PDA

Xem đầy đủ chức năng : Tâm s­u người đàn ông



Kẻ_huydiet_tráiTim3
22-06-2007, 09:08 PM
Tôi không bao giờ quên được mái tóc dài , rung rinh trên tấm lưng thon thả mỗi khi em bước đi.
Em học sau tôi hai khóa , là "tầm ngắm " của nhiều chàng trai trong trường. Sao em đã chọn tôi , Thằng con trai nhà nghèo , lại không có duyên ăn nói?
Bố mẹ em đã chọn một chàng rể tương xứng với quyền thế của gia đình... Một ngày mẹ em đến tìm tôi . Bà nói như tát nước vào mặt " kẻ đã làm hỏng cuộc đời con gái bà " và không tiếc những lời đe dọa. Tôi choáng váng.
Tôi lẳng lặng dọn đi nơi khác vì lòng tự trọng. Tôi tránh không gặp em , mặc cho lòng khổ sở vì nhớ nhung.
Sau gần một tháng , em đã ra tìm tôi. Trái tim của cả hai rung lên , không thể chịu đựng sự cách xa. Đêm hôm ấy mưa thật lớn. Em ở lại với tôi...
Cuộc đời thật trớ trêu . Tôi lạc em sau cuộc di tản năm ấy. Tôi không hề biết em đã mang theo giọt máu của mình .
Thời gian trôi , tưởng rằng tất cả đã ngủ yên. Tôi có gia đình đầm ấm và một con gái.
Chiều nay không ngờ nhận được tin em. Tôi bàng hoàng khi biết mình có một cậu con trai đã trưởng thành , giờ đang sống ở Mỹ.
Đổ người xuống ghế , tôi không biết phải làm gì. Tôi bắt đầu từ đâu để lấy lại thăng bằng cho mình...?



Qua vuông cửa sổ , rồi qua những cành ngọc lan, ngoài sân nhà thờ cuối chiều còn hanh nắng , người thiếu nữ đang thong thả theo dốc lên đồi.Nàng thường đi nhà thờ vào giờ này. Năm ấy nàng gần 17 tuổi. Có lần tôi trêu nàng :" Hơn nửa tuổi cũng đã làm anh rồi ". Hình như nàng hơi mắc cỡ , thẹn thùng bấm vào vạt áo lúng túng , nhưng nàng có vẻ thích tôi nói như thế. Chứ không , tại sao nàng không giận. Gió dìu dịu đưa hương thơm của cành ngọc lan đang mùa sai hoa. Ngọt ngào. Thoang thoảng gió đưa ngược chiều từ phía nàng đang đi , qua những cành lan , rồi qua vuông cửa sổ , hương ngọc lan vào phòng tôi. Tôi ngồi ở bàn viết trong phòng nhìn ra chiều hanh nắng dịu. Êm đềm , như gió mang hương thơm từ tóc của người thiếu nữ kia chứ không phải của cành ngọc lan nữa. nàng lên dốc nhà thờ trong tà áo thiên thanh , màu xanh nhẹ da trời.
Quen nàng vào mùa hè năm trước. Nàng quen tôi hay tôi quen nàng ?Cho đến bây giờ tôi cũng chẳng rõ. Nhưng cần gì , chỉ biết có một cung đàn đang dìu dặt thì cứ lắng nghe đi là đủ rồi.
Cuối hè năm trước , chia tay một mùa hoa phương , người thiếu nữ ấy gởi cho tôi một cánh thư. Nàng không dám trao cho tôi , mà đưa cho đứa em trai út của nàng. Nàng tặng tôi chiếc khăn màu trắng. Ở góc khăn thêu một chữ T viết hoa rất nắn nót. Chữ T cùng màu trắng , màu chỉ trắng đậm như màu da của cánh hoa ngọc lan. Nàng rút chit chung quanh khăn làm thành một đường ren trang trí rất thanh tao thiếu nữ. Không có thư viết gì cả. Tôi tiếc quá , giá nàng viết cho viết cho tôi một cánh thư có phải tôi bớt nhớ nhung không. Con gái bao giờ cũng khôn ngoan hơn con trai trong câu chuyện tình yêu học trò. Không nói mới càng làm cho người ta nhớ nhung. Tại sao lại thêu chữ T . Đấy là tên tôi hay tên nàng ? Tên nàng cũng bắt đầu bằng chữ T. Có mỗi chữ T là làm cho cành ngọc lan rơi đi bao cành lá. Dưới gốc ngọc lan ấy , tôi cứ theo mây trôi ngang trời mà cắt nghĩa chữ T kia...

keobonbon
22-06-2007, 09:24 PM
Đoạn 1 có vẻ tự viết nhưng hình như đoạn ai copoy ở đau ấy