PDA

Xem đầy đủ chức năng : Những Bài Ca Dao Hay



Chrysoprase
30-10-2007, 10:55 PM
Ca dao thường diễn tả tâm tư, tình cảm hay ước mơ, khát vọng của người bình dân. Mời các bạn đọc để thấy được nét đẹp tâm hồn của người Việt Nam mình đã cho hết tình cảm của mình gởi trong những câu ca dao này nhé.

Tình Yêu Nam Nữ

Đường xa thì thật là xa,
Mượn mình làm mối cho ta một người
Một người mười chín đôi mươi,
Một người vừa đẹp vừa tươi như mình.

Mình về mình nhớ ta chăng?
Ta về, ta nhớ hàm răng mình cười.
Năm quan mua lấy miệng cười,
Mười quan chẳng tiếc, tiếc người răng đen
Răng đen ai nhuộm cho mình,
Cho răng mình đẹp cho tình anh say.

Con tằm bối rối vì tơ,
Anh say sưa vì rượu, em ngẩn ngơ vì tình.

Ước gì sông rộng một gang,
Bắc cầu dải yếm, để chàng sang chơi!

Thấy anh như thấy mặt trời,
Chói chang khó ngó, trao lời khó trao.

Cao ly sắc với ngưu hoàng,
Uống không mát dạ bằng thiếp với chàng gặp nhau.

Em là con gái Kẻ Mơ,
Em đi bán rượu tình cờ gặp anh.
Rượu ngon chẳng quản be sành,
Áo rách khéo vá hơn lành vụng may.
Rượu lạt uống lắm cũng say,
Áo rách có mụn, vá ngay lại lành.

Một thương tóc bỏ đuôi gà,
Hai thương ăn nói mặn mà có duyên.
Ba thương má lúm đồng tiền,
Bốn thương răng nhánh hạt huyền kém thua.
Năm thương cổ yếm đeo bùa,
Sáu thương nón thượng quai tua dịu dàng
Bảy thương nết ở khôn ngoan,
Tám thương ăn nói lại càng thêm xinh.
Chín thương cô ở một mình,
Mười thương con mắt có tình với ai.

Một yêu mặt trắng má tròn
Hai yêu môi mọng thoa son điểm hồng
Ba yêu mắt sáng mày cong
Bốn yêu mái tóc nực nồng nước hoa
Năm yêu mảnh áo ngắn tà
Sáu yêu quần trắng là đà gót sen
Bảy yêu vóc liễu dịu mềm
Tám yêu giọng nói vừa hiền vừa vui
Chín yêu học thức hơn người
Mười yêu, yêu cả đức tài hình dong!

Năm con ngựa bạch sang sông
Năm gian nhà ngói đèn trong đèn ngoài.
Đèn yêu ai mà đèn chẳng tắt?
Ta yêu mình nước mắt nhỏ ra.

Yêu nhau cởi áo cho nhau,
Về nhà mẹ hỏi, qua cầu gió bay.

Yêu nhau chẳng quản đường xa,
Đá vàng cũng quyết, phong ba cũng liều.

Yêu nhau vạn sự chẳng nề,
Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng.

Yêu nhau ruột héo, xương mòn,
Yêu nhau đến thác vẫn còn yêu nhau

Yêu nhau, cau sáu bổ ba,
Ghét nhau, cau sáu bổ ra làm mười.

Yêu nhau chẳng lấy được nhau,
Con lợn bỏ đói, buồng cau bỏ già,
Bao giờ sum họp một nhà,
Con lợn lại béo, cau già lại non.

Em về anh mượn khăn tay,
Gói câu tình nghĩa, lâu ngày sợ quên.

Anh về, em nắm cổ tay,
Em dặn câu này, anh chớ có quên.
Đôi ta đã trót lời nguyền,
Chớ xa xôi mặt mà quên mảng lòng.

Cây đa rụng lá đầy đình,
Bao nhiêu lá rụng thương mình bấy nhiêu.

Cây đa cũ, bến đò xưa,
Bộ hành có nghĩa, nắng mưa cũng chờ.

Tay nâng chén muối đĩa gừng,
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.

Có yêu thì nói rằng yêu,
Chẳng yêu thì nói một điều cho xong,
Làm chi dở đục, dở trong,
Lờ đờ nước hến, cho lòng tương tư.

Mình nói dối ta mình hãy còn son,
Ta đi qua ngõ, thấy con mình bò.
Con mình những trấu cùng tro,
Ta đi xách nước rửa cho con mình.

Cá sầu, cá trở đầu đuôi,
Người sầu lên ngược, xuống xuôi vẫn sầu.

Chim chuyền nhành ớt líu lo,
Sầu ai nên nỗi ốm o gầy mòn

Đã mang lấy cái thân tằm,
Không vương tơ nữa cũng nằm trong tơ.
Đêm nằm tơ tưởng tưởng tơ,
Chiêm bao thấy bậu, dậy sờ chiếu không.

Chim buồn chim bay về núi,
Cá buồn cá chúi xuống sông.
Người buồn ra ngõ đứng trông,
Ngõ thì thấy ngõ, người không thấy người.

Ai làm cho bướm lìa hoa,
Cho chim xanh nở bay qua vườn hồng.
Ai đi muôn dặm non sông,
Để ai chất chứa sầu đong vơi đầy?

Cá sầu cá trở đầu đuôi,
Người sầu lên ngược xuống xuôi vẫn sầu.

Một đàn cò trắng bay quanh,
Cho loan nhớ phượng cho mình nhớ ta.
Mình nhớ ta như cà nhớ muối,
Ta nhớ mình như Cuội nhớ trăng.
Mình về, mình nhớ ta chăng?

Đêm qua (Nửa đêm) ra đứng bờ ao
Trông cá cá lặn, trông sao sao mờ
Buồn trông con nhện giăng tơ
Nhện ơi, nhện hỡi, nhện chờ mối ai ?
Buồn trông chênh chếch sao mai
Sao ơi, sao hỡi, nhớ ai sao mờ ?

Khăn thương nhớ ai,
Khăn rơi xuống đất.
Khăn thương nhớ ai,
Khăn vắt trên vai.
Khăn thương nhớ ai,
Khăn chùi nước mắt.
Đèn thương nhớ ai,
Mà đèn không tắt.
Mắt thương nhớ ai,
Mắt ngủ không yên.
Đêm qua em những lo phiền,
Lo vì một nỗi chưa yên mọi bề…

Nhớ ai em những khóc thầm,
Hai hàng nước mắt đầm đầm như mưa.
Nhớ ai ngơ ngẩn, ngẩn ngơ,
Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai?
Nhớ ai bổi hổi bồi hồi,
Như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

Đêm nằm ở dưới bóng trăng,
Thương cha, nhớ mẹ không bằng nhớ em.

Hòn đá đóng rong vì dòng nước chảy,
Hòn đá bạc đầu vì bởi sương sa.
Em thương anh không dám nói ra.
Sợ mẹ bằng biển, sợ cha bằng trời.
Anh với em cũng muốn kết đôi,
Sợ vầng mây bạc trên trời mau tan.

Trời mưa ướt lá trầu hương
Ướt anh anh chịu, ướt người thương anh buồn
Trời mưa ướt lá trầu vàng
Ướt em em chịu, ướt chàng em thương

Mưa lâm râm ướt dầm lá hẹ,
Em thương người không mẹ không cha.
Khi thương chẳng kể gần xa,
Khi thương chẳng phải ruột rà cũng thương.

Khổ qua xanh khổ qua trắng (2)
Khổ qua măc nắng khổ qua đèo
Anh thương em mấy núi cũng trèo
Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua.

Có đêm ra đứng đàng tây
Trông lên lại thấy bóng mây tà ta
Có đêm ra đứng vườn hoa
Trông lên lại thấy sao tà xanh xanh
Có đêm thơ thẩn một mình
Ở đây thức đã năm canh rõ ràng
Có đêm tạc đá ghi vàng
Ngày nào em chả nhớ chàng chàng ơi
Thương chàng thương lắm chàng ơi
Miệng nhớ chàng nói, nhớ lời chàng than
Nhớ chàng như nhớ lạng vàng
Khát khao vì nết mơ màng vì duyên
Nhớ chàng như bút nhớ nghiêng
Như mực nhớ giấy như thuyền nhớ sông
Nhớ chàng như vợ nhớ chồng
Như chim nhớ tổ như rồng nhớ mây
Nhớ chàng ra ngẩn vào ngây
Sư ông nhớ Bụt mõ rày nhớ chuông
Nhớ chàng vì nợ vì duyên
Vì ông Tơ Nguyệt đã khuyên lấy chàng.

Chim xa bầy thương cây nhớ cội,
Người xa người tội lắm người ơi!

Đêm hè gió mát trăng thanh
Em ngồi canh cửi còn anh vá chài
Nhất thương là cái hoa lài
Nhì thương ai đó áo dài tấm thân
Gặp người sao có một lần
Để em thương nhớ tần ngần suốt năm
Đôi ta như lửa mới nhen,
Như trăng mới mọc, như đèn mới khêu.

Đôi ta như thể con tằm,
Cùng ăn một lá, cùng nằm một nong.
Đôi ta như thể con ong,
Con quấn con quýt, con trong con ngoài.

Đôi ta như rượu với men,
Đang say ngây ngất, ai dèm chớ xa.

Đó với đây như cây bén rễ
Anh không thương mình há dễ thương ai ?

Hỡi cô gánh cỏ đường vòng
Vai anh không gánh nhưng lòng anh thương
Hỡi cô gánh cỏ đường vòng
Cho anh gánh hộ để làm chồng một vai.

Cây đa rụng lá đầy đình (đầu đình) (sân đình)
Bao nhiêu lá rụng thương mình bấy nhiêu.

Chăn đơn nửa đáp (gối chiếc) nửa hòng
Cạn sông lở núi ta đừng quên nhau
Từ ngày ăn phải miếng trầu
Miệng ăn xôi đỏ dạ sầu đăm chiêu
Biết rằng thuốc dấu hay bùa yêu
Làm cho ăn phải nhiều điều xót xa
Làm cho quên mẹ quên cha
Làm cho quên cửa quên nhà
Làm cho quên cả đường ra lối vào
Làm cho quên cá dưới ao
Quên sông tắm mát, quên sao trên trời
Đất Bụt mà ném chim trời
Ông Tơ Bà Nguyệt xe dây nhợ nửa vời ra đâu
Cho nên cá chẳng bén câu
Lược chẳng bén dầu, chỉ chẳng bén kim
Thương nhau nên phải đi tìm
Nhớ nhau một lúc như chim lạc đàn.

Xa xôi dịch lại cho gần,
Làm thân con nhện mấy lần vương tơ.
Chuồn chuồn mắc phải tơ vương,
Nào ai quấn quýt thì thương nhau cùng.

Đèn Sài Gòn ngọn xanh, ngọn đỏ,
Đèn Mỷ Tho ngọn tỏ, ngọn lu.
Anh về học lấy chữ nhu,
Chín trăng em đợi, mười thu em chờ.
Trăm năm ghi tạc chữ đồng
Dù ai thêu phụng vẽ rồng mặc ai.

Rủ nhau xuống bể mò cua,
Đem về nấu quả mơ chua trên rừng
Em ơi chua ngọt đã từng
Non xanh nước bạc ta đừng quên nhau.

Được vàng được bạc trên tay,
Em không mừng rỡ bằng nay gặp chàng.
Trèo lên khung cửi dệt hàng,
Cửi kêu lăng líu, dạ thương chàng líu lăng.
Lời nguyền dưới nước trên trăng
Trăm năm không bỏ đạo hằng cùng anh.

Ăn cơm ba chén lưng lưng
Uống nước cầm chừng để dạ thương em

Đũa tre một chiếc khó cầm,
Thương nhau phải tính, thương thầm khó thương.


Nhà anh chỉ có một gian
Nửa thì làm bếp, nửa toan làm buồng.
Nhà anh chẳng chiếu chẳng giường
Chỉ ấm ổ rạ, nàng thương chăng là?
Yêu nhau chẳng quản cửa nhà
Chuồng chim cũng lấy, chuồng gà cũng theọ
Yêu nhau chẳng quản giàu nghèo
Không bùa không thuốc mà theo mới là.


Đấy với đây chẳng duyên thì nợ
Đây với đấy chẳng vợ thì chồng
Dây tơ hồng chưa se đã mắc
Rượu Quỳnh Tương chưa nhắp đã say
Chẳng thương chẳng nhớ sao hay đi tìm
Tìm em như thể tìm chim
Chim bay bể Bắc đi tìm bể Ðông.

Đầu làng có con chim xanh
Ăn no tắm mát đậu cành dâu giạ
Anh thương cô mình tha thiết thiết tha
Cành cao cao bổng, cành lá la đà.

Đầu năm ăn quả Thanh Yên
Cuối năm ăn bưởi cho nên đèo bòng
Vì cam cho quýt phải lòng (đèo bồng)
Vì em nhan sắc cho lòng anh thương.

Chrysoprase
31-10-2007, 04:46 AM
Ca dao thật trữ tình, cảm xúc nhớ nhung trong tình yêu mãnh liệt thiệt, các bạn đọc xem thử hai câu này nhé.

Ăn cơm ba chén lưng lưng
Uống nước cầm chừng để dạ thương em.

Khi đã yêu thì biếng ăn, bỏ ngủ, trong đầu trong bụng chỉ chất chứa bóng dáng người mình yêu. Không gặp được thì bụng dạ nào mà ăn với uống! Tâm trạng bồn chồn, nhung nhớ, quay quắt. Nhớ thương được người xưa diễn tả trong ca dao bằng chén cơm, miếng nước thiệt là sinh động. Mà người Việt xưa của chúng ta ăn nhiều thiệt đó, ăn ba chén mà chỉ thấy lưng lưng :)

Đầu làng có con chim xanh
Ăn no tắm mát đậu cành dâu gia
Anh thương cô mình tha thiết thiết tha
Cành cao cao bỗng, cành la la đà.
Ngó con chim mà tưởng nhớ người yêu!

Nghe thật là độc đáo và ấn tượng phải không các bạn!

Chrysoprase
01-11-2007, 12:29 AM
Ca dao Việt Nam là tiếng nói của tình cảm của dân Việt Nam mình. Bài thơ này cô gái muốn nói với chàng trai rất nhiều điều nhưng mà ngại quá không dám nói thẳng, trực tiếp những lời từ đáy lòng của mình cho nên nói bóng gió xa xôi. Cô gái kể chuyện rồi mượn vật này vật nọ để nói lên sự mong nhớ. Vì nhớ cho nên cô gái thấy khắp nơi từ mây, hoa, trăng, sao cũng chỉ thấy trong lòng thương, nhớ, trông mong đợi chờ chàng của mình diễn tả qua ngôn ngữ cô động làm cho người đọc cảm nhận cái nhớ thật da diết, tha thiết dường như có đôi chút than thở. Khi đọc bài ca dao này chúng ta sẽ thấy ngôn ngữ chuyên chở hình ảnh làm gợi nhớ, cái ngôn ngữ ký ức đều làm gợi nhớ những gì đã là kỷ niệm, đã là ký ức. Nhưng cuối cùng thì :) cũng chỉ để nhắc đến "chàng”


Có đêm ra đứng đàng Tây,
Trông lên lại thấy bóng mây tà tà,
Có đêm ra đứng vườn hoa,
Trông lên lại thấy sao tà tà xanh.
Có đêm thơ thẩn một mình,
Ở đây thức đã năm canh rõ ràng,
Có đêm tạc đá ghi vàng,
Ngày nào em chả nhớ chàng chàng ơi.
Thương chàng thương lắm chàng ơi,
Miệng nhớ chàng nói, nhớ lời chàng than.
Nhớ chàng như nhớ lạng vàng,
Khát khao vì nết mơ màng vì duyên.
Nhớ chàng như bút nhớ nghiêng,
Như mực nhớ giấy như thuyền nhớ sông.
Nhớ chàng như vợ nhớ chồng,
Như chim nhớ tổ, như rồng nhớ mây.
Nhớ chàng ra ngẩn vào ngây,
Sư ông nhớ Bụt, mỏ rày nhớ chuông.
Nhớ chàng vì nợ vì duyên,
Vì ông tơ nguyệt đã khuyên lấy chàng.

Chrysoprase
02-11-2007, 09:31 PM
Phân tích một số câu ca dao.


"Râu tôm nấu với ruột bầu.
Chồng chan vợ húp, gật đầu khen ngon."
"Râu tôm", "ruột" của trái bầu là thứ mà người ta không ăn. Nhưng ở đây đôi vợ chồng nghèo, họ thỏa lòng với những gì mình có được, chia sẽ cho nhau, cùng nhau vui hưởng hạnh phúc của gia đình mình.


Chồng ta áo rách ta thương,
Chồng người áo gấm, xông hương mặc người. Đây là lời tâm tình của một người vợ khi nói lên tình cảm thủy chung, son sắt của mình đối với chồng. Dẫu có thế nào thì tình cảm vợ chồng vẫn là trên hết, cái vỏ vật chất chẳng là gì cả. Nói lên đức tính rất đáng quý của người phụ nữ Việt Nam: chung thủy, chịu thương, chịu khó...


“Xấu xa cũng thể chồng ta,
Dầu rằng tốt đẹp cũng ra chồng người.”Chữ “chồng”, chữ “đẹp, tốt” với “ta, người” để nói lên một ý nghĩa chớ đứng núi này trông núi nọ, trong tình nghĩa vợ chồng.


“Hết mùa tót rã rơm khô,
Bạn về quê bạn biết mô mà tìm.”Hình ảnh “mùa” và “rơm” để nói lên sự tuyệt vọng, nổi lòng thương nhớ, lưu luyến không muốn sự chia tay giữa một “mối tình”.

nhophuthuy99
02-11-2007, 09:49 PM
Cây đa trốc gốc
Thợ mộc đang cưa
Gặp em từ giữa ban trưa
Bây giờ chạng vạng sao chưa hết lời ?

(ca dao st)

Chrysoprase
03-11-2007, 02:53 AM
Bốn mùa xuân hạ thu đông
Thiếp ngồi dệt vải những trông bóng chàng.
Dừa xanh trên bến Tam Quan,
Dừa bao nhiêu trái, trông chàng bấy nhiêu!Chàng ra đi “bốn mùa…”, tội nghiệp cho nàng “thiếp” hàng ngày ra ngồi nơi sân trước “trông bóng chàng” xem chàng có về chưa? Nhưng chàng đi biền biệt mà nàng vẫn chờ hết các mùa trong năm tựa như nhìn dừa trên bến Tam Quan đượm nét hy vọng (vì dừa ở trên bến Tam Quan nổi tiếng rất xanh).



Vắng em ba bốn bữa rày,
Làm như cha mẹ đem đày biển đông.Cảm xúc tình yêu giữa cô gái và chàng trai mà chưa có cơ hội được gần gủi nên rất nhớ nhau chỉ đôi ba bốn bữa, mà tưởng chừng bị “cha mẹ đem đày ra biển đông” biền biệt mất tăm tích.



Hỡi cô yếm trắng loà loà!
Sao cô không bảo mẹ già nhuộm thâm?
Ước gì anh được ở gần,
Để anh nhuộm hộ thấm nhuần công anh!
Chàng trai muốn được lòng của cô gái nên“Ước gì anh được ở gần,” để được làm cái gì đó để “lập công” nhờ đó nàng có thể “thưởng”, hoặc có hàm ý “trao thân”, hoặc trao trọn trái tim của nàng cho chàng mà thôi.


Mười Thương

Một thương tóc bỏ đuôi gà,
Hai thương ăn nói mặn mà có duyên.
Ba thương má lúm đồng tiền,
Bốn thương răng nhánh hạt huyền kém thua.
Năm thương cổ yếm đeo bùa,
Sáu thương nón thượng quai tua dịu dàng.
Bảy thương nết ở khôn ngoan,
Tám thương ăn nói lại càng thêm xinh.
Chín thương cô ở một mình,
Mười thương con mắt có tình với ai.
Chàng trai khen tặng cô gái mà anh thương thật lòng. Được khen bằng những lời thơ này thì rất sung sướng phải không các bạn? Vì được anh thương tới mười điều. Đối với anh cô gái rất đẹp, dịu dàng, đằm thắm, dù có thể đối với người khác rất là bình thường nhưng đối với anh thì cô là dễ thương nhất và đã làm lòng anh say đắm. Những nét đẹp mà anh cảm nhận rất đẹp, rất thương nên khen tặng, đặc biệt tại vì anh “thương cô ở một mình” là chưa có người yêu, là anh có hy vọng nên anh thương. Anh nói anh thương “con mắt có tình với ai” là ám chỉ ánh mắt của cô như có tình với anh, thật ra là có tình với anh anh mới thương đó :5: cười tủm tỉm, mắc cỡ quá.

Chrysoprase
03-11-2007, 08:56 AM
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ, kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo cọn
Người Việt Nam coi trọng sự hiếu thảo và xem là một nền tảng của đạo lý làm người cho nên người Việt xưa đã xây dựng nhiều câu tục ngữ, nhiều bài ca dao nói về vấn đề này. Đây là một bài ca dao nhắc đến ơn cha mẹ. Cha mẹ là người sinh thành, dưỡng dục mình để rồi mình lớn lên, trưởng thành. Ơn của cha mẹ thật to lớn không thể kể hết được, không thể xác định được cách dễ dàng. Núi Thái Sơn là một ngọn núi cao nhất Trung Quốc, nỗi cực nhọc của người cha được ví sánh như núi đá “Thái Sơn”. Còn nước trong nguồn thì không bao giờ cạn cứ chảy mãi, chảy mãi ra suối, ra sông rồi đi ra biển cả mênh mông. Cho chúng ta thấy rằng không thể nào kể hết được công lao của cha mẹ đối với con cái nên ngừơi xưa đã lấy những hiện tượng to lớn vô tận của thiên nhiên để so sánh mà thôi. Nói đến “công cha, nghĩa mẹ” to lớn, vô tận như vậy để làm gì? Để đặt ra bổn phận của những người làm con. Cho nên, hai câu cuối của bài ca dao đã đề cập đến lòng biết ơn của con cái đối với cha mẹ. Để những người con phải luôn vâng lời sự dạy bảo đúng đắn của cha mẹ để trở nên một con người tốt, luôn làm cha mẹ vui lòng, đỡ đần, săn sóc, phụng dưỡng cha mẹ khi già yếu.

ngocnu
03-11-2007, 09:50 PM
Lên non cao tìm hòn đá trắng
Chim phượng hoàng sao vắng tiếng kêu
Trời xanh lâu đá nọ mọc rêu
Đứa nào ăn ở bạc con dế kêu thấu trời

(st)

Chrysoprase
04-11-2007, 05:15 AM
Yêu nhau chẳng lấy được nhau,
Con lợn bỏ đói, buồng cau bỏ già,
Bao giờ sum họp một nhà,
Con lợn lại béo, cau già lại non.


Đây là câu ca dao ví sánh tình yêu mà không được nên vợ chồng thì tất cả mọi thứ đều không tốt đẹp và ngược lại thì rất tốt.




Chồng giận thì vợ bớt lời,
Cơm sôi nhỏ lửa một đời không khê.
Câu ca dao nầy cũng dạy cho vợ chồng phải biết nhường nhau để không trở nên đổ vỡ hạnh phúc.

Chrysoprase
04-11-2007, 05:25 AM
Tháng Chạp là tháng trồng khoai,
Tháng Giêng trồng đậu, tháng hai trồng cà.
Tháng Ba cày vỡ ruộng ra,
Tháng Tư làm mạ, mưa sa đầy đồng
Ai ai cùng vợ cùng chồng,
Chồng cày vợ cấy trong lòng vui thay!
Tháng Năm gặt hái đã xong,
Nhờ Trời một mẫu năm nong thóc đầy.
Năm nong đầy em xay em giã,
Trấu ủ phân, cám bã nuôi heo.
Sang năm lúa tốt tiền nhiều,
Em đem đóng thuế đóng sưu cho chồng.
Đói no có thiếp có chàng,
Còn hơn chung đỉnh giàu sang một mình.
Công việc đồng án đều đặn hằng ngày, tùy theo thời tiết mỗi tháng. Niềm vui của người làm nông không chỉ là vụ mùa đạt, nhưng là sự thuận thảo, đồng công trong gia đình. Sự đảm đang của người phụ nữ đã giúp chồng đắc lực ở ngoài ruộng, thì cũng vén khéo ở trong nhà vậy. Xay lúa, giả gạo là những việc lam lũ tầm thường nhưng trong tay nàng đã thành cao quý, đẹp đẽ. Không mộng mơ nhưng lại giàu tình cảm, với cảm nghĩ mộc mạc, người phụ nữ thôn quê chỉ muốn có một cuộc sống thuận vợ thuận chồng lấy sự ấm êm, vui hòa làm hạnh phúc thôi.

Quasimodo
05-11-2007, 10:05 AM
Thấy Chrysoprase siêng post ca dao quá , góp vui một bài vậy :D


Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân
Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc
Em có chồng rồi, anh tiếc lắm thay!

Ba đồng một mớ trầu cay
Sao anh chẳng hỏi những ngày còn không?
Bây giờ em đã có chồng
Như chim vào lồng như cá cắn câu
Cá cắn câu biết đâu mà gỡ
Chim vào lồng biết thủa nào ra ?

Bài ca dao này gắn liền vơí giai thoại về Đào Duy Từ

Chuyện Đào Duy Từ rời bỏ quê hương ở Đàng Ngoài chạy vào Đàng Trong theo Chúa Nguyễn gắn liền với giai thoại một câu ca nói về mối quan hệ giữa một Chúa Trịnh ở Đàng Ngoài với Đào Duy Từ ở Đàng Trong thời Trịnh - Nguyễn phân tranh.

Giai thoại kể rằng: Sau khi Đào Duy Từ bỏ vào Đàng Trong theo Chúa Nguyễn, Trịnh Tráng sai người đưa thư và lễ vật vào Nam chiêu dụ Đào ra Bắc với mình.

Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân
Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc
Em có chồng rồi, anh tiếc lắm thay!

Đào không ra và gửi cho Chúa Trịnh bài thơ sau:

Ba đồng một mớ trầu cay
Sao anh chẳng hỏi những ngày còn không
Bây giờ em đã có chồng
Như chim vào lồng như cá cắn câu
Cá cắn câu biết đâu mà gỡ
Chim vào lồng biết thủa nào ra?

Trịnh Tráng lại tiếp tục cho người vào gặp Đào Duy Từ một lần nữa. Ông vẫn không ra và gửi tiếp cho Chúa Trịnh hai câu sau :


Có lòng xin tạ ơn long
Đừng đi lại nữa mà chồng em ghen.

Trịnh Tráng tức giận bèn làm mấy câu hát nhắn với Đào:

Có ai về tới Đàng Trong
Nhắn nhe bố đỏ liệu trông đường về
Mải tham lợi, bỏ quê quán tổ
Đất nước người, dù có như không...

tàu bay giấy
05-11-2007, 10:20 AM
Thương nhau muôn sự chẳng nề
Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng


[ nếu...hết yêu rồi thì sao? 100 chỗ lệch lại trở về 100 chỗ lệch :l ]

---

Em là con gái nhà giàu,
Mẹ cha thách cưới ra màu xinh sao:
Cưới em trăm tấm lụa đào,
Một trắm hòn ngọc, hai tám ông sao trên trời.
Tráp tròn dẫn đủ trăm đôi,
Ống thuốc bằng bạc, ống vôi bằng vàng.
Sắm xe tứ mã đem sang,
Để quan viên họ nhà nàng đưa dâu.
Ba trăm nón Nghệ đội đầu,
Mỗi người một cái quạt Tàu xinh xinh.
Anh về sắm nhiễu Nghi Đình,
May chăn cho rộng, ta mình đắp chung.
Cưới em chín chĩnh mật ong,
Mười cót xôi trắng, mười nong xôi vò.
Cưới em tám vạn trâu bò,
Bảy bạn dê lợn, chín vò rượu tăm.
Lá đa mặt nguyệt đêm rằm,
Răng nanh thằng Cuội, râu cằm Thiên Lôi.
Gan ruỗi, mỡ muỗi cho tươi,
Xin chàng chín chục con dơi góa chồng.

Thách thế mới thỏa tấm lòng,
Chàng mà lo được, thiếp cùng theo chân.

[ đọc thấy vui vui. thách thế này chắc là... :D ]


Lâu lâu mới có dịp ca dao được lên ngôi ở box Sưu tầm.

nhophuthuy99
05-11-2007, 09:41 PM
đêm qua ra đứng bờ ao
trông cá cá lặn,trông sao sao mờ
buồng trông con nhện giăng tơ
nhện ơi nhện hỡi nhện chờ mới ai?
buồn trông chên chếch sao mai
sao ơi sao hỡi nhớ ai sao mờ?

nhophuthuy99
06-11-2007, 11:13 PM
Gặp em gánh thóc trên đồng
Hỏi em em đã có chồng hay chưa ?
Em cười lỏn lẻn rồi thưa
Trước đây ba tháng vẫn chưa có chồng !

ngocnu
06-11-2007, 11:19 PM
Đường vô xứ Huế quanh quanh
Non xanh nước biếc như tranh hoạ đồ
Yêu em anh cũng muốn vô
Sợ truông nhà Hồ,sợ phá Tam Giang
Phá Tam Giang rày đã cạn
Truông nhà Hồ nội tán cấm nghiêm

Chrysoprase
10-11-2007, 01:25 AM
Ai ơi chớ lấy học trò
Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm
Ngày thì cắp sách đi rong
Tối về lại giữ đèn chong một mình

Câu ca dao này nói vậy mà không phải vậy :) Vì người Việt Nam mình rất là hiếu học

Trai thời đọc sách ngâm thơ
Dùi mài kinh sử để mà kịp khoa
Mai sau nổi đặng việc nhà
Trước là đẹp mặt sau là ấm thân

Mình có biết hồi xưa có một nước trên thế giới mà những người nhà giàu thường nuôi mấy anh đi học làm thầy và sau thì gả con gái cho. Người Việt Nam mình rất trọng những người đi học cho nên câu ca dao trên nói để mọi người biết là anh học trò là người nên lấy nhất. Các cô gái thường ao ước và không ngần ngại gì mà nói thẳng:

Hỡi anh áo trắng quần là
Ước gì sum họp một nhà anh ơi.

Vì mong có một tấm chồng “Vào trong phong nhã, ra ngoài hào hoa” nên tìm cách cho chồng mình có được năm ba chữ Thánh hiền:

Em thường khuyên sớm khuyên trưa
Rằng chưa thi đỗ thì chưa động phòng.

Vì vậy nên mới chịu khó, nhẫn nại và hy sinh để chồng mình là anh học trò đàng hoàng.

nhophuthuy99
10-11-2007, 04:01 AM
Ăn cơm sao đặng mà mời
Nước mắt lênh láng rã rời hạt cơm
Mình ơi đừng đặng cá quên nơm
Đôi ta gá nghĩa danh thơm để đời
Cóc nghiến răng còn động đến lòng trời
Sao mình chẳng tưởng mấy lời em than

nhophuthuy99
10-11-2007, 04:06 AM
Ơn cha là ba ngàn bảy
Nghĩa mẹ là bảy ngàn ba
Nên thời ve ngọc, chén ngà
Không nên ở vậy cho cha mẹ nhờ

Ơn cha rộng thinh thinh như biển.
Nghĩa mẹ dài dặc dặc bằng sông.
Từ ấy em phận gái chưa chông.
Dầm sương phản mại nên lòng anh thương.

ngocnu
10-11-2007, 04:15 AM
Ở cho có nghĩa có nhân,
Cây đức lắm chồi, người đức lắm con.
Ba vuông sánh với bảy tròn,
Đời cha nhân đức, đời con sang giàu.

ngocnu
12-11-2007, 06:26 AM
Chợ Quán, chợ Dinh:
Đem em mà bỏ vô nôi,
Để mẹ đi chợ mua vôi ăn trầu,
Mẹ đi Chợ Quán, Chợ Cầu,
Mua cau Chợ Vả mua trầu Chợ Dinh

Đố anh con rít mấy chưn,
Cầu ô mấy nhịp, Chợ Dinh mấy người.
Mấy người bán áo con trai
Chợ trong bán chỉ, chợ ngoài bán kim.

nhophuthuy99
13-11-2007, 10:21 PM
Anh về hái đậu trẩy cà
Để em đi chợ kẻo mà lỡ phiên
Chợ lỡ phiên tốn công thiệt của
Miệng tiếng người cười rỡ sao nên
Lấy chồng phải gánh giang sơn
Chợ phiên còn lỡ, giang sơn còn gì ? .

(st)

ngocnu
13-11-2007, 10:34 PM
Đất em ở dựa bờ rừng
Tây qua đạt sứ lại có chừng không sai
Đất của em, một đám ngăn hai
Giữa mương nước chảy hai bên thành bờ
Nửa đám em để một tờ đoạn ngôn
Phận chàng là cháu đích tôn
Để làm chi ?
Đàng trên lấn xuống,
Đàng dưới lấn lên ??
Tức mình đội bộ xuống Sứ mà quỳ
Chữ chàng đứng giữa, thiếp thì hai bên

(st)

nhophuthuy99
19-11-2007, 11:27 PM
Em nghiêng tai được gió,
Qua kể nhỏ cho em rành:
Đôi ta còn vướng tơ mành,
Đó chẳng đành, đây anh cũng gắng,
Sóng ba đào, mưa nắng chẳng nao

(st)

ngocnu
19-11-2007, 11:49 PM
Em ơi chớ khá bôn hành,
Duyên đâu nợ đó ai đành em lo.

Khi thác ba năm xương tàn cốt rụi,
Em đầu thai con nhạn bạch về đậu bụi chanh.
Cất tiếng kêu anh đi nói vợ,
Đừng chờ đợi em như hồi buổi xuân xanh không còn

Em về anh gởi buồng cau, .
Buồng trước kính mẹ, buồng sau kính thầy.

Em về giục mẹ cùng cha,
Chợ trưa dưa héo kẻo mà buồn thay.
Em về giục mẹ cùng thầy,
Cắm sào đợi nước biết ngày nào trong?

(st)

Chrysoprase
20-11-2007, 03:42 AM
Có đêm ra đứng đàng Tây,
Trông lên lại thấy bóng mây tà tà,
Có đêm ra đứng vườn hoa,
Trông lên lại thấy sao tà tà xanh.

Có đêm thơ thẩn một mình,
Ở đây thức đã năm canh rõ ràng,
Có đêm tạc đá ghi vàng,
Ngày nào em chả nhớ chàng chàng ơi!



Thương chàng thương lắm chàng ơi,
Miệng nhớ chàng nói, nhớ lời chàng than.
Nhớ chàng như nhớ lạng vàng,
Khát khao vì nết mơ màng vì duyên.

Nhớ chàng như bút nhớ nghiêng,
Như mực nhớ giấy như thuyền nhớ sông.
Nhớ chàng như vợ nhớ chồng,
Như chim nhớ tổ, như rồng nhớ mây.


Nhớ chàng ra ngẩn vào ngây,
Sư ông nhớ Bụt, mỏ rày nhớ chuông.
Nhớ chàng vì nợ vì duyên,
Vì ông tơ nguyệt đã khuyên lấy chàng.


Cô gái diễn tả tâm tư, tình cảm của mình với chàng trai qua đó mong chàng trai hiểu được lòng và qua đó chúng ta cũng thấy được cái khao khát yêu và được yêu của người con gái. Bốn câu thơ đầu, cô gái mô tả cảnh cùng gián tiếp nói ra tấm lòng của mình cách bóng gió xa xôi như thay lời muốn nói với chàng trai về tình cảm của mình. Mây và sao cũng “tà tà” có chút man mác gì đó.

Có đêm ra đứng đàng Tây,
Trông lên lại thấy bóng mây tà tà,
Có đêm ra đứng vườn hoa,
Trông lên lại thấy sao tà tà xanh.


Sang khổ thơ thứ hai cô gái nói gần hơn một chút, là mình đang một mình, cô đơn và cuối cùng cô gái cũng nói ra cái lý do tại sao, đó là vì “Ngày nào em chả nhớ chàng chàng ơi.” Sự so sánh của cô gái thật mạnh mẽ tình yêu của cô gái đối với chàng trai được khắc ghi trong tim như là “ghi tạc đá vàng”.


Có đêm thơ thẩn một mình,
Ở đây thức đã năm canh rõ ràng,
Có đêm tạc đá ghi vàng,
Ngày nào em chả nhớ chàng chàng ơi.

“nhớ chàng chàng ơi.” Nghe rất thật và tha thiết bởi sự lập từ. Tiếng ơiiii, lại được kéo dài qua khổ thơ tiếp theo là lời của trái tim cô gái muốn nói rằng cô gái rất rất thương chàng trai của mình. Rất thương nên rất nhớ “Miệng nhớ chàng nói, nhớ lời chàng than.” có thể nói là “em nhớ, nhớ tất cả” cô gái nhớ tất cả những gì thuộc về chàng trai. Thật là hay hơn nữa là cô gái trong sự bày tỏ tình cảm sâu nặng qua việc ví sánh nỗi nhớ trong lòng của mình bằng những vật giá trị là “lạng vàng”. Cô gái rất khéo léo nói lên sự khao khát của mình đối với chàng trai.

Thương chàng thương lắm chàng ơi,
Miệng nhớ chàng nói, nhớ lời chàng than.
Nhớ chàng như nhớ lạng vàng,
Khát khao vì nết mơ màng vì duyên.


Dường như tình yêu được biểu hiện qua nổi nhớ không gì bày tỏ cho hết cho nên chúng ta thấy rằng cô gái tiếp tục dùng những hình ảnh khác đắt giá để ví sánh với nổi nhớ của mình. Sự gắng bó của bút với nghiên, thuyền với sông đó là những gì không thể chia cắt được. Dù là chưa thành vợ chồng nhưng thật táo bạo vì nổi nhớ thành mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn như “vợ nhớ chồng”.

Nhớ chàng như bút nhớ nghiêng,
Như mực nhớ giấy như thuyền nhớ sông.
Nhớ chàng như vợ nhớ chồng,
Như chim nhớ tổ, như rồng nhớ mây.

Nhớ chàng ra ngẩn vào ngây,
Sư ông nhớ Bụt, mỏ rày nhớ chuông.
Nhớ chàng vì nợ vì duyên,
Vì ông tơ nguyệt đã khuyên lấy chàng.


Từ nhớ nhớ nhớ cứ lập đi lập lại hoài nghe như là một lời than thở, cái nhớ thật da diết, tha thiết. Rồi đi đâu làm gì cô gái đều cũng cảm thấy nhớ khiến cô gái “ra ngẩn vào ngây”. Cuối bài thơ này cô gái nói những lời chắc chắn, chàng trai chắc hẳn đọc xong thì cũng an tâm vui vẻ vì một tương lai tươi sáng “Vì ông tơ nguyệt đã khuyên lấy chàng.”. Kết thúc có hậu cho hai người. Mình thật sự rất thích bài thơ này, người xưa thật là khôn khéo và hay, bày tỏ tình cảm sâu sắc, chân thành, từ ngữ mà đọc qua sẽ nhớ hoài. Chắc hẳn chàng trai cũng sẽ nhớ cô gái của mình nhiều như cô gái này đã từng nhớ chàng nhiều như thế.

ngocnu
21-11-2007, 10:07 PM
Bước xuống tàu ruột bào gan thắt,
Trời hỡi trời chồng bắc vợ nam.

Buổi mai em xách cái giỏ,
Em xuống dưới ao em bắt con cua,
Em bỏ vô cái thỏng (hũ), hắn kêu cái rỏng,
Hắn kêu cái rảnh, hắn kêu một tiếng chàng ơi
Chàng đà yên phận tốt đôi,
Em nay lẻ bạn mồ côi một mình.

Bướm đeo đuổi dạ cây bần,
Làm sao kết nghĩa Châu Trần với anh?

Bướm đeo dưới dạ cây bần,
Muốn phân nhân nghĩa lại gần sẽ phân.

Cá nục nấu với dưa hồng,
Lờ lờ có kẻ mất chồng như chơi.

Cá sầu ai, cá chẳng quạt đuôi,
Như lan sầu huệ như tôi sầu chồng.

(st)

nhophuthuy99
21-11-2007, 10:15 PM
Cái cóc ăn trầu đỏ môi,
Có ai làm lẽ chồng tôi thì làm.

Cái cóc lặn lội bờ sông,
Muốn lấy vợ đẹp nhưng không có tiền.

Cái lá sen rũ cái củ sen chìm,
bao nhiêu quí vật lại tìm quí nhơn.

Cái miễu thần linh, con gà gáy tiếng đôi,
Trông bậu trông đứng trông ngồi,
Trông người có nghĩa bồi hồi lá gan.

Cam sành dã dượi bờ ao,
Tưởng không, ai hái, có rào thì thôi.

Cắm sào đợi nước chảy lên,
Chảy lên thì mới chịu quên con thuyền.

Canh một dọn cửa dọn nhà,
Canh hai dệt cửi, canh ba đi nằm,
Canh tư bước sang canh năm,
Trình anh dậy học chớ nằm làm chi,
Nữa mai chúa mở khoa thi,
Bảng vàng rỡ rỡ kìa đề tên anh,
Bõ công cha mẹ sắm sanh,
Tiền lưng gạo túi cho anh vào trường.
Nghi vệ đóng hai bên đường,
Võng anh đi trước, võng nàng theo sau.
Kẻ chiêng người trống đua nhau,
Tiếng khoan rộn rịp, tiếng mau rập rình.
Rước vinh qui về nhà bái tổ,
Ngã trâu bò làm lễ tế thần,
Để cho bảy huyện nhân dân,
No say được đội Hoàng ân từ rày.

ngocnu
22-11-2007, 10:38 PM
Ai đem con sáo qua sông,
Cho nên con sáo sổ lồng bay xa.

- Ai đem con kéc vô vườn,
Cho nên con kéc ăn buồng chuối tiêu.

Ai đưa em đến chốn này,
Bên kia thì núi, bên này thì sông.

Ai mua con quạ bán cho,
Đen lông đen cánh, bộ giò cũng đen.

Anh mong gởi cá cho chim,
Chim bay ngàn dặm cá chìm biển đông.

- Áo đen năm núi con rồng,
ở xa con phụng lại gần con qui.

- Ba phen quạ nói với diều,
Vườn hoang cỏ rậm thì nhiều gà con

nhophuthuy99
22-11-2007, 10:43 PM
Cha mẹ sanh ra tuổi đà nên tám,
Ở cùng người chẳng dám than van.
Cơm ngày ba bữa nhộn nhàng,
Biết bao giờ được lai hoàn cựu đô?

Bắc thang lên đến tận trời (mây?)
Hỏi sao Cuội phải ấp cây cả đời.
Cuội nghe thấy nói Cuội cười,
Bởi hay nói dối nên ngồi ấp cây.

10.
Bắt con ô thước đội cầu,
Cho bà Thánh Mẫu đì chầu thượng thiên.

Bồng em đi dạo vườn cà,
Trái non chấm mắm, trái già làm dưa.

Bụi cỏ lau khô sầu ai dã dượi,
Thỏ núp lùm này chờ đợi bóng trăng.

nhophuthuy99
23-11-2007, 10:43 PM
Cá (vè các loại cá)

No lòng phỉ dạ là con cá cơm,
Không ướp mà thơm là con cá ngát.
Liệng bay thấp thoáng là con cá chim,
Hụt cẳng chết chìm là con cá đuối,
Lớn năm nhiều tuổi là cá bạc đầu,
Đủ chữ xứng câu là con cá đối,
Nở mai tàn tối là cá vá hai,
Trắng muốt bẹo da là cá út thịt,
Dài lưng hẹp kích là cá lòng tong,
ố m yếu hình dong là con cá nhái,
Thiệt như lời vái là con cá linh.

(st)

ngocnu
23-11-2007, 10:53 PM
Cái bóng đi chợ cầu Canh,
Cái tôm đì trước củ hành đi sau,
Con cua lệch đệch đi hầu,
Cái chày rơi xuống vỡ đầu con cua.

(st)

nhophuthuy99
24-11-2007, 10:56 PM
Anh ôi uống rượu thì say,
Bỏ ruộng ai cày bỏ giống ai gieo.

Còn trời còn nước còn non,
Còn cô bán rượu, anh còn say sưa.

Đã từng ăn bát cơm đầy,
Đã từng nhịn đói cả ngày chẳng ăn.

Mang bầu chịu tiếng thị phi,
Bầu không có rượu lấy gì mà say.

-Mang bầu tìm bạn cố tri,
Tìm không gặp bạn li bì những say.


(st)

ngocnu
24-11-2007, 10:58 PM
Mang bầu tới quán rượu dâu,
Say hoa đắm nguyệt quên câu ân tình.

Miếng ăn là miếng tồi tàn,
Mất ăn một miếng lộn gan lên đầu.

Miệng mời tay lại mở nem,
Nem thời có ít, chị em thời nhiều.

Rượu nào rượu lại say người,
Bớ người say rượu chớ cười rượu say.

Vai mang bầu rượu chiếc nem,
Mảng say quên hết lời em dặn dò.

Ví dầu cá bóng xích đu,
Tôm càng hát bội cá thu cầm chầu.

Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi.

Ví dầu cậu giận cậu hờn,
Đi theo cùng cậu kéo đờn cậu nghe.
Cậu hờn thì kéo te te
Ú liêu xang xự, xang xê liêu hò.

Ví dầu ví dẫu ví dâu,
Ăn trộm bẻ bầu tôi chẳng dám la.

Vịt chê lúa lép không ăn,
Chuột chê nhà trống ra nằm bụi tre.

(st)

.:Tuyết Mùa Hè:.
25-11-2007, 02:13 AM
... nhớ ai ra ngẩn vào ngơ...
Nhớ ai ai nhớ bây giờ nhớ ai...
Hì ! Tuyết rất thích câu ca dao này ! ^^

ngocnu
27-11-2007, 11:08 PM
Bao giờ cho đến tháng hai,
Con gái làm cỏ con trai bê bờ.
Bao giờ cho đến tháng năm,
Thổi nồi cơm nếp vừa nằm vừa ăn.
Bao giờ cho đến tháng mười,
Thổi nồi cơm nếp vừa cười vừa ăn.
Bao giờ đồng rộng thảnh thơi,
Nằm trâu thổi sáo vui đời Thuần Nghiêu.

Bao giờ mang hiện (?) đến ngày,
Cày bừa cho chín, mạ này đem gieo.

Bởi anh chăm việc canh nông,
Cho nên mới có bồ trong bịch ngoài.

Cảm thương con gái đươn bao,
Đêm khuya thức dậy lao xao đâm bàng.

Cày đồng đương buổi đang trưa,
Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày.

Công danh đeo đuổi mà chi,
Sao bằng chăm chỉ giữ nghề canh nông?

Cha chài mẹ lưới con câu,
Thằng rể đóng đáy con dâu ngồi nò
.
Đàn bà thì phải nuôi heo,
Thời vận đương nghèo nuôi chẳng đặng trâu.

Em thì đi cấy lấy công,
Để anh nhổ mạ tiễn chung một lời.

Đem về cho bác mẹ xơi,
Làm con phải thế em ơi! (?)

Em thì đi cấy ruộng bông,
Anh đi cắt lúa để chung một nhà.
Đem về phụng dưỡng mẹ cha,
Muôn đời tiếng hiếu người ta còn truyền.

Lấm lem tay cắm (cắm) chuôi, (?) dây,
Hãy trồng cây ngọc, có nơày hữu thu.

Một năm là mấy tháng xuân,
Một ngày là mất giờ dần sớm mai.

Nhát trông sao Đẩu về đông,
Chị em ra sức cho xong ruộng này.

Sớm khuya có vợ có chồng,
Cày sâu bừa kỹ mới mong được mùa.

Trắng như bông lòng anh không chuộng.
Đen như cục than hầm làm ruộng khá thương.

Trâu anh con cỡi con dòng,
Lại thêm con nghé cực lòng thằng chăn

(st)

nhophuthuy99
27-11-2007, 11:13 PM
Ra đi anh có dặn dò,
Ruộng sâu cấy trước ruộng gò cấy sau.

Đói thì ăn ráy ăn khoai,
Chớ thấy lúa trổ tháng hai mà mừng.

Ngó lên đám cấy ông cai,
Cấy thưa ông ghét, cấy dày ông thương.


(st)