bupbechuayeuai88
22-03-2007, 02:42 AM
Mỗi sớm mai thức dậy, ta được nhìn ngắm khoảng trời xanh cao vời vợi qua ô cửa sổ trong nhà và có cảm giác thật thư thái, yên bình. Thì đây cũng là chút dư vị của hạnh phúc - thứ hạnh phúc giản đơn, bình đẳng mà Thượng đế đã ban phát cho tất cả những ai đang được sống, được hưởng khí trời và gió mát. Hãy luôn thấy mình hạnh phúc hơn những người đã không được sống trên dương gian, không có cơ hội để nhìn ngắm thiên nhiên tươi đẹp. Và cần gì mơ ước đến những chuyến du lịch đắt tiền, những cuộc rong chơi ở các xứ sở dành cho người giàu có, vì biết đâu những người thuộc “giới thượng lưu” này cũng chẳng thấy mình hạnh phúc khi được vui thú, hưởng lạc trong những cuộc chơi rất tốn kém này…
Hạnh phúc bên những “mâm cơm nghèo” chính là mọi người trong tổ ấm được bên nhau, được chia ngọt sẻ bùi, được quan tâm và biết về cuộc sống riêng của nhau. Những câu chuyên lặt vặt của những đứa con, của chồng (của vợ) cũng mang lại niềm vui nho nhỏ cho mỗi người. Hãy thử tưởng tượng xem bất chợt thôi, ta thức giấc được nhìn ngắm gương mặt hồn nhiên, thơ ngây của đứa con thân yêu trên chiếc giường cũ kỹ, được lắng nghe hơi thở đều đều, khe khẽ của bạn đời thì ta đã cảm nhận được vị ngọt quá đỗi của hơi ấm gia đình…
Có thể người chồng ấy không có cơ hội thành đạt, cuối tháng không mang về cho vợ những xấp tiền lớn nhưng bạn có thấy hạnh phúc không khi người đàn ông ấy luôn bên cạnh, chở che cho bạn?. Người đàn ông ấy luôn xuất hiện đúng lúc để lau khô những giọt nước mắt cho bạn, người đàn ông ấy sẵn sàng đội mưa chỉ vì muốn mua về cho bạn một món ăn bạn thích, thức trắng đêm khi bạn và con bị ốm, mỗi sáng dắt xe xuống bậc thềm cho vợ đi làm…. Người đàn ông ấy có thể chẳng bao giờ lãng mạn, chẳng nhớ những ngày kỷ niệm của vợ mình, cũng chẳng mấy khi tặng quà hoặc nói lời khen tặng vợ nhưng sau giờ làm họ tất bật về ngôi nhà của mình, cùng với vợ nấu bữa cơm tối, lo dạy con học bài, luôn “cười hiền” trước những cơn “tam bành” của vợ …
Có thể ngày nào căn nhà cũng lặp đi lặp lại những sinh hoạt cũ rích đến đơn điệu nhưng nếu một ngày bạn không được nghe tiếng cười nói của con, không được nhìn thấy con ngồi học bài … thì bạn sẽ ra sao?. Bạn không cảm nhận được niềm hạnh phúc khi nhìn chồng con mỗi sáng thức dậy, ào ào ngồi vào bàn ăn rồi cuống cuồng ra khỏi nhà. Hình ảnh đó thật đáng yêu đấy chứ, dù nó có lặp lại bao nhiêu lần trong năm thì nó cũng là một “hạnh phúc cố hữu” – tài sản đáng giá của tâm hồn bạn. Bạn đừng có cảm giác chán ngấy ông chồng ngày nào cũng ngồi xem phim, đọc báo, nhưng nếu bạn đứng ở một góc nào đó nhìn ngắm vẻ thư thái của “đức lang quân” thì bạn sẽ cảm nhận được niềm hạnh phúc của một người vợ có một người chồng ở bên, bạn thấy vững tâm vì có điểm tựa là anh ấy.
Họ đã để tuột khỏi tay những khoảnh khắc đáng giá của hạnh phúc trong từng giây, từng phút, từng giờ, từng ngày của cuộc sống. Họ không nhận ra mình đang là người hạnh phúc bởi họ không biết thỏa nguyện với những gì đang có trong tầm tay. Còn kiếm tìm hạnh phúc làm chi nữa khi mà ta đã có những phút giây dịu ngọt của cuộc sống. Hạnh phúc của ta sẽ được chắt chiu mỗi ngày bên người thân, bên căn nhà, bên những lối đi quen thuộc, bên những người ta gặp mỗi ngày… Bạn có tin không? Ngay cả trong những nỗi vất vả, trong cuộc hành trình vượt qua sự thất bại hay đối mặt với khổ đau của cuộc sống bạn cũng sẽ tìm thấy chút dư vị mặn mòi của hạnh phúc. Ấy là khi bạn nhận ra rằng: Cuộc đời thật đẹp, mình thật đáng sống và được sống đã là một hạnh phúc rồi. Trân trọng sự sinh tồn của vạn vật xung quanh, biết nâng niu từng nhịp thở của con tim để thêm một lần ta nhận ra rằng: Mình là người hạnh phúc.
(Hải Sự - Báo PNVN)
Hạnh phúc bên những “mâm cơm nghèo” chính là mọi người trong tổ ấm được bên nhau, được chia ngọt sẻ bùi, được quan tâm và biết về cuộc sống riêng của nhau. Những câu chuyên lặt vặt của những đứa con, của chồng (của vợ) cũng mang lại niềm vui nho nhỏ cho mỗi người. Hãy thử tưởng tượng xem bất chợt thôi, ta thức giấc được nhìn ngắm gương mặt hồn nhiên, thơ ngây của đứa con thân yêu trên chiếc giường cũ kỹ, được lắng nghe hơi thở đều đều, khe khẽ của bạn đời thì ta đã cảm nhận được vị ngọt quá đỗi của hơi ấm gia đình…
Có thể người chồng ấy không có cơ hội thành đạt, cuối tháng không mang về cho vợ những xấp tiền lớn nhưng bạn có thấy hạnh phúc không khi người đàn ông ấy luôn bên cạnh, chở che cho bạn?. Người đàn ông ấy luôn xuất hiện đúng lúc để lau khô những giọt nước mắt cho bạn, người đàn ông ấy sẵn sàng đội mưa chỉ vì muốn mua về cho bạn một món ăn bạn thích, thức trắng đêm khi bạn và con bị ốm, mỗi sáng dắt xe xuống bậc thềm cho vợ đi làm…. Người đàn ông ấy có thể chẳng bao giờ lãng mạn, chẳng nhớ những ngày kỷ niệm của vợ mình, cũng chẳng mấy khi tặng quà hoặc nói lời khen tặng vợ nhưng sau giờ làm họ tất bật về ngôi nhà của mình, cùng với vợ nấu bữa cơm tối, lo dạy con học bài, luôn “cười hiền” trước những cơn “tam bành” của vợ …
Có thể ngày nào căn nhà cũng lặp đi lặp lại những sinh hoạt cũ rích đến đơn điệu nhưng nếu một ngày bạn không được nghe tiếng cười nói của con, không được nhìn thấy con ngồi học bài … thì bạn sẽ ra sao?. Bạn không cảm nhận được niềm hạnh phúc khi nhìn chồng con mỗi sáng thức dậy, ào ào ngồi vào bàn ăn rồi cuống cuồng ra khỏi nhà. Hình ảnh đó thật đáng yêu đấy chứ, dù nó có lặp lại bao nhiêu lần trong năm thì nó cũng là một “hạnh phúc cố hữu” – tài sản đáng giá của tâm hồn bạn. Bạn đừng có cảm giác chán ngấy ông chồng ngày nào cũng ngồi xem phim, đọc báo, nhưng nếu bạn đứng ở một góc nào đó nhìn ngắm vẻ thư thái của “đức lang quân” thì bạn sẽ cảm nhận được niềm hạnh phúc của một người vợ có một người chồng ở bên, bạn thấy vững tâm vì có điểm tựa là anh ấy.
Họ đã để tuột khỏi tay những khoảnh khắc đáng giá của hạnh phúc trong từng giây, từng phút, từng giờ, từng ngày của cuộc sống. Họ không nhận ra mình đang là người hạnh phúc bởi họ không biết thỏa nguyện với những gì đang có trong tầm tay. Còn kiếm tìm hạnh phúc làm chi nữa khi mà ta đã có những phút giây dịu ngọt của cuộc sống. Hạnh phúc của ta sẽ được chắt chiu mỗi ngày bên người thân, bên căn nhà, bên những lối đi quen thuộc, bên những người ta gặp mỗi ngày… Bạn có tin không? Ngay cả trong những nỗi vất vả, trong cuộc hành trình vượt qua sự thất bại hay đối mặt với khổ đau của cuộc sống bạn cũng sẽ tìm thấy chút dư vị mặn mòi của hạnh phúc. Ấy là khi bạn nhận ra rằng: Cuộc đời thật đẹp, mình thật đáng sống và được sống đã là một hạnh phúc rồi. Trân trọng sự sinh tồn của vạn vật xung quanh, biết nâng niu từng nhịp thở của con tim để thêm một lần ta nhận ra rằng: Mình là người hạnh phúc.
(Hải Sự - Báo PNVN)