goodfriend_are_forever94
07-04-2007, 06:34 AM
Sống Trọn Vẹn Từng Ngày
Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, Brian Dison, tổng giám đốc của Tập đòan Coca Cola, đã nói chuyện với sinh viên về môi tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người.
Bạn hãy tưỡng tượng cuộc đời như trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có năm quả bóng mang tên là: công việc, gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tinh thần. Bạn đang tung chúng lên không trung. Bạn sẽ hiểu ngay rằng công việc là quả bóng cao su. Vì khi bạn làm rơi nó xuống đất, nó sẽ nảy lên lại. Nhưng bốn quả bóng còn lại, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tình thần, đều là những quả bóng bằng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi một quả nó sẽ trầy sướt, có tí vết, bị nứt, bị hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ nát mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn phải hiểu điều đó và cố gắng phấn đấu giữ cho được sự quân bình trong cuộc sống của bạn.
Bạn làm thế nào ?
Bạn đừng hạ thấp gía trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác. Đó là vi mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng ta là những cá nhân đặc biệt. Bạn chớ đặt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết rỏ đièu gì là tốt nhất cho chính mình.
Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. Bạn hãy nắm chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa.
Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẻ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đòi mình trong từng khoảnh khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đòi mình.
Bạn chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó cho đi. Không có gì là hoàn toàn bế tắc mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi bạn thôi không cố gắng nữa.
Bạn chớ ngại nhận răng mình vẫn chưa hoàn thiện. Đó chính là sợi chỉ mỏng manh ràng buộc mỗi người chúng ta lại với nhau.
Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những vận hội của đòi mình mà bạn học biết cách sống dũng cảm.
Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách chóng nhất để đánh mất tình yêu là níu giữ thật chặt. Còn phương thức tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chấp cho nó đôi cánh.
Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh đến nổi không những bạn quên mất nơi mình sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu.
Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người cảm thấy mình được đánh giá đúng.
Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng. Nó là kho báu mà bạn có thể luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng.
Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không khi nào bắt lại được. Cuộc đòi không phải là một đường chạy mà nó là một lộ trình mà bạn hãy thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.
Qúa khứ đã là lịch sử. Tương lai là một màu nhiệm . Còn hiện tại là một món quà của cộc sống, chính vì thế mà chúng ta gọi đó là tặng phẩm (*)”.
(*) Present: cách chơi chữ trong tiếng Anh – có nghĩa là hiện tại, đồng âm với tặng phẩm.
--------------------
"Of all the things I've lost, I miss my mind the most"
"Thiên giang hữu thủy thiên giang nguyệt
Vạn lý vô vân vạn lý thiên"
QUOTE
Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. Bạn hãy nắm chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa.
--------------------
Yêu là vui vì hạnh phúc của người khác, là coi hạnh phúc của người kia như hạnh phúc của chính mình.
G. W. LEIBNITZ
Posted: Nov 12 2004, 12:30 PM
QUOTE
Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách chóng nhất để đánh mất tình yêu là níu giữ thật chặt. Còn phương thức tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chấp cho nó đôi cánh.
Cho đi mà không biết người ta có nhận hay không, zị làm sao dám ?
--------------------
MrCute: "Yêu nhiều ốm ... ôm nhiều yếu"
Túy Lão: "Dê hoài cũng xỉn ... xin hoài cũng dễ" :pp:
"Is Memory most of miseries miserable,
Or the one flower of ease in bitterest hell ?"
Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, Brian Dison, tổng giám đốc của Tập đòan Coca Cola, đã nói chuyện với sinh viên về môi tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người.
Bạn hãy tưỡng tượng cuộc đời như trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có năm quả bóng mang tên là: công việc, gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tinh thần. Bạn đang tung chúng lên không trung. Bạn sẽ hiểu ngay rằng công việc là quả bóng cao su. Vì khi bạn làm rơi nó xuống đất, nó sẽ nảy lên lại. Nhưng bốn quả bóng còn lại, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tình thần, đều là những quả bóng bằng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi một quả nó sẽ trầy sướt, có tí vết, bị nứt, bị hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ nát mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn phải hiểu điều đó và cố gắng phấn đấu giữ cho được sự quân bình trong cuộc sống của bạn.
Bạn làm thế nào ?
Bạn đừng hạ thấp gía trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác. Đó là vi mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng ta là những cá nhân đặc biệt. Bạn chớ đặt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết rỏ đièu gì là tốt nhất cho chính mình.
Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. Bạn hãy nắm chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa.
Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẻ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đòi mình trong từng khoảnh khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đòi mình.
Bạn chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó cho đi. Không có gì là hoàn toàn bế tắc mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi bạn thôi không cố gắng nữa.
Bạn chớ ngại nhận răng mình vẫn chưa hoàn thiện. Đó chính là sợi chỉ mỏng manh ràng buộc mỗi người chúng ta lại với nhau.
Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những vận hội của đòi mình mà bạn học biết cách sống dũng cảm.
Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách chóng nhất để đánh mất tình yêu là níu giữ thật chặt. Còn phương thức tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chấp cho nó đôi cánh.
Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh đến nổi không những bạn quên mất nơi mình sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu.
Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người cảm thấy mình được đánh giá đúng.
Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng. Nó là kho báu mà bạn có thể luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng.
Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không khi nào bắt lại được. Cuộc đòi không phải là một đường chạy mà nó là một lộ trình mà bạn hãy thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.
Qúa khứ đã là lịch sử. Tương lai là một màu nhiệm . Còn hiện tại là một món quà của cộc sống, chính vì thế mà chúng ta gọi đó là tặng phẩm (*)”.
(*) Present: cách chơi chữ trong tiếng Anh – có nghĩa là hiện tại, đồng âm với tặng phẩm.
--------------------
"Of all the things I've lost, I miss my mind the most"
"Thiên giang hữu thủy thiên giang nguyệt
Vạn lý vô vân vạn lý thiên"
QUOTE
Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. Bạn hãy nắm chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa.
--------------------
Yêu là vui vì hạnh phúc của người khác, là coi hạnh phúc của người kia như hạnh phúc của chính mình.
G. W. LEIBNITZ
Posted: Nov 12 2004, 12:30 PM
QUOTE
Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách chóng nhất để đánh mất tình yêu là níu giữ thật chặt. Còn phương thức tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chấp cho nó đôi cánh.
Cho đi mà không biết người ta có nhận hay không, zị làm sao dám ?
--------------------
MrCute: "Yêu nhiều ốm ... ôm nhiều yếu"
Túy Lão: "Dê hoài cũng xỉn ... xin hoài cũng dễ" :pp:
"Is Memory most of miseries miserable,
Or the one flower of ease in bitterest hell ?"