PDA

Xem đầy đủ chức năng : Tưởng...



Hạnh Nhi
23-01-2007, 04:35 AM
Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn

Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười.

Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình

Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế.

Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay.

Lúc bé, tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ đã thấy có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn, và đến khi thật sự thành người lớn thì người ta sẽ biết không bao giờ bé trở lại được.

Lúc bé, tưởng đóng đinh thì đóng đinh, không thích thì là có thể nhổ, bây giờ cảm nhận được đinh có thể nhổ nhưng vết sâu vẫn còn.

Lúc bé, tưởng mình có thể thay đổi cá thế giới, giờ thấy được ngay cả 1 người còn chẳng có khả năng thay đổi. Có chăng, vẫn chỉ là tự thay đổi mình.

Lúc bé, cứ thích trở thành người phụ nữ phức tạp, tưởng thế là hay lắm. Giờ phức tạp đến độ không hiểu nổi mình, mới giật mình muốn trở thành một cô gái đơn giản, mà cũng chẳng được nữa rồi.

Lúc còn bé, tưởng yêu một người thì dễ, quên một người mới khó. Giờ thấy mình quên đi nhiều người cũng dễ dàng, nhưng để yêu, mới khó làm sao.

Lúc bé, thích định nghĩa về tình yêu, tình yêu là X, là Y, là A,B,C,D; bây giờ lớn lại cuống cuồng, vì hoang mang, không biết tình yêu thật sự là gì cả

Lúc bé, vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Giờ thì biết yêu đến đó, rồi đi đó, như mưa bóng mây, hay dù có như chớp bể mưa nguồn thì cũng vậy, có đó rồi mất đó. Và thật sự cũng chẳng biết thứ gì là quan trọng nhất

ST

tea_young
23-01-2007, 04:48 AM
Lúc bé , cứ tưởng sống là chỉ có niềm vui , lớn lên mới biết sau vui còn có những nỗi buồn .

Bài này tìm hoài ko ra , may quá , cảm ơn chị Nhi :D

sUp3r Sh0cK
23-01-2007, 06:00 AM
Lúc chưa biết gì là tình yêu...cứ nghĩ tình yêu có gì mà nhân gian ca tụng và thống khổ vì nó.....cứ tưởng mình luôn sáng suốt hơn người khác ....đến khi đã yêu như người ta rồi thì mới biết những gì thiên hạ nói là đúng.

Lúc nhỏ cứ tưởng làm người lớn mới thật sự sung sướng...đến trưởng thành rồi lại ước ao gì mình cứ hoài là bé thơ .

Khi còn được ba mẹ nâng niu...quan tâm...cứ tưởng như thế là mất tự do...tù túng....để bây giờ muốn tìm lại cái cảm giác tù túng đó.

Ngày xưa cứ tưởng kg có bạn bè thì ta vẫn sống bình thường và vui vẻ và đở phiền toái....đến bay giờ mới hiểu thế nào là sự cô đơn khi kg có bạn bè bên cạnh .

Có những thứ mình cứ tưởng...cứ tưởng...cứ tưởng.....để rồi cuối cùng...mới nhận ra kg trong cuộc sống....kg có gì như mình vẫn tưởng ...

Vo Hinh Lang Tu
23-01-2007, 09:53 PM
Mình đọc đc bài viết này trong blog của hate rock??
Và có rất nhiều suy nghĩ đang hiện lên trong đầu mình???
Ko biết.....

themanwhowalkalone
23-01-2007, 10:20 PM
điều nên làm nhất là thay đổi chính bản thân mình để dung hòa với xung quanh , để tốt đẹp hơn, điều ko nên nhất đó là tự đánh mất niềm tin vào mọi thứ

zeo_jrjn
24-01-2007, 02:54 AM
lúc bé. tưởng chừng như thế giới chỉ bé nhỏ , sau mới thấy nó rộng lớn vô cùng
lúc bé , tưởng ước mơ dễ thực hiện , lớn lên rồi mới thấy khó thực hiện làm sao
lúc bé , ta cứ mãi ham chơi , vui đùa , khi lớn rồi mới mong quay lại khi xưa
lúc bé , ta cứ mãi bên cha mẹ , khi lớn rồi ta phải tự mình bước vào đời
lúc bé , mỗi lần ta vấp ngã sẽ có ba me bên cạnh để nâng đỡ , lớn rồi , khi vấp ngã ta phải tự mình đứng lên hay sẽ có bạn bè bên cạnh

lúc bé là thế........và bây giờ là thế

*pInk horizon*
24-01-2007, 05:46 AM
Lúc bé tưởng nước mắt rơi chỉ khi ta buồn và thất vọng.
Lúc lớn nhận ra rằng nước mắt rơi cũng chính là khi ta đang hạnh phúc