PDA

Xem đầy đủ chức năng : VOice of a death heart !



'@'nhox_frog_luvU_4ver'@'
13-05-2007, 09:17 AM
THời gian như cơn gió thoảng , đều đặn , mạnh mẽ và lạnh lẽo . Lấp vùi những kỷ niệm đau đớn trong quá khứ ãm đạm . Đã hai năm , hai năm từ lúc tôi và người yêu đầu nhỏ nhoi của mình chia tay nhau ! Theo dòng thời gian dài , tôi thay đổi . Như bao việc , bao người xung quanh thay đổi .
CUộc sống như một vòng xoáy .LÚc dìm bạn xuống đáy sâu , lúc cuốn bạn xoay tròn trên mặt nước . Tôi đã bị dìm xuống đáy sâu tuyệt vọng sau mối tình dang dở ngọt ngào bị chia đôi . Dìm xuống nơi sâu nhất ....... Nhưng tôi đã đứng dậy . Đã cố ngoi lên khỏi cái vóng xoáy nghiệt ngã . Đứng dậy trên mặt nước .Tôi mạnh mẽ , trưởng thành và quan trọng nhất là hiểu chuyện hơn . Tự khoác lên mình một bức tường dày , lạnh giá .Ngăn lấy sự xâm phạm từ thế giới phức tạp của loài người . Ngăn không để ai tổn thương mình lần nữa .
Và rồi tình yêu đối với tôi trở thành một trò chơi thú vị . Tôi quen nhiều , yêu nhiều . Vô tư ,thoải mái làm tổn thương bao người con gái đáng thương tội nghiệp . CÀng thấy họ đau khổ , khóc lóc vì tôi . TÔi càng thấy vui , thấy được giải khuây . Nhưng ít ai biết được , sau tất cả tôi mới là kẽ bị tổn thương nhiều nhất . Tất cả các mồi tình không một chữ YÊu thật sự . CHỉ là sự giã tạo quan tâm ,chăm sóc của tôi dành cho họ . Họ yêu tôi nhưng không bao giờ tôi rung động được trước tình yêu của họ . TÔi sợ rằng nếu yêu một ai đó . Lúc người ta rời khỏi tôi , tôi sẽ lại bị dìm xuống đáy sâu một lần nữa . Như ngừơi con gái đầu tiên đã rời bỏ tôi . Đã ném tôi vào giữa cái vòng xoáy ấy . TÔi sợ rằng sẽ chẳng bao giờ có thể ngoi lên được lần thứ hai . Và trong sâu thẳm , tình yêu mà tôi dành cho kẻ đầu tiên vẫn chưa bao giờ chết . Nó tồn tại như tôi đang tồn tại . Nó khó hiểu như chính con người khó hiểu của tôi ! Tôi còn yêu cô ấy nhưng cũng căm ghét cô ấy . TÔi vừa muốn trã thù vừa muốn đến bên cô an ũi mổi khi cô buồn . Tôi quen thật nhiều để trã thù chính cô nhưng sau tất cã tôi chĩ lại càng thêm đau đớn và yêu hơn . Tối quá mâu thuẫn , quá phức tạp .
Cuộc sống của tôi sau những chuỗi ngày dài tuyệt vọng trở nên trầm lặng đến lạ lùng . TÔi luôn im lặng , luôn dè chừng với tất cả mọi người . Xa lánh dần những người bạn . Chỉ còn giao tiếp với một số người có cùng cãnh ngộ .MỌi người nghĩ tôi mạnh mẽ nhưng trong sâu tôi chĩ là một kẽ yếu đuối không dám đối diện với sự thật , với bạn bè và mãi mãi bị đeo đẳng bởi một bóng ma quá khứ . TÔi luôn thích sự cô độc , yên tĩnh nhưng lại sơ phãi ở một mình . Tôi sợ sự trống vắng rồi một ngày sẽ xâm chiếm toàn bộ cái tâm hồn nhõ của mình . Để tôi thành một tảng băng vô tri vô giác . TÔi sợ điều ấy , sợ rồi mình sẽ không còn cãm giác gì nhưng tôi không tài nào ngăn cản nổi nó . Chúng đang từ từ hóa băng lấy con người tôi . TỪ từ đem tôi ra xa khỏi thế giới loài người .
CUộc sống đã quá vô vị và tẻ nhạt đễ tôi tiếp tục sống rồi ư ??????
DESIGN BY VK
Bai` cua? Tra^n`Ke^' Huy! lup' 8a7 truong`THCS Tra^n` Van On!
blog : http://blog.360.yahoo.com/blog-x8mvC.MlbrI60uQixi8LRNJzegilPJc0;_ylt=AgAtTZzA52nv kO66ZNzHADAkAeJ3