PDA

Xem đầy đủ chức năng : xin lỗi cô!



THIÊN TỬ
12-04-2007, 10:34 AM
Mấy năm liền trong năm cấp 2 tôi luôn đứng hạng cuối lớp, nên không muốn học nữa. Tuy nhiên ở cái tuổi đó dù có ở nhà cũng chẳng làm được gì, chỉ tổ lêu lổng , nên cậu mợ tôi cho tôi đến trường như một hình thức"tống khứ" đứa cháu. Từ ngày ngoại tôi mất, mẹ tôi cũng bặt tăm, sự ghẻ lạnh cay nghiệt của mợ và đòn roi của cậu đã biến tôi thành một đứa chai lì, bướng bỉnh thậm chí "mất dạy" như lời cậu vẫn bảo. Mà có ai dạy bảo gì tôi! Ở lớp không ai chơi với một thằng vừa nghèo, vừa học dốt, còn hay đổ quạu như tôi. Thầy cô nói mãi không được cũng bỏ mặc...Nếu ngày đó không có cô, không biết cuộc đời tôi sẽ ra sao?


Lần mò mãi thì tôi cũng tìm được chùm mắt mèo trong nghĩa địa để đem về bôi lên ghế của cô ở lớp. Thật tình tôi không ghét cô, cô rất xinh lại hiền, nhưng tôi cáu vì trận đòn của cậu hôm qua, và tự nhủ với lòng là "sẽ trả thù" vì cô đã đến nhà méc tội của tôi với cậu!Nhìn cô khổ sở đứng ngồi không yên, tôi cảm thấy thích thú! Trước lúc ra khỏi lớp, cô nhìn thật lâu vào tôi - hình như thế- và như có giọt nước long lanh nào đó trong mắt cô? Giọng cô nghe nặng trĩu:"Các em còn rất trẻ, sai lầm là đương nhiên nhưng mỗi khi các em sắp làm một điều gì đó, cô xin các em nhớ một điều:cô sẽ buồn lắm!". Ánh mắt đó cùng với tấm lòng đó của cô đã làm thay đổi cuộc đời của tôi...

Một mình vửa học vừa làm, chật vật hơn 15 năm với cơm áo gạo tiền, có lúc tôi cảm thấy thật mệt mỏi, ý nghĩ buông xuôi đã đôi lần thấp thóang trong đầu, nhưng ánh mắt và câu nói ngày xưa của cô lại hiện ra trước tôi, cả những chén cháo bỏ tí đường vàng vàng cùng ca nước lạnh những đêm tôi co ro học bài ở nhà cô đã vực tôi dậy.

8 tuổi mẹ tôi đã lấy chồng khác, mãi không về nữa. Với tôi, mẹ chỉ là một khái niệm mơ hồ. Tôi chỉ có một người mà tôi kính trọng là cô. Tôi quyết tâm một ngày nào đó khi thành đạt trở về sẽ quì xin lỗi cô, để nói với cô rằng thằng học trò mà cô đã đến nhà nó không biết bao nhiêu lần, phải bảo lãnh với nhà trường để nó khỏi bị kỉ luật vì hành động vô lễ, cái thằng đã ngồi suốt năm học lớp 9 từ chiều đến 10 giờ đêm ở nhà cô để cô khảo bài cho nó, cái thằng đã trét mắt mèo vào ghế vào ghế cô và cũng là cái thằng khóc ròng khi cầm trên tay chiếc áo trắng mới tinh cô gửi vào đầu năm lớp 10 - nó đã không phụ lòng cô...

Tôi đã đi hết con đường cô mong đợi. Tôi có gần như nhiều thứ trong đời, nhưng mãi mãi lời xin lỗi cô tôi không bao giờ có được...Cô đã không chờ đợi được đến khi tôi có thể nói lời xin lỗi. Mãi mãi cho đến hết cuộc đời này, tôi vẫn không bao giờ còn có cơ hội xin cô tha lỗi! Cô giáo tôi đã đi mãi, rất xa, khi còn rất trẻ...

p/s: bài này là sưu tầm chứ không phải thiên tử là người "tôi: trong chuyện:haha: thanks planet:flower::haha:

PlanetVN
13-04-2007, 02:15 AM
Có những con người - với cách sống của họ - có thể thay đổi được số phận của những người khác một cách thật diệu kỳ... :bay: Ước gì trong xã hội này có thêm nhiều những con người như vậy, để ngày ngày báo chí không phải làm ầm lên vì hôm qua có thầy cô giáo đánh học sinh, ngày hôm nay có thầy giáo dụ dỗ học trò hay là ngày mai lại có cán bộ chạy điểm... :plz:

Tớ đã được đọc ở đâu đó một câu rất hay, đại ý thế này: "Mỗi người khi sống đều được tiếp nhận hai thứ giáo dục, một thứ do người khác tạo nên và một thứ khác quan trọng hơn, là chính họ dạy cho bản thân". Ừhm, thật thấm thía nhỉ... :)

PS: Bài viết sưu tầm thì cậu nên nói rõ là sưu tầm, kẻo mọi người đọc được lại tưởng nhân vật "tôi" trong câu chuyện là cậu thì "phiền" lắm... :sr: Vậy đi ha... ^_^

mưa_buồn
14-04-2007, 02:57 AM
hay nha cảm độ wá chứ

khoai
16-04-2007, 03:09 AM
hay đấy nhớ viết thêm nữa nha
cố gáng lên
come on!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!

heomo_dethuong_86
16-04-2007, 03:12 AM
hay lắm.... cố viết thiệt nhiều nhen bạn (dù mình chưa đọc ^^)

tiểu bối
16-04-2007, 03:46 AM
Vì vậy muốn làm 1 điều gì thì hãy thực hiện nó kẻo sẽ ko còn cơ hội nào nữa.
Thật tiếc khi cô giáo ấy ko thể nhìn được cậu học trò của mình đã thật sự trưởng thành như thế nào.Cô là người vĩ đại-Tb nghĩ vậy.

THIÊN TỬ
16-04-2007, 06:07 AM
cuộc đời xô ngã cậu học trò ngỗ nghịch trên bước đường công danh nhưng cô lại là người khác với đời, cô đã là người hùng trong lòng của cậu học trò nhỏ nhoi này, và vì cô mà hôm nay cậu học trò đó đã bước lên được đài cao của danh vọng nhưng tiếc rằng ngày đó lại không còn.........cô:rain::haha: