PDA

Xem đầy đủ chức năng : ĐỒng VỌng NgƯỢc ChiỀu



lilly
06-06-2007, 11:01 AM
Theo cái gậy tre dò đường ,bà lão rờ rẫm từng bước về fía cửa ga .
Bà di như người tập làm xiếc trên dây .Chicế nón lá rách lướp tướp từ bàn tay gầy guộc ,lẩy bẩy của bà huơ đi huơ lại ko lúc nào yên .
Dừng lại bên đống rác lớn bà lão bắt đầu van vỉ :
- Cháu lạy các ông các bà ..cháu mù lòa già cả ..cháu xin các ông các bà nhón tay làm fúc ...
Không một hồi ân ,ngoài tiếng vo ve của mấy con nhặng xanh đang tranh ăn trên một chiếc lá bánh .Một con chuột ngày trơ tráo bò lên bàn chân bà lão .Bà sững người .Khuôn mặt lóe lên một tia sáng mỏng .Bà đưa tay lần tìm từng tí trong lòng chiếc nón .Nhưng ngay sau đó ,cặp mắt nặng trĩu , ầng ẫng nước của tối sầm lại .
Bà lão tiếp tục van nỉ .Vẫn điệp khúc cũ nhưng cnàg về sau càng thống thiết ,não nề .Những câu nói rời rạc như tự chaỷ ra từ khuôn miệng dúm dó ,xệch xạc của bà .]
Cái nón vẫn trống tuếch .Một tia nắng lọt wa cái chóp thủng xiên thẳng xuống đất như đóng đinh bà lão xuống nền đường .

Nằm dưới gốc cây sấu già bé Chi thiu thiu ngủ .Nó gối đầu trên cái túi dúm dó , khâu bằng bốn năm loại vải cũ sờn .Một cái bát sắt hoen gỉ thủng đáy nằm lăn lóc bên cạnh .Bộ ngực gầy trơ xương của con bé thắc thỏm dưới làn áo cáu bẩn , nhàu nát .
Từ sáng tới giờ chưa có chút gì trong bụng nên bé Chi đói rũ người .Nó hi vọng giấc ngủ xua tan cái đói, nhưng ko thể đc .Mọi ngày vào giờ naỳ ,mèng ra nó cũng xin đc đủ tiền mua cái bánh mì .Hôm nay xúi wẩy thế nào ,chỉ đc tờ hai trăm đồng mất góc .
Bỗng pé Chi giật thót người .Có một bàn chân nào đó giẫm lên người nó .Đang lúc đói mệt ,pé Chi gầm lên :
- Mù à ? Người ta nằm thế mà giẫm lên !_ -Bà mù ...Mù thật cháu ạ ! Thôi bà đã trót ...Cho bà xin !
Lặng đi 1 lát , pé Chi đưa hai tay sờ mắt mình .Từ hai hốc mắt của nó ,những giọt nước mắt mặn chát rỉ ra .Nó ngập ngừng :
- Cháu ...Cháu xin lỗi bà ! Cháu ko biết là bà như thế ...
Bà lão ngúc ngắc đầu như thể chấp nhận ,rồi tiếp tục đi về fía đông người .Vừa đi bà lại vừa lẩm nhẩm :
- Cháu lạy các ông các bà ..Cháu xin các ông bà nhón tay làm phúc ..thương kẻ mù lòa ,khốn khổ này !
Ngẫm nghĩ điều gì đó lung lắm , pé Chi lấy trong túi ra tờ giấy bạc hai trăm đồng mất góc .quả quyết :
- Bà ơi !..Cháu bảo này !
Bà lão dừng ngay lại . Bà nhận ra người gọi mình chính là con bé bà vừa nói chuyện .Linh cảm mách bảo bà sẽ gặp chuyện may .
- Bà ơi ! Cháu ..cháu biếu bà !
Khuôn mặt lộ vẻ vui mừng ,bà lão chậm chạp way trở lại ,rồi chìa nón về fía gốc cây chờ đợi .
Đúng khoảnh khắc ấy ,một cơn gió nhẹ ào wa .Từ trên cây sấu già ,những phiến lá khô rơi xuống ,khẽ khàng ,đúng vào cái nón của bà lão .
Ngỡ con pé thả tiền vào nón ,bà lão đưa tay quờ đi quờ lại .Một cái nhíu mày xéo ngang vừng trán nhăn nheo .Bà lão buồn bã đi tiếp về phiá cửa ga .Vừa đi bà vừa thầm rủa :
- Bố con nhà mất dạy ...Lừa cả người già ...Rồi giời se bắt tội đấy con ạ !
Ngồi ở gốc cây ,pé Chi vẫn chìa đồng bạc về fía trước .vẻ thành tâm .Chờ mãi ko thấy bà lão nhận tiền ,nó đứng phắt dậy , thảng thốt gọi :
- Bà ơi ! Cháu xin biếu bà ! Thực đấy mà !
Không ai trả lời con bé .Nó đưa tay quờ quạng quanh mình .Bàn tay nó chạm phải thân cây sấu già ,thô nhám .
Nhét tờ bạc vào túi áo ,một tay cầm túi ,một tay chống gậy ,con pé mù thập thững tìm đường.
Lúc ấy là hơn mười hai giờ trưa .Nắng mùa hạ chói chang ,in hình pé Chi xuống nền đường , tròn như đồng tiền vàng.

PlanetVN
07-06-2007, 09:17 AM
Thanks bạn... Một câu chuyện hay, cảm ơn bạn đã chia sẻ & có lẽ là đã bỏ thời gian ra để type từng chữ... :)

Đọc nó và thấy mình vẫn còn hạnh phúc hơn nhiều người... Họ không có được cái hạnh phúc đơn sơ mà đáng ra tạo hoá đã phải ban cho họ... Có thể đó là một sai sót của tạo hoá nhưng đôi khi lại không phải vậy... Chúng ta phải cảm ơn những con người như vậy vì qua cách cư xử của họ, ta tự nhận thấy bản thân đôi khi quá độc ác & yếu hèn trước cuộc sống & chính bản thân ta... :duh:

Chúng ta có đầy đủ mắt mũi, tay chân... vậy mà vẫn ngồi đây than trách số phận... Trong khi, biết bao người không có được cái hạnh phúc tưởng như bình dị mà ai cũng có ấy... :( Họ sống & thật lòng quan tâm, chia sẻ với nhau... Tại sao chúng ta lại không thể??? Lỡ mai kia mất đi... có còn gì nữa hay không??? :(

Sống & quan tâm tới mọi người thật lòng... lỡ đâu ngày mai, chúng ta không còn có thể nói ra được nữa, hoặc không thể nhìn thấy ai nữa... Mình vì mọi người - mọi người vì mình... Hãy làm điều đó ngay, bây giờ hoặc không bao giờ cả... :plz:

lilly
09-06-2007, 01:18 AM
một chút xót xa ,cay đắng là cảm nhận khi mình đọc câu truyện này... pé Chi đã cho bà lão tờ hai trăm đồng duy nhất...để rồi nhận lấy những lời rủa...chỉ vì pé thương người ,chỉ vì pé đã trong hoàn cảnh bà và vì pé cũng là một người mù như bà...Cuộc sống lắm những nghịch cảnh trớ trêu ,bạn hãy đặt mình vào cảnh của pé Chi..bạn sẽ thấy những điều trc' mình đang gặp chẳng nan giải và tồi tệ như bân nghĩ.Cuối tuần vui vẻ nhé ,các bạn

tieutieu
09-06-2007, 01:35 AM
ước gì hok còn những cảnh như vậy nữa ,tất cả đều sống 1 cuộc sống tốt thì hay biết mấy

hoasaudongvn
09-06-2007, 01:37 AM
Đó là 1 bài học cho chúng ta