Ðăng Nhập

Xem đầy đủ chức năng : Sự Yêu Thương Không Mệt Mỏi ^^



Teen9xLaoCai
25-05-2007, 05:26 AM
Đây là một câu chuyện có thật ở Nhật Bản. Một người Nhật muốn sửa lại ngôi nhà của mình nên phá bức tường đi. Mà ngôi nhà ở Nhật thường có một khoảng rỗng giữa những bức tường gỗ. Khi phá những bức tường xuống, người Nhật đó nhìn thấy một thằn lằn bị mắc kẹt vì có chiếc đinh từ phía ngoài đã đóng vào một chân của nó.
Người Nhật nhìn thấy thế, rất thương cảm nhưng cũng hết sức tò mò, vì khi kiểm tra chiếc đinh, anh ta thấy nó đã được đóng từ khi ngôi nhà mới xây- tức là 10 năm nay rồi. Chuyện gì đã sảy ra vậy?
Con thằn lằn sống như thế suốt 10 năm trời! ở một khoảng trống trong tường suốt 10 năm không hề xê dịch - một điều tưởng chừng như quá dị thường, thậm chí là không thể. Và anh ta tự hỏi làm sao con thằn lằn sống trong suốt 10 năm mà không hề di chuyển đi 1 bước nào - vì chân nó bị đóng đinh. Người Nhật này tạm dừng công việc của mình lại ngồi một góc và quan sátxem nó làm gì và có gì ăn. Một lúc sau không biết từ đâu xuất hiện một con thằn lằn khác bò về phái con thằn lằn bị mắc kẹt.
Ah`h! 1 con thằn lằn khác đã nuôi con thằn lằn mắc kẹt trong suốt 10 năm qua. Một sự yêu thương như thế - Ở một loài vật nhỏ bé như thế. Sự yêu thương có thể làm được gì? Đó là tạo ra điều kì diệu. Không biết con thằn lằn mang thức ăn tới có quan hệ gì với con thằn lằn bị mắc kẹt- liệu chúng là " người yêu" hay cùng một gia đình, nhưng nó đã mang thức ăn tới trong suốt 10 năm trời, không mệt mỏi , không từ bỏ hi vọng.
Bạn hãy tưởng tượng một điều mà một loài vật nhỏ bé có thể làm, trong khi những sinh vât được ban cho bộ não thông minh, thì nhiều khi lại ko thể .Nếu bạn nghĩ xa hơn. trong một xã hội với đày đủ những tiến bộ về cộng nghệ thông tin, sự tiếp ccanj của chúng ta đối với thông tin ngày càng nhanh hơn, liên lặc ngày càng dễ dàng hơn, nhưng khoảng cách con giữa con người với nhau ... liệu có gần hwn chút nào không?
--- ĐỪNG BAO GIỜ BỎ CUỘC VỚI NHỮNG NGƯỜI MÀ BẠN YÊU THƯƠNG---

cogaibuidoi2000
25-05-2007, 05:39 AM
Bạn nói đúng, có lẽ khoảng cách chẳng bao giờ được rút ngắn giữa mọi người...

Lần sau nhớ viết tiếng Việt có dấu nha bạn... Welcome to HHT... :)
~"PlanetVN"~

gio_tru_dong_00
25-05-2007, 06:36 AM
trùi ui,làm tui thấy hâm mộ hai con thàn làn dó was

PlanetVN
02-06-2007, 11:59 PM
Đã đọc câu chuyện này rất lâu trong cuốn sách của báo Hoa Học Trò rồi - nhưng đọc lại vẫn thấy tâm huyết... ^_^ Câu chuyện chắc chắn không có thật bởi có quá nhiều tình tiết phi lý mà khoa học không thể lý giải được, nhưng dù sao - ta hãy cứ coi nó như một câu chuyện cổ tích giữa thế giới hiện đại này vậy... :) Đọc nó, để thấy cuộc sống này vẫn còn có nhiều điều đáng để đặt niềm tin... dù chỉ là hư ảo... -_-"

Gửi mọi người một câu chuyện xúc động, có thật về tình yêu con người để cùng suy ngẫm & lấy lại niềm tin nơi cuộc sống... :) Câu chuyện của báo An Ninh Thế Giới Cuối Tháng, chuyên mục Những Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật...

"Chúng tôi đều nghĩ rằng, chính vì chị đã mang căn bệnh chết người đến cho anh tôi nên chị phải làm tất cả trong im lặng, không một lời kêu ca như để chuộc tội. Nhưng rồi đến một ngày, anh tôi đã kể cho tôi nghe câu chuyện về anh.


Kính gửi Tòa soạn Báo ANTG Cuối tháng!

Hôm nay, tôi xin được viết lá thư này gửi đến Tòa soạn. Lời đầu thư, tôi kính chúc Báo ANTG Cuối tháng an khang thịnh vượng và mỗi ngày một hay hơn. Trong lá thư này, tôi xin được kể câu chuyện về một người phụ nữ mà cho đến bây giờ tôi không biết đấy là chị dâu tôi hay là thánh thần. Tôi nói vậy vì tất cả những gì tôi đã chứng kiến về người phụ nữ này ở ngay trong gia đình tôi gần mười năm.

Chỉ trước khi anh tôi mất chừng một tháng, anh mới kể cho tôi nghe câu chuyện này. Câu chuyện xảy ra đã lâu những tôi vẫn không thể nào quên từng chi tiết nhỏ anh kể cho tôi nghe. Anh tôi mất vì nhiễm căn bệnh thế kỷ. Khi biết anh tôi mắc căn bệnh đó, cả gia đình tôi bàng hoàng, đau đớn. Rồi không ai bảo ai, các thành viên trong gia đình tôi đều nghi chị dâu tôi là người đã truyền căn bệnh đó cho anh tôi. Những ngày tháng đó, một không khí thù hận đối với chị dâu tôi luôn luôn trùm lên gia đình tôi. Chúng tôi đã gặng hỏi, thậm chí truy ép anh tôi nhiều lần về chuyện đó. Nhưng lần nào anh cũng nổi giận và nói gia đình tôi không được phép nghi oan cho chị ấy. Anh tôi nói tất cả là do anh ấy và rất có lỗi với vợ và gia đình nhà vợ.

Không một ai trong gia đình chúng tôi tin chị dâu tôi trong sáng mà vẫn sẵn sàng làm vợ một người mắc căn bệnh thế kỷ. Vì trong mắt của gia đình, anh trai tôi là người con ngoan, người anh gương mẫu và còn là một công chức sáng giá thì làm sao dính vào căn bệnh đó được. Vả lại, những người mắc bệnh này tuổi thọ của họ không cao, bệnh dễ lây và điều quan trọng là khi người đời biết họ sẽ dè bỉu và xa lánh, một căn bệnh nói lên một lối sống sa đọa. Tất cả chúng tôi đều nghĩ, nếu không phải chị dâu tôi truyền căn bệnh cho anh thì sao chị dâu tôi phải chung sống và chăm sóc anh hết mực suốt gần mười năm cho đến ngày anh tôi ra đi.

Tuy gần mười năm sống trong gia đình tôi, chị dâu tôi hết lòng chăm sóc anh tôi và đối xử hết sức hiếu thảo đối với cha mẹ chồng nhưng chúng tôi vẫn mang trong lòng một mối hận vì nghĩ chị dâu tôi đã đưa anh tôi tới cái chết. Chúng tôi đều nghĩ rằng, chính vì chị đã mang căn bệnh chết người đến cho anh tôi nên chị phải làm tất cả trong im lặng, không một lời kêu ca như để chuộc lại một phần tội lỗi của mình. Nhưng rồi đến một ngày, anh tôi đã kể cho tôi nghe câu chuyện về anh.

Trước khi cưới khoảng hai tháng, anh tôi thấy vô cùng mệt mỏi và sút cân. Anh tôi đi khám và vô cùng kinh hoàng khi biết rằng anh có HIV. Sau một tuần, anh cố trấn tĩnh và đã nói hết sự thật với chị dâu tôi. Anh xin chị dâu tôi tha thứ và xin hủy bỏ đám cưới. Nghe tin ấy, chị dâu tôi đã suy sụp tưởng không thể đứng lên được nữa. Nhưng sau đó một tháng, chị gặp anh tôi và nói: "Em muốn chúng ta tổ chức lễ cưới". Anh tôi kiên quyết chối từ. Anh nói lúc đó anh không hiểu vì sao chị lại có thể làm như thế. Nhưng chị dâu tôi đã khuyên giải anh và nói chị ấy không thể bỏ anh trong lúc này. Chị ấy nói vẫn yêu anh và càng thương anh hơn nhiều. Chị muốn ở bên anh tôi để động viên và giúp đỡ anh. Gia đình tôi không hề hay biết chuyện gì và náo nức chuẩn bị lễ cưới cho anh tôi. Chị đã về làm dâu nhà tôi lạ lùng như thế mà chính anh tôi cũng không dám tin đó là sự thật.

Sau khi trở thành vợ anh tôi, chị muốn được sống với anh như một người vợ thực sự. Tất nhiên, chị dâu tôi biết hai người không thể sinh con vì khi quan hệ sinh lý với người mắc căn bệnh này phải dùng phương tiện để ngăn ngừa sự truyền nhiễm bệnh. Tất cả những chuyện đó chị dâu tôi hoàn toàn chủ động. Nhưng anh tôi đã khước từ biết bao nhiêu lần trong gần mười năm chung sống. Chị dâu tôi đã an ủi, động viên và cả giải thích với anh tôi. Nhưng anh tôi đã khóc mang ơn chị và xin chị tha thứ. Có lần anh quỳ trước chị dâu tôi vái lạy và nói: "Em không phải là người, em là thánh thần. Chỉ có thánh thần mới đối xử như thế với anh. Anh xin em, anh lạy em. Kiếp kiếp anh mang ơn em". Anh tôi cũng là một người đàn ông như bao người đàn ông khác.

Trong hai, ba năm đầu của đời sống vợ chồng, nhiều lúc đòi hỏi sinh lý làm anh tôi không sao chịu được. Nhưng trước chị dâu tôi, càng ngày anh tôi càng mang ý nghĩ chị là vị thánh. Chính sự kính trọng đến thiêng liêng mà anh tôi không cho phép mình làm bất cứ điều gì khác.

Anh tôi không hiểu vì sao biết mình mắc căn bệnh hiểm nghèo và sẽ chết dù sớm hay muộn mà anh vẫn cưới chị. Anh tôi vô cùng đau khổ vì chuyện đó. Có phải anh là người ích kỷ chỉ biết đến mình không. Nhưng chị dâu tôi nói là đến với anh tự nguyện, chị yêu anh, hiểu anh. Chị biết lúc này anh đang rất cần có người thân yêu hiểu anh ở bên cạnh. Chính vì tình thương yêu vô bờ của chị đối với anh tôi mà anh không bao giờ nghĩ đến việc chăn gối với chị. Bởi anh hoàn toàn coi chị như một vị thánh và anh tôi chỉ còn sự kính trọng vô cùng thiêng liêng trước chị dâu tôi mà thôi. Gia đình tôi không hay biết gì về chuyện đó mà chỉ thấy anh tôi sống vui hơn và tự tin hơn. Anh thường nói với mẹ tôi là anh tôi có chết cũng không ân hận gì lắm, vì anh đang được sống những năm tháng có ý nghĩa thật sự.

Khi kể câu chuyện của anh chị cho tôi nghe, anh tôi đã hứa với chị dâu tôi không kể câu chuyện này cho ai. Nhưng anh tôi thấy phải kể cho tôi biết chị dâu tôi là một người như thế nào. Quả thực lúc đầu tôi hết sức bàng hoàng. Tôi không nghĩ trên đời này lại có những con người dám hy sinh cá nhân mình và có một tấm lòng nhân ái rộng lớn đến như vậy mặc dù chị dâu tôi cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường như hàng triệu người phụ nữ khác trên thế giới.

Sau khi đoạn tang chồng, chị dâu tôi xin được trở về nhà mẹ đẻ. Lúc ấy gia đình tôi đã biết được chị hy sinh cho anh tôi như thế nào. Ngày chị dâu tôi rời gia đình tôi, cả nhà tôi khóc tiễn chị. Tôi đã quỳ xuống trước chị như anh tôi ngày nào và rập đầu lạy chị. Bản thân lòng tôi lúc đó cũng đã coi chị như Phật sống. Chỉ có một tấm lòng đầy Phật tính mới có thể sống nhân ái và dám hy sinh vì sự đau khổ của người khác như chị dâu tôi.

Kính thưa Tòa soạn!

Sau đó, chị dâu tôi có đi bước nữa tuy lúc đó chị đã 37 tuổi. Một người đàn ông đã thực sự thương yêu chị và bước qua mọi dị nghị, đồn đại để đến với chị. Thế rồi họ đã sinh được một đứa con trai kháu khỉnh. Gia đình nhỏ của chị đã sống thật hạnh phúc cho đến bây giờ. Tôi viết lá thư này và muốn được đăng trên báo không phải để thanh minh một điều gì đó cho chị mà để một lần nữa cúi lạy trước chị. Tôi cũng muốn mọi người biết câu chuyện này và hiểu rằng trong cuộc đời có những con người đã hy sinh vì người khác như vậy. Cho đến bây giờ, tôi vẫn nhiều lúc thẫn thờ và tự hỏi: Chị là chị dâu tôi hay là thánh thần.

Kính chúc Tòa soạn an khang thịnh vượng.
Đ.V.N"

^.^ Vẫn thích nhắc lại câu cuối: "Đừng bao giờ bỏ cuộc với những người mà bạn yêu thương!!!"

the_warm_winter
03-06-2007, 10:59 PM
Cả hai câu chuyện đều thật cảm động. Còn một câu chuyện nữa mà mình đã đọc ở HHT, cũng kết luận "đừng bao giờ bỏ cuộc với những người mà bạn yêu thương". Tiếc rằng mình ko có khiếu kể chuyện, lại cũng ko có bản gốc để type lên đây, share với mọi người. Đó là câu chuyện về 1 cậu bé 3 tuổi, ngày ngày hát cho cô em gái bé bỏng mới sinh phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt nghe. "Em là ánh mặt trời của anh...". Và cô bé ấy - được tiếp thêm sức sống từ tình yêu thương - đã chiến thắng bệnh tật, chiến thắng định mệnh dường như dành sẵn cho mình. Để trở về nhà, sống hạnh phúc trong gia đình thân yêu.
Vâng, xin đừng bỏ cuộc trước những người mà bạn yêu thương.