PDA

Xem đầy đủ chức năng : 5 năm yêu nhau kết thúc bằng một câu nói. Có đáng không bạn



bc_ht
15-04-2007, 11:17 AM
Thật ra từ trước khi quen em , ta là một con người khác hẳn. Nói nhiều cười nhiều vô tư. Nói chung là chưa vướng bận hay suy nghĩ điều gì cả. Ta chưa biết đau buồn, ta chưa phải nhọc lòng vì một câu nói của ai cả, khi đó cuộc sống của ta là những ngày hồng, hơn thế nữa mọi người chưa bao giờ thấy ta buồn , ta đau khổ, ta mang vẻ mặt trầm ngâm , chất chứa bao muộn phiền, suy nghĩ và buồn rầu. Ngày ngày ta làm một công việc tuy đơn điệu nhưng không thể khác được nhưng mà ta tạm hài lòng. Cuộc sống của ta không có gì phức tạp cả, ta vẫn vui sống, vẫn cười tươi mỗi khi ta vấp ngã ta đau đớn ta thấy cuộc đời không công bằng khi cướp mất của ta điều gì đó. Ta cũng thật lạc quan, ta đã nghĩ ngay đến những điều khác vui hơn bởi một lần vấp ngã là một lần ta lớn thêm. ta hãnh diện vì mình có một cuộc sống đơn giản...Cứ thế cuộc sống của ta trôi đi nhẹ nhàng. Rồi ta gặp em...em đến bình thường lắm... Sự xuất hiện của em trước mặt ta như sự xuất hiện của bao người con gái khác mà ta gặp. Ngày vào lớp đầu tiên, ta và em như hai người xa lạ. ...Ta nói chuyện với em ngoài chuyện học ra là chấm hết. Ta không hiểu vì sao lại thế. Ta ít nói trầm lặng hơn và đôi khi còn bối rối bởi những câu nói đùa của em.
Mọi việc bình thường, ta thường thấy mình lạ hơn, ít nói hơn suy nghĩ nhiều hơn... Nhưng là không phải việc học hành mà là suy nghĩ về em nhiều hơn, em cũng là nguồn động viên thôi thúc ta đi học thêm dù chẳng học được gì nhiều, chủ yếu là ở đó có em. ta có thể ngồi ngắm em suốt hai tiếng đồng hồ học thêm mà chẳng học được gì nhiều ngoài kiến thức đã có do tự học ở nhà...
Một ngày em vắng học, ta thấy lòng mình trống trải, một lỗ hổng quá lớn không thể lấp nổi ngay cả những con chữ, một buổi học thêm mà đôi lúc ta thấy yêu nó vô cùng cũng trở nên chán ngán, dài ra như chẳng muốn cho ta được gặp em. Nó cứ nhảy múa như trêu ngươi những gì ta cố vớt vát lại nhưng ta không thể đổi lấy những gì mà cha mẹ đã cố công cho ta để đổi lấy những buổi học, những kiến thức mới chỉ vì sự có mặt hay vắng mặt của một con người vừa hiện hữu lại vừa như ở cách xa...
Dù đôi lúc chỉ cách nhau có một dãy bàn hay một con người vì ta chẳng bao giờ ngồi cạnh bên em cả. Ta sợ sẽ không kìm giữ được cảm xúc của mình mà ta cố công gìn giữ. Nhưng rồi ta mới nhận ra rằng tình yêu là thứ khó giữ được bí mật nhất trên đời. Nhưng lúc đó thì đã muộn vì ta không mong một ngày nào đó em sẽ quan tâm đến ta. Bởi vì em, em quá tốt, em học rất giỏi và rất tận tình giúp đở bạn bè và có rất nhiều bạn bè ở bên cạnh và cũng chính điều này mà đã bao lần ta ghen tỵ với em trước con mắt của bao nhiêu người. Nên ta thấy mình không thật sự xứng đáng với em. Nhưng rồi tình cảm của ta đã lấn át lý trí của mình để rối cho ra đời một cái mail mà trước đó ta chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể mạnh dạn như thế. Em không đồng ý nhưng cũng không phản đối gì...
Từng lá thư cứ thế được gửi đi đưa ta và em xích lại gần nhau. Em có nhớ điều này không nhỉ nhưng chắc là em sẽ nhớ thôi phải không em dù bây giờ em đã không còn là của tôi chỉ mình tôi nữa mà em đã là người khác. ta cũng từng nói với em khi em hỏi ta có nhớ em không, mỗi khi em nhớ đến ta thì lúc đó ta nhớ em gấp đôi, chính điều này làm em hạnh phúc rồi cũng chính những điều này làm em nghi kị khi một ngày nào đó ta không nói cho em ta nhớ em nhiều như thế nào.
Em à người ta yêu nhau đâu phải lúc nào cũng phải nói rằng: Ta yêu em. Ta muốn em thoải mái trong tình yêu này mà sao em chẳng hiểu. Em đã đi một nơi khác rất rất xa nơi đây và kỉ niệm đã thuộc về quá khứ rồi. Ta không muốn phải sống cho quá khứ nhưng em muốn ta làm điều đó. tại sao vậy em, quá khứ cũng quan trọng nhưng quá khứ là tất cả những gì đã quên đi kể cả những thành công cũng như thất bại để ta biết đó mà cố gắng vươn lên. Em vẫn thế và em vẫn là em của ngày hôm qua của hai năm về trước...
Có thể do đã không nghe lời em chăng mà ta đã để con tim mình một lân lỗi nhip trước một người con gái khác nhung ta da kip tro minh va ta thu nhan voi em. Tại sao vậy em, ta không muốn trách em hay là trách ta nhưng ta muốn nói với em giá như ta nhận được những lời quan tâm động viên kịp thời ta tin chắc mình không dễ dàng như vậy.
Ta yêu em nhưng ta lại nghĩ đến người khác và em nói đó là biểu hiện của một chàng trai đa tình, ta không biết như thế nào và chỉ một câu nói đó của ta mà em đã là một người hoàn toàn xa lạ. Sao vậy em, tình cảm của chúng ta được xây dựng qua 5 năm mà em, 5 năm cho một tình yêu, điều này không chửng tỏ với em được điều gì sao em.
Tại sao em chia tay tàn nhẫn vậy. hay là em đã có người khác và đây chỉ là cái cớ hả em, tim ta tan nát, lòng dạ ta rối bời ta hy vọng nhận được từ em lời giải thích nhưng ta chỉ nhận từ em ngoài sự im lặng không hơn không kém. Trái tim ta bật khóc khi nghĩ đến em và khi ngổi viết những dòng chữ này, mà ta biết chắc rằng em chẳng bao giờ ngó ngàng tới vì em nghĩ đây chỉ là trò vô bổ. sao em lại nghĩ thế hả em, em của ta ngày xưa đâu rồi, sao ta không bắt gặp dù chỉ một lần và chỉ trong ánh mắt em mà thôi. Sao xa vời quá với ta.
Uh nhỉ mà ta sao lại trách em kia chứ. Bởi có lần ta đã nói sẽ tôn trọng sự lựa chọn của em dù khi đó em không còn là của ta nữa. Em chọn người ấy ta chúc em hạnh phúc bởi ta cũng hiểu được rằng em chọn người ấy bởi em hạnh phúc hơn khi ở bên họ phải không em! Đồng ý nhé vì ta nói đúng mà. Có thể em hiểu rằng một người con trai thất tình như ta thì những lời chúc mà ta giành cho em sẽ không thật lòng em nhỉ. Giờ đây em đang hạnh phúc ta trộm nghĩ ở nới xa ấy có khi nào em nghĩ đến ta dù chỉ là một lần để ta cảm thấy mình được an ủi, được thắp lên một chút hy vọng dù nhỏ bé, chỉ chợt loé lên như một vệt sao bawng vuwaf hé lên đã vội tắt đi rồi chìm dần vào đêm tối để lại trong lòng ta nỗi xót xa vô hạn như vừa đánh mất một vật gì quý báu nhất của cuộc đời. Ta vẫn kịp nhận ra rằng ta đã đánh rơi em dù chỉ một lần nông nổi và em cũng chỉ chờ có thế, tan đi và hòa vào thế giới mà ở đó ta chỉ là kẻ ngoài của cuộc chơi ái tình mà ta đã có lúc ngộ nhận là giành riêng cho mình như là điều vĩnh cữu nhất. Em hạnh phúc, dù sao hai người cũng sẽ có người gánh chịu nổi đau. Và em đã ưu ái để giành nó cho ta. Ta có nên lamf theo như em nói không em, có nên sống với quá khứ để mong mình có thêm được chút hy vọng sống, một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi nhất mà ta đã cố đánh đổi sau 5 năm... Em à, từ bây giờ ta sẽ... sống với quá khứ...
Viết cho em, cho cuộc tình 5 năm. Ta sẽ cố quên em...

an_bmt
16-04-2007, 06:33 AM
Tớ với cậu giống nhau đó tớ yo 6 năm nhưng câu trả lời vẫn là con số 0

sakura_nhn
16-04-2007, 06:56 AM
Cứ tưởng chỉ có mình tôi mới gặp phải chuyện như vậy không ngờ con số 6 năm để kết thúc một chuyện tình lại có nhiều người mắc phải như tôi.
Chúng tôi bắt đầu từ tình bạn , là bạn rất thân và từ bao giờ tình cảm tôi dành cho người ấy đã không còn là tình bạn.Tôi đã thích người ấy. Nhưng chỉ tiếc là tôi đả cho người ấy biết quá muộn, lúc bên nhau tôi không dám nói ra để rồi 5 năm năm trời xa cách gặp lại tôi mới dám cho người ấy biết tình cảm của mình. Và tôi biết đó không phảila2 một thứ tình cảm bồng bột trẻ con như tôi từng nghĩ.Tôi đãcho rằng mình là người hạnh phúc nhất trên đời khi biết được người ấy cũng thích tôi. Nhưng thời gian vui vẻ ấy chẳng được bao lâu, tình cảm giữa chúng tôi vẫn chưa đủ để có thể lấp đầy khoảng cách về không gian quá xa của hai đứa ( tôi ở Quy Nhơn , người ấy ở Sài Gòn ). Dường như tôi càng cố gắng rút ngắn khoảng cách của cả hai thì nó càng trở nên lớn hơn. Tôi đã rất buồn, rất thất vọng về thứ tình cảm mà lâu nay tôi vẫn nghĩ là hoàn hảo. Và giờ đây tôi đang rất bối rối, chúng tôi sẽ chẳng bao giờ có thể trở lại như xưa, dù chỉ là tình bạn

bc_ht
16-04-2007, 11:07 AM
Cuộc đời của ta, những ngày vui vẻ đã qua của ta là mãnh ghép của hai con người hai cuộc đời và cũng là hai sự lựa chọn khác nhau. Ta và em hai con người gặp nhau, rồi xa nhau như chính bản thân nó như vậy. Chúc em hạnh phúc và mong tất cả mọi người không ai gặp phải như ta cả. Hãy giữ lấy tình yêu nhé

player
16-04-2007, 12:17 PM
Cứ tưởng chỉ có mình tôi mới gặp phải chuyện như vậy không ngờ con số 6 năm để kết thúc một chuyện tình lại có nhiều người mắc phải như tôi.
Chúng tôi bắt đầu từ tình bạn , là bạn rất thân và từ bao giờ tình cảm tôi dành cho người ấy đã không còn là tình bạn.Tôi đã thích người ấy. Nhưng chỉ tiếc là tôi đả cho người ấy biết quá muộn, lúc bên nhau tôi không dám nói ra để rồi 5 năm năm trời xa cách gặp lại tôi mới dám cho người ấy biết tình cảm của mình. Và tôi biết đó không phảila2 một thứ tình cảm bồng bột trẻ con như tôi từng nghĩ.Tôi đãcho rằng mình là người hạnh phúc nhất trên đời khi biết được người ấy cũng thích tôi. Nhưng thời gian vui vẻ ấy chẳng được bao lâu, tình cảm giữa chúng tôi vẫn chưa đủ để có thể lấp đầy khoảng cách về không gian quá xa của hai đứa ( tôi ở Quy Nhơn , người ấy ở Sài Gòn ). Dường như tôi càng cố gắng rút ngắn khoảng cách của cả hai thì nó càng trở nên lớn hơn. Tôi đã rất buồn, rất thất vọng về thứ tình cảm mà lâu nay tôi vẫn nghĩ là hoàn hảo. Và giờ đây tôi đang rất bối rối, chúng tôi sẽ chẳng bao giờ có thể trở lại như xưa, dù chỉ là tình bạn

khoảng cách xa là một ngọn gió.Nó có thể thổi bùng lên ngọn lửa của tình yêu và cũng có thể dập tắt ngọn lửa ấy.Chỉ cần yêu hết mình để không bao giờ phải hối hận

becon_votu
17-04-2007, 03:23 AM
^_^ chuyen các bạn dài wa1 mình đọc muốn xỉu luôn.mình cũng như các bạn thôi mình wen ngưới ấy cả 2 người yêu nhau đã 6 năm rồi thế mà các bạn biết người ấy phũ phàng noi voi mình 2 câu làm mình rất đau: "mình hối hận khi wen lại bạn " và"mình nghĩ N (bạn thân của mình)còn hiểu mình hơn cả bạn nữa" ngoai ra minh con biết hắn ta nhắn tin email cho nhỏ bạn thân mình nnoi1 rằng chán mình lắm rồi!!!!! ôi đau khổ là thế chua xót là thế mình thật wa1 ngây thơ!!!!!

Miss.Ka
18-04-2007, 08:29 PM
xúc động wé đi trùi ui!!!!!!!!!!!!!!!!!!

quangthong20022002
22-04-2007, 04:51 PM
bạn, cậu và tớ tại sao lại có đến 1 lần 3 người đều như vậy nhỉ,, và đó là 1 khoảng thời gian 5-6nam ko fai là ngắn kô dài , nhưng cũng đủ và dư sức chứng mình lòng mình với người đó, tại sao người ta lại kô nghĩ,. thử hỏi trong 5 năm ấy, vừa quen mình và người ấy đã quen được bao nhiêu người khác nữa ,và cuối cùng sự đau khổ đành do chính bản thân của mình " tự gây ra và giờ chính bản thân mình se fai? chịu và chấp nhận " sau củng vẫn là con số zero!

banhduc
22-04-2007, 06:37 PM
Toàn người thất tình kô à? Cho tui góp mặt với. Nhưng nước mắt rồi cũng sẽ cạn. Nỗi buồn sẽ xóa nhòa theo thời gian. Ta phải biết sống cho ta chứ. Vì 1 người đã phản bội mình mà mãi buồn mãi đau lòng thì liệu có đáng.......Thủ nhìn lại bên cạnh các bạn xem có những người còn đáng quan tâm hơn những con người phản bội đó nhưng chúng ta kô nhìn ra mà thôi , họ vẫn luôn âm thầm bên bạn đó. " Ai cũng luôn có 1 người luôn yêu thương mình thật lòng " .

†«FrozenHeart»†
23-04-2007, 03:51 AM
tình yêu là thế đó bạn! Đây không chỉ là nỗi niềm của riêng mình bạn mà của rất nhiều người, trong đó có tôi. Dù tôi và em chỉ quen nhau chưa được 1 năm nhưng lời chia tay đối với tôi cũng rất hụt hẫng như mình vừa mất một cái gì thật quý giá mà chẳng bao giờ mình có lại được. Tất cả chỉ còn là những kỉ niệm quá xa vời.

phucanhinhanh
23-04-2007, 04:04 AM
nói thiệt nha bạn mai mốt có viết thì viết ngắn thui dễ hiểu nữa ghi vầy dễ điên lắm nhưng bạn hãy cố lên nhé

bc_ht
23-04-2007, 11:07 AM
Mình hãy phấn đấu vì sự nghiệp trước. Khi đã thành công rồi thì mọi ước muốn của mình chắc chắn sẽ dễ dàng hơn. Một người bạn đã nói rằng nếu một ai đó chia tay mà không thấy dằn vặt , xáo trộn thì người đó chưa phải dã yêu thật lòng đâu nên khi nghĩ lại điều này vẫn như là có một chút an ủi cho mình vậy. Cảm ơn tất cả các bạn..

nancy015
23-04-2007, 07:28 PM
biết là vậy nên Nancy ko dám yêu, sợ lắm người ơi...................

Mưa...TrÊn...pHố
23-04-2007, 07:50 PM
Mình cũng 7love........:D...! Vượt qua nha bạn ! Tình yêu kô phải là mãi mãi , dù yêu nhau 5 năm thì khi nhận ra cảm thấy kô hợp , khi thấy mệt mỏi thì chia tay....kô vì 1 câu nói , chỉ là giọt nước là tràn ly thôi

khi_dot_an_oi_hot
24-04-2007, 08:59 AM
Khi màn đêm qua rồi bầu trời lấp lánh mây trôi. Trên cành cây đã về từng đàn ríu rít đắm mê. Bao niềm đau sẽ không trở lại.Bao tủi hờn sẽ như mây trôi, tiếng hát ngân lên mê say cõi đời. Xin ngủ yên những ngày đời còn chấp choáng cơn say. Xin vùi sâu những ngày tình mình chơi vơi gió mây. Bao ngày qua đã xa thật rồi , người lại về với em như mưa nay đã về...trên cành cây khô mỏng manh...
Một sớm mai thấy xuân thoáng trên môi cười , em sánh bước bên anh.. lòng bối rối. Mình dập dìu nắm tay , ngắm nhìn từng làn mây bay...qua hết rồi những tháng ngày đời cay đắng
..............Xin ngủ yên những ngày ngậm ngùi mắt ướt cay cay , xin vùi sâu những ngày đường về đơn côi dáng ai...em từ đây sẽ ko nhìn lại...bao ngày qua sẽ như mây bay...xa khuất dần..chân trời tươi xanh mỏng manh...

3_lotai_choi
24-04-2007, 01:57 PM
5 năm iu nhau hả , mình cũng có đứa bạn , iu nhau 5 năm , và cũng chỉ kết thúc = 1 lời noi... buồn thiết là bùn

Ken X
25-04-2007, 04:30 AM
Cô ấy đã thay đổi... nghĩa là cô ấy không còn là người bạn yêu.. bạn không yêu vậy thì tại sao phải níu kéo. Hãy chỉ giữ lại những kỉ niệm tốt đẹp và coi như đó là món quà sau 5 năm yêu thương đi.

Nông.Dân
25-04-2007, 05:06 AM
Hô Hô Hô Hô Ko ăn Nhằm Ji` Tui 7 Năm Nè Rốt Cục Cũng Chỉ được 1 Wa? trứng Ngỗng thoai:((

Mr.Chuym
25-04-2007, 07:49 PM
5 năm và 1 câu nói, có thể chứ bạn

5870
25-04-2007, 09:56 PM
chào bạn !
Mình đọc bài của bạn , cảm nhận được rằng bạn trách bạn gái đó, hình như xuyên suốt những gì bạn kể , tại sao bạn không nghĩ la` bạn đã làm gì sai để rồi bạn gái đó phải ra đi mãi mãi , không trở lại với bạn nữa? Có phải bạn thay lòng đổi dạ trước không? hay chỉ biết đổ lỗi cho người khác là quên bạn và có người khác , theo như bạn nói giá như mà bạn gái đó có chút gì đó quan tâm đến bạn thì bạn đả khác và đã không lac hướng rồi?
Điều đó có quá vô lý không? trong khi bạn là con trai mà đòi hỏi ở bạn gái mình như thế , và theo như bạn nói bạn gái ấy đã quá xa bạn , mình đoán có lẽ là hiện tại ở nước ngoài hay sao đó? bạn có hiểu cho người ta rằng một cuộc sống mới đòi hỏi bạn gái bạn phải nỗ lực hết mình không? bạn đã có đề cập đến rằng bạn gái ấy giỏi và tốt nữa nên có rất nhiều bạn, vậy tại sao bạn không đặt niềm tin ở bạn gái bạn mà để con tim bạn lạc hướng? có phải điều đó nên tự trách bạn thì đúng hơn không? tại sao bạn lại không chịu suy nghĩ nhỉ? xin lỗi bạn tại đọc bài của bạn mình cảm thấy vừa bực mình vừa vô lý nên mới nóng như vậy , thông cảm !
5 năm quả là thời gian quá dài nhưng bạn có nghĩ rằng đó chẳng phải là lỗi của bạn gái ấy đúng không? không thể trách ai được vì có lẽ đó là vận mệnh mà thôi ! một ngày nào đó bạn gặp lại bạn gái ấy và hai bạn vẫn mỉm cười và kể cho nhau nghe những kỉ niệm đã có được , như thế mới làm lòng người ấm lại và sít lại gần nhau được.

pe_nguyen_kute
25-04-2007, 10:32 PM
Tui cũng là người bùn vì chiện tình cảm đây nè .................................

hiepnu
26-04-2007, 07:58 AM
Khiếp, iu 5 năm rồi cuối cung... bay. Tui thấy sợ iu roài.

Miss.Ka
26-04-2007, 09:36 PM
Cô ấy đã thay đổi... nghĩa là cô ấy không còn là người bạn yêu.. bạn không yêu vậy thì tại sao phải níu kéo. Hãy chỉ giữ lại những kỉ niệm tốt đẹp và coi như đó là món quà sau 5 năm yêu thương đi.

nói hay lắm ! cố lên bạn ơi....................:timvo: :timvo:

ketromtinh
27-04-2007, 07:48 AM
trời ơi sao mà giống bạn ta quá vậy........nhậu xỉn lên đây ghi lung tung hả

bc_ht
17-05-2007, 11:41 AM
Tại sao người ta nói yêu nhau thời gian không quan trọng. Tớ đã từng hoài nghi câu nói này nhưng gio thì không còn gì để tớ nghi ngờ nữa. Bởi tớ lấy cậu chuyện của mình ra để chứng minh với mọi người rồi.

5870
17-05-2007, 11:54 AM
câu chuyện này mình thấy rất quen thuộc, như là tâm sự của người bạn mình vậy , nhưng bạn trai trong câu chuyện hơi phóng đại đôi chút về tình cảm của anh ta, tại thực tế tình cảm của bạn ấy đối với bạn gái kia chẳng là gì hết! mà không thể trách được , con trai thường luôn muốn tìm cho mình cái mới, cái mà người ta gọi là để bù đắp tình cảm, lấp vào chổ trống gì đó nhưng thực chất chỉ để thoả mãn lòng tham của họ mà thôi !

bc_ht
17-05-2007, 12:02 PM
câu chuyện này mình thấy rất quen thuộc, như là tâm sự của người bạn mình vậy , nhưng bạn trai trong câu chuyện hơi phóng đại đôi chút về tình cảm của anh ta, tại thực tế tình cảm của bạn ấy đối với bạn gái kia chẳng là gì hết! mà không thể trách được , con trai thường luôn muốn tìm cho mình cái mới, cái mà người ta gọi là để bù đắp tình cảm, lấp vào chổ trống gì đó nhưng thực chất chỉ để thoả mãn lòng tham của họ mà thôi !

Phóng đại hay không thì có gì đáng nói.

haiaubien
17-05-2007, 10:26 PM
minh biet cac ban luc nay that la dau kho . nhung ma dau kho nhu the that la vo nghia . cac ban hay nhin lai qua khu va vat bo no lai dang sau va di len phia truoc . phia truoc con rat nhieu dieu ma ta chua kham pha . ta con rat nhieu nguoi ma ta yeu men hon y . minh co nghe noi mot cau cua nha su la :< thien ha vo bai cong > cac ban co hieu cau noi nay khong . chac la khong dung khong , sau khi thay noi song thi minh da hieu ngay cau do co y nghia rat lon . trong tinh yeu cung nhu cong viec .do la < khong co mot cai gi la tot nhat va dep nhat> . o noi nao do con co nhung thu dep hon va tot hon nhieu . vay cac ban khong len dau kho qua . hay dung giay va di tim cai dieu tot hon dieu do .minh tin rang o dau do co ai dang doi cac ban den voi ho .

thedeath_thedeath25
17-05-2007, 11:39 PM
CÂY
Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi.

Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.

Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy. Tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt ba năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và... tôi đã làm cô ấy khóc suốt ba năm đó.

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ hai thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói "Cứ tự nhiên!" trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ…và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng.

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự “shock”, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình.

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi một ngày sau đó:

Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại.