PDA

Xem đầy đủ chức năng : Đánh mất tình yêu vì anh “nhà quê” hay tôi “sành điệu”



give_me_alone
25-02-2007, 01:18 AM
Đến khi đánh mất mình, tôi mới nhận ra tình yêu chân thành, trong sáng của chàng sinh viên nghèo “quê quê” nhưng giờ không còn là của tôi nữa...


Tôi sinh ra trong một gia đình giàu có, cha là cán bộ, mẹ là bác sĩ tại một bệnh viện lớn ở Hà Nội. Tôi có một anh trai hiện đang đi du học ở Đức.



Là con út, gia đình lại khá giả nên tôi được bố mẹ cưng chiều. Từ nhỏ tới giờ chưa bao giờ bố mẹ từ chối bất kỳ yêu cầu của tôi. Mặc dù đang học phổ thông nhưng tôi đã được bố mẹ sắm cho xe máy, điện thoại di động “thời thượng”. Tôi rất tự hào khi bạn bè nói là “sành điệu”.



Một hôm cha mẹ về dưới quê thăm nội. Lang thang một lúc thấy đói bụng, tôi liền ghé vào quán cơm bụi ven đường. Đang ăn bỗng xoảng một cái, ngước mắt nhìn tôi thấy một chồng bát đĩa vỡ tan.



“Mày làm ăn cái kiểu gì thế? Làm như vậy thì nghỉ đi cho xong. Mai tao tìm đứa khác, hậu đà hậu đậu”. Cái giọng quá chua ngoa của bà chủ quán khiến tôi quay lại. Một chàng thanh niên đang lúi húi nhặt những mảnh bát đĩa vừa rơi. Tôi thấy anh tội tội. Dắt xe ra cửa tôi đã suýt ngã vì chiếc @ quá to so với thân hình mảnh mai của mình. Không có anh chắc tôi đã bị cả chiếc xe đó đè bẹp.



“Anh về đâu tiện đường em chở” - Tôi nhẹ nhàng hỏi. “Cám ơn em! Anh về ký túc Bách khoa, gần đây thôi”. Có vẻ hơi ngại ngại nhưng cuối cùng anh cũng chịu ngồi đằng sau xe tôi.



Chúng tôi quen nhau từ đó. Anh hơn tôi ba tuổi, quê ở Hà Tĩnh. Hiện, anh là sinh viên năm thứ hai của trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Từ ngày quen nhau, anh luôn động viên tôi học tập. Anh nói: “Em có điều kiện, cố gắng học cho tốt”.



Nhà anh nghèo lắm. Anh là con út trong gia đình có 6 anh chị em. Bố mẹ anh đã già, chỉ trông vào đồng lương hưu của bố. Thương bố mẹ, anh làm thêm đủ nghề như gia sư, rửa bát, trông xe… để có thêm thu nhập góp cùng số tiền ít ỏi bố mẹ trích từ đồng lương hưu để trang trải cho cuộc sống sinh viên.



Quả thực có đôi lúc bên anh tôi thấy mình bớt ngông nghênh ngang bướng. Anh hiền lành, thật thà quá! Hoàn cảnh, tính cách của anh hoàn toàn đối lập với tôi. Xúc động trước tấm chân tình mộc mạc, giản dị của anh. Tôi nhận lời yêu anh khi bắt đầu học lớp 12.



Tình yêu và nghị lực của anh là động lực và tấm gương thúc đẩy tôi học tập với hy vọng một ngày không xa sẽ trở thành sinh viên như anh. Thời gian cứ vô tình trôi đi, cả tôi và anh đều nhận ra giữa chúng tôi đang có một khoảng cách vô hình trong lối sống, nếp nghĩ. Đã có lúc tôi tự hỏi, liệu có phải do hoàn cảnh sống của anh và tôi quá khác nhau không?



Điều tôi buồn là anh không thể hòa nhập với nhóm bạn của tôi (đứa nào cũng “sành điệu” và sinh ra trong những gia đình giàu có). Hôm sinh nhật đứa bạn, tôi đến ký túc đón anh cùng đi. Tưởng anh nói đùa hóa ra anh không biết đi xe máy. Tôi bảo anh qua cách điều khiển nhưng anh bảo đường Hà Nội quá đông anh sợ… Tôi đành chở anh vậy!



Vừa đến cửa nhà, nhóm bạn đã tụ tập ở cửa đông đủ. Thấy tôi chở anh nên chạy ra cười ồ lên, quả thực lúc đó tôi rất xấu hổ. Anh lạc lõng trước đám bạn của tôi. Tôi nghe có tiếng xì xào: “Con Thanh sành điệu thế mà lại “tậu” một gã nhà quê”.



Buổi tối thứ Bảy nào tôi và nhóm bạn quậy cũng đi sàn. Hôm ấy, tôi kéo anh đi. Đến sàn, đám bạn tôi đôi nào cũng đã vào đôi ấy. Anh không biết nhảy. Chúng tôi ngồi nhìn nhau.



Quả thực, tôi cảm thấy rất thất vọng về anh, nó khác với người đàn ông trong tâm tưởng của tôi. Nhớ lại chuyện hôm đi hát karaoke, trước mặt bạn tôi anh còn nói: “Đi hát thế này lãng phí, bằng mấy tháng anh làm thêm”.



Đã nhiều lần anh làm tôi “bị quê” trước mặt bạn bè. Vì một chút tự ái, tôi nói: “Anh đang sống ở thời đại nào vậy! Cái gì cũng không biết… Mình chia tay thôi!”. Anh không nói thêm lời nào mà lặng lẽ nhìn tôi bỏ đi.



Đã hơn bốn tháng trôi qua, giờ đây tôi đã có người yêu mới. Bạn bè nói tôi “giỏi lừa”, tóm được anh chàng đẹp trai như ca sỹ Ricky Martin. Bạn bè nhìn tôi bằng ánh mắt thán phục.



Quả thực anh ta quá sành điệu còn tôi như một con cừu non trong vòng tay anh. Anh dìu tôi quay cuồng, ngây ngất trong những điệu nhạc, say sưa, chìm đắm. Một chút rượu tây ngoại làm tôi ngây ngất. Anh dìu tôi vào nhà nghỉ và khi tỉnh dậy tôi không còn một mảnh vải che thân.



Tôi biết anh đã lấy đi sự trinh trắng của tôi. Tôi không ghét anh vì mấy đứa bạn tôi đứa nào cũng làm “chuyện đó” khi yêu. Sau lần đó anh không còn cưng chiều tôi nữa, lần nào hẹn hò gặp nhau anh cũng đòi “chuyện ấy”.



Tôi chợt nhận ra mình đã bị lừa trong một lần bạn tôi cho tôi xem ảnh và giới thiệu người trong ảnh là người yêu của mình. Tôi tái mặt khi chợt nhận ra người trong ảnh chính là anh ta chứ không phải ai khác. Tôi biết mình đã gặp “họ Sở”.



Quyết định chia tay anh ta nhưng không kịp nữa rồi! Sáng nay đi học tôi thấy khả nghi nên đi khám. Bác sĩ nói tôi đã mang thai được hơn một tháng.



Cố gắng kìm nén và coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tôi đến gặp anh ta để tìm cách giải quyết. Tôi đâu ngờ anh ta lại đểu giả như vậy. “Cái thai đó chắc gì đã là của anh. Em “cho” anh được cũng có thể “cho” người khác được”.



Đất trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi đành liều mình đi “giải quyết” trong sự đau đớn ê chề. Lúc này tôi mới nhận ra tình yêu chân thành, trong sáng của chàng sinh viên nghèo “quê quê” nhưng giờ không còn là của tôi nữa! Không phải tôi viết những dòng chữ này cho anh để cầu mong anh tha thứ vì tôi biết mình đâu còn xứng đáng với anh!



Sau lần vấp ngã đầu đời, giờ đây tôi đã trở thành tân sinh viên, nhưng quá khứ sai lầm, lạc lối luôn ám ảnh tôi. Bất chợt có cơn gió nhè nhẹ thổi qua khe cửa sổ làm tôi gai lạnh. Trời Hà Nội thật đẹp. Nhưng sao tôi vẫn thấy lòng trống trải

º°¨Ảo¨°º
25-02-2007, 02:03 AM
..........:rain:.... :rain:....:rain:................

online_love75
25-02-2007, 07:54 AM
miễn bình luận trong trường hợp này`

o0|:-TÌNH-:|0o
25-02-2007, 02:43 PM
1 câu chuyện đầy cảm động thiệt :rain:...nhưng mình nghĩ bạn post sai vị trí rùi....bạn nên chuyển no' sang room "CẢm nhận cuộc sống" để mọi người cùng kham khảo thì tốt hơn.....chúc vui......

langtumuadong
25-02-2007, 02:58 PM
Xã hội mới...!Suy nghĩ mới...!Còn mấy ai biết đến 2 chữ "giữ gìn".....?Mất đi để rồi nuối tiếc......quá muộn.....

give_me_alone
27-02-2007, 12:57 AM
thank you cold blood...........chúc bạn hạnh phúc với bx nha,,,,,,,dễ thương mà nói chiện nghe cũng có diên lém àh

crazy_prince1987
27-02-2007, 09:03 PM
1 câu chuyện đầy cảm động thiệt :rain:...nhưng mình nghĩ bạn post sai vị trí rùi....bạn nên chuyển no' sang room "CẢm nhận cuộc sống" để mọi người cùng kham khảo thì tốt hơn.....chúc vui......

cái này giống chuyện ngắn hơn đóa , đọc xong thấy kì kì , ko bình luận được :thatall: :thatall: :thatall: :thatall: :thatall:

the_following_day90
27-02-2007, 11:56 PM
ui
hay chế
nhưng dúng là hai ngưòi hem hợp nhau

cong_chua_dau_do
28-02-2007, 03:44 AM
Sai lầm quá lớn để rồi phải hối hận suốt đời...:rain:

Xê Kô
28-02-2007, 01:47 PM
chuyện này quá thường :noidea:.Nói chung là bỏ thằng ku Hà Tĩnh cũng đúng vì cách sống 2 người quá khác nhau,yêu chỉ thêm mệt, còn va vào thằng rân chơi thì đúng là ngu :noidea:

the_following_day90
01-03-2007, 03:47 AM
nhưng thấy cô gái này nghĩ đc như vậy thì cũng đâu phải là con ngưòi gì gì lắm đâu
cô gái này cũng tốt chứ
cũng yêu đc chàng trai khác mình như vậy

Xê Kô
03-03-2007, 04:37 AM
chung quy cho cùng là thế hệ rân chơi bây giờ chỉ biết dùng bộ não để đếm tiền khi đi shopping :so_funny: lớn ko biết lo cho mình thì hối hận quá muộn

the_following_day90
03-03-2007, 09:20 AM

công nhận
tóm lại ko cẩn thận thì hối hận cũng muộn rùi
nhưng mối tình này thì mình tiếc nhiều hơn là giận

shin_kaylin
03-03-2007, 08:23 PM
chuyện này cũng hay xảy ra
mấy bà đọc mà rút kinh nghiệm

the_following_day90
03-03-2007, 09:11 PM
ui
cái nì nhìu lắm
lên mạng giờ đầy tin con gái bị lừa
mà cũng chả phải lầu
cũng hay do chủ động nữa cơ
ko bảo vệ đ đc mình

cuccungcuabame
04-03-2007, 08:56 PM
........Nói rồi........nhắc nhủ rồi.......răng đe rồi......mờ vẫn còn sai lầm mãi.......:rain:

give_me_alone
05-03-2007, 08:12 AM
nếu bít trước thì sẽ hok gọi là cuộc sống ok hok nà

.¥... Tarus ...¥.
05-03-2007, 09:33 AM
Mỗi lần vấp là sẽ hiểu thêm một số điều về cuộc sống

Tacke_2005
05-03-2007, 10:09 PM
ai cũng mắc sai lầm cã tắc kè hi vọng bạn sẽ tìm thấy niềm vui trong cuộc sống đừng luyến tiếc quá khứ đã qua nữa chúc bạn hạnh phúzzz..

player
06-03-2007, 02:11 AM
Đến khi đánh mất mình, tôi mới nhận ra tình yêu chân thành, trong sáng của chàng sinh viên nghèo “quê quê” nhưng giờ không còn là của tôi nữa...
Tôi sinh ra trong một gia đình giàu có, cha là cán bộ, mẹ là bác sĩ tại một bệnh viện lớn ở Hà Nội. Tôi có một anh trai hiện đang đi du học ở Đức.
Là con út, gia đình lại khá giả nên tôi được bố mẹ cưng chiều. Từ nhỏ tới giờ chưa bao giờ bố mẹ từ chối bất kỳ yêu cầu của tôi. Mặc dù đang học phổ thông nhưng tôi đã được bố mẹ sắm cho xe máy, điện thoại di động “thời thượng”. Tôi rất tự hào khi bạn bè nói là “sành điệu”.
Một hôm cha mẹ về dưới quê thăm nội. Lang thang một lúc thấy đói bụng, tôi liền ghé vào quán cơm bụi ven đường. Đang ăn bỗng xoảng một cái, ngước mắt nhìn tôi thấy một chồng bát đĩa vỡ tan.
“Mày làm ăn cái kiểu gì thế? Làm như vậy thì nghỉ đi cho xong. Mai tao tìm đứa khác, hậu đà hậu đậu”. Cái giọng quá chua ngoa của bà chủ quán khiến tôi quay lại. Một chàng thanh niên đang lúi húi nhặt những mảnh bát đĩa vừa rơi. Tôi thấy anh tội tội. Dắt xe ra cửa tôi đã suýt ngã vì chiếc @ quá to so với thân hình mảnh mai của mình. Không có anh chắc tôi đã bị cả chiếc xe đó đè bẹp.
“Anh về đâu tiện đường em chở” - Tôi nhẹ nhàng hỏi. “Cám ơn em! Anh về ký túc Bách khoa, gần đây thôi”. Có vẻ hơi ngại ngại nhưng cuối cùng anh cũng chịu ngồi đằng sau xe tôi.
Chúng tôi quen nhau từ đó. Anh hơn tôi ba tuổi, quê ở Hà Tĩnh. Hiện, anh là sinh viên năm thứ hai của trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Từ ngày quen nhau, anh luôn động viên tôi học tập. Anh nói: “Em có điều kiện, cố gắng học cho tốt”.
Nhà anh nghèo lắm. Anh là con út trong gia đình có 6 anh chị em. Bố mẹ anh đã già, chỉ trông vào đồng lương hưu của bố. Thương bố mẹ, anh làm thêm đủ nghề như gia sư, rửa bát, trông xe… để có thêm thu nhập góp cùng số tiền ít ỏi bố mẹ trích từ đồng lương hưu để trang trải cho cuộc sống sinh viên.
Quả thực có đôi lúc bên anh tôi thấy mình bớt ngông nghênh ngang bướng. Anh hiền lành, thật thà quá! Hoàn cảnh, tính cách của anh hoàn toàn đối lập với tôi. Xúc động trước tấm chân tình mộc mạc, giản dị của anh. Tôi nhận lời yêu anh khi bắt đầu học lớp 12.
Tình yêu và nghị lực của anh là động lực và tấm gương thúc đẩy tôi học tập với hy vọng một ngày không xa sẽ trở thành sinh viên như anh. Thời gian cứ vô tình trôi đi, cả tôi và anh đều nhận ra giữa chúng tôi đang có một khoảng cách vô hình trong lối sống, nếp nghĩ. Đã có lúc tôi tự hỏi, liệu có phải do hoàn cảnh sống của anh và tôi quá khác nhau không?
Điều tôi buồn là anh không thể hòa nhập với nhóm bạn của tôi (đứa nào cũng “sành điệu” và sinh ra trong những gia đình giàu có). Hôm sinh nhật đứa bạn, tôi đến ký túc đón anh cùng đi. Tưởng anh nói đùa hóa ra anh không biết đi xe máy. Tôi bảo anh qua cách điều khiển nhưng anh bảo đường Hà Nội quá đông anh sợ… Tôi đành chở anh vậy!
Vừa đến cửa nhà, nhóm bạn đã tụ tập ở cửa đông đủ. Thấy tôi chở anh nên chạy ra cười ồ lên, quả thực lúc đó tôi rất xấu hổ. Anh lạc lõng trước đám bạn của tôi. Tôi nghe có tiếng xì xào: “Con Thanh sành điệu thế mà lại “tậu” một gã nhà quê”.
Buổi tối thứ Bảy nào tôi và nhóm bạn quậy cũng đi sàn. Hôm ấy, tôi kéo anh đi. Đến sàn, đám bạn tôi đôi nào cũng đã vào đôi ấy. Anh không biết nhảy. Chúng tôi ngồi nhìn nhau.
Quả thực, tôi cảm thấy rất thất vọng về anh, nó khác với người đàn ông trong tâm tưởng của tôi. Nhớ lại chuyện hôm đi hát karaoke, trước mặt bạn tôi anh còn nói: “Đi hát thế này lãng phí, bằng mấy tháng anh làm thêm”.
Đã nhiều lần anh làm tôi “bị quê” trước mặt bạn bè. Vì một chút tự ái, tôi nói: “Anh đang sống ở thời đại nào vậy! Cái gì cũng không biết… Mình chia tay thôi!”. Anh không nói thêm lời nào mà lặng lẽ nhìn tôi bỏ đi.
Đã hơn bốn tháng trôi qua, giờ đây tôi đã có người yêu mới. Bạn bè nói tôi “giỏi lừa”, tóm được anh chàng đẹp trai như ca sỹ Ricky Martin. Bạn bè nhìn tôi bằng ánh mắt thán phục.
Quả thực anh ta quá sành điệu còn tôi như một con cừu non trong vòng tay anh. Anh dìu tôi quay cuồng, ngây ngất trong những điệu nhạc, say sưa, chìm đắm. Một chút rượu tây ngoại làm tôi ngây ngất. Anh dìu tôi vào nhà nghỉ và khi tỉnh dậy tôi không còn một mảnh vải che thân.
Tôi biết anh đã lấy đi sự trinh trắng của tôi. Tôi không ghét anh vì mấy đứa bạn tôi đứa nào cũng làm “chuyện đó” khi yêu. Sau lần đó anh không còn cưng chiều tôi nữa, lần nào hẹn hò gặp nhau anh cũng đòi “chuyện ấy”.
Tôi chợt nhận ra mình đã bị lừa trong một lần bạn tôi cho tôi xem ảnh và giới thiệu người trong ảnh là người yêu của mình. Tôi tái mặt khi chợt nhận ra người trong ảnh chính là anh ta chứ không phải ai khác. Tôi biết mình đã gặp “họ Sở”.
Quyết định chia tay anh ta nhưng không kịp nữa rồi! Sáng nay đi học tôi thấy khả nghi nên đi khám. Bác sĩ nói tôi đã mang thai được hơn một tháng.
Cố gắng kìm nén và coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tôi đến gặp anh ta để tìm cách giải quyết. Tôi đâu ngờ anh ta lại đểu giả như vậy. “Cái thai đó chắc gì đã là của anh. Em “cho” anh được cũng có thể “cho” người khác được”.
Đất trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi đành liều mình đi “giải quyết” trong sự đau đớn ê chề. Lúc này tôi mới nhận ra tình yêu chân thành, trong sáng của chàng sinh viên nghèo “quê quê” nhưng giờ không còn là của tôi nữa! Không phải tôi viết những dòng chữ này cho anh để cầu mong anh tha thứ vì tôi biết mình đâu còn xứng đáng với anh!
Sau lần vấp ngã đầu đời, giờ đây tôi đã trở thành tân sinh viên, nhưng quá khứ sai lầm, lạc lối luôn ám ảnh tôi. Bất chợt có cơn gió nhè nhẹ thổi qua khe cửa sổ làm tôi gai lạnh. Trời Hà Nội thật đẹp. Nhưng sao tôi vẫn thấy lòng trống trải

Thật sự tôi rất thích đọc những bài cảm nhận hay như thế này ,nhưng tôi cũng hi vọng rằng mình sẽ không đọc được nhiều bài như thế này.Vì mỗi một bài cảm nhận như thế đều phải mang trong nó một nỗi buồn và một bài học đắt giá. Tôi cũng luôn hy vọng sẽ có nhiều cô gái sẽ đọc những bài này nhiều hơn ,để họ có thêm được cái nhìn về xã hội thực tại hiện nay.Nhưng hỡi ôi có bao nhiêu người chịu đọc ,và cho dù có đọc cũng chỉ là lướt qua vì họ luôn cho rằng mình thông minh hơn cô gái ấy nhiều ,và cũng sẽ có một số bạn cho rằng điều đó cũng quá bình thường. Tôi cũng biết các cô gái ,ai mà chẳng mong mình sẽ gặp một chàng trai tài giỏi ,giàu có ,sành điệu hay đẹp trai.Điều đó cũng là mỗi điều hết sức bình thường thôi.Nhưng tôi muốn nói cho các bạn biết rằng con người thời nay không phải là con người của nhiều năm về trước.Cái tư tưởng "tiền trao cháo múc" hay tư tưởng thương mại hoá nó đã thấm vào đầu óc của mỗi con người.Nếu nói ở phương tây thì phụ nữ có giá hơn đàn ông ,nhưng ở phương đông này thì lại ngược lại.Và nói đến nước Việt nam chúng ta ,tôi muốn cho các bạn nữ biết rằng không nên mơ mộng hảo huyền ,hay nhìn con người mà chỉ biết nhìn ở hiện tại mà không biết nhìn ở tương lai.Chỉ biết nhìn cái vẻ hào nhoáng mà không biết nhìn cái đẹp bên trong. Cho dù bạn có là một cô gái rất ma lanh đi nữa ,và bạn tưởng rằng bạn đã cưa được một anh chàng đẹp trai giàu có nào đó đi chẳng hạn ,thì bạn cũng đừng nghĩ rằng bạn thông mình hơn anh ta ,và anh ta đang nằm trong lòng bàn tay của bạn.Lúc đó tôi e rằng chính bạn mới là con cừu non trong một con sói tinh ranh.Thực trạng xã hội hiện nay rất là đen tối ,đa số những người đàn ông thời này từ tuổi sinh viên đến các đại gia như các bậc lão thành đều có tư tưởng :"Có tiền thì thiếu gì em xinh đẹp ".Và điều đó là điều hoàn toàn có thật,và đã không biết có bao nhiêu đại gia bắt đầu vun tiền ra để nhử mồi các cô gái.Và chỉ cần bạn "dễ dãi " một lần trong đời của bạn ,thì giá trị của bạn đã mất đi ,khi đó chính bản thân bạn cũng không bao giờ biết được trong con mắt của những người đàn ông đó bạn chỉ là một món hàng

Tacke_2005
06-03-2007, 04:01 AM
Thật sự tôi rất thích đọc những bài cảm nhận hay như thế này ,nhưng tôi cũng hi vọng rằng mình sẽ không đọc được nhiều bài như thế này.Vì mỗi một bài cảm nhận như thế đều phải mang trong nó một nỗi buồn và một bài học đắt giá. Tôi cũng luôn hy vọng sẽ có nhiều cô gái sẽ đọc những bài này nhiều hơn ,để họ có thêm được cái nhìn về xã hội thực tại hiện nay.Nhưng hỡi ôi có bao nhiêu người chịu đọc ,và cho dù có đọc cũng chỉ là lướt qua vì họ luôn cho rằng mình thông minh hơn cô gái ấy nhiều ,và cũng sẽ có một số bạn cho rằng điều đó cũng quá bình thường. Tôi cũng biết các cô gái ,ai mà chẳng mong mình sẽ gặp một chàng trai tài giỏi ,giàu có ,sành điệu hay đẹp trai.Điều đó cũng là mỗi điều hết sức bình thường thôi.Nhưng tôi muốn nói cho các bạn biết rằng con người thời nay không phải là con người của nhiều năm về trước.Cái tư tưởng "tiền trao cháo múc" hay tư tưởng thương mại hoá nó đã thấm vào đầu óc của mỗi con người.Nếu nói ở phương tây thì phụ nữ có giá hơn đàn ông ,nhưng ở phương đông này thì lại ngược lại.Và nói đến nước Việt nam chúng ta ,tôi muốn cho các bạn nữ biết rằng không nên mơ mộng hảo huyền ,hay nhìn con người mà chỉ biết nhìn ở hiện tại mà không biết nhìn ở tương lai.Chỉ biết nhìn cái vẻ hào nhoáng mà không biết nhìn cái đẹp bên trong. Cho dù bạn có là một cô gái rất ma lanh đi nữa ,và bạn tưởng rằng bạn đã cưa được một anh chàng đẹp trai giàu có nào đó đi chẳng hạn ,thì bạn cũng đừng nghĩ rằng bạn thông mình hơn anh ta ,và anh ta đang nằm trong lòng bàn tay của bạn.Lúc đó tôi e rằng chính bạn mới là con cừu non trong một con sói tinh ranh.Thực trạng xã hội hiện nay rất là đen tối ,đa số những người đàn ông thời này từ tuổi sinh viên đến các đại gia như các bậc lão thành đều có tư tưởng :"Có tiền thì thiếu gì em xinh đẹp ".Và điều đó là điều hoàn toàn có thật,và đã không biết có bao nhiêu đại gia bắt đầu vun tiền ra để nhử mồi các cô gái.Và chỉ cần bạn "dễ dãi " một lần trong đời của bạn ,thì giá trị của bạn đã mất đi ,khi đó chính bản thân bạn cũng không bao giờ biết được trong con mắt của những người đàn ông đó bạn chỉ là một món hàng

uhm` đa số con trai là như vậy nhưng ko phải là tất cã vi dụ như tắc kè nè là 1 trong số những người ít õi đó :fi:

PlanetVN
06-03-2007, 05:11 AM
Con người ta là vậy đó. Có mấy ai tự nhìn bản thân xem mình đang đứng ở đâu trong cái xã hội này??? Ai cũng mong mình có được người yêu nhà giàu, xinh đẹp, giỏi giang mà có mấy khi xem lại bản thân họ có xứng đáng với ai kia hay không??? :rain: Vậy đó, thế là khổ mà thôi... Ước vọng mãi những điều xa xôi mà chẳng hiểu thấu bản chất con người...

Con người là ích kỷ mà, chỉ biết làm giàu, làm sướng cho chính bản thân họ thôi chứ đâu có biết nghĩ đến lợi ích, quyền lợi người khác ra sao... Vậy nên xã hội này vẫn có những kẻ mất hết tự trọng để mà biến mình thành một gã Sở Khanh thời đại. Vẫn có những người yêu chỉ vì tiền, vì địa vị, vì lợi danh mà không hiểu được cái chân lý muôn đời của tình yêu là như thế nào... Trách sao không có đau khổ, trách sao không có lừa gạt,... :nong:

Hy vọng mình chẳng bao giờ phải thấy hoặc lâm vào những hoàn cảnh tương tự. Ôi, viển vông thay... :plz:

Vo Hinh Lang Tu
06-03-2007, 05:57 AM
:) Đọc xong chả biết đang suy nghĩ gì cứ viết lung tung chắc chả thành mạch văn đâu dù hay hay dở xin mọi người bỏ qua nhé....
Câu chuyện cũng chính là hiện thực của xã hội ngày nay...Xã hội ngày càng phát triển sự phân biệt giàu nghèo cũng theo đó tăng lên rõ rệt....Ở thời bây giờ thì kiếm đc một người yêu sành điêu đẹp trai galang có lẽ là ước mơ của hâu hết các bạn...Còn người người chân chất ,hiền lành có lẽ ko hợp với đại bộ phận các bạn gái bây giờ < tôi nói ở đây ko phải là ko có trường hợp ngoại lệ...Tôi nói như vậy vì....tôi đã từng là người như vậy >...Nhưng các bạn có biết ngày nay còn đâu cái câu châm ngôn : Con vua thì lại làm vua con sãi ở chùa thì quét lá đa....Bây giờ các cậu ấm cô chiêu cứ dựa dẫm vào những đồng tiền chu cấp của các bậc phụ huynh mà quên đi nhiệm vụ chính của mình là học tâp... Thay vào đó là những cuộc vui thâu đêm suốt sáng quanh các sàn nhảy quanh các hang động u ám < bay đấy > Để rôi sáng hôm sau vác bộ mặt bơ phờ đến lớp....Đáng buồn là hiện thực đó xuất hiện hâu hết trong thế hệ 8x và 9x chúng ta....Những con người đó góp phần kéo theo sự xuống cấp của xa hội thúc đẩy cac tệ nạn xã hội gia tăng....Bên cạnh những tầng lớp "thượng lưu và quí sờ tộc" đó vẫn còn những con người cần mẫn chụi khó với ước muốn duy nhất là thay đổi cuộc đời và số phận của mình....Vẫn còn những sinh viên hàng ngày cắp sách lên giảng đường còn buổi tối phải "bươn trải" mưu sinh kiếm và chắt chui từng đồng từng hảo để phụ giúp một phần nào cho gia đình < như anh sinh viên kia > Và đã có rất nhiều người thành cong trên con đường học vấn...Tôi tin rằng snh sinh viên kia cũng vậy....Số phận sẽ mỉn cười với anh với những người đặt niềm tin niềm hy vọng vào anh... Và tôi tin rằng tình yêu sẽ đến với anh một con người chụi khó hiền lành ,ko bị cuốn theo dòng chảy của xa hội........!

give_me_alone
06-03-2007, 11:02 AM
cảm ơn nhìu,,,,,ko ngờ mem của HHT lại cảm nhận cuốc sống nhìu đến thế,,,,,,

Mít Ướt
07-03-2007, 04:12 PM
buồn cho bạn nhưng cũng mừng vì bạ đã nhận ra đc chân lí cuối cùng của tình yêu

give_me_alone
08-03-2007, 05:45 AM
hình như mấy bạn lầm rồi,,,,,bài này tìm trên mạng post cho mấy bạn đọc mà,,,,có gì cho mình sr nha....hok có ý lừa dối gì đâu nha