PDA

Xem đầy đủ chức năng : Riêng một góc trời



loilangtu
23-12-2007, 07:26 AM
Đêm mưa, mưa ào ạt rơi trên mái nhà, tiếng mưa đêm ồn ào, nằm vùi mình trong chăn cố nhắm nghiền đôi mắt lại và mơ tưởng về 1 giấc ngủ say nồng , bình yên trong quên lãng.....

ngoài phố đang mưa, tiếng mưa rơi triền miên ,nhìn trân trân lên trần nhà, ánh đèn đường loang loáng rọi qua ô cửa, cố nhắm mắt lại nhưng chẳng thể ngủ nổi, tiếng nhạc từ chiếc máy tính vẫn lặng lẽ phát đi bản nhạc Riêng một góc trời, giọng hát tuấn ngọc vẫn lặng lẽ bay đi trong không gian, mình có cảm giác từng lời hát đang nhè nhẹ trôi qua tay, tràn lên khắp thân thể mình, cảm giác như đang bị cuốn trôi theo từng nốt nhạc.

Tình yêu như nắng nắng đưa em về bên dòng suối mơ

nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề xa rời chốn xưa

tình như lá úa , rơi buồn trong nỗi nhớ

mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi hắt hiu tình tôi

người vui bên ấy xót xa nơi này thương hình dáng ai

vòng tay tiếc nuối bước chân âm thầm nghe giọt nắng phai

đời như sương khói mơ hồ trong bóng tối

em đã xa xôi tôi vẫn chơi vơi riêng 1 góc trời........

nằm suy nghĩ về bài hát, mình thích bài hát này, cả giọng hát của Tuấn Ngọc, 1 bài hát hay người ta sẽ còn nhớ mãi, và người ta không thể quên nếu như bài hát đó gắn liền với những kỷ niệm 1 thời mà người ta còn mang theo......những ký ức xưa lại về, nhớ nhung , kỷ niệm của 1 thời đã mất .....lang thang đi về nơi ấy kiếm tìm và nhặt lại những mảnh vỡ kỷ niệm ,có 1 nỗi buồn nào không thể gọi thành tên vừa chợt đến bên ta, nhớ em vô cùng lại trách mình đã để mất em, để giờ đây buồn theo tháng ngày và giờ đây không bao giờ còn tìm lại được nữa những yêu dấu thuở nào, những hẹn thề thuở nào....

Nếu bây giờ em còn thích nghe bài hát này nhất định em sẽ còn nhớ đến tôi, mấy năm rồi không gặp, cứ hẹn nhau hôm nào lên HN, Hôm nào có thể là 1 ngày rất gần nhưng cũng có thể là chẳng bao giờ...gặp nhau bây giờ có ích gì đâu khi chúng ta đã chia đôi đường....và gặp nhau bây giờ chỉ làm cho nhau thêm buồn, xa nhau đã đủ buồn rồi huống hồ là gặp lại nhau, chuyện cũ qua rồi cứ nhủ lòng cố quên đi và sống tiếp nhưng lại chẳng thể quên, nhưng sống tiếp thì cứ phải sống, sống không ước mơ, không hy vọng.......

Những kỷ niệm về HN lại ùa về chất chứa trong tim, những kỷ niệm ngọt ngào, những buổi chiều buồn đi lang thang chẳng biết đi về đâu, nắng hanh hao rải đầy trên những con đường lá rụng, HN vào thu, cảm giác ngồi bên nhau trong quán vắng nhấm nháp ly cafe nghi ngút khói, ngắm người trên phố lại qua mà thấy lòng mình thật hạnh phúc, hạnh phúc khi có nhau trong đời, rồi những đêm 2 đứa đi chơi về muộn anh phải thả em tận nơi đầu ngõ để em đi bộ về nhà, cả cái lần anh và em đi khám sức khoe để em đi xin việc nữa, lần đó là lần anh nhớ nhất, trên đường đến chỗ mẹ em đợi chúng mình đã bị ngã xe, cái giây phút kinh hoàng ấy đôi khi còn hiện về trong anh, cảm giác sợ hãi đến tột cùng khi cả 2 đứa bị hất văng xuống đường, người đầy máu, lần đấy em bị khâu mấy mũi ở mắt, anh lo sợ còn em thì lại bình tình đến lạ lùng, em vẫn cười với anh, vẫn an ủi anh khi mà anh còn chưa hết sợ.... 1 tuần trôi qua, đến ngày sinh nhật em, em bảo anh tới nhà, em sẽ chính thức giới thiệu anh với bố mẹ em, chúng mình sẽ công khai chuyện 2 đứa sau 1 thời gian đón đưa và yêu nhau trong im lặng,sự nhiệt tình và niềm nở của bố mẹ em khi anh đến đã khiến anh hơi ngỡ ngàng, mọi lo lắng từ lúc bước chân ra cửa dường như tan biến trong anh, em nháy mắt , anh hiểu là em đã nói dối bố mẹ em là em đi 1 mình,em cười với anh và giả vờ trách anh không biết em bị ngã xe hay sao mà không đến thăm, anh cười gượng gạo, ah, uh cho qua.....em còn hỏi anh nhìn em vẫn xinh đấy chứ? nhưng lúc đó anh quá bối rối có nói được gì đâu., những suy nghĩ ngổn ngang chợt ào đến với anh,anh bất ngờ trước những gì đang diễn ra trước mắt và anh cảm thấy như mình thật có lỗi, có lỗi với em, với bố mẹ em, em đã nói dối tất cả mọi người vì anh.......sau lần đó anh thấy thương em nhiều hơn, yêu em nhiều hơn, anh cẩn trọng hơn mỗi lần đi chơi với em, chúng ta đã yêu nhau bằng những tháng ngày thật êm đẹp, ngọt ngào trong khốn khổ khi anh chỉ là 1 thằng sinh viên sống chật vật giữa 1 nơi xa lạ là HN.....

Bây giờ em có thấy nuối tiếc không khi chúng ta đã xa nhau? Có lẽ thời gian xa nhau là quá đủ để cho chúng ta lãng quên dần đi mọi thứ, những mơ mộng buổi ban đầu, những lời hẹn thề ngày ấy... khi đó chúng ta còn quá trẻ để hình dung và suy nghĩ về cuộc sống mai sau, chúng ta không thể đến với nhau, không thể yêu nhau đến tận cùng cái chết như có lần đã nói.......nhưng anh vẫn cảm thấy rất nuối tiếc những gì đã mất, chúng ta đã đánh mất nhau vì 1 sự hiểu lầm không đáng có, và chúng ta đã để mất nhau vì chúng ta đã quá ích kỷ, cho đến tận bây giờ anh vẫn tự hỏi tại sao ngày ấy chúng ta không thể lắng nghe, dẫu chỉ 1 lời, 1 lời giải thích từ nhau...

Đêm chia tay, anh biết em rất buồn nhưng em đã không để anh nói, dẫu chỉ 1 lời....anh cũng thế, anh đã không muốn nghe, sự mệt mọi bởi những bon chen bên ngoài cuộc sống đã khiến anh buông xuôi tất cả,em đã không hiểu anh như em nói và em đã không nghe anh như anh nghĩ,những ngày xa em đôi khi anh vẫn nghĩ đó chỉ là sự giận dỗi trong tình yêu mà chúng ta vẫn thường dành cho nhau để sau đó lại yêu nhau hơn trước, nhưng thời gian cứ xa dần, chẳng liên lạc gì nữa, em cứ bảo mình tạm thời xa nhau 1 thời gian để 2 đứa tự kkiểm nghiệm lại tình cảm của mình, nhưng rồi chúng ta đã xa nhau thật, đến lúc thành chai lì, thành quen, thành chẳng muốn gặp lại nhau nữa, thành chán nhau ngay cả trong suy nghĩ dẫu kỷ niệm có tràn về, có giằng xé trong tim, có làm mình day dứt...lại cố giấu những giọt nước mắt đang nhẹ rơi lên môi,nghiến răng thật chặt để tiếng nấc không thành,....lại tự an ủi mình mọi thứ rồi sẽ qua, sẽ tốt đẹp hơn...

Ngày trở về anh lặng lẽ gói gém tất cả những kỷ niệm về em cất giấu xuống tận cùng tâm hồn mình, hôm ấy HN mưa, anh đi trong mưa bay qua ngõ nhà em 1 lần cuối cùng như suy nghĩ từ lúc quyết định sẽ trở về....trong lưới mưa bay điệp trùng, trong xa xa làn mưa trắng muốt anh nhận ra em đang nói cười với 1 người con trai khác, 1 người mà anh biết là ai...anh đã định quay đi, định bước đi, chạy thật nhanh khỏi khu phố đó,nhưng lúc ấy sao anh lại thấy bình tĩnh lạ lùng, anh đã chấp nhận xa em để chúng ta tự kiểm nghiệm lại tình cảm của 2 đứa và anh đã chấp nhận sẽ trở về rồi, anh đến chỉ muốn nhìn em một lần nữa thôi, 1 lần cuối cùng.....ngay khi bên nhau chúng ta đã không còn niềm tin ở nhau thì giờ đây khi đã xa nhau rồi làm sao chúng ta còn muốn tin nhau nữa.........

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, mấy năm rồi, cũng lâu rồi không gặp lại, bây giờ anh đang cố hình dung ra em sẽ thay đổi ra sao.... kỷ niệm đôi khi cũng chỉ là 1 cái gì đó rất xa nhưng cũng rất gần...ký ức chỉ như 1 miền thánh đường của cuộc đời để ta đi về khi thấy nhớ nhung những kỷ niệm, kỷ niệm sẽ như tiếng chuông ngân vang mãi trong linh hồn mình, cả bài hát ngày xưa nữa, ........"em đã xa xôi tôi vẫn chơi vơi riêng 1 góc trời", bài hát của chúng ta, bài hát mà anh vẫn thầm hát trong cơn say mỗi khi buồn, mỗi khi nhớ em......HN bây giờ trời có mưa không, mùa đông buốt giá mỗi khi ra đường nhìn những đôi tình nhân bên nhau, cô gái choàng chiếc khăn len quanh cổ,tay đeo găng len, chân đi bốt,mái tóc buông dài trên chiếc áo khoác không cài cúc anh lại nhớ em vô cùng, những thói quen của em anh vẫn nhớ, rất nhớ, bởi ngày mai anh sẽ ra đi anh muốn mang theo những kỷ niệm về em, mọi thứ về em. không biết bây giờ em có còn nhớ anh không, nhưng mỗi lần nói chuyện với em, anh lại cảm thấy rất hạnh phúc, hạnh phúc vì em vẫn còn nhớ anh, nhớ anh thích uống cafe, thích nghe nhạc ngô thụy miên, và em vẫn còn giữ lá thư cuối cùng anh viết cho em, cả những kỷ vật mà anh đã tặng em..........em vẫn giữ cả khi đã theo chồng.......anh hạnh phúc khi yêu em và cả khi đã xa em N ạ.

Một mai em nhé có nghe thu về trên hàng lá khô

Ngàn sao lấp lánh hát câu mong chờ em về lối xưa

Hạ còn nắng ấm thấy lòng sao buốt giá

Gọi tên em mãi trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau.

Mùa giáng sinh cô đơn...........

mw_5522
25-12-2007, 05:25 AM
[COLOR="YellowGreen"] cảm ĐỘng weeee , câu chuyên ko chỉ phản ánh 1 cuộc tình , mà rất nhiu cuc tình , mở đu rất đẹp , nhưng kết thúc thì lại ko đẹp như vậy

loilangtu
25-12-2007, 11:09 PM
cảm ơn bạn nhiều, người đầu tiên chia sẽ với tôi những cảm xúc mông chất chứa trong lòng trong đêm mưa không ngủ và say rượu ấy, cảm ơn nhiều lắm

chickchoecutduoi
26-12-2007, 08:08 AM
hơi bị dài, chưa bao h mình biutyphun ra được nhìu cảm xúc như thí!

Hàn Cát Nhi
27-12-2007, 06:59 PM
Riêng một góc trời – Chính cái tiêu đề này đã thôi thúc Em bước vô đây …Không hiểu là vô tình hay cố ý , cách đây khá lâu Em cũng đã từng chọn cho mình một góc trời như thế và rồi Em bắt gặp rất nhiều góc trời như thế ở nhiều nơi …Lạ nhỉ :).

Tự nhiên tìm lại mình trong đâu đó của người khác …nhưng không hiểu tại sao không thể nói ra những điều mình nghĩ mà chỉ có thể nói theo kiể xúc cảm ngược dòng thế này

loilangtu
02-01-2008, 07:44 AM
Ngoài kia lá rụng rồi
chỉ còn lại mình tôi
giữa hàng cây xơ xác
tiếng lá rơi xào xạc
mà ngỡ gót chân em

ngoài kia đông tàn rồi
người trên phố rất đông
tôi ngồi với dòng sông
soi mình trong nhung nhớ

dòng sông không trở lại
cánh buồm cũng ra đi
tôi vẫn đợi em về
Xóa 2 chữ chia ly

Tình yêu như chiếc lá
đã rụng giữa mùa đông
tinh ta như dfong sông
ra đi không trở lại

cuộc sống vẫn xoay vần
đời lặng lẽ trôi đi
Ta bước trong âm thầm
còn gì quên và nhớ.........

ngangtangcongtu
04-01-2008, 08:21 PM
đời như sương khói mơ hồ trong bóng tối

em đã xa xôi tôi vẫn chơi vơi riêng 1 góc trời........

bebadboy87
18-01-2008, 07:32 AM
Vẫn có em riêng một góc trời

Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ
Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa
Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ
Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi

Người vui bên ấy, xót xa nơi này, thương hình dáng ai
Vòng tay tiếc nuối, bước chân âm thầm, nghe giọt nắng phai
Đời như sương khói, mơ hồ, trong bóng tối
Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi, riêng một góc trời

Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi
Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây
Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu

Tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nữa
Khi mùa đông về theo cánh chim bay
Là chia cách đôi nơi, là hạnh phúc rã rời, người ơi

Một mai em nhé, có nghe Thu về, trên hàng lá khô
Ngàn sao lấp lánh, hát câu mong chờ, em về lối xưa
Hạ còn nắng ấm, thấy lòng sao buốt giá
Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau

Cơn mưa chiều Sài Gòn luôn đong đầy cảm xúc... Ngày ấy, Sài Gòn cũng mưa như chiều nay... ta lặng lẽ tiễn em về một nơi thật xa. Giờ đây, nơi quán cà phê kỷ niệm mình ta nhớ lại... Ta quen em tại một buổi tiệc sinh nhật chỉ có ba người mà ta và em là khách mời. Ta, thằng con trai trở về sau nhiều năm du học tại xứ người, chợt bâng khuâng trước ánh mắt em, quán nhỏ bên sông Sài Gòn ngày ấy thật đẹp.

Yêu em, ta càng yêu nhạc của Trịnh Công Sơn hơn. Ta thấy Adieu Jody Candy, Faire l’amour pour la première fois, La vie c’est comme une histore d’amour... không đầy cảm xúc như Diễm xưa, Hạ trắng, Một cõi đi về, Riêng một góc trời... Vì, ngày ấy ta có em. Ta hạnh phúc xiết bao khi lần đầu em ngả đầu vào vai ta: “Em mong manh lắm hãy nâng niu em nhé”.

Tình yêu như nắng, nắng đưa em về bên dòng suối mơ

Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề xa rời chốn xưa

Tình như lá úa rơi buồn trong nỗi nhớ

Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi.

Ngày em rời Việt Nam, ta lặng lẽ tiễn em ở một góc phi trường... ta mất em từ ấy. Ta biết, Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng, không có mùa đông cho em ngắm tuyết rơi, Sài Gòn chỉ có hàng me già nơi chúng ta thường ngồi mỗi sáng cuối tuần không có hàng cây sồi lãng mạn. Sài Gòn không có tháp Eiffel, không có Triumph Gate... Sài Gòn chỉ có tấm lòng rộng mở.

Người vui bên ấy, xót xa nơi này thương hình dáng ai.

Vòng tay tiếc nuối, bước chân âm thầm, nghe giọt nắng phai

Đời như sương khói mơ hồ trong bóng tối

Em đã xôi, tôi vẫn chơi vơi riêng một góc trời.

Vắng em rồi, ta thấy mình chênh vênh, hụt hẫng... Em đã đi tìm hạnh phúc cho riêng em. Vắng em rồi, mình ta lang thang trên con đường vắng ngày nào, bên quán nhỏ rợp tán me.

Cơn mưa chiều bất chợt làm trong ta dậy sóng. Cái cảm giác bồng bềnh, mênh mang như từng con sóng xô xa xa về phía biển, ta cứ ngỡ ta là một con sóng nhỏ, hòa cùng đại dương... trôi mãi... trôi mãi... Cảm giác bâng khuâng khi chạnh lòng nhớ về một người. Cái tiềm thức khổ đau thoáng qua khiến lòng ta nức nở... Dường như ta muốn trôi đi... trôi mãi... trôi về một chốn nơi nào đó. Nơi bắt đầu của quá khứ. Ta biết, em đã đến một nơi thật xa. Nhưng ta biết rằng lẫn khuất trong đâu đó, trái tim ta vẫn còn hình bóng của em.

Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây. Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay nay còn đâu. Tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nữa khi mùa đông về theo cánh chim bay. Là chia cách đôi nơi, là hạnh phúc rã rời... người ơi.

Trời ơi, những câu hát cứ lênh đênh, phiêu bồng... giọng hát ấy, ca từ ấy cứ như sợi tơ mong manh, từng vòng... từng vòng... cuộn lấy cảm xúc, cuộn lấy trái tim ta. Ta muốn thét lên, ta muốn em quay về bên ta, mọi hờn giận, mọi cay đắng trong ta sẽ bị đập tan tất cả... chỉ còn hình bóng của người ấy chiếm trọn cảm xúc ta. Cảm xúc cứ dâng trào, dâng trào mãi trong ta, mọi thứ đối với ta giờ đây vô nghĩa, ta chỉ cần... em bên ta. Ta muốn gục đầu vào đôi vai em, cảm nhận những ngón tay mênh mang trên từng khe tóc, cảm nhận sự rung động từ chính em truyền sang ta.

Một mai em nhé, có nghe thu về trên hàng lá khô

Ngàn sao lấp lánh, hát câu mong chờ em về lối xưa

Hạ còn nắng ấm thấy lòng sao buốt giá

Gọi tên em mãi trong con mê này mình nhớ thương nhau.

Hãy ngủ đi hình bóng xưa, hãy ngủ đi những cảm xúc dâng trào, hãy ngủ đi quá khứ. Em sẽ ở mãi bên ta, em tồn tại bình yên trong tim ta. Ta yêu em và mãi yêu em của một thời để thương để nhớ. Mãi mãi những gì thuộc về em trong ta sẽ luôn... riêng một góc trời.


- Lê Nguyên đăng trên báo Người Lao Động -

p/s loilangtu: Nếu lần sau bồ có Post những đề tài tương tự thì nên đề tên mình ở dưới nếu nội dung là của bạn để tránh những hểu nhầm không đáng có :D