player
26-05-2007, 11:21 PM
Player đã đọc rất nhiều câu chuyện đáng thương của nhiều người cũng như biết một số kĩ thuật thủ đoạn trong cuộc sống.Do vậy lập cái topic này để post lên những câu chuyện thương tâm của nhiều tác giả ,và sự truyền đạt của họ đến cho những người trẻ tuổi như chúng ta đừng nong nỗi theo bước đi của họ ,cũng để có thêm kinh nghiệm và suy nghĩ trên con đường đời ,trong cái xã hội đang bùng phát mạng và cạm bẫy.Nhưng Player hi vọng rằng khi các bạn đọc xong mỗi câu chuyện xin đừng comment những câu oán trách tác giả của bài viết đại loại như "Con này ngu quá "."Dại dột thì ráng chịu " vân..vân.Hãy đọc và cảm nhận ,suy nghĩ và rút cho mình một bài học đường đời.
*** "cam" – đừng đùa với lửa!*
(Blog Việt) - Trước khi bắt đầu đọc. Tôi mong bạn không đánh giá tôi hiện tại. Còn quá khứ đã là quá khứ...
Tôi đã viết những dòng này như một sự giải tỏa.
Tôi cũng đã lo sợ và băn khoăn rất nhiều, có nên mang ra cho mọi người đọc hay không? Có lẽ sẽ giúp ích đuợc cho bạn gái nào đó khi cảm thấy bắt đầu lạc lối.
Nhưng cũng đầy lo sợ...
Sống là phải vươn lên!
Tôi sợ xã hội sẽ không chấp nhận những gì mình đã làm.
Tôi sợ mọi người biết về con người thật của mình...
Và tôi cũng sợ người nào đó nhận ra mình...
Nhưng có lẽ cũng không ít những cô bé đã từng , đang hay sẽ gặp những trường hợp như tôi
Chỉ mong sao những kinh nghiệm sống các bạn biết được nhiều khi không cần phải tự mình trải qua.
Chuyện đã qua, tôi vẫn phải sống, phải mỉm cười để sống. Nhưng nó đã để lại trong tâm hồn một lỗ hổng quá lớn. Mà dù bạn có vượt qua được hay không thì nó vẫn mãi mãi nằm trong tâm trí bạn...
... Và câu chuyện của tôi
Sau khoảng 3 tháng tôi nhận đuợc cú điện thoại của hắn.
Có lẽ tôi sẽ không thể nào quên đuợc cái giọng đó. Tôi bắt đầu run.
Hắn nói rất nhiều rất nhiều và tôi chỉ " dạ vâng".
Hắn muốn gặp tôi lần nữa. Tôi chối quanh là bận thế này bận thế kia. Chỉ vì tôi không muốn gặp hắn. Tôi cũng không muốn nhớ lại những gì đã xảy ra. Đến giờ tôi cũng không còn nhớ mình đã suy nghĩ gì để xảy ra những điều đó.
Có lẽ chỉ cần đọc cái title là bạn có thể hiểu vấn đề tôi đang nói đến.
Tôi có một phòng riêng, một chiếc máy tính và đơn giản là nó có nối mạng.
Tôi thích việc chát chít. Có lẽ đôi khi chát chít làm tôi cảm thấy vui. Dù biết rõ nó cũng là những cái phù phiếm. Và có lẽ đó không phải lần đầu tôi chát đêm , cũng không phải lần đầu tôi biết đến vấn đề *** và show webcam. Truớc đây 3 năm tôi đã biết đến những vấn đề này xảy ra trên internet. Nhưng hồi đó có lẽ không tràn lan đại hải như bây giờ. Và lúc đó sự tò mò của tôi cũng bắt đầu có. Nhưng nó chỉ dừng lại ở giới hạn biết là nguời ta chat *** thế nào và show là thế nào thôi.
Cho đến khi... Đó là sau một khoảng thời gian dài, có rất nhiều chuyện xẩy ra với tôi, suốt thời gian đó tôi không online đêm, cũng không vào phòng chat. Rồi cũng không hiểu thế nào, tôi lại tiếp tục tiêu tốn những giờ không ngủ vào việc chat đêm. Và rồi, tôi biết đến cái từ “cứu nét”. Tính tò mò trỗi dậy. Tôi thường giả gái “kẹt nét” để chat với những người “hám của lạ”... Lúc đầu chỉ là để thỏa mãn trí tò mò, dần dần lại cảm thấy vui vui với cái trò này, vì nó mới mẻ là lạ. Rồi tôi sắm thêm cái webcam để có thể đáp ứng nhu cầu “vui vui” của mình... Và không rõ cái tư tưởng “biết cho vui” của tôi nó bị méo mó dần lúc nào không hay, đúng là “chơi dao lắm có ngày đứt tay”.
Lần đó, tôi đã show webcam.
Nếu tôi kể lý do ra, thì mọi cái chỉ là sự biên minh cho một hành động đã xẩy ra.
Mà đến giờ tôi cũng không thể khẳng định nổi vì sao mình lại làm như vậy.
Vì tiền ư? Không!
Người ấy không hứa cho tôi tiền.
Vì tình ư? Không!
Có lẽ những lời lẽ quá hợp lý ( theo cảm nhận của tôi lúc đó)...
Có lẽ quá thật tình ( theo cảm nhận của tôi lúc đó)...
Và mọi chuyện đã xảy ra...
Rồi tôi tiếp tục sa đà. "Có lần đầu thế nào chẳng có lần sau". Trong truờng hợp của tôi câu này đã đúng.
Tôi đã lại show với một người tôi không quen biết.
Ừ thì lần này tôi công nhận hắn là người khá đẹp mã. Ừ thì tôi mù quáng theo một cách gì đó khó diễn tả nổi.
Và những gì tiếp theo là gặp gỡ và quan hệ.
Sự việc cứ thế diễn ra. Tôi chẳng biết mình có thời gian để nghĩ không .
Sau lần đó tôi lẩn tránh, lẩn tránh chính mình. Lẩn tránh những việc mình đã làm. Tôi sợ ...
Tôi không online, vội vàng dập máy bằng đủ mọi lý do kịp nghĩ ra khi hắn gọi và cũng chỉ biết làm thế mà thôi...
Rồi hôm ấy hắn lại gọi cho tôi. Nói những lời đại loại như có những bức ảnh lúc tôi show. Hắn không bày tỏ ý định uy hiếp tôi bởi những bức ảnh đó. Nhưng hắn muốn gặp tôi...
Có lẽ với một người chat *** hay show chuyên nghiệp hơn, nguời ta sẽ che đậy đi khuôn mặt của mình. Nhưng tôi mới bập bẹ vào thế giới của *** cam. Và đã gánh hậu quả của những gì mình đã gây nên.
Cuộc gặp gỡ diễn ra. Rồi hắn cho tôi xem những tấm ảnh hắn thu đuợc. Đủ để tôi rùng mình và kinh tởm chính bản thân mình. Và có lẽ ai cũng nghĩ ra. Hắn muốn gì ở tôi. Với những lời lẽ hứa lên hứa xuống.
Tại một khách sạn. Tôi ngồi như thất thần. Không biết mình phải làm gì. Và khi hắn vào nhà tắm. Tôi chạy vội ra cửa.... Về đến nhà tôi gần như không còn suy nghĩ được gì. Nằm vật xuống giường, rất lâu như vậy. Đầu óc trống rỗng, mắt mở to nhìn vào khoảng không, vô hồn...
Tôi phải tiếp tục cuộc sống của mình...
Không thể tiếp tục sa lầy!
Nếu tôi để chuyện đó xảy ra một lần nữa...
Thì chắc gì đó là dấu chấm hết? Và cũng chắc gì đó là lần cuối cùng?
Có khi tôi sẽ lại sa vào một vũng lầy nào đó, một con đường nào đó mà đến lúc ấy ngay cả tôi cũng chẳng nhận ra bản thân mình.
Đành chấp nhận một bài học quá đắt để tiếp tục sống thôi.
Dù chắc chắn hậu quả của những phút giây dại dột ấy sẽ còn tiếp diễn.
Hình ảnh của tôi có khi sẽ đầy rẫy trên các trang web đen...
Có khi những người quen biết được... Và có khi là cả gia đình tôi... Sự khinh bỉ, nỗi khổ nhục, thất vọng của những người xung quanh sẽ dành cho tôi – đau đớn lắm! Nhưng đó cũng là cái giá mà tôi phải trả cho những sai lầm của mình.
Còn hơn để tiếp tục sai lầm.
Còn hơn... dằn vặt nối tiếp dằn vặt...
Chỉ mong sao sẽ không có một cô bé nào rơi vào vũng lầy tôi đã từng sa chân...
Truyện Online - Theo blog ZeZo - * Tên bài do Blog Việt đặt
Vài nét về Blogger: ZeZo: “Tôi viết blog này như một sự giải tỏa. Viết những gì mình đã trải qua. Chỉ mong những kinh nghiệm các bạn biết được nhiều khi không cần phải tự mình trải qua...”
http://vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2007/05/698509/
*** "cam" – đừng đùa với lửa!*
(Blog Việt) - Trước khi bắt đầu đọc. Tôi mong bạn không đánh giá tôi hiện tại. Còn quá khứ đã là quá khứ...
Tôi đã viết những dòng này như một sự giải tỏa.
Tôi cũng đã lo sợ và băn khoăn rất nhiều, có nên mang ra cho mọi người đọc hay không? Có lẽ sẽ giúp ích đuợc cho bạn gái nào đó khi cảm thấy bắt đầu lạc lối.
Nhưng cũng đầy lo sợ...
Sống là phải vươn lên!
Tôi sợ xã hội sẽ không chấp nhận những gì mình đã làm.
Tôi sợ mọi người biết về con người thật của mình...
Và tôi cũng sợ người nào đó nhận ra mình...
Nhưng có lẽ cũng không ít những cô bé đã từng , đang hay sẽ gặp những trường hợp như tôi
Chỉ mong sao những kinh nghiệm sống các bạn biết được nhiều khi không cần phải tự mình trải qua.
Chuyện đã qua, tôi vẫn phải sống, phải mỉm cười để sống. Nhưng nó đã để lại trong tâm hồn một lỗ hổng quá lớn. Mà dù bạn có vượt qua được hay không thì nó vẫn mãi mãi nằm trong tâm trí bạn...
... Và câu chuyện của tôi
Sau khoảng 3 tháng tôi nhận đuợc cú điện thoại của hắn.
Có lẽ tôi sẽ không thể nào quên đuợc cái giọng đó. Tôi bắt đầu run.
Hắn nói rất nhiều rất nhiều và tôi chỉ " dạ vâng".
Hắn muốn gặp tôi lần nữa. Tôi chối quanh là bận thế này bận thế kia. Chỉ vì tôi không muốn gặp hắn. Tôi cũng không muốn nhớ lại những gì đã xảy ra. Đến giờ tôi cũng không còn nhớ mình đã suy nghĩ gì để xảy ra những điều đó.
Có lẽ chỉ cần đọc cái title là bạn có thể hiểu vấn đề tôi đang nói đến.
Tôi có một phòng riêng, một chiếc máy tính và đơn giản là nó có nối mạng.
Tôi thích việc chát chít. Có lẽ đôi khi chát chít làm tôi cảm thấy vui. Dù biết rõ nó cũng là những cái phù phiếm. Và có lẽ đó không phải lần đầu tôi chát đêm , cũng không phải lần đầu tôi biết đến vấn đề *** và show webcam. Truớc đây 3 năm tôi đã biết đến những vấn đề này xảy ra trên internet. Nhưng hồi đó có lẽ không tràn lan đại hải như bây giờ. Và lúc đó sự tò mò của tôi cũng bắt đầu có. Nhưng nó chỉ dừng lại ở giới hạn biết là nguời ta chat *** thế nào và show là thế nào thôi.
Cho đến khi... Đó là sau một khoảng thời gian dài, có rất nhiều chuyện xẩy ra với tôi, suốt thời gian đó tôi không online đêm, cũng không vào phòng chat. Rồi cũng không hiểu thế nào, tôi lại tiếp tục tiêu tốn những giờ không ngủ vào việc chat đêm. Và rồi, tôi biết đến cái từ “cứu nét”. Tính tò mò trỗi dậy. Tôi thường giả gái “kẹt nét” để chat với những người “hám của lạ”... Lúc đầu chỉ là để thỏa mãn trí tò mò, dần dần lại cảm thấy vui vui với cái trò này, vì nó mới mẻ là lạ. Rồi tôi sắm thêm cái webcam để có thể đáp ứng nhu cầu “vui vui” của mình... Và không rõ cái tư tưởng “biết cho vui” của tôi nó bị méo mó dần lúc nào không hay, đúng là “chơi dao lắm có ngày đứt tay”.
Lần đó, tôi đã show webcam.
Nếu tôi kể lý do ra, thì mọi cái chỉ là sự biên minh cho một hành động đã xẩy ra.
Mà đến giờ tôi cũng không thể khẳng định nổi vì sao mình lại làm như vậy.
Vì tiền ư? Không!
Người ấy không hứa cho tôi tiền.
Vì tình ư? Không!
Có lẽ những lời lẽ quá hợp lý ( theo cảm nhận của tôi lúc đó)...
Có lẽ quá thật tình ( theo cảm nhận của tôi lúc đó)...
Và mọi chuyện đã xảy ra...
Rồi tôi tiếp tục sa đà. "Có lần đầu thế nào chẳng có lần sau". Trong truờng hợp của tôi câu này đã đúng.
Tôi đã lại show với một người tôi không quen biết.
Ừ thì lần này tôi công nhận hắn là người khá đẹp mã. Ừ thì tôi mù quáng theo một cách gì đó khó diễn tả nổi.
Và những gì tiếp theo là gặp gỡ và quan hệ.
Sự việc cứ thế diễn ra. Tôi chẳng biết mình có thời gian để nghĩ không .
Sau lần đó tôi lẩn tránh, lẩn tránh chính mình. Lẩn tránh những việc mình đã làm. Tôi sợ ...
Tôi không online, vội vàng dập máy bằng đủ mọi lý do kịp nghĩ ra khi hắn gọi và cũng chỉ biết làm thế mà thôi...
Rồi hôm ấy hắn lại gọi cho tôi. Nói những lời đại loại như có những bức ảnh lúc tôi show. Hắn không bày tỏ ý định uy hiếp tôi bởi những bức ảnh đó. Nhưng hắn muốn gặp tôi...
Có lẽ với một người chat *** hay show chuyên nghiệp hơn, nguời ta sẽ che đậy đi khuôn mặt của mình. Nhưng tôi mới bập bẹ vào thế giới của *** cam. Và đã gánh hậu quả của những gì mình đã gây nên.
Cuộc gặp gỡ diễn ra. Rồi hắn cho tôi xem những tấm ảnh hắn thu đuợc. Đủ để tôi rùng mình và kinh tởm chính bản thân mình. Và có lẽ ai cũng nghĩ ra. Hắn muốn gì ở tôi. Với những lời lẽ hứa lên hứa xuống.
Tại một khách sạn. Tôi ngồi như thất thần. Không biết mình phải làm gì. Và khi hắn vào nhà tắm. Tôi chạy vội ra cửa.... Về đến nhà tôi gần như không còn suy nghĩ được gì. Nằm vật xuống giường, rất lâu như vậy. Đầu óc trống rỗng, mắt mở to nhìn vào khoảng không, vô hồn...
Tôi phải tiếp tục cuộc sống của mình...
Không thể tiếp tục sa lầy!
Nếu tôi để chuyện đó xảy ra một lần nữa...
Thì chắc gì đó là dấu chấm hết? Và cũng chắc gì đó là lần cuối cùng?
Có khi tôi sẽ lại sa vào một vũng lầy nào đó, một con đường nào đó mà đến lúc ấy ngay cả tôi cũng chẳng nhận ra bản thân mình.
Đành chấp nhận một bài học quá đắt để tiếp tục sống thôi.
Dù chắc chắn hậu quả của những phút giây dại dột ấy sẽ còn tiếp diễn.
Hình ảnh của tôi có khi sẽ đầy rẫy trên các trang web đen...
Có khi những người quen biết được... Và có khi là cả gia đình tôi... Sự khinh bỉ, nỗi khổ nhục, thất vọng của những người xung quanh sẽ dành cho tôi – đau đớn lắm! Nhưng đó cũng là cái giá mà tôi phải trả cho những sai lầm của mình.
Còn hơn để tiếp tục sai lầm.
Còn hơn... dằn vặt nối tiếp dằn vặt...
Chỉ mong sao sẽ không có một cô bé nào rơi vào vũng lầy tôi đã từng sa chân...
Truyện Online - Theo blog ZeZo - * Tên bài do Blog Việt đặt
Vài nét về Blogger: ZeZo: “Tôi viết blog này như một sự giải tỏa. Viết những gì mình đã trải qua. Chỉ mong những kinh nghiệm các bạn biết được nhiều khi không cần phải tự mình trải qua...”
http://vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2007/05/698509/