Xem đầy đủ chức năng : Một chút niềm riêng...
gió_đi_hoang
15-03-2007, 01:55 AM
Có cái gì đó chảy tràn trong em ... những cái gì của ngày xưa ... xa lắm ! Những mảnh vụn của quá khứ trở thành những mảng ký ức buồn . Em ghét mình của ngày xưa ấy ...yếu đuối và bi lụy ... Ghét mình của ngày xưa ấy ...lững lờ như một chiếc bóng cô đơn .Bốn năm hơn đã qua , mọi thứ đã thay đổi . Em cũng thay đổi ...chỉ duy nhất nỗi trống trải , buồn thương trong lòng là còn mãi ...mà dường như là vĩnh cửu . Em đã cảm nhận được sâu sắc hơn những gì của ngày xưa em hay nhìn bằng đôi mắt hờ hững ... Em vẫn tầm thường và rẻ mạt trong ánh mắt người ta . Em chẳng bao giờ có thể gột sạch những vết nhơ đã trói chặt em trong dày vò và sợ hãi .Chẳng bao giờ em có thể xóa nhòa những tháng ngày đã qua ... cái vết thương ấy chẳng bao giờ lành miệng ... Em khác xưa nhiều quá ! Khác từ đôi mắt hay mở to tròn với những câu hỏi ... nay chỉ còn nỗi trống ko... giấu chặt nỗi thống khổ ... đầy u uất và mang nặng tang thương ... Khác từ bờ môi hay chúm chím cười ... giờ cứ luôn mím chặt đầy nét chịu đựng ...lặng câm ... Em khác hơn ở trái tim ... mất đi cái nóng bỏng và cuồng nhiệt . Thứ còn lại sao mà lạnh lẽo đến thế ?! Dường như em nuối tiếc cái gì đó rất xa ... nhưng em lại ko muốn trở về ... mà cũng chẳng thể trở về ... phải ko anh ?!? Ngày xưa em đã chọn ... ngày xưa anh cũng đã chọn ...hai chúng ta đều ko chọn có nhau . Em cũng chọn cho mình con đường ko mục đích ... Đối với người ta , hạnh phúc mang màu hồng ... còn với em ... hạnh phúc mang màu xanh ... màu của sự bình yên , thanh thản . Em đã quá mệt mỏi với ngày dài giông tố, với chính con tim và sự nhân đạo rẻ mạt của mình . Em cũng bình thường như bao người khác thôi ... có khác chăng là em quá tham vọng ... cái đích em muốn đến là quá xa vời ... Em cứ ấp ủ những điều cao sang quá đỗi ! Ai nói rằng em ko hạnh phúc ? Có lẽ chỉ có mình em nói thế mà thôi . Em có một gia đình rất mực quan tâm mình ... có một người yêu em và chiều em hết mức ... nhưng bản thân em lại luôn tự dày vò bởi khát vọng tự do của chính mình .... cứ luôn thận trọng bởi quá khứ ... nghi ngờ ngay cả bản thân ... Những gì em khao khát ngày xưa giờ đây em có tất cả ... nhưng em đâu còn là em của cái ngày xa ấy ... Em của ngày xưa ko mang quá khứ ...ko mang những vết nhơ và sự tuyệt vọng , sợ hãi ... Em của ngày nay ... lòng đã mang nặng những điều ko còn có thể nói ... những điều ko bao giờ có thể nguôi ngoai ...
... gió ơi, đừng khóc...
sad princess
15-03-2007, 02:42 AM
đọc bài của gió ta thấy trong lòng một nỗi trống vắng vô bờ...uh``..ta cũng mang 1 khát vọng tự do, 1 nỗi đau nơi khóe mắt...và 1 vết nhơ.....trói chặt ta trong cuộc đời đầy sợ hãi, trong dày vò....giật mình, ta ngồi khóc cho chính mình...cho những ngày xưa chưa bao jờ ngủ yên. ta jờ đây nhìn đời đã khác nhiều rồi...hờ hững...lạnh nhạt...kiêu kì cho lòng tự trọng của riêng mình....
gió_đi_hoang
15-03-2007, 03:34 AM
... Gợi một niềm đau... Dường như ta cứ luôn vô tình khơi lại vết thương của người khác... Cứ luôn thì thầm " xin đừng khơi lại những điều gợi đau... "... nhưng... ta ko làm được... Ai cũng giấu chặt cái gì đó quay quắt lắm... ta vô tình cảm nhận... như ta... bất chợt nghe đau nhói... những nỗi niềm sâu tận cùng nơi tăm tối...Những giọt nước mắt... những niềm thương tê dại... khóc... cười... ngỡ ngàng gặp nhau... Muốn viết đôi dòng...muốn mở một lời... nhưng dường như thừa quá ! Ta nói thay người... người nói thay ta...cứ thế trải dài ... nỗi u uất , bi thương... Ko ai hiểu...Gió hiểu...bạn hiểu...bóng đêm ôm chúng ta vào lòng hiểu...
sad princess
15-03-2007, 08:07 AM
tận cùng nơi tăm tối..có ai...có chăng 1 người đứng chờ ta...1 người thấu hiểu ta....jấu chặt, nuốt chặt vào lòng..từng giọt nước mắt nghe mặn đắng..đau thương....hãy nói đi gió...nói cho wên..cho mạnh mẽ bước ra khỏi cuộc đời tăm tối...nói cho vơi bớt những tiếng nấc nghẹn ngào...đổi lại bằng những nụ cười khô khốc vang trong bóng đêm...vang trong những cơn mộng mị kéo dài từng ngày wa từng viên thuốc ngủ đắng nghét...hốt hoảng...ta đứng trước gương....bi lụy...khóc....cười.....
bóng đêm....bao trùm cô độc trong vỏ ốc của riêng ta.....gió hiểu...ta hiểu.......
.¥... Tarus ...¥.
15-03-2007, 08:25 AM
"Không có điều mình yêu thì hãy yêu điều mình có " Nghe rất đơn giản để mà làm được sao khó quá :khocnhe:
*pInk horizon*
15-03-2007, 08:47 AM
... Gợi một niềm đau... Dường như ta cứ luôn vô tình khơi lại vết thương của người khác... Cứ luôn thì thầm " xin đừng khơi lại những điều gợi đau... "... nhưng... ta ko làm được... Ai cũng giấu chặt cái gì đó quay quắt lắm... ta vô tình cảm nhận... như ta... bất chợt nghe đau nhói... những nỗi niềm sâu tận cùng nơi tăm tối...Những giọt nước mắt... những niềm thương tê dại... khóc... cười... ngỡ ngàng gặp nhau... Muốn viết đôi dòng...muốn mở một lời... nhưng dường như thừa quá ! Ta nói thay người... người nói thay ta...cứ thế trải dài ... nỗi u uất , bi thương... Ko ai hiểu...Gió hiểu...bạn hiểu...bóng đêm ôm chúng ta vào lòng hiểu...
Quên đâu dễ ,bao lần bảo quên để rồi tất cả lại hiện về nguyên vẹn.....Hôm qua mình vô tình khơi lại quá khứ của người khác và hôm nay lại tìm thấy hơn phân nửa chính mình ở bài viết của Gió....Nước mắt chảy dài? Biết khi nào nghĩ về quá khứ ta không còn phải rơi lệ????
gió_đi_hoang
16-03-2007, 08:30 AM
Ai cũng mang những niềm riêng... giấu chặt trong đáy tim... đôi lần quặn thắt... nước mắt lại lăn dài cho nỗi đau... cho quá khứ triền miên những đêm mộng mị , co ro trong cô độc...Người ta cứ hay tự nhủ : " phải quên... "... Quên hay là nhớ?!? Có thật là quên hay giấu chặt trong nơi tăm tối nhất của cõi lòng?!? Bất giác nhớ... rồi khóc ko thành lời... tang thương... vỡ vụn...
....hãy nói đi gió...nói cho wên..cho mạnh mẽ bước ra khỏi cuộc đời tăm tối...nói cho vơi bớt những tiếng nấc nghẹn ngào...đổi lại bằng những nụ cười khô khốc vang trong bóng đêm...
Nói ư?!? Nói cùng gió... nói cùng mưa... nói đi... dẫu cho chỉ một lời... nói cho ta thức dậy... nói cho lòng quạnh hiu... Khóc... cười... điên dại quá đỗi vì nỗi đau....
sad princess
18-03-2007, 02:10 AM
wên đi....wên hết...wên tất cả.....đạp đổ cái wá khứ...tổn thương...nước mắt....cố để bước đi....cho dù fải dấu chặt...ôm chặt trong tận sâu của bi lụy....niềm đau....nơi tăm tối nhất của trái tim nát bét vì điên dại......tiếng cười ngu ngơ...khô khốc.....
chỉ 1 chút...1 chút niềm riêng cho ai...cho ta...cho người.....
wên...nhớ...kí ức trôi....
caykeomut
18-03-2007, 07:52 AM
wa' khứ đã thuộc về ngày hôm wa , sao vết thuong lòng vẫn chưa nguôi ngoai.Chẳng phải ai đã nói rằng cố quên là cố nhớ......uh , thì cứ nhớ , cứ thương cứ trách hờn, than thở.....cho mỏi mệt....cho ngày mai là 1 sớm yên bình.....
Powered by vBulletin® Version 4.2.5 Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.