PDA

Xem đầy đủ chức năng : với đêm.....



loilangtu
07-05-2007, 11:03 AM
nhiều lúc muốn viết mà chẳng biết viết gì?muốn nhớ mà chẳng biết mình còn gì để nhớ ?nhớ và quên.......nhớ gì và quên gì?......hay ta chẳng còn gì để mà nhớ mà quên?......

mình có thói quen đi ngủ rất muộn, thức đêm và ngủ ngày, cái thói quen ấy đã theo mình từ ngày còn đi học, mấy năm đi học mình toàn học buổi chiều nên cái thói quen ấy đã đi theo mình cho đến tận bây giờ....một thói quen hơi khác so với những người bình thường, thói quen ấy chỉ hợp vơí những thằng đi buôn lậu thì phải.......hahahahaha.Nhưng dẫu sao đó cũng là sở thích của mình,sở thích khác người.

có nhiều đêm mình thức tới sáng mà chẳng biết làm gì cả, giá như có việc gì đó để làm....mình thức đêm chủ yêu là ngồi nghe nhac, uống cafe và suy nghĩ mông lung, đối thoại với đêm và với chính mình...

Đêm, khi mọi vật đã chìm sâu trong giấc ngủ êm đềm sau những nhịp sống ồn ào và vội vã của đời thường không gian thật yên tĩnh, mọi thứ như chùng xuống, không gian tĩnh mịch tưởng như có thể nghe rõ từng hơi thở của đêm...nhiều khi chẳng để làm gì nhưng mình cũng không muốn ngủ, mình sợ sự cô đơn và sợ những ký ức.....lại nhớ kỷ niệm........kỷ niệm là gì mà người ta không thể tự phôi xoá.???hay đi tẩy não....chỉ sợ tẩy não xong lại suốt ngày nhìn trời cười thì cũng khổ cho mình lắm, chưa 1 lần được nắm tay người mình yêu bước lên thiên đường.......hichic.chưa biêt tờ giấy kết hôn nó như thế nào?hichic

Đêm....trời trở gió.....

Gió se lạnh ....khẽ lùa vào gian phòng trống....

nỗi cô đơn phủ kín tâm hồn... u buồn

như tiếng dương cầm ngày ấy ....

rơi vào trong tôi.......

và ngón tay em.....

ngón tay ngày xưa.......

rơi trên phím đàn.....thổn thức

tiếng đàn cho tôi những giọt nước mắt...

thật buồn....về một mối tình....dang dở

ngón tay em.......

giờ mang chiếc nhẫn cưới....

của một người tôi chưa từng biết......

không phải của tôi......

mưa lại rơi.....trong tôi..

tiếng mưa vỡ oà.....kỷ niệm

lâu lắm rồi mới nghe bài Niệm khúc cuối của Ngô Thụy Miên.tự nhiên muốn hát 1 câu trong bài hát mà mình thích ....Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời,dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây.dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy, có lá buồn gầy...dù sao, dù sao đi nữa tôi cũng yêu em........

Ngày xưa....cái thuở còn yêu người sao nó đẹp đến thế, tôi và em đã đi bên nhau, đã yêu nhau, tựa vai nhau, cho nhau yêu thương ấm áp....cuộc sống đổi thay và con người cũng đổi thay, đó là quy luật của cuộc sống, người ta không thể chỉ yêu, ăn tình yêu, ngủ tình yêu, và uống tình yêu.......điều đó đúng, mình biết nhưng sao khi chia tay mình vẫn cảm thấy hụt hẫng đến thế, buồn đến thế, nuối tiếc đến thế, cô đơn đến thế....Hay tại cả 2 đứa đã có quá nhiều kỷ niệm với nhau, đã thề nguyền với nhau quá nhiều để bây giờ phải day dứt....thời gian có nhau dẫu có để lại dấu vết sâu đậm đến mấy cũng là quá ngắn..... con đường chúng ta đi dẫu có in hằn hàng ngàn dấu chân, có hàng cơn mưa, hàng ngàn lần chờ đợi, hàng ngàn lần giận dỗi, hàng ngàn và hàng ngàn.....dấu vết của một thời....thì con đường ấy mãi mãi chỉ là con đường của ký ức, con đường anh và em không bao giờ còn đi chung nữa...con đường ấy không biết bây giờ có nhớ đôi bàn chân của chúng mình không em nhỉ....?Nó có buồn không khi mình không trở lại nữa? nó có nhớ lần cuối cùng của chúng mình.........

Đêm lạnh, không biết nơi ấy trời có mưa?Mưa có làm em nhớ anh?Em nhớ anh thì hãy ngồi lại và dạo lên bài hát ngày xưa em vẫn thường hay chơi cho anh nghe nhé, mà em còn nhớ bài hát đó không? anh cũng chẳng nhớ tên bài hát đó đâu chỉ nhớ lời của nó có câu : "chiều mưa ngày nào sánh bước bên nhau,tin yêu dạt dào mộng ước mai sau, cho ân tình đầu mãi mãi dài lâu, cho duyên tình đầu đừng có thương đau.Chiều nay một mình chiếc bóng đơn côi, mưa rơi giọt buồn giá buốt tim tôi.Mưa rơi lạnh lùng xoá dấu chân xưa, tin yêu bây giờ trả lại người xưa....."

Ta đã yêu nhau trong mùa gió, bao nhiêu là ngày thắm thiết mà giờ đây là bao ngày nuối tiếc....Tự nhiên thấy lòng rất buồn, cô đơn và trống vắng....Nhớ HN, nhớ những bậc cầu thang dẫn về căn phòng nhỏ, nhớ cái khu tập thể buồn bã, nhớ những đêm nằm nghe tiếng nước chảy tí tách bên hiên vì nhà ai quên khoá nước máy....tiếng rao đêm,tiếng hát xa mờ từ ngôi nhà nào đó.........nằm, nghe, mơ màng, suy ngẫm về tình yêu về hạnh phúc .....và lo sợ, nỗi lo sợ mơ hồ rồi cũng thành sự thật....sự thật đến trong một đêm mưa buồn bã.......em có nhớ..

Kỷ niệm lại về hay mình cứ lôi nó về?Hay mình cứ thích lang thang đi về nơi ấy, về miền ký ức xa vời, cũ kỹ như 1 con chiên ngoan đạo tìm về miền giáo đường.....Kỷ niệm là thánh đường của riêng mình để mình đi về....người ta bảo hạnh phúc lắm khi có một quá khứ để tìm về...Mình là người hạnh phúc đấy chứ....

Đêm nay trời lại mưa, mưa đến từ đâu chẳng biết, mình thích những đêm mưa như thế, mưa.....gió thổi...hàng cây trút lá, cánh cửa phòng khẽ lay động, gió lùa qua từng khe cửa hở.... bản nhạc mưa nghe thật dịu dàng, tất cả hoà lẫn vào nhau thành một thứ âm thanh rất dịu dang.__Âm thanh của đêm....Đã lâu rồi mình không còn viết nhật ký bằng những mẩu giấy, gấp thành cánh hạc và thả vào 1 chiếc hộp gỗ....chiếc hộp gỗ ấy bây giờ có lẽ đã trôi đến 1nơi nào đó rất xa, và những con hạc giấy chắc đã nhoè chữ và chết đuối vì những con sóng vô tình và lạnh lẽo ngoài biển xa.......những con hạc giấy mỏng manh, những con hạc giấy tinh khiết, những con hạc tội tình.....Mình đã tưởng làm thế là có thể quên đi tất cả, có thể bắt đầu một cuộc sống khác......Có nhiều đêm khi chỉ còn một mình với căn phòng vắng lặng, với tiếng nhạc ngày ấy, với những giọt cafe ngày ấy, với kỷ niệm ngày ấy, và với cái thánh đường ấy.......mình lại thấy mình như những ngọn nến trong đêm, le lói cháy, và tự gậm nhấm lấy mình, để buồn hơn, để cô đơn hơn, để nuối tiếc hơn........và để tuyệt vọng hơn......và khóc...những giọt nước mắt mặn đắng rơi lên môi....bài thánh ca của đời mình là tiếng mưa rơi trên phố một thời, miền giáo đường là những ngày ký ức xa xôi....Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người......

Hạnh phúc hay khổ đau.Đi đến tận cùng vẫn là nước mắt.

Khi bạn hát một bản tình ca, nghĩa là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình.hãy hát đi đừng e ngại.Dẫu hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng đã là một phần máu thịt của đời bạn rồi.

girl_hu_hong
07-05-2007, 10:19 PM
xúc động lắm.........nhưng có một nhược diểm qua' dài..........--->>>>rất lười đọc.
ký ức mãi là giấc mơ đẹp cho cả anh và em. cho những người yêu nhau..........

beden0yeu
08-05-2007, 12:29 AM
xúc động lắm.........nhưng có một nhược diểm qua' dài..........--->>>>rất lười đọc.
ký ức mãi là giấc mơ đẹp cho cả anh và em. cho những người yêu nhau..........

nhận xét đc đóa , ngừ ta cũng đâu mún vik dài đeo , nhưng mè cảm xúc cư tràn ra , thì cứ thía mà nói lên suy nghĩ thâu.
Bạn làm tốt lém. ^_^

baby dễ thương
08-05-2007, 12:43 AM
.................................................. ........
hok biết nói zì hơn là rất hay :clap:

girldoihon
08-05-2007, 04:52 AM
dài quá đọc xong muốn lòi con mắt ra luôn :(

cherish
09-05-2007, 06:51 AM
Anh lolangtu sâu sắc quá. Con trai Hà thành thường rất lãng mạn...

3_lotai_choi
09-05-2007, 02:22 PM
j` thế , thật tình nà hem cóa hĩu

loilangtu
10-05-2007, 01:16 AM
Anh lolangtu sâu sắc quá. Con trai Hà thành thường rất lãng mạn...
anh ko phải con trai hà thành.hichichic

"anh sẽ ko đến bên em lúc em buồn nỗi buồn nào rồi cũng qua đi, lời an ủi cũng trở thành vô nghĩa,....Anh không đến đâu nếu em đang hạnh phúc,....chỉ khi nào người đàn bà trong em bật khoc.. anh sẽ đến....để thấm những giọt tâm hồn trên đôi mi của em..." tự nhiên muốn hát 1 câu trong bài "anh sẽ đến",.Hôm nay hạ long lại mưa, mưa có làm ai phải nhớ,nhiều lúc ta chợt hỏi mình " nhớ làm gì để lòng lại thêm buồn"trời lại mưa, mưa rơi ướt áo làm gì?"...người ta có thể sống không nếu ko có 1 quá khứ...quá khứ ấy dẫu hạnh phúc hay dở dang thì cũng đã là 1 phần máu thịt của đời mình rồi đấy thôi...lang thang ơi, đôi chân ơi...ta đang đi về đâu??? Đã bao lần ta đi lang thang dưới mưa....một mình ta với cơn mưa...mưa dĩ vãng hay mưa của hiện tai...tâm trạng sao ngổn ngang, đầu óc rối bời...muốn mưa xoá nhoà đi dùm ta tất cả...giật mình, sao ta ích kỷ quá, kỷ niệm nào có tội tình gì đâu...mà kỷ niệm ai lại nỡ xoá...Mưa ơi, nếu đêm nay mưa về... ta sẽ đợi,...sẽ viết...sẽ tìm về phím đàn ngày xưa...
con đường ơi ngày xưa ơi, con đường có nhớ đôi chân ta, cơn mưa ơi...mưa có nhớ những giọt nước mắt của ta..... nếu chiều nay không có anh ai sẽ đưa em về, trời sắp đổ cơn mưa, sao em còn đứng mãi...........(*^*)...

phăng_love
10-05-2007, 06:58 PM
thế mà bảo chẳng bít viết gì sặc. đọc kể cũng hay nhưng mà dài dòng văn tự quạ
đạt điểm 8,5!!!! hehe

Tháng Tư
10-05-2007, 07:01 PM
mùi vị này nghe giống tên con trai đang khơi dậy tâm sự quá
chùi ui cảm động vô cùng
con trai mần văn vậy là hay lắm

Lo_Lem
10-05-2007, 11:02 PM
anh ko phải con trai hà thành.hichichic

"anh sẽ ko đến bên em lúc em buồn nỗi buồn nào rồi cũng qua đi, lời an ủi cũng trở thành vô nghĩa,....Anh không đến đâu nếu em đang hạnh phúc,....chỉ khi nào người đàn bà trong em bật khoc.. anh sẽ đến....để thấm những giọt tâm hồn trên đôi mi của em..." tự nhiên muốn hát 1 câu trong bài "anh sẽ đến",.Hôm nay hạ long lại mưa, mưa có làm ai phải nhớ,nhiều lúc ta chợt hỏi mình " nhớ làm gì để lòng lại thêm buồn"trời lại mưa, mưa rơi ướt áo làm gì?"...người ta có thể sống không nếu ko có 1 quá khứ...quá khứ ấy dẫu hạnh phúc hay dở dang thì cũng đã là 1 phần máu thịt của đời mình rồi đấy thôi...lang thang ơi, đôi chân ơi...ta đang đi về đâu??? Đã bao lần ta đi lang thang dưới mưa....một mình ta với cơn mưa...mưa dĩ vãng hay mưa của hiện tai...tâm trạng sao ngổn ngang, đầu óc rối bời...muốn mưa xoá nhoà đi dùm ta tất cả...giật mình, sao ta ích kỷ quá, kỷ niệm nào có tội tình gì đâu...mà kỷ niệm ai lại nỡ xoá...Mưa ơi, nếu đêm nay mưa về... ta sẽ đợi,...sẽ viết...sẽ tìm về phím đàn ngày xưa...
con đường ơi ngày xưa ơi, con đường có nhớ đôi chân ta, cơn mưa ơi...mưa có nhớ những giọt nước mắt của ta..... nếu chiều nay không có anh ai sẽ đưa em về, trời sắp đổ cơn mưa, sao em còn đứng mãi...........(*^*)...

Bài hát này nguyên bản là "Em sẽ đến", của 1 nhạc sĩ nghiệp dư tên là Lương Hải. Bạn chắc sẽ bất ngờ, vì nghề tay phải của ông nhạc sĩ nghiệp dư này là... thợ sửa chữa xe máy.
Khi nam ca sĩ hát bài này phải đổi từ "Em" thành "Anh" cho phù hợp, nhưng thực lòng mình cảm thấy như vậy làm bài hát ko còn hay và ý nghĩa như ban đầu nữa. Vì bài hát nói lên tình cảm của 1 người con gái đang yêu... trầm lắng, tha thiết và tinh tế... và có lẽ cô ấy cũng cần 1 người đủ tinh tế để nhận ra tình yêu của cô ấy...

P/s: xin lỗi chủ topic vì mình đã chen ngang vào những cảm xúc của bạn, nhưng vì đây là 1 bài hát mà mình rất rất yêu thích mình cũng muốn chia sẻ 1 vài cảm xúc... Mình biết đến bài hát này từ hồi còn bé xíu (hình như từ hồi học lớp 6 :D), 1 lần vô tình nghe được bài hát này từ chiếc cassette cũ rè rè của nhà mình...ko hiểu sao ngay lúc đó mình cứ có cảm nghĩ là bài hát này là dành riêng cho mình...và nó cứ theo mình đến tận bây giờ như 1 định mệnh, chẳng thể nào hiểu được.

loilangtu
11-05-2007, 01:02 AM
Sáng.....trời mưa, không ồn ào nhưng cơn mưa cũng đủ làm buồn một góc phố....buổi sáng bắt đầu bằng một cơn mưa buồn bã..... ngủ dậy chưa tỉnh hẳn cơn buồn ngủ và cũng chưa kịp hoà nhịp với những âm thanh ngày mới thì trời bất chợt mưa......mưa rất nhẹ, lất phất bay ngoài ô cửa kính, gió hiu hiu thổi vào căn phòng nhỏ đêm qua ngủ quên không khép...chưa vội ra khỏi giường cứ ngồi đó...nghe, cảm nhận và suy nghĩ mông lung....Đêm qua mình nằm mơ thấy mình lấy vợ, mình lái chiếc xe màu trắng kết hoa khắp nơi, mặc một bộ ves trắng...em ngồi bên cạnh ta tay cầm bó hoa màu trắng, váy em màu trắng.......cái màu mà ta thích nhất ....con đường mùa đông xao xác lá bay, hàng cây trụi lá, xác xơ....mình thích đi dưới những hàng cây trụi lá từ những ngày biết và thích lang thang một mình.....hai đứa cứ nhìn nhau, nụ cười bất tận, ánh mắt mãn nguyện, hạnh phúc nở trên môi..... mình đã đi bên nhau qua tất cả những con đường ngày xưa khi còn yêu nhau chúng mình vẫn thường đi qua, góc phố lần đầu tiên ta hò hẹn, con đường lần đầu em trốn nhà để đến nơi hẹn.....và hàng cây ngày xưa anh và em đã khắc tên hai đứa........

em...bây giờ này em ở đâu? Em có nhớ anh không?chắc giờ này em đang tất bật lo cho 1 buổi sáng bắt đầu...nấu đồ ăn sáng cho cả nhà.... chuẩn bị quần áo cho con... dắt xe ra khỏi nhà, mang địu và bế con đến nhà bà ngoại gửi....đến công ty....bắt đầu một ngày làm việc mới.....công việc ở sàn giao dịch thì ngập đầu, những con số, rồi khách hàng.....biểu đồ lên xuống của cổ phiếu.....chắc em không nhớ ta đâu....cuộc sống bộn bề những lo toan, cuộc sống vội vàng với những bước chân mải miết đi cùng thời gian....những bước chân không ngoảnh đầu lại....thời gian nào để em nhớ anh...... em hạnh phúc với cuộc sống của mình với anh như thế là đủ....

Cuộc sống tĩnh lặng và nhàn rỗi quá lắm khi cũng khiến cho lòng mình trống trải...đã bao lâu rồi không gặp em? mình không yêu nhau đã bao năm rồi em nhỉ? 2 năm, có khi hơn 2 năm...thời gian dường như chưa kịp làm yên những cảm xúc đã ít nhiều phai nhạt theo tháng năm....đôi khi mình buồn, nhưng cũng chỉ là vu vơ, vì còn gì nữa mà buồn...nhưng nhớ thì ta vẫn nhớ...bởi cuộc sống và những gì đang diễn ra trước mắt ta hàng ngày đôi khi có cái gì đó hơi giống với cuộc sống và những gì đang diễn ra trước mắt ta trong những ngày quá khứ.... một cơn mưa....một....giấc mơ hư ảo....một tấm ảnh lãng quên trong ngăn tủ...một chiếc áo lâu lắm hôm nay mới mặc...đến khi bẩn mang đi giặt...bỏ vào máy rồi lại lấy ra....cảm giác như mình còn quên thứ gì trong túi áo, chìa khoá xe...bằng lái....dở hết bên trong bên ngoài để tìm....không có gì....định bỏ vào máy...bất ngờ nhìn thấy hàng chữ em thêu bên trong vạt áo, "LN forever" ....giật mình như vừa tìm thấy lời giải cho những băn khoăn...chiếc áo ngày xưa em tặng mình......2 cái giống nhau....mình và em phải có đến 4 chiếc áo giống nhau, bên trong thêu tên hai đứa...lâu lắm rồi mình mới mặc nó, để thành quên lãng, để bây giờ mới nhớ... forever.....mãi mãi bên nhau hay mãi mãi xa nhau??? mình đã xa nhau rồi đấy thôi....mãi mãi...tự nhủ lòng mình hãy giặt nó thật sạch, gấp lại rồi bỏ vào 1 ngăn tủ.....hãy gìn giữ kỷ niệm nhưng đừng khơi lại nó...... chúng ta đã chia tay......

Giấc mơ đêm qua thật ngọt ngào, trong giấc mơ mà mình còn ngây ngô bảo với em rằng '' anh có cảm giác như chúng mình đang đi trong mơ em ạ, anh hạnh phúc quá.".....

"em cũng thế....

sáng nay tỉnh dậy mình biết đó chỉ là giấc mơ, hư ảo......mình lại thấy thụt hẫng, trống trải và cô đơn vô cùng.....em cũng như là giấc mơ của đời mình mà thôi...

ngoài trời đang mưa.....

P/s: chiều đến nhà thằng bạn mượn nó cái xe đi vào vòng cho nó miên man....đã lâu rồi không cầm cái vô lăng, mà ngày xưa mình đã từng nói với em rằng khi nào cưới anh sẽ tự tay lái xe đến đón em......thế mà bây giờ bằng lái đã sắp đến hạn đổi rồi....em đã làm mẹ ...... thời gian là thế, bánh xe thời gian lặng lẽ nghiền nát tất cả....kỷ niệm...ước mơ.....còn gì để cho em nhớ...ta nhớ...xa rồi....tôi ơi đừng nhớ....