PDA

Xem đầy đủ chức năng : Nghĩ rằng ta nên yêu thương nhau nhiều hơn từng chút mỗi ngày



_Phương Nghi_
26-07-2007, 10:08 AM
Nghĩ rằng ta nên yêu thương nhau nhiều hơn từng chút mỗi ngày. Hứa đi. Để đôi lúc, một ai đó với một ai đó, là những người yêu nhau, hoặc chẳng là yêu nhau vẫn luôn ghi nhớ khuôn mặt của nhau, vẫn nhớ đến nhau suốt suốt. Để người ta thương nhau nhiêu hơn và ngược lại. Giống như một phần không thể tách rời, là trí nhớ chứ không hề là nỗi nhớ.

Nghĩ rằng ta nên yêu thương nhau nhiều hơn từng chút mỗi ngày. Để lúc mưa rào, mưa ngâu, mưa ì xèo, mưa bất chợt, khiến người ta phải lo lắng cho nhau, phải nghĩ đến nhau, rằng người kia có ướt. Bất an, không yên tâm cho dù chỉ là một cơn gió nhẹ thoảng qua. Như thế người ta sẽ yêu thương nhau nhiều hơn và ngược lại.

Nghĩ rằng ta nên yêu thương nhau nhiều hơn từng chút mỗi ngày. Để mỗi lúc xa nhau, thấy ngày dài vô tận, thấy thời gian một ngày 24 tiếng sao mà quá phí phạm. Cho dù người ta cố làm cho mình bận rộn, cũng vẫn sót lại những giây phút ngẩn ngơ dư thừa. Để đôi lúc không nhìn thấy nhau, không tìm thấy vị trí quen thuộc mà mình vẫn có bên cạnh một ai đó là một điều thật sự khủng khiếp.Và như thế người ta sẽ yêu thương nhau nhiều hơn và ngược lại

Nghĩ rằng ta nên yêu thương nhau nhiều hơn từng chút mỗi ngày. Để đôi lúc tự cảm thấy mình cũng thật cô đơn và cần một ai đó bên cạnh, đôi lúc chỉ là để đi bên nhau, chỉ để lắng nghe những câu chuyện đã biết từ lâu, nhưng đó vẫn là những cảm giác thật sự tốt đẹp. Cảm giác của những người yêu nhau, hoặc chẳng là yêu nhau .Thoải mái và nhẹ nhàng, lo lắng và nhớ thương, để người ta yêu thương nhau nhiều hơn và ngược lại.
Nghĩ rằng ta nên yêu thương nhau nhiều hơn từng chút mỗi ngày. Ta sẽ đi tìm nhau . Ở khắp mọi nơi. Hỏi tất cả mọi người . Qua tất cả những con đường . Qua tất cả những nơi có thể và không thể . Qua tất cả những quá khứ , những hiện tại và tương lai. Ta sẽ tìm nhau. Không tìm được cũng phải tìm được. Để nhất định một ngày nào đó sẽ gặp được nhau, sẽ lại trông thấy nhau . Để người ta yêu thương nhau nhiều hơn và ngược lại

Nghĩ rằng ta nên yêu thương nhau nhiều hơn từng chút mỗi ngày




<BBP>

Mình Edit chút . Bạn nên ghi rõ Credit lấy :)
Credit: Gia Đoàn's Blog (http://360.yahoo.com/profile-Iz7dSNY3aafeQsjIBNI3_ReEz4zrzA--?cq=1)
~Tea_y~

PlanetVN
26-07-2007, 10:44 AM
Đôi khi - hay rất thường xuyên :think: - trong cuộc sống, con người ta cứ mãi sống cho cái tôi của riêng mình & bỏ mặc tất cả: người thân, gia đình, bạn bè... Đủ lý do được đưa ra: nào là dạo này bận lắm - có muốn cũng không gặp được; nào là khoảng cách xa quá - hỏi thăm cũng khó; mà đôi khi cũng chẳng vì lý do gì cả - chỉ vì thấy không có tâm trạng nói chuyện với ai thôi... >"<

Một ngày nào đó, bỗng thấy nhớ thằng em suốt ngày làm ta bực mình vì những chuyện không đâu giờ đã xa, lại muốn có nó ngay cạnh để nghịch phá mình...
Một ngày nào đó, bỗng thấy nhớ thằng bạn suốt ngày cãi nhau với nó giờ đã cách xa, lại thèm được gặp dù chỉ trong giây lát...
Một ngày nào đó, thức dậy và thấy mọi sự quanh ta đã đổi thay, lại tự trách mình sao trước đây hời hợt quá đỗi với mọi thứ chung quanh để giờ đây khi chúng không còn thì... :(

Trái tim con người ta không đủ rộng rãi để chứa đựng tất cả những yêu thương, nhưng nếu biết cảm nhận & bày tỏ tâm tư từ những điều tưởng như nhỏ nhặt thường ngày thì sẽ luôn đủ để mang lại niềm vui cho mọi người & cho chính bản thân ta... :)

Sẵn sàng san sẻ những yêu thương, mạnh dạn bày tỏ tình cảm bản thân... Hãy làm điều đó ngay, bây giờ hoặc không bao giờ cả... :(

_Phương Nghi_
28-07-2007, 09:58 PM
Có những thứ được để dành đơn giản chỉ là một chiều trong chờ đợi. Cuộc sống hối hả với cơm áo gạo tiền, với những câu chữ cố gắng và phấn đấu đôi khi làm người ta quên đi cái định nghiã nhớ và chờ. May mắn thay, ngày hôm qua để dành lại cho người ta điều thiêng liêng đó là tình cảm, là quyến luyến. Để một người đương thời, sống giữa hàng triệu tỉ bước chân trên phố, vẫn bình chân, và đứng ngóng, chỉ một lần dám thứ vặn ngược lại dây cót đồng hồ...

Để một người dành cho một người một ngăn nhỏ trong tim,trong góc bàn học, trên một mảnh chiều xanh vương chút phượng đỏ của mùa hè chưa đến, hay thậm chí, là ở một khỏang không bé tẹo trong cả mớ chật hẹp, của cuộc sống, của đời. Để thấy, người này người kia trên phố, khi vừa kết thúc công việc hàng ngày, khi vừa gấp chiếc laptop xuống, khi vừa buông bút và cừơi mãn nguyện vì một bài hát ra đời, khi các đèn của công sở, trường học hòa dần với đèn đường và màn đêm, ngừơi ta, lại dùng một chút khoảng không nho nhỏ ấy, để nhớ nhau. Vì tình yêu, hay nhỏ hơn, là ký ức đẹp, đã được để dành. Và những tin nhắn bất chợt, những cây kem bất chợt được gửi đến nhà nhau, những cái giật mình vì nhận ra sự thiếu vắng nhau, đều xuất phát từ nơi đó, khỏang nhỏ trong tim nhau. Và nó sẽ không ngừng lớn lên, nếu được cho phép...

Để người ta biết lạ, vì thiếu nhau đôi lúc chẳng vì yêu nhau

Để một người và nhiều người vui vẻ tặng nhau cả ngày hôm qua. Và sẽ còn tiếp tục để dành cho nhau cả ngày mai. Người ta có thể thấy nhau tình cờ trong những ngày trước, nhưng không ai dám chắc một lần nữa lại có thể tình cờ. Và người ta cần để dành, thậm chí là chính mình, đơn giản chỉ là cho sự đợi chờ. Sự đợi chờ ấy theo thời gian sẽ không khắc khoải. Cơ bản là ở nụ cười với cuộc sống, ngay trước mắt. Nỗi nhớ theo thời gian cũng không là mòn mỏi. Cơ bản là một của để dành.

Tất cả theo thời gian, sẽ nhẹ nhàng lắm.

Điều quan trọng là để dành những ước mơ, để dành những hy vọng, chắt bóp từ những thứ nhỏ bé để tạo nên những điều không thể là nước mắt , không thể là sự nuối tiếc. Đơn giản , chỉ là để dành và tạo dựng, chí ít cũng là nụ cười



<st>