết.Nước mắt pé đã ngừng rơi.Hắn cũng đã gạt những giọt nước mắt cay đắng và mỉm cười nhìn pé đang đứng trên kia.Chiếc váy đồng phục khẽ bay bay trong gió.Mái tóc dài màu nâu như những con sóng đỏ, lăn tăn, nhẹ nhàng.Gió lùa.Lạnh.Đau.

Bản nhạc kết thúc.Cây sáo rời khỏi môi pé.Cúi chào.Pé bước khỏi sân khấu.
“bộp bộp !””bộp bộp”
Từng tiếng vỗ tay nho nhỏ vang lên rồi lan rộng ra khắp sân trường như một làn sóng.
“Bis bis “”again !!!!”
Những tiếng reo hò vang lên tới tấp. Nhưng pé đã đi khỏi sân khấu, trong im lặng.Pé đi đến nơi hắn đang đứng chờ, nơi mà nụ cười đón chào pé nhưng pé không thể đáp lại.Mãi mãi.

- XIN CẢM ƠN MÀN TRÌNH DIỄN CỦA BẠN HOÀNG LÔI VŨ.VÀ THEO LỜI CỦA CÔ MARIAN THÌ ĐÂY LÀ BẢN TÌNH CA BUỒN MÀ CÁCH ĐÂY ĐÚNG 25 NĂM , ÔNG ARNOLD FREYDINA ĐÃ DẠO NÊN TẶNG CHO BÀ CAMELLA HANASHAKI TRONG NGÀY KẾT THÚC NĂM HỌC . VÀ THẬT TRÙNG HỢP , HAI NGƯỜI HỌ CHÍNH LÀ BỐ MẸ CỦA HOÀNG LÔI VŨ, NGƯỜI ĐANG DẪN ĐẦU SỐ PHIẾU NGÀY HÔM NAY.XIN HÃY CHO MỘT TRÀNG PHÁO TAY –MC tuông một tràng không nghỉ và đáp lại là tiếng xì xào và cả tiếng vỗ tay tán thưởng rầm rộ bên dưới –VÀ BÂY GIỜ -MC tiếp tục- XIN MỜI CÁC BẠN THƯỞNG THỨC MÀN TRÌNH DIỄN CỦA NHỮNG HOTBOY , BẮT ĐẦU LÀ NGƯỜI Ở VỊ TRÍ THỨ 5…….

-thú vị thật đấy ! – Q.Minh cười cười – hóa ra L.Vũ nhà mình thông minh ghê.

-cậu ấy thông minh từ nhỏ rồi ông ạ.- nhỏ Ngân đốp chát.

-Bản nhạc đó tên là gì vậy Vũ ?-Sơn hỏi với vẻ tò mò.

-À ,ừm , là bản Sayonara aijoo mà pp tớ dạy lúc còn nhỏ.- Pé cười cười.

-Tạm biệt tình yêu à ?- Q.Minh đẩy cái gọng kính và ra chiều suy nghĩ. –Có ý nghĩa nhỉ ?

-Ừ, nhưng buồn quá.- nhỏ Anh hòa theo.

-Tớ biết.- pé lại cười.

-Vương , sao im re thế ?- M.Vũ thúc hắn một cái làm hắn suýt té.

-Đang lo đây.

-Đừng nói là ông chưa chuẩn bị chứ ?-M.Vũ hỏi , nửa đùa nửa thật

-Đúng đấy.Chưa hề.

rimikio
12-05-2009, 01:12 AM
.Hắn đi về phía khu phụ, cả bọn lon ton đi theo.Cách sân khấu chừng 10m.Hắn lặp lại.

-Chưa hề .

Im lặng một giây .Và vỡ òa…..

-A A A A A- cả bọn cùng hét lên , đương nhiên , trừ hắn .

-Này này , giỡn thôi mà , làm gì thế hả ?- hắn điềm tĩnh , bịt tay và nói.

-GÌ ?- cả bọn (lại) đồng thanh

- Đừng hét tướng lên như thế chứ.-hắn nhăn mặt

-Cái thằng này, mày điên à ?- Sơn bá cổ hắn , siết mạnh

-Á , thả tao ra mày , đau.-hắn chộp lấy tay Sơn cố kéo ra.

-Tha sao được ? Làm tụi tao giật cả mình –M.Vũ vò đầu hắn , cười ranh mãnh.

-Xin lỗi mà.-hắn một tay ôm đầu , một tay ôm cổ , nhăn mặt nói –Nghẹt cổ tao tí sao tao hát mày.

-Hát ư ?- Sơn nghe thấy từ hát liền buông cổ hắn ra ngay tắp lự.

-Ừ- hắn xoa xoa cổ và gật đầu.

-Hát bài gì thế ?- pé hỏi , vẻ ngây thơ , tò mò , vô số tội.

-À , bài L …..à mà thoy , bí mất not bật mí – hắn ngập ngừng và rồi cười ranh mãnh.

-BÍ MẬTTT cơ đấy !- nhỏ Ngân nguýt dài.

-Ừ , thì bí mật. –hắn cười trừ.

- Gian tà. Chậc , quá sức gian tà.- nhỏ Anh làm ra vẻ khó nghĩ, nhăn mặt nhìn hắn.

- Chắc chắn là bài hát xấu ròi – nhỏ Ngân bá cổ pé và cười ranh còn hơn hắn nữa.

-Đừng nghi oan cho người tốt à nha. –hắn xua xua tay , đáp lại.

-Người xấu thì có – nhỏ Ngân lại nguýt dài.

-Cãi hông lại đâu mi ơi, im lặng là vàng –M.Vũ lên tiếng và nhìn nhỏ Ngân với ánh mắt lộ rõ mồn một “ em giống con chằn tinh quá “
-Ai lại đi cãi nhau với pà chằn tinh cơ chứ.hehe –Sơn cười to, châm chọc.

Và , trong 2s sau khi lời nói vọt ra khỏi mồm Sơn “BỐPPPPP !”BỐP !” “BỐP!” Nhỏ Ngân và nhỏ Hà tống ự ự vào ngực và tay Sơn và Vũ.

-Gì ?Chằn tinh á, này thì chằn này .-hai nhỏ đồng thanh và đệm theo là tiếng ự ự bốp bốp , ự bốp , híc , híc.

-Ối, tha cho anh , trời ạ , ối , đau – M.Vũ xuýt xoa –á, ối , ui.

-Thôi nào , đừng đánh nữa.-Q.Minh can ngăn và “BỐP “ một cú đấm thọc ngay bụng .-Á ! –Q.Minh kêu lên đau đớn ( con gái dân Karate có khác )

-Này này, Ngân , pà học Karate để đánh người à ?- nhỏ Anh kéo Q.Minh ra và xoa xoa chỗ vừa bị tọng. –Còn bà, Hà , dân học Nhạc sao bạo lực thế hả ?

- Học võ để đánh người chứ có phải phòng thân đâu ?! – hai nhỏ Ngân và HÀ cùng kêu lên và dừng tay.Để lại M.Vũ và Sơn nhăn nhó cực độ , ôm bụng và tay than trời.

-Mệt mấy pà quá !- nhỏ Anh nhăn mặt, quay sang Q.Minh đang ôm bụng – Anh có sao hông ?

-Không …ui…sao .

-Giời ơi , có bồ quên bạn hả ?- nhỏ Ngân dẩu mỏ.

-Cùng là con gái sao mà khác nhau quá vậy chời ?- M.Vũ và Sơn thầm thì với nhau.

-Nói gì đó hả ?-nhỏ Hà quay ngoắt lại lườm hai thèn một phát nổ lửa.

-Đâu có đâu.-M.Vũ cười trừ.

-Thế thì tốt.-nhỏ Hà đáp lại .

-BÂY GIỜ XIN MỜI CÁC BẠN XEM PHẦN TRÌNH DIỄN CỦA BẠN PHẠM HOÀNG SANG, HOTBOY ĐANG Ở VỊ TRÍ THỨ 2.

-Hey, là Sang kìa.-pé thì thầm với hắn và đi về phía trước sân khấu.

-Ừ, hắn đáp lại giọng khó chịu nhưng vẫn đi theo pé.

rimikio
22-05-2009, 06:18 AM
-VÂNG , THẬT NGẠC NHIÊN , BẠN SANG ĐANG ĐI LÊN SÂN KHẤU VÀ TRONG TAY BẠN ẤY LÀ MỘT CÂY SAXOPHONE .THẬT LÀ BẤT NGỜ LÀM SAO ! BÂY GIỜ , CHÚNG TA HÃY CÙNG THƯỞNG THỨC MÀN THI TÀI NĂNG CỦA BẠN ẤY.

MC kết thúc và Sang cuối chào các khán giả bên dưới đang hú ầm ầm cổ vũ cho Sang.Pé cũng vỗ tay hòa cùng đám người xung quanh nhưng hắn thì chỉ đứng đó , bên cạnh pé , tay đun vào túi quần, nhìn Sang ra vẻ “Mày –liệu- hồn –con- nha !”

-Bài hát hôm nay là để tặng cho một người tôi yêu , yêu suốt đời.Và cũng để nói với một người đang là tình địch biết rằng , tớ sẽ không để mất người tôi yêu đâu.-Sang nói , mỉm cười nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ hiểm độc , dõi về phía pé –Và tớ xin được phép bắt đầu , bản này có tên là Forever in love. Anh tin vào tình yêu anh dành cho em , my love.- Sang mỉm cười , nụ cười nửa miệng thật nhẹ nhàng nhưng có cái gì đó nằng nặng làm pé chợt giật mình. Hóa ra là hắn đang ôm lấy pé, hơi thở của hắn phả nóng hổi vào cổ pé nhưng pé chả lấy gì làm khó chịu.

-Làm gì thế hả ?

-Sao phải nghe thèn nài chơi nhạc cơ chứ ?Đi trà sữa không ?- hắn vừa nói vừa cười.

-Xong lượt nài là sẽ đến anh đấy , liệu mà lo đi.-pé đưa tay đẩy đầu hắn ra khỏi người và ném lại thêm một câu chát chúa – Cái nài được coi là một phép lịch sự đấy , ông anh à.

-Ông anh á ?

-Cậu ấy bắt đẩu rồi kìa.- pé chả thèm nhìn lại hắn mà chỉ hướng về phía Sang đang bắt đầu bản nhạc.Hắn tức tối nhưng chả nói được gì đành lặng im nghe “tình địch” chơi xong bản nhạc.

Từng tiếng Saxo vang lên.....nhẹ nhàng.......trầm ấm.....Bản nhạc khởi đầu như thế đó.Và nối tiếp theo những âm thanh trầm nhẹ đó là những nốt cao...bổng lên......rồi lại trầm xuống.Gió lạnh đưa những tiếng đàn đi xa hơn , cao hơn , bay vút lên tận trời đêm đen le lói vài ánh sao trên kia......Forever in love....Mãi mãi một tình yêu...Hãy tin rằng có một tình yêu như thế.....Pé chợt thấy nhói đau....Một cảm giác không tên khi nghe từng nốt nhạc dần thăng lên cao hơn , da diết hơn, ấn sâu vào trong lòng người hơn...Dường như, Sang đang khóc ....những nốt nhạc trầm quá....âm điệu không nhẹ nhàng nữa...Đau như nước mắt ai đang rơi vì tình yêu không được chấp nhận...

Những nốt nhạc nhanh , nhanh dần rồi chợt...khựng lại...chậm hơn.....những ngón tay dài thanh mảnh của Sang chầm chậm đưa trên cây Saxo rồi dừng lại........Mái tóc của Sang không còn phấp phới theo cơn gió nữa....tiếng nhạc kết thúc......gió không còn mang theo tiếng nhạc nữa....nhưng vọng vào trong hư vô....vào đêm đen cùng cực là tiếng “I Love You” mà Sang đã hét lên ngay sau khi những ngón tay Sang dừng lại.......

Cả sân trường lặng thinh và rồi vỡ òa trong hàng ngàn tiếng hét , rú và tiếng vỗ tay như sóng vỗ bờ.Sang cúi chào khán giả rồi một bước nhún , Sang nhảy xuống ngay bên cạnh đám bạn của Sang, chỉ cách chỗ pé và hắn đứng 2 3 bước chân

rimikio
23-05-2009, 05:39 AM
-Hay ghê.- nhỏ Ngân trầm trồ thán phục

-Ừ , không ngờ hotboy trường ta lại có năng khiếu như thế- nhỏ Hà xuýt xoa , không giấu được vẻ khâm phục

-Nài nài, lo mà cổ vũ cho Vương đi kìa , tới lượt cậu ấy rồi.-Q.Minh vỗ tay và chỉ về phía hắn.

- Ừ nhỉ , quên !- nhỏ Ngân vỗ tay đánh bốp và lăng xăng chạy lại bên hắn và pé đang đứng.

-Cố lên nha!Hát cho hay vào đấy- M.Vũ vỗ vai hắn “ bộp bộp “ làm hắn cau mài xuýt xoa.

-L.Vũ nắm chắc giải Queen trong tay rồi thì ông không được mất giả King đâu đấy nhá- nhỏ Hà hăm he đe dọa

-Biết mà.- hắn cười cười

-Cố lên!- pé nói và chìa tay về phía hắn. Nắm lấy bàn tay nhỏ nhỏ xinh xinh của pé mà hắn muốn ôm luôn pé vào lòng.Nhưng hắn lại làm ngược với mong muốn của hắn , có lẽ đây cũng là một mong muốn khác chăng ? Hắn khẽ nâng tay pé lên và hôn nhẹ vào tay pé là pé giật mình , rụt tay lại. Hành động của pé làm hắn cũng phải giật mình .Một giây thoáng qua , ánh mắt hắn xao động . Tay hắn run lên nhưng rồi hắn lại giữ được thái độ điềm tĩnh mà mỉm cười với pé

-Anh sẽ cố gắng , nụ hôn của em mãi thuộc về anh.- hắn nói và bước về phía khán đài , để lại cả bọn chết sững trước cái giọng + cái miệng + lời nói ngọt chảy cả nước của hắn.

-THẬT LÀ MỘT NĂNG KHIẾU TUYỆT VỜI. NGAY CẢ TÔI CÒN XÚC ĐỘNG NỮA LÀ QUÝ VỊ , ĐÚNG KHÔNG Ạ ? VÀ BÂY GIỜ LÀ NGƯỜI CUỐI CÙNG TRONG CUỘC THI NĂNG KHIẾU, BẠN LÂM THIÊN VƯƠNG.XIN MỜI BẠN.- MC kết thúc cũng là lúc hắn đi lên khán đài với ....chỉ độc một chiếc Micro trong tay.- WAO , ĐÊM NAY THẬT LÀ MỘT ĐÊM ẤN TƯỢNG. TÔI CỨ TƯỞNG BẠN VƯƠNG SẼ GIỐNG NHƯ HAI BẠN VŨ VÀ SANG CHỨ. VÂNG , XIN THƯA QUÝ VỊ , BẠN VƯƠNG CHỈ CẦM CÓ ĐỘC CHIẾC MICRO TRONG TAY THÔI , VÀ CHẮC LÀ TÔI NÊN BIẾN KHỎI KHÁN ĐÀI KẺO LẠI BỊ DỘI BOM. –MC liếc nhanh xuống phía dưới và rụng rời khi nhìn thấy vẻ mặt + ánh mắt tóe lửa của những crazy fan của hắn.- XIN MỜI TẤT CẢ HÃY HƯỚNG VỀ SÂN KHẤU VÀ LẮNG NGHE BẠN VƯƠNG TRÌNH BÀY NĂNG KHIẾU CỦA MÌNH.

-Xin cảm ơn MC , tôi là người cuối cùng đúng không ạ và cũng không có gì đặc biệt , tôi xin trình bày một bản tình ca nhẹ và giống như bạn Sang , tôi dành tặng cho người tôi yêu, bạn HOÀNG LÔI VŨ.- hắn nói to ở chữ Hoàng , kéo dài ở chữ Lôi và hét lên ở chữ Vũ làm dậy nên một làn sóng tiếng gầm rú , ý lộn , tiếng la hét mới đúng ạ- Xin mời mọi người cùng em , Lôi Vũ , lắng nghe bài Forever love .Bài hát của anh hát một lần duy nhất và dành riêng cho em mà thôi.Anh yêu em.- hắn nói , mỉm cười và đưa tay nắn nắn cổ.

Tiếng nhạc dạo lên.Là nhạc phát ra từ đĩa.Hắn bắt đầu cất tiếng hát.....

Ma asugu hutari o terashita yuuyake
kirame iteru
Ima made kanjita koto nai kurai, mune
no fukaku ga atsui
Hitori de mo heikisa nan te
iikikasenagara
Jibun ni uso o tsuite sugoshi dekita
keredo
Kore kara wa kimi dake o hanasanai

Nan do mo, nan do mo, okuru yo kimi ga
sagashite iru mono
Mayoino subete o tokashite ikite
yukou. Forever love

Giọng hắn ngân dài , cao , bổng lên ......không giống tiếng sáo của pé ...không giống tiếng Saxo của Sang....tiếng hát của hắn không xuyên qua đêm đen.....nhưng theo cơn gió lạnh....... làm ấm trái tim pé.....Pé cảm thấy trái tim mình ấm lên theo từng câu hát của hắn.......

Sakamichi nagai kageyosete
Nigitt a te no kanshoku
Yasashiku yawarakaku setsunasa o
keshite yukumitaidatta
Don na miraiega iteru no?
Osanai koro no kimi no sugata o sora ni
Ukabete mitsuketa ichiban boshi
Ima, kimi ni age you
Forever love


Nan do mo, nan do mo, utau yo
Taisetsu na kimi no tame ni
Kono yode hitotsu no tashikana takara
mono.Believe in love
You’re the only one forever

Tiếng hát cao lên , cao lên ....trải dài xuyên suốt không gian mênh mông......và rồi nhẹ nhàng ....thật nhẹ ở câu cuối “You’re the only one forever “ ...Nhẹ nhưng sao lại như một lời hứa....một câu chốt cuối cùng và là một lời nói làm pé xuyến xao.....nước mắt pé chảy dài.....

Tatoe donna toki datte mamorinuku
jishin arusa.
Kokoro ni sasatta toge o nuita nare
Daki atte hateshinai yume o miyou

Những giọt nước pé lăn theo những câu hát của hắn....Pé không hề hay biết rằng , bên dưới những lọn tóc vàng phủ trước mặt là những giọt nước mắt thầm lặng trong những khoảng ngân dài của khúc ca “Forever love “.........không một ai nhận ra trong cái khoảng nhạc là tiếng nấc........khoảng nhạc dài hơn so với bình thường và rồi hắn lại cất tiếng hát........đục hơn.không trong nữa...nhưng nước mắt hắn không còn rơi nữa.......trong khi.....pé vẫn khóc....vẫn đang đau..vì nuối tiếc cho cuộc tình không trọn vẹn.......... Sẽ không có một forever.....mãi mãi…..

Nan do mo, nan do mo, kanae you
Kini ga nozomu koto subete
Kono yode hitotsu no tashikana
kagayaki o. believe in love

Nan do mo, nan do mo, okuru yo kimi ga
sagashite iru mono
Mayoino subete o tokashite ikite
yukou. Futari de
You’re the only one forever.

…..Hắn kết thúc bài hát bằng một cái cúi chào rất lịch lãm, lén đưa tay lau mặt và bước xuống sân khấu….im lặng…..đi đến chỗ pé……

Đột nhiên, pé chạy nhanh ….rất nhanh về phía sân sau.Mái tóc dài bay theo gió , để lại một mùi hương mộc ngòn ngọt.Hắn sững sờ nhìn theo và rồi ……chạy ào theo pé, để lại bọn bạn cùng rừng người đang xôn xao , hú , la, hét.Hắn và pé chạy ngược hướng gió.Gió phả vào mặt.Lạnh buốt.Chạy xuyên qua màn đêm , rẽ gió, để lại đằng sau những tiếng hò reo “BIS BIS !!!! “vang trời.

gooddythin_nd1996
23-05-2009, 10:15 AM
trượt tem rồi, chán thế cơ chứ, ko sao, dù sao cũng đã được đọc truyện :D:D:D:D:D. Thật là tội nghiệp cho Vương và Vũ, nếu 2 người họ ko đến được với nhau thì mọi chuyện sẽ thật là khổ và tất cả mọi người sẽ rất buồn, vẫn còn ảnh hưởng của truyện "Định mệnh nghiệt ngã", buồn đến chết mất.................................

rimikio
25-05-2009, 11:53 PM
-Chờ đã !Chờ anh !- hắn hét lên và cố gắng chạy thật nhanh. Pé chạy …chạy…chạy mải miết vào khu vườn đang ngập tràn trong những ánh điện mờ mờ ảo ảo sau trường.

Cuối cùng hắn cũng đuổi kịp pé.Cả hai đang đứng bên một gốc cây phong.Lá phong rụng đỏ quanh gốc. Hắn chộp lấy tay pé, kéo pé vào lòng , thì thầm :

-Sao lại chạy như thế ?

-Thả em ra- pé nói , giọng đùng đục.

Hắn cau mày, im lặng và vuốt mái tóc dài của pé.

-Nhìn anh đi nào.-hắn thì thầm và nâng cằm pé lên , vuốt mấy lọn tóc nâu lòa xòa trước mặt pé.Hắn sững lại một chút nữa rồi hỏi -Sao lại khóc ?

-Thả ra !- pé hét lên, nước mắt vẫn cứ rơi lã chã mặc kệ việc pé cứ liên tục đưa ống tay áo lên lau.

-Anh chẳng phải đã nói là anh sẽ không để em khóc một mình nữa sao ? – hắn ghì chặt pé và hôn nhẹ lên mái tóc dài

-Không.Thả ra.Để em yên –pé giằng ra khỏi vòng tay hắn nhưng không được. Pé càng giằng ra hắn càng ghì chặt hơn.

-Cứ khóc đi cho thỏa rồi nói cho anh biết chuyện gì đã xảy ra.Anh hát không hay à ?

Pé lắc đầu, lại đưa ống tay áo lên lau nước mắt.


- Anh hát hay , cảm động quá nên khóc à ?

Pé lại lắc đầu.

-Nào , dựa vào đây, khóc cho đã đi.-hắn nói và ghì đầu pé vào ngực hắn, tay xoa xoa mái tóc dài, tựa vào cây phong.

Khẽ thở dài.Hắn nhìn lên trên cao kia.Đêm đen như mực.Nhưng giữa đêm đen đó là những vì sao lóe sáng .Ánh sáng lóe lên rồi leo lắt. Pé vẫn khóc....Hắn cảm nhận được những giọt nước mắt của pé rơi nhè nhẹ lên áo hắn, thấm qua áo ,làm lạnh da. Được ôm pé trong tay, cảm nhận được cái mùi đại dương từ pé và nghe tiếng pé khóc rưng rức.....Hắn cảm thấy thật hạnh phúc.Hắn không muốn pé rời xa khỏi vòng tay hắn mà lọt vào vòng tay của ai kia.Pé là của hắn, mãi mãi.

Pé tựa đầu vào hắn.Khóc.Pé cảm nhận được cái ấm áp của hắn truyền sang.Pé muốn cả hai cứ thế nài mãi ...mãi mãi. Nhưng, liệu có được không ? Nghĩ tới đây , pé càng khóc tợn.Bàn tay hắn to , vững chãi , ấm áp , nhẹ nhàng vuốt mái tóc ,cái mùi ngòn ngọt của hắn , ánh mắt dịu dàng , yêu thương và cả giọng nói ngọt ngào đó làm pé hạnh phúc.Pé không muốn đáh mất cái hạnh phúc nài.Pé muốn có nó , mãi mãi.

rimikio
26-05-2009, 04:12 AM
-Đừng khóc nữa !Nào, nín đi.-hắn vỗ về nhưng pé vẫn cứ rấm rức mãi.

.........Im lặng .

-Còn khóc nữa là anh hun đấy.- hắn cười cười ,nửa thật nửa đùa

-Anh...hức....động vào...hức...em ...hức là...anh chết..hức đấy !- pé nói kèm theo một tràng “hức ...hức “ làm hắn ko nhịn được cười.-Cười gì...hức...hả ?

-Yêu em nhiều lắm , babe à.Đừng khóc nữa !- hắn hun nhẹ lên tóc pé và khẽ lau những giọt nước mắt trong veo như thủy tinh trên má pé.-Á Á Á !- bất chợt hắn hét lên , tay ôm ngực và tay kia vẫn ko chịu thả pé ra.-Em chơi xấu.

-Có hông ?- pé cười ranh mãnh , những giọt nước mắt lúc nãy , giờ đã biến đâu mất. Nụ cười lại hiện lên trên khuôn mặt đầy đặn , mũi đỏ ửng ( thì mới vừa khóc xong mà lị) và đôi mắt trong veo.

-Có.Hic...đau....-hắn rên rỉ .

-Đau lắm sao ?-pé xoa xoa ngực hắn, chỗ mà pé vừa cấu vào, đỏ ửng không kém gì cái mũi của pé.

-Ừ .Đau lắm.-hắn xuýt xoa.

-Thật hông ?-pé cảnh giác.

-Thật .- hắn gục gục đầu ra vẻ “thật –mà ! “

-Vậy sao ? Người đâu mà mới...Á Á !-pé hét lên, âm lượng không kém gì hắn vừa nãy , đưa tay ôm mặt , xoa xoa – đồ đáng ghét! Lợi dụng hả ?

-Mắt em trong lắm đó , biết không ?Hình như khi khóc xong mắt người ta trong hơn thì phải ? – hắn cười cười , khẽ hất mấy lọn tóc trước mặt pé đi và, hình như hắn không biết rằng, cử chỉ ấy đã làm pé giật mình.

Pé đã quá hạnh phúc mà không nhận ra rằng, sự thật mãi mãi là sự thật.PÉ VÀ HẮN LÀ ANH EM ! Đó là sự thật ko thể chối cãi.Tim pé nhói lên.Đau. Pé nhìn hắn , im lặng.Đôi mắt buồn rầu.

Từng chiếc lá phong rơi trong gió.Gió lạnh thổi luồn lách khắp nơi .Hơi ấm của hắn đã không còn đủ để sưởi ấm pé trong cái lạnh lẽo vô cùng cực nài.Cái sự thật nài lạnh lẽo và vô tình quá !

-Em sao thế ? Có chuyện gì à ?- hắn nhìn thấy ánh mắt của pé và lộ rõ vẻ lo lắng.Hình như hắn cũng đã cảm thấy được cái tương lai chẳng lành phía trước.

-Anh .....lần sau...

-Sao cơ ?-hắn hỏi , đưa tay vuốt dọc khuôn mặt bầu bĩnh đang lộ rõ vẻ đau buồn của pé.

-Đừng làm thế !- pé né khỏi tay hắn –lần sau đừng làm thế nữa.Em sẽ nghĩ nhiều đấy

-Nghĩ gì cơ ?-hắn giật mình trước hành động của pé nhưng ko lộ rõ cho lắm và vòng tay ôm lấy pé.

- Nói chung là đừng làm thế.

-Lý do ?

-Khó nói lắm anh à .

-Khó nói ư ?Hay không muốn nói ?

-Cả hai.

- Không nói là anh hôn em đấy.

-Không mà. Em chỉ có thể nói là chúng ta sẽ không thể hạnh phúc như bài hát anh vừa hát đâu.-pé cúi đầu, mái tóc dài phủ hết khuôn mặt.

-Sao cơ ?Sao lại thế ?

-Em......

-Em không yêu anh ư ?

-Không...Em.....

-Đừng nói như thế nữa !Chúng ta sẽ mãi bên nhau mà.-hắn cúi xuống sát mặt pé , thì thầm.

Đột nhiên pé ngồi thụp xuống đất.Hắn ngồi luôn, tay vẫn ôm lấy pé.HẮn sợ rằng nếu hắn thả tay ra thì pé có thể như những chiếc lá phong kia, rời xa cây , đi theo cơn gió lạnh.

-Anh không hiểu đâu.- pé nói, tay ôm đầu.

-Em thật lạ!

-Anh nghĩ số phận có thể thay đổi không ?- pé ngửa mặt lên trời , tay vẫn ôm đầu.

-Có.Nếu ta muốn- hắn trả lời , dù không hiểu pé đang nghĩ gì.

-Có những chuyện không bao giờ thay đổi được.Như chuyện chúng ta sẽ không hạnh phúc chẳng hạn.

-Em nói cái gì thế hả ?

-Thời gian sẽ trả lời cho tất cả. Anh đừng yêu em nữa sẽ chỉ đau anh thôi.

-Không.- hắn ôm chầm lấy pé, siết mạnh.- anh sẽ không bao giờ hết yêu em.

-Nhưng .....chúng ta....chúng ta ...không thể...anh à- pé rưng rức, nước mắt pé lại chảy .Giọt nước mắt trong như pha lê nhưng lại rơi vì một số phận đen tối.

-Em nói dối.Sao lại như thế cơ chứ ?- hắn gắt lên.

- Chúng ta.....-pé ngập ngừng .

-Chúng ta gặp gỡ nhau như là một định mệnh.Anh yêu em ngay từ lần gặp đầu tiên và anh đã rất hạnh phúc khi được bước cùng em trên con đường dài phía trước nhưng giờ ,em nói thế là sao ?

-Chúng ta gặp nhau là một định mệnh thì việc chúng ta ko thể bên nhau cũng là định mệnh anh à.Định mệnh nghiệt ngã.-pé vòng tay ôm hắn, nước mắt thấm ướt đẫm áo hắn.Pé đau.Rất là đau khi phải nói ra những lời này.

-Em nói dối.

-Em không nói dối.

- Chúng ta phải có hạnh phúc.Câu chuyện của chúng ta phải có kết thúc hạnh phúc.

- Em xin lỗi.

-Đừng nói xin lỗi mà hãy cho anh biết lý do.

-Em xin lỗi.

-Hãy cho anh một lý do về tất cả những gì em vừa nói.

-Chúng ta....là.....

-Là gì ?

-Chúng ta là anh em cùng cha khác mẹ anh à.-pé hét lên đau đớn.

Mưa.Mưa rơi.Từng giọt từng giọt rồi như đã lâu không được bùng ra, mưa tuôn xối xả xuống mặt đất.Mưa nhảy mùa cùng kơn gió trên người pé và hắn.Mưa buồn bao phủ không gian lặng im.Pé ôm hắn chặt hơn .Hắn im lặng.Im lặng trước những gì pé vừa nói.Hắn không đủ bình tĩnh để hỏi lại pé đó có phải là thật không .....
Mưa ............mùa........đông........lạnh.Có lạnh bằng những câu nói của pé không ?

gooddythin_nd1996
29-05-2009, 04:34 AM
đọc ròi sẽ bík nó có bùn hay ko gody ạ
thứ ba mình rảnh , sẽ pót típ

Có lẽ là về sau rimikio sẽ cho truyện kết thúc có hậu hay sao mà lại nói là biết có buồn hay ko thì phải đọc :D. Mà rimikio gọi tớ là gooddy nhá, đừng gọi là gody, nghe kì lắm :D. Cuối cùng thì Vương cũng biết sự thật đau lòng đó, tất cả là định mệnh mà, đau quá :D

rimikio
30-05-2009, 06:37 AM
hìhì , sr goody nha :D
giờ thì truyện tiếp tục này.....
hum qua liên hoan , chia tay nhau , buồn lắm.....và truyện này cũng nhuốm màu buồn luôn thì phải......
....giờ kio mới nhận ra là buồn là bệnh rất dễ lây.

-----------------

Mưa tuôn rơi.Xối xả lên người của hắn và pé.Tiếng người nháo nhào , la hét từ sân trước văng vẳng vọng đến sân sau.Loáng thoáng tiếng MC

-VÌ THỜI TIẾT ĐỘT NGỘT THAY ĐỔI NÊN PHẦN THI KHIÊU VŨ SẼ ĐƯỢC DỜI THÀNH TIỆC KHIÊU VŨ SAU KHI CÔNG BỐ GIẢI THƯỞNG KING QUEEN.MỜI TẤT CẢ VÀO TRONG HỘI TRƯỜNG LỚN Ở DÃY CHÍNH TẦNG 3.

Sân sau. Hắn và pé vẫn ngồi đó.Lá phong vẫn rơi.Đợt lá phong cuối cùng trong năm đã rơi gần hết.Tay hắn buông thõng khỏi người pé.Hắn cúi gằm mặt , mái tóc ướt sũng rủ xuống trên gương mặt ướt nước.Là nước mưa hay nước mắt ? Pé vòng tay ôm lấy hắn, dựa đầu hắn vào ngực mình.Và khóc.Những giọt nước mắt lăn dài , trong như những viên pha lê, trong hơn những giọt nước mưa đang nhảy nhót khắp nơi kia.

-Em xin lỗi.....-pé thì thầm – em xin lỗi ....- mưa càng nặng hạt hơn bao giờ hết.Dường như ông trời cũng thấu hiểu nỗi đau của hắn và pé, cũng khóc cho cả hai.-Em không muốn thế đâu.....em yêu anh.....nhưng định mệnh nghiệt ngã anh à.......Chúng ta.....chúng ta sẽ không thể ở bên nhau.....-pé siết chặt hắn trong tay mình , những giọt nước mắt của pé hòa cùng mưa thấm vào tóc hắn, chảy dài trên tóc hắn –Sau này, có thể là ngay ngày mai, chúng ta phải chia xa.......nhưng xin anh....xin anh hãy tin rằng và nhớ rằng em sẽ mãi mãi dõi theo anh , mãi yêu anh , không phải tình anh em mà là tình yêu.....xin anh hãy nhớ lấy......

- Đó không phải là sự thật , phải không em ?- hắn ngồi thẳng dậy , nhìn thẳng vào mắt pé, thì thầm.Người hắn run lên.Run lên vì mưa lạnh hay vì sự thật nghiệt ngã không thể chấp nhận này ?

-....Em....xin lỗi- pé ngập ngừng .Hai tay pé ôm lấy khuôn mặt ướt đẫm nước mắt lẫn nước mưa.

-Không....em nói dối.....-hắn lắc đầu ...đôi mắt buồn và thoáng chút mơ hồ ....-em nói dối , hãy nói với anh là em nói dối đi – hắn hét lên, nắm vai pé lắc dữ dội – xin em hãy nói với anh là em nói dối đi !!!!

-Em xin lỗi .....- pé đưa tay gạt nước mắt nhưng nước mắt vẫn cứ rơi....

-Không....không....KHÔNGGGGGGGGGGGGGGG –hắn buông tay khỏi người pé , ngửa mặt lên trời và thét lên....tiếng thét cao và ai oán...dường như có thể xuyên qua cả màn đêm tràn ngập mưa kia....-Đó không phải sự thật.Không thể nào.

-Em xin lỗi....nhưng....Ư...

Không để pé nói hết câu.Hắn ôm chầm lấy pé, siết thật chặt và đặt lên đôi môi lạnh và ướt nước của pé một nụ hôn.Một nụ hôn giữa hai đôi môi lạnh lẽo.Nụ hôn ấm áp nhưng liệu có thể làm tan chảy cái giá lạnh của sự thật không ?

Pé trong vòng tay hắn, nhỏ bé, im lặng , đáp lại nụ hôn của hắn ,bằng tất cả tấm lòng, đôi tay nhỏ bé ôm lấy người hắn.Hắn siết mạnh pé .Những giọt nước mắt từ từ tuôn rơi , nhẹ nhàng.Nỗi đau càng ngày càng thêm nặng nề.

Không khí đau buồn bao trùm tất cả.Mưa.Người ta bảo mưa là giọt nước mắt của trời khóc cho những người đang chịu đau khổ dưới trần gian. Mưa đang khóc cho hắn và pé , cho cái định mệnh đau khổ mà pé và hắn đang phải chịu đựng. Và người ta cũng có bảo mưa có thể gột rửa mọi đau khổ. Liệu mưa có thể gột rửa những nỗi đau này , trả lại cho cả hai những nụ cười tươi tắn, những đôi mắt trong trẻo và hai trái tim không còn loang lỗ và đẫm máu ?

Dưới cơn mưa, nụ hôn mà hắn trao cho bé là những nỗi đau mà cả hai đang phải san sẻ.Nụ hôm dài đó là tia hi vọng cuối cùng mà hắn và pé trao cho nhau để cả hai cùng thoát ra khỏi nỗi đau , nỗi tuyệt vọng khôn cùng này. Liệu cả hai có thể không ?

Trong mưa.Có tiếng chân chạy.Có tiếng thở dốc.Có tiếng nước bắn lên tung tóe. Có ai đó đang chạy đến.

-Lôi Vũ ơi ! Lôi Vũ ơi!.Cậu ở đâu ? - Bóng người loáng thoáng trong mưa, tiếng gọi gấp gáp xuyên qua màn mưa làm hắn và pé giật mình.Cả hai buông nhau ra và cùng nhìn về phía phát ra giọng nói.

-Là Sang.-pé thì thầm.

-Suỵt !Anh không muốn em đi về phía cậu ta.- hắn siết pé trong tay và nhìn về phía bóng người càng ngày càng hiện rõ kia.

-Lôi Vũ ơi !Cậu ở đâu ? Lôi vũ ơi !.....A , cậu đây....rồi !-Sang mừng rỡ reo lên khi nhìn thấy pé nhưng rồi lại hạ giọng khi nhìn thấy pé đang ở trong lòng hắn.-Cậu...cậu và ....làm gì thế ???

-Có làm gì đâu ?- hắn hững hờ đáp lại, dụi đầu pé vào ngực mình.Như cố tình trêu ngươi Sang.

-Còn nói à ? Không làm gì sao lại mặc áo hở cả ngực thế ? Còn sao cô ấy lại ở trong lòng mi thế hả ?

-Có liên quan gì đến mi không ?

-Có chứ sao không ?

-Mi là gì của cô ấy cơ chứ ?

-Tao là.....là....là VỆ SĨ của Lôi Vũ.

-Lôi Vũ là của tao , xin lỗi nha.Đúng không em ?-hắn tỉnh ruị như những chuyện vừa xảy ra chưa hề xảy ra.

-Lôi Vũ, pà cậu sắp đi rồi kìa.Mẹ cậu vừa gọi cho tớ vì pà gọi cho cậu không được ?

-GÌ CƠ ?- cả hắn và pé sững sờ, nhìn nhau .

gooddythin_nd1996
30-05-2009, 10:09 PM
hìhì , sr goody nha

hiz, rimikio vẫn viết sai rồi,gooddy mới đúng mà :D
Truyện buồn thật, bà của Vũ đi đâu nhỉ, hì, đợi cháp mới nhá, truyện vẫn buồn lắm, truyện này mà có kết thúc buồn thì lần sau ứ thèm đọc truyện của rimikio nữa :D

rimikio
01-06-2009, 10:10 PM
-Chờ ...chờ chút đã Sang , cậu vừa nói gì cơ ?-pé lắp bắp ,người run lên , bấu chặt lấy tay hắn

-Mẹ cậu vừa gọi cho tớ nói là bà cậu đang.....cậu phải về ngay

-Ok ok , được rồi, chờ chút –pé lập cập rút từ trong túi áo sơ mi ra cái phone và đứng nép vào người hắn.Hắn lấy áo khoác phủ lên người hai đứa để nước mưa không thấm ướt cái phone và người cả hai.

Tít tít tít

-Alo

-Mẹ à , con đây

-Sakiiiiiiii , con về ngay đi.Bà con sắp đi rồi.......-vừa dứt câu pé đã giật cả mình khi nghe thấy tiếng thét của mm Camel.Có vẻ chuyện này là sự thật.

-Vâng , vâng thế mẹ đã đặt vé chưa ?

-Chúng ta đi bằng chuyên cơ.

-Vâng , vậy để con thu xếp xong con sẽ về, nói anh Byn chờ con ngoài cổng trường nha.Pai mẹ.

-Haizzz , thế là không xong rồi.-pé thở dài

-Là sao cơ ?-hắn hỏi , lộ rõ vẻ ngạc nhiên

-Bà em ý ,bình thường khỏe lắm nhưng đau xuống là dễ..- pé nói và chỉ lên trời – giờ có chuyện gấp lắm mới gọi cho mẹ em đấy nếu không pà sẽ không gọi đâu.Haizzz

-Đừng thở dài, sẽ có nếp nhăn đấy- hắn cười và ôm pé vào lòng , thì thầm – chuyện vừa nãy chúng ta sẽ bàn sau được không ?Giờ , em vẫn là của anh.Mà không , bây giờ , sau này và mãi mãi em vẫn là của anh.Anh sẽ không trao em cho thằng kia đâu.

-Anh nói gì thế ?

-em không nhận ra Sang thích em à ?

-GIIIII` ?

-Ngốc quá, thoy em đi đi.Nhớ gọi về nha

-Em không đi Spa ý lộn Sapa với anh được rồi.Em xin lỗi.

-Không sao.- hắn cúi xuống hôn lên má pé một cái- Đi cẩn thận nha.Và đừng có để cho tên kia lại gần em nha , nụ hôn của em là của anh.

-Anh à....chúng ta....- pé nói , buồn buồn sao ấy...

-Không gì hết. – hắn nói và lắc đầu.

Well I wonder could it be
When I was dreaming 'bout you baby
You were dreaming of me
Call me crazy, call me blind
To still be suffering is stupid after all of this time

-Tiếng gì thế ?- pé giật mình

-À , phone của anh.- hắn nói và rút phone từ trong túi quần ra.
-Alo.

-Pa đây con.

-Vâng

-Pa xin lỗi nhưng con có thể theo ba qua Mĩ được không ? Cả nhà sẽ đi luôn.

-Lý do ?

-Ừm , vì buổi tiệc của Uptown bên đó bảo phải đưa người kế nhiệm nên…..

-Con –Không _Phải-Người- kế- nhiệm –của – pa

-Ba xin lỗi nhưng …..

-Không lỗi phải gì hết.Con phải đi Sapa với lớp

-Nếu không có con bé đó con đi có vui không ?

-Pa nói thế có ý gì ?

-Pa nghe nói là pà con bé đó đau nặng mà.

-Đủ rồi đó.

-OK , ba xin lỗi nhưng con có thể đi với ba không ?

……

-Sao thế anh ?- pé thì thầm bên tai hắn

- Không có gì.
-Được rồi ,con đi.

-Cảm ơn con , nửa tiếng nữa chúng ta sẽ ra sân bay.Ba và mẹ chờ con.

-Pa còn gọi cô ấy là con bé thì đừng trách con.

-Ok.Tạm biệt con.

-Sao thế anh ?

-Anh phải đi Mĩ, nửa tiếng nữa.

-Gì cơ ?

-Vũ ơi , nhanh lên được không ?Cậu cảm mất

-Chờ tớ .Anh vừa nói gì thế ?

-Anh phải đi Mĩ và giờ thì anh sẽ đèo em về nhà.

-Em đi oto, mưa mà.

-Vậy thì đi chung luôn.- hắn nói ,cười toe toét và nắm lấy tay pé chạy về phía cổng trước.Hắn mỉm cười ranh mãnh khj đi ngang qua chỗ Sang đang đứng , mắt ngập lửa nhìn hắn.Hắn khẽ đưa tay chỉ xuống đất ý bảo “mày- là – đồ -hèn !” và ngay lập tức Sang cũng đưa tay chỉ vào mình , chỉ lên trời , chỉ vào hắn và chỉ xuống đất, cũng cười ranh như thế.

rimikio
01-06-2009, 10:29 PM
Trên xe.

-Sao cậu ta cũng đi chung với chúng ta – Sang lộ rõ vẻ khó chịu khi nhìn thấy hắn ngồi ngay bên pé .

-Tiện đường mà.-pé cười.-Cậu lên trên đi.

-Ừ.-Sang đáp lại và đóng cửa xe, đi lên đằng trước , lằm bằm gì đó -Cậu làm tớ ướt hết rồi nè.

-Đáng đời.- hắn lầm bầm

-Xin lỗi.-pé lại cười

Một giai điệu nhẹ nhàng khẽ ngân lên giữa không khí căng thẳng đó.

-Lại gì nữa đây ?-Sang càng ngày càng khó chịu.

-Của tớ.- pé nói và lại lục lọi tìm cái phone- là Ngân đó.Bài Friend Forever.

-Alo .Ngân hả ?

-CẬU VÀ VƯƠNG LÀ ĐỒ CHẾT TIỆT !- giọng nhỏ Ngân rống lên qua phone làm cả ba đứa giật mình

-Gì...gì thế ?- pé lắp bắp.Pé biết là mình đã chọc giận bà la sát rồi.

-Hai đứa biến đâu thế hả ? Biết giải King Queen thuộc về ai không hả ? HẢ ?

-À , ờ , đương nhiên là không

-King là Sang còn Queen là cậu đó.Chời ơi là chời !

-Gì cơ ?- cả ba đứa đều hét lên không kém tiếng nhỏ Ngân ở đầu dây bên kia

-Thật đó.Đến tớ còn không tin được.

-Vũ ơi , là cậu à ?- giọng nhỏ Hà cất lên

-Ừ

-May ghê Vũ ơi , suýt nữa là cậu phải kiss cái tên Sang chết tiệt đó rồi.- nhỏ Hà thở phào.

-Gì cơ ?- Sang bực bội trong khi pé và hắn lại cười tủm tỉm.

-Sang ngồi bên cạnh tớ nè.

-Gì cơ ?Ấy ấy, sao….. – nhỏ Hà tắt đài ngay tắp lự và run lẩy bẩy

-Thế còn Vương ?Vương đâu ?

-Cậu ấy cũng ở đây.Bên cạnh tớ.

-Bảo Vương nghe đi.

-Ừ.Nè anh.

-Gì thế ?

-Bảo vệ L.Vũ nghe không ?Tớ vừa mới dập cho cái bọn đàn em của Sang một trận đấy.Tụi tớ tình cờ thấy chùm ảnh hai người hun nhau trong áo khoác của một tên đàn em của Sang và cho tụi nó dính chưởng luôn.Mà hai người sắp đi đâu à ?

-À, bà Vũ đau , Vũ đi thăm bà còn tớ đi Mĩ dự tiệc với ba.

-Vậy không đi Spa sao ?

-Sapa ạ , có lẽ là không được rồi.Xin lỗi nha.

-bùn thế ?Thôy , đi vui vẻ nha, bảo vệ Vũ đó.

-OK, Sir.

-Gì vậy anh ?- pé hỏi và nhét cái phone vào cái túi nhỏ bên cửa.

-Không có gì.-hắn cười và ôm lấy bé -May cho em đó , nếu em hun hắn anh sẽ giết em.

-Rồi em sẽ phải hôn người khác thoy.

-Đó là chuyện không có ,hiểu không ?

-Không hiểu.

- Ngốc quá đi.- hắn cười và lại hôn pé.

-Này , hai người, đây không phải chỗ không người nhá.

-Nghe chưa kìa.thả em ra !

-Không.Gần tới nhà anh rồi.Ôm cái cho đỡ nhớ.

-Anh à..

-Nhớ gọi điện khi đến nơi, nghe không ?

-Vâng.

Xe đỗ xịch trước cổng nhà hắn.Hắn siết chặt bé và cười.Bé vẫy tay chào hắn cũng là lúc hắn mất dạng sau cánh cửa to đùng, đen hút.

-Hai người thật là...- Sang lằm bằm

-Cậu khó chịu quá đấy Sang

-Tức.

-Vệ Sĩ mà.

-Ừ.

gooddythin_nd1996
03-06-2009, 03:24 PM
Ặc, tại sao King lại về tay Sang cơ chứ, Vương làm tốt vậy còn gì :D. Vương đi Mỹ liệu có quay trở về nữa ko nhỉ, đợi rimikio post cháp mới nữa nhá, sốt ruột quá đi mất :D

rimikio
03-06-2009, 11:04 PM
sốt ruột thì cũng chịu thoy gooddy nhở ^^!
típ nè pà kon ....
----------
Nhà pé.

-SAKIIIIIII - đón chào pé trở về nhà là tiếng thét của mm Camel cùng với vẻ mặt vô cùng bùn bã. - Nhanh con.Cậu con vừa gọi qua đấy, bảo chúng ta phải nhanh mới kịp.

-Mẹ à ,có nhanh thì cũng phải sáng mai mới tới được mà mẹ.- pé nhăn mặt cởi áo khoác vắt lên người quản gia đứng gần đó - Ông ơi , hong khô giùm con nha.

-Vâng thưa tiểu thư.

-con đi thay đồ đây -pé nói và bước lên cầu thang - Sang cậu cũng về nhà thay đồ đi, ướt hết rồi kìa.

-Khoan từ từ, sao cả hai đứa ướt sũng thế này ?-mm Camel lo lắng

-Dạ không có gì đâu cô con về nhà đây- Sang nói và chay nhanh ra khỏi cổng nhà pé.

-Thằng này lạ thật....-mm Camel chắp miệng.

-Cậu ấy như thế xưa đến giờ rồi mẹ ơi- pé từ trên cầu thang nói vọng xuống.

....
Nhà hắn.

-OH MY GOD, Sue , con làm gì với thân con thế này hả ?- dì Rae lo lắng chụp lên đầu hắn cái khăn lông.

-Dầm mưa tí thôi mà dì.- hắn cười và lấy tay vò vò đầu tóc ướt nhẹp.

-Lỡ đau thì sao hả ?

-Không sao đâu ạ. Ông già đâu ạ ?- hắn hỏi và nhìn quanh quất căn nhà rộng nhưng trống rỗng.

-Ta đây -đáp lại lời hắn là tiếng của pp hắn vọng từ trong bếp ra.

-Hồi nào đi ba ?

-nửa tiếng nữa .Thay đồ đi.

-Vâng- hắn hững hờ đáp và đi lên phòng, để lại dì Rae nhìn pp hắn lo lắng.

......

Nửa tiếng sau, vẫn tại nhà hắn

-Đóng cửa cẩn thận Sue nha.Chậc , mưa gì mà lạnh thế không biết- dì Rae chặc lưỡi

-Mưa mùa đông mà dì, tí nó hết thôi- hắn đưa tay ra hứng lấy những giọt mưa trong veo đó và chợt , hắn mỉm cười.Nụ cười rất khó hiểu, chỉ biết là dường như hắn nhìn thấy bóng pé phía bên kia màn mưa đêm.

-Có nhanh không hả ? Thời tiết thế này máy bay bay chậm nữa thì khổ.- pp hắn giục giã nhưng giọng có vẻ vui vui.

-Vâng.-hắn đáp lại và rúc vào xe, ngắm nhìn màn mưa qua cửa kính mà nụ cười của hắn vẫn không tắt.Hắn áp mặt vào cửa kính xe mát lạnh vì nước mưa và khẽ di tay trên cửa kính viết nên dòng chữ mờ mờ :" I LOVE YOU"
----
Cùng lúc đó , tại nhà pé.

-SAKIIIIII, nhanh lên con.-mm Camel hấp tấp thu dọn đống quần áo vào cái vali thứ 2.

-Con mới là người phải nói câu đó kìa.Rốt cuộc mẹ muốn đem gì qua đó hả ? - pé cằn nhằn chỉ chỏ đống quần áo cồng kềnh của mm Camel - bộ bên đó thiếu đồ của mẹ chắc ?

-À ờ ,có lý nhỉ ?Thôi , khỏi đem theo là tốt nhất.- mm Camel đứng lên khỏi đống quần áo và chụp lấy cái khăn quàng cổ trên bàn rồi bước ra khỏi phòng.- Con không đem gì theo sao ?

-Mất công lắm.Qua đó rồi tính.- pé nói và đi thẳng ra cổng.mm Camel lẽo đẽo theo sau.

-Sang ơi.Đi con.- mm Camel gọi Sang từ cánh cửa sổ nhìn ra phòng khách nhà Sang.

-Chờ con chút cô ơi.- Sang nói vọng lại và kèm theo đó là tiếng "lách cách" của cửa.

-Khoan , Sang cũng đi hả mẹ ?- pé giật mình thảng thốt.

-Ừ.Vệ sĩ của con mà con nói gì lạ vậy ?- mm Camel làm ra vẻ"có -gì-to -tát-đâu-con".

- Ờ Ờ- pé gục gục đầu và xỏ chân vào đôi bốt cao cổ cạnh cửa ra vào và nói với quản gia đang đứng bên cạnh -Ông gọi xe đậu gần cửa giùm con, mưa thế này ông và mẹ ra là cảm đáy.

-Cảm ơn tiểu thư đã lo cho tôi , xe đậu ngoài kia rồi đó ạ.

-Không có gì. -pé cười và lọt tọt chạy băng qua màn mưa đêm và yên vị trên ghế sau xe oto.

-Mưa lạnh.Sắp ngừng rồi.- pé khẽ thì thầm với chính mình- Anh ấy đang làm gì nhỉ ?

Pé di ngón tay trên cửa sổ xe và viết hai từ " BAD DESTINY ".Ngoài xe, mưa ngớt dần nhưng gió vẫn lùa khắp nơi, lùa và khe cửa sổ xe để hở quất vào mặt pé.Rát buốt.Pé im lặng khẽ đưa tay miết nhẹ đôi môi còn vương mùi ngòn ngọt nhàn nhạt của hắn.Ấm.

sốt ruột thì cũng chịu thoy gooddy nhở ^^!
típ nè pà kon ....
----------
Nhà pé.

-SAKIIIIIII - đón chào pé trở về nhà là tiếng thét của mm Camel cùng với vẻ mặt vô cùng bùn bã. - Nhanh con.Cậu con vừa gọi qua đấy, bảo chúng ta phải nhanh mới kịp.

-Mẹ à ,có nhanh thì cũng phải sáng mai mới tới được mà mẹ.- pé nhăn mặt cởi áo khoác vắt lên người quản gia đứng gần đó - Ông ơi , hong khô giùm con nha.

-Vâng thưa tiểu thư.

-con đi thay đồ đây -pé nói và bước lên cầu thang - Sang cậu cũng về nhà thay đồ đi, ướt hết rồi kìa.

-Khoan từ từ, sao cả hai đứa ướt sũng thế này ?-mm Camel lo lắng

-Dạ không có gì đâu cô con về nhà đây- Sang nói và chay nhanh ra khỏi cổng nhà pé.

-Thằng này lạ thật....-mm Camel chắp miệng.

-Cậu ấy như thế xưa đến giờ rồi mẹ ơi- pé từ trên cầu thang nói vọng xuống.

....
Nhà hắn.

-OH MY GOD, Sue , con làm gì với thân con thế này hả ?- dì Rae lo lắng chụp lên đầu hắn cái khăn lông.

-Dầm mưa tí thôi mà dì.- hắn cười và lấy tay vò vò đầu tóc ướt nhẹp.

-Lỡ đau thì sao hả ?

-Không sao đâu ạ. Ông già đâu ạ ?- hắn hỏi và nhìn quanh quất căn nhà rộng nhưng trống rỗng.

-Ta đây -đáp lại lời hắn là tiếng của pp hắn vọng từ trong bếp ra.

-Hồi nào đi ba ?

-nửa tiếng nữa .Thay đồ đi.

-Vâng- hắn hững hờ đáp và đi lên phòng, để lại dì Rae nhìn pp hắn lo lắng.

......

Nửa tiếng sau, vẫn tại nhà hắn

-Đóng cửa cẩn thận Sue nha.Chậc , mưa gì mà lạnh thế không biết- dì Rae chặc lưỡi

-Mưa mùa đông mà dì, tí nó hết thôi- hắn đưa tay ra hứng lấy những giọt mưa trong veo đó và chợt , hắn mỉm cười.Nụ cười rất khó hiểu, chỉ biết là dường như hắn nhìn thấy bóng pé phía bên kia màn mưa đêm.

-Có nhanh không hả ? Thời tiết thế này máy bay bay chậm nữa thì khổ.- pp hắn giục giã nhưng giọng có vẻ vui vui.

-Vâng.-hắn đáp lại và rúc vào xe, ngắm nhìn màn mưa qua cửa kính mà nụ cười của hắn vẫn không tắt.Hắn áp mặt vào cửa kính xe mát lạnh vì nước mưa và khẽ di tay trên cửa kính viết nên dòng chữ mờ mờ :" I LOVE YOU"
----
Cùng lúc đó , tại nhà pé.

-SAKIIIIII, nhanh lên con.-mm Camel hấp tấp thu dọn đống quần áo vào cái vali thứ 2.

-Con mới là người phải nói câu đó kìa.Rốt cuộc mẹ muốn đem gì qua đó hả ? - pé cằn nhằn chỉ chỏ đống quần áo cồng kềnh của mm Camel - bộ bên đó thiếu đồ của mẹ chắc ?

-À ờ ,có lý nhỉ ?Thôi , khỏi đem theo là tốt nhất.- mm Camel đứng lên khỏi đống quần áo và chụp lấy cái khăn quàng cổ trên bàn rồi bước ra khỏi phòng.- Con không đem gì theo sao ?

-Mất công lắm.Qua đó rồi tính.- pé nói và đi thẳng ra cổng.mm Camel lẽo đẽo theo sau.

-Sang ơi.Đi con.- mm Camel gọi Sang từ cánh cửa sổ nhìn ra phòng khách nhà Sang.

-Chờ con chút cô ơi.- Sang nói vọng lại và kèm theo đó là tiếng "lách cách" của cửa.

-Khoan , Sang cũng đi hả mẹ ?- pé giật mình thảng thốt.

-Ừ.Vệ sĩ của con mà con nói gì lạ vậy ?- mm Camel làm ra vẻ"có -gì-to -tát-đâu-con".

- Ờ Ờ- pé gục gục đầu và xỏ chân vào đôi bốt cao cổ cạnh cửa ra vào và nói với quản gia đang đứng bên cạnh -Ông gọi xe đậu gần cửa giùm con, mưa thế này ông và mẹ ra là cảm đáy.

-Cảm ơn tiểu thư đã lo cho tôi , xe đậu ngoài kia rồi đó ạ.

-Không có gì. -pé cười và lọt tọt chạy băng qua màn mưa đêm và yên vị trên ghế sau xe oto.

-Mưa lạnh.Sắp ngừng rồi.- pé khẽ thì thầm với chính mình- Anh ấy đang làm gì nhỉ ?

Pé di ngón tay trên cửa sổ xe và viết hai từ " BAD DESTINY ".Ngoài xe, mưa ngớt dần nhưng gió vẫn lùa khắp nơi, lùa và khe cửa sổ xe để hở quất vào mặt pé.Rát buốt.Pé im lặng khẽ đưa tay miết nhẹ đôi môi còn vương mùi ngòn ngọt nhàn nhạt của hắn.Ấm.

gooddythin_nd1996
03-06-2009, 11:34 PM
Hì, ko biết có chuyện gì sẽ xảy ra khi bé và hắn ở xa nhau như vậy, mong là mọi chuyện đều tốt đẹp, post cháp mới đi nào rimikio, gooddy đợi nhá :D

sốt ruột thì cũng chịu thoy gooddy nhở ^^!
típ nè pà kon ....
HÌ, đúng là chịu thật nhưng vẫn thấy nó cứ sao sao ý :D

namlun_didong2804
05-06-2009, 02:31 AM
theo mình đoán thì có lẽ papa và mama của 2 người đã bỏ qua chuyện cũ và đang muốn giúp hắn và pé đến với nhau (ko chắc lắm , nhưng mong là thế. Hjx hjx )

rimikio
08-06-2009, 11:16 PM
Sân bay.

-Đi bằng chuyên cơ hả mẹ ?- pé hỏi và chụp cái mũ len trắng lên đầu.Trông pé giờ y hệt con gấu với váy trắng legging đen , áo ấm trắng , khăn choàng đen và cái mũ trắng toát cộng với cái đầu màu nâu đỏ. Y xì một con gấu.

-Không.-mm Camel hững hờ đáp lại

-GÌ ? -pé hét lên giữa sân bay đông nghịt người.

-Chuyên cơ đang bảo trì bên kia , chúng ta đi máy bay dân dụng thôi.- mm Camel vừa nói vừa lách khỏi hàng người ở cửa ra vào , nắm lấy tay pé giật về phía cổng soát vé.

-Mẹ thật là quái đản.- pé lẩm bẩm một mình , tay kéo cổ áo lên sát cằm.Trời càng ngày càng lạnh.

-Lạnh lắm à ?Tớ đưa áo cho nha - Sang lo lắng nhìn pé.

-Không, không cần đâu.- pé xua tay và chợt giật mình khi thoáng nghe mùi ngòn ngọt của hắn đâu đây.-Á Á !!!! Ư Ư Ư....- có một nụ hôn lướt nhẹ trên má và sau tiếng thét là một bàn tay to lớn ấm áp bụm chặt miệng bé.Đúng là cái mùi ngòn ngọt nhàn nhạt đó. LÀ HẮN.

-Anh àm ì ở ây ?

-Đi Mĩ.Hỏi gì nhảm thế ?- hắn cười khúc khích và thả tay ra khỏi miệng pé.

-Quên.- pé cười và xoa xoa chóp mũi .Tay hắn ấm thật nhưng chỉ tội cái chóp mũi, đỏ ửng lên rồi.

-Chời ạ , thế quên anh lun à ? -hắn nhăn mặt.

-Ai biết được.- pé cười toe toét.

Chả hiểu sao khi gặp hắn , những chuyện buồn đi đâu mất.Hạnh phúc quá nên nỗi buồn tạm theo cơn gió bay đi ????

-Này , hai người chắn chỗ quá nhé - Sang cau có , đi lách qua giữa hắn và pé

-Thủ tục chưa xong mà - hắn và pé đồng thanh

-Dạ , thưa tiểu thư là xong rồi ạ- giọng ông Quản Gia vang lên bất chợt làm pé và hắn lẫn Sang đều giật mình.

-Thế ạ ? - pé cười xòa - thôi , em đi nha, pai anh, giữ gìn sức khỏe.

-Ừ.- hắn cười và vẫy tay chào pé.-nhớ mơ đến anh mỗi đêm nha.

-Nếu được.-pé cười và chạy vào phòng chờ.

Hắn đứng lặng , nhìn theo dáng bé khuất vào dòng người đông nghịt kia, khẽ thở dài. Trên kia , bảng điện tử thông báo chuyến bay của pé sang Canada bắt đầu sau 15' nữa còn chuyến bay của hắn chỉ còn 10'.

rimikio
09-06-2009, 05:53 AM
Ngoại ô Ottawa, Canada.

-Haizzzzzzzzz , dù có đến đây bao nhiêu lần thì con vẫn thấy nó lớn quá - pé thở dài , khoanh tay trước ngực nhìn cái cổng to đùng , cao gấp 9 lần pé cùng với khu vườn đầy cây phủ trắng tuyết bên trong.

"Roẹt !"cánh cổng từ từ mở ra sau khi mm Camel nhấn chuông.

-Vào thôi Saki.Bà đang chờ đó.

-Vào thôi , nhìn gì nữa- Sang bá vai pé và bước vào cửa .

Con đường rộng lát đá hoa cương .Những hàng cây trụi lá khẳng khiu vươn mình lên trên bầu trời u ám .Tuyết trắng phủ khắp mọi nơi.

-Đúng là Canada.Tuyết trắng và mềm thật.- Sang vừa nói vừa khẽ đưa tay vốc một nắm tuyết trên cành cây.

-Cậu đến đây lần đầu à ?

-Ừ.

-Vậy thì xin chào mừng cậu đến với quê hương của tớ, vùng đất của tuyết và biển, Canada.-pé mỉm cười , chạy tới phía trước và dang rộng vòng tay về phía Sang. Bất giác , mặt Sang nóng bừng lên giữa trời đông lạnh giá.

-Này -Sang bước đến bên cạnh pé và ôm pé vào lòng.Hệt như cái cách mà hắn vẫn ôm bé nhưng bé biết có một điều khác .Đó chính là sự ấm áp.Liệu ai sẽ đem lại sự ấm áp cho pé hơn hắn đây ? -Cậu có biết không ?

-Sao ?

-Cậu rất dễ thương đấy và tớ cũng rất yêu cậu.

-Nhưng tớ không yêu cậu.-pé lạnh lùng

-Rồi cậu sẽ yêu.Khj cậu giã từ Vương thì tình yêu của tớ sẽ chiếm trọn trái tim cậu.Nhất định đấy.

-Tự tin quá hén.-pé cười khúc khích nhưng trong mắt vẫn đọng nỗi buồn về hai chữ "giã từ ".

-Có tự tin mới có thành công mà.- Sang nháy mắt nhìn pé rồi cả hai cùng cười vang vui vẻ .

"Ở bên Sang thực sự cũng vui nhưng không bằng ở bên anh ấy "pé nghĩ thầm trong đầu và mở cửa vào nhà.

-Wao , to thế cơ à ?- Sang ngạc nhiên

-Cái này có thể nói là lâu đài cổ đấy.Xây từ năm 1700 kia.-pé cười cười.

-Lâu thế cơ à ?

-Ừ.Vì thế nên cũng khá bất tiện.- pé cười và chỉ vào cánh cửa lớn.-như cái này chẳng hạn, mạnh tay một tí là lìa liền.

-Vậy sao ?

-A A A A A A A , CHÀO CON SAKI CỦA BÀ.- một giọng nói thình lình vang lên và nối tiếp là một vài giọng nói đồng thanh từ những người làm đang đứng thành hàng ở ngay phòng khách.-KÍNH CHÀO TIỂU THƯ.

-Ớ Ơ Ơ , BÀ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!- pé hét lên như tiếng sấm trước sự xuất hiện của một bà lão đẹp lão , tóc bạc loe hoe mấy lọn đen, vận một bộ xường xám theo phong cách Thượng Hải.

-CHÁU YÊU , NHỚ CHÁU QUÁ !!!!!!!!!!

-ARGHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH - pé hét to hơn , âm thanh nghe còn kinh dị hơn tiếng sói tru.- BÀ!!!!!!!!!!!!

-Bà đây.- bà lão xám mặt trước tiếng thét của pé nhưng vẫn điềm tĩnh trả lời.

-BÀ SẮP CHẾT CƠ MÀ !!!!SAO CÒN DUNG DĂNG DUNG DẺ THẾ NÀY ?- pé rít lên từng tiếng một.

-Đâu có , đừng trù ta .

-THẾ CÁI VỤ BÀ BỆNH LÀ SAO ĐÂY ? MẸ , SANG , CẬU MIN THẾ NÀY LÀ SAO ĐÂY ?

-Á à, thì tại bà nhớ con quá nên........- bà nội bé ấp úng và co người, lùi lại trước ánh mắt sắc hơn tia lửa đạn của pé.

-"RẦM !!!! "- pé dộng thẳng tay vào cánh cửa để mở ngay bên cạnh khiến cánh cửa già cỗi lìa luôn - BÀ CHẮC BIẾT LỪA DỐI CON THÌ HẬU QUẢ SẼ RA SAO CHỨ ?

-Từ từ , Lôi Vũ , bình tĩnh - Sang tái mặt và vội vàng ngăn bé.

-Ta xin lỗi nhưng chỉ vì ta nhớ con quá thôi mà.- bà nội pé thút thít trông giống trẻ con vô cùng.

-Nhớ thì gọi điện chứ. Làm con lỡ mất chuyến đi Spa rồi

-Là Sapa -Sang chỉnh lại.

-À lỡ mất chuyến đi Sapa của con rồi.Bà tính sao đây ?

-Sapa ? Spa mới à ?Ở đâu thế ?- bà bé nô nức khi nghe đến chữ Spa

-Không là Sapa mẹ ạ.- mm Camel chỉnh lại.

gooddythin_nd1996
14-06-2009, 04:49 PM
Cái bà già này cũng nhí nhảnh gớm, giả bệnh để cháu mình sang thăm, phá mất buổi đi Sapa của Vương với Vũ >.<. Cái bà này đú đởn thật :D, già rồi còn đòi spa mới sợ chứ :D. Sang bạo thật, dám nói ra những điều ấy trước mặt Vũ. Cháp mới :D

rimikio
15-06-2009, 11:16 PM
-Dẹp Spa đi.-pé rít lên – Bà , bà có biết lừa dối cháu gái là tội nặng nhất trong các tội không ạ ?

-À ừ , ta.....- bà nội bé tắt ngay “nụ cười trẻ thơ “ và ỉu xìu như bánh đa nhúng nước

-Không có vụ à ừ đâu ạ.Cháu về nước đây.- bé nói và kéo rịt cái mũ xuống sát mắt rồi chỉ vào cánh cửa – cái này ông gọi người sửa giúp tôi nha.

-Vâng , thưa tiểu thư- ông quản gia nghiêng người kính cẩn.

-Khoan đã , Saki à, sao lại về nước chứ ?- bà bé áp sát bé , níu chặt tay pé và nỉ non năn nỉ -ở lại chơi vài ba hôm đã.

-Không.Thà về nước đi Sapa chơi còn sướng hơn.- pé nói như hét và giằng tay khỏi tay bà

-Đi Sapa có gì sướng hơn ở đây cơ chứ ?- bà bé típ tục nỉ non, ôm chặt tay pé.

-Sướng hơn nhiều.- pé gắt

-Sướng ngay cả khi không có cậu trai đó ?- bà bé đột nhiên mỉm một nụ cười gian xảo

-Cậu trai đó ?- pé khựng lại vài giây và hỏi lại

-Thì cậu Vương hay Dương gì gì đó.- bà bé chọc vào má bé- đừng tưởng là bà không biết, tin tình báo của bà nhanh cực nhá.

-Bà .....- bé nắm lấy ngón tay của bà đang chọc trên mặt bé và rít lên – con nói một lần thôi , đừng bao giờ động vào anh ấy nếu không thì bà sẽ lãnh hậu quả khủng khiếp đấy.

-Ok ok , đừng nóng đừng nóng – bà rút tay ra khỏi tay bé và cười cười-bà có làm gì đâu, chỉ là theo dõi trong lúc rảnh thôi mà.

-Bà đã rõ cháu rồi đấy , bà biết cháu mà nổi giận thì sẽ như thế nào rồi chứ ?-pé cười cười nhưng ánh mắt ánh lên vẻ hăm dọa

-Biết , biết –bà bé xua xua tay ra vẻ sợ sệt

-Vũ à, giờ cậu có về cũng không kịp đâu , khi nãy Tuấn có gọi cho tớ bảo là cả bọn đang ở trên Sapa rồi.- Sang đột nhiên lên tiếng

-......- pé im lặng nhìn ra ngoài kia .Tuyết đang rơi –Vậy thì.....

-Vậy thì ở lại đây đi.- Sang đề nghị

-không , tớ sang Manhattan shopping đây.Bye bye – bé mỉm cười ở chưa “shopping” và vẫy tay ở chưa “bye “ rồi dzọt ra cửa

-Không !!!!-Sau tiếng thét, Sang nhào ra cửa , túm lấy cái khăn choàng của bé và”RẦM”BỊCH”ỐI “ĐAUUUUUUUU”

Bụi tuyết bay lên mù mịt.( Tuyết mịn quá thì bảo sao được)Và trên đống tuyết trước cửa là pé đang nằm sấp , và bên trên là Sang và bên trên nữa là cái khăn choàng màu trắng của bé đang bay phấp phới .

-Ư ~~~~~- pé rên rỉ nghe phát tội

-A- Sang xoa xoa đầu , hồi tỉnh sau cú ngã trời giáng, nhìn phía xuống dưới và – Á Á Á Á – Sang hét lên một tiếng xuyên thấu trời đất – Xin lỗi nha , tớ không cố ý, tại cái đống tuyết này nên.....- Sang đứng dậy , rối rít xin lỗi và nâng pé dậy

-Đau quá đi mất thôi, cái mũi của tớ-pé xuýt xoa cái mũi nhỏ nhỏ đang hồng tợn như mũi con lợn.
-xin lỗi nha-Sang phủi tuyết trên người pé và luôn miệng nói xin lỗi

-Không sao.Tớ đi đây.- pé nói và vẫy tay dợm bước.

-Khoan , tuyết đang rơi sao cậu đi được ?Máy bay đâu có hoạt động đâu- Sang nói và chỉ lên bầu trời trắng xóa trên cao kia

-........Cả đám người yên lặng 1s rồi

-A A A , ừ nhỉ , sao ta ngốc thế ?- bà thét lên phá vỡ không gian im lặng và lọt tọt chạy lại chỗ bé đang đứng như trời trồng.-Saki , Saki à, nghe chưa , cháu giờ phải ở đây rồi nhá ?

-Này , bà , Sang – bé quay lại nhìn hai người và chọc lên trên trán bà nội –thế còn tàu thì sao ? bộ hết chuyện rồi à ?

-Cậu muốn đi tàu sang Manhattan sao ?- Sang cười phá lên

-Tớ có nói thế đâu- pé cười khúc khích

-Vậy thì ở lại đây đi , nhá – bà bé tha thiết

-Ừ đúng đấy , ở lại đây đi Vũ- Sang cũng tha thiết không kém

-Nhá – bà bé và Sang đồng thanh , đôi mắt long lanh . khẩn cầu ,nỉ non năn nỉ , vô số tội, đôi tay lắc tay bé như nhồi bánh bông lan – nhá !(lại nhá )

-Thoy , thả ra , chời ạ - pé cằn nhằn

-ở lại đi , bà dẫn con đi shopping.Nhá ?

-Ở lại dẫn tớ đi tham quan chứ, chủ nhà mà thế à , nhá ?

-Thả ra , trời ơi , được rồi , ở thì ở.

-OH YEEEEEEEE- bà và Sang hét lên , ôm nhau như trẻ con.

-Điên cả lũ.- bé nhún vai và đi vào nhà.

-Heheheheh – bà và Sang vẫn tiếp tục cười gian xảo

-Cháu thấy chưa , đã bảo là nó sẽ ở lại mà

-Vâng.

-Sandy Morigette này chưa biết thất bại là gì cả , cháu rể ạ .HAHAHA

-Vâng, cháu xin bái phục- Sang kính cẩn nghiêng mình và nở nụ cười gian xảo thật sự.

----------
tạm thời sẽ pót rất chậm vì thứ ba tuần sau là Ena phải thi tuyển sinh nên phải dồn sức học , mong mọi người thông cảm nha

gooddythin_nd1996
20-06-2009, 05:22 PM
Sao Sang lại là cháu rể của cái bà già đấy nhỉ, đọc truyện tức ko chịu nổi, cứ đà này có khi tớ bỏ truyện này mất thôi, đọc là cảm giác như đầu sắp bốc khói ý :icry:

rimikio
23-06-2009, 08:40 AM
Cùng lúc đó, tại Manhattan,đại sảnh khách sạn Waldorf Astoria.

Hắn cùng pp và dì Rae đang dự tiệc , hình như là kỉ niệm thành lập công ty nào đó.Đủ người trong giới thượng lưu.Có vài nhóc lóc chóc còn lại là cỡ tuổi hắn .Chả hiểu sao cứ hắt xì mãi làm hắn phải lánh qua một góc.Nhiều người.Ồn ào.Hắn ghét ồn ào.Hắn thích ở bên bé hơn.Thích được ôm bé trong tay , thích cái má phính , thích cái cổ như que kem đó , thích cả cái cách bé dỗi.....Ở bên bé vẫn là hạnh phúc nhất! Hắn thở dài, nhấp một ngụm vang đỏ rồi ngửa mặt nhìn trần nhà đầy những viên đá nho nhỏ , lấp lánh cùng những hoa văn ngoằn ngoèo như những con rắn độc.

Ừ, con rắn độc đã cắn vào hắn.Để lại cho hắn nỗi đau.Hắn vẫn không thể quên được những câu nói thốt ra từ đôi môi mọng đỏ , nhỏ nhỏ của pé.Đau.Nhói đau.Đau lắm.....Hắn ứớc gì hắn chưa nghe , chưa thấy , chưa biết gì hết.Hắn muốn vẫn được ở bên bé như ngày xưa.Lại thở dài.Hắn bỏ đi ra bên ngoài tiền sảnh. Có lẽ một nơi nào đó yên tĩnh là tốt cho hắn lúc này.

Nhưng tiền sảnh cũng đầy những nhóc lóc chóc với những que kẹo xoắn tròn trên tay. Có một vài cô bé tóc nâu đỏ.Chợt mỉm cười. Nếu như con của hắn và pé sau này cũng giống thế thì yêu quá ! Nếu như .....
Hắn bâng quơ vài ý nghĩ vẩn vơ rồi thở dài dằng dặc lui vào đại sảnh và lặng lẽ lên sân thượng của khách sạn.

Lần nào cũng thế.Chả bao giờ thay đổi.Sân thượng.Cái nơi đầy gió và có thể nhìn được cả rừng đom đóm đèn quanh khu Manhattan này.Tựa lưng vào dãy lan can lóe sáng ánh trăng bàng bạc.Hắn lại thở dài.Người ta thở dài vì mệt vì thất vọng còn hắn là vì buồn cho số phận đau khổ.

Gió đông ở đây lạnh thật.Hắn rùng mình.Cũng phải.Chỉ khoác hờ trên vai khăn choàng cổ cùng áo somi đen hở vài cái nút bảo sao không lạnh.Hắn không biết rằng cũng tại lúc này , ở Ottawa, pé đang hắt xì liên tù tì. Thần giao cách cảm chăng ?

"Cạch""Rầm""Xoảng""Leng keng "......Một loạt tiếng động vang lên, một cái di động phóng thẳng tới chỗ hắn , sượt qua tay hắn rồi đập vào thành lan can và" hạ cánh an toàn" xuống đất , ngay bên cạnh bàn tay vàng ngọc còn vương mùi mái tóc bé. Cùng với cú hạ cánh đột ngột của cái di động là cú hạ cánh như trời sập của một ai đó từ trên nóc bể nước xuống sân. Hắn nheo mắt nhìn cho rõ người đó. Người đó đứng ngược hứớng với ánh trăng nên chỉ lờ mờ thấy được khuôn mặt. Chỉ có mái tóc màu vàng chóe lóe , dài và xoăn bay phần phật trong gió là nổi bật nhất mà thôi.

"Cô gái với cú hạ cánh trời sập"hắn lẩm bẩm , ngồi im và lặng lẽ nhìn xuống rừng đom đóm phía dưới.Hắn không để ý là cô gái với cú hạ cánh trời sập đang tiến tới gần hắn.Bộ váy đen cùng với những diềm hoa hồng bạc ánh lên trong ánh trăng mờ mờ.Cô ta bước đến bên cạnh hắn.Lẩm bẩm gì đó rồi cuối xuống nhặt mớ hổ lốn còn lại của cái di động lên và.....ném thẳng xuống phía dưới. Đống hổ lốn còn lại của di động vừa vỡ khi hạ cánh bên cạnh lan can giờ lại tiếp tục hành trình hơn 10 tầng nhà.Khổ cho nó !

-Hey , sorry về cái phone nha.- cô ta nháy mắt với hắn và ngồi xuống bên cạnh hắn.-Này , chảnh thế ? Cái điệu này là đi dự tiệc đúng không ? Sao lại lên đây.

-Còn cô ?- hắn lạnh lùng.Xưa nay hắn chỉ có cảm giác với bé.Hắn dị ứng với những đứa con gái như thế này.

-Chán.Buồn.Cãi nhau với bạn thân.- cô ta nói , tay vuốt vuốt mái tóc vàng chóe.

-Ném di động ?

-Ừ.Chả bao nhiêu.Mua lại mấy hồi.

-Còn cậu ?

-Buồn.Chán.Muốn ngủ.- hắn nói , cộc lốc , ngắn gọn , súc tích và nhắm mắt.

-Ừ.Ngủ ngon.- cô ta nói và đứng dậy đi về phía cầu thang - À , tôi còn chưa biết tên cậu.

-Vương.- hắn đáp và kéo khăn choàng cổ lên cao tí nữa rồi thiêm thiếp đi.Để mặc cô gái tóc vàng đi xuống cầu thang với nụ cười bí hiềm

candyhm
24-06-2009, 04:12 AM
trời........... lại thêm 1 nhân vật " Tóc vàng " nữa !!!!!!!!!! đừng bảo là papa lôi vương sang đây là có liên wuan đến cô bạn tóc vàng này nha RIMIKIO

rimikio
26-06-2009, 08:41 AM
Cách đó cỡ vài ngàn kilomet.Ottawa.Trong căn phòng chỉ toàn một màu trắng, trắng tứ rèm cửa , ga giường đến tủ quần áo nằm ở phía bên phải của khu biệt thự cổ đang được bao phủ bởi tuyết trắng, pé đang hắt xì liên tù tì, tay quẹt mũi tay cầm phone.Chiếc phone hắt lên màu trắng sáng nhàn nhạt, lờ mờ hai chữ "anh Vương ".

-Hắt xì```.....heh .....ư....Hắt xì```.......- pé đưa tay quẹt mũi và vẫn nhìn vào màn hình trắng nhạt của cái di động, mặc cho mm pé đang đào bới tủ quần áo .

Đầy những bộ quần áo nhiều màu sắc chất quanh tủ quần áo, ở bên trong đống lổn ngổn đó là mm pé đang nhăn nhó vì tìm đồ mặc cho hợp đi shopping.

-mm , mặc thế đi đựoc rồi , có ai nói gì đâu mà.....hắt xì``...

-Con cảm rồi đấy !- mm Camel ngoi đầu len nhắc nhở rồi lại cúi xuống đống lổn ngổn đầy màu sắc.

-Không đâu....có người nhắc đấy...cảm gì mà cảm ..Con về phòng đây- pé lẩm bẩm.

Nhăn mặt một cái rồi đứng lên và mở cửa căn phòng trắng .Ngoài hành lang , ngay bên cạnh là một cánh cửa sơn một màu xanh dương.Pé mở cửa.Bên trong căn phòng rộng là một không gian rộng rãi , thoáng mát.Chỉ có 3 màu chủ đạo :Xanh dương , trắng và đen. Có đến 4 chiếc chuông gió treo quanh phòng đang rung trong gió đông.Pé đóng cửa rồi đi lại ngồi trên chiếc giường với ga giường in hình tuyết đen trên nên trắng.Khẽ thở dài , hơi thở ấm nhưng đột ngột bị làm lạnh khi tiếp xúc với không khí bên ngoài.

Ngước mắt lên nhìn bầu trời trắng xóa ngoài cửa sổ.Pé nhìn về nơi mà hắn đang ở.Cùng ở phía tây bán cầu, cùng ở một lục địa nhưng sao lại xa như cả một vòng trái đất ? Một nơi tuyết rơi đầy , một nơi ánh điện sáng loáng đủ làm tan chảy những bông tuyết nhỏ nhoi.

Pé mong rằng hắn đang nhớ đến mình.Mong mỏi thật sự.Pé có cảm giác rằng cơn hắt xì lúc nãy là do thần giao cách cảm.Tin là thế !

Leng keng .Leng keng.Tiếng chuông gió vang vọng xa xôi.Tuyết dần ngớt cùng với tiếng chuộng gió nhẹ dần nhẹ dần khi cơn gió đông đã ngừng lùa vào những ngóc ngách nhỏ nhoi , bí ẩn.Khẽ đặt tay lên ngực trái , nơi trái tim đang đập dồn dập.Trái tim đã bị tổn thương.Trái tim đang rỉ máu , mong chờ vòng tay ấm áp.Trái tim đã bị những cơn gió lạnh luồn vào.Rát buốt.Pé lấy làm lạ....Lạ lắm !...Lý do vì sao nó lại đập bất chấp nhịp điệu thế này ? Liệu.....có chuyện gì xảy ra rồi chăng ? Lo lắng.Đau buốt. Đôi mày nhíu lại. Một cảm giác rất bất an. Cứ như rằng , có chuyện gì sắp xảy đến với cả hắn và pé...Lại một bước ngoặt đau khổ nữa chăng ?....

Tay pé run lên.Cầm chặt chiếc di động.Bé nhấn số hắn.Trong đầu bấn loạn.Chưa bao giờ tim pé lại đập nhanh như thế này.....

Tít tít tit tít tít

Nhưng tiếng tít dài dằng dặc......Buông rơi lạc lõng giữa không gian đầy gió.Gió lại bắt đầu thổi.Mang những tiếng tít dài đi xa....xa đến đâu thì chẳng ai biết được.....

-Sao lại thế này ?- pé giật mình , buông thõng chiếc di động.-rốt cuộc là xảy ra chuyện gì rồi......

Pé lo lắng nhưng đâu biết rằng, ở bầu trời bên kia, Manhattan, hắn đã có một cuộc gặp gỡ định mệnh với một cô gái tóc vàng.......sự lo lắng của bé đã trở thành sự thật ???!!!

rimikio
26-06-2009, 08:54 AM
Manhattan,đại sảnh khách sạn Waldorf Astoria.

-Yunnie , Yunnie-một người đàn ông tóc đen trong bộ vest đen khẽ gọi cô gái tóc vàng với bộ váy đen diềm hoa hồng bạc đang nhâm nhi ly sâm panh trong góc tối.

-Vâng bố.-cô ta lại gần , vẻ mặt lạnh nhưng có chút vui vui.

-Con vừa đi đâu thế ?

-He , con vừa tìm được một thứ hay lắm.

-thứ hay ? Lại là đứa con trai nào nữa đây ?

-Một anh chàng tên Vương.Tóc vàng.Mặc đồ đen.

-Người Việt à ?

-Chắc vậy.Đồng hương.

-bỏ đi.Lại chào hỏi mấy người này đi.Làm người thừa kế mà vậy là không được đâu.

-Mệt lắm bố ơi.Thôi , con lên chào hỏi lại chàng tóc vàng kia đã.pai bố.- cô ta hí hửng đặt ly sâm panh vào tay người đàn ông vest đen rồi chạy vào ngõ dẫn vào thang máy gần đó.

-Ơ , Yunnie, cái con bé này.....- bố cô ta nhăn mặt , lắc đầu.

-Anh Kar.

-Ơ ,Rae.

-Sao nhăn mặt thế ?

-Cái con bé Yunnie nhà tôi...nó khó bảo quá!

-Kệ tụi nó đi, còn trẻ mà , thằng Sue nhà tôi cũng có nghe lời đâu.

-Ừ , cậu đi mình à ?

-Ừ.Anh ấy có việc rồi.

-Vậy chuyện hai bên gia đình vẫn thế chứ ?-bố cô tóc vàng mỉm cười nụ cười nham hiểm.

-Đương nhiên.

rimikio
27-06-2009, 04:23 AM
Sân thượng khách san....

khi cô ta lên tới nơi đã thấy hắn đã mở mắt từ lúc nào và đang nhìn cảnh vật sáng choang bên dưới.

-Hi, ngủ ngon không?- cô ta lại gần hắn , ngồi phịch xuống bên cạnh hắn rồi cười cười

-Có ngủ được đâu?- hắn cằn nhằn

-Sao thế?- cô ta ngạc nhiên

-Không có gì.Mà cô tên gì?- hắn đang buồn và nhớ pé nhưng không phải vì thế mà trút lên người khác. Vả lại cô gái này tuy dữ dằn nhưng tạo cho người khác cảm giác tin tưởng.Nhưng nghĩ thế không có nghĩa hắn thích cô này.Hắn chỉ yêu mình pé mà thôi.

-Phạm Tiểu La, người Mĩ gốc Viêt.- cô ta cười.-làm bạn nha

-Đồng hương rồi.Vậy thì ok- hắn ngạc nhiên

-Ừa.Năm sau sẽ sang Việt học hết cấp ba.

-Năm sau?

-Chứ gì nữa.

-À ừ.đúng nhỉ...- hắn chặc lưỡi.

-Trông cậu có vẻ buồn buồn, chia tay bạn gái à?

-Hử , sao cậu biết?- hắn giật mình

-Đoán thôi.Mà có di động không mượn đi ?

-Không.

-Chán nhở?Con nhà ai mà dự tiệc này lại không có nổi cái di đông.

-Quên đem.

-Cộc lốc vậy?

-Chứ muốn sao?

-Bỏ đi.- Tiểu La phẩy tay vì không muốn đôi co với người thất tình và hắn cũng chả muốn đôi co với con gái nên im lặng luôn.

Cả hắn , Tiểu La và pé đâu biết cuộc gặp gỡ này cũng là một sự sắp đặt của định mênh.Rồi chuyện gì sẽ xảy ra nữa đây khi mà cả hắn và pé đang ở rất xa nhau?

rimikio
27-06-2009, 04:49 AM
Đêm 24/12.

Tuy lệch múi giờ nhưng cả hắn và pé đều đi dự buổi tiệc Giáng sinh hoành tráng.Ở Mahattan, hắn đi một mình nhưng rồi cũng bị Tiểu La chụp được khi đến đại sảnh vậy là từ alone ,ngẫu nhiên hắn và Tiểu La trở thành couple. Còn ở Ottawa , pé đi cùng bà với sự hộ tống của Sang.Nhưng rồi đến bữa tiệc , bà biến đâu mất, chỉ còn lại bé và Sang.

-Uống chút gì nhé Vũ?

-Ừ.

Pé thật lòng không muốn bữa tiệc do bà tổ chức này nhưng vì hiếu nên phải đi.Ở giữa chốn đông người cười nói , giữa những bộ mặt không biết đâu là thật đâu là giả này, pé cảm thật thật khó chiu.Mặc dù vẫn biết rằng hắn và pé là anh em nhưng không thể kiềm chế nổi cảm giác muốn ở bên nhau mãnh liệt này.Nhớ hắn , muốn ngồi lọt thỏm trong vòng tay hắn nhưng thật sự không biết làm sao......

Đôi mắt bé vô hồn , xa xăm, buồn bã....Sang nhìn thấy nhưng im lăng.Bữa tiệc trôi qua buồn tẻ. Còn tới 2 tiếng nữa mới tới giờ pháo hoa mừng Giáng sinh

Bé đâu biết rằng ở Manhattan, hắn cũng đang buồn như thế.Đôi mắt cũng trống rỗng như vây.Chỉ khác là Tiểu La cứ níu tay hắn kể này kể nọ và còn khoe cái di động mới tinh màu vàng choé nữa.

- Lala thích màu vàng nhỉ? Váy hôm nay cũng vàng -hắn nói vì thấy cứ để Tiểu La nói hoài cũng tôi.Làm giai không lẽ lại bất lịch sự đến thế?


-không thích màu trắng cơ nhưng mm bảo xài màu vàng cho hợp với mái tóc.Chứ đâu như cậu , tóc nhuộm màu này thế mà toàn xài đồ đen

-Vì cô ấy thích màu đen-hắn thì thầm

-Sao?

-Không có gì.Tớ đi lấy đồ ăn

-Ừ.

.............

-Heh , hắt xi``

-Cảm rồi đó Vũ.Sao hôm qua đến giờ thấy hắt xì hoài thế?-Sang lo lắng , đưa tay vuốt vuốt má Lôi Vũ

-Không , không sao - pé gạt tay Sang ra - tớ ra ngoài tí -pé nói rồi chạy ra khỏi biệt thự ( tiệc được tổ chức ở biệt thự của bà ) và lôi di động ra bấm số 1 - số gọi nhanh tới máy hắn.

Tít tít tít.....

-Cầu trời , nghe máy giúp em - pé lẩm bẩm

Tít tít tít.....

-Alo - đáp lại tiếng cầu trời của pé là giọng hắn.Ấm áp.-Tớ ra ngoài đây

-Vương.

-Sao thế? Em có chuyện gì à?

-Không.

-Không? nhớ anh rồi à?

-......

-Biết ngay mà.Anh cũng nhớ em.

-Merry Christmast.- pé hít một hơi dài và nói.

-Ừm, Merry Christmas. I luv you any way.

-Chúng ta là anh em , đừng làm những gì em phải suy nghĩ.

-Không.Đừng nhắc tới chuyện đó nữa.Anh không tin nó là sự thật

-Nhưng.....

-Đợi đến khi trở về , chúng ta sẽ làm xét nghiệm ADN. Vì thế, đừng lo lắng , đừng khóc....- hắn nói thêm khi nghe tiếng thút thít của bé bên kia đầu dây

-Nhưng.....

-Không nhưng nhị gì cả.Em mà khóc anh sẽ buồn đấy.Nín đi nào !

-Híc.....

-MERRY CHRISTMAS ! - một giọng nói mà không hai giọng nói vang lên ở hai đầu dây,cùng một lúc

-Chuyện gì thế? - pé và hắn giật bắn người

-À , là ba anh, phát biểu thôi

-Ừ , bà em cũng thế.

Hhahaha....cả hắn và pé đều bật cười

-Cười rồi nhe. Em biết không , babe , em cười trông rất đẹp.Anh yêu em.

-Anh biết không , em ghét anh.

-Gì? Hehehe , con gái nói ghét là thương.

-Quỷ con.- pé đùa.

-THƯA MỌI NGƯỜI , CẢM ƠN VÌ ĐÃ ĐẾN DỰ BUỔI TIỆC NÀY CỦA CHÚNG TÔI , NHÂN DỊP GIÁNG SINH NÀY.....

-thôi nha, để tí anh gọi lại.

-Vâng, chào anh.

-yêu em nhứt.

Nói rồi hắn tắt máy.

rimikio
27-06-2009, 09:45 PM
-HÔM NAY , NGOÀI VIỆC CHÚC MỪNG GIÁNG SINH , GIA ĐÌNH CHÚNG TÔI CÒN CHÚC MỪNG CHO ĐÔI NAM THANH NỮ TÚ CỦA HAI NHÀ LÀ GIRAN SUE VÀ MADMILA YUNNIE.VÂNG THƯA QUÝ VỊ , XIN MỌI NGƯỜI HÃY CHÚC MỪNG CHO LỄ ĐÍNH HÔN CỦA SUE VÀ YUNNIE.

"KENG "

hắn vừa tắt di động là giật nảy mình bởi hai chữ yunnie và đính hôn............và buông di động xuống đất đánh keng.Hắn hoảng hốt chạy vào đại sảnh như không tin nổi vào tai mình.....Cả đại sảnh đang rộn lên bởi tin chấn động.Xưa nay ai chả biết nhà Giran và Madmila là hai cường thủ nổi tiếng như cồn trên thương trường, nay lại có tin chấn động này...chả trách.....

Và bàng hoàng hơn nữa là hắn , đến cả yunnie là ai hắn cũng chưa biết thì lấy đâu ra đính hôn????? Hắn đưa mắt nhìn quanh tìm dì Rae và đột ngột hắn thấy Lala đang đứng bên cạnh dì Rae. Hắn chạy lại bên thì....

-A, Sue. Nào nắm tay Yunnie lên khán đài đi.

-Dì , gì mà Yunnie , Yunnie là ai? Sao lại có chuyện đính hôn thế này?- hắn hoảng hốt và bực tức nên ánh mắt trống rỗng xao động một chút rồi lại trống rỗng hơn.

-Its me !- lala chỉ vào mình và cười - Ngạc nhiên lắm nhỉ?

-....GÌ CƠ?????- hắn hét lên thật to - Lala là Yunnie ư?

Đáp lại sự hoảng hốt và giọng hét nổ trời đó là cái gật đầu ngây thơ của lala và hàng chục cái nhìn của mọi người trong đại sảnh.

-Sue , nào nắm tay Yunnie lên khán đài đi , mọi người đang chờ đấy - dì Rae không ngạc nhiên trước thái độ của hắn và còn nắm tay hắn đặt lên tay Yunnie.

-Không - hắn lại hét lên và hất tay khỏi tay Lala - dì đùa à? Kết hôn ư?

-Là đính hôn -dì Rae đính chính

-Giống nhau cả thôi và con xin nói là NEVER.- hắn hét lên ở chữ never rồi chạy ra khỏi đại sảnh.

-Sue , sue à.....- dì Rae hét vọng theo

-Để con.-yunnie nói rồi chạy vụt theo

-HAHAH , LŨ TRẺ TỤI NÓ NGƯỢNG Ý MÀ -một giọng nói đầy sức mạnh và lạnh lùng vang lên át cả tiếng ồn ào -HÔM NAY CHỈ LÀ THÔNG BÁO THÔI , NGÀY MAI , 25/12 , XIN MỜI MỌI NGƯỜI ĐẾN TƯ GIA CỦA NHÀ GIRAN ĐỂ MỪNG CHO LỄ ĐÍNH HÔN CỦA HAI BÊN GIA ĐÌNH. VÀ GIỜ , CHÚNG TA HÃY CÙNG NÂNG LY ĐỂ MỪNG CHO LỄ CHÚA GIÁNG TRẦN......MERRY CHRISTMAS.

Chỉ bằng một câu nói đã dẹp được "bạo loạn " , quả không hổ danh là đại hùng nhà Giran -tức ba hắn.
Còn bên ngoài đại sảnh , hắn đang chạy , chạy để trốn tránh.Và theo sau là Lala.

-Chờ đã, Vương, chờ...- Lala hét vọng lên giữa đường xá đông đúc

-Tránh xa tớ ra , cậu là đồ lừa đảo - dù biết là bất lịch sự nhưng hắn không thể kiềm chế được trước sự việc vừa mới xảy ra.

-Không , tớ không phải , Lala không phải , Vương , chờ...-Lala hét lên và tháo đôi guốc cao rồi túm bộ váy xoè vàng choé lại và tăng tốc phóng theo hắn trên đại lộ đông đúc, mặc cho hàng tá người nhìn theo với ánh mắt hiếu kì.

Cuối cùng , sau khi hắn rẽ vào một góc tối của đại lộ thì Lala cũng đuổi kịp hắn.

-Vương, chờ , Lala sẽ giải thích.

-Không cần.Cô cũng như mấy người đó , thông đồng lừa tôi.

-Không , lala cũng mới biết thôi , lúc Vương ra ngoài nghe điện thoại Lala mới nghe bố Lala nói và khi biết đó là Vương Lala rất vui.

-Vui ư?Phải rồi , gạt được tôi thì sao không vui.

-Không đâu , tin Lala đi , Lala chỉ muốn làm bạn thôi.

-Tin cái gì?- hắn phớt lờ , trong đầu óc rối beng của hắn chỉ còn có hình ảnh bé nhập nhoè.

-Lala nghĩ nếu Lala và Vương chấp thuận thì Lala sẽ được sang Việt Nam và Vương cũng có thể về nước.

-Gì?Cô nghĩ nếu không chấp nhận tôi sẽ không về nước được ư?

-thất ấy.Với Giran đệ tam thì không có gì là không thể.

-bố tôi ư?

-Đúng thế.đây là cách toàn vẹn cho cả hai ta.

-Toàn vẹn cho cô thôi.

-Không.Lala cũg muốn thoát khỏi vương vị người thừa kế nên mới sang Việt Nam.Đính hôn đâu có nghĩa là vợ chồng.Chỉ là danh nghĩa thôi mà.Rồi khi Vương trở về Việt Nam, Lala sẽ kiếm một người tâm đầu ý hợp với Lala và Lala sẽ tự chấm dứt hôn ước mà không cần Vương phải lo lắng.Ok?

-Lấy gì ra đảm bảo?

-Danh dự nhà Mad.

-........

-Tin Lala đi.

-Thôi được , tôi chấp nhận.

-Vào quán nào uống nước đi ,Lala khát rồi.

-Ừ.

-Và Vương có thể kể cho Lala nghe về cô ấy không?

-Cô ấy?

-Ừ ,người trong mộng của Vương.

-Nếu cô muốn nghe.

Vậy là bánh xe định mệnh đã lăn bánh càng ngày càng nhanh.Hắn đã không ngần ngại mà kể hết mọi thứ về hắn và pé cho Lala nghe , tất nhiên chỉ trừ việc cả hai là anh em.Lala lắng nghe mà không nói gì , thỉnh thoảng lại gật đầu.

Và thật trùng hợp , ở nơi tuyết phủ trắng xoá kia , Ottawa , Sang cũng đã nói với bé rằng.......

namlun_thixm0ney
28-06-2009, 12:50 AM
ôi ! hay wa' hay wa' , lâu goy hok zô giờ thấy nhìu wa' => zui

Vik tip' ih , sẵn tiện cũng mún nói là Lala hok có tội , cũng hok xấu nhưng mà ác cảm zới Lala wa'

Mong tg cho lala zề wê chăn zịt ( đồng tình với nấm lùn di động vì cùng dòng họ nấm )

♥♥♥ I " alt +3 " tg ♥♥♥

rimikio
29-06-2009, 04:03 AM
nói thật lòng một câu , cũng chả muốn viết truyện buồn thế này đâu nhưng lỡ viết rồi viết lun........có trách cũng trách cái tâm trạng bất ổn của tg.....hic....hum nay tg bùn............

gooddythin_nd1996
29-06-2009, 04:40 AM
Ko biết Sang định nói gì với bé nhỉ, liệu lala có giữ lời hứa của mình ko nhỉ, hay Lala chỉ nói dối thôi nhỉ :sick:


nói thật lòng một câu , cũng chả muốn viết truyện buồn thế này đâu nhưng lỡ viết rồi viết lun........có trách cũng trách cái tâm trạng bất ổn của tg.....hic....hum nay tg bùn............

Nhưng tg ơi, đừng để tâm trạng ảnh hưởng đến truyện chứ ==> buồn chết đi được ý >"<

rimikio
29-06-2009, 04:47 AM
Ottawa...

-THƯA MỌI NGƯỜI , HÔM NAY , TÔI , SANDY MORIGETTE , MỜI MỌI NGƯỜI ĐẾN THAM GIA BUỔI TIỆC NÀY , TRƯỚC LÀ ĐỂ CHÚC MỪNG GIÁNG SINH VÀ CẦU AN PHÚC CHO MỌI NGƯỜI VÀ SAU LÀ......CHÚC MỪNG LỄ ĐÍNH HÔN CỦA CHÁU GÁI TÔI SAKI MORIGETTE CÙNG GIN MORIYAMA.

Và cũng chả khác gì với không khí ở đại sảnh khách sạn Waldorf Astoria....Không khí nhốn nháo , ồn ào....Sang thì mỉm cười đắc thắng vuốt lại bộ vest trắng lãng tử....Sang không hề tỏ ra ngạc nhiên, cũng phải thôi vì Sang đã biết trước chuyện này rồi.....biết từ lúc mm Camel bảo chuẩn bị sang Canada...mặc dù lấy làm lạ vì sao mm Camel lại không tác hợp cho hắn và pé nhưng giờ thì chuyện đó có còn quan trọng nữa đâu.....pé đã trở thành vợ của Sang....à vợ chưa cưới của Sang.....

-Gin -mm Camel gọi Sang và từ nụ cười nham hiểm đắc thắng , trên gương mặt điển trai của Sang chỉ còn lại nụ cười đủ đánh chết mất kì cô gái nào.

-Dạ vâng , mẹ -Sang lễ phép.

-Con có thấy con bé đâu không?

-Dạ?

-Nó đi đâu mất rồi.

-Hồi nãy con thấy cô ấy chạy ra ngoài sân.Để con tìm cho , mẹ đừng ra ngoài , lạnh lắm.

-Quản gia , ra sân tìm tiểu thư xem.Con cứ ở yên đấy.-mm Camel ra lệnh rồi bước lên trên bậc tam cấp , nơi bà nội bé đang đứng cùng với ổ bánh kem to vừa được đưa ra , thì thầm vào tai bà nội bé cái gì đó rồi thấy hai mẹ con lo lắng nhìn nhau...

Còn bé, người đang đứng ngoài trời tuyết cũng phải sững lại....bàng hoàng và khuỵ xuống nền tuyết lạnh giá......Cứ ngỡ như bé không tin vào tai mình......

"LỄ ĐÍNH HÔN "ư? Và còn với Sang nữa?????

-Cái gì....cái quái gì thế?- pé thì thầm , lo lắng, hoảng sợ.

Người bé bỗng run lên.Chiếc di động rơi đánh phịch nặng nề trên nền tuyết trắng.

Sụp lở.Mọi thứ bỗng biến mất trước mắt.Đen thẫm đi và pé chả còn thấy gì phía trước nữa.....chỉ nghe văng vẳng hai chữ ĐÍNH HÔN và tiếng gọi hoảng hốt của một ai đó.....Tuyết lại rơi.

------------
-Saki , Saki à - một giọng nói của ai đó vang lên - Con có nghe thấy gì không con gái?

-Lôi Vũ ơi , có nghe anh gọi không? -một giọng nam quen quen....

-Không xong rồi , 38 độ , tiểu thư sốt cao quá.-một giọng trầm xa lạ.

Rồi tiếng người nhốn nháo , có ai đó than vãn về việc thời tiết quá lạnh.

Nóng.Mệt mỏi.Chỉ muốn nhắm mắt , ngủ một giấc thật sâu và quên đi mọi thứ.Mọi chuyện vừa xảy ra chỉ là mơ , là mơ mà thôi.

Một khoảng không đen thẫm.Có những bông tuyết.Lạnh.Đột ngột , ánh sáng loé lên. Có ai đó bước ra từ vùng sáng.Mái tóc vàng.Nụ cười đầy quen thuộc , ấm áp.Ngỡ ngàng.Nước mắt tuôn rơi.Là hắn.

Hắn đến bên bé , nhẹ nhàng ôm bé vào lòng.Ấm áp. Đã hai ngày trôi qua.Hai ngày không được cảm nhận hơi ấm ngòn ngọt của hắn.Mặc cho hắn dỗ dành , pé vẫn khóc.Nước mắt tuôn rơi đầm đìa.

-Đừng khóc , mọi chuyện sẽ qua thôi mà.Ngoan nào. Chỉ cần em nhớ rằng anh mãi chỉ yêu mình em mà thôi. Hãy nhớ như thế và sống tốt em nhé.

Loé lên.Chói loà. Một luồng sáng trắng bao bọc lấy người hắn , cuốn hắn đi vào một nơi nào đó.Xa.

-KHÔNGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG !!!!!!!!!!!!- pé hét lên

-Trời ơi , Saki , con tỉnh rồi.

-Sao lại ra ngoài tuyết lạnh thế này hả cháu? Cháu đang sốt ấy , nằm xuống đi.

Là mơ.Chỉ là mơ. Mơ nhưng nước mắt vẫn rơi nhiều.Mặn chát.Trước mắt như mờ đi.Và bóng đêm lại bao trùm.

-Trời ơi , Saki , cháu tôi.

-Bà Sandy , bình tĩnh , tiểu thư sốt nên ngất vậy thôi.

.....Sao hắn không ở đây , lúc này....Sao những chuyện đau khổ cứ liên tục đổ lên đầu một đứa con gái chưa đầy 18t ?

rimikio
01-07-2009, 05:56 AM
…Lặng im chìm trong giấc ngủ ….Pé đã nằm như thế suốt 3 tiếng …..Không còn mơ thấy giấc mơ nào nữa ….Ngay cả ác mộng cũng không….
..Dù không mơ thấy ác mộng nhưng cũng đau….đau lắm…..
…Có gì đó ấm ấm….Có ai đó đang nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của bé…..Có ai đó đang hôn lên đôi bàn tay đó…..
…Ước gì …ước gì là hắn…
Pé cầu nguyện trong những giây phút chợt tỉnh và rồi lại chìm sâu trong giấc ngủ…..Tuyết vẫn rơi mãi…..từ giây phút mặt đất sụp lở trước mắt pé…
......
Khẽ động đậy….có lẽ đã đủ dài để gạt những giọt nước mắt mà đứng vững trên con đường đầy chông gai này….
…Mở mắt ra…ánh sáng tràn ngập…chói lòa…..cái trần nhà màu trắng phảng phất xanh quen thuộc….pé khẽ cựa mình nhưng không được…có cái gì nằng nặng đè lên người….Thò hẳn đầu ra khỏi cái chăn bông nặng trịch….pé nhìn thấy…Sang đang say sưa ngủ…định cốc đầu Sang bảo :”sao lại ngủ ngày thế này ?” nhưng pé chợt chững lại và nhìn cái đồng hồ cổ treo bên cạnh tivi …..
…3h30’….và thấy trời còn mờ mờ….không thậm chí là đen đặc nữa….

Haizzzzzzzzzzz…tỉnh giấc giữa đêm….pé thở dài rồi khẽ luồn người ra khỏi chăn và choàng áo khoác để trên giá lên người rồi đi ra khỏi phòng…..
…Chả hiểu sao lại muốn thấy tuyết rơi nên pé đã đi thẳng ra khỏi biệt thự và dừng lại ở một cái ghế đá có khắc hai chữ “Saki love “mà bé đã khắc cách đây 10 năm và chờ đến ngày tìm được một nửa của mình và đem tên của người đó khắc lên chỗ trống còn lại sao chữ love…Nhưng giờ thì….pé nhìn dòng chữ …lại thở dài và ngồi lên ghế….
….tuyết trắng…xốp mịn….nhẹ hẫng….Bé nhìn lên bầu trời còn mờ hơi sương và ….trong một giây khẽ khàng….dường như bé thấy hình ảnh hắn mỉm cười in trên những tầng mây mờ sương…..trong hơi thở có khói của bé …hình ảnh thoáng qua đó mờ đi rồi tan biến….bé khẽ mỉm cười…..
..Rõ ràng là bé đã quá yêu hắn…quá yêu nên giờ mới đau khổ như thế này….
…Liệu sau này pé có quên được hắn không khi mà hắn có con đường riêng, bé có con đường riêng?.....Đó vẫn còn là một câu hỏi mà bé rất muốn tìm câu trả lời….Nhưng có lẽ câu trả lời nằm trong tương lai xa xăm còn mờ sương kia….
…Có tiếng bước chân nhưng dường như bé không nghe thấy ….
-Hey

-Heh , Sang.Không ngủ à ?

-Chứ cậu thì sao ?

-Ngủ rồi mà …..-pé cười cười và vẫn nhìn lên bầu trời….những bông tuyết trắng rơi lên gò má hồng hồng của bé và rồi trôi dọc theo gò má mà rơi xuống ghế….

-Không lạnh à ?Cho ngồi ké với coi.

-Lạnh chứ nhưng vui.

-Vui ?

-Ừ.

-Vậy là hết buồn rồi nhỉ ?

-Vui không có nghĩa là hết buồn.

-Ừ,hey, nói chuyện chút đi .

-Chứ giờ đang làm gì đây ?

-Không , nói về việc đính hôn ý

-Đừng nhắc tới chuyện đó nếu cậu còn coi tớ là bạn.-pé bỗng dưng nghiêm mặt , nhìn Sang với ánh mắt sát thủ.

-Không đâu. Nhưng tớ muốn nói là cậu muốn làm một giao kèo với tớ hông ?

-Giao kèo ?

-ừ , giao kèo .

Ozhi
03-07-2009, 02:45 AM
+___+ ko bik mình đã cm chưa? Ko nhớ! Chỉ nhớ cái tên Rimikio nghe quen! Dạo này già rồi!

Trời đọc lại cái trang đầu tiên! Cách dòng đi! *lải nhải, lảm nhảm*

Tiếp tục theo dõi! Xong thì com thành thiệt!






Thân
Ozhi~

candyhm
03-07-2009, 08:20 AM
trời ơi !!!!!!!!!!!!!!! Sao cả hai người đều bị đính hôn bất ngờ thế này :) Kiểu này thì tương lai 2 người họ chắc mù mịt lắm đây

rimikio
04-07-2009, 03:44 AM
-Thế này nhé , cậu và tớ làm một cảnh đính hôn giả để bà , mẹ và cha cậu không quản cậu nữa và tớ , vị hôn phu giả tạo, sẽ giúp cho cậu và Vương thành đôi .

-Có ai quản tớ đâu ?

-Ai nói , họ quản cậu nhưng cậu không biết thôi

-Thế sao cậu biết ?

-Ừ thì , dò thám thôi .

-Đạo tặc, nói , có ý đồ gì hả ?- pé áp sát vào Sang và cười nham hiểm

-Đâu …đâu có đâu- mặt Sang dần dần tái đi, do lạnh hay do bị thọc trúng tim đen , chả biết nữa !

-Láo! Nói mau !

-Không mà…..thật đó…làm ơn đừng nhìn tớ bằng ánh mắt đó…..Ok , tớ đầu hàng – cuối cùng sau một hồi phân bua, Sang cũng đầu hàng cả hai tay hai chân trước ánh mắt do thám hết sức sắc sảo + sắc lẹm + hình viên đạn + nụ cười nham hiểm của pé.-Ghé tai vào đây !.
……

-GÌ ? GÌ CƠ !!!!!!!!!!!!!!-đột ngột , pé bật dậy và…..hét lên , to , thật to , có vẻ ngạc nhiên lắm.

-Ặc , nho nhỏ giùm , trời chưa sáng đấy tiểu thư của tôi ạ !- Sang chắp tay vái pé , vẻ mặt vô cùng….khó nhìn.Mắt thì nhắm tịt , trán thì nhăn lại , miệng lẩm bẩm cầu xin.

-Á à , xin lỗi – pé hoảng hồn , đưa tay bụm miệng và ngồi xuống , sát ngay cạnh Sang.

-Lạy tiểu thư , đừng nói cho ai biết nha !- Sang lẩm bẩm , mắt mở to , hồn nhiên , vô…số tội

-Có thật không ghê thế hả ? Cậu- pé chỉ vào Sang – thích– và chỉ vào mình – một con pé trong lớp tớ ????-Sang gật , trông vô cùng thảm não – và nhờ tớ làm mai mối ?

-Ừ, cụ tỉ là , cậu và tớ đính hôn giả nhá , rồi nhá , để xem pé nhỏ ấy có ghen không nhá ,rồi thì tớ và cậu hủy hôn và tớ ấy ấy ấy với cô ấy rồi cậu và Vương chung đường .Xong.

-Sao không trực tiếp hỏi nhỏ ?

-Giời ơi là giờiiiiiiiii , làm được tớ làm rồi !

-Ừ nhỉ !-pé gật đầu đồng tình .

-Giúp tớ, okie ! Đôi ta cùng có lợi.

-Ừm….ừm ….

-Đi mà ! Nha !Nha !

-Thôi được rồi , dẹp cái kiểu ướt át đó đi , đồng ý nhưng nếu cậu mà ko hủy hôn sau khi ấy ấy rồi thì – pé đưa tay chỉ vào tim Sang , mỉm cười kiểu « cậu -biết -cả -rồi- đó ».

-Ok .Ngoéo nào !

Giao kèo bắt đầu bằng cái móc ngoéo đơn giản …Rồi đây , một bước ngoặt lại xảy đến.Chả ai để ý rằng , tuyết càng nặng hạt và trời càng đục cho dù đã gần sáng ……….

--------
LALALALA , tg đậu chính quy ròi pà kon ơi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! tg đi ăn đi chơi đã......mai pt típ

namlun_thixm0ney
04-07-2009, 04:08 AM
Xạo , Sang xạo jải hok? Rimikio xạo jải hok? Sang thix pe' mừh. Con pe' trong lớp pe' là pe' jải hok ?

Nhưng mừh zậy càng tut' choa đôi VV hen. Yêu Rim we' đi ah`. I ♥ Rim

rimikio
04-07-2009, 09:45 PM
Sau cái ngoéo tay , Sang thì cười cười trông có vẻ….nham hiểm , còn bé thì vô tư ,hồn nhiên vốc tuyết xoa xoa lên mặt .

-này , không lạnh à ?- Sang ngạc nhiên.

-Sao ?À , không ,vì tuyết là anh ấy mà .- pé nói và giọng nhỏ dần ở chữ ‘anh ấy mà ‘

Đột nhiên , Sang trở nên khó chịu.Đôi mắt ánh lên quầng sáng không mấy tốt lành. Khẽ đưa tay vào túi , Sang móc ra một cái hộp nhung đen , thở hắt ra và quỳ xuống đất.

- Hoàng Lôi Vũ , Would you marry me ?-Sang bật nắp cái hộp nhung đen ra , bên trong là một cái nhẫn màu trắng có đính viên đá đen hình trái tim cùng với họa tiết dây thường xuân khắc chìm xung quanh thân nhẫn .

-….. Heh , này này – pé giật mình , vốc tuyết trong tay rơi lả tả xuống ghế và khi nhìn thấy cái nháy mắt của Sang về phía cửa chính và nụ cười tươi vô số tội của Sang. Bé dần dần hiểu ra rằng sau cánh cửa chính mới sửa xong có …người …

-Saki Morigette , I love you , marry me !?-Sang lặp lại , trông có vẻ thành khẩn hơn trước.

-Ừm ,ờ, ờ , Ok .- pé cười và chìa tay ra cầm lấy chiếc nhẫn và tháo dây chuyên trên cổ , luồn chiếc nhẫn vào .Sang mỉm cười mãn nguyện và gian trá.

-Hihihi, HÙ RÁ !!!!!!!!!!!!!- một tiếng động vang trời và ngay sau đó là mưa pháo giấy +kim tuyến. Pé giật cả mìh , bật dậy còn Sang thì từ tốn phủi tuyết trên quần rồi ngồi xuống ghế đá.

-Thấy chưa Camella , ta đã nói là được mà !- bà nội cười tươi hớn hở , tay cầm pháo giấy bắn liên tục hết cái này đến cái khác với chồng pháo giấy trên tay quản gia đứng cười cười bên cạnh.

-Mừng con Saki, giờ thì hai đứa con đã là ….

-Couple ạ !- pé cười vì vốn dĩ đây chỉ là giao kèo , làm sao có chuyện là vợ chồng được.
-Ừ , couple !- mm Camel cười hiền búng tay cái tách và dịch sang một bên .Sau lưng mm Camel là một hàng dài gia nhân trong biệt thự nghiêng mình kính cần cùng với những bông hoa hồng đủ màu sắc trên tay

-CHÚC MỪNG TIỂU THƯ !CHÚC MỪNG THIẾU GIA! CHÚC HAI NGƯỜI TRĂM NĂM HẠNH PHÚC !- hàng dài gia nhân đồng thanh và tung những bông hoa hồng đủ màu lên nền trời đen đục nhưng tuyết rơi trắng chấm li ti tạo nên khung cảnh vô cùng đẹp đẽ.

-Ấy ấy , có phải cưới đâu mà !- pé xua xua tay mặc cho Sang vẫn ngồi trên ghế đá mà cười.

-Ừ thì không phải nhưng dù sao thì con cũng nhận nhẫn rồi mà.- bà nội cười cười

-Đính hôn khác thành hôn , giời ạ !- pé nhăn mặt – con vừa mới đau dậy .Thật là !

-Ta quên , thôi nào , vào nhà mở tiệc nào !- bà bé cười.

-Trời chưa sáng ạ , con đi ngủ đây – pé nói và bước vào giữa hàng gia nhân và đưa tay chụp mấy cành hoa hồng đang rơi ,mỉm cười.

-Không được , con phải dự tiệc , coi như mừng giáng sinh luôn .-bà bé chạy theo , níu tay áo pé.Sang cũng đã đứng dậy và đi theo.mm Camel ra hiệu cho gia nhân vào nhà và thì thầm gì đó với quản gia .

-Không – pé dứt khoát.

-Cháu của bà , năn nỉ cháu đó , tiệc tối qua bị cháu làm hỏng rồi , giờ cháu phải đền cho ta chứ.

- Tối qua không có cái dzụ trời đánh thánh đâm đó cháu cũng chả ngất , do bà cả thôi.-pé nói lại , có vẻ khó chịu,

- thôi được rồi , coi như là lỗi của ta nhưng cháu , không lẽ để ta ăn giáng sinh một mình à ?- bà nội bắt đầu sụt sịt.


-Có đây – pé chỉ vào Sang đang im lặng ngay bên cạnh-có đó –chỉ vào mm Camel và quản gia còn đang thầm thì to nhỏ ở ghế đá – và có đó nữa – rồi chỉ và hàng gia nhân đang lũ lượt kéo vào nhà ngay đằng sau.-quá nhìu rồi còn gì.

-Không ,có cháu mới vui cơ – bà nội õng ẹo như con nít , giọng thì năn nỉ ỉ ôi nhưng ánh mắt lại không có vẻ như thế.

-Vũ à, dự cho vui đi , dù sao thì có ngủ , cậu cũng chả ngủ được đâu !- Sang xen vào , chấm dứt cuộc đối thoại của bà và bé trong hòa bình vì theo tình hình ánh mắt và vẻ mặt của pé thì nếu bà nội còn nói nhất định sẽ xảy ra chiến tranh.

-Tớ còn có việc.- pé đáp lại , lạnh lùng.

-Cậu không định ăn sáng à ? cậu ngất lần nữa , cậu ấy lo thì sao ?- Sang lôi hắn ra làm lý do và cuối cùng , tất nhiên , đúng như Sang đoán, pé gật đầu .

-Ye , cháu rể , cháu làm tốt lắm.Đi nào !- pà nội lại cười tươi như hoa và níu tay bé và Sang vào nhà .

Giáng sinh của pé là thế đấy .Một tin động trời.Một câu nói anh yêu em ngọt ngào nhưng có chút đắng.Một cú ngất xỉu. Và tuyết.

rimikio
06-07-2009, 11:44 PM
Còn hắn .Một Giáng sinh không tuyết nhưng cũng có một tin động trời cùng một người bạn mới quen .Và ….một lời mời vào sáng sớm.

-Hey , đi chơi không ?-hắn vừa mới thay đồ xong và mở cửa bước ra khỏi phòng đã thấy Lala chình ình ngay cửa , mặc quần short trắng , legging đen .áo phông đen cùng nụ cười tươi hết cỡ khiến người ta khó lòng từ chối.

-Đi đâu ?-hắn đáp lại nụ cười của Lala bằng một câu nói hững hờ và đi xuống cầu thang. Tối hôm qua chả ngủ được tí nào, cứ nhớ về pé mãi. Không chỉ có pé mà còn cả cái tin động trời ám ảnh hắn nữa .Khi trở về biệt thự đã thấy pp và dì Rae ở nhà, không ai nói gì nhưng chắc Lala cũng đã nói cho pp hắn biết chuyện hắn đồng ý lời hứa hôn và đương nhiên , với một cái giá là giao kèo bí mật giữa hắn và Lala. Hắn chán nên thật lòng cũng muốn đi đâu đó chơi cho khuây khỏa.

-Đi rồi biết !- Lala mỉm cười và níu tay hắn đi ra khỏi căn biệt thự mà hắn đang tạm trú ở Manhattan .

-Tiểu thư và thiếu gia đi vui vẻ !- ông quản gia chào Lala và hắn.

-Bác Rani !Dì Rae !- Lala hình như chả sợ gì cả hay sao mà , một tay níu hắn một tay vẫy chào pp hắn đang cùng dì Rae ngồi ăn sáng.

-Chào con Yunnie !-pp Rani cười hiền – Hai con không ăn sáng à ?

- Dạ , có chứ ạ !tụi con ra tiệm được không ạ ?-Lala đáp.

-Ồ được chứ !- dì Rae cười cười –Đi vui vẻ !

-Vâng ạ !

Lala và hắn chào tạm việt pp Rani và dì Rae rồi tung tẩy đi ra ngoài.

-Này , lấy xe đi chứ ?Định cuốc bộ hết Manhattan này à ?-hắn hỏi khi thấy Lala cứ phăm phăm đi về phía trước cổng chính.

-Xe ở ngoài kia-Lala chỉ về phía cổng chính phủ đầy cây thường xuân héo hắt trước gió đông. Hắn đành đi theo Lala ra cổng. Tuy hay cười , rộng lượng và biết quan tâm nhưng Lala vẫn là một người khó đoán.

Và…ngạc nhiên thay, thứ hắn thấy ngoài cửa không phải là con đường trải nhựa phẳng phiu cùng những chiếc lá phong đỏ vàng phủ đầy mà là một chiếc moto, và rất giống với chiếc của Sang .

-Wao , kiếm đâu ra thế ?- hắn không khỏi suýt xoa trầm trồ trước chiếc moto màu đen bóng lưỡng .Hắn vốn mê moto nhưng pp không cho đi vì sợ “ đi cái thứ đó rồi tai nạn thì cả tập đoàn sụp đổ dưới tay con à ?”-trích nguyên lời của pp hắn 3 năm trước.

-Cái nài cả thế giới chỉ có 15 chiếc thôi và chỉ có 2 người 17t có được nó –Lala tự hào – là tớ, Lala và một người là dân Nhật gốc Việt tên Gin hay gì gì đó .

- Cậu mua về làm cảnh à ?- hắn hơi ngạc nhiên

-Cảnh đâu mà cảnh , tớ đi chứ.

-Cậu –hắn chỉ vào Lala rồi chỉ vào chiếc xe – đi chiếc này á ?

Và đáp lại là nụ cười bí hiểm của Lala cùng cú ném chiếc mũ bào hiểm nhanh như chớp khiến hắn suýt nữa là không thể chụp được chiếc mũ.

-Đội đi , tớ chở cậu –Lala nói gài chiếc mũ bảo hiểm và dzọt lên xe.

-Để tớ….

-Không,tí tớ sẽ cho cậu chở nhưng giờ tớ chở –Lala ngắt lời – pp cậu không thích cậu đi moto đâu.

Hắn chịu thua và ngồi lên sau Lala. Lala rồ máy , chiếc xe lao đi vun vút trên con đường phủ đầy lá phong và để lại phía sau là bụi mù cùng những chiếc lá phong đỏ bay phấp phới…..Hắn choáng ngợp.Thật sự đấy !Dù rằng thích đi nhanh nhưng phải nói là thật khó chịu khi đi nhanh với chiếc xe này, và còn ngồi sau con gái nữa chứ.

rimikio
13-07-2009, 03:23 AM
Nếu là người đang đi trên phố nhìn vào chắc chắn sẽ nghĩ là hai đứa giai đèo nhau chứ không phải là một giai một gái và đứa con gái đang đèo đứa con trai.Đảm bảo chắc chắn luôn đấy !Lala phóng xe luồn lách rất tốt và thậm chí phải nói là pro.Trong cái gió xoáy ầm ầm , mùi hương thoảng nhẹ của cỏ phả vào mặt hắn.Dễ chịu !
Chiếc xe lao nhanh , rẽ hết phố này đến phố khác và dừng lại ở phố Tàu-một địa điểm xa lạ với hắn nhưng có vẻ chả xa lạ gì mấy với Lala.Lala ra hiệu cho hắn cởi bỏ mũ và dắt chiếc xe đỗ trước một cửa hàng có vẻ cổ kính im ỉm đóng. Hắn không lấy làm lạ về việc này mà chỉ ngơ ngác như nai tơ nhìn khu phố Tàu.
Tiếng ồn ào át cả tiếng xe mặc dù khu phố ở ngay đại lộ chính.Có rất nhiều người mặc những bộ quần áo Trung Hoa đứng trước các nhà hàng. Buổi sớm mùa đông cũng phải ấm lên bởi tông đỏ chói của khu phố Tàu.Lala khẽ đẩy hắn tới trước

-Đi nào đi nào, thiếu gia của tôi , đói lắm rồi ấy !

-Nhưng mà….

-Sao ?- Lala ngạc nhiên trước vẻ mặt nai tơ của hắn

-Tiệm nào ngon nhất ?

-Tiệm nào cũng ngon nhưng có tiệm này là Lala thích nhất !- Lala cười và níu tay hắn len giữa dòng người và dừng chân tại một nhà hàng cổ kính , không có người nào mặc đồ Trung Hoa , cũng không nhiều khách lắm .

-tiệm này ?- hắn hỏi và chỉ vào tiệm ở trước mặt.

-Ừ.Tiệm của bác tớ ấy !-Lala mỉm cười , đẩy cửa bước vào.-Ngon lắm , khỏi lo thiếu gia của tôi.

-Thật à ?-hắn không cần thứ gì hết.Với hắn , tiệm ăn pro phải đạt 3 tiêu chuẩn :một là đồ ăn phải ngon , hai là nội thất đẹp , ba là phải có nhạc .Không nhạc đồng nghĩa nuốt không trôi.

-Ừ.Có đồ ăn ngon này , có nhạc nữa ấy.-Lala mỉm cười.

-Sao cậu biết ….

-Ohlalala. Yunnie, cháu tôi, lâu lắm mới thấy con ghé, vào đây vào đây !.- câu hỏi của hắn bị ngắt bởi một giọng trầm ấm của một người đàn ông trung niên mặc tạp dề và đội mũ trắng cao ngất ngưởng- mũ đầu bếp.

-Vâng, hôm nay con dẫn bạn đi loanh quanh-Lala cười và ôm lấy người đàn ông đó.

-Bạn ?- ông bác ngạc nhiên nhìn Lala.

-Vâng, Sue Giran đấy -Lala lại nở nụ cười bí hiểm và đẩy hắn tới trước mặt ông bác –Lần đầu cậu ấy tới phố Tàu đấy ạ !

-Ohlala, chào mừng cháu rể , hôm qua ta không đến dự tiệc được nên chả biết mặt mũi cháu ra sao , hahaha, chào mừng cháu đến với tiệm ăn của ta.-ông bác chìa tay ra trước mặt hắn , bộ râu được chải chuốt cẩn thận vểnh lên bởi nụ cười toe toét đúng style cộp mác Lala.

-À, vâng ạ !-hắn chìa tay ra nắm lấy bàn tay to chắc đó và cười đáp lễ- Hân hạnh gặp bác.

-Đừng khách sáo, tên ta là Borid nhưng ta thích được gọi là Bobby hơn, Iori bảo ta thích hợp với tên đó !

-Iori ?-hắn ngạc nhiên

-À, đó là vợ ta, người xinh đẹp nhất đời này –bác Bobby nháy mắt với hắn.

-À, vâng.-hắn lại cười đáp lại cái nháy mắt đó.

-Bác, tụi con ….-Lala bỗng nhiên lên tiếng và phe phẩy cái menu màu trắng.

-À à ta quên , chả là cháu rể đẹp giai quá nên ta hơi hào hứng.Hahaha…Được rồi , hai phần như mọi hôm , ok ?

-Vâng.-Lala đáp lại và đẩy hắn xuống cái ghế ngay bên cạnh và Lala ngối vào ghế đối diện.Còn bác Bobby thì đi vào căn phòng khuất sau tấm bình phong có hình hạc trắng, đề mấy câu chữ Trung lạ lẫm.

- Bác ấy có vẻ là người lý tưởng nhỉ ?- hắn nói.

-Sao cơ ?

-Ừ thì yêu vợ này , hài hước và tốt bụng nữa.

-ấy , đừng hiểu lầm nhá, bác Borid là người mà ngay cả bố tớ cũng phải nể đấy , bác ấy đáng ra là người thừa kế tập đoàn nhưng lại nhường lại cho bố tớ và mở quán ăn này.Bác ấy là cố vấn của cả tập đoàn đấy.Hài hước, phóng khoáng , tốt bụng nhưng rất ư là hiểm.Nhớ lấy, đừng chọc vào bác ấy.- Lala tuôn một tràng dài về bác Bobby và kết thúc bằng một câu-Nào , uống sữa này đi, ngon lắm ấy !

-Sữa á ? Tớ muốn café cơ !- hắn hình như chả thấm vào chữ nào của tất cả các câu Lala nói, trừ một câu liên quan đến….đồ ăn.

- Uống đi !- Lala nói như ra lệnh và cũng cầm lấy tách của mình và nhấm nháp.

-Ngon không ?

-Thử đi !

Hắn cầm lấy quai tách và đưa lên miệng, hít qua một hơi rồi nhấm một ngụm.

-Ưm ưm ưm !

-Ngon đúng không ? Nhìn cái mặt đó là biết rồi !Heheh

-Ngon lắm ấy, có mùi café , có mùi sữa và có cả mùi quế nữa.Mà sao nó lại có mùi café thế ?

-bí mật !

-Thật là bí mật không ?- hắn tò mò.

-Ừm ừm….-Lala lại nhấp một ngụm sữa nữa và cười cười –thật ra là….không.!Vì tớ đâu pha nó đâu mà tớ biết.Hahahah

-Sặc !

rimikio
16-07-2009, 03:16 AM
Lala là người vui vẻ, dễ tính.Hắn thấy có cái gì đó tương đồng giữa Lala và pé.Một chút dễ thương, hiền lành, vui vẻ.Một chút gì đó bí hiểm nữa.Cũng giống như lúc nói chuyện với bé, hắn trò chuyện với Lala không một chút lạnh lùng mà còn vui vẻ nữa là đằng khác. Sau khi rời khỏi nhà hàng của bác Bobby, Lala dẫn hắn đi vòng quanh một số chỗ “thú vị mà Lala khám phá ra”.Đó là một con đường treo đầy những lồng đèn đủ màu xanh đỏ tím vàng với những ngọn lửa hắt hiu trong gió đông, đó là một shop xường xám đầy những cô gái với những bộ xường xám bó sát người.

-Ở đây là tiệm cosplay trá hình dành cho dân mê đồ Trung Hoa đấy –Lala cười ha hả khi nói về tiệm xường xám này khiến hắn cũng phải cười theo.

Sau tiệm xường xám là những tiệm khác.Chỗ thì bán đầy những đồ trang sức mà theo Lala thì “chỉ có cung nữ và hoàng hậu mới xài thôi , tinh xảo lắm ấy, mua để trang trí nhà cũng được “, có chỗ thì chỉ toàn những bức tranh và những bức bình phong giống như bức bình phong trong tiệm ăn của bác Bobby ….Đi dạo loanh quanh rồi cuối cùng Lala vẫn kéo hắn về cái tiệm cổ kính mà chiếc moto đen bóng lưỡng đầy mê hoặc đang đậu. Cửa tiệm đã mở và Lala hình như rất mừng vì điều đó, liền kéo hắn vào tiệm. Trong một giây sững lại trước tiệm cổ, hắn chợt nhận ra mình đã rất vui vẻ trong hai giờ qua và dường như hắn đã có thêm tự tin để tin rằng “cái tin động trời” mà pé đã nói “Không-phải-là-sự-thật !”.Hắn đã cười rất nhiều. Cũng có thể là vì Lala rất hay pha trò.Lala có thể làm hắn suýt sặc bữa ăn Trung Hoa lạ lẫm nhưng ngon miệng , có thể làm hắn cười ha hả giữa nơi đông người, có thể làm hắn tự tin mà ngước nhìn bầu trời màu trắng mùa đông trên kia…..Và cũng đủ sững sờ khi bước vào bên trong tiệm đồ cổ đầy mùi….ám khí kia. Trước khi bước vào hắn đã được Lala tặng cho một nụ cười nham hiểm và lời cảnh báo

- Coi chừng nhá, không cẩn thận là bị ngấu mất một phần nào đó trên cơ thể đấy.

Hắn không hiểu hết câu nói của Lala nhưng khi bước vào giữa quán , bắt gặp một ông già da nhăn nheo , tóc bạc trắng với cặp kính hình tròn mờ đục với hai sợi dây bạc lòng thòng hai bên gọng kính và cái nhìn đầy nham hiểm cùng những thứ nhọn hoắt treo đầy trên bức tường màu xám thì hắn đã hiểu câu nói của Lala.

-Hah, chào ông, hôm nay cháu dẫn bạn đi cùng , tên cậu ấy là Sue.-Lala vui vẻ chào ông già mắt kính tròn- tên mà hắn tự đặt cho ông già.

-Chào ông.-hắn lế phép và cố gắng tránh ánh nhìn đầy gai nhọn của “ông già mắt kính tròn “.

-Chào cháu, cứ gọi ta là James.-Ông già mắt kính tròn đáp lại và đứng dậy khỏi cái bàn giấy đầy giấy tờ và những tượng con vật được chạm khắc tinh xảo.- Nào ,ngồi xuống ghế kia đi- ông già mắt kính tròn chỉ vào chiếc ghế tròn cạnh tường.-và đừng động vào những thứ treo trên tường, Sue Giran.-ông già liến nhìn hắn thêm một cái rồi tiến về phía một cái tủ gỗ đặt ở góc tường loay hoay pha trà -Yunnie, đừng chạm vào cái gương đó !-ông già đột ngột lên tiếng làm hắn giật mình

-Á, yes sir !-Lala nghe gọi liền giật mình buông tay khỏi cái gương có chạm những hình ngôi sao năm cánh xung quanh và cười cười. –Sao ông tinh mắt thế ?

-Bởi vì ta là James-ông già mắt kính tròn và Lala cười lớn sau câu trả lời đầy tự tin của ông già và dường như ông già mắt kính tròn quên mất sự có mặt của hắn.

Hắn cũng chẳng quan tâm đến chuyện đó lắm , chỉ ngắm nhìn những thứ đồ được chạm khắc treo đầy khắp nơi, những cây giáo ngắn nhưng có vẻ sắc nhọn, vài bức tượng đồng với cái hồn kì lạ.Trong cái tiệm này có cái gì đó kì lạ lắm, khiến cho hắn cảm thấy gai cả người. Đưa mắt nhìn quanh, hắn chợt nhìn thấy một cái hộp màu đỏ , hắn liền đứng dậy và tiến lại gần cái hộp, trong khi Lala và ông già có mắt kính tròn vẫn đang trò chuyện, hai người họ không có vẻ gì là chú ý đến xung quanh.

Hắn vuốt ve cái hộp rồi cẩn thận cầm lên.Xung quanh thân hộp , phủ lên trên lớp vải nhung đỏ là một dãy những kí tự lạ lẫm được chạm nổi một cách tỉ mỉ. Tò mò trỗi dậy, hắn mở ra và thấy bên trong là hai chiếc nhẫn , không giống với những chiếc nhẫn hắn thấy trước đó, những chiếc nhẫn này màu đen với một vài viên đá trắng xanh nhỏ đính quanh thân nhẫn nổi bật trên cái nền màu đen huyền bí đó.

-Dừng lại đi , cậu trai, cặp nhẫn đó sẽ nguyền rủa cậu đấy- mải mê xem cặp nhẫn mà hắn không hề chú ý rằng ông già mắt kính tròn đã đến bên cạnh nhìn hắn với ánh mắt nửa cười cợt nửa nham hiểm và bên cạnh là Lala đang nhìn hắn vẻ nghiêm túc.

-Nguyền rủa ư ?-hắn hỏi lại , vẻ không tin

-Đúng thế, nếu như cậu đeo nó vào cậu sẽ mất đi người cậu yêu thương đấy.-ông già có mắt kính tròn nói có vẻ đe dọa hơn là đang giới thiệu về cặp nhẫn.

- Nếu như cháu ?-hắn hỏi lại –vậy thì nếu có hai người cùng đeo thì sao ?

-Thì cả hai sẽ –ông già mắt kính tròn kết thúc câu nói bằng nụ cười nham hiểm và những ngón tay uốn uốn theo kiểu lượn sóng về phía trên đầu.

-Chắc không ạ ?

…………….

-yunnie

-Vâng.

-Cậu ta không phải là người dễ chơi đâu đấy –ông già mắt kính tròn nói hết câu liền phá lên cười và Lala cũng cười to không kém khiến hắn giật mình.

-Đáng cười vậy sao ?

-…Huh, à không không , chỉ là muốn trêu cậu một chút thôi , trước giờ chẳng có người lạ nào tới đây cả, mà đặc biệt là với kẻ lần đầu đến phố Trung Hoa như cậu thì…..HAHAH càng khiến tôi muốn ngấu nghiến cậu hơn.Được rồi , để tôi nói cho cậu biết, cặp nhẫn này là đồ tôi lượm bên Ai Cập về đấy, chữ trên đó là chữ cổ, tôi không hiểu lắm nhưng theo những gì tôi nghe được thì cặp nhẫn đó có khả năng đem lại hạnh phúc và may mắn và đương nhiên, dành cho hai người yêu nhau. Tôi nghĩ cậu có người yêu rồi chứ nhỉ ?

-Vâng.

-Thế thì tốt.

-À, ừm,Cháu có thể mua cái này không ạ ?-hắn ngập ngừng.

-200.giá hữu nghị cho chuyến đi từ Ai Cập lặn lội xa xăm.- khi nghe đến chữ mua, ông già có mắt kính tròn liền trở lại vẻ nham hiểm.

-Vâng, ờ, ừm, cháu có thể trả bằng thẻ không ạ ? cháu không có tiền mặt.

- Để Yunnie trả cho-đột ngột, Lala lên tiếng –Cái đó với cái này nữa –Lala giơ lên cái gương có hình ngôi sao mà hắn thấy lúc nãy , cười toe toét- để yunnie trả hết cho.

-Không được đâu, hồi nãy Lala trả tiền cho bữa ăn rồi mà.-hắn bối rối.

-Không sao , rồi Sue sẽ phải trả cho Lala nhiều hơn thế- Lala cười nham hiểm hệt như ông già mắt kính tròn và kéo ông già mắt kính tròn vào một góc, thi thầm gì đó rồi tung tẩy cười toe toét lôi hắn ra khỏi tiệm không quên chào ông già mắt kính tròn đang có vẻ rất hài lòng.

Hắn rất ngạc nhiên , rất muốn hỏi nhưng phải kiềm lại cho đến khi ra khỏi tiệm đồ cổ.

-Sao không trả cho ông ấy ?

-Sao , à ờ, không cần đâu, cái này và cái cậu đang cầm kia chỉ tốn 200 cho tất cả thôi.

-Sao cơ ? 200000$ cho cả hai ư ?Sao lúc nãy ông già ấy nói cặp nhẫn này là 200 rồi ?

- Ổng đùa thôi , cái đó là quà tặng cậu đấy, kỉ niệm lần đầu ông James và Sue Giran gặp nhau.Còn 200000$ là giá của cái gương này.

-Gì kì vậy ?

-Lên xe đi , đến lúc du hành rồi.Tớ chở đi cậu chở tớ về.-Lala dập tắt câu chuyện rồi dzọt lên xe.

-Nhưng chúng ta chưa nói chuyện xong ?- hắn hỏi nhưng vẫn ngồi lên xe trong khi Lala cột lại mái tóc vàng óng ả.

-Chả có gì cả, tiệm này là tiệm đồ cổ và ông ấy là chủ tiệm,đừng tưởng là ông ấy thuộc tầng lớp dưới , ông ta còn trên cả chúng ta kìa. Chủ tịch tập đoàn đấy, ngay cả bố tớ còn phải gọi ông ấy là thượng lão nữa kìa.Cái tiệm này chỉ là vui thôi, hầu hết những thứ trong đó đều mang một lời nguyền hay cái gì đó tương tự vì thế nên nếu đi một mình thì không nên vào đó.Ông ấy sẽ nuốt cậu đấy.

-Cậu giống ông ấy lắm đấy-hắn nói.

-Đương nhiên.-Lala cười cười.-Đi hóng gió đi.

rimikio
19-07-2009, 08:56 AM
keke, pà Rain thì có gì mà ko đón tiếp.....
còn truyện thì có lẽ cũng gần the end rồi nhưng nếu có hứng thú thì tớ sẽ làm cho nó dài dài ra :D
tớ còn một fic định pót nhưng nghĩ đi nghĩ lại làm xong fic này rồi pót :D
nào , tiếp đây....
----------
Cùng lúc đó, trong khi hắn và Yunnie đi phố Tàu thì ở Ottawa tuyết trắng, pé đang ngồi nhấm nháp ngon lành bữa tiệc sáng cùng Sang , pà nội và mm. Lúc đầu pé cũng rất khó chịu nhưng rồi cũng vui vẻ dùng bữa cùng mọi người.Sang cứ liên tục pha trò làm pé có không muốn cười cũng phải cười.Cười đến chảy cả nước mắt.

-.....Và sau đó bà cụ....

-Dừng dừng-pé ngắt lời Sang, giọng run lên vì cười.-Không khéo ....tớ không ăn được là bắt đền đấy.

-Kìa Saki, Gin đang kể hay mà HAHAHAHA- bà nội phản đối và vẫy vẫy cái nĩa về phía Sang -Tiếp đi tiếp đi !

-Ơ, dạ , chắc thôi ạ, Saki ăn không được thì chết ạ!-Sang vừa nói vừa cười.

-Đúng đấy,kể chuyện khác đi-pé đồng tình.

-Được rồi, đa số thắng thiểu số, Camella, con thì sao ?

-Dạ, sao cũng được ạ, nhưng nếu ăn bánh kem mà cười thì chắc chả giống ai đâu ạ- mm Camel cười cười trỏ vào những dĩa bánh kem đầy ắp được bày lên khi các món chính bị "thịt"hết.

-Yahhh, con thắng rồi bà nhé, không chuyện cười nữa-pé cười toe toét.

-Hic, con với cháu, cười cũg không cho- bà nội phụng phịu cắm nĩa bạc nhọn hoắt vào cái bánh kem vani rồi rút ra rồi cắm vào.Thấy mà tội giùm cho cái bánh kem ngon lành......

-Thế nội coi phim hài đi !-pé cười toe toét- Yay , bánh kem dâu , hehehe, ngon ngon ngon.

Pé cười má phính lên trông như búp bê ,cùng với cái kiểu hồn nhiên như cô tiên làm Sang, bất giác đỏ mặt, cắm cúi ngoạm miếng bánh nho khô mà không hề chú ý rằng nó quá to so với miệng mình.Và hậu quả tất yếu đương nhiên là cái miệng phản chủ đào thải hết miếng bánh to quá khổ ra ngoài cùng với những giọt nước mắt sắp tràn mi ( do nghẹn chứ không phải do buồn đâu nhá)

-Ư...ọe.....ư.....

-Á, Gin, sao thế ?-pé hét lên , hoảng hồn suýt làm rơi cả miếng bánh đang bị chổng ngược trên cái nĩa bạc.

-Trời ơi , cháu tôi -bà nội sốt sắng chạy lại vỗ vỗ vào lưng Sang.-nước nước !

-Ư.....dạ....k....không sao ạ!-cuối cùng Sang hay đúng hơn là cái miệng của Sang cũng đào thải được hết miếng bánh.-Ch...ư....cháu bị nghẹn.

-Giời ạ, nhìn miếng bánh kìa, to bằng ba cái miệng nữa ấy chứ, hehe- pé la lên, vẻ thích thú+ ngạc nhiên + không có ác ý.

-Hic, cháu về phòng đây- Sang nghe câu nói của pé liền rũ ra như khăn bông bị ngấm nước, lờ đờ đứng dậy lấy khăn lau miệng rồi dợm bước.

-ấy ấy, giỡn mà, hehe- pé túm lấy tay Sang , cười một nụ cười quyến rũ + ánh mắt long lanh ==> ngây thơ vô đối -==> khó mà từ chối.-Bớt giận !

-Hic- Sang tiếp tục hic và thất thểu cất bước.

-Ấy ấy, không định tham quan Ottawa à ?-pé cứu vãn tình trạng bằng một câu buộc miệng. Và Sang, ngay lập tức, cười toe như mèo con , lon ton đến bên bé , níu chặt cánh tay pé rồi hô lên

-Yà hố, đi chơi thôi !

-Ấy ấy, đâu phải giờ-pé phán thêm một câu làm nụ cười trên gương mặt thanh tú của Sang đang phừng lên bỗng tắt phụp.

-Hic, cậu lừa tớ !Hic, hic....

-con trai gì mà-pé chép miệng

-Con nói thế thì cứ dẫn cậu ấy đi đi, dù sao thì giờ cũng nên ra ngoài để tận hưởng cảm giác tuyết Giáng Sinh chứ nhỉ ?-mm Camel đỡ lời và, không có gì phải bàn cãi, lệnh mẹ là tối thượng.

-Vâng, mm đã nói thế thì đi vậy.

-Ya YA Ya ya, đi nhá, đi nhá, để tớ gọi xe- Sang hớn hở như trẻ con được quà.

-Tớ phải thay đồ , cậu cũng phải thế, định mặt thứ đồ trắng bóc đó ra ngoài à ?

-Sao lại không ?

-Dính bánh nè-pé chỉ vào vết nho khô dính trên áo Sang rồi chỉ ra ngoài trời tuyết trắng xóa ngoài cửa sỏ -Trời mùa đông mà mặc màu trắng, định để người ta vò cậu như vò tuyết à ?

- Ừ nhở ?- Sang gật đầu rồi ào lên lầu hai.-chờ tớ 15'.

- Mẹ

-Sao con ?

-Cậu ấy man man sao ấy ?

-Yêu quá hóa rồ cháu ạ, HAHAHA, giống ông nội cháu ấy, khi cầu hôn ta, ông ấy đã làm cho cả khu vườn của ngôi biệt thự này trở thành một màu hồng đấy.

-Vâng vâng, cháu đi thay đồ đây ạ-pé ngắt lời bà trước khi bà tiếp tục dòng hồi tưởng của mình về cái gọi là " cuộc sống màu hồng khi kết hôn "của bà rồi lỉnh nhanh lên lầu.

-Ơ, con bé này- bà nội nhăn mặt, quay qua chỗ mm Camel đứng -Camella , con thấy nó không, nó...

-Con phải đến công ty đây ạ, con có cái hẹn, chào mẹ -mm Camel cũng lỉnh nhanh không kém gì bé, để lại bà nội nhăn mặt đứng đó nhìn ông quản gia đang cố nhịn cười .

......

30' sau.

-Saki , xong rồi này -Sang toe toét đứng trước bé trong bộ đồ màu đen, đen từ cổ đến chân, chỉ có cái đầu là màu nâu đỏ thôi.Áo khoác đen, áo thun đen, quần đen, giày đen.

- Cột nhà cháy-pé phán một câu không nể chút tình rồi cười phá lên.

- Đi thôi , cột nhà cháy giữa trời tuyết mới hay chứ- Sang đáp trả một cách khôn khéo rồi bá vai bé đi ra khỏi nhà.

Sang và hắn đều là hotboy, có khuôn mặt baby , thân hình manly nhưng Sang thích mặc đồ màu sáng, hắn lại thích màu tối, đặc biệt là màu đen. Bé nhận ra như thế sau vài lần chú ý hai người.Hôm nay, Sang mặc đồ màu đen, thật sự mà nói là rất giống hắn, giống đến mức nếu che đi mái tóc thì chắc sẽ có người nhận lầm.Pé cũng không biết nói làm sao nhưng có vẻ như từ lúc nhận cái danh "vợ chưa cưới hờ " này, pé lại thấy Sang gần gũi hơn và bé cũng cười nhiều hơn.Vì Sang là người vui tính và dễ gần chăng ?

--------
Bé và Sang cùng đi oto vào thành phố rồi thong thả rảo bộ khắp những con phố mua sắm lấp lánh những ánh đèn ấm áp trên con đường phủ đầy tuyết. Sang kể nhiều chuyện , chủ yếu là chuyện có thể làm bé cười phá lên thoải mái. Khi thấy một cửa hàng xinh xinh nào đó, pé lại tọt vào và dùng Sang làm vật thử nghiệm cho những bộ quần áo mùa đông to xụ nhưng kute hết cỡ : chiếc áo gió có hai dây mũ hình con thỏ hồng, cái mũ len có cái chỏm màu hồng, chiếc váy đỏ đen caro style gothic......
Sang không cằn nhằn chỉ im lặng nhìn bé cười phá lên với người mẫu bất đắc dĩ trước mặt, thỉnh thoảng lại nở lại nụ cười , mang nhiều ý nghĩa và có cái gì đó hạnh phúc.
Cứ thể, từ người mẫu bất đắc dĩ, Sang trở thành người vác đồ cho bé, hai tay là những xách nặng trịu những bộ quần áo, những cái cốc xinh xinh, cái khăn quàng len màu xanh dương mà theo bé "rất hợp với anh ấy "........

Cả hai vui vẻ tung tăng giữa trời tuyết lạnh.Với Sang , dù có xuống âm độ cũng thấy ấm.Có bé là có mặt trời.Sang mãn nguyện với hiện tại.

Tuyết phủ trắng con đường, phủ lên những hàng rào gỗ, những mái nhà bằng ngói, những cây thông có treo những quả cầu lung linh đủ sắc, rơi nhè nhẹ lên mái tóc màu nâu đỏ của bé và điểm xuyết cho "cột nhà cháy " thêm độc............

Giáng sinh nhẹ nhàng, có nụ cười, đơn giản, yêu thương và bình yên....dường như mọi thứ đang trở nên bình lặng, sau cơn bão lòng đau đớn ....

Nhưng có ai đó đã nói rằng, bình yên không có nghĩa không có bão.......Sự bình yên đem đến cơn bão.....

tinhnghich78
23-07-2009, 12:01 AM
Tiếp đi ban.....Muốn đọc lúc tất cả trở về VN......Khi V và V xét nghiệm DNA quá à!!!!!!!!!!!

namlun_thixm0ney
23-07-2009, 12:50 AM
típ típ. Đúng là không zi` là không thể mừh. Nhưng mà thấy đa số mấy tg vik truyện tàng làm ng` đọc khó xử hok ah`. tự nhiên đang hok thích sang và lala ký vik sang dễ xưƠng thấy ớn. CÒn lala thj` cá tính mún chix. Làm ng` ta đọc truyện mà khó xử theo. Bắt đền tg

Anyway , I Love Rim

demon_mylove1
23-07-2009, 05:12 AM
ấy ấy
dù sao em vẫn thích cặp vũ _vương hơn nhé
đừng vì ko muốn có ai đau khổ mà tạo lập 2 đôi
như vậy thì ko đúng với từ đầu chuyện đến h
2 người yêu nhau dến thế cơ mà
sao có thể dễ dàng thay đổi
ko đucọ
nếu tg định cho họ gặp thử thách thì đc
chờ chap típ

rimikio
28-07-2009, 06:39 AM
Sau khi tung tẩy khắp nơi, nhìn ngắm chán chê và mệt rồi pé mới chịu để Sang gọi xe đến đón về, nhưng khổ nỗi, tuyết rơi dày nên xe không đi được thế là pé và Sang đành cuốc bộ.Pé thì cười tươi như hoa, hớn hở hứng tuyết, còn Sang thì hai tay nặng trĩu đồ đạc, mệt muốn chết nhưng cũng phải cố gượng cười “cho nó ra đàn ông”, ai đời đàn ông con trai lại phải để con gái xách hộ cơ chứ.Với lại, nhìn cái kiểu hồn nhiên như cô tiên của pé , Sang cũng khó có thể cầm lòng được.Mặc cho mồ hôi đổ giữa trời tuyết,hai tay nặng trĩu, Sang vẫn mỉm cười với pé.

-Sang ơi, 5 ngày nữa là năm mới đấy.

-Ừ, chúng ta cùng đón năm mới nhỉ ?

-Đương nhiên rồi, chồng tương lai của tôi.-pé nói rồi, tung nắm tuyết lên trời rồi cười phá lên giữa con đường vắng, lấp lánh những ánh đèn đủ màu chớp tắt mà không hề hay bík là Sang đang dần dần bay lên trời.

Trong đầu Sang vang lên 5 chữ “chồng tương lai của tôi “….”chồng tương lai của tôi”.Hai cánh tay nặng trĩu đồ đạc giờ như nhẹ hẫng.Sang muốn thả hết mọi thứ xuống đất, hét lên thật to, cười thật to nhưng tiếc là không thể.Chắc chắn tối nay Sang hết ngủ được rồi….Nhịp đập thổn thức của trái tim Sang dường như đập mạnh rồi dường như là ngừng hẳn lại trước nụ cười của pé. Nụ cười tràn ngập hạnh phúc.Tuyết đã ngưng rồi………..

Cách đó vài ngàn kí-lồ-mết….Hắn đang say sưa phóng vèo vèo trên chiếc moto của Lala,đương nhiên là với Lala ngồi sau đang thít chặt lấy eo hắn.
Hắn không có vẻ gì là khó chịu với cái ôm eo đó , có lẽ là vì hắn vẫn đang say sưa với con gió lạnh, quật ào ào vào mặt.Cái cảm giác rát mắt, từng lọn tóc vàng tung bay mạnh mẽ , cơn gió lạnh mùa đông dường như thẩm thấu thật sâu vào da thịt , tiếng xe rồ rồ như tiếng trống, từng lớp lá tung lên sau khi chiếc moto phóng qua, để lại đằng sau là bụi mù mịt…..Cái cảm giác này hắn đã nghe nói đến nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên hắn được cảm nhận.
Hắn muốn chạy mãi , chạy mãi trên chiếc moto về phía trước, hắn ước giá con đường dài ra mãi mà không kết thúc ở cổng nhà hắn…
Rốt cuộc, hắn vẫn phải dừng xe trước nhà.Vuốt vuốt mái tóc đang phồng lên bởi gió, hắn cười cười với Lala

-Cảm ơn Lala nha, nhờ có Lala mà Vương mới có dịp đi thử chiếc này.

-Không có gì đâu-Lala cười lại và cởi chiếc áo khoác ra vắt vẻo lên cổ xe rồi đi vào nhà hắn như người trong nhà.-Vào ăn trưa thôi, gần 12h rồi.

-Ừ.Hey, hôm nào để tớ phóng tiếp được hông ?

-Cứ tự nhiên.-nói rồi Lala cười phá lên và không biết vì sao hắn cũng phá lên cười như vậy.Ở bên Lala khiến hắn thật vui vẻ.thoải mái.

5 ngày qua nhanh....Đêm giao thừa....Hắn và Lala cùng đi đến Quảng Trường Thời Đại đón giao thừa. Và ngồi nói đủ chuyện trên trời dưới đất.

-Hey, Capuchino nhé ?-Lala đột nhiên chìa ra trước mặt hắn một cốc Capuchino nóng hôi hổi.

-Đâu ra thế ?-hắn đón lấy cốc Capuchino rồi hít hà cái mùi hương thơm mà hắn vẫn thường ngửi thấy đó, chả bao giờ thấy chán cả.

-Nhờ đệ tử đi mua.-Lala cười nham hiểm rồi nhìn lên trên bảng đồng hồ lớn, ánh mắt xa xăm.-Cậu và nhỏ là anh em à ?

-....Sặc....-câu hỏi bất ngờ làm hắn sặc cả ngụm Capuchino vừa mới uống-Gì ?Gì cơ ?

-Cậu và nhỏ là anh em đúng không ?

-Sao …sao cậu biết ?

-Vậy là đúng rồi.Lúc đầu nghe lên đệ tử nói tớ cũng chưa tin lắm nhưng giờ thì tin rồi. Vậy thì hai người làm sao đây ?

-Chưa biết thật hay không mà.

-Vậy sao ? –Lala hỏi,giọng ngạc nhiên-Vậy sao không đi xét nghiệm ADN ?

Hắn nhấp thêm một ngụm Capuchino nữa rồi nhìn mặt café sóng sánh trong cốc….

-Liệu khi cậu biết người cậu yêu lại là anh em cùng cha khác mẹ với cậu, và chính người đó đã giết mẹ ruột của cậu, liệu cậu có đủ can đảm để đi xét nghiệm ADN không ?Liệu cậu có đủ khả năng để mỉm cười với ba của người yêu không ?

-Cũng đúng, xin lỗi nha.

-Không sao-hắn cười gượng- Dù sao, ở trong này này-hắn nói rồi chỉ vào ngực trái –vẫn tin chắc rằng đó không phải là sự thật.

-Chắc chắn ?

-Ừ.Chắc như cậu là bạn thân của tớ vậy.

-Nếu như tớ nói tớ thích cậu thì sao ?

-Thì sao ?

-Ngốc thật!-Lala cười nhẹ rồi nhấp một ngụm Capuchino nóng hổi và im lặng. Đồng hồ sắp trở về 0.Chỉ còn 1phút nữa.

Cùng lúc đó, ở bên bờ Ottawa River, ngay dưới Parliament Hill, nơi đặt tòa nhà Quốc hội.Pé và Sang đang thổi Harmonica cùng nhau. Được ở ben người mình yêu trong giây phút quan trọng của năm mới, đó chính là điều mà suốt hai năm thầm thương trộm nhớ pé, Sang hằng mơ mỗi đêm. Và giờ đây, ngồi bên bé, thổi Har, lắng nghe tiếng chuông rạo rực cùng những âm thanh hối hả,náo nức của những dòng người chen chúc. Nhờ có bà nội, pé và Sang có được một chỗ khá tốt, đỡ phải chen lấn. Khi bản Har kết thúc cũng là lúc mọi người bắt đầu đếm ngược, kim đồng hồ chuyển dần về 0.

5 4 3 2 1 0 HAPPY NEW YEAR…..Cả bờ Ottawa
River như vỡ tan bởi tiếng người hò hét, trong những đợt pháo hoa sáng chói lòa phía trên tòa nhà Quốc hội , những quả bong bóng thả trên bầu trời , những người dân trao nhau những cái free hug và những cái hôn bởi đôi môi lạnh nhưng ấm áp tình người.
Pé và Sang cũng ôm nhau và Sang đã thì thầm ba chữ : I LOVE YOU…..Pé không lạ gì với câu nói này nhưng vẫn mỉm cười đáp lại……

Chênh lệch múi giờ nhưng hắn và Lala cũng đã đón năm mới khi đồng hồ lớn chuyển về 0. Trong cái ôm ấm áp, Lala đã thì thầm một câu nói nhỏ :”Tớ sẽ giúp cậu đến với cô ấy nhưng nếu không được, cậu sẽ là của tớ”…..Câu nói thì thầm đó dườg như trôi vào trong không gian náo nức, ồn ào vô tận trên Quảng Trường, hắn cũng chẳng nói gì vì có lẽ là hắn chả nghe được câu nói đầy hàm ý đó.

Một chiếc nhẫn trong cặp nhẫn cổ mà hắn đang đeo trên tay ánh lên trong ánh sáng của pháo hoa rực rỡ ….Năm mới...Một khởi đầu mới cho câu chuyện ?????

rimikio
03-08-2009, 09:43 PM
-Xin lỗi nha, tớ phải gọi cho cô ấy -hắn nói, buông tay khỏi người Lala và mò mẫm trong túi áo khoác.-Ơ , đâu rồi ?- Không có phone, đến túi quần.cũng không có phone......

-Sao thế ?

-Di động của tớ -hắn hoảng hốt lục tung các túi trên người.

-Mất ư ?

-Hình như là thế.-hắn nhắm mắt hình dung lại mọi chuyện -để xem.Ở đâu nhỉ ?

-Đừng nghĩ nhiều, đây này, gọi đi.-Lala đập cái di động màu trắng của Lala vào mặt hắn làm hắn nhăn cả mặt mũi-Mau lên!

-Ừ, thnsk hen.-hắn nói rồi cầm lấy di động của Lala bấm số của bé.

Tít tít tít tít......
Từng tiếng tít tít trôi qua nặng nề.....

Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.xin vui lòng gọi lại sau.

-Tiêu rồi! Cô ấy không nghe máy.

-Chắc là tắt điện thoại rồi-Lala chép miệng -Khổ thân thật !

-Chết tiệt thật!- hắn cáu tiết ,cầm chiếc di động của Lala giơ lên trời rồi định giập nó xuống đất nhưng may thay, Lala đã kịp chụp lại trước khi chiếc di động mới mua được 1 tuần tiêu tùng trong tay của kẻ thiếu người yêu kia.

-Này, tớ biết cậu lo lắng, tức giận vì thiếu người yêu nhưng đừng hành hạ di động của tớ chứ!

-Trời ạ, điên mất thôi!-hắn không nghe Lala nói mà chỉ hét lên giữa dòng người tấp nập,giữa trận mưa pháo giấy long lanh, dưới những chùm pháo hoa sặc sỡ - Năm mới thế là tiêu tùng.

-Này này, đủ rồi đấy.Người ta nhìn kìa, đại thiếu gia nhà Giran của tôi.

Đến lúc này, hắn mới giật mình nhìn quanh.Đúng là có một vài người trong số hàng ngàn người ở Quàng Trường đang nhìn hắn với ánh mắt "thuơng hại kẻ bị dại "....Hắn liền mỉm cười với họ và nói xin lỗi.

-Về biệt thự gởi mail cho cô ấy kìa.-Lala gợi ý.

-Ư....Ờ....Ừ nhỉ, sao tớ nghĩ không ra nhỉ ? Về, đi về thôi.

-Xin mời, cậu len ra khỏi dòng người này đựoc thì đi- Lala chỉ tay về phía đường đi về nhà.Chật ních người.Người và người.

-Để rồi xem.Cho tớ mượn di động- nhận lấy di động từ tay Lala, hắn nhấn mấy số rồi nở nụ cười đắc thắng.

Tít tít tít...

-Alo

-Tôi đây.

-Vâng, cậu chủ.

-Chắc mấy người thấy tôi chứ ? Đến đây và dọn đường cho tôi về nhà xem.

-Vâng.10' được không ạ ?

-cũng được.nhanh lên đó.-nói rồi hắn gác máy và trả lại di động cho Lala đang trố mắt nhìn cái vẻ đại thiếu gia của hắn. Cứ tưởng hắn thích tự lập chứ ?

-Cậu hiểm thật!

-Tùy tình huống thôi.-hắn đáp lại cậu mỉa mai vừa khen ngợi đó của Lala rồi đứng chờ.

candyhm
03-08-2009, 11:30 PM
Đúng là đại thiếu gia có #. Làm việc nhanh gon mà kô động tay :) 1 cuộc điện thoại là ok hết nhỉ

rimikio
06-08-2009, 10:26 PM
opssssssss, không đeo kính, nhìn cái hình ava không mà tưởng con mụ nào chứ hóa ra là con Shin....mới sáng ra đã hù người ta......
dạo nài có tin DBSK tan rã làm mình cụt cả hứng vík........bùn quá đi thoy........
---------------
10' sau , hắn và Lala an toàn rời khỏi quảng trường với sự bảo vệ của cả chục vệ sĩ bao quanh.Thấy mấy vệ sĩ mặt hầm hầm, đeo kính đen, đầu trọc lóc thế thì ai mà chả hãi , không tránh đường sao được.

-Giờ tớ mới hiểu vì sao ba tớ bảo phải cẩn thận với con trai nhà Giran-Lala đóng sập cánh cửa xe oto và nói.

-Vì sao phải cẩn thận ?-hắn tựa đầu vào cửa kính oto nhìn xa xăm.

-Gian manh, nham hiểm, đẹp trai nhưng lòng như một cục than.-Lala tuôn một lô một lốc từ "không-lọt-tai-tí-ti-nào " làm hắn suýt đập đầu vào cửa kính.

-Này, có cần phải nói thế không ? Người ta tốt bụng, đẹp trai , IQ trên 2 số thế mà còn chê à ?

-Tự khen mình là cái thứ nham hiểm.-Lala cười (cũng)nham hiểm chả kém gì câu nói của mình.

-Giờ tớ phải sợ cậu mới đúng.Xinh thế mà sao nói mấy câu muốn thủng tim người ta.

-Thủng chưa ?Chưa thì có cần đâm thêm vài phát nữa không ? -Lala xích lại sát hắn và đặt tay lên ngực trái của hắn làm hắn giật cả mình.

-Này này , tránh tránh xem, làm gì mà ép người ta ra rìa thế ?Muốn đẩy tớ ra khỏi xe à ?

-Có đâu.-Lala vẫn cười , vẫn dí tay vào ngực trái của hắn còn nhìn hắn bằng ánh mắt đầy khiêu khích nữa chứ.-Cho người ta dựa tí mà không được à ?

-Không phải không được nhưng làm ơn bỏ tay ra khỏi người tớ đi-hắn nhăn nhó, tim trong lồng ngực thì như muốn bay cái vèo ra ngoài -mấy cái móng tay nhìn như móng vuốt của hổ ấy.

-Ok.Hóa ra cậu sợ vật nhọn.-Lala rút tay ra khỏi người hắn và ngắm nghía bộ móng của mình một cách tự đắc.

-Không phải thế.

-Hay là ngượng ?

-Không.

-chối là thừa nhận nhá.

-Đã bảo không mà.

-HAHHAHAHAHA-Lala cất giọng cười vang làm hắn đã ngượng càng ngượng hơn.Đúng là con gái thích moto có khác, khác hẳn với pé, pé chả bao giờ chủ động thế cả. Nhưng cũng chính vì thế mà hắn mới khổ.

Một chiếc nhẫn trong cặp nhẫn cổ hắn vẫn đang đeo trên cổ, chiếc dành cho bé, trở nên lạnh toát nhưng hắn vẫn không hề hay biết.......

Otawa.......

-Ha...hă...hắt xì.....Hơ hơ hơ hắt xì.....

-Cảm lại rồi kìa. -Sang cằn nhằn và cởi áo ấm khoác lên người bé.- Mặc vào đi,không lại cảm nặng thêm đó.

-Tớ thấy lành lạnh sống lưng sao ấy Sang ơi.Mà cậu có di động không tớ làm mất di động rồi thì phải !!!

-Làm gì ?

-gọi cho Vương.Đơn giản thế mà không bík à ?

-à thế à , để tớ xem- Sang nói rồi loay hoay tìm di động và rồi kết luận một câu như sét đánh ngang tai-Quên rồi, mà mất rồi cũng chả bík nữa ! Hì.

-Cậu thật là!- pé lẩm bẩm rồi đứng dậy trả áo lại cho Sang và bước đi.

-Đi đâu thế ?

-Về nhà, ngoài nài lạnh quá.

-Hơi người thế nài mà bảo lạnh à ?

-Cảm mà.

-Vậy để tớ ôm cho ấm nhá ?-Sang nói và áp sát vào bé, vòng tay ôm vai pé rồi cười cười.

-Tránh ra đi, người ta nhìn kìa-pé đẩy tay Sang ra nhưng Sang lại ôm chặt hơn-Thôi được rồi, khoác thế nài thôi đấy.

-Đương nhiên, cô vợ của tôi.

-Vợ ư ?

-À không không -Sang xua tay lắc đầu loạn xạ -nhầm !

-Chỗ nài gần biệt thự nên đi tí thôi, nhanh lên xem -bé giục.

rimikio
06-08-2009, 10:39 PM
chúc mừng năm mới em yêu, di động anh chả biết nó không cánh mà bay đâu mất rồi nên anh phải dùng cái cách nài.Hi vọng là em sẽ sớm nhận được cái nài.
Anh nhớ em nhiều lắm em biết không ? Ở bên này anh làm quen được một cô bạn vui tính lắm , chắc em cũng sẽ thích cô ấy cho xem.
Mà em cũng phải tránh xa cái thèn chết tiệt kia đó nha, nó có làm gì thì cứ nói với anh, anh sẽ giết nó.
Hồi nào em về lại Việt Nam ? Ăn ngủ đầy đủ không ? Bên Canada tuyết rơi nhiều lắm nhỉ ? Anh muốn cùng em ngắm mưa tuyết lắm !
Hẹn gặp em ở trường!

p/s :nhớ anh không ? nhớ thì tối nào cũng phải nằm mơ thấy anh đó nhá.


Viết xong , đọc lại hắn cứ cười khúc khích mãi rồi mới chịu bấm nút send.

-Này,sao mà nghe sến chết được thế hả ?

-Tình yêu mà !

-À ờ, hiểu.Có ai mà gởi cho tớ cái nài chắc tớ cười muốn chảy cả nước mắt quá.

-Này, đủ rồi đấy nhá.Định cắm trại ở nhà tớ à ?

-Bác trai mời tớ ở lại đấy chứ.

-Vậy thì về phòng cậu đi.Tớ đi tắm đây.-hắn nói và đứng dậy cởi áo khoác ra làm Lala hoảng hồn.

-Ok , bye.- Và dzọt lẹ hơn sóc.

Hắn thấy Lala ra khỏi phòng liền khóa cửa rồi nằm dài trên giường .....

Đôi mắt nặng dần, nặng dần rồi hắn chìm sâu vào giấc ngủ mà không hề hay biết là có người buz hắn trên Yahoo!......

...................
phòng bé ở căn biệt thự còn đang ngập trong tuyết.Sang đang ngồi trên giường còn bé thì dán mắt vào màn hình máy tính.
-Này, Vũ, cậu tính sao ?Không điện cho Vương à ?

-Anh ấy gởi mail cho tớ nè.-pé nói và chỉ vào màn hình.

-Đâu ?-Sang nghe thế liền bật dậy dán mắt vào màn hình.

5' sau....im lặng .....Bỗng Sang phá lên cười.Cười muốn rung rinh cả căn biệt thự cổ.

-Gì thế nài ?Sến quá đi mất thôi.-Sang vừa nói vừa cười vừa chùi nước mắt.

-tình yêu mà không sến sao được ?

-Cậu thích thế à ?

-Vì đó là Vương.

-Thế thì tối nai ngủ ngon nhỉ ?

-Tớ buz anh ấy nhưng anh ấy không reply.Còn nhắc đến con nào nữa nài ?

-Ghen à ?

-Không, chỉ là thấy lạ thôi.

-Sao lạ ?

-Không có gì.Thôi, tớ tắm rồi đi ngủ.Cậu cũng về phòng đi.

-Ok, bye nha.I love you.

-Cảm ơn.

-Nói thật đấy.-Sang bỏ lại một câu nói rồi mất hút sau cánh cửa.

rimikio
13-08-2009, 10:33 PM
Hai ngày sau....Những đợt tuyết cuối cùng đã ngừng rơi nhưng trời vẫn còn lạnh..Sang và pé lục đục lên đường trở về Việt Nam, không quên pose vài pô trước tòa lâu đài cổ.
Ở Manhatan hắn và Lala cũng được hộ tống lên máy bay với vẻ mệt mỏi vì phải dự tiệc suốt hai ngày liền ở nhiều tòa nhà khác nhau.Miệng đã đơ ra vì cười.Manhatan vốn không có tuyết nên hắn ước gì được bay qua Canada chứ không phải về Việt Nam.Nhưng mơ ứoc vẫn là mơ ước, hắn đâu thể làm gì được khi mà hắn biết sáng mai thôi là hắn có thể gặp được pé.Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ như mặt trời của pé và cả cái mùi huơng dìu dịu đó nữa.

-Sứong nhỉ ?

-Sao ?

-thì sắp gặp lại người yêu , sướng-Lala cười cười, tay lắc lấy lắc để bình nước khoáng tỏa hơi lạnh buốt.

-À ừ, nhưng không biết cô ấy nhớ tớ không , cái mail tớ gởi hai ngày trước hình như cô ấy chưa nhận đựoc.-hắn thở dài , tay mân mê cái khăn choàng cổ màu trắng hắn mua tặng pé.

-Năm mới mà, chắc đường truyền đi chậm.

-Hi vọng là thế!

-Nếu cô ấy không nhận cái khăn này thì tính sao ?

-Không đâu, cô ấy sẽ nhận, vì đây là quà của tớ.

-Tình cảm nhỉ ?

-khi nào cậu yêu rồi cậu sẽ hiểu.

-Cậu đừng nghĩ chỉ có mình cậu yêu

-Sao cơ ?

-Không , không có gì.

-Cậu lạ thật!

-Bí mật làm nên sức hút của tớ.Tớ là con gái của một người từng làm gangxto mà.

-Gangxto ?

-Mệt cậu ghê!Tớ ngủ đây!-nói rồi Lala che băng bịt mắt lại và thiêm thiếp đi.Để mặc hắn rồi đó mân mê cái khăn quàng cổ trắng rồi nhâm nhi ly trà nóng hổi.
Không khí bên ngoài càng lạnh thì hắn lại càng thích mặc dù hắn chả cảm nhận được cái cảm giác lạnh đó.Hắn cứ mỉm cười mãi không thôi.

rimikio
19-08-2009, 03:39 AM
Việt Nam, sân bay Nội Bài.

-A A A , thế này mới đúng là mùa xuân chứ!-Sang hét lên, vươn vai cho khỏe rồi lại túm lấy vai bé, thì thầm - Thấy sao, ấm không ?

-Ấm, ấm đến phát nóng luôn.-pé cằn nhằn cố lôi cái xách trên vai khỏi mắc kẹt giữa dòng người đen đặc.

-Cái mùi ấm ấm và mùi mưa xuân này, chỉ mới ngửi thôi là đã biết mình đang ở Việt Nam rồi. Nhớ nhà không ?

-Tớ chỉ nhớ cái ổ của tớ thôi!Đi khỏi đây lẹ lẹ cho tớ nhờ !

-Đứng sát vào tớ này, kẻo bị người ta chẹt chết giờ.-nói rồi Sang ôm riết bé vào trong lòng, suýt chút nữa là môi chạm má rồi.Hơi thở của Sang phả lên má bé rõ mồn một, làm bé giật mình.

Nhưng là suýt thôi vì bé đã nhanh chóng đẩy Sang ra khỏi người mình rồi.

-Phản xạ kinh nhỉ ?

-Đứng bên đứa dê xồm như cậu thì phải thế thôi!-pé cười nham hiểm.

-Cậu có võ đúng không ?

-Ừ.

-Đúng như tớ nghĩ.

-Sao cơ ?

-Không có gì, đi về thôi.Tớ đói rồi.

-Biết khôn rồi đấy nhỉ ?Nóng quá đi mất !-pé nói và kéo khăn choàng cổ ra nhét vào túi xách, ấn chặt cái mũ len lên đầu rồi bước nhanh.

.....

-Vương, Vương , chờ tớ!-Lala gọi theo hắn .

-Đưa vali đây tớ xách cho, làm gì mà đem theo nhiều đồ thế chứ ?-hắn quay đầu lại đằng sau và cầm lấy cái vali nặng ịch đồ của Lala, mặt nhăn nhó.

-Con gái khác, con trai khác.

-Tớ chả thấy khác tí nào , ít ra là với cậu...ớ.....-hắn bước tới trước và chợt, khựng lại,đứng sững giữa dòng người đang tấp nập ra cổng.-Không lẽ nào....-hắn thì thầm rồi thả cái vali của Lala xuống và chạy len giữa dòng người, cố hết sức để gọi một ai đó, để vẫy tay với một ai đó.Nhưng tiếng ồn ào của sân bay đã át hết tiếng gọi của hắn và tiếng gọi đó đã bay về một nơi nào đó, rất xa, xa lắm.

-Này , từ từ đã, này -Lala chạy theo hắn và túm được tay hắn khi cả hai đã đứng trước cửa ra .-Có chuyện gì thế ?

-Tớ thấy cô ấy-hắn nói và chỉ tay về cổng ra bên kia, cách đó vài bước chân.

-Ai ?

-Cô ấy, mái tóc nâu đỏ, cái mũ trắng có cục bông trên đâu và cái khăn quàng trắng đó, không lầm đi đâu được.

-Đâu, cô ấy đâu rồi ?-Lala nói và nhìn qua vai hắn , cố gắng tìm một hình ảnh đúng như hắn miêu tả nhưng chả thấy ai giống thế, tóc nâu đỏ thì quá trời trời nhưng cái mũ trắng chỏm bông thì chả thấy đâu.-Tớ có thấy đâu ?

-hồi nãy, chắc chắn là tớ có thấy mà, chắc đấy.-hắn nhìn quanh quất rồi đi lại gần cổng ra bên cạnh.

-tớ không nói là cậu nói dối nhưng mà mắt cậu tinh thật nhỉ ? Đông thế mà cũng thấy được.-Lala nói trong khi hắn cứ chăm chăm nhìn vào dòng người đông nghịt vẫn chưa có vẻ dãn ra được.Kéo tay hắn về phía mình , Lala đá vào khuỷa chân hắn làm hắn khuỵu xuống, giật mình- Được rồi đấy, đừng tìm nữa, lên taxi về thôi.

-Nhưng....

-Không nhưng nhị gì cả, gì thì gì mai hai người cũng gặp mà.

-Cũng phải.

Hắn gật đầu, quay lại nhìn cổng ra lần cuối rồi quay đầu bước theo Lala. Hắn nào hay biết ngay lúc hắn nhìn thấy thì chỉ sau đó pé đã gỡ mũ và khăn choàng ra ; và nếu hắn đứng lại đó , nhìn thêm một chút nữa thôi , hắn sẽ nhìn thấy bé và Sang đang tống đồ lên chiếc taxi cách đó không xa......

Việt Nam, sân bay Nội Bài.

-A A A , thế này mới đúng là mùa xuân chứ!-Sang hét lên, vươn vai cho khỏe rồi lại túm lấy vai bé, thì thầm - Thấy sao, ấm không ?

-Ấm, ấm đến phát nóng luôn.-pé cằn nhằn cố lôi cái xách trên vai khỏi mắc kẹt giữa dòng người đen đặc.

-Cái mùi ấm ấm và mùi mưa xuân này, chỉ mới ngửi thôi là đã biết mình đang ở Việt Nam rồi. Nhớ nhà không ?

-Tớ chỉ nhớ cái ổ của tớ thôi!Đi khỏi đây lẹ lẹ cho tớ nhờ !

-Đứng sát vào tớ này, kẻo bị người ta chẹt chết giờ.-nói rồi Sang ôm riết bé vào trong lòng, suýt chút nữa là môi chạm má rồi.Hơi thở của Sang phả lên má bé rõ mồn một, làm bé giật mình.

Nhưng là suýt thôi vì bé đã nhanh chóng đẩy Sang ra khỏi người mình rồi.

-Phản xạ kinh nhỉ ?

-Đứng bên đứa dê xồm như cậu thì phải thế thôi!-pé cười nham hiểm.

-Cậu có võ đúng không ?

-Ừ.

-Đúng như tớ nghĩ.

-Sao cơ ?

-Không có gì, đi về thôi.Tớ đói rồi.

-Biết khôn rồi đấy nhỉ ?Nóng quá đi mất !-pé nói và kéo khăn choàng cổ ra nhét vào túi xách, ấn chặt cái mũ len lên đầu rồi bước nhanh.

.....

-Vương, Vương , chờ tớ!-Lala gọi theo hắn .

-Đưa vali đây tớ xách cho, làm gì mà đem theo nhiều đồ thế chứ ?-hắn quay đầu lại đằng sau và cầm lấy cái vali nặng ịch đồ của Lala, mặt nhăn nhó.

-Con gái khác, con trai khác.

-Tớ chả thấy khác tí nào , ít ra là với cậu...ớ.....-hắn bước tới trước và chợt, khựng lại,đứng sững giữa dòng người đang tấp nập ra cổng.-Không lẽ nào....-hắn thì thầm rồi thả cái vali của Lala xuống và chạy len giữa dòng người, cố hết sức để gọi một ai đó, để vẫy tay với một ai đó.Nhưng tiếng ồn ào của sân bay đã át hết tiếng gọi của hắn và tiếng gọi đó đã bay về một nơi nào đó, rất xa, xa lắm.

-Này , từ từ đã, này -Lala chạy theo hắn và túm được tay hắn khi cả hai đã đứng trước cửa ra .-Có chuyện gì thế ?

-Tớ thấy cô ấy-hắn nói và chỉ tay về cổng ra bên kia, cách đó vài bước chân.

-Ai ?

-Cô ấy, mái tóc nâu đỏ, cái mũ trắng có cục bông trên đâu và cái khăn quàng trắng đó, không lầm đi đâu được.

-Đâu, cô ấy đâu rồi ?-Lala nói và nhìn qua vai hắn , cố gắng tìm một hình ảnh đúng như hắn miêu tả nhưng chả thấy ai giống thế, tóc nâu đỏ thì quá trời trời nhưng cái mũ trắng chỏm bông thì chả thấy đâu.-Tớ có thấy đâu ?

-hồi nãy, chắc chắn là tớ có thấy mà, chắc đấy.-hắn nhìn quanh quất rồi đi lại gần cổng ra bên cạnh.

-tớ không nói là cậu nói dối nhưng mà mắt cậu tinh thật nhỉ ? Đông thế mà cũng thấy được.-Lala nói trong khi hắn cứ chăm chăm nhìn vào dòng người đông nghịt vẫn chưa có vẻ dãn ra được.Kéo tay hắn về phía mình , Lala đá vào khuỷa chân hắn làm hắn khuỵu xuống, giật mình- Được rồi đấy, đừng tìm nữa, lên taxi về thôi.

-Nhưng....

-Không nhưng nhị gì cả, gì thì gì mai hai người cũng gặp mà.

-Cũng phải.

Hắn gật đầu, quay lại nhìn cổng ra lần cuối rồi quay đầu bước theo Lala. Hắn nào hay biết ngay lúc hắn nhìn thấy thì chỉ sau đó pé đã gỡ mũ và khăn choàng ra ; và nếu hắn đứng lại đó , nhìn thêm một chút nữa thôi , hắn sẽ nhìn thấy bé và Sang đang tống đồ lên chiếc taxi cách đó không xa......

J.Bon
19-08-2009, 03:41 AM
Bạn cách dòng ra và sửa lại một tí được không?? Dùng ngôn ngữ chat nên mình k cảm tình cho lắm. Chả biết bạn đã sửa ở chapter sau chưa nhưng chap đầu tiên mình thật k thể đọc nổi =.=!

Đối thoại nhiều quá ><'

rimikio
20-08-2009, 09:21 AM
Sáng hôm sau. Tại cái ổ thân yêu của bé. Sau khi đánh một giấc đủ để tỉnh táo, pé lại tiếp tục nằm oằn èo trên giường cho ấm.Tiết trời Việt Nam tuy không như bên Canada nhưng cũng đủ làm người ta muốn ủ mình trong chăn hơn bất kì lúc nào hết.
Một lúc sau, oằn èo mãi rồi bé cũng chịu nhấc tay lên chụp cái di động và gọi cho nhỏ Ngân.Dù gì thì cũng phải hỏi thăm nhau chứ.Bé tự nhủ rồi nhấn số.

Tít tít tít tít

-Alo

-Ngân à ? Mình, Vũ đây, hôm nào lên trường lại hở Ngân ?

-Oh lala, công chúa của tôi , nàng trốn đi đâu biền biệt đến giờ thế hả ?Hỏng đi cắm trại với lớp , vui ngất trời luôn á -nhỏ Ngân hét lên qua điện thoại -Nào , nói nghe xem, làm gì từ hôm lễ hội đến giờ hả ? Hai người sao rồi hả ?

-À, tớ đi Canada vẫn khỏe như thường,còn Vương thì.......

-Thì sao ?

-Tớ chả biết nữa nhưng có lẽ anh ấy vẫn khỏe.

-Hay nhỉ ? Sướng nhỉ ?Người yêu mà nói thế đấy ?Được nhỉ ? Không gọi hỏi thử xem , không chừng Vương chết tới nơi rồi ấy.

-Gì...gì cơ ?-pé hoảng hồn , giọng lo lắng -Đừng hù tớ chứ !

-Tớ nói thật đấy.Cậu có biết đàn ông thiếu phụ nữ thì thân tàn ma dại ra sao không ?Nhất là với cái thằng si tình như Vương nữa. "Thèn đó chung tình lắm đấy !"-chợt có tiếng nói của một người nào đó vang lên và sau đó là tiếng xùy xùy của nhỏ Ngân.

-Vũ ở cạnh cậu à Ngân ? Hai người hay nhỉ ? Mới sáng sớm đã tưng bừng rồi!

-Tưng bừng gì ? Lo thân cậu đi kìa.Công nhận hai người mệt thật đấy, người thì si tình, người thì lạnh ngắt.Ôi giời ơi !-nhỏ Ngân thở dài than vãn rồi chốt hạ một câu- Gọi cho Vương đi, không thì qua nhà cậu ấy luôn cũng được.

-À ừm, cảm ơn, ừm, cậu có thể ......

-Sao ?

-Cậu có thể đi cùng tớ không ?Tớ ngại lắm.

-Đi một mình đi, lỡ hai người làm tớ ra rìa thì sao ?-nhỏ Ngân nói, giọng hơi bực-Tớ nói rồi, không phải là tớ không muốn đi nhưng cậu nên đến xem đi , Vương chắc nhớ cậu lắm lắm đấy.

-À, ừm, vậy thì tớ đi một mình vậy.Bai nha.

-Ừ, bai.Đi nhanh lên nhá!Có gì về kể với chị em nhá.

-Á ,khoan, ngày nào lên trường lại vậy ?

-Hôm nay ngày mấy nhỉ ? "3 Tây "-giọng Minh Vũ xen vào đầu dây bên kia -À ngày 5 lên trường lại.Vậy mai tụi tớ đến nhà cậu hén ?

-Ok.Mai gặp.

-Goodluck baby.



Bé ngắt điện thoại rồi rời khỏi cái ổ, sửa soạn để đến nhà hắn.Không quên đem theo quà cho hắn từ Canada là một cái khăn choàng cổ màu đen cho mùa đông năm nay,một cái áo khoác màu đen theo kiểu gothic và một chậu hoa chuông giả bé chộp được trên đường về biệt thự bà nội.Lục đục xách hết đống đồ ra cổng, định bụng sẽ gọi taxi nhưng pé lại gặp ngay Sang, cũng đang kéo cổng , hình như chuẩn bị đi đâu đó.Thấy bé, Sang lon ton chạy lại, cười toe toét.

-Hey, vợ yêu, vợ đi đâu thế ?

-tớ đi thăm chồng.còn cậu ?-pé đáp lại cậu hỏi của Sang và cộng thêm nụ cười phá lên, hớn hở.

-đến nhà Vương à ?-Sang sững lại vài giây rồi hỏi tiếp, dù đã biết chắc câu trả lời -Có cần tớ chở không ?

-Oh, vậy thì tốt quá, tớ đang định gọi taxi, hôm nay đúng là ngày hên của tớ.

-Vậy thì chờ thuộc hạ 5', thưa tiểu công chúa -Sang đưa tay lên ngang trán theo kiểu chào cờ rồi chạy vụt vào sân, lục đục dắt xe moto ra.

-Ok, mời tiểu công chúa lên xe.-Sang treo mấy cái túi đựng quà cho hắn của pé lên cổ xe rồi nổ máy-Chuẩn bị chưa ?Hôm nay gió lạnh đấy !

-Ừ.Ok.GO!-pé hét lên và chiếc moto phóng vút đi, bỏ lại bụi mù đằng sau.Hai đứa phóng vèo vèo trên con đường vắng vẻ đầy lá rụng.
Đường từ nhà hắn đến nhà pé không xa là mấy nhưng đi moto lại thấy một cảm giác thật khác lạ.Gió thốc vào tai, luồn qua kẽ tóc, lạnh buốt đầu. Gió luồn qua cả lớp áo bông dày sụ, phả vào làn da dưới lớp áo, lạnh buốt......

rimikio
26-08-2009, 02:20 AM
-Nhà Vuơng là nhà nào ?

-À, cái nhà có cái cổng màu đen kia kìa, chỗ giàn tigon ý-pé vừa nói vừa nhướn người lên , đưa tay chỉ về phía hàng rào đầy những cành tigon đang nảy vài cái chồi, vô hình chung , pé gần như đã ôm lấy Sang. Có lẽ bé không nhận thấy nhưng Sang thì cảm nhận rõ mồn một, tiếng nói của bé và hơi thở phả vào tai mình.-Ấy ấy, quá rồi , phanh lại, nhanh lên !Phanh !Phanh! "Kíttttttttt!" Cậu sao thế ?Suýt nữa là đâm vào nhà người ta rồi.-pé nhăn nhó rồi bước xuống xe, cởi bỏ mubahi.

-Xin lỗi !-Sang nói và nắm lấy chiếc mubahi đồng thời đưa cho bé mấy cái túi to ụ chứa quà cho hắn.

-Không sao. Vào nhà Vuơng đi, uống cafe cho nó tỉnh người.-pé cười toe

-Có được không ?

-Được chứ, dù gì thì cũng đã tới đấy rồi mà-pé nói rồi bẹo má Sang một phát và nắm lấy tay Sang kéo xềnh xệch vào nhà hắn.

Bé đúng là vô tư hết cỡ.Đâu biết rằng Sang đag ở trong trạng thái phấn khích.Mặt đỏ lựng lên,nếu không phải bé kéo đi thì chắc Sang cũng đang chôn chân tại chỗ, sững sờ, tim đập không kể nhịp điệu.Bàn tay nhỏ nhắn của bé nắm lấy bàn tay Sang càng làm Sang lâng lâng tợn.
"Sáng nay đúng là may mắn!" vừa đi Sang vừa nhủ thầm và cười tít cả mắt.

-Nhanh nào, sao cậu nặng thế ?-đột nhiên pé lên tiếng và nắm chặt lấy tay Sang kéo mạnh.tiếng nói của bé như có gắn tên đâm thẳng vào "thế giới lâng lâng" của Sang làm nó nổ một phát như bong bóng, kéo Sang trở về thực tại.-Nhanh!

-Từ từ, cửa khóa rồi kìa.

-Có khóa đâu ? Vào đi!-pé buông tay Sang ra, đẩy cửa nhà hắn rồi đi vào.Sang lẽo đẽo theo sau.

-Sân rộng nhỉ ?-Sang nói và đưa tay chộp lấy mấy cành tigon khô héo đổ xuống hàng rào."Mùa xuân rồi nhỉ ? Có lẽ mình cũng nên trồng hoa trong vườn !" Sang nghĩ thầm trong đầu, một ý nghĩ vẩn vơ.

-Ừ. qua tháng 2 sẽ đẹp hơn đấy !-pé ngoảnh đầu lại nhìn Sang, mỉm cười.

-Ừ. Mà Vuơng đâu ?

-Cậu ấy ở trong này này-pé bước nốt mấy bậc tam cấp cuối cùng- Vào đây !

-Ừ. Heh, sao đứng im thế ?"Phịch!" -những túi xách tuột khỏi tay bé, rơi thẳng xuống đất, chạm phải thảm lau chân nên không tạo ra tiếng động nào lớn lắm nhưng cũng đủ làm Sang giật mình -Này-Sang lay vai pé.-Có chuyện gì thế ?-Sang hỏi rồi nhìn vào trong nhà.Tấm màn ngay cửa đang bay phần phật che hết một nửa cánh cửa.Túm lấy tấm màn rồi thò đầu qua vai bé nhìn vào trong.....

Một cảnh tượng khó chịu đập vào mắt Sang.Hắn đang nằm dài trên salon, mắt mở trừng trừng, bên trên hắn là một con bé nào đấy, tóc vàng óng ánh đang nằm sấp, đè mặt lên ngực hắn, tay con bé đặt ngay trên mặt hắn còn tay hắn thì ôm ngang hông con bé đó.Cả hai đang bất động.

-Sao.....-Sang sững sờ nhìn pé.Khỏi phải nói , pé đang nhìn trân trân vào cảnh tượng đấy, mắt mở to, đôi môi mấp máy, cả người run run.-Vũ à!-Sang nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang siết chặt, cố ngăn nước mắt sắp tràn.

-Về thôi!-pé khẽ thì thầm rồi quay lưng chạy thẳng ra cổng, tay đưa lên mặt, hình như là đang lau đi những giọt nước mắt nóng hôi hổi đang lăn dài trên má.Sang không nói gì , thả tấm màn xuống , xách mấy cái túi lên rồi chạy theo bé. Ra khỏi cổng, Sang quay đầu nhìn lại .Tấm màn cửa vẫn phần phật trong gió, gió hình như ngày càng mạnh hơn, cứ như gió đang gào thét một điều gì đó.Trong tiếng gió là tiếng nấc nhẹ của bé, Sang quay lưng, đóng cửa rồi treo hết mấy cái túi lên cổ xe, ra hiệu cho bé ngồi lên rồi Sang rồ máy.Phóng thẳng một hơi thật nhanh về phía trước.....Đám bụi mù nhanh chóng được cơn gió thổi tan....Mọi thứ trở lại như lúc bé và Sang chưa đến, chỉ có gió là ngày càng mạnh, gió đang gào thét, gió đang khóc.....

gooddythin_nd1996
30-08-2009, 01:41 AM
Khổ thân Vũ và Vương, chuyện tình của 2 người sẽ ra sao nếu như có sự xuất hiện của Sang và Lala nhúng tay vào chuyện tình này, 2 con người nham hiểm này liệu có phá hỏng mối tình đẹp đẽ này ko nhỉ :D. Lâu lắm mới vào fic này, thêm mấy trang rồi đấy :D

namlun_thixm0ney
02-09-2009, 02:29 AM
Trời ạ , thèn cha Vũ chết tiệt. Iu ng` ta mak` còn làm ng` ta hỉu lầm

ỦA , mà Vũ cóa thấy pe' không ta. Lạy trời cho ổng thấy để mà còn đi xin lỗi nữa chứ

TT.TT

rimikio
04-09-2009, 01:41 AM
Chiếc xe moto phóng vun vút trên đường....Gió thổi ào ạt...thổi bay những giọt nước mắt nóng hổi lăn trên gò má bé về phía sau...về nơi xa vắng....Bé dựa vào lưng Sang mà khóc....những giọt nước mắt tức tưởi ?đau buồn ?thất vọng ?....cứ rơi mãi...
Bé đau..đau lắm.Nhưng bé nào biết rằng những giọt nước mắt của bé đã làm tim Sang đau đớn....Bé đau Sang còn đau hơn gấp bội.
Sang cho xe chạy vòng vòng khắp phố.Cuối cùng vẫn đậu trước cửa nhà hai đứa.

-Tớ chả biết cho xe chạy đi đâu nên .....-Sang gãi đầu cười gượng

-Huh ?-pé bước xuống xe, kéo sụp chiếc mũ len che luôn cả đôi mắt ướt đẫm-À, không sao..híc.....tớ ổn...-nói rồi bé bước đi về phía cổng.

-Ấy, từ từ, coi chừng đâm vào cổng -Sang giật mình ôm ghì bé vào lòng trước khi bé đâm sầm vào cánh cổng sắt.-Đi đứng gì mà.....đừng kéo mũ che mắt lại thế....-Sang kéo mũ pé lên trên, hé ra đôi mắt pé đang nhắm nghiền, nước mắt lăn dài -Nào, chắc là có hiểu lầm gì đấy mà!Không sao đâu!

-Tớ biết..Hức...nhưng...hức....tớ....-giọng nói của bé bị ngắt nửa chừng.Có cái gì đó tưng tức dâng lên đầy trong cổ họng, nước mắt cứ rơi cho dù giờ đây, mặt bé đang áp sát vào ngực Sang.

-Thôi nào, đi , vào nhà tớ đi.Để cậu ở một mình có chuyện gì tớ làm sao sống nổi.-Sang nói rồi nhấc bổng bé lên, bế như bế công chúa ,những lọn tóc màu nâu đỏ của bé mềm mại chuyển động trong tay Sang.Giờ đây, bé đã nằm gọn trong tay Sang, Sang đã mơ giấc mơ này biết bao nhiêu lần.Sang bế bé trong tay, cả hai mỉm cười hạnh phúc giữa cánh đồng hoa nội cỏ , chỉ hai đứa mà thôi.Nhưng giờ , khi giấc mơ thành hiện thực, Sang lại không thể làm bé cười như trong giấc mơ.
Bé đang khóc, không phải vì Sang mà vì một người khác, vì một người mà Sang biết có lẽ, bé sẽ không bao giờ quên được.
Thở dài với suy nghĩ đó, Sang mở cổng vào nhà, đặt bé trên sofa rồi đi ra ngoài dắt xe vào trong sân, cầm lấy mấy cái túi mà đáng lẽ ra giờ này phải nằm trong tay hắn , đặt lên bàn, ngay bên cạnh bé.

-Để tớ đi pha ly cacao hén!-Sang đi vào bếp , loay hoay, lục đục suốt 10' rồi đi ra với hai ly cacao nóng trên tay.-Nào, uống đi và đừng khóc nữa.Cậu làm tớ đau đấy!

Pé dường như chỉ nghe được câu đầu, không phản ứng gì cả, chỉ cầm lấy cái tách nóng hôi hổi, phảng phất hương cacao. Làn khói mỏng manh từ cốc bay ra phả vào mặt bé, bé không thấy nóng chỉ thấy lạnh.Cái lạnh đến gai người.

-Nhấm thử một chút đi, ngon lắm đấy!

-Ừ-pé gật đầu rồi nhấm một ngụm cacao.-Cảm ơn nha!Nếu không có cậu chắc tớ chả biết phải làm sao!

-Không có gì đâu.Nhưng cậu đừng khóc nữa hén, khi cười cậu trông xinh hơn rất nhiều đấy.

-Tớ không biết...hức......-pé đặt ly cacao xuống rồi lấy tay chùi nước mắt-Tớ không biết phải làm sao cho nó ngừng nữa....tớ......tớ đau lắm.....Có cái gì ở chỗ này nè-bé xoa xoa cổ họng -có cái gì dâng lên tưng tức, làm nghẹn cả cổ họng tớ....

-Tớ hiểu.Nhưng cậu nên tin vào những gì Vương đã nói chứ, đừng khóc vội.-Sang nhích lại gần bé, xoa đầu bé như đứa trẻ rồi ôm bé vào lòng -Đừng khóc hén!Tớ nghĩ mọi chuyện không tồi tệ đến thế đâu!Và dù có chuyện gì xảy ra thì tớ vẫn luôn ở bên cậu mà.Chiếc nhẫn hai ta đeo không chỉ là nhẫn đính hôn mà còn là minh chứng cho tình cảm tớ dành cho cậu, cho tình bạn giữa hai chúng ta.Vậy nhé, đừng khóc nữa!

-Ừ.-bé gật đầu rồi dụi đầu vào ngực Sang.-Được làm bạn với cậu là điều may mắn của tớ.

-Tớ cũng thế.-Sang cười nhẹ nhàng-Với tớ cậu là tình yêu lớn nhất.Là tình yêu đầu tiên cuối cùng và lớn nhất trong tim tớ......Hey, sao không nói gì hết vậy ?...Hey-Sang ngạc nhiên khi không nghe bé nói gì nữa và nhìn xuống-heh, ngủ rồi à ?Nhanh thế ?!Mà thôi, thế cũng tốt, tớ chả muốn cậu khóc vì thèn tồi đó tí nào!

Nói rồi Sang ngồi dựa vào ghế, đặt đầu bé lên đùi mình rồi kéo tấm chăn mà Sang hay dùng khi ngồi xem tivi trong trời lạnh , che lên người bé.

Không còn tiếng nấc nặng nề nữa, không còn những giọt nước mắt chảy chầm chậm nhưng đau đớn.Chỉ còn giấc ngủ, bình yên.Chỉ còn gương mặt baby và nụ cười mãn nguyện.
Mọi thứ xung quanh yên ắng đến kì lạ.Thỉnh thoảng một cơn gió thổi qua, làm lung lay những cành hoa sữa vỉa hè...Rồi khi cơn gió đi, mọi thứ lại yên bình....

gooddythin_nd1996
04-09-2009, 10:29 PM
Ơ, sao Vương vẫn chưa xuất hiện để giải thích cho Vũ hiểu nhì, mà tại sao lại có tình huống Lala nằm trên người Vương nhỉ:D

rimikio
18-09-2009, 09:56 AM
Bé ngủ ngon lành. Còn Sang, Sang không ngủ được , đơn giản vì bây giờ chỉ mới 10h sáng.Ngồi chả biết làm gì đành chộp một cuốn sách trong tầm với có tựa "ở đâu đó có người chờ tôi ?". Ngay cả Sang cũng chả nhớ mình đã mua nó ở đâu nhưng đọc trang đầu cũng hay hay.Thế là Sang cắm cúi đọc, nhưng vẫn không quên đưa tay vuốt mái tóc nâu đỏ dài của bé buông trên đùi mình. Không gian yên bình chưa được lâu (theo như Sang nghĩ ) thì tiếng chuông điện thoại ở đâu nổ inh ỏi làm Sang giật cả mình, còn bé thì chưa có vẻ gì là tỉnh ngủ cả. Nhìn quanh, lắng nghe tiếng chuông. Hóa ra là di động của bé, đang chễm chệ trong túi áo của cô chủ nó.Sang nhè nhẹ đưa tay vào lấy di động ra , nhìn màn hình hiện số. Là nhỏ Ngân. Sang im lặng, tiếng chuông vẫng reo.Và rồi tiếng chuông phụt tắt khi Sang nhấn nút tắt nguồn di động.Rồi cấm cuốn sách lên hì hụi đọc tiếp.

Mọi thứ lại trở lại im lặng cho đến khi bé cựa mình, mở đôi mắt lờ đờ nhìn Sang.

-Hi.-pé mỉm cười nhìn Sang. Hình như bé không hề ý thức được mình đang gối bằng cái gì.

-Hi.-Sang mỉm cười đáp lại, thả cuốn sách xuống ghế.

-Mấy giờ rồi ?

-Đúng ngọ rồi đấy !"ỌC! ~~ "Tiếng gì thế ?-Sang ngạc nhiên khi có tiếng động lạ, còn bé thì......ngượng ngùng che mặt.-Phụt, đói rồi hả ?Để tớ đi nấu cái gì đó hén !

-Ấy , để tớ !Ai lại bắt con trai vào bếp-bé mỉm cười ngồi bật dậy.-Ủa, hồi nãy giờ .....

-Sao ?

-Nãy giờ, tớ gối lên chân cậu à ?Đau chân lắm không ? Chắc tê cứng rồi nhỉ ?-pé lo lắng nhưng hành động thì chả có vẻ gì là lo lắng cả khi đập cái bốp vào đôi chân dài của Sang.

-Không đau lắm đâu.Đi nấu ăn thôi.Tớ cũng đói rồi.-Sang mỉm cười đứng dậy.Nói là không đau nhưng ý thức đánh lừa cảm giác thì có.Sang đứng không thẳng thì bảo nhích được chân đúng là kì tích.

-Đấy, tớ đã bảo mà, ngồi đấy đi, để tớ đi nấu cho.-bé kéo Sang ngồi xuống ghế sofa rồi đứng dậy, túm tóc thành một túm đuôi ngựa ,mỉm cười nói -đọc sách cho xong đi !

-Tuân lệnh bà chủ.-Sang cầm lấy quyển sách che miệng , cười toe toét.

-Này, đừng làm ra vẻ dễ thuơng nhé, tớ cảm cậu giờ !

-Tớ đang mong thế đấy !-nói rồi Sang còn nháy nháy con mắt trông còn cute hơn.

-Tớ vào bếp đây!

Bé chạy thẳng vào bếp, mở tủ lạnh ra xem xét tình hình. Và xin thưa, may là vừa khóc xong , cổ họng còn tức tức không hét to được nếu không, bé đã hét thật to lên rồi!

-N...NÀY, SANG !

-Vâng, có em !

-Cái...cái tủ lạnh sao trống trơn thế này ?-bé chỉ chỉ chỏ chỏ vào cái tủ lạnh, rõ ràng là không còn gì có thể trống hơn.

~~~ 5s im lặng trôi qua.

-Á !-Sang đập bốp hai tay vào đầu, rồi cười trừ- Sorry hén, đi nghĩ lễ cả tháng nên .....

-Đúng là ....-pé nhăn mặt, đóng sầm cửa tủ lạnh ra vẻ bực mình.

-Thông cảm,con trai mà !-Sang lon ton như con chó con chạy lại gần bé, cố làm ra vẻ dễ thương , níu tay bé lắc lắc.-thôi,giờ đi ăn hén !Hén! Tớ biết chỗ bán mì hải sản ngon lắm ấy.

-Ok, được rồi, đi thì đi !-bé nói rồi khoác tay Sang đi ra phòng khách-Cậu trả, không phải tớ , hén !

-Đuơng nhiên.À, mặc đủ ấm vào nhé, nhiệt độ có vẻ tăng rồi đấy.

-Mùa xuân mà, áo ấm , khăn quàng cổ, mũ len, chả khác gì mùa đông cả.-bé nhăn nhó nhưng vẫn khoác áo , choàng khăn vào người.

-Thì cuối đông đầu xuân nó lạnh chứ biết sao giờ !-Sang cũng khoác áo vào rồi choàng vai bé đi ra ngoài sân - đi ăn cái gì nóng nóng là hết lạnh ngay à !

-Cậu tán được bao nhiêu cô rồi hả ?

-Không có ai cả.

-Láo.

-Hông tin thì thôi-Sang làm ra vẻ dỗi dỗi.

-Ờ,thì tin.-bé cười cười -còn bây giờ thì đi dắt xe ra đi.

-Vâng, tiểu thư !

-Hết bà chủ rồi tiểu thư, sao không có nữ hoàng luôn một thể hả ?

-Vậy lần sau là nữ hoàng hén !Hahhaaha

namlun_thixm0ney
19-09-2009, 11:06 AM
Càng lúc càng thấy Sang dễ thương , bắt đền tg , ai biểu làm tui lung lay rùi nè. Còn Vương, ông Vương này còn chưa đi xin lỗi nữa là seo

gooddythin_nd1996
19-09-2009, 11:06 PM
Cứ thế này thì về sau Vũ sẽ yêu Sang mất, ko muốn điều đó đâu :(. Sao Vương vẫn chưa đi xin lỗi nhỉ, chắc Vũ sẽ tha thứ thôi, mong 2 người này quay lại với nhau, tớ muốn Sang và lala sẽ yêu nhau :hum:

baby__kute
24-09-2009, 04:35 AM
hứ không ghét Sang nhưng cũng ko thik Sang
Tội nghịp vũ wa vương đâu òi wa xin lỗi đi chứ

BarbieQ
24-09-2009, 08:34 AM
Vương đâu biết là Vũ nhìn thấy cảnh đó đâu sao mà xin lỗi được chài.............

candyhm
25-09-2009, 08:46 PM
Tình hình thế này kô bik đôi Vương Vũ có lành lại dc kô????? nhưng chắc là dc nhỉ ( vì hầu như chuyện tình cảm nào cũng vậy mà :) ) nếu mà kô dc thì chuyện chán lắm chắc kô còn jì để vik đúng hok t/g..... Nhanh nhanh cho ra chap mới để giải đáp thắc mắc của mọi người nha t/g....

nh0c_c0n_209
26-09-2009, 08:05 AM
chết chết sang cáo già giả dạng nai tơ quá đi không khéo vũ mắc lừa mất thôi chỉ khổ thân vương

rimikio
03-10-2009, 11:04 PM
Sang đèo bé đi dọc qua những con phố dài, tràn đầy lá rụng.Mùi lá mục thoang thoảng trong không khí thấy sao quen lạ lùng.

-con đường đẹp nhất cái đất này đấy, cậu thấy có đúng không ?

-Ừ,chả hiểu sao tớ thấy nơi này quen lắm!-pé nhìn hai bên đường.Vỉa hè vắng người đi lại.Những cơn gió thốc mạnh qua những cành cây khẳng khiu.

-Cậu ở đất này bao năm rồi mà còn nói câu đó hả ?HAHA

Một chiếc lá bay thốc lên, đập vào vai bé.Trong một phút chốc, bé chợt nhận ra,nhận ra một điều.Đây chính là nơi mà bé hằng quên lãng: con đường hắn đã đèo bé đi trong lần hẹn hò đầu tiên.

-Sang,tớ nhớ ra rồi-bé chộp lấy một chiếc là bay hững hờ giữa không trung, nhìn nó với ánh mắt buồn bã -Đây là nơi Vương và tớ đã đến , không, đã đi qua trong lần hẹn hò đầu tiên.

-...Vậy sao ?-giọng Sang nghe có vẻ hơi bực bội.-...Giờ có thấy buồn khi nhớ lại kỉ niệm xưa không ?

-Không hề.

-Thật không ?

-có lẽ thế.

-A, quán kia được nhỉ ?.Quán sunshine.Một nơi ấm cho mùa đông lạnh.

-hử ?-pé ngẩng lên nhìn phía trước.

-Sao ?-Sang tắt máy, gỡ mubahi ra , hỏi vẻ ngạc nhiên.

-Không, không sao!-pé lắc đầu, bước xuống xe và đi theo Sang vào trong.

Khung cảnh quán vẫn toàn một màu lạnh.Ngược hẳn với cái tên.Khung cảnh vẫn gợi nhớ, một cái gì đó.Xa.Xa lắm.

-Xin chào quý khách.Mời quý khách vào.-giọng người phục vụ vang lên ngay khi hai đứa bước vào.-Á, Em là...Lôi Vũ , Lôi Vũ đúng không ?

-Anh Tạ Điền !-pé mỉm cười với người phục vụ.-Đã lâu không gặp!

-Hah, lâu không gặp-Tạ Điền mỉm cười thân thiện-Còn cậu này là ai ? Vương không đi với em à ?

-Người quen của cậu hả ?-Sang thì thầm.

-Ừ.Đây thật ra là nơi Vương làm thêm.Đây là Tạ Điền, lớn hơn chúng ta 1 tuổi.

-Thì ra là vậy!-Sang gật gù rồi quay về phía Tạ Điền, mỉm cười-chào anh, lần đầu gặp mặt!

-Chào cậu!-Tạ Điền mỉm cười đáp chào vẻ miễn cưỡng.Có vẻ như Tạ Điền không ưa Sang cho lắm.-Mà Vương đâu hả em ?

-Thế cậu ấy không đi làm ạ ?-pé ngạc nhiên.Đến lúc này bé mới nhận ra trong quán không chỉ có mình Tạ Điền mà còn có một cô gái khác.Bắt gặp ánh mắt của bé, Cô gái mỉm cười thân thiện.

-Vương xin nghỉ phép rồi.Nghe nói là đi Mỹ với gia đình.Em không biết tin gì về cậu ấy à ?Anh gọi điện cho cậu ấy cũng không được nữa!

-......Em không biết ạ.Em cũng chả liên lạc được với cậu ấy.-bé ngập ngừng rồi nói nhanh, mỉm cười gượng gạo.

Tạ Điền có lẽ không nhận ra được điều này nhưng Sang thì có.Sang nhíu mày nhìn bé nhưng không nói gì.

-Ừ.A, vào ngồi đi, đứng nãy giờ kì quá !-Tạ Điền gật gù rồi mỉm cười , dẫn đường cho bé vào ngồi đúng chỗ mà bé và hắn từng ngồi :cái bàn thứ tư phía tay phải -Ngồi chỗ cũ em nhé!

-Sao cũng được ạ!-bé cười cười.

-Vậy hai em gọi món gì đây ?Mỳ ống chứ ?

-Anh nhớ rõ ghê hén ?

-Vì em dễ thương mà !

-Lại chọc em nữa rồi!-pé cười rúc rích trong khi Tạ Điền nhìn bé với ánh mắt gian xảo.-Cậu dùng gì Vương ?

-Hai mỳ ống đi!Tớ cũng muốn ăn mỳ ống.-Sang mỉm cười ra vẻ ngây thơ con nai tơ.-thêm hai ly cacao nóng nữa anh nhé!

-Bạc hà đi !Tớ thích bạc hà hơn!

-Vậy thì hai mỳ ống hai bạc hà.Ok !Chờ anh chút em nhé!- Tạ Điền nháy mắt với bé rồi đi vào trong, phớt lờ vẻ mặt khó chịu của Sang.

-Đẹp trai và trẻ quá đúng không ?-pé mỉm cười nhìn theo dáng Tạ Điền.

-Làm sao bằng tớ được !-Sang vuốt tóc ra vẻ lãng tử.-Cậu thấy có đúng không ?

-Cậu baby quá, còn anh ý thì đẹp giai.Khác nhau chứ ! -bé nói một câu vô ý nhưng cứ như dội gáo nước lạh buốt lên người Sang làm Sang tiu nghỉu.

-.....Tớ sẽ xem như đó là một lời khen hén.Vậy cậu thấy ...

-Thấy gì ?

-thấy vương sao ?

Pé nhìn ra bên ngoài qua ô cửa kính có dán những bông hoa tuyết màu đen nổi bật, ánh mắt xa xăm , có lẽ bé đang nhớ hắn.

-Anh ấy không giống người khác.Ở anh ấy toát lên vẻ gì đó vừa lạnh lùng vừa ấm áp.Anh ấy lúc nghiêm túc thì rất đẹp giai còn lúc bình thường thì có vẻ baby lắm.Không giống cậu, lúc nào cũng baby, dễ thương lắm !Cũng không đẹp trai theo vẻ lãng tử như Tạ Điền.Anh ấy có cái nét rất riêng....Cậu cũng vậy Sang à, cậu là bạn tốt nhất của tớ.

-....Cảm ơn!-Sang ngập ngừng rồi cười.-Nếu như, tớ nói nếu nhé, nếu cậu phát hiện ra người thân thuộc nhất bên cạnh mình lại là kẻ làm hại người mà mình yêu thương thì cậu sẽ làm sao ?

-Ừm, khó à nha.

-Chọn lựa giữa tình bạn và tình yêu.Cậu chọn cái nào ?

-Ừm....Ừm..nếu là cậu, Sang, cậu chọn cái nào ?

-Heh, tớ à ? Tớ sẽ chọn tình yêu.

-Ai có được cậu là người đó hạnh phúc lắm đấy !-pé cười cười, tránh né câu hỏi của Sang.

-Cậu nghĩ vậy sao ?vinh hạnh quá !-Sang cười toe toét.

-Món ngon tới rồi đây!-Tiếng Tạ Điền cắt ngang cuộc nói chuyện lẫn nụ cười toe toét của Sang.-Hai em ăn vui vẻ nhé!

-Vâng ạ!-pé mỉm cười,nụ cười tỏa nắng.

-Này, Vũ.-Tạ Điền chợt nghiêm giọng.

-Sao ạ ?

-anh cảnh cáo em nhá,em còn cười một cách dễ thương như thế là anh sẽ chết đấy.Đến lúc đó thì em chịu trách nhiệm nhá.

-Một kiểu cưa cẩm mới sao ?-pé hỏi giọng nghi ngờ lẫn châm chọc.

-Chậc, Vương nói không sai nhỉ ?Em đúng là khó xơi thật đấy!

-Cậu ấy nói thế sao ?-pé ngạc nhiên, ánh mắt hơi chùng xuống.

-Ừ.Đúng thật là, thằng ấy thế mà giỏi.Chắc anh phải học nó dài dài.

-Anh giờ cũng cần học ai nữa đâu, chắc có khối cô theo anh nhỉ ?-Sang chen vào một câu, tránh cảm giác bị bỏ rơi giữa cuộc nói chuyện đang theo chiều hướng đi đến kết cục xấu :bé buồn.

-Cậu nhìn cũng có vẻ đào hoa lắm !Chắc cũng là hotboy nhỉ ?

-Hotboy gì đâu anh !-Sang tỏ vẻ bối rối.

-Không hotboy thì là hotdog à ? HAHA.-Tạ Điền đùa một câu rồi cười to.

-Anh, đừng chọc cậu ấy thế, cậu ấy khóc giờ !-pé chêm thêm một câu nữa,càng làm Sang tức tợn.

-Không sao, anh ấy đâu cố tình, chỉ là giỡn thôi mà !-phải cố gắng lắm Sang mới có thể thốt ra một câu vui vẻ, che giấu gương mặt đang đỏ lên vì bực.

-HAHA, cậu này đúng là người tốt nhỉ ?

-Điền, có khách!-tiếng cô gái trong quầy vang lên.

-A, tới đây!Hai em ăn vui vẻ hén !-nói rồi Tạ Điền bước đi nhanh về phía cửa.Trong 1s thoáng qua,hai ánh mắt tóe lửa chạm nhau, đầy vẻ hận thù dù mới gặp nhau lần đầu tiên.Sang đang rất bực bội.....

candyhm
03-10-2009, 11:55 PM
ui dời cả past dài mà chả thấy Vương chỉ thấy có quán ăn thui ah .... đén bao giờ VV mới lành lại dc hử t/g ....

Luvly_Candy
04-10-2009, 12:18 AM
í zậy chòy :timvo: đợi cả tuần òy mà có chút xíu àh :timvo:
mà chủ topic viết hay ghê :tim: h tự nhiên hết ác cảm với Sang như lúc mới zô chuyện òy :haha:

gooddythin_nd1996
04-10-2009, 12:22 AM
Oái oái, có khi nào ông Tạ Điền này thích Vũ ko hả trời :D. Tìm về kỉ niệm, hay đấy nhỉ :D

rimikio
26-10-2009, 02:11 AM
thông cảm mọi người hén...vì tác giả trặc tay và cảm nặng (sau cơn lụt lớn ) nên chả thể động vào máy được :D .giờ pót pù hén :d thnks vì đã chờ đợi mình

------------
Ngày hôm sau.4 tây.Đúng hẹn cả bọn Ngân, Hà, Anh , Vũ , Sơn,Minh tung tăng tí tởn đến bấm chuông nhà bé.Nói là bấm chuông cho oai chứ thật ra là đẩy cửa xông thẳng vào thì đúng hơn.

-Baby, anh tới rồi đây !!!!!-nhỏ Ngân bịt mũi giả giọng con trai hét to-Ra đón anh nào !

-Này , bà hai, cho tôi xin -Minh Vũ cằn nhằn -tới nhà người ta mà hét như pháo nổ thế hả ? Pà là con gái mà baby bài bý gì hả ?

-Thì sao ?Tui không gọi ông thế ông ghen à ?-nhỏ Ngân chu miệng hếch mũi lên nhìn như muốn cắn Minh Vũ một phát. Trong khi, M.Vũ không phải hiền, liền chộp lại ngay

-Ớ, bà này hay, tui mà thèm ghen á.Họa có trời sụp thôi á !

-Her her là ông nói đấy nhá , từ giờ đừng nhìn mặt tôi nhá!

-Này, mới 9h thôi đấy, đừng chọc tức nó kẻo cả ngày nay chả yên được đâu!-nhỏ Anh chen vào một câu rồi quay sang nói với Minh -Vũ có nhà không mà cửa ngõ chả khóa thế này nhỉ ?

-Cửa chính đóng kìa.Gõ xem !-Minh xoay xoay nắm cửa rồi gõ nhẹ vào cửa -Vũ ơi, bọn tớ đến rồi này !....
....
-Vũ ơi !-nhỏ Anh gọi to hơn nhưng cũng không có tiếng trả lời

-Mấy người thật là....-nhỏ Ngân đang kì kèo với M.Vũ thấy thế liền quay sang, đẩy nhỏ Hà và Quốc Minh ra và nói như đại tỉ tỉ -xem chị làm nhá ! ....Đợi chút, lấy hơi đã !Heherher ..được rồi....V...

-Ơ, Minh, Sơn, Vũ, các cậu làm gì ở đây thế ?-trước khi nhỏ Ngân kịp gọi, hay nói đúng hơn là hét lên thì đã bị chặn lại bởi Sang đang đẩy cửa đi vào, và hết sức ngạc nhiên trước sự hiện diện đông đủ này.-mà cậu định làm gì thế Ngân ?

-A, À, không có gì cả !-nhỏ Ngân lúng túng , lùi lại gần M.Vũ ngay tắp lự.

-tụi này đến thăm Vũ thôi.Lâu rồi không gặp cậu ấy !-nhỏ Hà cười cười nhưng vẻ mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên + khó chịu.Và không chỉ nhỏ mà cả bọn cũng có vẻ mặt y như thế " Chuyện quái gì thế này ?Sao cậu ta lại ở đây ?"-Vậy cậu làm gì ở đây thế ?

-Nhà tớ bên kia-Sang chỉ tay về phía nhà mình bên kia hàng rào và chỉ vào cái hộp đang cầm trên tay- Tớ đem kem sang cho Vũ.

-Mới sáng sớm mà ăn kem à ?-Minh ra vẻ nghi ngờ.-Lạ nhỉ ?

-9h rồi mà sớm gì chứ ?-Sang cười- À, vào nhà đi.Vũ chắc đang nghe nhạc nên không nghe gì cả đâu.Kể cả cậu có hét to đến mấy cũng thế thôi -Sang nhìn nhỏ Ngân rồi đi đến gần cửa chính-không khéo lại bị cảnh vệ khu này tóm chứ chả chơi !

-Cửa khóa rồi!-nhỏ Anh nói.

-Theo cậu , Anh, chìa khóa được dùng để làm gì ?-Sang đưa chiếc chìa khóa màu bạc đung đưa trước mặt nhỏ Anh rồi thủng thẳng cắm vào ổ, xoay nhẹ nhàng.Cửa bật mở trước sự ngạc nhiên không để đầu cho hết của cả bọn.

-Sao cậu có chìa khóa thế ?-Sơn hỏi với giọng ngạc nhiên.

-Vũ đưa chứ còn ở đâu!-Sang trả lời câu hỏi một cách lạnh lùng rồi đi thẳng vào bếp.

-Cậu đi đâu thế ?-nhỏ Ngân hỏi và đóng sầm cánh cửa chính nặng nề.Âm thanh vang lên khô khốc hòa vào trong câu trả lời cụt lủn của Sang.

-Bếp.

-Vậy tui tớ lên phòng Vũ trước hén!-nhỏ Anh nói rồi ra hiệu cho cả bọn tiến đến cái ổ của bé.

Sang không nói gì chỉ chăm chăm vào mấy cái ly thủy tinh đặt trên khay, chăm chỉ xớt từng thìa kem vào ly.Cả bọn , theo trí nhớ cũ, lần mò đến phòng bé. Gõ cửa đúng theo phép lịch sự.Nhưng "lịch sự chỉ là đối với người ngoài mà thôi, trong khi L.Vũ không phải người ngoài"-trích nguyên văn câu lý luận cùn của nhỏ Ngân, vì vậy, cả bọn chỉ gõ được một cái rồi mở cửa xông thẳng vào.Cảnh tượng đầu tiên đập và mắt cả bọn là một căn phòng lồng lộng gió.Gió thối muốn buốt cả người và bé, đang nằm dài trên giường.Tai đeo headphone, đội mũ len (dù đang ở trong nhà) và đôi mắt nhắm nghiền lặng lẽ.Trên chiếc tủ gỗ nhỏ màu trắng đặt bên cạnh là khung hình dây thường xuân có hình bé và ....hắn nhưng khuôn mặt của hắn đã bị nhòe đi bởi một vệt son màu đỏ đè lên.
Cả bọn lặng nhìn bé.Khuôn mặt bé hơi gầy đi và...trên khuôn mặt đó, là những dòng nước mắt đang lặng lẽ chảy dài.Tiếng chuông gió treo nơi ban công vang lên, rền rĩ lạ lùng.

rimikio
26-10-2009, 02:30 AM
-Ơ, sao lại đứng cả đây, vào đi !-Sang đẩy nhỏ Ngân tới trước, lách vào trong. Bước lại gần chiếc bàn gỗ nhỏ đặt ở giữa phòng, đặt khay kem lên đó rồi bước tới chỗ bé đang nằm, lặng lẽ đưa tay áo len thấm những giọt nước mắt rồi nhẹ nhàng lay bé.

-Vũ, tụi nhỏ Ngân đến chơi kìa !-giọng Sang nhẹ nhàng, ánh mắt dịu dàng và không có vẻ gì là ngạc nhiên tột độ khi nhìn thấy những giọt nước mắt đó.Ừ, thì phải thôi, vì lúc này, ngay cả khi đã hứa với Sang là sẽ thôi khóc thì chuyện bé vẫn chảy nước mắt thì cũng không lạ.Sang hiểu, hơn ai hết, cái cảm giác nhìn người mình yêu thương ở bên người khác.

Bé mở mắt ra, ngồi dậy, thảo headphone ra, nhìn về phía tụi nhỏ Ngân với đôi mắt lừ đừ.

-hey baby, khỏe không cưng ?-nhỏ Ngân cười , vẫy vẫy tay chào bé.

-tớ ổn.-bé cười, nụ cười rõ ràng là gượng gạo.-A, lại đây ngồi đi !Sang, cậu có...

-À, có, đây.-Sang chỉ vào khay kem trên bàn , mỉm cười.-Lại ngồi đi các cậu !

-Chuyến đi Sapa vừa rồi sao ?-bé bước ra khỏi giường, vuốt vuốt mái tóc nâu đỏ rồi hỏi.

-Vui đừng hỏi !-nhỏ Hà cười tươi.

-Vậy à, sướng nhỉ ?-bé ngồi xuống cạnh Sang rồi nhìn cả bọn- trông ai cũng mập cả hén !

-Cậu đi Canada vui hông ?-Minh hỏi nhưng hình như , chính cậu cũng đã biết câu trả lời.

-Vui.Nhưng thật lòng thì vẫn muốn đi Sapa hơn.Chỉ tại bà nội lừa tớ.

-Lừa ?-cả bọn, trừ Sang (tất nhiên ) ồ lên.

-Thì bà bảo bệnh nhưng làm gì có bệnh hoạn gì cơ chứ !Báo hại tớ bị cảm.

-Cảm mà ăn kem sao ?-Minh nghi ngờ.

-Hết được 2 ngày và giờ đang ăn kem nè-bé nói rồi ngậm một muỗng kem vào miệng.Không hề để ý thấy rằng, trời thì đang ở 15*, gió trong phòng thì còn hơn ngoài đường,buốt đến từng mảnh da, cả bọn lạnh sống lưng trước cảnh bé ăn hết muỗng này đến muỗng khác.

-À,-bé ngậm muỗng kem thứ 5 và sực nhớ ra điều gì đó liền đứng dậy chạy lại bàn học,lục lục gì đó rồi đem ra 6 túi nhỏ màu trắng.-Đây, quà từ Canada.Cảm ơn tớ đi, hehee !

-CẢM ƠN !-cả bọn đồng thanh nhảy xồm tới chụp lấy mấy cái túi như bắt được vàng.

-Từ từ nào, cái nài của cậu, Ngân,của cậu , Hà, của cậu , Anh, của cậu Minh, của cậu, sơn và cuối cùng của cậu M.Vũ !-bé cười tươi rạng rỡ chia đều nhưng cái túi cho cả bọn.-Á, về nhà rồi mở , đừng vội chứ !

-Ok!-cả bọn lại đồng thanh.

Rồi cả bọn túm tụm xung quanh bàn gỗ, tám tám tám liên tục, hết chuyện này đến chuyện khác nhưng dường như, cả bọn nhỏ Ngân đang cố nén để không hỏi về điều gì đó và hay nhìn Sang với vẻ ái ngại + khó chịu.
Bé không nhận ra nhưng Sang có thể cảm thấy được vì vậy, Sang cứ ngồi xoay xoay ly kem trong tay, nghe nhiều hơn nói và chỉ nói khi hỏi hay chêm vào một gì đấy sau câu nói của bé.
Bé cười.Cười nhiều.Nhưng trong đôi mắt đen lay láy đó, là một ngọn lửa, sắp tàn.
Tấm màn trắng nơi ban công vẫn tung bay trong cơn gió xuân lạnh.Và mưa.Mưa rơi .Mưa phùn rắc trên những chồi non trong nhữg chậu cây nhỏ trên ban công.Mùa xuân thật sự đã về !

rimikio
05-11-2009, 01:14 AM
Chiếc đồng hồ quả lắc cũ kĩ treo ở phòng khách nhà bé đều đặn đung đưa rồi rung lên nhưng âm thanh rền rĩ báo hiệu 11 giờ.....11 tiếng chuông dài, xa thăm thẳm làm cả bọn giật mình.

-11h rồi, nhanh quá hén !-nhỏ Anh nói và lén thúc nhỏ Ngân một cái.

-Ái !-nhỏ Ngân la lên.

-Gì thế ?-pé ngạc nhiên hỏi, đặt cốc kem thứ 4 vào khay.Vì cả bọn xin kiếu nên bé và Sang , hai mình 8 cốc kem ,măm sạch sẽ.

-Không, không có gì !Chỉ là trưa rồi, chúng tớ nên về thì hơn.-nhỏ Ngân phân bua rồi đứng dậy.Cả bọn đứng lên theo.

-Ơ, ở lại ăn trưa đi.Hôm nay Sang sẽ nấu cơm đấy!-pé nói và đập vào vai Sang khiến Sang nhăn mặt rồi mỉm cười tươi nhưng ánh mắt lại tỏ rõ ý "Tốt hơn là hãy nói không đi !"

Dường như hiểu được ánh mắt khó chịu đó, Quốc Minh liền tạm biệt bé với một lý do hết sức .......mù mịt.

-chiều này tớ và Anh có hẹn rồi.Tớ kiếu hén !

-Tụi tớ cũng thế.-Minh Vũ liền hùa theo và ôm lấy cổ nhỏ Ngân- buổi hẹn cuối đông.

-Vậy sao ?-bé phụng phịu -biết làm sao được !Vậy các cậu về cẩn thận hén !

-Vậy tụi tớ về đây ! Mai gặp hén !-nhỏ Ngân vẫy tay rồi ra hiệu cho cả bọn ra về.

Tiễn cả bọn ra tới cổng rồi tự nhiên như cô tiên, Sang khoác vai bé tung tăng đi vào nhà.

-Trưa này ăn gì đây hè ?

-Tùy cậu thôi, tớ coi phim. hôm nay tớ nghỉ phép -pé cười đểu rồi dzọt oạch lên sofa ngồi.

-Vâng-Sang lầm lũi vào bếp rồi chợt quay ngược lại hỏi bé -mà cậu có làm gì đâu mà nghỉ phép cơ chứ ?

-Tớ ngủ.

-Cậu.....

-Thật đấy !Tớ làm nhiều việc lắm :ngủ nè , ăn nè, viết lách nè, học bài nè, shopping nè...

-Cậu.....

-Tớ nghỉ phép, tớ không biết đâu !-bé tỏ vẻ giận dỗi,chụp cái phone có dây dài thườn thượt gắn với TV lên đầu rồi làm ngơ luôn.Mặc kệ Sang đang đỏ mặt tía tai , vùng vẫy đi vào bếp.

-----------

Cách đó không xa, tại một quán ăn. Bọn nhỏ Ngân đang tụ tập.Mặt đứa nào cũng như bị yếm khí,nhăn nhăn nhó nhó.

-Này, các cậu có thấy chuyện này lạ lắm không ?-nhỏ Ngân lên tiếng.

-Ừ.Rõ ràng là giữa hai đứa nó có chuyện rồi !-Quốc Minh xoay xoay cốc nước lọc trong tay, đăm chiêu.

-Sang là người thứ ba.Rõ ràng là thế ! nhưng sao Sang lại có thể ở bên cạnh bé cả ngày như thế trong khi Vương thì ko rõ tăm hơi đâu cả !-nhỏ Ngân tiếp tục.

-Điện thoại thì ko nghe, tới nhà thì lúc nào cũng im ỉm.Cứ như lúc nào chúng ta tới thì đúng lúc cậu ấy đi ra ngoài vậy.-Minh Vũ tiếp lời nhỏ Ngân.

-Trong chuyến nghỉ Đông của hai đứa nó vừa rồi có chuyện gì rồi sao ?-nhỏ Hà lo lắng.

-Này, các cậu.-nhỏ Anh nãy giờ im lặng giờ mới chịu lên tiếng -Các cậu có để ý một điều không?

-Điều gì ?-cả bọn đồng thanh.

-Trên cổ.

-Cổ ?

-Ừ, trên cổ của Vũ có một cái dây chuyền.

-Ôi giời, chuyện đó có gì lạ đâu, bà Ngân đây đeo cả chục dây cùng lúc ý chứ !-Minh Vũ bĩu môi.

-Không, ý tớ là vật được lồng vào cái dây chuyền cơ.

-Mặt dây chuyền ý hả ?

-Ừ, nhưng ko phải mặt dây chuyền mà là một cái nhẫn, một cái nhẫn bạc.

-Này , Minh, mày làm gì nhỏ Anh thế ?-Minh Vũ lại cướp lời nhỏ Anh , một lần nữa và lập tức bị nhỏ Ngân hét :

-Có để im cho cậu ấy nói không thì bảo ?

-Vâng.-Minh Vũ hoảng hồn, im ru.

-Lúc đầu tớ đã chú ý đến nó rồi , vì trước giờ Vũ chỉ toàn đeo hình bông tuyết hoặc thánh giá thôi.Và khi Sang đặt khay kem lên bàn, các cậu có thấy không , trên tay trái, ngón áp út của cậu ấy cũng có một cái nhẫn.Một cái nhẫn giống hệt cái Vũ đeo trên cổ.

-Gì cơ ?????

gooddythin_nd1996
10-11-2009, 04:20 AM
Lâu lắm mới quay trở lại 4room cm đầu tiên cho fic nhé :D
Mấy cháp trôi qua rồi mà Vương vẫn chưa xuất hiện để giải thích :(, cứ thế này thì tớ sợ 2 người sẽ ko đến được với nhau quá :(

rimikio
25-11-2009, 02:22 AM
lâu lắm mới ghé.....dạo nài tớ học sa sút nên cấm net rồi......
chả bík tớ đang nghĩ gì nhưng có lẽ vài tiếng nữa tớ sẽ lại cho ra đời fiction mới.......
vì vậy tớ sẽ cố gắng để đặt dấu chấm hết cho câu truyện buồn này......

------
Cả bọn nhìn nhau, mắt chữ A mồm chữ O, không thốt nên được câu nào cho đến khi nhỏ Anh lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng đến đáng sợ

-Tớ nghĩ, điệu này chuyện của hai đứa nó buông xuôi rồi !

-Naỳ, đừng nói gở chứ !-nhỏ Ngân đập bàn đánh "rầm" -không thể có chuyện đó được.Chúng ta, 1 2 3 cặp , Sơn với Hà, Anh với Minh và.....

-Cậu với tớ !-Minh Vũ nhanh nhẩu rồi mỉm cười toe đắc thắng trước ánh mắt ngường ngượng của nhỏ Ngân.

-À, ừ ,nói tóm lại là chúng ta nên đôi nên cặp đều là nhờ hai đứa nó.Nếu hai đứa nó không quen nhau chúng ta cũng đừng hòng có ....ừm...có

-bến đỗ an toàn !-M.Vũ lại tiếp lời.

-Ừ, vì thế nên chúng ta không thể để hai đứa nó như thế được ! Cái nhẫn chả chứng minh nên điều gì cả.Có thể là cái nhẫn tình bạn thì sao ?Vũ đâu có đeo nhẫn trên tay ? Còn Sang, cậu ấy thích đeo ngón đó thì sao ?

-Có thể !-Q.Minh gật đầu.

-Tóm lại là -nhỏ Anh đan hai tay vào nhau, vẻ mặt nghiêm túc -chúng ta phải làm cái gì đó để xác minh chuyện này.

-Mọi chuyện giờ sao mà thấy khó hiểu quá đi mất thôi.-M.Vũ cằn nhằn.

-xin lỗi đã để quý khách chờ lâu.-tiếng anh phục vụ bàn vang lên phá vỡ không gian riêng tư của cả bọn.-món ăn của quý khách đây ạ !

-Thôi, ăn đi rồi tính tiếp.Mai lên trường xem sao đã !Tớ đói rồi !- Sơn lấy đĩa thức ăn cho mình và nhỏ Hà rồi ra hiệu cho cả bọn ăn.

Cả bọn im lặng ăn phần ăn của mình, không ai nói tiếng nào.Tiếng nhạc bài goodbye my love của Song Yến vang lên từ chiếc loa thùng đặt gần bàn ăn nghe sao buồn đến da diết.
------
5 Tây.Học viện tràn ngập tiếng cười nói. Tại sân trường và 4 khu nhà Đông, Tây, Bắc và dãy nhà chính. Riêng dãy phía Nam là dãy phòng giáo vụ nhưng vẫn có tiếng chào hỏi của các thầy cô vang lên ồn ào.
Tại sảnh chính của tầng 3 thuộc dãy chính. Đứng ngoài cái không khí náo nức đó, bọn nhỏ Ngân đang tụ lại một góc -nơi có thể nhìn thấy rõ nhất những gì đang xảy ra ở đầu cầu thang.

-Mấy giờ rồi ?-Sơn lên tiếng.

- 8h kém 5.-Q.Minh trả lời, mắt vẫn không rời chiếc Iphone.

-Lâu quá !-nhỏ Ngân khoanh tay trước ngực, mắt nhíu lại, khó chịu -Tụi nó định đạt chức bạch kim về việc đi học đúng giờ à ?

-chúng ta chờ ở đây cả tiếng rồi chứ chả chơi !-Minh Vũ tiếp lời.

-Không dám, chỉ hơn nửa tiếng một chút thôi !-nhỏ Anh nói rồi thúc vào hông Quốc Minh -Và, nhìn xem, ai đến kìa !

Theo hướng tay chỉ của nhỏ Anh, cả bọn nhìn theo.

-Là Vũ !-nhỏ Anh nói.

-Cuối cùng cũng tới rồi !Để tớ gọi cậu ấy, V...V ...ưm ưm ưm- nhỏ Ngân chưa kịp hét lên thì đã bị nhỏ Anh lấy tay bịt mồm.

-suỵt, nhìn xem , ai đi cạnh cậu ấy kìa !-nhỏ Anh khẽ thì thầm.

-Ai ?Đông quá, tớ chả thấy gì cả !-nhỏ Hà cố gắng nhướng người lên để nhìn cho rõ .

-Là Sang .-Sơn nói , giọg bực tức.- Lại còn nắm tay cười cười nói nói nữa chứ. Để Vuơng nhìn thấy chắc cậu ấy ói chết mất.

-Kiểu này chắc là -Q.Minh cất cái Iphone đi rồi khoanh tay trước ngực -chúng ta không thể đứng ngoài được nữa đâu! Nếu không can thiệp thì sớm muộn gì cũng có chuyện không hay xảy ra !

-Ưm....ưm....ưm....ả...ớ....a....i.... !-nhỏ Ngân lúng búng , vùng vẫy cố gắng thoát khỏi tay nhỏ Anh đang bịt chặt miệng.

-Á, sr, tớ mãi nhìn nên quên !-nhỏ Anh rút tay về rồi vuốt vuốt mái tóc xõa đang rối lên của nhỏ Ngân.-sr hén !

-Cậu...cậu còn làm thế nữa, tớ sẽ giết cậu đấy!Đường đường là cao thủ aikido sao lại vũ phu với tớ hử ?

-Này!-Q.Minh hăm he nhỏ Ngân.

-Sr!Tại tớ quên mà !-nhỏ Anh cười xòa.

-Bỏ qua đi !Tớ nghĩ chúng ta nên gọi vũ lại đây thôi.-M.Vũ xoa xoa đầu nhỏ Ngân vừa ôm chặt cô nàng vào lòng vừa nói.

-Thả tớ ra !Để tớ gọi cho !-nhỏ Ngân đẩy tay M.Vũ ra rồi hằm hằm bước lại chỗ bé.

-Này, kéo cậu ấy lại.Giờ chưa phải lúc đâu !-nhỏ Anh ngăn nhỏ Ngân lại."Keng keng kengggg " vừa đúng lúc tiếng chuông vào lớp vang lên.Bé và Sang vẫy tay chào nhau rồi mỗi người mỗi ngả trái phải. -Vào lớp thôi, chuyện này sẽ tính sau .Cứ làm như chưa có chuyện gì xảy ra nhé !Coi như chúng ta chưa thấy gì cả nhé !

-Làm sao mà có thể làm thế được ?-nhỏ Ngân rít lên.

-bình tĩnh đi Ngân, Anh nói đúng đấy.Cứ để đó đi !Dù gì cũng không nên đả động quá sớm khi chưa bík rõ chuyện gì đang xảy ra !-M.Vũ nói rồi ra hiệu cho Q.Minh cùng Sơn đi theo-Về lớp thôi !Học chăm chỉ đó nghe chưa, cô nuơng!- M.Vũ không quên vuốt mũi nhỏ Ngân một cái trước khi xoay gót.

-Á, cậu .....-nhỏ Ngân hét lên, tay bụm chặt mũi ....

-Về lớp nào, cô nuơng !Giám thị đi tuần giờ đấy !-nhỏ Anh vòng tay qua tay nhỏ Ngân kéo nhỏ Ngân đi theo mình và ra hiệu cho nhỏ Hà đi theo.

rimikio
27-11-2009, 05:15 AM
Với sức mạnh của cao thủ Aikido , nhỏ Anh lôi xềnh xệch nhỏ Ngân vào lớp, mặc kệ tiếng ú ớ hết ưm đến ó của nhỏ Ngân.
Vừa vào đến cổng lớp đã thấy pé vẫy tay lia lịa về phía cả ba.

-Eh, đây.Lại đây đi!-pé cười toe toét như chưa có chuyện gì xảy ra.

-Vũ, C..-nhỏ Ngân xồng xộc đi lại, chưa kịp nói hết câu đã bị nhỏ Anh và nhỏ Hà hiệp lực dậm vào chân. Chắc phải đau ghê gớm lắm nên nhỏ Ngân mới tái lét mặt đi như người chết trôi.

-Gì cơ ? Ối, Ngân, cậu sao thế ?- pé nghe gọi liền trả lời và khi thấy mặt nhỏ Ngân tái đi một cách khủng khiếp liền sợ hãi chạy đến bên vỗ vỗ vào lưng nhỏ Ngân.

-Không có gì đâu, hồi nãy bị chồng đánh nên giờ thế đấy-nhỏ Hà lấp liếm.

-Chồng ?

-Cái cậu này, đi Canada rồi quên nhanh gớm nhỉ ? Là Minh Vũ chứ ai !-nhỏ Anh mỉm cười , khoát vai nhỏ Ngân đi về chỗ hay nói đúng hơn là thít chặt vai nhỏ Ngân đầy hăm dọa và kéo nhỏ xềnh xệch về chỗ ngồi.-vợ chồng cãi nhau là chuyện thường mà.

-Á À!-pé gục gặc đầu rồi đi cùng 3 nhỏ về chỗ.

Ngay khi 4 nhỏ ngồi chỗ thì cô củ nhím cũng chạm cửa lớp.Và đi ngay sau cô là hắn và đương nhiên, là Lala.

-Chào các em năm mới !

-Chào cô ạ !-cả lớp dạ ran.

-Năm mới đón người mới -cô củ nhím cười tinh quái -xin giới thiệu với các em học sinh mới của lớp chúng ta , bạn Tiểu La .

Cô củ nhím tươi cười chỉ tay ra phía cửa lớp. Và cả lớp được dịp ồ lên một trận như chợ vỡ. Vì người đứng ở cửa lớp không phải Lala mà là hắn. À không, Lala cũng có mặt ở đó nhưng đang đứng sau lưng hắn.Bẽn lẽn.

-Á, cô ơi, đó là bạn Vương mà cô !

-Bạn Vương đâu phải gay đâu cô!

Cả đám con trai ồ lên, đám con gái thì cười nghiêng cười ngả. Còn cô củ nhím thì chả có vẻ gì là bực bội chỉ vẫy vẫy về phía hắn.

-Cô không nói bạn Vương, bạn ấy đương nhiên là 100% perfect boy rồi.Người cô muốn nói là người đang bẽn lẽn ở phía sau Vương kìa.

-Bạn ấy bị sao vậy cô ?-một ai đó lên tiếng.

-Bạn ấy ngượng đó mà!-cô củ nhím đáp trả -Nào Vương, giờ thì em về chỗ được rồi đấy !Còn Tiểu La, em vào lớp đi!

Nhưng hắn lại không nghe lời cô củ nhím mà lại nắm lấy tay Lala, kéo xềnh xệch về phía chính giữa bảng lớn. Lala không những không phản kháng mà còn ôm chặt vào tay hắn nữa.Và không biết hắn có thấy không, nhưng bé không hề nhìn về phía hắn mà mắt bé đang gắn chặt xuống chiếc Iphone dưới hộc bàn.Đôi mắt ướt, ráo hoảnh nhưng đau khổ.

-Mọi người, năm mới vui vẻ nhé mọi người !-hắn dõng dạc, cười tươi như hoa.

-Vui lắm ! Nhưng cậu với cô bạn mới là sao đây ?- một tên con trai nào đó hét lên và đi sau là tiếng cười như pháo nổ của lũ con trai.

-À, đây là .....

-Mình là Tiểu La , bạn thân của Vương.-hắn chưa kịp nói hết câu, Lala đã giành mất và dáng vẻ rụt rè không còn nữa mà thay vào đó là nụ cười tự tin. Tay hắn và tay Lala vẫn nắm chặt, không buông.-Mình là người Mỹ gốc Việt, từ giờ sẽ học ở đây. Tuy chỉ hết học kì này nhưng xin mọi người giúp đỡ cho.

-Mọi người giúp Tiểu La nhé !-cô củ nhím hùa theo và cả lớp cũng hùa theo, trừ bé cùng 3 nhỏ.
nhỏ Ngân cùng nhỏ Anh nãy giờ cứ nhìn chằm chằm vào Lala, nhìn không chớp mắt. Ánh mắt hình viên đạn. Nhỏ Ngân có vẻ rất tức giận, chiếc bút chì gỗ trong tay nhỏ đang cong dần đi.Còn nhỏ Anh thì im lặng, hai tay đan vào nhau. Duy chỉ có nhỏ Hà là cứ nhìn bé. Chốc chốc lại nhìn bé, chốc chốc lại nhìn Vương rồi lại nhìn bé.
Bé dường như chỉ biết cái Iphone tồn tại trên đời hay sao mà chả phản ứng gì....
Cho đến khi, cô củ nhím hỏi cả lớp :

-Bạn Tiểu La đây sẽ ngồi chỗ nào nhỉ ?

-Chỗ em cô !

-Chỗ này còn trống cô này !

-Chỗ này cô!

Cả bọn con trai xông xáo , giơ tay loạn xạ , bát nháo. Còn đám con gái thì chỉ cười cười không nói nhưng nhìn Lala bằng ánh mắt khinh khỉnh.Cũng không phải chuyện lạ, trước giờ hắn đã là hotboy của trường, đi đến đâu con gái xáp đến đó.Nhưng từ ngày hắn với bé cặp kè, mọi người cũng chả dại xáp lại nữa.Vì xét cho cùng, nếu hắn là 100%perfect boy thì pé cũng là 100% perfect girl.

-Thưa cô, em muốn ngồi bên cạnh Vương ạ !-Tiểu La lên tiếng dập tắt tiếng ồn ào như vỡ chợ của bọn con trai.
Ngay lúc này đây, bé mới ngẩng lên nhìn về phía hắn và Tiểu La. Cùng lúc đó, hắn nhìn xuống. 4 mắt giao nhau. Không ai nói gì. Bé im lặng cúi xuống, tiếp tục gõ gõ bấm bấm vào chiếc Iphone. Hắn thấy thế cũng ko biểu hiện gì, duy chỉ có ánh mắt hơi cụp xuống.

-Vương, em thấy thế nào ?-cô củ nhím lên tiếng hỏi hắn nhưng lại bằng giọng khẳng định và ánh mắt đe dọa "em-phải-đồng-ý ". Đương nhiên hắn chỉ còn biết cách gật đầu.

rimikio
28-11-2009, 09:01 AM
mọi người ơi, hai chap trên em vík vào 4 thời điểm khác nhau.nên có thể có người đọc khúc được khúc mất. Vì vậy, mọi người vui lòng đọc kĩ nha. Em vừa mới edit chap #545 đấy ạ :D
mai là chủ nhật, em sẽ vík dài hơn :d

rimikio
29-11-2009, 04:59 AM
Và thế là, vẫn tay nắm trong tay, hắn cùng Tiểu La đi về chỗ ngồi trong ánh mắt đầy ghen tị của bọn con trai lẫn con gái cùng sự lạnh lùng của bé.

-Học hành cho tốt nhé các em! -cô củ nhím nói xong rồi thủng thẳng đi ra khỏi lớp với nụ cười bí hiểm.

Vừa ngồi vào chỗ, hắn liền chồm đến phía trước, vòng tay qua cổ bé, thì thầm

-Baby, anh nhớ em !

-Thả ra !-bé lạnh lùng nhưng tay vẫn cầm im cái Iphone.

-Sao thế ?Giận à ?

-Không.

-Chứ sao ?Lâu ngày mới gặp mà ! A, có dây chuyền mới hả ?- hắn reo lên

-Ừ. Giờ thì thả ra được chưa ?

-Chưa.-hắn nhõng nhẽo.

-Thầy vào kìa !-bé dứt lời liền cho Iphone vào túi áo khoác rồi đứng dậy chào thầy theo tiếng hô của nhỏ Hương làm hắn giật mình, tống cái rầm vào tường.

-Vương, cậu chào tôi năm mới như thế đó hả ?-thầy Thanh nghiêm giọng.

-A, dạ không ạ !Em bị trượt chân nên....-hắn đứng phắt dậy, giở nụ cười hiền.

-Được rồi !Cả lớp ngồi đi!

Vừa ngồi xuống, Lala liền chuyền cho hắn mảnh giấy nhỏ .

Cô ấy đó hả ? Xinh nhỉ ? Nhưng sao lạnh quá vậy ?

Hắn cười toe toét rồi reply cho Lala.

Ừ.Xinh nhất trên đời.Nhìn thế thôi chứ trái tim cô ấy ấm lắm.Đầu nóng tim lạnh mà.

Sao biết hay thế ?

Tớ không biết ai biết.

Ừ.Mà nè, sao cô ấy lại lạnh lùng với cậu vậy ?

Chả biết.Có lẽ giận rồi.

Giận ?

Ừ.Nổi giận vô cớ.

Gì kì thế ?

Her, thường thôi. Mà chân cậu sao rồi ?Còn đau không ?

Lala này có sức đề kháng rất tốt , đừng lo.

Này, hai anh chị, đang giờ Toán chứ không phải giờ Tán nhé. Vương, cậu coi chừng Vũ chém cho một nhát bây giờ.

Một mảnh giấy khác từ đầu bàn bên kia chuyền sang.Của nhỏ Hương.Đọc xong, hắn liên đưa tay lên trước trán, chào theo kiểu quân đội còn Lala thì mỉm cười với nhỏ Hương.

----
Chuông vừa reng báo hiệu giờ ăn trưa đã thấy Sang ở ngay trước cửa.Và theo sau là M.Vũ, Sơn và Minh. Sang không nói không rằng đi vào trong lớp , đến bên cạnh bé , mỉm cười với ba nhỏ kia rồi nắm lấy tay bé kéo ra ngoài. Hắn trố mắt nhìn theo, đứng bậy dậy định đuổi theo nhưng lại bị ba nhỏ kia tóm lấy, ba thằng thì đứng chặn trước mặt. Ánh mắt ai cũng đầy vẻ sát thủ.

-Chúng ta cần nói chuyện Vương !-nhỏ Ngân nói như ra lệnh.

-Tiểu La à, cậu nên đi chào hỏi mọi người trong lớp thì hơn đấy !-nhỏ Anh mỉm cười với Lala

-À, Lala đang bị đau chân nên hạn chế đi lại.-hắn nghe thấy thế liền quay phắt lại ấn Lala đang định đứng lên trở về vị trí cũ.

-Chúng ta cần nói chuyện Vương !- nhỏ Ngân lặp lại rồi ra hiệu cho M.Vũ lôi hắn đi.

-Hẹn gặp lại cậu, Tiểu La.-nhỏ Anh bước ra khỏi chỗ không quên ngoái lại đằng sau ném cho Lala cái nhìn đầy vẻ oán trách rồi đi theo cả bọn ra vườn sau.

rimikio
10-12-2009, 05:41 AM
ss ozhi và ss duoiga đừng lo....chả có vấn đề gì đâu ạ :d em sẽ đăng kí ngay....thông cảm vì mấy hôm nay em ko vào nhà được :-d

-------------
Vườn sau.

-Này nói đi, có chuyện gì thế hả ?-Sơn nghiêm giọng, đẩy vào vai hắn một cái đau điếng..

-Chuyện gì là chuyện gì ?-hắn nhăn nhó xoa xoa chỗ bị đẩy.

-Không lẽ cậu không thấy Vũ và Sang sao ?- Sơn nói tiếp.

-Và cậu ko để ý thấy Vũ đeo cái nhẫn cặp với Sang sao ? À, đương nhiên là tụi tớ không chắc chắn lắm với chuyện này nhưng tụi tớ nghĩ là vậy -nhỏ Anh nhìn hắn, nghiêm mặt.

-Này,đừng giỡn chứ !-hắn vừa nói vừa cười.

- Nghe đây, Vương !-nhỏ Ngân đập vào hai vai của hắn, nhìn thẳng vào con mắt ướt như con gái của hắn-Cậu nghe cho kĩ đây, đây không phải đùa đâu ! Đây là thật !Cậu có muốn Vũ rơi thẳng một cái vào tay Sang như thế sao ?Cậu nghĩ cô ấy là của cậu mãi sao ?Cô ấy sẽ im lặng và không đau khổ khi cậu và cái cậu Tiểu La gì gì đấy vui vẻ cười đùa với nhau thế sao ? Cậu đi Mỹ về bị nhiễm gì mà lại thế hả ?- nhỏ Ngân tuôn một tràng dài .
Rồi chưa kịp để hắn hoàn hồn thì M.Vũ đã tiếp lời.

-Tớ không biết ai là Tiểu La nhưng cậu có vẻ sắp mất Vũ rồi đấy !

-Tụi tớ cũng nghĩ thế !Hai cậu quen nhau chưa bao lâu , mặc dù có yêu nhau thật lòng thì cũng không ai biết được đâu !-nhỏ Anh nói.

-Ok, ok !Vậy rốt cuộc ý các cậu là như nào ? Các cậu nghĩ Lôi Vũ sẽ dễ dàng rời bỏ tớ như thế sao ? Các cậu không hiểu cô ấy bằng tớ đâu.Còn vụ cái nhẫn, theo như các cậu nói là nhẫn đôi á ? Tớ chả tin.

-Này, cậu muốn không tin cũng không được đâu !-Q.Minh nói và chỉ tay về phía quán ăn ngoài trời mới mở ở cách đó không xa.

-Gì thế ?-cả bọn đồng thanh.

-Lôi Vũ và Sang.Vương, nhìn cho kĩ đi !

Q.Minh chỉ về phía bé đang ngồi cùng Sang.Một bàn ở góc quán, dưới tán cây bàng đang nảy lộc non xanh mơn mởn, bé đang ngồi khuấy khuấy ly Capuchino trong khi Sang lại đang nói gì đấy.Cái nhẫn trên tay Sang phản chiếu ánh mặt trời yếu ớt lóe lên một tia sáng chói mắt. Rồi, chợt, bé cười.Cười nhẹ.Sang cũng cười nhưng cười toe toét.

-Chuyện gì vậy nhỉ ?-nhỏ Ngân nói.-nhỏ cười kìa.

-Ừ.Chắc là Sang chọc nhỏ cười ý mà.-M.Vũ (lại)tiếp lời nhỏ Ngân.

-Sao thế nhỉ ?Lúc nãy Sang dẫn Vũ ra khỏi lớp hóa ra là đến đây! -nhỏ Anh đăm chiêu.

-Này, hồi nãy tớ thấy , trong khi cô giới thiệu về Tiểu La , nhỏ ngồi cầm Iphone chat với Sang thì phải đấy? -nhỏ Hà lên tiếng, tay nhỏ ôm lấy tay Sơn,mắt dõi xa xăm về phía bé-Tớ thấy trên màn hình có ghi chữ Vệ Sĩ.Có phải Sang ko nhỉ ?

-Eh, hình như là thế đấy !Tớ nhớ có lần Sang bảo sẽ làm vệ sĩ cho Vũ thì phải đấy !-nhỏ Anh vẫn đăm chiêu

-Vương, giờ thì cậu thấy rồi đấy !-Q.Minh bá vai hắn, thì thầm -Cậu có nghĩ đến chuyện này bao giờ không ?Người nhỏ tìm đến ko phải cậu mà là cậu ta kìa !- rồi Q.Minh chỉ về phía Sang.-Ớ !-hắn bước đi, đi về phía bé làm Q.Minh suýt đập mặt xuống đất -Này, định làm gì thế hả ?

Hắn dường như ko nghe thấy lời Q.Minh nói , cứ đăm đăm đi về chỗ bé ngồi.Ánh mắt lên vẻ giận dữ.

gooddythin_nd1996
12-12-2009, 08:30 AM
2 cm kia của 2 bạn kia bị del đi rồi coi như tớ là người bóc tem nhé :D.
Ko biết Vương đang định làm gì Sang nhỉ, eo ơi Vương với La La nắm tay nhau đi ngay trước mặt Vũ, chắc Vũ đau khổ lắm cho xem :(. Đợi cháp mới nhé :D

_tieuthu_
14-12-2009, 05:35 AM
uhm...Đọc khúc đầu thì thấy giống chuyện "Tiểu thư lạnh lùng và hoàng tử nụ cười" của Vân Anh thiêt.Nhưng dần dần thì mới nhận ra là ko phải...

rimikio
21-12-2009, 03:02 AM
Hắn đăm đăm đi lại chỗ của bé và Sang đang ngồi. Tâm trạng của hắn lúc này là gì ?Chính hắn cũng không biết. Hắn thấy buồn. Hắn giận bé.Thít chặt nắm tay, hắn đun tay vào túi áo khoác.Chiếc nhẫn mà hắn mua bên Mĩ kêu leng keng trong túi.
Khi nghe bọn Quốc Minh nói về chuyện của bé và tên Sang kia, hắn đã không tin.Hắn cố gắng không nghe. Khi nhìn thấy sợi dây chuyền cùng cái nhẫn trên cổ bé hắn đã lấy làm lạ nhưng vẫn im lặng.Cả thái độ thờ ơ của bé nữa nhưng hắn lại im lặng. Hắn yêu bé.Hắn không bao giờ nghĩ đến việc bé phản bội hắn.

- Vũ !-hắn lên tiếng khi đến sát bàn của bé và Sang đang ngồi.

-Ah, Vương !-Sang vui vẻ cười với hắn đưa tay ra định bắt tay hắn.Hắn bỗng thấy trên ngón áp út của Sang là chiếc nhẫn trắng sáng dưới ánh nắng yếu ớt cuối đông.
Bé vẫn ngồi đó , ngước đôi mắt màu nâu sâu như hun hút nhìn hắn, đôi môi đỏ mấp máy như đang định nói điều gì đó, nhưng hình như là đang kiềm lại để không bật lên cười thành tiếng.

Có giai điệu bản hòa tấu Ánh trăng vang lên.Là nhạc chuông điện thoại của hắn.

-Vương, cậu có điện thoại !- Pé nói rồi quay sang nhấp ngụm Capuchino, Sang cũg rụt tay lại nhìn bé, không nói gì.

Hắn giật mình khi nghe thấy giọng bé và ngạc nhiên trước hành động đó của bé. Hắn móc điện thoại trong túi ra. Là Lala gọi.

Tớ nghe Lala.

Vương, nhìn bên này.Trên này.-giọng Lala hét lên -Trên tầng 3 này nè.-hắn quay lại đằng sau, ngước nhìn lên, vượt qua những cành lá khẳng khiu. Lala đang đứng ở cầu thang tầng 3 vẫy vẫy hắn kịch liệt.

Cậu làm gì thế ?

Tớ với Hương đi tham quan trường , bước đến đây thì thấy cậu.

Bước vào trong lớp, ngay !-hắn gằn giọng.

Mua cho tớ cốc Capuchino đi rồi tớ vào-giọng Lala mềm oặt .

Ok.Chờ tớ.

Hắn đáp gọn rồi cúp máy.

-V...

-Sang !-hắn chưa kịp mở lời đã bị bé cắt ngang -Tớ muốn về lớp, ngoài này lạnh !-pé nói rồi đứng lên, kéo khăn quàng cổ lên tới cằm, rụt đầu vào trong cái khăn trắng ấm áp, bé quay đi không thèm nhìn hắn lấy một cái.

-Ah, À, được !Đi thôi !tớ thanh toán rồi !-Sang vội vàng đứng lên đi theo bé, không quên mỉm cười nhìn Sang, đôi mắt Sang ánh lên vẻ chiến thắng tự hào.-Chào Vương, tụi tớ đi trước nhé !

Hắn đứng sững, không thốt nên lời. Bé bảo lạnh ư ?Bé thích lạnh cơ mà ? Bé chả bao giờ chịu đi vào trong nhà dù ngoài trời có lạnh mấy đi nữa cơ mà ? Bé nói dối. Bé .....

-Giờ thì sao hả Vương ?-giọng M.Vũ vang lên bên tai hắn.

-Ngồi xuống ghế đi! Đừng có khuỵu xuống đây !-Q.Minh đẩy hắn ngồi vào chiếc ghế pé vừa ngồi.Cả bọn cũng lục tục lấy ghế , lắp thêm một cái bàn nữa rồi túm tụm quanh đấy.

-Tụi này sẽ không chạm vào nếu cậu không thích.-nhỏ Anh nói

-Không sao.Để tớ tự lo.Chắc cô ấy giận ấy mà.-hắn cười xòa. Cười nhưng lòng đau thắt.Chiếc di động trong tay hắn nếu không bọc sắt thì đã nát vụn rồi.

-Đừng tự lừa dối mình như thế . Mày đâu phải lần đầu có người yêu.-Minh Vũ lên tiếng, vỗ vào vai hắn.

-Nhưng là lần đầu tao yêu.-hắn đáp lại, giọng nhẹ hẫng.- Về lớp thôi, tao đi lấy một cốc Capuchino cho Tiểu La đã !Tụi mày vào trước đi!

Hắn nói rồi đi về quầy bán.Cả bọn không ai nói gì ,đứng dậy rồi đi về lớp.

Cầu thang tầng ba.

- Tiểu La, chờ lâu không ?

-A, Hương.Gọi tớ Lala được rồi.

-Đi chứ ?

-Tớ nghĩ lại rồi.Vương mà biết tớ lê cái chân đau này đi lang thang chắc sẽ giết tớ mất.

-Ừ.Vậy vào lớp đi !

-Ừ.

Lala cười. Nụ cười bí hiểm.Không ai biết được trong đầu cô tiểu thư tóc vàng này nghĩ cái gì. Nhưng sâu trong mắt cô là tia nhìn hiểm độc.

rimikio
21-12-2009, 03:11 AM
Ở một góc trong sân trường.Phía sau dãy nhà phía Tây.Bé và Sang đang ngồi cạnh nhau dưới gốc cây bàng già trơ trụi lá.

-Cậu không sao chứ ?

-Không.

-Đừng nhìn mãi xuống đất như thế.

-Tớ đau,Sang à ! Tớ nhớ cậu ấy. Mái tóc mềm mượt ấy. Mùi hương của đại dương.Và cả -pé ngẩng mặt lên , chạm vào đôi môi mình -nụ hôn có mùi ngòn ngọt đó nữa.

.....

-Đừng khóc !

- tớ không sao.

-Cậu nghĩ cậu ta và cái cô Lala đó là gì của nhau ?

.....

-Đừng tự lừa dối mình. Đừng làm mình đau.Tớ lúc nào cũng ở bên cậu cả- Sang kéo bé vào trong lòng mình, xoa xoa mái tóc nâu đỏ.

-Cảm ơn cậu.Cậu thật tốt.

-Tớ chỉ dành riêng cho cậu thôi.-Sang thì thầm .

-Dành cho người cậu yêu chứ !-bé ngẩng mặt lên nhìn Sang. Đôi mắt sâu buồn hun hút, đôi môi hơi nhô ra khiến Sang giật mình. Nhưng cũng lấy lại bình tĩnh mà đáp lại.

-Thì cậu là người tớ yêu mà !

-Đừng có nói thế !

-Thật !

-Tớ yêu cậu ấy !

-Tớ biết ! Và tớ hiểu.

-Tớ thích cậu.-bé nói, gục đầu vào vai Sang, đôi mắt nhắm hờ hững.

-Tớ yêu cậu.

...........
Cơn gió đầu đông lạnh thổi qua .Cành cây rung lên.Những chiếc lá khô xào xạc trên thảm cỏ.Hắn một mình, cầm cốc Capuchino lên cho Lala. Nhưng linh hồn hắn đang trôi vô định nơi đâu, hắn không biết.Hắn không muốn tin.

-----
Mọi người. Kì thi bắt đầu rồi. Em xin lỗi vì bỏ bê fic thế này.Em sẽ cố gắng để có thể viết fic nhanh nhất. Mọi người, thi tốt nhé !

rimikio
21-12-2009, 08:20 PM
những tiết học buổi chiều trôi qua nhanh chóng....tiếng chuông tan trường vang lên, xuyên qua không khí lạh giá vọng lên đến tầng ba.Hắn giật mình vì nghe thấy tiếng chuông.Pé lại mỉm cười tống hết sách vở vào cặp rồi chỉ chờ có thầy bước ra khỏi lớp là bé đứng dậy.

-Tớ về trước nhé !-pé vẫy tay chào bọn nhỏ Ngân -Hôm nay tớ có hẹn !Để hôm nào rảnh đi shop hén !

Rồi bé chạy thẳng ra khỏi lớp, ngoài cửa là Sang đang đứng chờ.
Hắn sững sờ.Sững sờ nhìn hắn khoát tay Sang đi ngang qua cửa sổ đục màu sương. Hắn nhìn thấy nụ cười của bé, nhìn thấy cái nhẫn long lanh trên cổ bé,hắn nhìn thấy cánh tay bé ôm chặt tay Sang. Bất giác, tim hắn đập mạnh hơn, khó thở.Hắn chưa kịp kéo bé lại để hỏi cho rõ những chuyện vừa xảy ra.Hắn chưa kịp nhìn kĩ cái nhẫn đó có phải là nhẫn đôi không.Hắn lạnh.

-Vương, Vương ơi !Cậu không sao chứ ?Có điện thoại kìa !

-Hử , à, cảm ơn Lala !Cậu dọn sách vở đi, tớ chở về.Tớ chờ ở ngoài cổng.-hắn giật mình bởi giọng nói của Lala, quay sang nhìn cô bạn mỉm cười , nói vài câu rồi xách cặp đi ra khỏi lớp.Tay móc điện thoại ra. Là Q.Minh

Chuyện vì thế mày ?Sao ko qua đây mà gọi điện làm gì ?

Hôm nay lớp tao ở lại một chút. Mày canh nhỏ Vũ đi !Thèn Sang ko ra khỏi lớp được đâu !

Làm gì có chuyện đó.Nó kéo pé về nhà rồi.

Hử ?Nó ở trong lớp mà.Á !Thằng Sag trốn tiết.

Mày làm lớp trưởng thế đấy hả ?Thôi nhé !Tao về !

Tao xin lỗi.

Điên à, lỗi phải gì !Vậy nhé !Mai gặp!

Ừ.

Thế đấy.Sang, hotboy, học sinh ưu tú sẵn sàng bỏ tiết để dẫn bé về.Hắn thở dài.

----
em pót ít ít được thế này thôi...ko phải em câu bài đâu mà vì em ko ngồi máy lâu được :d...

baby__kute
23-12-2009, 01:12 AM
hứ bực sang wa đi
tui thik pé với Vương hòa hợp lại cơ hỉu lầm hoài àk bục wa <= một phần gj mất tem >:<

rimikio
24-12-2009, 05:15 AM
Mừng giáng sinh mọi người...pót chap hơi dài cho mọi người đọc....coi như đền bù .....
Giáng sinh ấm áp nhé....
--------
Sáng hôm sau. Hôm sau nữa.Và nguyên tuần đó.
Pé (vẫn) cố tình lảng tránh hắn. Học chung lớp mà cứ như người không quen.Bé ngồi ngay trên hắn mà không quay xuống một lần, hắn chỉ cần chồm lên là y như rằng nhận y một cái thúc chỏ hay một quyển sách dày cộp vào mặt. Đổi tiết thì ngay lập tức gắn phone vào tai, gục mặt xuống bàn , nhắm mắt , im lìm làm hắn cũng không dám động vào vì hắn hiểu bé đã ngủ rồi mà đánh thức thì chỉ có đứa bị tâm thần. Mặc dù hắn biết bé chỉ giả vờ nhưng hắn cũng không động vào.Giờ ăn trưa hay ra về là , đoán xem, cứ như bé canh đúng cả giây chứ đừng nói đến phút, ngay khi nghe âm thanh tiếng chuông lạnh lùng vang vọng là bé đã bật dậy chạy ngay ra khỏi lớp và người đón bé ở ngoài cửa lớp, không ai khác chính là Sang.Nhìn Sang đi bên cạh bé là hắn cảm thấy máu trong người hắn sôi ùng ục lên rồi. Hắn chỉ muốn xông đến đấm cho Sang một cái cho hả mà thôi.Nhưng gì thì gì hắn cũng không thể làm bậy được, cuối cấp rồi, hắn không muốn để lại tiếng "thơm" theo kiểu đó và quan trọng hơn cả, hắn biết rằng bé sẽ không bênh hắn mà bênh Sang. Phải nói là hắn có sức mạnh vô địch mới có thể gìm được cơn giận này.
Bọn nhỏ Ngân và Q.Minh thì không nói gì, đúng như những gì tụi nó đã nói, sẽ đứng ngoài vì hắn bảo đừng động vào. Tôn trọng lẫn nhau đó là điều cơ bản mà một con người nên có.Nhưng khỏi phải nói hắn tức 10 thì bọn bạn hắn tức 9. Dù rất muốn can ngăn nhưng không thể.Bé thì cứ cười cười nói nói với cả bọn nhưng lại xem hắn và cả cô bạn của hắn -Lala- như vô hình.
Còn Lala, cô nàng cứ lẽo đẽo theo hắn mãi.Hắn đi đâu cô đi đến đó và ngay cả ở nhà.Vì cô và hắn đã đính hôn nên pâm cả hai bắt như thế , bảo là "vợ chồng sớm muộn cũng thành phải hâm nóng tình cảm trước chứ " kèm 4 nụ cười khả ố của 4 người được xem là lão làng trong thế giới ngầm lẫn thế giới nổi. Lala và bé chưa nói chuyện đến một lần. Mọi người xung quanh Lala đều vui vẻ duy chỉ có bé là Lala không động đến.Và bé thì lạnh lùng còn hơn nước đá.Mỗi khi thấy hắn sắp bùng nổ cơn giận, Lala lại kiếm cớ để kéo hắn đi khỏi vùng phủ sóng có bé và Sang.Làm thế không biết là tốt hay xấu nhưng dù sao thì nó cũng giúp cho mọi việc "êm đềm" trôi qua, theo một cách nào đó.
1 ngày.2 ngày.3 ngày.1 tuần.2 tuần.1 tháng.1 tháng +1 tuần.
Thời gian lặng lẽ trôi.Nhanh đến nỗi khi ngoài phố, trên các trang web online treo đầy những banner báo hiệu ngày tình yêu 14/2 đến, hắn mới sực nhớ ra rằng đã 1 tháng từ ngày chiến tranh lạnh bắt đầu.
Chiến trah mà hắn biết hắn sẽ không bao giờ thắng.Hắn không biết phải làm thế nào để bé có thể nói chuyện với hắn.Hắn muốn nụ cười của bé là dành cho hắn, chỉ mình hắn thôi.Hắn muốn như thế.Căn phòng nơi hắn đang vất vưởng đây có dấu chân bé.Blog mà bé từng nghía mắt qua hắn vẫn cập nhật mỗi ngày.Hắn chờ đợi một ngày mà bé quay về, ngồi như cục bông trong lòng hắn, tựa đầu vào ngực hắn như bé từng làm.Hai ngày một lần, hắn đi ra bãi biển.Dấu chân hắn in hằn trên nền cát đục bị sóng dạt bờ xóa mòn.Hắn chợt nghĩ có phải bé cũng bị cơn sóng đánh trôi ra khỏi đời hắn hay không ? Có lẽ là đúng như thế.
Chiếc giường giờ không còn màu xanh dương nữa mà là màu đen.Một màu đen như chính đôi mắt bé và hắn vậy.Đen và buồn.Mỗi đêm thao thức, tấm màn trong phòng hắn tung bay kéo theo tiếng chuông gió leng keng.1 tháng rưỡi qua hắn chỉ nhờ vào thuốc để ngủ không thì là rượu.Hắn biết thế là không tốt.Nhưng với một thiếu gia như hắn thì uống rượu là chuyện bình thường.Lala không biết như thế, cô ấy chỉ nấu ăn cho hắn không thì kéo ra tiệm ăn lớn nào đó ăn rồi đi shop cùng Lala.Lala vui vẻ, hài hước, xinh.Nhưng Lala không bằng bé.Với hắn, hắn thấy bé đẹp hơn bất cứ ai. Không như Lala, bé chỉ hợp với màu trắng còn Lala lại hợp với màu vàng ánh kim hay màu đỏ.Hắn mường tượng ra hình ảnh bé trong đêm dạ vũ giáng sinh năm trước.Nếu như hắn biết, để bé đi sẽ mất bé thì hắn sẽ níu bé lại và mọi chuyện sẽ không xảy ra.Đời ai đoán được chữ ngờ ?

Bản hòa tấu Ánh trăng lại vang lên.Não nề vang vọng khắp căn phòng u ám.Uể oải, hắn nhấc người khỏi mớ chăn nệm lạnh lẽo.Là M.Vũ gọi.

Gì mày ?
Khu mua sắm trung tâm.1 tiếng nữa.Bé sẽ đến đấy. Nhớ nhé.
Gì ?
Mày điếc à ?Khó khăn lắm mới kéo bé ra khỏi nhà mà ko có thằng khốn đó đấy.Nhanh đi. Bọn con gái ở bên nhà bé ròi.Và tụi tao thì đang chờ để làm xe thồ đây.
Tao sẽ tới đó.
Điên à ?Mày đến bé sẽ không đi đâu.Cứ đến khu mua sắm đi, tụi tao sẽ tìm.Ok ?
Ok !
Hắn cúp máy.Nhảy khỏi giường .Chọn một bộ thường thường để phù hợp là "kẻ tình cờ đi ngang thôi". Có cơn gió thổi qua.Hắn nghe rõ mùi hương hoa nhưng không rõ hoa gì.Hắn thấy yêu đời lạ.Chiếc nhẫn bạc leng keng trong túi áo khoác khi hắn khoác chiếc áo lên vai.

rimikio
24-12-2009, 06:20 AM
1 tiếng sau. Tại khu mua sắm ở trung tâm.Hắn đang dật dờ dật dưỡng gần một quán kem.Hắn ở đây cả tiếng rồi.Vì sao ư ?Vì hắn biết bé sẽ ăn kem.Đơn giản thế thôi.Và cũng là để trốn khỏi sự "ám sát" của Lala.Lala cứ nằng nặc chạy theo hắn, chả biết làm thế nào hắn đành chuồn thẳng phóng lên xe và dọt mất. Hắn không ngại giải thích với Lala nhưng Lala lại không muốn nghe lý do,chỉ muốn đi theo.Càng ngày hắn càng thấy Lala lạ lùng, lúc dễ thương lúc lại toát lên luồng khí lạnh lẽo đến gai người. Hắn dù đã bắt tay với Lala nhưng vẫn ngại ngùng và phòng hờ.Ở chung nhà, ăn cơm Lala nấu nhưng hắn lại cảm thấy Lala giống em trai hắn hơn là em gái.Vì cô nàng chỉ toàn thích bóng đá với bóng rổ , lại còn game chiến nữa chứ và hơn hết là ngoài trừ khi ra khỏi nhà, còn ở trong nhà, cô nàng cứ một quần cộc hai áo thụng ba tóc vén cao, chả dịu dàng nữ tính gì cả. Làm cái gì cũng chả nhẹ nhàng nhưng nấu ăn lại rất ngon. Theo hắn , Lala là một người tốt.

Điện thoại của hắn rung lên một hồi.Hắn đã cài lại chế độ rung vì giờ hắn không muốn nghe bản ánh trăng nữa.....Thinking of you của Kitaro hay hơn chăng ?...Hắn vừa nghĩ vừa nhấc máy.Chờ nãy giờ sốt cả ruột nhưng hắn cũng không vội vàng gì vì hắn hiểu, con gái là chúa la cà.

Mày, vào tầng 7 đi.Tụi tao đang đợi này !nhanh !giọng Q.Minh vang lên đều đều.

Hắn chưa kịp nghe hết câu đã ngắt máy chạy băng qua dòng người hỗn loạn, len lên tới khu thương mại, tòa cao ốc mà hắn và bé đã đến lần trước.

Giữa dòng người đông đúc của tầng bảy.Hắn thật sự không biết đâu mà lần nếu không có cái đầu đỏ của bé chói lói cùng 3 cái đầu vàng chóa lóa của nhỏ Ngân , M.Vũ và Sơn nhấp nhô giữa dòng người.Lạy trời là bé cùng 3 đứa kia cao cao một chút nếu không thì có mà chết.Hắn len lỏi đi đến chỗ đó.Vừa mới đến, không biết quán tính hay là vì gì mà hắn ôm chầm lấy bé, tay hắn luồn qua eo bé thít chặt.

-Vũ !Anh- hắn thì thầm

chưa kịp nói hếtánau hắn đã bị bé quay lại tát cho một phát...vâng là tát đấy ạ....
----

rimikio
24-12-2009, 10:15 PM
chap ở trên em edit lại một số chỗ và em pót chap mới đây :D...tại tối qua vội quá.....không biết có sai sót gì hem ....
------
Hắn sững sờ.Tay hắn buông thõng xuống hai bên.Một bên má đau rát, nóng. Bé tát mình.Bé tát mình.Bé.Tát.Mình. ba chữ ấy vang vọng bên tai hắn.Trước mặt hắn là bé, đang nhăn mặt.Đôi mắt đen sâu thăm thẳm ấy chăm chăm nhìn hắn.

-Vũ !-nhỏ Ngân hoảng hồn lay lay bé.-Cậu vừa làm gì thế ?

-Ơ...tớ.....-Vũ bị lay thì giật mình, bé đưa tay lên áp lên mặt mình , im lặng .

-Cậu làm cái gì thế ? Sao lại tát cậu ấy ?- Sơn rít lên.

-....Ơ....Cậu ấy, do cậu ấy ôm tớ đột ngột...nên....-bé lắp bắp, mắt vẫn nhìn hắn.Bé muốn ôm lấy hắn, nói câu xin lỗi,muốn xoa chỗ mà bé vừa tát.....Bé muốn.Nhưng bé không thể.Bé không biết vì sao nhưng tay chân bé cứ rã rời cả.Chả làm được gì.

-Không ....không sao.Tại tớ làm cậu ấy giật mình nên vậy !Tớ không sao, chả đau gì hết!-hắn nhận thấy bé đang vô cùng lúng túng nên quyết định dẹp cái đau xé lòng qua một bên mà nói đỡ giúp. -Thật đấy! Các cậu đi chơi à ?tớ đi chung được không ?-hắn hỏi như người dưng.

-Đương nhiên.-nhỏ Anh cười , vỗ tay lấy lại không khí.-Đi nào, hôm nay phải làm cho mấy công tử đây rơi rớt hết mới đúng chứ, phải không ?

-Ah..Ừ...đúng thế!-nhỏ Ngân ngập ngừng rồi cũng hùa theo.

Cả bọn kéo bé và hắn len lỏi giữa dòng người đông đúc.Và cố tình ép bé và hắn lại một chỗ.Bé cao nhưng nhỏ con, bị đẩy tứ phía nên cứ tựa vào ngực hắn, mái tóc màu nâu đỏ cứ chà xát vào mặt khiến hắn không muốn nhưng cũng phải quay mặt đi chỗ khác, vì hắn sợ , lỡ như không kiềm chế được mà lại ôm chầm lấy bé.Đôi môi đỏ mọng kia, hắn muốn đặt vào đó một nụ hôn. Hắn muốn.Nhưng không được.
Còn bé, bé cảm nhận rất rõ rằng hắn đứng ngay bên cạnh, bé cảm nhận được luồng không khí ấm áp từ thân nhiệt của hắn, cảm nhận được mùi nước hoa của hắn và cả tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực nhấp nhô đó. Bé muốn quay lại ôm lấy hắn như đã từng làm, muốn nói một câu xin lỗi.Bàn tay bé , bàn tay đã tát hắn , siết chặt lại.Bé tự trách mình sao quá nhạy cảm như thế.Bé biết hắn đau lắm.Đỏ cả lên rồi mà chối sao được.

-X...Xin lỗi!Không cố ý đâu !-bé thì thầm, nhỏ nhưng vừa đủ để hắn nghe.Chất giọng của bé dù giữa đám đông ồn đến mấy, hắn cũng có thể nghe được.Trong lòng hắn dấy lên niềm vui.Cái bỏng rát trên mặt như trôi đi đâu mất.

-Gì ?-hắn nghe thấy nhưng cố ý làm như không nghe.

-X....Xin lỗi!

-Sao cơ ?

-Không nghe thì thôi.Tránh ra!-bé tức mình, đẩy hắn ra rồi phăm phăm đi về phía trước.

-Ấy, đừng giận! NGhe rồi mà !Xin lỗi! Đi ăn kem đền nhé.-hắn nắm tay bé, thì thầm.Lời nói xin lỗi như kẹo đường.Bé nhanh chóng gật đầu, theo phản xạ tự nhiên khi nghe nhắc đến kem hay thật lòng muốn thế ?Bé không biết nữa.Bé chỉ còn cảm thấy bàn tay hắn vững chãi nắm lấy tay mình kéo đi giữa dòng người.

baby__kute
25-12-2009, 04:03 AM
póc tem
hihi rimi oai chịn nì lâu kết thúc wa àk
tội nghiệp hắn wa, ko hỉu gj hit ma bị bé làm mặt lạnh mới đau chớ
P/s: merry christmas

sakura21
25-12-2009, 07:09 PM
người yêu đính hôn với người khác mà chỉ vì 1 câu xin lỗi và 1 bữa kem mà pé đã thấy xuôi lòng sao?thật là bó tay

rimikio
26-12-2009, 07:56 AM
@sakura and baby :)) sr nhé, chuyện này đang vào đoạn vui.....vì tg đang đọc nhìu fic của DBSK nên cảm hứng dâng trào....chắc sẽ kết thúc nhanh thôi....tg sẽ cố gắng....
mà mình thấy fic này hơi bị vắng..có phải là mình bỏ fic lâu quá nên trời hại ko nhỉ ?.......
chân thành xin lỗi mọi người * cúi đầu thật thấp*....
em sẽ edit sau....các bác mod đừng del...tội em...

----------
em cum bách nhá....hôm nay là kỉ niệm trò 2 năm em làm Cassiopeia và 6 năm debut của các anh DBSK :))....
------
Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của bé, len lỏi qua dòng người đông đúc.Môi hắn khẽ nhếch lên thành một nụ cười.Hạnh phúc.
Hắn lôi bé tuồn tuột ra khỏi tòa nhà, đến quán kem lúc nãy hắn đứng đợi.Đẩy cửa bước vào, hắn chọn một bàn gần cửa sổ, ấn bé ngồi xuống rồi áp mặt sát mặt bé, cười (đểu).

-Em ở đây nhé , anh đi mua kem.Đừng có chạy nhé!

-Ơ..Ai...Ai thèm chứ! Kem dâu và bạc hà.Đi đi !-bé ngượng ngùng , đẩy mặt hắn ra xa, rồi lạnh lùng quay ngoắt ra ngoài cửa sổ. Ngượng.Mà đã ngượng là mặt sẽ đỏ lên.Điều ấy làm sao qua nổi mắt hắn chứ. Hắn tiếp tục cười và đi ra quầy kem.

Lễ tình nhân có khác.Quầy kem toàn nam, còn các bàn quanh quán toàn nữ. Bình thường chỉ cần tí là mua được kem, còn giờ thì chen lấn hết hơi.
Sau 15' chen chen lấn lấn muốn toát mồ hôi, cuối cùng hắn cũng thành công với hai cốc kem dâu và bạc hà cho bé và một cốc socola cho hắn.Tí tửng, hắn cười híp cả mắt với viễn cảnh bé phồng má, tròn mắt khi ăn kem. Hôm nay là lần thứ hai hắn dẫn bé đi ăn kem."Ôi chúa ơi, mìh muốn bay quá đi mất ! " Vừa đi vừa nghĩ, vừa cười vừa lầm bầm. Và hậu quả là "Rầm!"hắn va cái ầm vào một cô nàng trước mặt.

-Á, xin lỗi,cậu không sao chứ ?-hắn vội vã chỉnh lại mấy cốc kem (may mà chưa đổ) vừa cuống quýt xin lỗi cô bạn.

-Không sao, tại tớ quên đeo kính !Ớ, Vương !

-Ớ, Lala.Cậu làm gì ở đây ?-người hắn vừa đụng phải là Lala, thiên kim tiểu thư đang trú ở nhà hắn.Hôm nay ,Lala mặt một cái váy màu đen, áo sơ mi trắng,mái tóc vàng chóe cột cao lên.

-Tớ có hẹn với cái Hương đi mua sắm, nhưng đi vào trong trung tâm thì bị lạc, điện thoại lại hết pin mất !Giờ thì tớ phải mò mẫm ở đây này! tại cậu bỏ tớ ở nhà một mình đấy-Lala phụng phịu, chu mỏ ra nhìn hắn.Bất giác, hắn chỉ muốn cắn Lala một phát thôi.-Mà cậu đi một mình à ?

-Không.Có cô ấy nữa.

-Gì ?-mắt Lala nhíu lại.

-Kia kìa!-hắn chỉ tay về phía bé đang ngồi nhìn ra ngoài khung cửa ngâm thơ.

-Giời ơi, biết nhá ! Đi với bạn gái bỏ bạn thân nhé!

-Bậy nào!

-Thôi, đùa tí, tớ đi trước đây !Vui vẻ nhé!Nhớ kể cho tớ nghe lúc về nhà hén !bye bye!

-Bye! Mà làm sao cậu về ?

-Ừ há, quên!Đưa di động đây xem!-Lala chìa tay ra, chụp lấy cái di động hắn vừa móc ra từ trong túi.

-Nhanh giùm đi cô ! Tôi chết mất! con gái gì mà chụp đồ người khác như của mình thế.

Lala nhăn mặt, lè lưỡi chọc hắn. Hắn dí tay lên trán Lala, thiếu điều muốn cốc cho Lala một cái thật đau.

Hươg hả ?

.....

Ở tầng 7 à ?

.....

điện thoại của Vương.Tớ gặp cậu ấy ở quán kem ngay trước trung tâm.

....

Ok.Biết rồi.Đứng đó nhé.Tớ lên ngay.

....

Bye!

- Nè !Hương đi với bọn Ngân ấy!Tớ đi nhé!

-Vâng, tiễn tiểu thư !-hắn chộp cái di động bỏ vào túi áo rồi cúi mình như mấy người hầu nhà hắn thường làm.

-Ừ, tiểu thư đi! Tiểu tử nhà người ở lại vui vẻ !- Lala hùa theo, cười một cái rồi ngúng nguẩy bỏ đi.

Hắn cũng quay lưng bước đi. Và không hề hay biết rằng, Lala vẫn chưa đi.Cô quay lại chỗ cũ, cuối xuống nhặt cái gì đó từ trong tấm thảm trải sàn dày lên.Mỉm cười. Bỏ vật ấy vào túi áo.Rồi quay lưng bước đi.

rimikio
27-12-2009, 10:37 PM
baby ah ~~~ * chớp chớp mắt ngây thơ * cậu muốn dài bao nhiêu ? dài bao nhiêu tớ cũng ok nhưng dù gì thì chắc hơn một tháng nữa là end đấy.....
nói thì nói chứ cái nài kéo ra hơn hai năm rồi....dự án fic mới của tớ chưa xong......và fic này tớ viết rồi xóa viết rồi xóa.....tớ thấy nhiều lúc muốn bỏ ghê........nhưng dù sao thì tớ cũng sẽ chăm chỉ pót......thi học kì xog........và dính vài cái tát từ papa nên nổi hứg :))......
----------
-Kem đến đây thưa tiểu thư !- hắn cười cười đặt hai cốc kem xuống trước mặt bé rồi ngẩng lên, nhìn bé với đôi mắt ngây thơ.

-Hôm nay thành người hầu rồi hay sao thế ?-bé nhìn cốc kem rồi ngẩng lên nhìn hắn cười, nụ cười ngây thơ.Hắn thấy thế liền cười theo, nụ cười giết chết bao người.Đôi môi bé hơi vểnh lên, mấp máy gì đó.Và hắn, đôi tay vừa định đưa lên sờ vào đôi môi đó liền rụt lại vì nụ cười ngây thơ giờ đã thành nụ cười đểu giả.Bé cười đểu nhìn hắn , nhìn xuống lại cốc kem rồi ngẩng lên lại -Tiểu thư nhà người hôm nay không muốn ăn kem !Ở lại ăn vui vẻ nhé !- Bé đứng lên, đẩy hai cốc kem đến trước cái mặt đang thộn ra của hắn rồi bước đi một hơi.Nhưng nếu để ý kĩ một chút sẽ thấy ngay trong đôi mắt đen đó là ngọn lửa đang âm ỉ cháy, ngọn lửa tình yêu bùng lên được một chút rồi héo hắt ngay.
Mà hắn thì không còn tâm trí mà để ý kĩ đến đôi mắt tròn đó.Hắn đang muốn rớt cả quai hàm ra đây này.

"Chuyện gì vừa mới xảy ra thế ?" Cái đầu thông minh của hắn vẫn chưa kịp tiếp thu nổi nhưng gì bé vừa nói và vừa làm cho đến khi chuông điện thoại của hắn reo lên, một lần nữa. Hắn nghe thấy đó, nhưng làm ngơ, như không nghe, không thấy. Hắn muốn đứng lên chạy theo bé, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn đó , ôm ghì lấy thân hình nhỏ bé đó.Nhưng đôi chân hắn không chịu nghe lời.Trong hắn bùng lên một cái gì đó.Hắn không giải thích được, không hiểu được và chính hắn cũng không muốn biết. Tim hắn không đau.Nước mắt không chảy.Nhưng hắn hẫng. Hắn muốn biết lý do.Bé đùa giỡn với hắn.Bé làm hắn vui , cho hắn hi vọng rồi dẫm đạp một cách tàn ác lên cái hi vọng nhỏ nhoi đó.

Bị bỏ rơi.Đó chính xác là những gì hắn đang nghĩ. Hơi kem lành lạnh bốc lên, xộc vào mũi hắn mùi bạc hà thơm nức. Lặng lẽ.Hắn rút di động ra, tháo pin, vứt lên bàn. Tiếng di động chạm mặt bàn kêu "cạch" khô khốc. Rồi từng muỗng một, hắn ăn hết ba ly kem. Kem lạnh nhưng hắn thấy lòng mình còn lạnh hơn. Bé đã nhấn cần gạt cho nhiệt độ trái tim hắn xuống âm, trái tim hắn đang dần đóng băng.

Nhưng, hắn đâu hề biết rằng.Việc hắn vừa làm với Lala đã bị bé nhìn thấy.Bị hay là được nhìn thấy ?Với hắn, điều đó là bình thường.Với Lala là điều tốt.Nhưng với bé, là tốt hay xấu ? Là vui hay buồn ?
Làm sao đây khi thấy người mình yêu đùa giỡn với người con gái khác ?Làm sao đây khi trong ánh mắt hắn ánh lên vẻ ham muốn với người con gái khác ? Làm sao đây khi nụ cười hạnh phúc của hắn không dành cho bé ? Làm sao đây khi bé đã yêu hắn quá nhiều ?

Không còn cách nào khác.Đành quay lưng, để khỏi đau thêm nữa.Đành khóc một mình còn hơn là cả ba cùng đau. Bé biết LaLa thích hắn.Cùng là con gái, bé hiểu cảm nhận của Lala.Đành mang cho mình chiếc mặt nạ thủy tinh lạnh lùng còn hơn là tự mình gieo hi vọng cho chính mình.

Cười nhưng lòng đau thắt.Cười nhưng đâu ai hay con tim rỉ máu.Cười nhưng đâu ai biết nước mắt chảy ngược vào trong ?

rimikio
28-12-2009, 01:50 AM
chợt giật mình nhìn lại dòng tâm sự điên rồ của mình ở trên.....và thấy đúng là mỗi khi trời mưa....mình lại thành người không bìh thường........
vậy đấy......
-----------
Đẩy cửa bước ra bên ngoài.Phía ngoài tiệm kem là một không gian ồn ào và đông đúc.Bé có cảm giác như bị cuốn đi , nhấn chìm trong dòng người tấp nập. Hết Valentine là đến Tết Âm.Lại được nghỉ ngơi.Rảo bước nhẹ trên vỉa hè, thả hồn bay đi đâu.Bé hiểu một điều, lúc này nên để đầu óc trống rỗng. Những cơn gió thoáng nhẹ qua, cuốn một vài chiếc lá bay lên rồi thả xuống. Những cành lộc non mới nhú khẽ rung rinh. Gió đang đùa giỡn với lá. gió đến.Rồi đi.Nhanh. Tựa như vô hình. Đến không ai hay.Nhưng đi rồi, gió để lại trong lòng người ở lại nỗi đau, một thoáng rùng mình, để lại nước mắt và trái tim buốt giá.
Bước chân vô định. Chân đi nhưng tim lại hướng về phía ngược lại. Khẽ gắn headphone lên tai.Bản nhạc Valentine của J.Brickman nhẹ nhàng trôi qua.

http://music.yeucahat.com/song/No-caption/49087-Valentine~Jim-Brickman.html

Rồi từng bài nhạc khác.Cũng trôi qua như thế.Không để lại cái gì trong đầu óc trống của bé. Điện thoại rung lên. Rung nhẹ như bờ vai gầy của ai đó.Một dòng nước mắt chảy rồi khô ngay vì cơn gió thổi qua.Mang giọt sương trong đi mất.

Sang à ?

...

Tớ à ? Ừ.-bé ngước nhìn chung quanh và rồi nhận ra, mình đang đứng gần cửa tiệm Sunshine.im lặng một lúc , bé thì thầm một câu -Sunshine ấy !Đến đó đi!

...

Bye.


Bé không hiểu vì sao người luôn ở bên bé lúc bé đau đớn lại là Sang mà không phải hắn.Sang nhẹ nhàg, ân cần. Sang luôn cho bé mượn vai.Sang không nói gì khi bé khóc.Chỉ đơn giản là ở bên cạnh.Im lặng. Chấp nhận giúp bé vượt qua chuyện với hắn mà khôg đòi hỏi gì ngoại trừ cái nhẫn. Sang chìa tay ra nắm lấy tay bé khi bé đang rơi. Sang tốt.Sang ấm áp.Nhưng, không hiểu vì sao, chỉ ở bên hắn bé mới thật sự thấy ấm áp.Một cảm xúc khó gọi thành tên.Khi Sang nắm tay bé, không có điều gì xảy đến.Nhưng chỉ cần một cái chạm nhẹ của hắn cũng đủ để có dòng điện chạy khắp người bé.

Đẩy cửa bước vào tiệm Sunshine.Mọi thứ vẫn thế.Không khác so với lần trước bé và Sang đến.

-Yah, tiểu thư của tôi !Nàng làm gì ở đây hả ?-Tạ Điền vừa thấy bé đã xông xáo chạy tới , khoác vai bé, ghì chặt.

-Vậy người ta đến quán này làm gì ?-bé mỉm cười nhẹ rồi hỏi lại.

-Có hai loại.Một là ăn uống .Hai là chờ.-Tạ Điền vừa nói vừa đẩy bé đi đến một bàn phía góc quán, không nhìn được ra ngoài cửa kính nhưng lại có nhìn thấy cả quán bên trong.

-Chờ ?

-Ừ.Chờ.

-Là sao ?

-Chờ người .Chờ tình.Chờ một cái gì đó không thể gọi tên.Như Vương và em.-Tạ Điền kéo ghế ngồi xuống đối diện bé , tay chống cằm , đôi mắt xoáy sâu vào bé.

-Dạ ?-giật mình khi nghe tên hắn, bé ngước lên và chạm vào ánh mắt đó.Thoáng giật mình.

-Đừng giật mình thế !Anh không làm gì đâu.-Tạ Điền cười cười - Dạo này Vương hay đến đây nhưng không phải làm việc mà để ngồi chờ. Anh đến hỏi thì nó chỉ cười.Rồi im lặng nhìn.Nó ngồi ngay chỗ em đang ngồi đấy.Ấy, đã bảo đừng giật mình mà !....Nó nhìn người trong quán. Thỉnh thoảng cười khó hiểu. Có hôm nó ôm Lap đến đây, khôg làm gì cả, chỉ ngồi đó, nhìn Lap nhìn người.....Hai đứa có chuyện rồi đúng không ?

-Chia tay rồi ạ !-bé đáp, nhẹ hẫng.

-Ừm.Anh cũng đoán thế.Lý do là gì ?

-Không có lý do.

-Ừm.Cái tuổi của mấy đứa thật là khó hiểu.

-Chúng ta cùng thế hệ đấy ạ.

-Vậy sao ? Nhưng anh không giống mấy đứa.Anh chưa có người yêu, ít nhất là chưa yêu và anh cũng không muốn yêu.

-Anh từng yêu rồi.Đừng nói dối !-bé nhìn xoáy vào đôi mắt của Tạ Điền rồi mỉm cười.

........-Em giỏi.Đúng là thế !-Tạ Điền thở dài, nhưng vẫn cười - Anh không biết em có hiểu không nhưng với anh, một lần là quá đủ! Sau chuyện đó, anh mới thấy, có những chuyện con người ta không đoán được.Cuộc sống là vậy! Và cái gì đi rồi mới thấy nó quý giá như thế nào. Nếu được hãy nắm bắt khi còn có cơ hội em à. tình yêu thật sự không có chỗ cho lừa dối và phản bội.

-Con người ta thay đổi rất nhanh. Có những người vừa sinh ra , định mệnh đã sắp đặt họ phải bên nhau nhưng có những người vừa sinh ra, định mệnh buộc họ phải rời xa nhau. Cuộc đời mỗi người là một canh bạc.Có thắng có thua. Tình yêu như cơn gió, đến rồi đi.Vô định.

-Khi gặp được người em yêu, em sẽ thấy, tình yêu không phải cơn gió. Gió đến gió đi không ai giữ được.nhưng tình yêu có thể giữ được.

-Chả ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra ngày mai đâu ạ.

-Đừng nắm chặt !Đừng buông tay!Đừng nhìn lại !

-Đừng tin! Đừng nhìn !Đừng nghe!

-Và rồi em sẽ trút lấy nỗi đau.

-Em biết.

-Anh không muốn xen vào chuyện của cả hai.Nhưng Vương, nó yêu em thật lòng! Anh có thể nhìn thấy điều đó qua ánh mắt nó nhìn em.Em tin chứ ?

-Tình yêu loạn luân.

-Gì cơ ?

-Không có gì.-bé cười.-Hôm nay anh với em nói chuyện sao mà giống triết gia thế ?

-Hôm nay anh buồn tình ấy mà !Mà em uống gì ?

-Bạc hà và dâu.

-Sao ?

-Sữa bạc hà và sữa dâu và một cafe đá. Nhiều đường.Không sữa ạ.

-Em ấm à ?

-Không ạ.Em chờ người.

-À, hiểu rồi !-Tạ Điền cười rồi đứng dậy đi vào trong quầy.

Vừa lúc đó, Sang cũng đến.

rimikio
29-12-2009, 01:05 AM
bắt quả tang es-san spam nhá :))....đùa thôi....mà mod có vào thì cũg nhập hai bài của es-chan làm một thôi đừng del nhé ^^!
Hôm nay ở chỗ mình trời nắng và rất nóng.....điểm thi cũng không cao nữa..và mình đang buồn tình.....
----------
Sang đẩy cánh cửa nặng nề bước vào trong.Mỉm cười với cô gái ở quầy rồi đưa mắt tìm kiếm bé.

-Ah, Vũ !-nhận ra bé đang ngồi ở một góc khuất trong quán liền chạy lại, mặt mày hớn hở.

-Chào !-bé nghiêng đầu, mỉm cười.Chỉ đơn giản là mỉm cười nhưng lại làm tim Sang chệch đi mất một nhịp.

-À, chào ! -Sang ngượng ngùng đẩy ghế ngồi xuống nơi Tạ Điên vừa ngồi- Cậu ra ngoài mà chả nói với tớ, làm tớ lo quá.

-Tại bọn nhỏ Ngân kéo dữ quá, với lại thấy nhà cậu đóng cửa nên thôi.

-Chào !-Tạ Điền đi từ trong quầy ra, bưng theo những thứ bé yêu cầu.-Lâu ko gặp, khỏe không cậu bạn ?

-Chào anh, em khỏe.-Sang đáp, giọng ngọt xớt.

-Kệ cậu, có chết tôi cũng không quan tâm -Tạ Điền đặt cốc cafe trước mặt Sag, thì thầm rồi cười đểu -Của em đây, bé yêu !-rồi lại mỉm cười ngọt ngào với bé.

-Vâng! -bé mỉm cười lại, ngọt không kém nhưng mắt thì nhìn Tạ Điền như muốn rít lên "Đừng-có-chọc-cậu-ấy !"

-Cô em, bỏ ngay cái ánh mắt ấy đi !-Tạ Điền nhận ra cử chỉ đó của bé liền dí tay vào trán bé, làm Sang suýt nữa là phun hết ngụm cafe vừa nhấp (uống cho đỡ tức).Chưa hết , đã thế lại còn xoa xoa đầu bé nữa, làm Sang chỉ muốn dộng thẳng cái tách cafe nóng hổi này vào cái đầu vàng chóe đó.

-rối tóc em !Cái anh này ! Có khách kìa !-bé nhăn mặt, xoa xoa trán rồi vuốt vuốt tóc.

-Ờ! Ngày lễ mà thế đấy !Thôi nhá, tí anh ghé !-Tạ Điền cười tươi rồi đi về phía cửa , không quên ném cho Sang một cái nhìn đầy hăm dọa "Mày-động-vào-nhỏ-thử -coi !"

Sang cũg không vừa, giương mắt ếch lên nhìn Tạ Điền vẻ thách thức "Come on , men !" .Bé nhận ra điều đó liền gọi Sang.

-Này, cafe nguội là không ngon đâu !

-..Hả, à ừ, tớ đang uống đây !Mà sao lại gọi trước cả cafe cho tớ thế ?

-Tớ biết cậu sẽ thích cafe mà.

-Biết rõ nhỉ ?Thích tớ rồi đúng không ?-Sang cười đểu nhưng trong lòng lại thấy rất khó chịu vì Sang chưa từng muốn cafe. Rượu, bia, thuốc cái gì cũng qua rồi nhưng cafe lại là thứ khiến Sang căm ghét nhất.Nhưng Sang vẫn cười. Trong lòng Sang dấy lên một nỗi buồn khó tả.

-Thích nhưng không yêu !-bé đáp lại ngay lập tức rồi luôn tay vào cổ áo lôi ra dây chuyền có cái nhẫn óng ánh -Cái này, coi như chữ kí , nhỉ ?

-tùy cậu !Mà chả phải đi với bọn nhỏ Ngân sao ? Sao lại tách ra thế ?....Chẳng lẽ ?.....

Sang chưa nói hết câu, nhìn thấy đôi mắt bé cụp xuống, Sang biết đã có chuyện.