Ðăng Nhập

Xem đầy đủ chức năng : Hồng đỏ cho riêng em



tiểu quỉ
06-12-2007, 09:50 PM
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200712/original/images1462659_white_rose_by_twofuzzysumos.jpg

Một thoáng cuối xuân, trời se lạnh. Mấy hôm nay nóng hơn. Nó không quan tâm. Mưa nắng vẫn thế. Ngày nào chẳng phải lên lớp học, vẫn những bài tập tiếng Anh, những bài Triết rồi đến Kinh tế chính trị. Đôi khi nó cứ nghĩ nếu phải học như vậy mãi thì đầu óc của mỗi người sẽ mụ đi.

Mỗi ngày lên lớp, mỗi môn học thầy giảng say sưa, lũ sinh viên thi nhau chép, về nhà bỏ đó rủ nhau đi chơi, rồi vài bữa sắp thi, lại hì hục cày với mong muốn vớt vát chút điểm. Nó thì khác. Nó vẫn luôn nghĩ đối với những sinh viên Sư phạm, càng nghiên cứu nhiều càng có ích. Mọi thứ ngấm sâu vào đầu rồi sau này đứng trên bục giảng nó tự tuôn ra. Học để có kiến thức trong đầu. Đôi khi xem vô tuyến hay vô tình đọc được một tài liệu nói rằng mô hình đào tạo đại học ở nước ngòai rất ít khi phải lên lớp, nó thèm được như vậy. Đáng ra đừng bắt học quá nhiều. Hãy để về và tự nghiên cứu.

Nó mơ màng nhìn ra ngoài, mấy gốc Điệp chậm hoa. Có đứa trêu nhưng nó chẳng để ý. Có gì đâu, bảo nó lãng mạn. Ai chẳng có lúc như thế nhưng lũ bạn chỉ thích trêu nó thôi. Có phải nó lãng mạn không? Cũng có thể. Nó thích hoa hồng trắng, như thế là lãng mạn! Nhưng đó là ngày trước còn bây giờ tự nhiên nó muốn có một bông hồng đỏ, chỉ một bông và của duy nhất một người - là hắn. Ý nghĩ đó bắt đầu từ khi đứa con gái cuối cùng của nhóm có người yêu - tất nhiên trừ nó. Nó cảm thấy mình cô đơn, sinh ra trên đời là thừa thãi. Vì sao! Vì sao? Những chiều thứ bảy, cả phòng lần lượt đi chơi, nó ngồi nhà một mình, tự nhiên khao khát có một tình yêu. Một tình yêu đúng nghĩa.

Nó mân mê bàn tay chai sạn vì cầm cuốc nhiều. Những đứa bạn cùng phòng có lẽ chưa bao giờ biết được chiếc cuốc đào đất như thế nào. Nó nghĩ đến mảnh đất trên đồi cao, mùa mưa trôi hết màu mỡ chỉ trơ lại đá, những viên đá răng ngựa trải dài, đạp lên đau chảy nước mắt. Mẹ nó, em nó vẫn ngày ngày làm việc ở đó, bàn tay chai gấp mấy lần bàn tay nó đang nhìn, không gian như rộng hơn để có thời gian mà suy nghĩ về cuộc sống, nghĩ về quê, về mẹ, về em, về người cha đã khuất sau núi và nghĩ về một người, một người mà lẽ ra không nên nghĩ. Liệu có bao giờ hắn nghĩ về nó?

Năm năm để giữ một tình yêu trong lòng, giấu kín tận đáy con tim, cô sợ nếu để không kín vô tình có người nhận ra, kiểu tình yêu này muôn đời vẫn chỉ có thế. Hắn - một anh chàng cao lêu nghêu, một khuôn mặt góc cạnh, một đôi mắt lồi. Không đẹp trai nhưng hấp dẫn cô. Cô nhận ra mình đơn phương hắn sau ngày lễ tình nhân lớp mười. Có quá sớm để cảm nhận một tình yêu. Hắn học giỏi, dường như môn nào cũng trong tốp năm người đầu lớp. Ngoại ngữ là môn hắn khoái nhất, và luôn dẫn đầu. Hắn con nhà giàu - điều này cô không thích ở hắn, vì sao? Cô không biết. Dường như cái ngưỡng cửa của sự giàu sang luôn ngăn cách cô, cho cô nhận ra mình có gì và cái gì không là của mình. Cái thời ngờ nghệch, ngây ngô. Lúc nào cũng phải tự ti về bản thân. Tại sao thích hắn mà cứ phải làm như không, gặp hắn phải lờ đi, chỉ sợ hắn biết. Cô không nghĩ được như bây giờ, cái gì của bản thân mình mới là tất cả, của ba mẹ thì không.

Sang lớp 12. Ông giáo dạy Văn bảo cô đi thi học sinh giỏi trường. Hắn cũng được đi thi, cả hai môn Văn và Ngoại ngữ. Ngày nhận kết quả, cô giáo bộ môn hoan hỉ, hắn sung sướng trong vòng vây bạn bè với giải thưởng lớn. Đứng sau gốc Điệp quan sát, không muốn lại gần, cô ngại. Nhìn hắn cô nhận ra trong đôi mắt ấy có điều gì thật buồn, phải chăng giải thưởng là áp lực cho kỳ thi Đại học sắp tới. Hắn không nỡ đưa mắt nhìn cô dù chỉ là vô tình. Tự nhiên cô thấy buồn, nỗi buồn của riêng cô. Lại xuất hiện ý nghĩ giá như hắn không đỗ.

Rồi loáng thoáng có tin hắn thích cô bé đi thi Văn hôm nào. Vậy là thôi cô không còn hy vọng gì nữa... Tình cảm đó không nên nghĩ nhiều. Cô chợt bắt gặp một ánh nhìn, rất lạ và rất quen. Có lẽ đừng vướng vào là tốt nhất. Cuộc sống chẳng là gì đâu. Nhưng con tim có lý lẽ riêng, nó rung động không theo quy luật càng không thể dùng lí trí để ngăn nó, lỗi nhịp bởi đang yêu. Cô phải dùng bản thân để chế ngự nó những không dễ gì. Tình cảm đầu tiên vừa bắt gặp lại phải dập tắt, nỗi đau này cô tự vò xé mình. Sao mình lại thích hắn!


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200712/original/images1462663_Red_Rose_by_xuvi.jpg

Cô nghĩ cần tìm cái gì đó để khỏa lấp khoảng trống kia mà không phải dùng một người khác. Học để không có thời gian rỗi, học để quên một người. Chao ôi!

Cô đỗ Đại học. Hắn thì không. Giải thưởng không là bùa hộ mệnh đón hắn vào. Hắn buồn, là cô nghĩ thế. Tự nhiên thấy bất công cho hắn quá. Đôi khi cô tự hỏi liệu hắn có biết cô thích hắn? Nói thật ư? Không được. Cô không muốn nghĩ thêm điều gì. Mình có yêu hắn thật hay chỉ thích thôi! Câu hỏi day dứt cô mãi. Có đêm giật mình tỉnh giấc, trong màn đêm, giữa khoảng hẹp của căn phòng, những đứa bạn say ngủ không ai biết cô đang ngồi lặng trên giường.

“Thẩm! Mày nghĩ ở đời kiếm cái gì khó nhất”? Đứa bạn cùng phòng hỏi. Cô lơ đãng bảo một công việc phù hợp với mình. Chúng bĩu môi bảo cô không thực tế. Thực lòng cô biết thừa, cái đó là tình yêu. Tìm được người yêu mình đã khó nhưng tìm được người để yêu còn khó hơn. Cả đời này người đàn ông quan trọng nhất với cô là hắn, sẽ là hắn mà thôi.

Một ngày đẹp trời trôi qua, không đi chơi. Sau buổi học, mấy đứa kia lại tíu tít với người yêu. Những ý nghĩ về hắn cũng nhạt dần, cô đang bắt mình phải quên hắn. Cô chợt nhận ra cái tình cảm ngày xưa từng có trong cô chỉ là một thứ ảo giác. Tình yêu đó không hề tồn tại. Vì sao cô phải làm thế? Vì nghe tin hắn đỗ vào Học viện An ninh Nhân dân hay vì nghe tin hắn ngỏ lời với cô bạn đi thi Văn hôm nào. Mọi thứ sụp đổ. Vậy mà có lúc hắn bảo cô hay mối lái. Ừ đúng, ngày xưa chẳng phải cô khuyên hắn nên yêu cô bạn kia còn gì. Giờ thì thật. Cô bạn kia hơn cô tất cả. Một gia đình giàu có. Một sắc đẹp và đặc biệt hơn cô cả về tình yêu hắn dành cho - Những điều đó ở cô không có. Cô không phải là người con gái kia, không là người khác. Cô là chính mình. Mọi thứ quẩn lấy cô như một mớ bong bóng, chỉ cần thổi mạnh nó sẽ vỡ òa.

Cô lại lao vào học. Như ngày xưa từng làm. Cô không muốn yêu một người nào khác nữa. Cô sợ trái tim thêm một lần tổn thương. Những người đến với cô đủ mọi kiểu nhưng cô từ chối. người này không và người kia cũng không. Vài đứa bạn bảo cô bị bệnh, cô chấp nhận lời nói đùa không mấy tốt đẹp kia để không phải chạy theo cái trào lưu yêu đương của những người cùng tuổi. Cô không theo mốt kiểu đó, nó thực dụng và buồn cười.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200712/original/images1462665_Touched_By_A_Rare_Rose_by_NadavDov.j pg

Cả phòng đi picnic. Khuyến khích đưa bạn đi cùng. Đó là điều cô muốn hay của một người khác?... Nhưng biết sao được. Ai cũng có đôi. Chỉ mình cô đi lẻ, lại thấy cô đơn và nghĩ về một người - là hắn. Đương nhiên. Ngồi ngắm biển một mình. Buồn thứ buồn vu vơ. Sao cứ hay nghĩ về một kẻ không họ hàng thân thích?

Biển chiều, sóng xô bờ cát, những đợt sóng ồ ạt. Mấy chiếc vỏ sò lạ mắt dạt vào bờ, cô muốn xuống nhặt, lại thôi. Lặng nhìn biển từ xa. Ngồi trên cao ngắm ráng đỏ cuối ngày trong khi mấy đứa bạn đang giỡn sóng với người yêu, cô cười một mình. Lại ước có hắn đi cùng.

Đi picnic tưởng vui nhưng vẫn căng thẳng quá. Trở về với giảng đường, lặp lại điệp khúc cũ, vẫn ngày ngày lên lớp, bận rộn với những bài tập… không có thời gian để buồn.

Và hắn chia tay người yêu, hắn không nói với cô nhưng trong lời nhắn của hắn có cái gì đó như giận hờn trách móc cô. Cô không vui trước tin đó - là cô nói thế chứ thực ra cũng không buồn. Chẳng lẽ cô nói mình vui vì bạn chia tay người yêu sao! Ngày xưa muốn hai người thành một đôi, rồi không muốn và lại muốn. Bây giờ khác rồi.

Một ngày chủ nhật sẽ như mọi ngày, vẫn chỉ có mình cô ở nhà, buổi sáng dậy muộn, buổi chiều đọc sách và buổi tối đi dạy thêm. Hắn vào, tay ôm một bó hồng trắng. Hắn biết cô thích hoa này. Hai mốt bông. Hắn bảo hôm nay mới đúng ngày sinh nhật chính của cô. Trong giấy khai sinh kia không phải. Lũ bạn cùng phòng ngơ ngác. Cô thấy tự hào về hắn và cả chính mình nữa, trong một chừng mực nào đó hắn vẫn có chỗ cho cô. Nếu có quay về ngày xưa, có lẽ cô vẫn thích hắn… Ngày xưa cô thích hoa hồng trắng. Nhìn bó hồng cô lại nghĩ giá như đó là một bông hồng đỏ! Chỉ một bông thôi!

Hôm nay cả phòng đi chơi. Lâu lắm mới có một ngày vui như vậy. Không có mấy anh con trai đi cùng. Cô thấy vui. Cô cười nói hồn nhiên. Lần nào đi chơi cũng phải đi lẻ, phải đạp xe một mình. Hôm nay thì khác, cô không phải đạp xe mà được ngồi sau xe người khác. Con bạn cứ thích đạp nhanh, đứa khác rượt theo kéo tóc cô. Mái tóc dài, đen và mượt. Nhưng vì kéo quá đà, đứa trước đạp xe nhanh quá, cô ngã xuống đường, đầu dập xuống nền bê tông. Mọi người nghe rõ cái âm thanh đầu cô va vào mặt đường, nó mạnh đến mức mấy đứa phát hoảng. Người đi sau lặng người. Đứng im. Đang cười sung sướng bỗng im bặt. Mấy đứa mặt mày tái xám. Cô vẫn tỉnh, và cười, còn sờ tay lên đầu bảo thấy tê tê. Nhao nhác một góc phố. Cô đứng dậy hỏi rất tự nhiên “Mọi người sao thế? Chúng ta đi thôi!” Chắc không việc gì, lại lên xe đi tiếp. Cô thấy đầu ong ong nhưng không muốn ảnh hưởng đến cuộc vui của cả phòng. Dạo qua Hồ Gươm, lên ăn kem Tràng Tiền rồi về.

Về đến phòng, cô tắm rửa sạch sẽ rồi lên giường nằm. Cô thấy mệt và muốn ngủ. Mấy đứa bạn bảo ăn cơm, cô lắc đầu từ chối. Cô mơ màng thấy mình được tặng một bông hồng đỏ giữa bao nhiêu hồng trắng. Cô kêu lên không biết vì đau hay vì hạnh phúc. Cả phòng giật mình. Đó là tiếng kêu cuối cùng níu giữ cô giữa hai thế giới.

Đám tang Thẩm đông như không thể đông hơn. Người ta có cảm giác mọi người có mặt trên thế gian này đều đến tiễn đưa cô. Đoàn người cứ kéo dài ra. Mãi đến khi bác sỹ kết luận mấy đứa mới biết, lúc Thẩm ngã xuống đường không bị thương bên ngoài nhưng chấn thương não. Cô rất tỉnh. Phải! Cô đã rất tỉnh. Giữa muôn ngàn hoa trắng bạn bè để lên mộ. Không có một bông hoa đỏ nào. Có lẽ mong muốn lớn nhất của đời Thẩm mãi không thành hiện thực kể cả khi cô về bên kia thế giới.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200712/original/images1462667_Rose_by_edlyn.jpg

Tôi - cái anh chàng Thẩm gọi là hắn kia, đi dự đám tang với một bông hồng đỏ. Tôi không dám chắc mình có đủ tư cách để tặng bông hồng này. Thẩm liệu có đồng ý! Tôi tiến gần ngôi mộ, đất mịn màng. Xung quanh toàn hoa trắng, tôi đặt nhẹ bông hồng đỏ lên. Nổi bật và có gì đó đau thương. Tôi nghe vài tiếng sụt sịt. Mấy người bạn cùng phòng với Thẩm tôi đã gặp hôm nào, họ nhìn tôi xúc động. Tôi chỉ cảm nhận được ánh mắt họ nhìn tôi, nhòe nước.

Một bông hồng tượng trưng cho tình yêu của người con gái đã có thời dành tình cảm cho tôi. Mãi đến khi đi xa, người ấy vẫn giữ mãi thứ tình cảm tưởng như không có thực ấy.

Tôi trở về với cuộc sống thực tại. Không có thành kiến với bản thân hay chỉ đơn giản là một người nào đó. Có thể tôi sẽ đến với một người con gái khác nhưng liệu tôi có bị ám ảnh bởi Thẩm hay không! Giá như thời gian quay trở lại, tôi sẽ nói với Thẩm rằng cũng có lúc tôi muốn đến gần, kể cho Thẩm nghe chuyện cuộc sống của tôi. Tại sao tôi không nhận ra tình cảm của bạn dành cho tôi từ ngày còn học phổ thông. Thi thoảng tôi đoán chừng bạn có tình cảm với tôi, tiến gần bạn lại lạnh lùng nhìn tôi như kẻ xa lạ. Vì sao phải thế?

Hai hoàn cảnh khác nhau, hai thế giới giờ cũng khác. Dưới nấm mồ lạnh lẽo kia Thẩm đang yên nghỉ. Có mân mê bông hồng đỏ như tôi đang mân mê ký ức hôm nào. Trời chiều chao nghiêng, tôi không dám một mình xuống thắp hương cho Thẩm, tôi sợ ánh mắt Thẩm từ bức ảnh. Tôi sợ những đôi mắt ngơ ngác của mấy đứa em Thẩm, có bao giờ chúng kết tội tôi!

Gió trên cánh đồng vẫn thổi. Nghĩa trang chiều heo hút và ảm đạm, tôi lững thững một mình. Trong khoảng ký ức xa có một người con gái không rõ đến và đi từ lúc nào!...

Viết xong một ngày cuối năm...


Blog Tiểu Thúy [Blog Việt]

tiểu quỉ
09-12-2007, 02:55 AM
http://i134.photobucket.com/albums/q99/Lam_Lam13/IMG0A30D569FD.jpg

Có người ví tình yêu giống như hòn sỏi được ném đi không bao giờ dội lại. Em không nghĩ thế, vì em tin có những mất mát, có những điều dang dở lại làm nên sự kỳ diệu trong cuộc sống.

Cũng giống như tình yêu em vậy. Đã có lúc em muốn nói với anh thật nhiều, thật nhiều những điều nồng nàn, tha thiết nhất, nhưng khi gặp anh, em lại thấy điều đó thật sự chẳng dễ dàng chút nào cả, nên em đành im lặng và cuối cùng mình chỉ là kẻ đi ngang qua cuộc đời nhau...

Nhưng em biết, cuộc đời đôi khi có những khoảng trống và cả những điều không trọn vẹn, như bữa tiệc vui nào rồi cũng tàn, hết ngày dài rồi lại đến đêm thâu... Đó là quy luật tồn tại của tự nhiên, tự nhiên như sự tồn tại của em. Còn sự hiện hữu của anh giống như những bài thơ tình dang dở có sức hấp dẫn kỳ lạ.

Chợt nhớ có lần anh nói với em: mọi chuyện phía trước vẫn đang tốt đẹp, em cũng đừng nên nặng lòng với quá khứ, phải lạc quan lên, vì chúng ta đang có hiện tại và cả tương lai. Ừ đúng, nên em cũng phải biết chấp nhận những khoảng trống, và cả những gì mình đang có - đôi khi không trọn vẹn nhưng biết đâu lại làm nên ý nghĩa của cuộc sống. Em xem đó như một nốt lặng của bản tình ca mà em luôn tha thiết muốn tặng anh.

Sài Gòn vào những ngày cuối năm, đi giữa phố trong tiết trời se lạnh nhưng em lại thấy ấm áp và vui vui, vì ở đâu đó cũng có người luôn yêu mến mình và mình cũng luôn yêu mến họ.


TTVNOL


. (http://nguyentrungkienonline.com/upload/files/15/Sorry%20I%20love%20you.wma)