Ðăng Nhập

Xem đầy đủ chức năng : Em mãi là búp bê đáng thương !!!



Tháng Tư
10-09-2007, 02:29 AM
Giữa chốn Sài Thành em bơ vơ lạc lõng, cũng may nhờ đứa em bà con cho em tá túc. Ấy vậy mà nhận được tin nhắn của anh lòng em lại nhói đau thêm, anh bảo em hãy quay về, anh bảo mối quan hệ với cô ấy là bình thường, là chuyện đã qua...

Hơn một tuần lặng lẽ trôi qua, hơn một tuần em sống trong nỗi đau tuyệt vọng. Đêm nào em cũng suy tư thao thức, nhớ anh, nhớ kỷ niệm mà đã 3 năm qua em luôn hằng ấp ủ. Em yêu anh đến cháy lòng, con tim em lúc nào cũng hướng về anh, đặt trọn niềm tin và hy vọng ở nơi anh.

Thế mà, chỉ trong phút giây ngắn ngủi, em như rơi tõm xuống hố sâu vực thẳm, em chới với hụt hẫng xen lẫn bàng hoàng vì sự lừa dối của anh. Dù em không cố ý, nhưng chính sự vô tình đó đã làm con tim em tan nát, đọc từng dòng email anh gửi cho người con gái khác, lời lẽ chứa chan sâu nặng ân tình, những câu nói mà dù mấy năm qua em thèm nhưng vẫn chưa thể nghe được từ anh. Tay em run bần bật, nước mắt em nhỏ giọt trên từng con chữ trên bàn phím. Trong phút chốc, em thấy mình mất hết mọi cảm giác, em ngồi thừ ra, hít thở thật sâu rồi bình tĩnh lại, em bắt đầu vỡ oà như bờ đê bị vỡ nước, bao nhiêu giọt nước mắt để đong đầy hết bấy nhiêu tình cảm em dành cho anh đây? Em vừa hận anh vừa sỉ vả mình, em đã không xứng đáng để được anh yêu thương lo lắng như thế, cô gái kia cũng đáng thương. Và em biết, mẫu người anh chọn chắc là cô ta hơn em gấp trăm lần. Chỉ có thế anh mới đánh đổi tất cả tình yêu thương mà em cố công xây đắp để lấy những phút giây thăng hoa say đắm bên cô gái ấy.

Và em đã bỏ ra đi, lần đầu tiên trong đời em biết thế nào là mùi vị của sự phản bội, em đau đớn tột cùng và không chịu đựng nổi cú shock như thế. Em bước lên xe mà nước mắt lưng tròng, từng làn xe chuyển bánh tim em như co thắt lại. Giữa chốn Sài Thành em bơ vơ lạc lõng, cũng may nhờ đứa em bà con cho em tá túc. Ấy vậy mà nhận được tin nhắn của anh lòng em lại nhói đau thêm, anh bảo em hãy quay về, anh bảo mối quan hệ với cô ấy là bình thường, là chuyện đã qua... Nếu là bình thường thì sao anh lại dùng những lời lẽ sâu nặng nhất dành cho cô ấy, anh muốn cô ta phải là của riêng anh, anh muốn cô ta xài mỹ phẩm do chính tay anh mua, mặc quần áo do chính tay anh sắm, anh muốn cô ấy từ bỏ trách nhiệm gia đình để đến với anh...

Anh à! Nếu cô ta đồng ý thì làm gì anh còn bên em cho đến ngày hôm nay, phải không anh? Và mối quan hệ của anh kéo dài hơn một năm rồi, vậy mà em nào hay biết, em luôn tin tưởng vào những gì anh đã nói, em ngu ngốc lắm. Khi yêu nhất là phụ nữ, làm sao cô ấy buông tha anh, làm sao em có thể níu kéo anh trở về bên em như ngày xưa. Anh ở bên em, nhưng chỉ là thể xác, còn trái tim anh đã trao trọn cho cô ấy rồi. Ngày sinh nhật em anh không thèm nhớ vì anh chỉ mải nghĩ đến cô ta. Em đã hiểu tất cả sự thay đổi chóng vánh của anh, em đã hiểu tất cả rồi anh à!

Em không biết mình đã lỗi lầm chi và em có xứng đáng để anh phản bội em như thế. Tại sao trong thời gian ngắn ngủi anh lại say đắm cô ta như thế? Hàng ngàn câu hỏi luôn đặt ra trong đầu em, đêm nào em cũng thao thức đến mòn mỏi, cảm giác mình bị lừa dối nó khủng khiếp quá anh ơi.

Rồi anh cũng nhắn tin, anh làm em trở về trạng thái mềm nhũn sau bao ngày căng thẳng, anh đến đón em tại khu nhà trọ ọp ẹp, ngồi sau lưng anh mà sao cảm giác em khác ngày xưa nhiều quá. Em nhìn anh với nỗi ám ảnh và sự khiếp sợ vì những gì đã và đang xảy ra. Trong đầu em lúc nào cũng là viễn cảnh hạnh phúc của anh và cô ấy.

Thế là em cũng về nhà, kết thúc một chuyến đi "kinh khủng" quá. Em vẫn không cảm thấy được xoa dịu một phần nào cả, nỗi đau cứ chất chồng nỗi đau, càng nhìn anh em càng thấy "nhớ" cô ấy, nhớ ngày định mệnh, nhớ lúc ra đi...

Dù cho anh có ngụy biện bao nhiêu lý do, thì sự thật vẫn là sự thật, chỉ có em không dám chấp nhận mà thôi. Em biết anh và cô ta vẫn còn yêu nhau say đắm, anh vẫn ngày đêm lo lắng cho cô ta, em chỉ là một nơi để anh khỏa lấp khoảng trống lúc cô ấy không rảnh rang. Em chỉ là một con búp bê đáng thương hại mà người ta không nỡ vứt khi chán chê nó đến tận cổ. Em hiểu, và sẽ chấp nhận cho số phận an bài. Em biết cô gái ấy rất xứng đáng được anh chọn lựa dù em chưa từng gặp hay biết đến. Qua những lời lẽ trong thư em cũng đủ biết hai người yêu nhau đến dường nào.

Vậy, anh còn gọi em quay về làm gì nữa, anh còn muốn nhìn thấy em thảm hại hơn bao nhiêu nữa, em đã không còn là đứa con gái vô tư hoạt bát ngày nào rồi. Anh đã cố ý hay vô tình xô đẩy em vào ngõ cụt, anh đã giết chết cuộc đời em bằng những gì ngọt ngào anh mang đến, và em sẽ không bao giờ tha thứ lỗi lầm anh đã gây ra cho em. Xa anh, em biết cuộc đời em xem như đã hết, đã chấm dứt tất cả kể từ khi anh đem lòng yêu người con gái khác, lòng quặn đau khi nghĩ đến chia ly, nhưng chấp nhận sẻ chia em không thể nào làm được.

Thế là tình yêu của chúng mình chỉ còn là bấy nhiêu, em sẽ luôn mang bên mình những gì riêng tư thầm kín nhất, chỉ là tình đơn phương riêng lẻ, em không có quyền trách hờn anh, em không có quyền đòi hỏi bất cứ điều gì ở anh, vì với anh em chỉ là cơn gió thoảng qua, chỉ là một cuộc mua vui trong hành trình tìm kiếm tình yêu của anh thôi. Em hiểu và em xin thua cuộc, em chấp nhận thất bại trong chốn tình trường này. Mong anh và cô ấy sớm đoàn tụ sống hạnh phúc bên nhau hết quãng đời còn còn lại. Em, xem như mình đã chết rồi, chết thật rồi

thienly12
10-09-2007, 08:44 AM
bùn nhỉ,giá mà mình ở bên cô ý .....

hoanganh_ha2010
10-09-2007, 10:03 AM
Chồng chị là 1 kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững, chính chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào vai anh. Và sau 3 năm tìm hiểu, anh chị đã đi đến hôn nhân.Nhưng đến hôm nay, sau 2 năm là vợ chồng, chị bỗng cảm thấy mệt mỏi với những cảm giác mà chị phải trải qua khi chung sống với anh. Những lý do khiến chị yêu anh trước đây, bỗng biến thành những lý do tạo nên sự đổi thay trong chị. Chị là một phụ nữ nhạy cảm, và rất dễ bị thương tổn trong tình yêu, chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như là 1 bé gái nhỏ thèm khát kẹo ngọt. Nhưng anh thì lại trái nguợc với chị, anh không có sự nhạy cảm, và hoàn toàn không quan tâm đến những khoảnh khắc lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng, điều này đã làm cho chị càng chán nản hơn. Và chuyện gì đến phải đến, một hôm chị quyết định cho anh biết rằng chị muốn ly dị, rằng chị không thể chung sống với anh thêm một giờ phút nào nữa. Rất bất ngờ khi nghe chị yêu cầu như thế, anh chỉ biết hỏi “Tại sao?”. “Em cảm thấy mệt mỏi, không có lý do nào cho mọi thứ trên thế gian này!” Chị trả lời. Anh không nói gì thêm nữa, nhưng suốt đêm đó, anh không ngủ, và chìm sâu vào những ưu tư, khắc khoải với ánh sáng lập lòe của điếu thuốc luôn gắn trên môi. Sự im lặng của anh càng làm cho cái cảm giác thất vọng trong chị tăng lên, đấy là một người đàn ông không thể biểu lộ gì ngay cả đến lúc gặp tình huống khó khăn như lúc này, còn gì nữa để mà chị hy vọng ở anh?

Cuối cùng rồi anh cũng lên tiếng, anh hỏi chị: “Anh có thể làm gì để thay đổi ý định của em?”. Ai đó đã nói đúng, “rất khó khăn để thay đổi tính cách của một con người”, vá chị nghĩ rằng, chị không thể nào thay đổi cách sống của anh. Nhìn sâu vào mắt anh, chị chậm rãi trả lời: “Đây chính là câu hỏi, nếu câu trả lời của anh có thể thuyết phục em, em sẽ thay đổi ý định ly dị. Nếu em nói, em muốn bông hoa ở phía bên kia vách núi, và cả hai chúng ta đều biết rằng khi anh cố hái bông hoa đó cho em thì anh sẽ chết, anh vẫn cố làm để cho em hài lòng chứ?”. Anh đáp: “Ngày mai, anh sẽ trả lời câu hỏi cho em...”. Những hy vọng của chị hoàn toàn bị chìm xuống khi nghe câu trả lời của anh. Sáng hôm sau, chị tỉnh giấc và nhận ra anh đã ra đi rồi. Chị nhìn thấy một mảnh giấy với những dòng chữ nguệch ngoạc của anh, được dằn dưới ly sữa, trên chiếc bàn ăn, gần cửa... và chị bắt đầu đọc:

“Em yêu
Anh sẽ không thể nào hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho phép anh giải thích những lý do mà anh không thể...”. Ngay từ dòng chữ đầu đã làm tan nát trái tim của chị. Chị tiếp tục đọc:

“...Khi em sử dụng máy vi tính, anh luôn luôn sắp xếp phần mềm cho em dễ sử dụng, và khi em kêu lên trước màn hình khi có sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay để có thể giúp em phục hồi lại những chương trình. Em thường bỏ quên chìa khóa cửa, nên anh phải luôn chuẩn bị đôi chân để sẵn sàng chạy về mở cửa cho em. Em rất thích đi du lịch, nhưng lại thường hay bị lạc đường trong những thành phố xa lạ, nên anh phải chuẩn bị đôi mắt của mình để chỉ đường về cho em. Em thường đau bụng trong mỗi lần đến tháng, nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay mình để sẵn sàng chà xát bụng em để em dịu cơn đau. Khi thấy em luôn thích ở nhà, anh lo rằng em sẽ có thể bị mắc bệnh tự kỷ, vì thế anh phải luôn pha trò và chuẩn bị những câu chuyện vui để em quân đi nỗi buồn chán. Em luôn chăm chú vào màn hình vi tính, anh sợ như vậy sẽ có hại cho mắt của em, nên anh phải để dành mắt của anh, để khi chúng ta già, anh sẽ có thể giúp cắt móng tay, và nhổ những sợi tóc bạc cho em. Anh có thể nắm bàn tay em đi tản bộ trên bãi biển, để em thưởng thức cảnh mặt trời mọc và bãi cát xinh đẹp... và anh sẽ cho em biết rằng màu sắc của những bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em... Vì vậy, em yêu, trừ phi em chắc chắn rằng sẽ có ai yêu em hơn anh đã yêu em... Nên bây giờ anh không thể hái bông hoa đó cho em, và chết...”.
Nước mắt của chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhạt nhòa những dòng chữ của anh... Chị đọc tiếp: “...Bây giờ, khi mà em đã đọc xong câu trả lời của anh, nếu em cảm thấy hài lòng thì hãy mở cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mì và sữa tươi cho buổi sáng của em, những món ăn mà em ưa thích...”. Chị lao đến cửa và mở bung nó ra. Trông thấy anh với gương mặt lo lắng, chị nắm chặt tay anh, cùng với ổ bánh mì và chai sữa tươi... Bây giờ chị đã biết chắc rằng không ai yêu chị như là anh đã yêu chị, và chị quyết định quên đi chuyện bông hoa ở bên kia vách núi... Đó là cuộc sống, và tình yêu.

Khi đuợc sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu, thì cái cảm giác sôi nổi trong tình yêu thường bị khô héo đi, và người ta không còn có thể nhận thức được đâu là tình yêu chân thật và đâu là tình yêu giả dối, giữa cảm giác bình yên và buồn chán đó. Tình yêu được biểu lộ dưới mọi hình thức, ngay cả trong sự tế nhị và táo tợn nhất, nó không bao giờ là một kiểu mẫu cho riêng ai, ...những bông hoa, những khoảnh khắc lãng mạn chỉ là bề mặt của mối quan hệ này. Nhưng dù ẩn chứa dưới bất kỳ hình thức nào, điều quan trọng nhất vẫn là một tình yêu chân thật, đó là cuộc sống của chúng ta ... Tình yêu luôn chiến thắng mọi lý lẽ.

thangnhocconlauca
10-09-2007, 10:30 AM
Mình không biết câu chuyện của bạn có thật sự như vậy không , nhưng mình cảm thấy những lời bạn viết thật đúng với chuyện của mình , tình yêu là cái gì đó mà không ai có thể giải thích được. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã như vậy , cho dù muốn niếu kéo cũng vô ích , mong rằng bạn sẽ sớm vượt qua , chúc ban thành công trong cuộc sống và nhiều điều may mắn sẽ đến với bạn