Vo Hinh Lang Tu
21-04-2007, 04:51 AM
tặng những bạn học sinh cuối cấp...
12h trưa !
Sân trường im ắng quá ! Dường như cả mái trường đã lặng chìm trong những giấc ngủ mộng mị sau những buổi học mệt nhoài nơi lớp học...
Những giọt nắng còn nhạt nhòa vương trong mắt ( dù là một đôi mắt đang đau ) , vương trên sân trường , những nụ phượng đã thắp lên ánh lửa...dù mới chỉ chớm tháng 5 thôi !
Học sinh - nhanh thật ! 12 năm cắp sách vèo qua như một cái chớp mắt trong khoảnh khắc khó hiểu ,đến bao giờ ta đón nhận hai từ sinh viên?
Giá như có một người ngồi bên ta bây giờ , đọc cho ta nghe về những đoạn văn còn dang dở vì nước mắt làm nhoè dòng chữ...
Giá như ta trở lại như xưa cái thủa còn biết lãng mạn , hờn giận và những phút buồn vu vơ... Xa rồi !Trái tim của kẻ đã nhìn thấy thực tế luôn khô khan , lạnh lùng và chai cứng vậy sao???
Ước mơ chỉ là mơ ước song nếu ước mơ đó làm mềm lòng người hơn , làm thức dậy tâm hồn cô nhóc năm nào thì sao lại bỏ quên cơ hội đó? Bởi vì : Con người ai cũng đều có thể thay đổi về ngoài song dễ đâu bỏ quên cả tính cách ?
Một thời mơ mộng đã xa chợt ùa về như những đợt sóng ngầm không thể gìm giữ nổi nữa dù thời gian trôi , dù đã cố phủ mờ lên nó một lớp bụi ký ức. Dĩ vãng chợt hiện về nguyên vẹn trong ta , kể cả là những chuyện từ miền nhớ xa xôi nhất , dư âm của nó vẫn luôn ngọt ngào như lúc ban đầu. Dù rằng tất cả đã thay đổi ( hay là chính ta đã bị thời gian làm thay đổi , để cho những điều ta nghĩ trong giấc mộng năm nào bị tan đi và bôi xóa ).Chẳng hiểu vì sao hôm nay bỗng sống dậy , tựa như tất cả chỉ mới là ngày hôm qua thôi !
Ngày xưa , ta vẫn thường ngồi một mình tưởng tượng và tô vẽ cho sự hoàn mĩ của nàng công chúa trong tâm hồn chai sạn của mình. Nhưng thực tế khiến ta quá đỗi ngỡ ngàng , chẳng thể chìm mãi trong những suy nghĩ quá ư viển vông ,tachôn chặt trong thẳm sâu đáy tim mình......
Để rồi giờ đây ta thấy mình không còn thổn thức , không còn tiếc nuối những lãng mạn bâng khuâng : nhìn một cánh hoa tàn úa không còn rung động , lắng nghe tiếng ve không thấy lòng xôn xao........Trái tim hết mơ mộng cũng như thâm trầm , dường như ta đã đổi khác......
Không có gì đau đớn hơn khi con người ta biết mình đổi khác mà lại lẳng lặng như ta, ta muốn mình - lại - là - mình như ngày nào chứ không bị ảnh hưởng hay chi phối bởi một ai khác.Ta muốn nụ cười trên môi luôn là nụ - cười - của -chính -mình chứ không phải nụ cười gượng ép mang đầy tính xã giao ,Ta muốn những lời nói của mình hoàn toàn vô tư chứ không phải là những lời mang đầy tính toán........
12h trưa !
Sân trường im ắng quá ! Dường như cả mái trường đã lặng chìm trong những giấc ngủ mộng mị sau những buổi học mệt nhoài nơi lớp học...
Những giọt nắng còn nhạt nhòa vương trong mắt ( dù là một đôi mắt đang đau ) , vương trên sân trường , những nụ phượng đã thắp lên ánh lửa...dù mới chỉ chớm tháng 5 thôi !
Học sinh - nhanh thật ! 12 năm cắp sách vèo qua như một cái chớp mắt trong khoảnh khắc khó hiểu ,đến bao giờ ta đón nhận hai từ sinh viên?
Giá như có một người ngồi bên ta bây giờ , đọc cho ta nghe về những đoạn văn còn dang dở vì nước mắt làm nhoè dòng chữ...
Giá như ta trở lại như xưa cái thủa còn biết lãng mạn , hờn giận và những phút buồn vu vơ... Xa rồi !Trái tim của kẻ đã nhìn thấy thực tế luôn khô khan , lạnh lùng và chai cứng vậy sao???
Ước mơ chỉ là mơ ước song nếu ước mơ đó làm mềm lòng người hơn , làm thức dậy tâm hồn cô nhóc năm nào thì sao lại bỏ quên cơ hội đó? Bởi vì : Con người ai cũng đều có thể thay đổi về ngoài song dễ đâu bỏ quên cả tính cách ?
Một thời mơ mộng đã xa chợt ùa về như những đợt sóng ngầm không thể gìm giữ nổi nữa dù thời gian trôi , dù đã cố phủ mờ lên nó một lớp bụi ký ức. Dĩ vãng chợt hiện về nguyên vẹn trong ta , kể cả là những chuyện từ miền nhớ xa xôi nhất , dư âm của nó vẫn luôn ngọt ngào như lúc ban đầu. Dù rằng tất cả đã thay đổi ( hay là chính ta đã bị thời gian làm thay đổi , để cho những điều ta nghĩ trong giấc mộng năm nào bị tan đi và bôi xóa ).Chẳng hiểu vì sao hôm nay bỗng sống dậy , tựa như tất cả chỉ mới là ngày hôm qua thôi !
Ngày xưa , ta vẫn thường ngồi một mình tưởng tượng và tô vẽ cho sự hoàn mĩ của nàng công chúa trong tâm hồn chai sạn của mình. Nhưng thực tế khiến ta quá đỗi ngỡ ngàng , chẳng thể chìm mãi trong những suy nghĩ quá ư viển vông ,tachôn chặt trong thẳm sâu đáy tim mình......
Để rồi giờ đây ta thấy mình không còn thổn thức , không còn tiếc nuối những lãng mạn bâng khuâng : nhìn một cánh hoa tàn úa không còn rung động , lắng nghe tiếng ve không thấy lòng xôn xao........Trái tim hết mơ mộng cũng như thâm trầm , dường như ta đã đổi khác......
Không có gì đau đớn hơn khi con người ta biết mình đổi khác mà lại lẳng lặng như ta, ta muốn mình - lại - là - mình như ngày nào chứ không bị ảnh hưởng hay chi phối bởi một ai khác.Ta muốn nụ cười trên môi luôn là nụ - cười - của -chính -mình chứ không phải nụ cười gượng ép mang đầy tính xã giao ,Ta muốn những lời nói của mình hoàn toàn vô tư chứ không phải là những lời mang đầy tính toán........